Báo và Blog

  • Bởi tqvn2004
    11/04/2009
    1 phản hồi

    Trương Duy Nhất

    Tôi có ông bạn đồng nghiệp nói một câu khá… nổi tiếng: “Báo Nhân Dân là loại báo mà không có nhân dân nào đọc!” Anh ta nói câu này ngay tại trụ sở báo Nhân Dân, trong một cuộc tiếp xúc do ông Hữu Thọ chủ trì (lúc đó ông Hữu Thọ đang là Tổng Biên tập tờ Nhân Dân, đâu cỡ năm 1996 gì đó). Vì thế mà rất dễ hiểu khi không bao giờ thấy anh cầm tờ Nhân Dân trên tay, dù mỗi buổi sáng, cùng với cốc cà phê trước mặt anh luôn có không dưới dăm bảy tờ báo các loại.

    Vậy mà hôm rồi gặp, anh bảo: Dạo này tớ đọc mỗi báo… Nhân Dân thôi. Tưởng anh nói kháy, hóa ra thật.

    - Này nhé, bây giờ tờ nào cũng như nhau, chả có đếch gì để đọc. Tờ nào cũng thành báo… Nhân Dân hết rồi. vậy thì mỗi sáng, tớ mua một tờ Nhân Dân đọc là đủ, lại… rẻ nhất.

    Làm báo, nghe mà buồn nẫu ruột. Nhưng không cãi được !

    Và có lẽ, do vậy mà dạo này thiên hạ chen nhau chạy sang đọc blog, đọc đến nghẽn mạng. Dân tình, rồi cả mấy quan VIP cũng vậy, cả ủy viên này, thường vụ nọ cũng thế.


    Ai cũng chuyển sang đọc báo Nhân Dân, vì bây giờ tờ báo nào chẳng là báo Nhân Dân? (Ảnh minh họa: Toilakitty blog)

    Không biết sự “chuyển biến” này là dấu hiệu mừng hay lo? Chỉ biết rằng dạo này đi đâu, gặp ai cũng thấy vỗ vai: Tớ đọc chú thường xuyên đấy, đọc kỹ lắm đấy. Hỏi đọc báo à? Ai cũng trả lời rằng: Không phải, đọc blog! Thế có… chết không chứ!

    Hôm qua, một bạn đọc là sinh viên lại vào comment thế này: Blogger Trương Duy Nhất hay ho, thú vị hơn... nhà báo Trương Duy Nhất!

    Nói thế thì khác gì… mắng nhau!

    Hôm rồi ra Hà Nội họp, lại thêm một VIP, VIP kinh hoàng luôn vỗ vai: Chú mày viết khá đấy, hay, giỏi giỏi! Ơ, anh đọc báo em kỹ thế à? Không, tớ đọc… blog chú đấy! Thế anh thấy em viết có… phoảng động tí nào không, nghe nói người ta hét toáng lên rằng “thèng Nhất nó viết… phản động”?

    Chúng nó nói thế thôi, chứ đọc blog chú chúng khoái… bỏ mẹ! Tớ thích và thuộc câu này của chú: “Trong hội trường thì oang oang chụp mũ, phê phán, chỉ trích như... nã đạn rằng tác phẩm này, thằng nhà báo, nhà văn nhà thơ kia là... phản động. Thế nhưng về phòng, chính họ lại cặm cụi chép những thứ “phản động” ấy một cách nâng niu, trân trọng vào sổ tay và đêm đêm nhẩm đến thuộc lòng”.

    Nói thật chú đừng giận nhé: Đọc báo chán bỏ mẹ! Dạo này bỗng dưng tớ ghiền đọc blog - Ông ôm riết tôi, và tôi tin rằng riêng điều đó thì ông rất thật.

    Càng ngày càng thấy nhiều nhà báo… thò tay viết blog. Càng ngày càng thấy nhiều người chen nhau đọc blog đến nghẽn mạng. Đấy là dấu hiệu buồn hay vui?

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Khi mà không gian công chính thống (báo đài) bị kiểm duyệt và phải đi theo lề phải, thì không gian công không chính thống (blog) được ưa chuộng và lên ngôi là điều hoàn toàn hợp lý:

    Tên tác giả viết:

    Tuổi trẻ: Hậu Yahoo! 360

    Nguyễn Hồng Đức, SV ĐH Huflit, cộng tác viên blogger của một công ty truyền thông, cho biết: "Các blogger hiện nay đang nắm giữ quyền lực rất lớn về mặt thông tin trong cộng đồng. Một entry trên blog, với nhiều tình cảm, góc nhìn cá nhân và hình ảnh riêng có thể được hàng chục ngàn người đọc với sự quan tâm cao hơn nhiều so với một mẩu tin ngắn trên báo."

    ...

    Một chuyên gia về mạng xã hội bình luận: “Vẫn chưa đến giai đoạn hậu Yahoo! 360 đâu. VN là thị trường mạng xã hội khác lạ nhất thế giới nên mới dẫn đến sự thành công không mong đợi của Yahoo! Nếu như ở nước ngoài, mạng xã hội là một công cụ để những người đã biết nhau ngoài đời thực tiếp tục giữ liên lạc, tìm thấy nhau và cập nhật mọi diễn biến trong cuộc sống, ít khi thích mở quan hệ mới vì tính riêng tư rất cao, thì ở VN mọi thứ diễn ra ngược lại. Blog chỉ là một trong số rất nhiều ứng dụng của mạng xã hội, nhưng ở ta nó lại là ứng dụng độc tôn. Vì thế sẽ còn một khoảng thời gian khá lâu nữa, mạng xã hội tại VN mới trở lại thời cực thịnh như điều mà Yahoo! 360 đã làm được”.