Pháp đương đầu với những hậu quả của chương trình Điện Nguyên tử

  • Bởi tqvn2004
    27/02/2009
    0 phản hồi

    Denis Du Bois<br />
    Tqvn2004 chuyển ngữ


    Một công nhân đang kiểm tra các thùng đựng chất thải hạt nhân tại Nhà máy Điện Nguyên tử Yonggwang Nuclear ở Hàn Quốc (Hình minh họa: MSNBC).

    Nước Pháp lấy phần lớn nguồn năng lượng của mình từ các lò phản ứng hạt nhân. Vào giữa những năm 1950, vượt qua sự ủng hộ yếu ớt của công luận, lãnh đạo quốc gia này đã quyết định như thế.

    Ngày hôm nay, Pháp đang phải đương đầu với hậu quả của những chương trình hạt nhân của mình. Chất thải đang được chứa tại những trung tâm lớn, trong khi các nhà khoa học tìm cách để làm nó bớt nguy hiểm chết người.

    Quốc hội đã ra báo cáo tháng 3/2005, về vấn đề chất thải hạt nhân ở Pháp. Những khuyến cáo trong đó khẳng định sự ưu tiên dành cho nghiên cứu về lưu trữ và xử lý lượng chất thải này.

    Chi phí hủy chất thải - lên tới hàng trăm tỷ Euro - được lấy từ những người tiêu thụ điện. Giá điện cao không phải là hậu quả duy nhất của 50 năm theo đuổi chương trình năng lượng hạt nhân. Các công dân và các nhà khoa học đều tỏ ra lo lắng về độ an toàn, về mức độ ô nhiễm nguồn nước ngầm, và về nơi cất giữ chất thải.

    Những vấn đề về cất giữ

    Coban: 60 năm
    Plutonium: 24 ngàn năm
    Uranium 238: 4 triệu năm



    Bảng 1: Chu kỳ sống của vật liệu phóng xạ

    Các vật liệu có tính phóng xạ cao như các thanh nhiên liệu đã sử dụng, được cất giữ trong các cơ sở hạt nhân tại Hague, Marcoule và sông Rhone gần phía nam thành phố Orange.

    Giám đốc của Commissariat a l’Energie Atomique (CEA) tại trung tâm Marcoule, ông Loic Martin-Deidier, nhớ lại sự hăng hái và nhiệt tình khi xưa trong việc nhanh chóng thực hiện các chương trình hạt nhân quân sự và dân sự. Vào thời điểm hiện tại, ông nói, "họ đã không tính đến tương lai 40 năm sau đó".

    Nửa thế kỷ sau, chất thải hạt nhân ngày càng nhiều. Những thanh nhiên liệu từ lò phản ứng hạt nhân không phải là những chất thải duy nhất mà Pháp phải đối mặt với.

    Các lò phản ứng hạt nhân và phòng thí nghiệm được xây dựng vào thời gian bùng nổ điện nguyên tử đang được tháo dỡ. Mọi thứ từ những chi tiết máy bị nhiễm xã tới găng tay cao su đều phải được hủy bỏ. Công nhân phải xem xét tỉ mỉ từng đồ vật một, sử dụng những camera điều khiển từ xa. Những hình ảnh với mã mầu cho thấy những điểm nhiễm phóng xạ trên các đồ vật như ốc vít, dụng cụ, băng chuyền, quần áo và các thiết bị y tế.

    Một số đồ vật có thể được tảy rửa sạch. Những người máy nhét những thứ còn lại vào thùng để cất giữ muôn đời.

    Mỗi ngày, có khoảng 10 thùng container được xe tải đưa tới cơ sở lưu trữ chất thải Soulaines-Dhuys ngoài thành phố Troyes, thuộc tỉnh Ardennes, 180 kilomét phía đông Paris. Trong đó là những thùng đựng chất thải không đủ độ phóng xạ để được chứa tại Marcoule. Mỗi năm, 15 ngàn mét khối chất thải nhiễm uranium, plutonium và tritium được đưa tới đây.

    Cơ sở rộng 175 hécta này giống như ngọn núi Yucca trên mặt đất. Những cần cẩu xây dựng quay qua quay lại phía trên hàng trăm khối xi măng trông giống như những boong ke, trong đó đã chứa đầy những thùng chất thải, bao bọc trong bê tông. Trong 60 năm, nhiệm vụ của những cái cần cẩu sẽ chấm dứt, cơ sở 400 boong ke này sẽ đầy chất thải, và toàn bộ cơ sở sẽ được phủ bằng một nắp bê tông. Sau đó thì sao?

    Khu vực Soulaines-Dhuys sẽ đi vào một giai đoạn giám sát dài 300 năm. Sau đó nữa, kế hoạch là giám sát khu vực này cho tới khi chất thải mất tính phóng xạ của nó.

    Giai đoạn 300 năm đầu tiên chỉ mới là sự khởi đầu. Ngay cả chất phóng xạ tương đối khiêm tốn là plutonium cũng cần 24.000 năm để hết độc hại. Những người cẩn thận e ngại rằng liệu thế hệ tương lai sẽ theo kế hoạch chúng ta đặt ra hôm nay - hoặc thậm chí có còn nhớ chỗ chôn dấu chất thải này không?

    Những cơ sở chứa chất thải ngầm dưới lòng đất

    Những nhà nghiên cứu đang tìm kiếm cách tốt hơn để lưu trữ chất thải, họ nhắm tới độ sâu 450m dưới lòng đất. Họ tin rằng một loại đất sét nhất định có khả năng ngăn chặn những rò rỉ từ các thùng chứa chất thải phóng xạ.

    Một phòng nghiên cứu gần Bure, tại tỉnh Meuse, đã bắt đầu làm việc với ý tưởng này. Khi những thử nghiệm của nó hoàn thành vào năm 2006, phòng thí nghiệm này có thể sẽ trở thành khu vực cất giữ những chất thải hạt nhân có cường độ mạnh và vĩnh viễn.

    Người dân tại thành phố nhỏ bé và yên tĩnh, nằm giữa Paris và Nancy ở góc Đông Nam nước Pháp, không vui vẻ gì với ý tưởng này. Họ sợ rằng có khả năng bề mặt tầng ngập nước được tìm thấy khi xây dựng phòng thí nghiệm sẽ bị nhiễm độc.

    Sự phụ thuộc vào năng lượng hạt nhân

    Cuối cùng thì những người dân địa phương có thể sẽ chẳng ngăn được việc đổ chất thải vào khu vực sinh sống của mình. Năm 2002, Pháp đã phải lưu trữ 978 ngàn mét khối chất thải. Năm 2020, con số này hàng năm ước tính lên tới 1,9 triệu mét khối.

    Nước này đang chậm sau hầu hết các hàng xóm Châu Âu của mình về phát triển năng lượng tái tạo. Nó có ít nguồn năng lượng hóa thạch, như than đá hoặc gas. Nước Pháp, trong tương lai có thể nhìn thấy được, sẽ tiếp tục phụ thuộc vào năng lượng hạt nhân.

    Trong khi chờ đợi, chất thải độc hại sẽ tiếp tục dày lên.

    Chủ đề: Thế giới

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi