Giải pháp Biển Đông của Dương Danh Huy và Quỹ Nghiên cứu Biển Đông

  • Bởi tqvn2004
    31/03/2009
    8 phản hồi

    Phạm Quang Tuấn

    Trong một loạt bài viết trên các diễn đàn, kể cả BBC tiếng Việt, đăng lại trong một số báo tiếng Anh (ở Phillippines, Nhật) và báo trong nước, ông Dương Danh Huy (một Việt kiều ở Anh, sáng lập viên nhóm Quỹ Nghiên cứu Biển Đông) đưa ra một số đề nghị để giải quyết vấn đề Biển Đông [1-4]. Mới đây, ông Trương Nhân Tuấn đã kịch liệt công kích đề nghị của Dương Danh Huy, thậm chí bảo ông này là tay sai của chính quyền, sửa soạn dư luận để đem Trường Sa và Hoàng Sa cúng cho Trung Quốc.

    Để có sự công bằng ta cần đánh giá đề nghị của nhóm Dương Danh Huy một cách khách quan và nghiêm túc. Trước hết xin tóm tắt lại những đề nghị này:

    1. TẠM THỜI gác việc tranh giành các quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa sang một bên để bàn về việc phân chia các vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) và thềm lục địa (continental shelf) ở Biển Đông.
    2. Thương lượng với các nước chung quanh Biển Đông (Trung Quốc, Malaysia, Indonesia, Brunei, Phillippines) để chia Biển Đông ra thành những vùng kinh tế của mỗi nước, theo đúng luật biển UNCLOS (United Nations Law of the Sea) [5] và tiền lệ quốc tế, tức là:

      (a) Mỗi nước được 1 vùng EEZ 200 hải lý (370 km) tính từ “đường cơ sở” (bờ)

      (b) Phía nam Biển Đông có một thềm lục địa rất lớn tên là Sunda Shelf, theo UNCLOS thì các nước quanh đó (kể cả Việt Nam) được tính thêm ra tối đa 350 hải lý.

      (c) Khi khu kinh tế hay thềm lục địa của hai nước trùng nhau, thì chia hai theo nguyên tắc vẽ một đường trung tuyến từ ranh giới trên đất liền.

      (d) Các đảo (Hoàng Sa, Trường Sa) là đảo nhỏ, không nuôi sống được người, nên không được tính EEZ mà chỉ cho tối đa một lãnh hải (territorial sea) 12 hải lý; tức là, các đảo đó không ảnh hưởng đến việc phân chia EEZ và thềm lục địa.

    Xin để ý là nhóm Dương Danh Huy không hề nói là đem Hoàng Sa, Trường Sa “dâng” cho Trung Quốc hay ai khác cả như Trương Nhân Tuấn đã viết. Trái lại, họ luôn luôn nhấn mạnh là Việt Nam vẫn phải bảo vệ chủ quyền ở Trường Sa, Hoàng Sa [1], chỉ nói là việc phân chia Biển Đông cần làm trước hoặc làm song song.

    Đề nghị trên có lợi ở chỗ nào? Trước hết, ta phải nhìn vào cán cân lực lượng của các nước ở Biển Đông và thế giới. Chỉ trong vòng 30 năm nữa, Trung Quốc sẽ trở thành siêu cường, kể cả trên mặt biển. Muốn thành cường quốc trên biển, phải có sức mạnh kinh tế, khoa học kỹ thuật, phải có tàu lớn và khí giới tối tân và ngân quỹ hàng trăm tỷ đô la. Đánh nhau trên biển không phải như trên đất liền mà có thể dùng “tiêu thổ kháng chiến”, “du kích chiến”, “đường mòn Hồ Chí Minh”, “địa đạo Củ Chi”, “bẫy cọp” hay chỉ dựa vào lòng yêu nước và can đảm hy sinh, như ta đã thấy trong hai trận hải chiến ở Hoàng Sa và Trường Sa. Trong hai trận đó, Việt Nam đã cay đắng thảm bại trước một Trung Quốc chưa là cường quốc, thậm chí còn tụt hậu, huống chi bây giờ và trong tương lai. 30 năm nữa, ngay cả Mỹ cũng sẽ không còn đủ sức và nhất là đủ ý chí để đè nén tham vọng của Trung Quốc ở Biển Đông.

    Vì vậy, dùng sức mạnh đối với Trung Quốc hay ỷ vào sức mạnh của Mỹ để đòi lại Hoàng Sa và chiếm lại hết Trường Sa là điều hoàn toàn không tưởng đối với Việt Nam, và mỗi năm lại càng thêm không tưởng. Việt Nam chỉ có thể dùng luật pháp và ngoại giao, và đó là giải pháp của Dương Danh Huy đề nghị.

    Về luật pháp thì như đã thấy, đề nghị này dựa trên Luật Biển quốc tế 1982 (UNCLOS) mà chính Trung Quốc đã ký kết, cũng như các nước khác quanh Biển Đông. Còn về ngoại giao thì sao? Hiện các nước Đông Nam Á đang xâu xé nhau về vụ tranh giành Trường Sa, mà như vậy thì chỉ Trung Quốc hưởng lợi theo kiểu ngư ông và nghêu sò. Nếu tạm để Hoàng Sa và Trường Sa sang một bên để giải quyết sau, thì sẽ đỡ được nguồn tranh chấp đó, các nước nhỏ sẽ có cơ đoàn kết với nhau để hợp sức chống lại kẻ thù chung là Trung Quốc. Bởi vì, không như các nước khác quanh Biển Đông, Trung Quốc không chỉ bằng lòng với EEZ 200 hải lý, mà đòi TẤT CẢ Biển Đông, đi dọc suốt gần bờ Việt Nam, thòng xuống phía Nam tận sát bờ Indonesia và Malaysia, và phía Đông thì sát bờ Phillippines! Cái đòi hỏi vô lý và bất hợp pháp này (chẳng hạn xem [6, 7]) được vẽ trên nhiều bản đồ của Trung Quốc. Họ gọi nó là “nine-dotted line” và chúng ta gọi đó là đòi hỏi “vùng biển lưỡi bò”.

    Dĩ nhiên, khi phân chia Biển Đông theo đề nghị của Dương Danh Huy thì cái lưỡi bò đó sẽ “tiêu”, sẽ thành petfood, do đó các nước sẽ chia ngay làm hai phe: một bên là Trung Quốc đòi bảo vệ lưỡi bò, bên kia là các nước khác, chắc chắn là với sự ủng hộ của Mỹ và quốc tế (vì không ai có thể chấp nhận cái lưỡi đầy rớt rãi khó ngửi của Tàu). Tình hình sẽ rất thuận lợi cho Việt Nam, ít ra là thuận lợi hơn bây giờ! Dù Trung Quốc có trở thành siêu cường nhưng chắc là sẽ bớt hống hách hơn khi thấy nguyên một khối Đông Nam Á nửa tỉ dân đồng lòng chống mình.

    Còn về các đảo Hoàng Sa, Trường Sa thì sao? Đề nghị của Dương Danh Huy không nói gì về việc này mà chỉ bảo là tạm gác đó. Tuy nhiên, một khi Biển Đông đã chia thành hai phe rõ ràng (Trung Quốc chống the rest) thì lối giải quyết tập thể đó có khả năng được liên minh Việt-Mã-Phi-Brunei đòi áp dụng cho các đảo. Tức là, nếu Trung Quốc và các nước khác đồng ý, có thể ta sẽ mất một số đảo, nhưng sự mất mát đó không quan trọng lắm vì những đảo đó chỉ còn một lãnh hải tối đa 12 hải lý ở quanh mỗi hòn. Dĩ nhiên, sẽ nhiều người quan niệm “tấc đất tấc vàng”, không chấp nhận được sự mất mát đó. Họ muốn Việt Nam phải đòi hết, đòi đến cùng. Như ta đã thấy, thái độ đó sẽ dẫn đến việc mất hết: không những mất hết các đảo, mà còn mất các khu đặc quyền kinh tế, khi mà Trung Quốc trở thành siêu cường trên Biển Đông và các siêu hạm Trịnh Hòa 11, Trịnh Hòa 12 v.v. thường trực tuần tra cái lưỡi bò của họ. Còn, nếu các nước không đồng ý giải quyết theo cách này, thì sẽ lại tiếp tục tranh chấp tiếp như bây giờ, nghĩa là tình hình vẫn như cũ.

    Trương Nhân Tuấn và Dương Danh Huy không đồng ý với nhau về việc các hòn đảo của Trường Sa có thực sự là “đảo” không hay chỉ là “cồn đá” (rock), và do đó có được hưởng EEZ 200 hải lý quanh mỗi đảo không. Điều 121/3 của UNCLOS viết: “Rocks which cannot sustain human habitation or economic life of their own shall have no exclusive economic zone or continental shelf” (những cồn đá không thể có người sống hay đời sống kinh tế riêng thì không được hưởng EEZ hay thềm lục địa). Điều này mập mờ và UNCLOS không giải thích thêm gì cả. Dương Danh Huy cho là các đảo quá nhỏ để được EEZ, Trương Nhân Tuấn không tin như thế. Nên để ý rằng đảo lớn nhất của Trường Sa là đảo Ba Bình (Itu Aba), hiện bị Đài Loan chiếm, diện tích chỉ có 0.4 km vuông, bằng 1/10 cái tiêu chuẩn 1 hải lý vuông để được coi là đảo mà Trương Nhân Tuấn bảo là ai đó đang kiến nghị. Theo một số luật gia thì khi luật pháp không nói rõ, các nước liên hệ phải thương thuyết với nhau. Nếu theo phương cách thương thuyết này thì các nước nhỏ như Việt Nam lại càng cần liên minh để có thế khi tranh cãi với Trung Quốc.

    Cuối cùng, ta cũng nên tự hỏi tại sao Trương Nhân Tuấn đả kích kịch liệt Dương Danh Huy và gọi ông này là tay sai cộng sản, dọn đường dư luận cho chính quyền để dâng Hoàng Sa - Trường Sa cho Trung Quốc, mặc dầu Dương Danh Huy đã viết: “Song song với việc thực hiện những mục đích này, Việt Nam vẫn phải tiếp tục cố gắng bảo vệ chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông một cách triệt để”[1]. Lẽ ra khi mà hai người đều lưu tâm về chủ quyền đất nước, họ phải đối xử với nhau như là “đồng chí”, hay ít ra là tranh luận một cách lịch sự tương kính chứ.

    Theo tôi, đó là vì khi viết, Dương Danh Huy có một “target audience” rõ ràng là chính quyền, không những chính quyền Việt Nam mà cả chính quyền Philippines, Indonesia, v.v… Do đó, Dương Danh Huy thường viết với một giọng khách quan, không gay gắt, không “nhập đề”, “kết luận” hay “thân bài” bằng cách đay nghiến cái công hàm của Phạm Văn Đồng hay rủa xả nhà nước Việt Nam, vì làm như vậy sẽ phản tác dụng. Khác hẳn lối viết của Trương Nhân Tuấn (ông này nhắc đến Phạm Văn Đồng ít nhất là TÁM lần trong bài và câu kết thúc cũng là nói về cái công hàm “mắc dịch” đó, dường như mối lo chính của ông là sợ người đọc quên cái tội của Phạm Văn Đồng). Có những người có thể coi lối viết của Dương Danh Huy là một kiểu “lập lờ”, ủng hộ cộng sản, không thể tha thứ được.

    Theo tôi, nếu quả thật Dương Danh Huy và nhóm Nghiên cứu Biển Đông là cái “loa” của chính quyền Việt Nam như Trương Nhân Tuấn nói, thì ta phải lấy làm mừng rằng chính quyền Việt Nam đã có một chính sách quá hay để giải quyết vấn đề Biển Đông theo chiều hướng thuận lợi nhất có thể được. Chỉ e rằng không được thế!

    Những người quen thuộc với UNCLOS và tình hình Biển Đông cũng sẽ thấy ngay một số điểm sai quan trọng trong những luận cứ của Trương Nhân Tuấn. Chẳng hạn, ông Tuấn nói rằng Exxon Mobil rời bỏ Việt Nam vì áp lực của Trung Quốc, một việc chưa hề xảy ra (Exxon Mobil quả đã bị áp lực trong năm 2008 nhưng đã tuyên bố là không rời bỏ hợp đồng khai thác với Việt Nam). Về tiền lệ, ông nói rằng “Anh vẫn giữ nguyên tuyên bố 200 hải lý quyền khai thác” chung quanh hòn đá “Rock All”, trong khi thực ra Anh đã chính thức rút lại đòi hỏi này từ năm 1997 để tuân thủ Luật Biển. (Thực ra là hòn Rockall chứ không phải Rock All, như Trương Nhân Tuấn đã viết sai hai lần!) Vậy tiền lệ này ủng hộ quan điểm của Dương Danh Huy chứ không ủng hộ quan điểm của Trương Nhân Tuấn!

    Trương Nhân Tuấn còn viết rằng “nước nào có chủ quyền ở [Trường Sa] (và Hoàng Sa) đương nhiên chiếm lĩnh cả Biển Đông, vì biển giữa quần đảo được coi là nội hải”. Hoàn toàn sai, 100%! Thực ra, điều khoản “nội hải” này của UNCLOS chỉ áp dụng cho các quốc gia quần đảo (archipelagic states) như Philippines, Indonesia, chứ không áp dụng cho những quần đảo không phải là quốc gia, như Trường Sa. Tôi cho rằng đây là một sự cố ý ngụy biện chứ không phải là không biết, vì ngay sau đó thì Trương Nhân Tuấn đã viết nguyên si thành ngữ “quốc gia quần đảo” trong UNCLOS: “Theo Luật Biển 1982: Quốc gia quần đảo có chủ quyền với vùng nước, vùng trời và vùng đáy và lòng đất tương ứng cũng như tài nguyên ở đó”. Trương Nhân Tuấn đã đưa ra những lý lẽ ngụy biện, “luật rừng” mà Trung Quốc dùng để bảo vệ lưỡi bò của mình, và bảo đó là luật biển quốc tế!

    Còn nhiều chi tiết sai bậy hay thổi phồng khác, như: “Hầu hết các Atlas nước ngoài đều ghi nhận công hàm năm 1958 của ông Phạm Văn Đồng đã công nhận HS và TS thuộc chủ quyền của Tàu”. Atlas thường đâu có ghi nhận những công hàm như vậy? Trương Nhân Tuấn đưa ra được đúng… một ví dụ để chứng minh chữ “hầu hết”. “Trước dư luận quốc tế, HS và TS đã là của Trung Quốc”: có thật không vậy? Hầu hết báo chí cũng như giới nghiên cứu quốc tế đều nói rằng những đảo này, nhất là Trường Sa, đang tranh chấp chủ quyền. Chỉ cần xem Wikipedia là biết. “Trường hợp tranh cãi giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ về chiếc tàu Impeccable là một thí dụ. Đây là một trong nhiều kẽ hở của Luật Biển 1982″: hoàn toàn sai. UNCLOS (điều 58) nói rõ ràng là ngoài việc khai thác kinh tế, EEZ phải được coi là biển khơi, tàu các nước tự do qua lại.

    Tôi nghĩ rằng, ở tư thế một nước yếu phải bảo vệ quyền lợi của mình, người Việt cần có thái độ hợp tác và xây dựng hơn trong những vấn đề có liên quan đến lãnh thổ quốc gia. Dùng thủ đoạn công kích chụp mũ như ông Trương Nhân Tuấn đã làm không ích lợi gì cho quốc gia dân tộc, mà chỉ là tung hỏa mù cho chính mình khi đang tranh đấu trước kẻ thù chung.

    Tài liệu

    [1] Dương Danh Huy - Phạm Thu Xuân - Nguyễn Thái Linh - Lê Vĩnh Trương - Lê Minh Phiếu, Tranh chấp Biển Đông và vai trò của Liên hiệp quốc: http://tuanvietnam.net/vn/sukiennonghomnay/6378/index.aspx

    [2] BBC (21/1/2008) Philippines đăng thư ngỏ về Biển Đông: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/regionalnews/story/2008/11/081121_manilatimes_asean_sea.shtml

    [3] Dương Danh Huy, Bức thư ngỏ trên tờ Manila Times: http://www.minhbien.org/?p=493

    [4] Lê Minh Phiếu - Dương Danh Huy, Việt Nam trước chủ trương của Trung Quốc đối với Biển Đông: http://www.tuanvietnam.net/vn/tulieusuyngam/5831/index.aspx. Ghi chú: bản đồ ở bài này có sửa đổi vài chi tiết trong đề nghị phân chia biển Đông cho hợp luật quốc tế hơn, so với bản đồ trước ở BBC.

    [5] United Nations Law of the Sea (UNCLOS): http://www.un.org/Depts/los/convention_agreements/convention_overview_convention.htm

    [6] Li Jinming, Li Dexia, The Dotted Line on the Chinese Map of the South China Sea: A Note, Ocean Development & International Law, 34:287-295, 2003: http://www.southchinasea.org/docs/Li%20and%20Li-The%20Dotted%20Line%20on%20the%20Map.pdf

    [7] Official Chinese map of the South China Sea with the nine-dotted line, 1999: http://www.southchinasea.org/9-dotted%20map/map_small.gif

    © 2009 Phạm Quang Tuấn

    © 2009 talawas blog

    Chủ đề: Đối ngoại

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Nguyễn SG viết:
    Song song với việc khẳng định trong và ngoài nước, VN vẫn nên thảo luận các vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) và thềm lục địa (continental shelf) ở Biển Đông để làm sáng tỏ hơn chủ quyền. Thảo luận không có nghiã là từ bỏ chủ quyền, không có nghĩa là chấp nhận nếu bị mất chủ quyền

    Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam, khi Trung Quốc chiếm đoạt mà Việt Nam còn gác lại việc tranh giành ( gác lại việc đòi chủ quyền) thì Trung Quốc có quyền tuyên bố đường 9 khúc lưỡi bò là thuộc của Trung Quốc không có gì phải ngạc nhiên . Nếu các nước Đông Nam A đều nghĩ như ông D D Huy THÌ Trung Quốc cứ cho quân ra giữ các loại đảo nổi đảo chìm ở Biển Đông RỒI các nước cứ ngồi bàn với nhau hàng trăm năm để chia dùng đặc quyền kinh tế . Chuyện khôi hài ra nước mắt có lẽ chỉ có ông D D Huy là tác giả được trao giải nhất .
    Theo quan điểm của tôi thì phải đòi các Đảo trước tiên ,TQ SẼ tuyên bố theo kiểu: Tao không trả , đòi ầm ĩ ,quờ quặng loăng quăng, tao đánh chết /
    Phải tìm kiếm đồng minh như Hoa Kỳ , các nước Đông Nam A' và cộng đồng thế giới làm rõ trắng đen và giải quyết 1 lần dù hy sinh tất cả chứ không chịu để cho con cháu các đời sau phải gánh vác chuyện này . Ông Phạm văn Đồng và Bác Hồ đã sơ suất trong vấn đề ngoại giao , đời này phải sửa chữa lỗi lầm chứ không phải làm con Lụy hưởng thụ chui rúc, bắt con cháu đời sau sửa chữa . Tôi ủng hộ tinh thần các cuộc biểu tình ở Hà Nội năm 2011: KIÊN QUYẾT ĐÁNH ĐUỔI QUÂN TRUNG QUỐC XÂM LƯỢC và GIẶC ĐẾN NHÀ , ĐÀN BÀ CŨNG ĐÁNH .
    Nhưng muốn làm được việc đó thì Đảng CS VN phải tự thay đổi một số việc làm :dám làm , dám chịu và KHÔNG NÓI 1 ĐÀNG , LÀM 1 NẺO .

    Cá nhân tôi KHÔNG đồng ý với đề nghị của ông Dương Danh Huy và cho rằng ông Trương Nhân Tuấn đúng hơn nhiều, vì làm như ông TUẤN thì quyền lợi của VN mới được bảo vệ nhiều nhất.

    Giải pháp của ông HUY, như ông Trương Nhân Tuấn đã chỉ ra, theo ngu ý của tôi, chính là giải pháp của ĐCSVN được ông HUY đưa ra để thăm dò và sửa soạn dư luận của nhân dân VN trong và ngoài nước trước khi thi hành. Theo tôi, nói ông Dương Danh Huy là cái LOA của ĐCSVN thực sự cũng không quá sai đối với sự thật. Tại sao? Nếu tôi nhớ không lầm thì ông HUY đã viết bài bênh vực và bao che cho Công hàm Phạm Văn Đồng 14/9/1958 (như nói rằng phê bình Công hàm này dâng HS và TS cho TQ là tiếp tay cho TQ trong việc tuyên bố chủ quyền của họ về HSTS), viết bài tung hỏa mù về thác Bản Giốc (tôi còn giữ bài này trong computer) ra vẻ như việc phân chia Bản Giốc như trong Hiệp định biên giới 1999 (qua đó thác chính được chia đôi cho TQ một nửa) là công bình v.v... Bất cứ ai đọc bài "Sự thật về thác Bản Giốc" của ông Mai thái Lĩnh đều thấy rõ là bài về Bản Giốc của ông HUY là sai hoàn toàn (vì có tính tung hỏa mù, bao che cho sự mất đất của Tổ tiên ở Bản Giốc).

    Tôi không phủ nhận rằng ông Dương Danh Huy có kiến thức về đảo biển (qua việc tự học và đọc các tài liệu về Biển Đông) nhưng đề nghị phân chia Biển Đông "tạm bỏ qua việc phân định các quần đảo HS và TS" trong khi TQ đang chiếm đóng toàn bộ và khai thác Hoàng Sa cũng như chiếm đóng một số đảo ở Trường Sa và liên tục gửi tàu chiến (trá hình là tàu hải giám) để tuần tra vùng HS và TS, bắt giữ (và có khi bắn giết) ngư dân VN ở HS, v.v... trước sự bất lực và đồng lõa của ĐCSVN là hoàn toàn BẤT LỢI cho phía VN ta. Đây, như có người đã nói ở đâu đó trên các trang mạng trước đây, chính là giải pháp BỎ ĐẢO GIỮ BIỂN của ĐCSVN, mà tôi đồng ý. Bởi vì, chịu bỏ qua tranh chấp đảo mà chỉ chú trọng vào việc giữ lại vùng đặc quyền kinh tế (và hy vọng rằng qua đó, nói như ông HUY, là phá được cái lưỡi bò của TQ), theo tôi, là đầu hàng TQ và chấp nhận mất HS vĩnh viễn và có thể sẽ mất TS trong tương lai không xa. Đây là giải pháp của kẻ thua cuộc vì ĐCSVN đã ký Công hàm Phạm Văn Đồng từ năm 1958 thừa nhận HS và TS (cùng Biển Đông) là của Tàu, mà nay họ không dám từ bỏ nó, chỉ cố vớt vát đôi chút hải phận dựa theo Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển 1982. Đó chính là "bỏ đảo giữ biển" và chấp nhận thua thiệt như là một "sự đã rồi" (fait accompli) do Công hàm Phạm Văn Đồng 1958 gây ra.

    Trên nguyên tắc, việc phân định hải phận và thềm lục địa giữa các quốc gia lân cận, luôn luôn dựa vào ĐẢO trước tiên. Phải biết đảo nào thuộc vào nước nào và bề rộng vùng biển bao quanh đảo (12 hải lý chẳng hạn, hay rộng hơn), từ đó mới kẽ đường trung tuyến (median) phân chia khu vực hải phận của các nước. Đằng này, ông HUY lại chấp nhận bỏ qua các quần đảo HS (đang do Tàu chiếm) và TS (Tàu và các nước, kể cả VN ta, đang chiếm đóng), chỉ trông mong vào cái gọi là đặc khu kinh tế do Luật Biển của LHQ năm 1982 quy định (mà điều này đương nhiên là áp dụng cho VN) để giành được 200 hải lý trong cái gọi là vùng lưỡi bò của TQ, trong khi chịu coi như MẤT TIÊU vĩnh viễn Hoàng Sa, và chưa chắc sẽ giữ được Trường Sa, thì thử hỏi VN sẽ được lợi gì? Phá được cái lưỡi bò của TQ ư? Đương nhiên là nếu TQ cũng chịu chấp nhận thực thi Luật Biển LHQ 1982 mà họ đã ký tham gia, thì cái lưỡi bò này coi như là TIÊU. Còn bằng không thì dù VN có bỏ đảo như ông Huy đề nghị (dù là chỉ "bỏ tạm" như ông ấy nói) thì TQ vẫn cứ khư khư không chịu chấp thuận thực thi Luật Biển LHQ 1982, thì ta được gì, ngoài việc mất mẹ nó mấy cái quần đảo HSTS (mà ông Hồ và "kụ" Đồng đã ký cái Công hàm ô nhục bán nước mãi tận năm 1958 lén lút dâng cho Tàu).

    Nói tóm lại, theo tôi, ông Trương Nhân Tuấn nói đúng, ông Dương Danh Huy nói sai. Việc làm sao thực hiện giải pháp của ông Tuấn là chuyện mà một chính quyền của nước VN, nếu muốn được xem là chính quyền chân chính, phải tìm mọi cách để thực hiên và tranh đấu để mang lại quyền lợi tối đa cho Tổ quốc. Điều này, e rằng với nhà cầm quyền CHXHCNVN hiện nay, khó mà thực hiện nổi. Đây là nỗi đau của dân tộc ta.

    PVĐ viết:
    Tự dưng thấy bài này và các link , nhưng không vào được các link . Tuy nhiên , với đại khái trong bài này thì ông Trương Nhân Tuấn có lý khi phản đối kịch liệt ông Dương Danh Huy khi ông D D Huy tính TẠM THỜI gác việc tranh giành các quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa sang một bên để bàn về việc phân chia các vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) và thềm lục địa (continental shelf) ở Biển Đông / Đó là một quan niệm sai lầm . Việt Nam chỉ có 1 thế mạnh là Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của cha ông để lại nên mới có thể đấu tranh bằng lý lẽ và luật lệ . Đảo, biển , thềm lục đia quốc gia liền nhau là một lợi thế, ưu tiên như nội hải . Việt Nam gác lại đòi quyền chủ quyền là mong muốn của Trung Quốc trong thế răn đe: hợp tác theo sự đồng thuận của TQ thì có lợi ( chút chút tép riu), còn phủ nhận thì chỉ có nhận tai họa .

    Việt Nam ta phải luôn khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Khẳng định thông qua luật biển Quốc Hội, khẳng định với tòa án quốc tế biển và LHQ. Đó là khung pháp lý và bằng chứng để làm cơ sở lâu dài.

    Song song với việc khẳng định trong và ngoài nước, VN vẫn nên thảo luận các vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) và thềm lục địa (continental shelf) ở Biển Đông để làm sáng tỏ hơn chủ quyền. Thảo luận không có nghiã là từ bỏ chủ quyền, không có nghĩa là chấp nhận nếu bị mất chủ quyền

    PVĐ viết:
    Tự dưng thấy bài này và các link , nhưng không vào được các link . Tuy nhiên , với đại khái trong bài này thì ông Trương Nhân Tuấn có lý khi phản đối kịch liệt ông Dương Danh Huy khi ông D D Huy tính TẠM THỜI gác việc tranh giành các quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa sang một bên để bàn về việc phân chia các vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) và thềm lục địa (continental shelf) ở Biển Đông / Đó là một quan niệm sai lầm . Việt Nam chỉ có 1 thế mạnh là Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của cha ông để lại nên mới có thể đấu tranh bằng lý lẽ và luật lệ . Đảo, biển , thềm lục đia quốc gia liền nhau là một lợi thế, ưu tiên như nội hải . Việt Nam gác lại đòi quyền chủ quyền là mong muốn của Trung Quốc trong thế răn đe: hợp tác theo sự đồng thuận của TQ thì có lợi ( chút chút tép riu), còn phủ nhận thì chỉ có nhận tai họa .

    Việt Nam ta phải luôn khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Khẳng định thông qua luật biển Quốc Hội, khẳng định với tòa án quốc tế biển và LHQ. Đó là khung pháp lý và bằng chứng để làm cơ sở lâu dài.

    Song song với việc khẳng định trong và ngoài nước, VN vẫn nên thảo luận các vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) và thềm lục địa (continental shelf) ở Biển Đông để làm sáng tỏ hơn chủ quyền. Thảo luận không có nghiã là từ bỏ chủ quyền, không có nghĩa là chấp nhận nếu bị mất chủ quyền

    Tự dưng thấy bài này và các link , nhưng không vào được các link . Tuy nhiên , với đại khái trong bài này thì ông Trương Nhân Tuấn có lý khi phản đối kịch liệt ông Dương Danh Huy khi ông D D Huy tính TẠM THỜI gác việc tranh giành các quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa sang một bên để bàn về việc phân chia các vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) và thềm lục địa (continental shelf) ở Biển Đông / Đó là một quan niệm sai lầm . Việt Nam chỉ có 1 thế mạnh là Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của cha ông để lại nên mới có thể đấu tranh bằng lý lẽ và luật lệ . Đảo, biển , thềm lục đia quốc gia liền nhau là một lợi thế, ưu tiên như nội hải . Việt Nam gác lại đòi quyền chủ quyền là mong muốn của Trung Quốc trong thế răn đe: hợp tác theo sự đồng thuận của TQ thì có lợi ( chút chút tép riu), còn phủ nhận thì chỉ có nhận tai họa .

    Cho dù các nguyên cứu về lịch sử hay luật pháp có như thế nào đi nữa. Cho dù có đem các thỏa thuận quốc tế khác có được dẫn chứng như thế nào đi nữa. Tất cả đối với bọn bành trướng Bắc Kinh chỉ là trò hề khi họ biết họ có sức mạnh quân sự trong tay. VN chúng ta đã quá quen thuộc với chủ thuyết của Đại Hán: sức mạnh là lẽ phải. Bọn bành trướng Bắc Kinh cũng như CSVN hiện nay đã quá quen thuộc với nhau vì họ là 2 chính quyền chuyên dùng luật rừng để đối xử với nhau và với dân của chính họ. Khổ nỗi CSVN vẫn như kẻ mù sờ voi, không biết dựa vào sức mạnh đoàn kết dân tộc như thời cường thịnh Đinh-Lê-Lý-Trần đã dùng mới chống được bọn đại Hán. Thay vào đó, CSVN lại ra sức đục khoét và làm hao mòn niềm tin của dân.

    Với kỹ thuật truyền thông hiện đại mà CSVN cũng không biết dùng để thông tin rành mạch âm mưu của Bắc Kinh cho dân biết và thế giới biết ngõ hầu tập trung sức mạnh ý chí và sự can thiệp của các dân tộc trên thế giới để chống lại Bắc Kinh mà 30 năm nội chiến anh em tương tàn CSVN đã dùng rất hữu hiệu để làm cho Mỹ rút lui (mặc dầu đã ngu xuẩn dối trá với dân là "ta đánh Mỹ đây là đánh cho Nga cho Tàu").

    Hiện nay chỉ có Philippines, Hàn và Nhật là ra mặt chống TQ qua thông tin và luật pháp quốc tế để tỏ rõ sự cương quyết bảo vệ lãnh hải. VN thì cứ đi hàng hai và nhu nhược, làm cho Phi và các nước ĐNA cũng chả dám tin CSVN. Đông Châu Liệt Quốc là một truyện lịch sử Tàu có thể cho ta thấy bọn Bắc Kinh có thể làm mọi cách để chia rẽ các nhược tiểu để rồi thâu tóm toàn bộ vào tay TQ một cách dễ dàng. Bọn Bắc Kinh đang chờ thời cơ mà CSVN có thể là kẻ cho Bắc Kinh cái thời cơ đó.

    Với Hàn Nhật ở phía Bắc, VN và Phi và các nước ĐNA khác ở phía Nam mà có thể liên hợp với nhau chắc chẽ và tin tưởng tuyệt đối với nhau thì bọn Bắc Kinh sẽ không thể một mình đối phó với nhiều chiến tuyến cùng một lúc. Với truyền thông hiện đại mà CSVN không biết hoặc không chịu lợi dụng như bọn Bắc Kinh đang tận dụng thì Nhân dân Thế giới khó mà được thuyết phục để phản đối lại hành động du côn trịch thượng và vi phạm pháp luật quốc tế của Bắc Kinh ở vùng biển Đông. Điều này Hàn và Nhật cũng như Philippines đang tận dụng tối đa để thông tin ra cho thế giới biết.

    Tôi không phủ nhận các nghiên cứu lịch sử vì nó là việc quan trọng để bẻ gãy lý luận của TQ qua lịch sử bị bóp méo một cách tích cực của họ. Nhưng những mặt khác như ngoại giao, thông tin, dân sự và quân sự cũng quan trọng không kém mà CSVN hiện nay đang cố tình làm lơ trên chiến tuyết lý luận chứng cứ lịch sử, chiến tuyền thông tin, chiến tuyền ngoại giao còn què quặt không rõ ràng, dân sự thì ra mặt đàn áp chẹn họng dân, quân sự thì hèn nhát không dám tỏ quyết tâm bảo vệ lãnh thổ lãnh hải.

    Bực bội và lo buồn quá nên viết vài dòng làm bẩn tai quý vị trí thức một chút vậy.

    Cái cơ bản ở đây chính là 12 Hải Lý quanh các đảo Trường Sa lẫn Hoàng Sa. Về Hoàng Sa thì mất rồi không nói, nhưng về Trường Sa thì các bác thử phân tích dùm em cái 12 hải lý này được không, liệu chúng ta có thể chấp nhận 20 chiện hạm vây quanh đảo Nam Yết với khoảng cách 12,1 hải lý không?.

    Theo tôi hiểu, quan điểm của tôi với bác TNT về HSTS khác nhau đại khái như sau.

    1. Tôi muốn VN có:

    (a) Chủ quyền đối với các đảo HSTS.
    (b) 12 HL chung quanh mỗi đảo.
    (c) 200 EEZ từ lãnh thổ khác với HSTS.
    (d) Thềm lục địa từ lãnh thổ khác với HSTS.

    2. Bác Tuấn muốn VN có:

    (e) Chủ quyền đối với đảo.
    (f) Các đảo HS, TS được đầy đủ EEZ, thềm lục địa, eg, EEZ 200 HL từ HS, TS, hay tới trung tuyến giữa HS, TS và các vùng lãnh thổ khác.
    (g) 200 EEZ từ lãnh thổ khác với HSTS.
    (h) Thềm lục địa từ lãnh thổ khác với HSTS.

    (a) không khác gì (e): Tôi không đề nghị nhường đảo cho các nước khác.

    Chỉ có (b) khác (f).

    Tôi thấy khác biệt đó cũng chỉ bình thường.

    Nhưng bác Tuấn thì cho là tôi

    Tôi đã đưa ra 1 số dẫn chứng tại sao (b) phù hợp với luật biển hơn (f)

    Trong bài http://tuanvietnam.net/vn/tulieusuyngam/5522/index.aspx: Tôi và Lê Minh Phiếu đưa ra 3 dẫn chứng. Bác Tuấn nói đó là dẫn chứng không có thật, vv, và phán về nhân phẩm của tôi. Nhưng đó là những dẫn chứng mà 1 luật sư nổi tiếng của Mỹ dùng khi viết về vùng Thanh Long (thuộc Nam Côn Sơn), Tư Chính. Ông này đã từng giúp Campuchia thắng đền thờ Preah Vihear trong phiên toà quốc tế với Thái Lan. Giữa ông ấy và bác Tuấn viết về luật quốc tế thì tôi tạm tin ông ấy hơn.

    Trong bài http://www.tuanvietnam.net/vn/sukiennonghomnay/6378/index.aspx: Tôi và các tác giả đưa ra một dẫn chứng ngoại giao và một dẫn chứng phán quyết của Toà quốc tế.

    Tôi còn một số dãn chứng khác, sẽ đưa ra sau.

    À, trong bài http://www.tuanvietnam.net/vn/sukiennonghomnay/6378/index.aspx chúng tôi có nói: "Song song với việc thực hiện những mục đích này, Việt Nam vẫn phải tiếp tục cố gắng bảo vệ chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông một cách triệt để."

    Vậy mà bác Tuấn vẫn nói được là tôi dọn sân cho NN cúng HSTS cho TQ, thì tôi cũng hết biết.