Hồ sơ CIA 1979: Tranh chấp biên giới Việt-Trung (Kỳ cuối)

  • Bởi tqvn2004
    13/03/2009
    0 phản hồi

    Vũ Quý Hạo Nhiên

    VI. Tiếp tục leo thang: Trung Quốc bắt đầu tháo gỡ hàng rào

    Quyết định của phía Trung Quốc dùng vũ lực để thách đố việc Việt Nam đơn phương đánh dấu đường biên giới có lẽ đã được đưa ra vào cuối tháng 9, khi họ đã thu thập được bằng chứng rõ ràng về sự “xâm nhập” qua việc xem xét bản đồ do các tổ biên phòng vẽ vào tháng 9. Phó Thủ tướng Lý Tiên Niệm [Li Xiannian, đến năm 1982 kế nhiệm Lưu Thiếu Kỳ làm chủ tịch nước] #### nói với nhân sự ############## ngày 1 tháng 10 rằng cuộc tranh chấp đã vượt qua khỏi tầm có thể hòa giải được và tình hình sẽ chả tốt gì hơn cho dù Trung Quốc có “nhượng” cả hai tỉnh biên giới cho Việt Nam đi nữa. Trung Quốc, ông nói, bây giờ đang chuẩn bị cho một thử thách xấu xa và kéo dài. Đặng Tiểu Bình nói với một người khách ############ hôm 8 tháng 10 rằng Trung Quốc đã “bỏ cuộc” với Việt Nam rồi, nhưng hy vọng tránh được chiến tranh vũ trang; nếu phía Việt Nam muốn đánh, họ “sẽ gặp điều không hay.”########

    Những đánh giá bi quan của họ Lý và họ Đặng gợi ý rằng mặc dù đến cuối tháng 12 Trung Quốc mới bắt đầu tập trung lực lượng, phía Trung Quốc đã chủ động tính tới chuyện “trừng phạt” Hà Nội từ trước đó rồi.#######

    Tới đầu tháng 10, Bắc Kinh đã bắt đầu chính sách đưa biên phòng vũ trang và dân vê tới phá hàng rào và bãi mìn. Mặc dù những vụ đụng độ vẫn chỉ giới hạn trong những hành vi đấm nhau, lấy gậy đập nhau, ném đá, và mắng chửi, nhưng sân khấu đã sắp sẵn để nhân sự vũ trang của Trung Quốc vũ trang chạm trán và thách thức nhân sự vũ trang của Việt Nam trong những vụ bắn nhau lẻ tẻ. Vào tháng 9, phía Trung Quốc mới chỉ cho lính biên phòng và công an cửa khẩu cảnh cáo phía Việt Nam “Đây là đất Trung Quốc”; tới ngày 9 tháng 10, phía Trung Quốc đã cho biên phòng “phá hủy hàng rào và rút cột mốc.” Từ đó, chỉ bước một bước nhỏ là leo thang đến việc biên phòng Trung Quốc bắn hai biên phòng Việt nam và bắt cóc một cán bộ Việt Nam hôm 13 tháng 10 tại xã Pha Long, huyện Mường Khương tỉnh Hoàng Liên Sơn. Đó là lần đầu tiên kể từ tháng 2, 1978 có vụ bắn thiệt mạng biên phòng Việt Nam.###

    Mức độ phẫn nộ của Hà Nội đối với vụ nổ súng này được phản ảnh trong một loạt bài phê bình trên báo chí. Sự cứng rắn của phía Bắc Kinh trong chính sách biên giới được miêu tả chi tiết trên báo Quân Đội Nhân Dân Việt Nam:

    “Nhà cầm quyền Trung Quốc... đã đi từ bước chỉ dùng gậy gộc mã tấu để khiêu khích các chốt biên phòng Việt nam và uy hiếp dân phòng và biên phòng trong lãnh thổ Việt Na, tới giai đoạn đưa côn đồ có vũ khí vào phục kích và thảm sát cán bộ, chiến sĩ và nhân dân vùng biên giới.”

    Phía Trung Quốc chờ hai tuần trước khi trả lời phản đối chính thức của Việt Nam. Ngày 26 tháng 10, họ chính thức phản đối rằng hành động của Việt Nam – như việc dựng hàng rào và những tuyến phòng thủ, ném đá và làm bị thương nhân sự Trung Quốc – vẫn còn tiếp diễn, nhưng về vụ nổ sung, họ chỉ nói rằng phía Việt Nam đôi khi bắn súng “chỉ thiên” và “một cách hăm dọa.” Văn bản không nói gì đến vụ giết và bắt cóc người ngày 13 tháng 10. Thiếu sót này cũng như sự trì hoãn khi công bố văn bản trả lời cho thấy tố cáo của phía Việt Nam là chính xác. Bắc Kinh hy vọng giữ được bề ngoài hòa hoãn bằng cách tránh không bình luận trên báo chí về vụ này, thay vào đó để cho tùy viên tại Hà Nội và viên sĩ quan chỉ huy đồn biên phòng trả lời bằng những “tuyên bố mập mờ” mỗi khi phía Việt Nam phản đối.###

    Phía Trung Quốc vẫn chưa chuyển qua chính sách cho bắn súng, và vụ sát nhân ngày 13 tháng 10 đã không lập lại bất cứ chỗ nào khác trên biên giới mặc dù biên phòng vẫn tiến hành phá hủy hàng rào biên giới của Việt Nam. Thật vậy, sự việc ngày 25 tháng 8 trong đó Hà Nội tố cáo hai nhân viên công an Việt Nam bị giết, nhưng không phải vì bị bắn, và sự việc ngày 12 tháng 9 trong đó Hà Nội tố cáo một ngư phủ bị bắn chết, là những sự việc cô lập trong trên một đường biên giới dài. Nếu một trong hai bên có ra lệnh cho biên phòng và dân phòng được phép nổ súng, đã có rất nhiều vụ hơn, trong bình diện rộng hơn, và với thời gian kéo dài lâu hơn. Khi vụ kế tiếp diễn ra, rõ ràng là nhân sự Trung Quốc không được lệnh nổ súng mặc dù bị bắn trước.###

    Phía Trung Quốc tường thuật chi tiết hơn phía Việt Nam về vụ nhân sự vũ trang Việt Nam giết sáu công nhân nông trường và dân phòng vũ trang Trung Quốc trong vùng Dinghaoshan thuộc huyện Tĩnh Tây tỉnh Quảng Tây (Jingxi, Guagxi / Tinghaoshan, Ching-his, Kwangsi) ngày 1 tháng 11 [năm 1978]. Bắc Kinh thừa nhận là những công nhân nông trường và dân phòng vũ trang này đang thực hiện việc “tháo dỡ vật chướng ngại và cọc tre dựng bất hợp pháp, và san lấp hào cũng đào bất hợp pháp, bởi phía Việt Nam bên trong lãnh thổ Trung Quốc” – khi xảy ra cãi cọ giữa đôi bên. “Nhân sự vũ trang” Việt Nam, có lẽ là dân phòng, rút về bốn chốt canh và, khi “viên chỉ huy” là một “công an Việt Nam” ra lệnh, nã súng vào người Trung Quốc bằng đại liên, tiểu liên và súng trường. Mười hai người Trung Quốc bị thương và tám người vị bắt cóc. Dân phòng Trung Quốc đã “tự kiềm chế và không hề bắn trả một phát nào.” Biên phòng Trung Quốc khiếu nại với biên phòng Việt Nam, và [Việt Nam] hẹn gặp mặt vào ngày 2 tháng 11, nhưng đến giờ hẹn phía Việt Nam bất ngờ hủy cuộc họp, chuyển vụ việc lên cấp trên. Ngày 3 tháng 11, Bộ Ngoại giao Việt Nam báo cho Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội rằng sáu người trong số người Trung Quốc bị bắt cóc đã chết “trên phần đất Việt Nam.”

    Nội trong 48 tiếng sau vụ 1 tháng 11, chính quyền Việt Nam đưa hết tất cả phóng viên ngoại quốc thường trực trong nước tới nơi xảy ra sự việc và chỉ ra rằng sáu thi thể người Trung Quốc chỉ nằm cách trạm công an 18 mét và cách biên giới Trung Quốc 275 mét, và họ đều mang súng trường của Trung Quốc. Tường thuật của phía Việt Nam nhấn mạnh là “một phóng viên AFP tại Việt Nam, sau khi đến thăm hiện trường, tường trình lại rằng khu vực xảy ra giao tranh nằm sâu trong lãnh thổ Việt Nam, cách biên giới 400 mét về phía nam.” Thực ra, sáu người Trung Quốc đều mặc thường phục và có hai người bị bắn từ phía sau. Có lẽ họ đã bị bắt cóc rồi sát hại, mặc dù tường thuật của Hà Nội cho rằng họ đang “xông về phía trước” đột nhập lãnh thổ Việt Nam, vừa xung phong vừa nã đạn.###

    [Chú thích thêm của dịch giả: Đoạn trên có nhắc đến vụ giao tranh diễn ra trong huyện Tĩnh Tây tỉnh Quảng Tây Trung Quốc. Ngày nay, thác Bản Giốc, mà Trung Quốc gọi là thác Đức Thiên, nằm trong địa giới huyện Tĩnh Tây.]

    VII. Bắc Kinh gia tăng cảnh cáo trong những vụ bắn giết

    Bắc Kinh phẫn nộ trước việc họ cho là một sự ám sát tàn nhẫn và lần đầu tiên đưa ra lời cảnh cáo nghiêm trọng đối với Hà Nội. Văn thư Bộ Ngoại giao Trung Quốc ngày 7 tháng 11 khẳng định rằng chỉ nhờ vào sự “kiềm chế và nhẫn nại” của Trung Quốc mà không có sự việc nghiêm trọng nào xảy ra tại biên giới, và lần đầu tiên Bắc Kinh dùng chữ “cảnh cáo” để truyền đạt thông điệp của họ:

    “Chính phủ Trung Quốc cảnh cáo nhà cầm quyền Việt Nam một cách hết sức nghiêm trọng rằng họ không nên nhìn sự kiềm chế và nhẫn nại của Trung Quốc như một nhược điểm và nhịn nhục. Nếu nhàm cầm quyền Việt Nam cố tình bám vào đường lối hiện nay và tiếp tục gia tăng khiêu khích chống Trung Quốc và xâm nhập qua vùng biên giới Hoa-Việt, họ sẽ phải gánh chịu tất cả mọi hậu quả gây ra.”

    Tuy nhiên, Việt Nam tiếp tục chính sách dựng thêm hàng rào và đặt thêm bãi mìn, và Trung Quốc tiếp tục phá hủy chúng. Nhưng trong tháng 11 không còn một vụ nổ súng sát hại dân quân hay biên phòng nào nữa.###

    Đến tháng 12, tuy nhiên, đã có hai người chết vì bị phía Việt Nam bắn. Trung Quốc công bố hai bản cảnh cáo với lời lẽ được cân nhắc cẩn thận, bản thứ nhì nặng hơn bản thứ nhất, và cả hai đều nặng hơn bản cảnh cáo ngày 7 tháng 11.###

    Lời cảnh cáo ngày 13 tháng 12 nằm trong công văn của Bộ Ngoại giao Trung Quốc đề ngày đó và khiếu nại rằng vào ngày 9 tháng 12 một “chiếc thuyền vũ trang của Việt Nam” bắn vào một chiếc thuyền đánh cá Trung Quốc làm chết một và bị thương hai ngư phủ trong vùng biển duyên hải Trung Quốc gần Đông Hưng (Dongxing), Quảng Tây.

    “Chính phủ Việt Nam nên hiểu rằng sự kiềm chế và nhẫn nại của Trung Quốc trước những hành động khiêu khích vũ trang và xâm lấn lãnh thổ Trung Quốc là có giới hạn. Nếu nhà cầm quyền Việt nam còn bám lấy đường lối này và tiếp tục xâm phạm lãnh thổ và chủ quyền Trung Quốc, và gây sự kiện đổ máu, họ sẽ phải chịu trách nhiệm về hậu quả gây ra.” (nhấn mạnh thêm [của CIA])

    Viên chức ######## của Việt Nam tuyên bố ####### rằng đây là công văn phản đối nặng lời nhất từ khi mối quan hệ Việt Nam – Trung Quốc xuống dốc. Công văn này được cho là có thêm thẩm quyền qua lời tuyên bố của Lý Tiên Niệm [Li Xiannian, khi đó là phó thủ tướng, đến năm 1982 kế nhiệm Lưu Thiếu Kỳ làm chủ tịch nước Trung Quốc] với cựu Bộ trưởng Ngoại giao Thái Lan Chatichai cùng ngày: “Sự kiềm chế của Trung Quốc là có giới hạn và nhà cầm quyền Việt Nam đang mơ ngủ nếu họ nghĩ rằng chúng tôi yếu đuối và có thể bị hiếp đáp.”###

    Lời cảnh cáo ngày 25 tháng 12 nằm trong một bài xã luận trên tờ Nhân dân Nhật báo của Bắc Kinh; bài này tóm tắt những vụ tranh chấp lãnh thổ giữa Trung Quốc và Việt Nam trong những năm vừa qua, và tố cáo rằng những hành động của Việt Nam “hiếp đáp Trung Quốc đã lên đến mức không chấp nhận được”:

    “Nhà cầm quyền Việt Nam đã đi quá xa trong đường lối chống Trung Quốc. Sự kiềm chế và nhẫn nại của nhân dân Trung Quốc là có giới hạn. Trung Quốc chưa bao giờ hiếp đáp và sẽ không bao giờ hiếp đáp nước nào khác, như cũng sẽ không để cho mình bị ai khác hiếp đáp. [Trung Quốc] sẽ không tấn công nếu trừ khi bị tấn công. Nhưng nếu bị tấn công, [Trung Quốc] chắc chắn sẽ đánh trả. Trung Quốc nói gì là làm nấy.

    Chúng tôi muốn cảnh cáo nhà cầm quyền Việt Nam là nếu họ, được bạo dạn nhờ sự ủng hộ của Moscow, muốn chiếm một dặm sau khi giành được một li, và tiếp tục hành động theo kiểu buông lỏng như này, họ sẽ nhất quyết gặp phải sự trừng phạt đích đáng. Chúng tôi đã lên tiếng tại đây và bây giờ. Sau này đừng trách chúng tôi đã không báo trước rõ ràng.” (nhấn mạnh thêm [của CIA])

    Đó là lần đầu tiên Bắc Kinh công khai dùng chữ “trừng phạt,” mặc dù bài xã luận này cũng như những lời tuyên bố công khai và riêng tư sau đó của Bắc Kinh vẫn còn mập mờ về hình thức và mức độ trả đũa của Trung Quốc. Lời cảnh cáo này tung ra sau khi chín dân quân và thường dân Trung Quốc bị giết bởi “nhân sự vũ trang Việt Nam” trong một cuộc giao tranh ở Xilu (Hsilu), tỉnh Quảng Tây, hôm 23 tháng 12. Công văn của Bắc Kinh về cuộc giao tranh này lần đầu tiên trong cuộc tranh chấp biên giới tuyên bố rằng “dân quân Trung Quốc đã buộc phải bắn trả để tự vệ và giết chế ba tên xâm nhập vũ trang Việt Nam ngay tại chỗ.” Điều này ngụ ý rằng trong những sự việc tại biên giới, chính sách của Trung Quốc đã thay đổi, từ kiếm chế chuyển sang đáp trả. Trên thực tế, chính sách của Trung Quốc còn vượt qua mức đó nữa: chỉ thị mới, được đưa ra cho lực lượng Trung Quốc tại biên giới, ra lệnh đừng để cho phía Việt Nam ra tay trước.###

    Để biện minh cho chính sách quân sự cứng rắn hơn, phía Trung Quốc nỗ lực thuyết phục quốc tế rằng Việt Nam là kẻ gây ra rối loạn trong khu vực. Lời cảnh cáo ngày 25 tháng 12 – được ra cùng ngày Việt Nam khởi động tấn công vào Campuchia – tuyên bố rằng có một mối “quan hệ hữu cơ” giữa tranh chấp Việt-Trung và cuộc xâm lăng của Việt Nam vào Campuchia, là trong cả hai sự kiện, Việt Nam là phía khiêu khích.###

    VIII. Trung Quốc bắt đầu “trừng phạt”

    Lời cảnh cáo của Bắc Kinh ngày 25 tháng 12 về một sự “trừng phạt” trong tương lại mởi đầu cho một chính sách mới tại biên giới. Bằng chứng cho thấy rằng trong khoảng từ ngày 13 tới 23 tháng 12, sau những vụ giết hại người Trung Quốc và dấu hiệu cho thấy sắp có xâm chiếm Campuchia, đã quyết định cho nhân sự Trung Quốc được phép:

    * Nổ súng, không chỉ để bắn trả, mà mỗi lần thấy nhân sự Việt Nam.

    * Chủ động tuần hành công kích về phía trước đến tận, và vượt khỏi, trạm biên phòng Việt Nam.

    Hỏa lực Trung Quốc – đến lúc này đã leo thang tới hỏa tiễn và súng cối cầm tay – cũng được chỉ thị dùng để bắn những trạm gác này, nhiều trạm cũng chỉ mới xây.

    * Ngày 28 tháng 12, ###### [xóa nửa câu] phía Trung Quốc huy động nhiều toán quân nhỏ tấn công các trạm biên phòng.

    #############
    #############

    #############
    #############
    [xóa hai đoạn, mỗi đoạn bốn dòng]

    Phía Việt Nam trong công văn ngày 1 tháng 1979 tố cáo công khai rằng “trong những ngày cuối năm 1978” quân lực Trung Quốc đã bắt đầu “nổ súng” và nhân sự và trạm biên phòng Việt Nam.###

    Biên phòng và dân quân Trung Quốc đã được dùng trong giai đoạn đầu tiên của chính sách mới này. Tuy nhiên, tới giữa tháng 1, các đơn vị chính quy PLA [viết tắt theo tiếng Anh People’s Liberation Army – Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Hoa] dường như được điều về và chịu trách nhiệm chính trong những công tác này. [Trung Quốc] đã dùng những toán quân lớn hơn và dường như chỉ thị được đưa ra để thâm nhập vào sâu hơn trong vùng biên giới Việt Nam, lúc đầu chỉ đến tối đa 1 km, sau đó tới nhiều km, sâu hơn vùng hoạt động trước. Bắc Kinh đưa con số thiệt hại trong lực lượng biên phòng từ ngày 23 tháng 12 tới 15 tháng 1 là 4 bị giết, 4 bị thương. Con số của Hà Nội đưa ra về số quân biên phòng bị giết từ ngày 14 tới 17 tháng 1 là bảy người. Do đó, cho tới giữa tháng 1, đụng độ vẫn còn ở mức nhỏ và dường như lực lượng chính quy PLA vẫn chưa được sử dụng.

    Tuy nhiên, cho tới cuối tháng, phía Trung Quốc đã đưa các đơn vị chính quy PLA tới vùng sát biên giới. Công văn hà Nội ngày 29 tháng 1 tố cáo rằng “nhiều đoàn quân lực Trung Quốc” hôm 26 tháng 1 đã tấn công một đồn biên phòng Việt Nam và “một trung đội” Trung Quốc đã xâm nhập “vào sâu” trong lãnh thổ Việt Nam. Ngày 30 tháng 1, Hà Nội loan tin “một đại đội” quân Trung Quốc đã lấn vào lãnh thổ Việt Nam tại một nơi, và quân lực Trung Quốc đã xâm nhập “vào sâu 1 km” bên trong lãnh thổ Việt Nam tại một nơi khác.#### ########## ########## ########## [xóa 6 dòng] Tới ngày 8 tháng 2, quân Trung Quốc đã dùng pháo ######## tấn công trạm gác biên phòng Việt Nam. Tới ############ ############. [xóa 3 dòng] Do đó, chỉ trong ít hơn một tháng, phía Trung Quốc đã thay đổi cán cân lực lượng tại biên giới để sẵn sàng một lực lượng quân sự cao hơn cho chính sách “trừng phạt” của họ.###

    IX. Trung Quốc thất bại trong chính sách uy hiếp

    Sự thay đổi từ việc dùng biên phòng và dân quân tại biên giới, qua sử dụng bộ đội chính quy PLA thâm nhập sâu hơn, bất kể nguy cơ giao tranh lớn hơn, đã không uy hiếp được phía Việt Nam. [Trước đó] những phi vụ máy bay do thám vào tháng 5, 1978 cũng như việc phá hủy hàng rào Việt Nam bắt đầu vào tháng 10 cũng đã chẳng ngăn chặn được Việt Nam không giành những vùng lãnh thổ nhỏ và giết hại nhân sự Trung Quốc. Những lời cảnh cáo của Trung Quốc không hề có hiệu quả. Thí dụ, vào ngày 13 tháng 12 khi phía Trung Quốc muốn trao công văn với lời lẽ nặng nề cảnh cáo phía Việt Nam là nếu Việt Nam tiếp tục khiêu khích ở biên giới Trung Quốc sẽ phải dùng biện pháp mạnh để “trừng phạt” Việt Nam, phía Việt Nam còn từ chối không nhận công văn đó. #### ########### ########### [xóa 4 dòng].

    Cuộc tập trung lực lượng Trung Quốc trên diện rộng ở biên giới phía bắc Việt Nam, khởi đầu mạnh mẽ sau khi Việt nam chiếm đóng Campuchia, cũng dường như không có ảnh hưởng uy hiếp gì đối với hành động của Việt Nam ở biên giới. Việc Trung Quốc muốn Việt Nam biết họ tăng cường lực lượng có thể thấy qua một “tiết lộ” cố tình tới một tờ báo do cộng sản điều khiển tại Hong Kong ngày 22 tháng 1. Báo này đăng bản tường trình của AFP trong đó con số tăng cường lực lượng – 15 tới 17 sư đoàn tổng cộng 150,000 binh sĩ – được trích từ nguồn tin quân sự “phương Tây,” nhưng tờ báo này khi đăng lại đã sửa thành “nguồn tin quân sự tại Bắc Kinh.” Có bằng chứng là tới ngày 7 tháng 1 phía Việt Nam đã biết về bản chất và tầm mức cuộc tăng cường lực lượng của Trung Quốc. Tuy vậy Việt Nam vẫn không ngừng đụng độ lực lượng Trung Quốc tại biên giới. Chắc hẳn họ cho rằng những hành động của họ vẫn còn trong mức chưa đủ lớn để khích động một cuộc tấn công trả đũa trên diện rộng. Và cũng có một số bằng chứng họ hy vọng hiệp ước giữa họ và Moscow [Hiệp ước hữu nghị và hợp tác giữa Việt Nam và Liên Xô ngày 3 tháng 11, 1978 với chữ ký của cả đảng cộng sản lẫn nhà nước hai bên] sẽ là một “vũ khí cản ngăn” chống lại một cuộc tấn công như vậy. Dù gì đi nữa, họ có vẻ không lo ngại lắm, và vào ngày 10 tháng 1 một viên chức Bộ Ngoại giao Việt Nam nói với ############# viên chức ########## rằng phía Trung Quốc chỉ đánh nhau bằng miệng.### ###

    Phía Việt Nam không tỏ vẻ quan ngại cho tới ngày 10 tháng 2 khi họ gởi thư tới vị Chủ tịch Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc kêu gọi Liên Hiệp Quốc và nhân dân thế giới có hành động kịp thời để ngăn chặn Trung Quốc gây chiến. Tới lúc đó phía Việt Nam chắc hẳn không những có tin tình báo của chính họ mà còn có [tình báo] của Liên Xô cung cấp về mức độ tăng cường lực lượng của Trung Quốc.###

    Campuchia là yếu tố xúc tác chính trong tư duy Trung Quốc. Tranh chấp biên giới leo thang trong bối cảnh Việt Nam chiếm đóng Campuchia và Trung Quốc đã bất lực không bảo vệ được chế độ chư hầu của họ tại đó. Nói tóm lại, hai yếu tố – hành vi của Việt Nam chống Campuchia và việc Hà Nội không chịu có tư thế nhẹ nhàng hơn tại biên giới Hoa-Việt – dường như đã hỗ trợ lẫn nhau, thúc đẩy Bắc Kinh phải cố gắng dùng biện pháp quân sự “trừng phạt” Việt Nam bằng cách đánh chiếm phía bắc.###

    Bắc Kinh đã gợi ý rằng quân lực Trung Quốc rồi ra sẽ rút về đường biên giới mà Trung Quốc (chứ không phải Việt Nam) công nhận. Nếu điều này quả thật là quyết định tối hậu của Trung Quốc, và nếu Hà Nội từ chối không đàm phán cho một hiệp ước biên giới, tương lai sẽ thấy một thời gian dài có căng thẳng và mâu thuẫn biên giới.###

    [Bản văn tài liệu này chấm dứt ở đây. Sau trang chót là bốn trang bị xóa trắng, có lẽ là bốn trang phụ lục và liệt kê nguồn tham khảo, vẫn còn trong vòng bảo mật.]

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi