Phản hồi từ một giảng viên đại học Hồng Bàng

  • Bởi tqvn2004
    20/03/2009
    5 phản hồi

    Bài phản hồi này được gửi lên Dân Luận từ một giảng viên không muốn nêu tên của trường Hồng Bàng, chúng tôi xin tách thành một bài riêng để độc giả tiện theo dõi và trao đổi.

    Chào các bạn sinh viên Hồng Bàng,

    Tôi là một giảng viên dạy mỹ thuật tại Hồng Bàng, đồng thời cũng đi dạy ở một số trường khác nữa. Nhân thấy cuộc tranh luận nóng hổi của các bạn trên Dân Luận, xin được góp ý đôi lời.

    Thứ nhất, tôi đồng ý với những gì các bạn nói, rằng trường Hồng Bàng cơ sở vật chất rất tệ, cơ cấu của nhà trường không ra gì, tổ chức và kế hoạch luôn thay đổi và không có sự công khai - minh bạch. Ngay cả với giáo viên, thầy Hùng cũng không hoàn toàn trung thực.

    Các bạn nghĩ xem, các bạn đóng tiền nhiều như vậy, mà tới trường chậm trễ, học không tập trung mà chỉ tán dóc, thì có phải phí tiền của gia đình, phí thời gian của các bạn, và của cả những giáo viên như tôi không?

    Lấy ví dụ, lương của giáo viên ở trường Hồng Bàng từ học kỳ I vừa rồi chưa được thanh toán (từ trước Tết). Địa điểm giảng dạy xa xôi, mất nhiều thời gian cho đi lại, nên đã có giảng viên từ chối nhận lớp, chỉ nhận hướng dẫn tốt nghiệp.

    Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại. Là một giáo viên, tôi cũng không hài lòng với biểu hiện của một số sinh viên trong trường. Vì nhà trường thiếu kỷ luật tối thiểu, và đa phần sinh viên là thuộc gia đình khá giả, và ở xa nhà (miền Bắc hoặc miền Trung), nên cách ứng xử của các bạn này rất tệ. Thành ra, những giáo viên có lương tâm thường phải chịu sức ép từ hai phía: Từ Sinh viên và Từ Nhà trường. Như các bạn đã biết, điều kiện do Nhà trường cung cấp thì thiếu thốn đủ điều - nhưng chúng tôi còn khổ tâm hơn khi chứng kiến sự chểnh mảng của một số sinh viên Hồng Bàng.

    Tôi là người luôn đến đúng giờ giảng, nhưng có lần phải đợi gần tiếng đồng hồ mới có sinh viên, và người sinh viên cuối cùng vào lớp cũng là lúc sắp hết giờ. Chuyện này xảy ra thường xuyên, và tôi cũng hết cách để bảo ban sinh viên của mình. Khuyên nhủ, trừ điểm đều không làm các bạn sợ. Các bạn nghĩ xem, các bạn đóng tiền nhiều như vậy, mà tới trường chậm trễ, học không tập trung mà chỉ tán dóc, thì có phải phí tiền của gia đình, phí thời gian của các bạn, và của cả những giáo viên như tôi không?

    Bài tập tôi giao, nhiều bạn không làm, tôi cũng không có cách nào để hướng dẫn tiếp. Những lời khuyên nhủ, nói ngọt hay khích bác của tôi đều bị các bạn bỏ ngoài tai, còn so sánh "các thầy cô đứng lớp khác đâu có phiền phức như thế đâu!?!". Có giáo viên phải gọi điện thoại năn nỉ học sinh mang bài đến để mình xem, để góp ý. Góp ý xong thì có người sửa, có người cũng chẳng thèm sửa, nói thẳng với giáo viên - thầy cô muốn thế nào cũng được, em mệt rồi! Thực sự, khi chúng tôi muốn làm điều tốt cho sinh viên, mà sinh viên không nhận thấy, chúng tôi rất buồn. Có lẽ tôi cũng nên học theo một giáo viên khác, bỏ mặc không quan tâm tới sự học của các bạn cho thanh thản đầu óc mình chăng?

    Còn một chuyện nữa, các bạn nhiều người rất sớm tự mãn, có chút kiến thức đã lao vào các show liên quan đến Mỹ thuật để kiếm tiền, bỏ qua việc học hành cho thực sự thành tài. Cả khóa rất ít người không nợ môn nào, toàn ít nhất là 3 môn, nhiều là mười mấy môn, đến khi thi tốt nghiệp lại xin xỏ thầy cô làm đơn từ cho đi thi, thật đáng buồn.

    Thực sự, khi chúng tôi muốn làm điều tốt cho sinh viên, mà sinh viên không nhận thấy, chúng tôi rất buồn. Có lẽ tôi cũng nên học theo một giáo viên khác, bỏ mặc không quan tâm tới sự học của các bạn cho thanh thản đầu óc mình chăng?

    Như đã nói ở trên, tôi có đi dạy tại một số trường khác, tôi thấy sinh viên bên đó cũng không bị ràng buộc về kỷ luật giống Hồng Bàng, nhưng họ rất say mê với chuyên môn và cố gắng học hỏi, tìm tòi để trở thành nghệ sĩ chân chính. Có lẽ họ quan niệm việc học là cho bản thân mình, cho tương lai của mình, không chỉ để lấy một tấm bằng - mà để lấy những kiến thức thực sự. Sinh viên như thế tất nhiên sẽ được sự kính trọng của những thầy cô như tôi.

    Nói về chuyện tăng học phí ở Hồng Bàng, tôi cũng đồng ý với các bạn rằng như vậy là thiếu minh bạch. Nhưng Hồng Bàng không phải trường hợp ngoại lệ đâu, ở các trường khác cũng thế. Bên trường khác thì họ khôn hơn, họ tăng học phí theo chỉ. Một chỉ là mấy trăm ngàn đồng, cứ thế mà nhân lên, các bạn biết cũng khủng khiếp nhường nào.

    Đôi lời chia sẻ, mong các bạn hiểu cho ý tốt của những giáo viên như tôi. Hẹn gặp lại các bạn ở trên lớp.

    Chào thân mến

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Kể các bạn nghe một kỷ niệm Đại học của tôi. Lúc tôi mới thi đậu vào trường (không tiện nêu tên), trong lễ đón Tân sinh viên, thầy Hiệu trưởng trường tôi đã nói một câu mà suốt thời gian ĐH và sau này tôi không quên: "Các em như là tờ giấy trắng mà các thầy cô phải viết những chữ đẹp đẽ lên đó".

    Khi tôi học đến năm thứ 2, thì tôi có nhiều bức xúc đến nỗi tôi phải đến gặp thẳng thầy Hiệu trưởng vừa khóc vừa hỏi tại sao tôi không được các thầy cô (và chính bản thân thầy cũng có lần làm tôi shock) viết những chữ đẹp đẽ lên trang giấy trắng của mình?! Thầy đã tâm sự với tôi rất lâu và chân tình (không phải là những sáo ngữ vuốt ve cho qua chuyện)để tôi hiểu cuộc sống không chỉ là "màu hồng" theo ý tôi muốn được, có những cái tôi buộc phải chấp nhận ở mức có thể và tôi phải tự nỗ lực bản thân là chính cho những mơ ước của mình.

    Và tất nhiên, thầy cũng kịp thời chấn chỉnh những cái có thể chấn chỉnh được để các sv của mình không phải thất vọng.

    Vài lời chia sẽ cùng các bạn.
    Thân mến.

    Mỗi trường là một thảm cảnh riêng các bạn à, tôi cũng nghe nhiều nơi than vãn. Cái xã hội Việt Nam nó vậy, có gì đúng và công bằng đâu. Các bạn cũng thừa biết nền GDVN bị kêu ca năm này tháng nọ, bị mục ruỗng từ mẫu giáo đến cấp cao nhất. Bây giờ sinh viên và thầy cô cùng trách nhau như thế này thì kể dài đến bao giờ cho hết? Nếu các bạn và thầy cô không thông cảm cho nhau những gì đáng được thông cảm cũng như không dám góp ý thẳng những tiêu cực và nổi bức xúc của mình với thầy cô đứng lớp thì các bạn đã tự nhận lấy cái bằng cấp vô giá trị mà mình không hề muốn.

    Tôi có 2 bài này copy để dành đọc chơi, cũng cũ rồi, nhưng không biết mọi người đọc chưa, nay thấy thích hợp hoàn cảnh này, nên post lên đây chia sẽ cùng mọi người.

    Tâm thư của một sinh viên "khát học"

    Thứ tư, 15/10/2008, 07:00 GMT+7

    Thầy kính mến,

    Cũng như các bạn khác, em bước chân vào cổng trường Đại học với niềm háo hức của tân sinh viên sau bao nhiêu nỗ lực, cố gắng của bản thân và gia đình. Đứng trước ngôi trường rộng lớn này, em cảm thấy như tương lai tươi sáng đang hiện ra trước mắt. Nhưng tháng đầu tiên trên giảng đường Đại học đã qua đi, niềm vui chưa dứt, nỗi âu lo đã xuất hiện. Em đã không còn cảm thấy hứng thú với việc học tập nữa…

    Đêm trước ngày đầu tiên đi học, thậm chí em còn hồi hộp đến mức không ngủ được. Mãi đến gần sáng mới chợp mắt một chút, không ngờ lại lên lớp muộn. Em vừa chạy đến trường vừa lo sợ sẽ bị phạt như hồi cấp 3. Nhưng khi em đến, xin phép vào lớp, thầy vẫn bình thản giảng bài. Rồi 5 phút sau có mấy bạn vào lớp, thầy vẫn giảng. 15 phút sau lác đác thêm mấy bạn nữa thầy vẫn không nói gì. Và lúc ấy em chợt nhớ tới câu nói của chị cùng phòng ký túc xá nói chuyện hồi sáng: “Em cứ đi từ từ thôi, các thầy cô dạy Đại học không để ý đến em đâu”.

    Buổi đầu tiên, các bạn muốn làm quen với nhau nên lớp ồn, thỉnh thoảng thầy nhắc nhở, rồi đâu lại vào đấy, thầy không nhắc nữa mà tiếp tục giảng. Bạn ngồi cạnh quay sang cười: “Các thầy cô dạy Đại học dễ tính nhỉ!”. Nhưng rồi có một ngày, vì nghĩ thầy quá dễ tính, lớp em đã đi học muộn đến gần 1/3 số sinh viên. Hôm ấy, thầy đã bắt những người đi muộn này xếp ghế ngồi trước bục giảng và yêu cầu các thành viên còn lại vỗ tay hoan hô những người đi muộn như chào đón các vị đại biểu quốc hội. Trong cái khoảnh khắc đó, khi nhận được những tiếng vỗ tay đầy hoan hỉ, nhận được những ánh mặt đầy miệt thị, những nụ cười giễu cợt của bè bạn, em đã cảm thấy tê dại và nhục nhã vô cùng. Gía như thầy cứ không cho em vào lớp, phạt em bằng những quy chế đã ban hành của nhà trường, thì có lẽ em đã cảm thấy thoải mái và sẽ ghi nhớ để từ sau không đi học muộn nữa. Nhưng sự trừng phạt của thầy khiến cho nhân cách và lòng tự trọng của em bị tổn thương một cách nặng nề. Kể từ đó, em đã nhìn thầy bằng một con mắt khác…

    Ngay từ khi đăng ký dự thi, em đã hy vọng sau này mình sẽ được tiếp cận với một phương pháp giáo dục mới mẻ, đầy sáng tạo và năng động của một ngôi trường lớn, giàu truyền thống. Và nơi đây sẽ là cánh cửa để em tiến gần hơn tới nghề nghiệp tương lai. Nhưng tất cả những gì mà một tháng qua em thấy đã không còn khiến em lạc quan như vậy.

    Ban đầu chỉ là sự mệt mỏi khi thầy đọc cho chúng em chép quá nhanh, chỉ riêng việc chép thôi cũng không đủ thời gian nên chúng em cũng chẳng kịp hiểu bài. Cũng vì thế mà sự trao đổi giữa thầy và trò hầu như không đáng kể. Tiết học cứ trôi qua đơn điệu và tẻ nhạt. Rồi dần dần cứ như thế, nhiều bạn đã thấy chán. Có bạn đã ngủ gật trong lớp, có bạn đã lôi truyện ra đọc, bạn khác lại ngồi chơi cờ… Có những giờ học sinh viên còn tha hồ nói chuyện, nghe điện thoại, ăn quà vặt thoải mái như đang ở một quá cà phê hay trung tâm vui chơi nào đó chứ không phải trong giảng đường đại học. Bản thân em cũng thấy không thoải mái nhưng vẫn cố ngồi chép vì sợ thi.

    Em vẫn nghe mọi người nhắc nhiều đến đổi mới phương pháp giảng dạy và học tập, đến ngay cả các cô giáo dạy cấp 3 của em cũng đã có những thay đổi tích cực cho bài giảng sinh động như sử dụng Power Point trong bài giảng, thảo luận nhóm, cách đặt câu hỏi… Những tưởng khi lên Đại học, sẽ được tiếp cận với nhiều cách học mới, nhưng em lại phải quay trở về thời kỳ đọc – chép như cấp 1, cấp 2. Mặc dù, có giờ học chúng em cũng được tiếp cận với Slide, Power Point với những chiếc máy tính tân tiến, nhưng rút cục, đó chỉ là cách chúng em được ghi bài “ngắn hơn”.

    Em đã từng tự an ủi mình rằng có lẽ tại môn này nó chán thế thôi, chứ không phải tất cả các môn đều vậy và cũng không phải là tại thầy. Nhưng càng học em càng cảm thấy khó khăn hơn trong việc tiếp nhận bài giảng. Đã vậy, có những kiến thức đã “nóng hổi” từ vài chục năm trước nhưng vẫn được thầy nói đi nói lại như những dẫn chứng điển hình cho bài học. Mặc dù là hơi sớm nhưng em bắt đầu thấy lo lắng cho những năm học sắp tới. Thậm chí đã có lúc em nghĩ phải chăng mình đã ngồi nhầm trường nên mới có tâm lý này.
    Thưa thầy! Nếu tình trạng này kéo dài, em sẽ tự đánh mất giấc mơ Đại học của mình. Nhưng điều khiến em lo sợ hơn cả, là em sẽ biến thành một cái máy chỉ biết học thuộc lòng những chân lý đã được định sẵn, những kiến thức lạc hậu từ những cuốn giáo trình ra đời cách đây 40 năm, để đạt được một tấm bằng đại học khá giỏi. Và trong suốt quãng đời còn lại, em sẽ chẳng bao giờ dám nói KHÔNG trước khi biết gật đầu đồng ý, chẳng bao giờ dám nghĩ, dám nói và dám sống bằng con người THẬT của mình trước những vấn đề của cá nhân và của cả cộng đồng, xã hội. Và rồi, sự ổn định, nhàm chán, kiểu sống cam chịu và vâng lời mà em đã hấp thu suốt những năm tháng sinh viên sẽ dần dần bào mòn và giết chết cái Tôi, giết chết những ước mơ, những khát vọng, những thực thể sống động làm nên ý nghĩa tồn tại của cuộc đời em. Em quả thực không dám nghĩ, nếu cứ dạy học trò kiểu này, không biết nền giáo dục của chúng ta sẽ còn giết chết bao nhiêu tâm hồn, bao nhiêu ước mơ và khát vọng nữa đây? Em nói ra tất cả những điều này chỉ mong nhận được một sự sẻ chia và giúp đỡ. Sau đây em có một số ý kiến đề đạt với thầy:

    Một là chúng em muốn khi bắt đầu mỗi môn học, thầy sẽ phác thảo cho chúng em nội dung chính, những yêu cầu, hướng dẫn phương pháp học, tài liệu tham khảo và cách khai thác thông tin từ các tài liệu tham khảo này. Như thế chúng em sẽ chủ động hơn trong quá trình học.
    Hai là chúng em muốn thầy đặt ra nhiều câu hỏi hơn để chúng em suy nghĩ thay vì việc thầy cứ thuyết trình cả buổi, quá trình ấy sẽ giúp chúng em nắm vững bài giảng. Mong thầy cũng cho phép chúng em được phép đặt câu hỏi với thầy để hiểu sâu sắc hơn về những vấn đề chúng em chưa rõ và thậm chí là để mở rộng vấn đề.
    Ba là thầy có thể kết hợp nhiều phương pháp trong một bài giảng thay vì chỉ đọc cho chúng em ghi chép bài. Chẳng hạn như thảo luận, thuyết trình, làm việc nhóm…
    Bốn là trong mỗi nội dung của bài giảng, em muốn được thầy cung cấp cho thật nhiều ví dụ từ thực tế, cập nhật những kiến thức mới của đất nước và thời đại…
    Năm là xin thầy hãy hướng dẫn chúng em cách tự học, tự nghiên cứu, tự làm những project, tự bảo vệ, thuyết trình trước lớp
    Điều thứ sáu mà em mong đợi và kỳ vọng nhất, đó là sự đổi thay trong cách tư duy và đối xử của thầy trong quan hệ giữa THẦY VÀ TRÒ. Đã đến lúc, chúng em đòi hỏi mối quan hệ giữa thầy và trò trong giảng dạy, nghiên cứu phải được xây dựng trên một tinh thần dân chủ, tự do, độc lập và có trách nhiệm với nhau. Thầy không phải là bậc bề trên để áp đặt và rao giảng kiến thức mà quá trình học tập phải là một quá trình dân chủ cùng tìm hiểu, cùng khám phá những lâu đài trí thức, trong đó người học phải được đặt ở vai trò chúng tâm. Chỉ có thay đổi về triết lý, tư duy giáo dục như vậy mới là gốc rễ dẫn đến những sự thay đổi khác….

    Về phía em, em cũng hứa sẽ hưởng ứng những thay đổi tích cực trong phương pháp của thầy. Chợt nhớ tới những đứa em của em cũng đang miệt mài học tập nuôi ước mơ vào Đại học, em thấy thương quá! Chỉ mong sao đến lúc ấy chúng sẽ không phải thất vọng với giấc mơ của mình...

    Cám ơn thầy vì đã lắng nghe những nguyện vọng này của em.

    Học trò của thầy.

    Tâm thư của một giảng viên "khát dạy"

    Thứ năm, 16/10/2008, 07:00 GMT+7

    Thân gửi em sinh viên khát học, tôi tên là Lưu Trường Văn, giảng viên tại một trường đại học tại TP.HCM và hiện nay đang học Tiến sỹ tại Hàn quốc. Đọc xong lá thư của em tôi cảm thấy bản thân nên viết vài dòng trả lời.
    Tôi có 2 câu hỏi dành cho em:
    1. Em có chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận các hình thức giảng dạy mới chưa? Quy luật đánh đổi trong tự nhiên đã nói rõ nếu giảng viên thực hiện 5 đề nghị đầu tiên thì em sẽ hao tổn rất nhiều công sức, mất rất nhiều thời gian, thậm chí tốn tiền nữa. Tất nhiên bù lại em sẽ đạt được nhiều lợi ích vô hình và hữu hình. Nếu câu trả lời là "chưa" thì làm ơn đừng đưa ra những đề nghị bởi vì không khéo sau khi giảng viên chúng tôi áp dụng đúng 5 đề nghị đầu tiên của em thì em lại quay ngược lại trách chúng tôi như những sinh viên của tôi đã trách tôi vậy. Những câu than vãn đại loại như: "bài tập nhiều quá", "ông Thầy này làm như là mình học chỉ có môn của ông ta vậy", "mất nhiều thời gian khi học môn này quá!". ...

    2. Em đã khảo sát liệu có bao nhiêu % sinh viên trong lớp của em có nguyện vọng như em? và bao nhiêu % sinh viên trong lớp của em sẳn sàng và vui vẻ chấp nhận khối lượng công việc gia tăng mà cách giảng dạy mới sẽ tạo ra? Nếu câu trả lời là ít hơn 30% thì làm ơn đừng đề nghị, mà trước hết hãy thuyết phục các sinh viên trong lớp em đồng ý và chấp nhận làm việc nhiều hơn khi học những môn áp dụng cách giảng dạy mới. Kinh nghiệm riêng của bản thân tôi là chỉ có tối đa 30% sinh viên trường của tôi ham thích và mong muốn cách giảng dạy mới mà thôi.
    Về mặt xã hội & nhà trường, tôi cũng có 2 câu hỏi:

    1. Nhà trường và xã hội đã làm được gì để động viên các giảng viên "dũng cảm" áp dụng phương pháp giảng dạy mới chưa? Dựa vào những gì bản thân đã trải nghiệm, tôi trả lời luôn: "chưa". Vậy thì đừng đòi hỏi giảng viên tốt nghiệp nước ngoài như chúng tôi áp dụng phương pháp giảng dạy mới! Ở trường của tôi, khi bình bầu giảng viên giỏi hàng năm, cũng có tiêu chuẩn về áp dụng phương pháp giảng dạy mới nhưng mà khá mơ hồ và “có cũng như không” bởi vì ai cũng đạt tiêu chuẩn đó hết. Dễ hiểu thôi, thay vì đọc cho sinh viên chép từ sách thì biên soạn thành các slide rồi copy vài giấy phim trong. Sau đó dùng máy đèn chiếu Overhead chiếu lên bảng và lại đọc cho sinh viên chép từ mấy cái slide phim trong đó. Hay là soạn bài trên powerpoint rồi sau đó dùng projector để chiếu lên màn ảnh, nhưng giảng viên không giảng bài, không ví dụ mà đơn thuần đọc từ các slide powerpoint cho sinh viên chép vào.

    Với tiêu chuẩn thi đua mơ hồ thì đố ai dám nói rằng làm như trên không phải là áp dụng phương pháp giảng dạy mới. Còn lúc bầu giảng viên giỏi ư! Chỉ có mấy ông giảng viên bầu phiếu kín với nhau thôi, sinh viên làm gì được tham gia. Cứ như thế, mấy vị trưởng bô môn và các giáo sư-tiến sỹ già (mà chúng tôi quen gọi là “cây đa -cây đề”) lại là giảng viên giỏi từ năm này qua tháng nọ. Còn giảng viên trẻ ư! Hãy đợi đấy!. Thật là buồn cười khi sinh viên là khách hàng (customer), vậy mà nọ lại đứng chầu rìa bên ngoài cuộc bầu cử của những nhà cung cấp (giảng viên đại học). Và cũng thật khôi hài khi chỉ có mấy “nhà cung cấp” họp lại với nhau rồi xem xét và bầu cử để tìm ra “nhà cung cấp giỏi”.

    Nhà báo không tin ư, cứ đến mấy trường đại học VN vào mùa bầu thi đua thì sẽ rõ. Với cơ chế như thế thì làm gì có động lực đề giảng viên áp dụng phương pháp giảng dạy mới. Tuy nhiên tôi và một số giảng viên khác vẫn áp dụng phương pháp giảng dạy mới cho dù nhà trường và xã hội có động viên hay không. Đó là vì sự yêu nghề và lương tâm nghề nghiệp nơi chúng tôi mà thôi chứ chăng có sự động viên nào từ nhà trường và xã hội.

    2. Nhà trường và xã hội đã cung cấp các tiện ích cần thiết và tạo mọi điều kiện để áp dụng phương pháp giảng dạy như em "sinh viên khát học" mong đợi chưa? Dựa vào những gì bản thân đã trải nghiệm, tôi cũng xin trả lời luôn: "chưa". Vậy thì làm sao giảng viên tốt nghiệp nước ngoài như chúng tôi áp dụng phương pháp giảng dạy mới! Vì lý do kinh tế, người ta phân công giảng viên phải dạy một lớp với tối thiểu 70 sinh viên thì làm sao mà áp dụng các phương pháp dạy mới. Theo tôi 1 lớp nên tối đa là 30 sinh viên thì giảng viên mới có thể áp dụng các phương pháp dạy mới. Tôi xin làm bài tính đơn giản. Trung bình 1 học kỳ tôi dạy 2 – 3 lớp với tổng sinh viên bình quân là 240 sinh viên. Giả sử hàng tuần tôi cho mỗi sinh viên 1 bài tập cá nhân (individual assignment) và tôi mất 20 phút để chấm bài và vào điểm (3 bài tập/1 giờ làm việc). Như vậy tôi mất 240/3 = 80 giờ làm việc chỉ riêng cho việc chấm bài. Ngoài ra tôi phải cho sinh viên làm bài tập nhóm (group assignment), bài tập lớn (term project) và chấm mấy bài nữa. Tính bình quân tôi mất thêm 10 giờ/tuần cho mấy việc đó. Như vậy, hàng tuần tôi phải tiêu phí 90 giờ làm việc để chấm bài tập các loại + 10 giờ dạy học = 100 giờ. Xin chú ý, theo Luật lao động, 1 tuần tôi làm 5 ngày, mỗi ngày làm 8 giờ, như thế 1 tuần nhà nước chỉ trả lương cho tôi tương ứng với 5ngày x 8giờ làm việc = 40 giờ làm việc. Như vậy nếu áp dụng sơ bộ phương pháp giảng dạy mới, hàng tuần tôi phải làm ngoài giờ 100-40 = 50 giờ. Đó là chưa kể khoảng thời gian mà tôi phải đọc sách, search tài liệu trên mạng, đi thư viện đọc sách, … tính chung khoảng 10 giờ nữa. Nói tóm lại, nếu áp dụng triệt để phương pháp giảng dạy mới nhằm thoả mãn 5 yêu cầu đầu tiên của em “sinh viên khát học” thì mỗi tuần tôi phải làm ngoài giờ (overtime) 60 giờ. Điều này vô lý quá!!!!!!

    Đừng ép buộc hoặc đề nghị chúng tôi phải áp dụng triệt để các phương pháp dạy mới để mà suốt ngày suốt đêm tôi phải chấm bài, tìm tài liệu, soạn bài mới và để mặc vợ con đói khổ với đồng lương chết đói của 1 giảng viên đại học. Xin nói thêm, tôi không có trợ giảng! Đại học VN làm gì có cơ chế 1 giảng viên được phép có 1 trợ giảng. Mọi so sánh đều khập khiễng, tuy nhiên cũng cần nói ra để rõ thế nào là chế độ đãi ngộ với giáo sư Hàn quốc. Tại Hàn quốc, lương của 1 giảng viên trường đại học công là 4000-5000 USD/tháng, còn trường đại học tư là 6000-8000 USD/tháng. Lương 1 trưởng phòng 1 công ty tư nhân chỉ là 4000-5000 USD/tháng. Ở Hàn quốc với mức lương như trên thì giáo sư Hàn sống quá vương giả bởi vì thịt heo 5USD/kg, thịt gà 3,5USD/kg, gạo 2,8USD/kg, tiền nước 20USD/hộ/tháng, tiền điện 80USD/hộ/tháng vào mùa hè +thu và 200-400USD/tháng/hộ vào mùa đông+xuân. Học phí đại học công lập 2400USD/học kỳ, còn đại học tư 5000-6000USD/học kỳ. Trong khi đó, lương của tôi 1.500.000VND/tháng. Dạy 1 lớp được 2.200.000VND/lớp. Cả học kỳ tôi dạy 3 lớp nên được 6.600.000 VND. Như vậy bình quân 1 tháng tôi lãnh 1.500.000 + (8.100.000/6tháng) = 2.600.000 VND/tháng. Nhưng hàng tháng tiền nước gia đình tôi (2 vợ chồng + 2 con) khoảng 300.000 VND/tháng, còn tiền điện khoảng 1.000.000 VND/tháng. Như vậy hàng tháng tôi phải chi 50% (1.300.000/2.600.000) lương cho điện và nước. Còn giáo sư Hàn ư, họ chỉ phải chi 6-8% cho điện và nước hàng tháng.

    Vây thì, đừng ép buộc hoặc đề nghị chúng tôi phải áp dụng triệt để các phương pháp dạy mới để mà suốt ngày suốt đêm tôi phải chấm bài, tìm tài liệu, soạn bài mới và để mặc vơ con đói khổ với đồng lương chết đói của 1 giảng viên đại học. Tôi xin tạm dừng nơi đây, chúc em "sinh viên khát học" đạt được nguyện ước nhé.
    Tái bút: theo thiển ý của tôi, để mau chóng đạt được ý nguyện, em nên tìm cách học Tiếng Anh cho giỏi sau đó xin học bổng để du học Anh, Pháp, Mỹ, Úc, Singapore, New-Zeland, … Nếu được học bổng đi học tại mấy nước đó thì chắc chắn em sẽ toại nguyện.

    LưuTrườngVăn
    Nghiên cứu sinh, Pukyong National University, Busan, Korea

    Em biết mỗi người có một quan điểm riêng để nhìn nhận sự việc trên nhưng thật sự em cũng không đồng ý với việc thầy Hùng tăng học phí như vậy. Em không phải là sinh viên trường Hồng Bàng nhưng em biết học phí ở một trường dân lập là rất cao, nhiều bạn gia đình không khá giả gì cũng vào học vì muốn mình có một tấm bằng đại học để sau này ra trường xin việc làm do vậy cũng có rất nhiều bạn lâm vào hoàn cảnh khó khăn. Tăng học phí là một vấn đề rất nhạy cảm mà thầy lại có thể tăng một cách dễ dàng như vậy mà không suy xét thật kỹ cho điều kiện của sinh viên trong trường là một điều đáng trách. Không những thế tăng học phí nhưng không phải để trang bị cho nhà trường mà để tu bổ khu điều dưỡng thì lại là điều đáng trách hơn.

    Sinh viên trường phản ứng như vậy thật sự không quá đáng mà ngược lại đó cón là bài học để cho các lãnh đạo trường xem lại các phương thức lãnh đạo cũng như quản lý giảng viên và sinh viên của mình. Giảng viên thì lại trách sinh viên không lo học hành tử tế, không tôn trọng giáo viên nhưng hãy nhìn nhận lại phương thức dạy của mình để rồi tất cả chúng ta có một cái nhìn đúng đắn hơn, phải thừa nhận rằng nhiếu sinh viên không thich học nhưng không phải vì ghét giảng viên mà nhiều giảng viên không tạo cho sinh viên mình một tinh thần học tập thật tốt và cảm thấy quý mến mình. Học kỳ vừa qua, em có học bộ môn Nguyên lý kế toán do một giảng viên mời từ trường Đại học Ngân Hàng về dạy (xin được phép không nêu tên), khi chưa hoc, các bạn ai cũng nô nức chờ đón một điều gì đó từ cô giáo vì mấy anh chị đi trước nói rằng bộ môn này cô giảng viên trường mình dạy rất hay nên ất nhiều người đạt điểm cao nên các bạn mang tư tưởng giảng viên trường NH chắc sẽ chất lượng hơn.

    Nhưng khi bước vào học thì lại vô cùng thất vọng, cô giáo thì ăn mặc lề mề, dạy thì khó hiểu mà cứ hay la rầy sinh viên. Nhiều bạn rất bức xúc, lại càng bức xúc hơn khi cô giáo sang lớp khác lại bêu rếu những câu trả lời sai của các bạn sinh viên lớp này và lại nói thêm nhiều điều không đúng sự thật và điều đó vô tình bôi nhọ đi hình ảnh của các bạn lớp đó. Đến khi thi, điểm công bố ra lại còn làm cho nhiều sinh viên bức xúc, nhiều bạn làm bài đúng thì cũng bị điểm thấp có bài bị làm sai hết 70% - 80% cô cũng cho 7đ, thật sự em không biết thầy cô căn cứ vào đâu để chấm bài. Nếu cứ thế sẽ rất nhiều sinh viên cảm thấy không công bằng và xem thường giáo viên hơn. Nhiều bài kiểm tra lấy điểm học phần thì sv không được xem lại hay kiểm tra lại để biết mình làm đã đúng hay chưa vì nhiều bài giảng viên không gải lại trên lớp,.. nhiều bạn đã hoài nghi rằng liệu bài của mình thầy(cô) có xem qua hay không hay thấy vậy rồi vào điểm?... Giảng viên đừng lúc lúc nào cũng cho mình đúng và nói tại sao sinh viên không đi học đàng hoàng, thật sự em học đã 2 năm và em cũng có cách nhìn nhận xác đáng hơn về "phong cách" dạy của giảng viên.

    Một giảng viên giạy lớp em 3 môn học và hầu như các sinh viên trong lớp đi học rất dầy đủ và hầu hết các bạn điều rất thích học môn của thầy. Lý do tại sao?... Có phải là cách học của thầy đã lôi kéo đc sv của mình? Đối lập với thầy, một cô giáo dạy bộ môn lịch sử Đảng, lên lớp thì dành hết phần lớn thời gian để kể chuyện, cho sinh viên làm đề tài thuyết trình, đến khi lên thuyết trình thì lại cho trả lời 2-3 câu hỏi rồi về chổ hôm sau lên tiếp, phần thời gian còn lại để làm gì...?. Vâng, để kể chuyện phiếm đấy các bạn, tôi thực sự thấy bức xúc khi đi học nhưng không thấy học hành cho nghiêm túc mà chỉ toàn nghe cô kể chuyện chồng con, bạn bè, rồi việc mọi người nhận xét khen ngợi cô như thế nào, cô xinh, cô dễ thương, cô biết cách ăn mặc, cô lấy chồng bao nhiêu tuổi? nghề gì? quen nhau ra sao, co dưỡng da như thế nào, cô trang điểm ra làm sao....vvv.. cô trên trò chuyện,dưới sv đùa giỡn cô lại nghiêm cấm, phải nghe cô kể chuyện, ... thật buồn cười và chán chường cho những buổi học như thế... phải chắng vô hình dung các thầy các cô đã biến sinh viên của mình thành một cổ máy biết lắng nghe biết chịu đựng, phải chăng các thầy các cô đã vô tình biến 1 buổi học thành một trận chiến mà các em sv là những chiến sĩ chiến đấu anh dũng nhât???....

    Hãy thử hình dung, hãy thử suy nghĩ vì tất cả mọi chuyện điều có nguyên nhân của nó. Đó là những mẫu chuyện rất nhỏ trong một kho tàng những chuyện đã xảy ra bên lề các giảng đường mà hầu như tất cả điều cho mình đúng và không ai chịu nhận lỗi hay tất cả điều cố trốn tránh nó. Em rất mong tất cả chúng ta xem xét lại để có một cái nhìn sát tuực hơn và cũng nhau giả quyết nó hãy tạo ra một môi trường giáo dục trong sạch và tốt đẹp hơn.

    Sinh viên trường cao Đẳng công Thương....

    Không phải sv nào cũng tốt, nhưng em cam đoan hầu hết những bạn sv có những bài phản hồi trên các topic thì đều là những ng mong muôn tr càng ngày càng đổi mới và hoàn thiện hơn, họ phải có đi học thì họ mới biết chất lượng GV ở lớp ra sao. Nhiều GV ở lớp em họ ko có lòng yêu nghề, mỗi lần đi học chúng em đều phải gọi điện hỏi thầy xem hôm nay thầy có đunứg lớp hay không để bọn em biết đường mà tới trường nữa. Hôm thì học vỏn vẹn đúng 15' rồi ra về... Tuy nhiên cũng có không ít GV dạy hay, tận tâm với chúng em nên chúng em cũng biết suy nghĩ, chứ đâu phải thầy cô nào bọn em cũng lười biếng học và thái độ đối xử không đúng đắn. Thầy cô mới chính là những ng truyền nhiệt huyết học tập vào cho chúng em...