Lời cảm ơn của tác giả bức thư ngỏ gửi Thủ Tướng

  • Bởi tqvn2004
    15/03/2009
    2 phản hồi

    Phạm Đình Trọng

    Tôi viết THƯ NGỎ CỦA MỘT CON DÂN NƯỚC VIỆT GỬI THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ trong tâm trạng bất an và sự thôi thúc không thể không viết. Lòng yêu nước và trách nhiệm công dân thôi thúc tôi.

    Thật đáng buồn là cả hai nơi tôi chính thức gửi Bức thư ngỏ bằng văn bản theo đường chuyển phát nhanh của bưu điện là Thủ tướng Chính phủ và Chủ tịch hội Nhà Văn Việt Nam thì đến nay, gần hai tuần đã qua vẫn im lặng! Hoàn toàn im lặng!

    Thật đáng buồn là cả hai nơi tôi chính thức gửi Bức thư ngỏ bằng văn bản theo đường chuyển phát nhanh của bưu điện là Thủ tướng Chính phủ và Chủ tịch hội Nhà Văn Việt Nam thì đến nay, gần hai tuần đã qua vẫn im lặng! Hoàn toàn im lặng!


    Ba ngày sau gửi Bức thư ngỏ theo đường chuyển phát nhanh lên Thủ tướng, tôi mới gửi Bức thư đó theo đường email cho một trang báo mạng và ba trang website. Lại thêm một nỗi buồn nữa là trang website của hội Nhà Văn Việt Nam, vanvn.net, nhận được bức thư đó cũng im lặng! Lại hòan tòan im lặng!

    Thật may là Bức thư viết bằng năm tháng cuộc đời chiến đấu của tôi cho Tổ quốc, viết bằng dòng máu Lạc Hồng trong tim tôi, viết bằng mồ hôi, máu và nước mắt của đồng đội và nhân dân tôi đã được một tờ báo mạng nổi tiếng thế giới và hai trang website của hai nhà văn bầu bạn thân thiết của tôi, một ở Hà Nội, trang website trannhuong.com và một ở thành phố Hồ Chí Minh, trang website daohieu.com nhanh chóng đưa lên mạng tòan cầu. Lập tức, Bức thư ngỏ được nhiều trang báo mạng, nhiều trang web và blog cá nhân tải về.

    Cũng lập tức điện thọai của tôi suốt hơn tuần qua liên tiếp nhận được hàng trăm cuộc gọi, tin nhắn, bộc lộ nỗi xúc động, tán thành, chia sẻ với vấn đề Bức thư ngỏ đề cập. Có người gọi điện giọng còn nghèn nghẹn, run lên vì xúc động! Có người không tin rằng bức thư do một người có thật viết nên gọi điện kiểm tra! Có người sửng sốt không ngờ sự thật đáng buồn đến thế! Có người lo ngại cảnh báo cho tôi biết những rắc rối có thể xảy ra, nhắc tôi rằng cả điện thọai cũng có thể bị vào black list, tất cả voice, message đều bị ghi lại, theo dõi! Rất nhiều người động viên tôi bằng sự khẳng định sẽ đứng bên tôi. Có người là bạn lính từ thời chiến tranh. Có người là bạn văn quen biết thân thiết từ vài chục năm nay. Có người tôi chưa biết mặt, biết tên, chưa hề được gặp. Có cụ ông ngòai tám mươi tuổi, là bộ đội Cụ Hồ thời kháng chiến chống Pháp. Có chị là nội trợ ở Nam Định. Có rất nhiều bạn trẻ đang còn đi học. Người từ Hải Phòng, Quảng Ninh, Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh, Nam Định, Hà Nam, Khánh Hòa, Cần Thơ, Cà Mau. Có cả những người từ những nơi xa xôi trên thế giới, Mĩ, Anh, Pháp, Úc... Tất cả đều nồng nhiệt đồng cảm, ủng hộ, tán thành Bức thư ngỏ.

    Tôi chân thành cảm ơn sự đồng cảm chia sẻ nồng nhiệt, cao quí đó. Đặc biệt tôi chân thành cảm ơn nhà văn Trần Hoài Dương, đã chia sẻ với tôi nhiều trăn trở, đã khích lệ tôi rất nhiều. Cảm ơn cháu Trần Lê Quỳnh ở đài BBC Luân đôn, Cảm ơn nhà văn Trần Nhương ở Hà Nội, nhà văn Đào Hiếu ở thành phố Hồ Chí Minh đã mau lẹ đưa Bức thư ngỏ lên mạng. Nhà văn Trần Nhương còn có bài viết rất xúc động “Nước mắt rơi trên bàn phím”, ghi lại tình cảm các nhà văn dành cho Bức thư ngỏ. Cảm ơn các báo điện tử, các trang web, blog cá nhân, cảm ơn nhà văn Dương Hướng ở Quảng Ninh, nhà văn Lưu Quốc Hòa ở Hà Nam, họa sĩ, nhà phê bình mĩ thuật Đặng Trường Lưu và tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, kĩ sư Nguyễn Đức Toản ở Hà Nội đã có nhiều hình thức nhân bản Bức thư ngỏ. Cảm ơn nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo, nhà thơ Trần Quốc Minh, luật sư Nguyễn Minh Tâm đã có sáng tác kịp thời đồng cảm với Bức thư ngỏ. Cảm ơn nhà văn Hòang Minh Tường, nhà văn Dương Duy Ngữ, nhà văn Tô Đức Chiêu, nhà văn Thái Bá Tân, nhà văn Nhật Tuấn, nhà thơ Thái Thăng Long, nhà văn Nguyễn Quang Thân, nhà văn Nguyễn Khắc Trường, nhà văn Trần Huy Quang, họa sĩ Phạm Việt, nhà báo Lê Phú Khải, nhà văn Đắc Trung, nhà giáo Nguyễn Thượng Long... và rất nhiều người tôi chưa kịp biết tên, chỉ có số điện thọai lưu trong điện thọai di động của tôi. Sự đồng cảm chia sẻ đó chính là sự lên tiếng của lòng yêu nước, của ý thức dân tộc.

    Đúng như nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo đã viết trong bài thơ “Gửi bạn đồng môn Phạm Đình Trọng”: Tưởng câm hết rồi không nói được – Bỗng từ tim óc phọt lên lời – Chuông vàng cất kín chăng tơ nhện – Trọng đã gõ rền tiếng “Nước ơi!”. Tôi chỉ là người gõ quả chuông vàng yêu nước trong đáy lòng tôi và được sự cộng hưởng từ những quả chuông vàng khác.

    Những ngày chiến tranh khốc liệt. Nửa triệu quân Mĩ đổ vào miền Nam nước ta. Trên trời bom B52 rơi như vãi mạ. Dưới đất dồn dập những cuộc hành quân “Tìm – Diệt” của những sư đoàn quân Mĩ. Quân Mĩ rải kín đất Quảng Trị. Xe tăng Mĩ bò kín đất Bình Dương. Quân Nam Hàn càn quét dọc dải đất khu Năm. Trực thăng bay rợp trời đổ quân xuống Plây Me, Ia Đrăng. Sau cuộc đảo chính của Non Lon lật đổ Xi ha nuc ngày 18. 3. 1970 ở Phnôm pênh, con đường hậu cần tiếp tế cho Tây Nguyên qua ngả Campuchia bị cắt. Có đợt lính Tây Nguyên chúng tôi cả tuần không có một hạt gạo. Rồi những ngày Hà Nội bị đánh bom. Ở Tây Nguyên, chiếc máy thu thanh bán dẫn Orionton của tôi đang nghe bản tin thời sự của đài Tiếng nói Việt Nam bỗng câm bặt, không còn sóng nữa! Những ngày nguy nan đó, vàng mắt vì đói, trọc đầu vì sốt rét, mù trời bom đạn nhưng tôi vẫn bình tâm, vững tin vào ngày chiến thắng. Quyết tâm đánh thắng giặc Mĩ xâm lược thật sự là ý chí sắt đá từ trên xuống dưới. Vì thế mà tin! Vì thế mà trong lòng bình an!

    Nhưng những năm tháng hòa bình vừa qua lại có quá nhiều điều làm cho tôi thấy bất an! Có quá nhiều điều nói vậy mà không phải vậy! Có quá nhiều ngôn từ mang nội hàm tốt đẹp bỗng trở thành trống rỗng! Hành xử ở vĩ mô làm cho tôi thấy không thể vô tâm gửi lòng tin được nữa! Cả đến gia bảo thiêng liêng cũng bị mang ra đổi chác thì làm sao còn có thể gửi lòng tin! Đất đai lãnh thổ là gia bảo của tổ tiên để lại cũng bị mất mát, vơi hụt, còn nỗi đau, nỗi thất vọng nào lớn hơn!

    Nhưng những năm tháng hòa bình vừa qua lại có quá nhiều điều làm cho tôi thấy bất an! Có quá nhiều điều nói vậy mà không phải vậy! Có quá nhiều ngôn từ mang nội hàm tốt đẹp bỗng trở thành trống rỗng! Hành xử ở vĩ mô làm cho tôi thấy không thể vô tâm gửi lòng tin được nữa!


    Hàng vạn chiến sĩ và đồng bào ta đã ngã xuống trong cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc ở biên giới phía Bắc. Kỉ niệm tròn ba mươi năm cuộc chiến tranh đẫm máu để bảo vệ bờ cõi mà cả hệ thống truyền thông khổng lồ của nhà nước không có một lời tri ân những người đã ngã xuống! Vì sao vậy? Chỉ có thể giải thích rằng chúng ta không dám nhắc đến cuộc chiến tranh oan nghiệt đó vì sợ làm phật lòng nước lớn đã động binh gây nên cuộc chiến! Sợ đến nỗi trong một tập truyện mỏng của nhà xuất bản cấp địa phương Đà Nẵng vừa in xong có một truyện ngắn viết về cuộc chiến tranh đó: “... ở chiến trường này tôi còn thấy rõ người dân hai bên biên giới liền một khúc ruột, chung một tiếng nói mà sao lại phải tàn sát lẫn nhau khủng khiếp như vậy, hở giời... Ai đó ở tận xa thăm thẳm xua lính và dân binh sang bên này cướp hiếp, đốt sạch, phá sạch, chứ người Mông, người Dao bên ấy cũng chỉ như đàn cừu, bày ngựa bị lùa đi, họ nào có muốn!” Truyện ngắn dám phê phán cuộc chiến là vô lí, oan nghiệt nên tập truyện chưa kịp phát hành đã bị thu hồi! Trong khi quân triều đình bên kia biên giới tràn sang tàn sát dân ta rồi họ trở về viết sách, làm phim ca ngợi sự tàn sát đó thì nhà xuất bản cấp quốc gia của ta dịch và in cuốn sách đó phát hành ra cả nước cho dân ta đọc! Thế là độc lập dân tộc của ta cũng mất rồi!

    Người của nước lớn phương Bắc kia lừng lững vào khai thác bô xít ở Tây Nguyên nước ta, bỏ qua ý nguyện dân ta, bỏ qua lợi ích quốc gia của ta, bỏ qua cả trình tự thủ tục pháp lí của nhà nước ta! Thế là độc lập dân tộc của ta đã mất thật rồi!

    Nỗi đau mất đất đai, nỗi nhục mất độc lập dân tộc thôi thúc tôi phải viết và tôi chân thành cảm ơn những tấm lòng đồng cảm chia sẻ với tôi.

    PHẠM ĐÌNH TRỌNG

    Từ khóa: bauxite, Tây Nguyên

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Cháu nhỏ thôi, nhưng cũng quan tâm đến nước nhà và cũng đau lòng trước thời cuộc của dân ta.

    Nhưng cháu xin hỏi, nếu các quyết định của chính phủ, hoặc cá nhân nào đó lợi dụng chức quyền mà sai trình tự pháp lý. Thì cơ quan nào của Đảng và nhà nước ta chịu trách nhiệm truy tố và xử lý các quyết định đó?

    Tại sao là một nhà nước XHCN cấp tiến, mà chúng ta lại gặp phải những vấn đề nghe có vẽ "Nan giải" như thế? nghe như cả dân tộc đương thời chấp nhận hứng chịu hậu quả của những quyết định sai lầm của một cá nhân nào đó trong chỉnh phủ?

    Xin các Cô Bác phân tích giùm. Thật là đâu lòng cho tình cảnh hiện tại, cho thế hệ Cha và Ông của chúng con xông pha chiến trường, hy sinh thân mình để bảo vệ tổ quốc mình, gia đình mình nhưng thế hệ ngày nay lại không biết giữ gìn hay xót xa. Đang tâm luồn cuối, đưa ra những quyết định làm cho dân ta đã nghèo lại càng thêm khốn khó.

    Bài hay lắm. Nó chắc là đã làm cho không ít người cảm thấy được chia sẻ, VN còn có tí tương lai.

    Cảm ơn Huân đã đăng lại.