Giỏi cá nhân, bần tập thể...

  • Bởi tqvn2004
    15/04/2009
    0 phản hồi

    Hoàng Nguyễn

    Kính thưa bà con,

    Nếu ở Mỹ, chắc bà con cũng thấy dân mình khá hơn dân Mễ rất nhiều. Người mình, trừ những đồng hương mới sang, hay lỡ vướng vào một thói xấu, phần lớn đều có nhà, có xe. Con cháu thì đại đa số học hành đỗ đạt.

    Nhìn sang Úc thử xem, theo một thống kê mà tiểu đệ biết được cách đây vài năm, tỉ lệ học sinh Việt Nam vào vào đại học ở Úc cao gấp 2.5 lần tỉ lệ của người Úc nói chung. Người thổ dân bản xứ sống cả ngàn năm ở đất Úc này, nhưng kiếm lòi con mắt cũng không gặp được một bác sĩ, kỹ sư hay luật sư. Trong khi đó, sơ sơ ở shopping Inala mà tiểu đệ làm việc thì cũng đã có khoảng trên một chục (12) bác sĩ người Việt. Văn phòng luật sư người Việt cũng mấy cái.

    Người Việt chúng ta tài như vậy, giỏi giang như vậy, thì tại sao nước Việt không khá?

    Theo tổng sản lượng quốc gia chia cho bình quân đầu người thì Việt Nam đứng hàng 137 trên thế giới (theo Wikipedia).

    Trước khi đệ đi vào phần nhận định cá nhân, xin quý vị xem Trần Trọng Kim nhận xét thế nào về "Người Việt xấu xí":

    Cái tốt lẫn với cái xấu
    (Trần Trọng Kim, Việt Nam sử lược, năm 1925)

    Về đàng trí tuệ và tính tình, người Việt Nam có cả các tính tốt và các tính xấu. Đại khái trí tuệ minh mẫn, học chóng hiểu khéo chân tay, nhiều người sáng dạ, nhớ lâu lại có tính hiếu học, trọng sự học thức, quý sự lễ phép, mến điều đạo đức.

    Tuy vậy vẫn hay có tính tinh vặt, cũng có khi qủy quyệt và hay bài bác nhạo chế. Thường nhút nhát hay khiếp sợ và muốn sự hòa bình, nhưng đã đi trận mạc thì cũng có can đảm, biết giữ kỷ luật.

    Tâm địa nông nổi, hay làm liều, không kiên nhẫn, hay khoe khoang và ưa trang hoàng bề ngoài, hiếu(1) danh vọng, thích chơi bời, mê cờ bạc. Hay tin ma tin quỷ, sùng(2) sự lễ bái nhưng mà vẫn không nhiệt tín(3) tôn giáo nào cả. Kiêu ngạo và hay nói khoác, nhưng có lòng nhân, biết thương người và hay nhớ ơn.

    (1) ham thích.
    (2) chuộng.
    (3) tin một cách mãnh liệt.

    Thưa bà con,

    Thật vậy. Đa số người Việt của chúng ta rất bươn chải chịu khó, nhưng sự khôn ngoan và "quỷ quyệt" đều được đa số này dùng để TRANH THỦ CHO QUYỀN LỢI CÁ NHÂN. Người ta vừa đi làm lậu trốn thuế, vừa ăn thất nghiệp, "tách form" (làm ly dị giả) để ăn thêm lợi tức "mẹ độc thân" (single mother).

    Tiểu đệ có một người quen. Một hôm ông ta đến nhà nhờ đệ viết giấy chứng nhận đi lại không tiện, để xin giấy đậu xe chổ người tàn tật. Kính thưa bà con, ông "thần" này mỗi lần đi nhảy đầm thì thâu đêm suốt sáng.

    Một người quen khác của tiểu đệ lãnh 40 ngàn đô vì bị chứng thương cột sống. Anh ta kể:

    - Mỗi sáng tôi thức dậy thấy nó nhức lưng chết mẹ, bị từ hồi ở Việt Nam. Bữa kia ngủ dậy, nghĩ vậy là không được rồi. Mình mới gần 50 mà cái lưng cụp rồi làm sao làm cu li. Bữa đó cái lưng đau quá, nhưng cũng lết dậy đi làm. Vô tới hãng, đang hàn cái cột, thằng Úc kia nó xoay cái cột qua, tôi la lên một cái, "mày làm cụp cái lưng tao rồi".

    Thế là sau một thời gian, anh ta được đền 40 ngàn đô. Chuyện tai nạn xe cộ, khai gian bảo hiểm xảy ra chắc cũng thường xuyên.

    Thưa bà con,

    Nhờ thông minh, chịu khó, "tinh vặt" và "quỷ quyệt" (chữ của Trần Trọng Kim), mỗi cá nhân của người Việt đều có sức sống và vươn lên rất mạnh, nhưng chính vì chỉ dùng những thủ đoạn vặt này để tranh thủ cho cá nhân, bòn rút xã hội, nên tập thể của người Việt thường không khá. Đa số người Việt đã thực hiện đúng câu châm ngôn "người không vì mình, trời tru đất diệt".

    Tất cả những điều tốt và xấu mà Trần Trọng Kim phân tích bên trên đều xác đáng, ít nhất là rất phù hợp với nhận xét của tiểu đệ. Chúng ta có thể nói cả ngày, cả năm cũng không hết. Nhưng ý chính của tiểu đệ muốn trình bày ngày hôm nay là (đa số) mỗi cá nhân người Việt đều giỏi tranh thủ, nhưng chỉ nghĩ cho cá nhân mà không nghĩ cho cái chung. Cho nên, phân ra từng người thì khá, mà tập thể thì yếu.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi