Điều gì sẽ xảy ra nếu một kẻ lừa đảo trở thành Hiệu trưởng Đại học Quốc gia?

  • Bởi Billy
    05/04/2009
    18 phản hồi

    Nguy cơ “đồ giả bóp chết đồ thật”

    Trong khoa học cũng như trong xã hội, việc có trình độ hạn chế (về chuyên môn, hay về một vấn đề nào đó) không phải là một tội lỗi. Không thể đòi hỏi ai cũng phải giỏi như Einstein. Và cũng không nhất thiết phải có bằng cấp cao mới có thể cống hiến được nhiều cho xã hội. Tuy nhiên, việc lừa đảo là một tội lỗi.

    Trong giáo dục và khoa học có nhiều hình thức lừa đảo khác nhau, ví dụ: gian lận trong thi cử, mua bán bằng cấp danh hiệu, ăn cắp công trình, tự thổi phồng kết quả của mình lên quá mức để bịp người không trong ngành, v.v. Những hiện tượng này trên thế giới ở đâu cũng có thể xảy ra. Có điều, ở những chỗ ít được khuyến khích thì nó ít xảy ra, còn ở đâu mà cơ chế hay môi trường khuyến khích nó thì nó dễ xảy ra.

    Ở Việt Nam, có những người trình độ khoa học có thể coi là zero, nhưng đã mua được các bằng cấp khoa học từ Tiến sĩ đến “Viện sĩ” (chuyện rất hay xảy ra ở Nga và các nước Đông Âu những năm 1980-1990). Họ là những kẻ lừa đảo, tội lỗi. Nếu họ chỉ mua cái bằng Tiến sĩ về treo trong nhà, để khoe với con cái bạn bè thôi, thì cái tội “hám danh” nhưng không làm hại ai đó nhẹ, có thể dung thứ. Nhưng vấn đề trở nên nghiêm trọng, khi có những kẻ lừa đảo trong khoa học lại lên nắm quyền lãnh đạo, và những người làm khoa học chân chính thì lại phải chịu cảnh làm việc dưới trướng của họ. Đây là hiểm họa thực tế đang diễn ra ở Việt Nam.

    Tôi muốn phân tích qua sư hệ trọng của hiểm họa đó bằng câu hỏi: những gì sẽ xảy ra khi một kẻ lừa đảo trong khoa học nắm quyền lãnh đạo khoa học, ví dụ như là làm hiệu trưởng một trường đại học quốc gia ?

    Một kẻ lừa đảo trong khoa học mà làm lãnh đạo trong khoa học, sẽ dẫn theo:

    • Sự mất uy tín của tổ chức khoa học rơi vào tay kẻ đó lãnh đạo đối với các cơ quan trong nước và đối với quốc tế
    • Tạo ra một hệ thống khuyến khích lừa đảo và tham nhũng, bởi trong những hệ thống đàng hoàng hơn thì kẻ đó khó có chỗ đứng
    • Những người làm khoa học nghiêm chỉnh bị o ép, coi thường, chán nản, khó phát huy khả năng.
    • Sự lây truyền căn bệnh lừa đảo đến các thế hệ tiếp sau
    • Các giá trị xã hội bị đảo lộn
    • v.v.

    Tôi biết rằng tôi có viết lên đây cũng khó thay đổi được gì, và đôi khi tôi thấy mình như Don Quixote đánh nhau với cối xay gió. Tuy nhiên xã hội vẫn cần những người dám nói, dám làm, vì lợi ích chung, chứ không phải vì cái ghế của bản thân.

    Khó có thể tính hết được tai họa cho xã hội mà một kẻ lừa đảo gây ra nếu nắm vị trí lãnh đạo cao. Nhưng theo nguyên tắc “xây thì khó, phá thì dễ”, chúng ta có thể hình dung là công lao đóng góp xây dựng của 10 nhà khoa học nghiêm chỉnh và tâm huyết có khi không bù lại được sự phá hoại của một kẻ lừa đảo. Những người nước ngoài có nhiệt tình muốn giúp Viêt Nam, những Việt kiều muốn về nước cống hiến, khi thấy “viễn cảnh” như vậy không khỏi có những “suy nghĩ lại”: tại sao lại phải nai lưng ra giúp những kẻ lừa đảo, đục khoét ?

    Nếu để cho một kẻ lừa đảo làm hiệu trưởng một trường ĐHQG, thì dù nhà nước có đổ một trăm triệu USD vào trường đó, thì nhiều khả năng là uy tín của nó vẫn cứ sẽ kém, hệ thống của nó vẫn sẽ cứ “chim chuột”, và lãng phí đầu tư có thể tính ra ít nhất vài chục triệu USD. Nguy hiểm hơn nữa, là khi kẻ lừa đảo lại lấy Trường ĐHQG làm bàn đạp để lên chức cao hơn, thì khi đó sự phá hoại của kẻ đó đối với đất nước sẽ còn lớn hơn. Theo luật bù trừ, khi người ta “kém” về mặt này thì “giỏi” mặt khác. Kẻ lừa đảo trong khoa học không có hiểu biết thực sự gì về khoa học, không dành thời gian cho khoa học, nhưng lại “phất” về lừa đảo, giỏi về thủ đoạn mánh khóe, mà càng giỏi thủ đoạn mánh khóe thì càng dễ ngoi lên, nếu như chế độ khuyến khích chuyện đó. Và khi kẻ đó càng ngoi lên cao, thì càng có hại cho xã hội.

    Bởi vậy, giới khoa học VN cần chống lại những kẻ đó, gạt ra khỏi các vị trí lãnh đạo khoa học, khi còn chưa muộn. Việc này đòi hỏi sự nỗ lực và sự dũng cảm của các nhà quản lý và các nhà khoa học chân chính.

    Làm sao để nhận biết đâu là kẻ lừa đảo ?

    Trước hết, cần phân biệt giữa “kẻ lừa đảo” với người “trình độ hạn chế”. Bản thân việc “trình độ còn hạn chế” không phải là tội lỗi gì cả. (Và cũng không nhất thiết phải có bằng cấp này nọ mới có thể làm việc tốt, nếu làm đúng vị trí). Chỉ khi nào vơ vào mình những chức danh hay, thành thích không có thực, thì mới lài tội lừa đảo. Vậy làm sao để phân biệt đâu là “bằng cấp thật, thành tích thật” còn đâu là “bằng cấp giả, thành tích giả” ? Sự phân biệt này có những lúc dễ dàng, “rõ như van ngày”, nhưng cũng có những lúc khó hơn, nếu không cẩn thận có thể bị nhầm lẫn, và cũng có những trường hợp nằm trên gianh giới giữa thật và giả, tùy theo xã hội có chấp nhận như vậy hay không.

    Tôi xin lấy một số ví dụ cụ thể.

    Ông Nguyễn Cảnh Toàn là Tiến sĩ thật, Giáo sư thật, nhưng chuyện ông ta là viện sĩ thì “giả”. Thời ông NCT làm Tien si, thì ở VN hiếm ai biết đến toán cao cấp và có thể coi ông NCT là một trong những người hiểu biết nhiều nhất về toán ở VN vào thời đại đấy, tuy rằng điều đó sau nay không còn đúng nữa. Sai lầm của ông NCT có lẽ xuất phát từ việc đánh giá chủ quan quá cao các kết quả toán học của ông ta, và tin tưởng hoàn toàn rằng ông ta có “trình độ viện sĩ”. Bởi vậy ông ta khi được mời tham ra các viện hàn lâm này nọ đã nhận lời, mà không nghi ngờ rằng đấy là các viện hàn lâm “rởm”, với mục đích kinh doanh (thu tien của các “viện sĩ” — gọi là hội thì đúng hơn, thu tiền của các hội viên, nhưng người ta cứ tự xưng là viện hàn lâm cho “oai” tuy chẳng có uy tín gì về khoa học):

    American Biographical Institute

    International Biographical Centre

    Khi tôi học ở Nga (cách đây 20 năm) có một ông thầy dạy học trò một “võ” này: có một kết quả thì đem “chẻ” ra thành mấy bài báo, viết đi viết lại. Làm thế thì số bài báo có thể được nhân lên gấp đôi gấp ba, và nếu “tính điểm công trình” sẽ rất cao. Bản thân tôi hơi “dị ứng” với võ đó nên tránh không làm vậy tuy được “truyền”, nhưng cũng không ngạc nhiên khi thấy một số đồng nghiệp làm như vậy. Có nhiều lý do để làm như vậy, trong đó có cả những lý do chính đáng: như làm khoa học cũng cần quảng cáo, viết nhiều thì khả năng được người khác quan tâm đọc đến nhiều lên, xin tiền khoa học dễ lên để còn lấy tiền “nuôi” các công trình “lớn”, hay là khi viết lại thì sáng sủa hơn, tốt hơn cho người đọc, etc. Giới khoa học cũng cần phải làm “quảng cáo, PR” (một cách lành mạnh) để cho những người khác biết mình làm gì, có ý nghĩa ra sao, thì mới có được kinh phí cho khoa học, mới được xã hội đánh giá đúng mức. Tuy nhiên, những quảng cáo thái quá, thì có thể chạm đến gianh giới giữa thật và giả.

    Ông Đào Trọng Thi là một ví dụ về “quảng cáo thành công” ở VN. Tôi biết ông ĐTT là người rất giỏi, và có bài báo của ông ĐTT (thời còn làm “candidat”) có được trích dẫn trong 1 quyển sách khá nổi tiếng của Helgason về hình học. Tuy nhiên, khi các báo chí tâng bốc luận án TSKH (doktor nauk) của ông ĐTT về mặt cực tiểu (gọi là bài toán Plateau) là đã “giải được bài toán thế kỷ”, thì điều đó đã “đi hơi xa” sự thật.

    Nếu nói về “khoa học rởm”, ông Nguyễn Đình Đức có thể là một ví dụ tiêu biểu.

    Nguyễn Đình Đức là ai ?

    Bài báo “Chế tạo viện sĩ” được một tác giả bên Nga viết năm 2000 và lưu truyền trên internet, về hiện tượng viện sĩ “rởm” của VN, có dành cả một đoạn dài viết về “viện sĩ” NĐĐ. Những ai chưa xem bài đó có thể xem tại đây là lai lich của “viện sĩ” đó (xem từ giữa bài, từ “Thư số 6″):

    http://zung.zetamu.com/chetaoviensi.pdf

    Tôi thời gian đó không còn ở Nga, chưa có điều kiện kiểm chứng hết những gì viết trong bài đó, nhưng những điều tôi trực tiếp biết về NĐĐ thì không sai so với trong bài: đi học nghiên cứu sinh nhưng thuộc loại kém, thi tối thiểu bị trượt, bị thầy đuổi, xin thi lại, tìm được thầy “dễ mua”, thời gian làm NCS thì chủ yếu là đi buôn, luận án do người khác làm …

    Thời gian thấm thoát trôi qua. Nay “bỗng chốc” “PGS TSKH” Nguyễn Đình Đức là ứng cử viển trở thành Hiệu trưởng trường ĐH Công nghệ thuộc ĐHQGHN thay thế GS Nguyễn Hữu Đức (được chuyển lên chức cao hơn), sau một thời gian làm trưởng ban khoa học công nghệ ĐHQG rồi phó hiệu trưởng ĐHCN. Quả là “lên như diều gặp gió “. Và trong những năm tới, “viện sĩ N Đ Đức” sẽ có thể ứng cử vào chức Hiệu trưởng ĐHQGHN hoặc thậm chí những chức cao hơn thế.

    Tìm hiểu qua về NĐĐ “thời nay”, tôi được thông tin sau:

    http://vietphd.org/showthread.php?t=2351

    Ông ta rất lắm chức tước, và vơ tất cả những thứ linh tinh tính thành “công trình khoa học”. Điều này không có gì đáng ngạc nhiên. Đây là 1 đoạn viết thú vị về việc “thầy Đức” hướng dẫn SV (chép lại nguyên văn):

    Hà hà, hay quá, đây là thầy dạy cũ của em mà. Bằng cấp thì em không biết thật giả thế nào, chỉ biết một chuyện rất lố bịch như sau mà em chứng kiến:
    - Năm 2006 thầy có hướng dẫn tốt nghiệp under 2 SV về nanocomposite: độn hạt cầu cỡ nano vào ống kim loại và tính toán tính chất cơ học của nó. Kết quả là khi báo cáo thì 1 bạn dùng 1/2 tg để giảng giải thế nào là vật liệu composite với nanocomposite . Một bạn thì trước khi báo cáo một tuần mới biết là mình nhầm giữa biến dạng phẳng và ứng suất phẳng , mọi kết quả tính toán trong luận văn hoàn toàn sai . Mặc dù vẫn thường xuyên được thầy này check!

    Đây là hai trường hợp em thấy củ chuối nhất lần bv năm đó! Nói chung là rất củ chuối!

    Điều trên có lẽ cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Vậy có gì đáng ngạc nhiên ? Có lẽ chẳng có gì. Chuyên ông ta lên làm hiệu trưởng hiệu phó cũng chẳng đáng ngạc nhiên nốt, nếu như hệ thống ở VN có nhiều sơ hở để cho “khoa học rởm bóp chết khoa học thật”. Nhưng có phải điều đó có nghĩa là chúng ta dửng dưng ngồi nhìn nó mà không làm gì cả ? Điều này, tôi dành cho các đồng nghiệp ở VN suy nghĩ, vì tôi không thể can thiệp trực tiếp đươc. Tôi chỉ có thể kiến nghị những người có trách nhiệm ở VN phải làm cho sáng tỏ vụ này.

    Chuyện “khoa học giả bóp khoa học thật” là một trong những chuyện chướng tai gai mắt ở VN. Tôi biết rằng tôi có viết lên đây cũng khó thay đổi được gì, và đôi khi tôi thấy mình như Don Quixote đánh nhau với cối xay gió. Tuy nhiên xã hội vẫn cần những người dám nói, dám làm, vì lợi ích chung, chứ không phải vì cái ghế của bản thân. Hy vọng rằng ở VN vẫn còn đủ nhiều những người như vậy.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    18 phản hồi

    Anh Dũng là một trí thức ưu tú. Các nấc thang trên con đường sự nghiệp của anh đều thuộc loại xuất chúng, đáng ngưỡng mộ.

    Tuy vậy việc anh luẩn quẩn với vấn đề NĐĐ làm tôi không phục. Nếu anh thực sự muốn đấu tranh cho tương lai tươi sáng của nước nhà, mong anh dùng năng lực xuất chúng của mình góp ý cho cộng đồng theo cách các anh PĐC, HTB etc đang làm.

    Theo tôi nghĩ, việc anh bàn về vấn đề NĐĐ không phải là sự dũng cảm nói lên sự thật. Đơn giản vì anh có position ở nước ngoài, NĐĐ không thể gây hại gì cho cá nhân anh cả. Vào vườn bách thú, đứng ngoài song sắt trêu hổ trong chuồng thì dễ và tất nhiên không phải là hành động dũng cảm, khác rất nhiều với việc các nghệ sĩ trực tiếp diễn xiếc với các con thú dữ.

    Nhìn lại các bậc lãnh đạo khoa học VN từ trước tới nay, ví dụ điển hình là (VS GS TSKH) NVH. Giỏi có giỏi, TSKH xịn, VS xịn, nhưng ai làm khoa học ở VN cũng biết đấy là một độc tài khoa học khiến bao nhiêu cá nhân ưu tú của VN bị lao đao vì cái cách phân chia đề tài, phân chia xuất đi đào tạo nước ngoài etc. dựa phần lớn vào cảm tình cá nhân. Có thể nói NVH đã là một tác nhân lớn làm hỏng nền khoa học non trẻ của VN. Sản phẩm của NVH là một loạt các nhà nghiên cứu bợ đỡ NVH và quay lại chèn ép các đồng nghiệp khác.

    Nếu so sánh với NVH, vấn đề NĐĐ rất nhỏ. Có thể trong tương lai NĐĐ sẽ gây ảnh hưởng lớn đến cộng đồng. Nhưng quá khứ và hiện tại NVH vẫn đang nắm cái quyền gây ảnh hưởng đó. Vì vậy tôi thấy việc anh luẩn quẩn với vấn đề NĐĐ, cách đặt vấn đề từ việc năng lực khoa học, TSKH rởm, VS rởm là thiếu tính thuyết phục.

    Coyp lại từ comment này từ bên blog của bác Dũng:

    Chân dung ông Nguyễn Đình Đức chỉ những người ở MGU giai đoạn đó là biết rõ nhất. Những người khác biết đến ông NĐĐ thông qua các câu chuyện kể của người trong cuộc hoặc đọc từ bài chetaoviensi tuy đã được viết từ năm 2000 nhưng lưu hành rộng rãi trên internet mới chỉ 5 năm nay.

    Ngay trong bài viết đôi điều suy nghĩ về toán học VN do bác zung.zetamu viết cũng có đoạn rõ ràng ám chỉ những nhân vật như NĐĐ bằng cụm từ rất hay “cò giả mổ cò thật”.

    Hiện có bao nhiêu người ở trường ĐHQGHN biết thực sự về NĐĐ? Ở trường ĐHCN thì tôi không rõ, nhưng ở trường ĐHKHTN thì một số biết rõ NĐĐ là nhà khoa học rởm, đặc biệt những người học Toán và những người đã học và làm việc ở NN nhiều năm. Hiện tại những người biết về ông Đức là những người trẻ và không giữ các chức vụ gì quan trọng ở ĐHQGHN và họ chưa phát biểu. Hơn nữa những thông tin về ông Đức là dạng tin đồn, dựa vào các bài viết chetaoviensi mà tác giả là ẩn danh. Duy nhất chỉ có bác zung tamu có thể confirm được 1 giai đoạn ngắn của ông Đức ở MGU (học dốt, thi lại), còn những thông tin khác như mua bằng và nhờ người làm hộ luận án - tội danh lừa đảo - thì người biết chính xác đang ẩn danh. Muốn lật tẩy ông ấy cần có các bằng chứng xác thực về các tội danh lừa đảo mua bán bằng cấp. Còn nếu không thì cứ đủ tiêu chuẩn 10 bài ở tạp chí do ông ấy điều hành là gần đủ GS rồi. Chuyện đề bạt của ông ấy đằng sau là đường dây ngầm. Chuyện im lặng của một số ng làm toán được đào tạo ở MGU rồi làm chính trị, về trường hợp này cũng có căn nguyên mà chúng ta vẫn chưa rõ.

    Nếu bác zung thu thập được các bằng chứng xác thực có thể dùng để đối chứng, có đủ trọng lượng để kết luận là ông này mua bán bằng cấp ở Nga, hoặc ông này thuê người làm hộ cả kandidat hoặc/và habil thì chúng tôi có thể vận động phế truất những người như vậy khỏi các cương vị chủ chốt ở ĐHQG hay các ĐH thành viên.

    Nếu chưa có đủ chứng cứ thì chúng tôi chỉ biết được ông này là nhà khoa học xoàng, dựa trên các kết quả đã công bố của ông ấy. Nhưng ở VN loại PGS xoàng cỡ đó cũng khá nhiều và cũng không ít người được bổ nhiệm làm quản lý ở các cấp. Không cần phải là nhà khoa học giỏi để làm các công việc quản lý. Cho dù ông ấy làm chuyên môn kém, rất khó vận động mọi người để ng ta không cho ông ta làm công tác quản lý nữa, vì ông ấy làm quản lý chưa bị phê bình …

    Nhưng nếu chứng minh được ông này mua bán bằng hoặc thuê người làm hộ để có bằng cấp thì có thể tước cả chức danh và vận động đưa ông ấy đi chỗ khác là việc cho thích hợp.

    Các bác từng ở Nga giai đoạn 90-95 cần biết hợp tác chặt chẽ thì mới loại được cò giả.

    Khách viết:
    Nói rằng "Theo tôi hiểu hệ thống của Pháp, thì HDR được cấp chocacs Maître de Conférence, mà muốn được lên làm MdC thì phải có bằng Docteur, thế nên nếu thật sự ông NHD có cái HDR thí gọi là TSKH còn giảm giá trị của ông là đằng khác" là nói bậy, lập lờ đánh lận.

    Tôi không hiểu rõ tôi nói bậy ở chỗ nào. Có thể HDR không nhất thiết chí cấp cho các MdC, về điều này tôi xin kiểm tra lại, nhưng ý tôi nói là muốn có được HDR chắc chắn phải có bằng Tiến sĩ khoa học. Xin đọc thêm dưới đây:
    http://fr.wikipedia.org/wiki/Habilitation_%C3%A0_diriger_des_recherches
    Trích đoạn nguyên văn tiếng pháp:
    "La condition essentielle pour y postuler est d'être déjà titulaire du doctorat. L'année de sa soutenance, le chercheur doit être inscrit dans une université et, à ce titre, a le statut d'étudiant."
    Tôi không bênh vực ông nào hết, tôi chỉ nói rằng nếu ông ấy có bằng HDR thật, thì không có lý do nghi ngờ cái học vị tiến sĩ của ông ấy.

    Tôi từng ở cái trường đó ra đi nên có biết ít nhiều về các vị hiệu trưởng hiệu, phó nói đến trong bài viết này. Nhưng tôi không có ý chỉ trích các vị đó. Như một vị độc giả đã viết, vấn đề không nằm ở chỗ các vị đó. Nói thẳng ra, cái hệ thống chính trị như thế, tất sẽ đẻ ra những quái thai trong xã hội mà mọi người đều đã thấy rõ. Chìa khóa nằm ở lực lượng công an và quân đội. Chừng nào hai lực lượng này không phụ thuộc vào phe phái chính trị thì Việt nam mới có biến chuyển thực sự.

    Trở lại vấn đề ban lãnh đạo của một trường đại học. Một điều rất sai lầm ở Việt nam là chọn các nhà khoa học làm quản lý một trường đại học. Cố GS Nguyễn Văn Đạo hay GS Đào Trọng Thi là những người rất thành công trong lĩnh vực khoa học. Việc bổ nhiệm những vị này làm giám đốc đại học quốc gia là việc đặt người sai vị trí. Công việc quản lý cần đến những skills hoàn toàn khác với việc giảng dạy và nghiên cứu khoa học mà hầu hết các nhà khoa học không có. Vấn đề không phải là họ dốt, mà vì lòng tự hào nên họ không chịu để người khác dạy [hay giúp] họ những điều mà họ không biết. Một trường đại học quốc gia, thành lập sau hơn 10 năm, nhưng thực chất vẫn là mô hình cũ, không cho một chiến lược rõ ràng về mặt nhân sự, khoa học và đào tạo. Ban lãnh đạo không đưa ra được cơ chế để thu hút những người có tài và có tâm huyết, và loại loại bỏ những người bất tài, dốt nát và kém nhân cách. Những người thầy dốt nát [nói lịch sự là năng lực kém], kém nhân cách đứng trên bục giảng hoặc làm công việc quản lý ở trường đó không phải là ít. Như vậy chẳng phải là sự thất bại của ban đạo đại học quốc gia đó sao?

    Nhiều trí thức Việt kiều đã ghóp ý về việc xây dựng một đại học đẳng cấp quốc tế ở Việt nam. Nhưng xem ra, chuyện đó vẫn còn xa vời. Xây dựng trường đại học quốc gia cả hơn chục năm nay vẫn chưa xong, nói gì đến đại học mang đẳng cấp quốc tế.

    Trí thức việt nam vốn có khuynh hướng gắn với bộ máy quyền lực. Một ông tiến sĩ cứ nhất thiết phải về trường nọ, viện kia rồi phấn đấu lên trưởng, phó khoa, hay trưởng phó phòng. Tại sao họ cứ phải bám lấy bộ máy quyền lực? Tại sao họ không nghĩ khác đi là khi rời khỏi bộ máy quyền lực, sống một đời bình thường, họ có nhiều cơ hội thành công hơn.

    Ở Pháp thì đa số hiện nay sau khi học song Tiến sĩ (3-4 năm) được gọi là Docteur đệ tam. Hiện tại, một vài ngành như Y học và chỉ ở vài trường thì sau khi làm xong, cũng với thời gian như trên còn được cấp bằng Docteur quốc gia (d' êtat).

    Docteur habilitation thì không phải là một cái bằng, nó như một cái chứng chỉ. Thường ở Pháp sau khi làm xong một Post docteur thì người nghiên cứu viết một bản thu hoạch, nộp để xin chứng chỉ trên. Thời gian làm xong một Post docteur từ 2-4 năm. Vì hiện giờ hầu như ai làm khoa học cũng qua Docteur đệ tam nên Docteur habilitation được phổ biến hiểu là một chứng chỉ sau khi anh đã có thời gian nhất định hậu tiến sĩ. Nói rằng "Theo tôi hiểu hệ thống của Pháp, thì HDR được cấp chocacs Maître de Conférence, mà muốn được lên làm MdC thì phải có bằng Docteur, thế nên nếu thật sự ông NHD có cái HDR thí gọi là TSKH còn giảm giá trị của ông là đằng khác" là nói bậy, lập lờ đánh lận.

    Ông NHĐ thì có bằng Tiến sĩ ở Việt nam tôi không biết là trường ông tới thực tập có chấp nhận equivalent hay không thì không biết. Vài trường tôi có quan hệ thì tôi biết là không. Nếu có vần đề gì thật nghiêm trọng, tôi có thể bảo mấy thằng bạn làm cùng cơ quan viết thư hỏi mấy đứa cùng học giờ làm giảng viên ở Grenoble. Trường Grenoble có khoa vật lý khá có tiếng.

    Tuy nhiên có rất nhiều trường hợp ở các nước phương Tây hiện nay, người hướng dẫn Ph.D chỉ là người làm nghiên cứu đã tốt nghiệp cử BSc có kinh nghiệm.

    Còn so sánh Docteur habilitation với Doctor Nauka ở Nga thì rất khập khiễng. Cái khổ là đám quan lại trong khoa học ở VN từ trước lấy Doctor Nauka như cái chuẩn để tiến thân nên mới có những gò ép khiên cưỡng như vậy.

    Phó tiến sĩ ở Nga thì phần kiến thức rộng và đa ngành thì không bằng anh MSc ở phương tây nhưng thời gian nghiên cứu thì lại lâu hơn. Sau đó một số anh được chọn và tiếp tục làm Doctor Nauka cái này có thể tạm coi như một anh Ph.D cứng. Tức là một anh tốt nghiệp Ph.D ra có một vài bài báo được đăng quốc tế. Mặc dù ở Nga trước kia thì cũng chẳng hòa mạng với thế giới phương tây nhiều. Tự nó viết và đăng trong khối XHCN thôi.

    Trong mười năm trở lại đây việc đào tạo đã được quốc tế hóa bởi hệ thống impact factor của tạp chí cũng như số lần bài báo của mình được trích dẫn bởi người khác. Đem mớ bằng cấp ra cãi nhau ở VN thật khó mà biết thực hư ra sao. Việt nam muốn khá lên thì hãy vứt ngay hệ thống chấm điểm GS, PGS, TSKH, TS, THS... của nó vào sọt rác bởi vì nó là một hệ thống chính trị chứ không có giá trị khoa học gì cả. Hãy dùng hệ thống tính điểm bài báo của quốc tế để chọn nhân sự nếu không muốn sau 50 năm nữa vẩn không có tên trong bản đồ khoa học thế giới.

    Khách viết:
    Cái Habilitation hay đầy đủ hơn là HRD (Habilitation à Diriger des Recherches) là một qualification cho phép một PhD có thể đứng tên hướng dẫn nghiên cứu sinh ở Pháp và được so sánh ngang bằng với Dr.habil. ở Đức, DrSc. ở Ba Lan và các nước Bắc Âu hay Doktor nauk ở Nga. Chỉ có điều là ở Việt Nam, khi thích thì người ta coi là ngang bằng, lúc không thích thì người ta loại nó ra.

    Theo tôi hiểu hệ thống của Pháp, thì HDR được cấp chocacs Maître de Conférence, mà muốn được lên làm MdC thì phải có bằng Docteur, thế nên nếu thật sự ông NHD có cái HDR thí gọi là TSKH còn giảm giá trị của ông là đằng khác.

    Nói về việc chạy theo danh tiếng, ở đâu cũng có mà, cách thức có thể khác nhau thôi. Tôi biết một ông hiếu trưởng Grande Ecole tại Pháp, hàng năm cho ra khoảng 20 - 30 bài báo (articles) mà thú thật tôi thấy bài nào cũng na ná như nhau. Ông ấy còn có kiểu sáng tạo kết luận (conclusion) trước khi có kết quả thí nghiệm (experimental result). Thế mà ông ây vẫn lên được đến Professeur d'Exellence classe 1 (cấp cao nhất có thể ở Pháp) đấy.

    Khách viết:
    Việt nam nó thế cả ấy mà ! Ngay cả ông Nguyễn Hữu Đức, trước kia hay đi thực tập ở Pháp (Paris 6, 7 gì đó), ở trường ĐHKHTN khi đó đang bầu hiệu phó, ông Đức tuyên bố là mình có bằng TSKH (doctor habilization) ở Pháp nên xứng đáng với vị trí này. Không may cho ông ấy, nói phét không gặp dịp, có một cha bên khoa Toán cũng đi học ở Pháp đưa ra tài liệu là Pháp đã bỏ hệ bằng cấp này và chỉ còn Docteur d' etat tức là như Ph.D ở Anh, Mỹ. Thế nhưng ông Đức là bí thư đoàn trường, có chân trong đảng ủy nên dù nói dối vẫn chẳng làm sao sất, sau này nhẩy sang làm hiệu trưởng ĐHCN.

    Cái Habilitation hay đầy đủ hơn là HRD (Habilitation à Diriger des Recherches) là một qualification cho phép một PhD có thể đứng tên hướng dẫn nghiên cứu sinh ở Pháp và được so sánh ngang bằng với Dr.habil. ở Đức, DrSc. ở Ba Lan và các nước Bắc Âu hay Doktor nauk ở Nga. Chỉ có điều là ở Việt Nam, khi thích thì người ta coi là ngang bằng, lúc không thích thì người ta loại nó ra.

    Các vị có thể tham khảo thông tin về HDR, Dr.Habil., DrSc., Doktor nauk trên wikipedia: http://en.wikipedia.org/wiki/Habilitation

    Việc Ông NH Đức có HDR tại Université Joseph Fourier (Grenoble) là thật, việc Việt Nam chấp nhận gọi là TSKH hay không lại là chuyện khác.

    Theo nhận định của tác giả, hệ quả của việc một kẻ lừa đảo trong khoa học mà làm lãnh đạo trong khoa học bao gồm: 1-Sự mất uy tín của tổ chức khoa học, 2-Tạo ra một hệ thống khuyến khích lừa đảo và tham nhũng, 3-Những người làm khoa học nghiêm chỉnh bị o ép, coi thường, chán nản, khó phát huy khả năng, 4-Sự ảnh hưởng đến các thế hệ tiếp theo, và 5-Các giá trị xã hội bị đảo lộn.
    Nhìn lại nền khoa học Việt Nam hiện tại, mọi thứ đã quá rõ ràng:
    - Các tổ chức khoa học Vietnam chưa có uy tín. (Hiếm thấy các tạp chí khoa học trong nước được quốc tế tham khảo, số bài báo trên các tạp chí thực sự uy tín còn quá ít)
    - Đã hình thành một hệ thống khuyến khích lừa đảo và tham nhũng. (Một kết quả nghiên cứu thường được "bôi" ra thành chục công trình để tăng điểm công trình khi bầu GS, PGS; Việc ăn phần trăm tiền mua thiết bị là rất phổ biến)
    - Số người làm khoa học nghiêm chỉnh giảm sút nghiêm trọng
    - Các thế hệ sinh viên hiểu quá rõ những chiêu thức các thầy làm khoa học ma, nhái sách để tăng điểm công trình trước mỗi đợt bầu GS, PGS.
    - Các giá trị xã hội bị đảo lộn (Điều này thì đã quá rõ. Chuyện mua điểm, đổi tình lấy điểm là những ví dụ điển hình)

    Vậy vấn đề không phải nằm ở chỗ ông Nguyễn Đình Đức có mua bằng, mua danh hiệu Viện sĩ hay không mà nằm ở chỗ khác. Tác giả tập trung công kích ông Nguyễn Đình Đức, giường như với động cơ cảm tính cá nhân, chứ không phải vì thực sự mong muốn một tương lai tươi đẹp cho nền khoa học nước nhà!

    Đọc những đoạn đầu về lý thuyết thấy hay quá. Mò mẫm đến những đoạn chứng nminh thì không thấy chứng minh gì rõ ràng. Chỉ là những lăng nhăng, chủ quan, suy diễn. Tác giả này viết bài có phong cách giống Vũ Cao của Báo An Ninh Thế Giới.

    Theo tôi tác giả tự cho mình là nhà khoa học nhưng có những nhận định hết sức thiếu khoa học và lý luận, cụ thể là hầu hêt những thông tin nêu ra trong bài này rất mang tính chất cá nhân mà thiếu những dẫn chứng cụ thể. Ví dụ như trong bài viết "tôi có thông tin như sau..." vậy thông tin đó từ đâu, có gì dấn chứng hay chỉ là tác giả suy đoán hoặc nghe nói ở đâu đó. Tôi thiết nghĩ như vậy chẳng khác gì một hình thức bôi nhọ người khác. Nếu thực sự là nhà khoa học chân chính ít nhất là hơn những người được nhắc tới trong bài, thì tác giả nên tự nhìn nhận lại mình rồi hãy đánh giá người khác. Thử hỏi tác giả đã đóng góp được gì cho nền khoa học nước nhà hay chưa?

    Một trong những tật xấu của người Việt nam là chỉ nghe người khác nói hoặc dựa trên những thông tin chưa được kiểm chứng mà đưa ra kết luận về một con người. Người Việt cần khắc phục nhược điểm đó.

    Một kẻ lừa đảo làm hiệu trưởng thì nhằm nhò gì. Xã hội Việt nam đang quay lại thời mấy trăm năm về trước. Xưa kia ông Tổng Cóc nói: "Ông đi thi bằng tiền chứ có bằng chữ đâu". Ngày nay "Ông làm quan bằng tiền chứ có bằng tài năng đâu". Điều đáng buồn là dân ta không làm được gì để thay đổi mà vẫn tin là "Đảng đã cho ta mùa xuân đầy ước vọng", của tay bồi bút nào đó đã viết. Nếu bạn có dịp về làng ung thư ở Lâm Thao, Phú Thọ (đất tổ Hùng Vương) thì bạn sẽ biết cái mùa xuân mà Đảng đã mang lại là gì. Đó là sự lừa đảo, lừa đảo cả một dân tộc.

    Tôi là tác giả bài viết này. Được 1 người bạn nói cho biết, mới hay bài mình được đưa lên trang web này ! (Dân Luận không hỏi ý kiến mà cũng chẳng thông báo).
    Nếu ai quan tâm hơn về bài viết và về ông NĐĐức xin xem thêm

    http://zung.zetamu.com/?p=351

    Nếu có thông tin / trao đổi gì có thể gửi thẳng đến tôi qua email. Xin cảm ơn.

    NTZ

    Việt nam nó thế cả ấy mà ! Ngay cả ông Nguyễn Hữu Đức, trước kia hay đi thực tập ở Pháp (Paris 6, 7 gì đó), ở trường ĐHKHTN khi đó đang bầu hiệu phó, ông Đức tuyên bố là mình có bằng TSKH (doctor habilization) ở Pháp nên xứng đáng với vị trí này. Không may cho ông ấy, nói phét không gặp dịp, có một cha bên khoa Toán cũng đi học ở Pháp đưa ra tài liệu là Pháp đã bỏ hệ bằng cấp này và chỉ còn Docteur d' etat tức là như Ph.D ở Anh, Mỹ. Thế nhưng ông Đức là bí thư đoàn trường, có chân trong đảng ủy nên dù nói dối vẫn chẳng làm sao sất, sau này nhẩy sang làm hiệu trưởng ĐHCN.

    Năng lực thì cũng vô cùng mà xét, vì thằng kỹ thuật viên ở một trường đại học lớn ở các nước phát triển còn giỏi vể những kỹ thuật, phương pháp mới hơn nhiều thằng GS ở Việt nam. Chúng ta tụt hậu hàng trăm năm so với thế giới. Tuy nhiên muốn phát triển được thì phải lấy tiêu trí trung thực là hàng đầu. Rất tiếc nhiều GS Việt nam, trung thực hình như là điều gì quá xa xỉ !

    Trích dẫn duy nhất liên quan trực tiếp đến nội dung của bài viết là lời một đứa học trò chửi thày bằng một giọng "thiếu dạy", gây ra nhiều phản cảm đối với tác giả hơn là đối với người "được" nêu tên trong bài!

    Vấn đề tác giả nêu lên đúng là một vấn đề bức bối của toàn xã hội nhưng cách lập luận thì ko thuyết phục, lại đưa ra những dẫn chứng về các nhà khoa học khác mà ko có bằng chứng cụ thể, chỉ là sự suy diễn của tác giả, vô hình chung ảnh hưởng đến uy tín của họ.

    Bài viết đưa ra thông tin đúng nhưng nhận định không được khách quan cho lắm.

    Ông Đức có thể có "vấn đề" với cái bằng tiến sĩ và viện sĩ ở Nga, nhưng xét về tổng thể ông Đức không kém, thậm chí giỏi hơn rất nhiều các tiến sĩ khác tốt nghiệp trong nước. Các hiệu phó, hiệu trưởng ở các trường khác trên khắp Việt Nam cũng vậy, thử xem ở ngay Xây dựng, Kinh tế, Luật... là thấy đầy rẫy các giáo sư tiến sĩ với luận văn và bài nghiên cứu chất lượng "Đồ Sơn, Thái Nguyên". Đấy là ở ngay Hà Nội, còn các tỉnh thì chắc chắn sẽ kém hơn nhiều.

    Đấy là xét trong lĩnh vực giáo dục, còn nhìn rộng ra các cơ quan nhà nước ở Việt Nam (kể cả cấp cao nhất) ta sẽ rất nhiều lãnh đạo không hề có học thức hay có bằng hữu nghị, bằng giả/mua...

    Không nên bất công quá với ông Đức!

    Theo tôi biết thì ông Thi là một người rất giỏi và giỏi thực sự chứ nhỉ, có vẻ đưa ví dụ vậy cũng không được hợp lí lắm. Nhưng ông Đình Đức thì cũng có nghe nhiều điều tiếng...Mà cái trường ấy, các ông hiệu phó cũng có ông nào tử tế đâu..