Quán nước Dân Luận

  • Bởi tqvn2004
    01/02/2009
    1.995 phản hồi

    Vào đây đọc tin không chắc các bác cũng buồn, vì hiện giờ không nhiều tin tức, và nếu có thì tin cũng không cập nhật nhanh được như diễn đàn. Dân Luận đáng lẽ phải có một khu để tán dóc, khổ nỗi tôi chưa kiếm được plugin để làm shoutbox cho hợp lý.

    Vì vậy, tôi lập ra mục này để mọi người cùng tán chuyện cho vui. Không giới hạn chủ đề, miễn là lịch sự và tôn trọng lẫn nhau là được :)

    Nào, hãy cùng khởi động quán nước Dân Luận, ngồi lê đôi mách nào!

    _____________________________

    Chú ý các liên kết hay được sử dụng trên Dân Luận:

    Chủ đề: Thư giãn

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1995 phản hồi

    SÁC LÔ TIÊN ĐOÁN
    Một hôm vua hề Sac lô gặp Nguyẽn Ái Quốc. Quốc nói:
    -Tôi rất phục ông, ông chẳng nói gì mà cũng nổi tiếng.
    Saclô ngắm Quốc giây lát rồi nói:
    - Sau này ông cũng rát nổi tiếng vì nói.
    Quốc liền hỏi:
    - Nổi tiếng vì nói gỉ?
    - Nói dối, nói lừa, xảo quyệt và thủ đoạn.

    SAC LÔ CHỊU THUA

    Có người hỏi Sác lô:

    - Ông hết vốn hài rồi hay mà dạo này im hơi thế?
    - Dạo này chủ nghĩa tư bản đã đi vào nề nếp, làm ăn nghiêm chỉnh, văn minh thì còn gì mà phải cười để cười nữa.

    Ông hết vốn cười thì để tôi đưa ông sang Việt Nam, tha hồ nhiều đề tài hài hước. Thế là hai người đáp máy bay đến Việt Nam. Người kia dẫn ông đén dự hội nghị của Trung ương Đảng. Vừa nghe ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu vài câu thì Sác lô than thở:

    - Hóa ra trên đời này còn có người tài hài hước hơn cả ta.

    Có lẽ danluan nên mở thêm một Quán Nước thứ hai "chuyên trị" giới trẻ (thời trang, phim ảnh, tình yêu, học hành,...) mới "câu' được bọn trẻ vào đọc. Vào mấy trang toàn chính chị chính em, rồi đọc mấy ý kiến nói lui nói tới xưa như thời Bảo Đại Tắm mưa!Coi bộ khó mà tiếp tục đổi mới để tiến lên lắm đó ! :D

    Weekend! Weekend !

    SÁCH DẠY LÀM VUA

    Cuốn “Sách dạy làm tổng bí thư” của nhà xuất bản Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh gồm 36 chương, ứng với 36 kế sách của Tôn Tử, dạy cách rèn luyện của một cán bộ để trở thành tổng bí thư Đảng CS việt Nam. Sách dạy tất cả các thủ đoạn, những mưu ma chước quỷ để hoàn thành nhiệm vụ của một người đứng đầu Đảng CS trong việc lãnh đạo nhân dân. Sách có những đề mục chính sau đây:
    - Tu thân: Rèn luyện thấm nhuần chủ nghĩa Mác Lê nin và tư tưởng Hồ chí Minh
    - Tề gia: Xây dựng gia đình theo nếp sống văn minh, gia đình văn hóa mới.
    -Trị quốc: Xây dựng xã hội ổn định chính trị, không có biểu tình, không có báo chí tư nhân.
    - Bình thiên hạ: Xây dựng mối quan hệ hữu hảo với cường quốc cùng hệ tư tưởng và luôn luôn tuân theo những gì họ yêu cầu cũng như giáo dục cho nhân dân phải để Đảng và nhà nước lo mọi chuyện mọi quan hệ quốc tế.

    Sách viết hấp dẪn từ trang đầu đến trang cuối. Sách kết luận: MUỐN TRỞ THÀNH TỔNG BÍ THƯ THÌ PHẢI CÓ BỐ LÀM TỔNG BÍ THƯ.

    (Dựa theo truyện "Sách dạy làm vua"- truyện sưu tầm)

    Trong một lớp học về phản biện có các công an làm quản giáo tham dự. Người diễn giảng nói đại khái: phản biện là ngược lại những gì đã có hay những điều người ta đưa ra.

    Một thời gian sau người diễn giảng phản biện đến thăm một nhà tù và hỏi người quản giáo trước đây đã theo học lớp phản biện:

    - Tại sao pháp luật đã quy định không được đối xử tàn tệ với tù nhân mà ở đây nhà tù lại đánh đập, hành hạ người tù tàn nhẫn như vậy?

    - Tại chúng tôi thực hiện phản biện đấy ạ. -Người quản giáo trả lời.

    BƯỚC ĐƯỜNG DÀI ĐẾN TỰ DO ("Long Walk To Freedom", tự truyện của Nelson Mandela)
    http://archive.org/stream/LongWalkToFreedom/PBI3231_djvu.txt

    PHẦN III. RA ĐỜI MỘT CHIẾN SĨ CHO TỰ DO (đoạn 5)

    Trong một vụ tôi phải giải quyết sự tranh chấp liên can đến Alcott Gwentshe vốn đang chỉ huy Chiến dịch Bất tuân trong vùng Cape. Anh ta đã từng là một chủ tiệm thành đạt và đóng vai trò quan trọng tổ chức cuộc phản kháng trong vùng hai năm trước đây; bây giờ lại vừa vào tù một thời gian ngắn khi chiến dịch mới bắt đầu. Anh ta là một người mạnh mẽ và khả năng nhưng có tính cá nhân, thường bỏ qua lời chỉ bảo của cấp trên và tự quyết định đơn phương. Giờ đây anh ta đang hục hặc với cấp trên của anh vốn phần lớn là những nhà trí thức.

    Gwentshe biết cách khai thác vấn đề, nhằm làm giảm uy tín của các đối thủ. Anh ta nói chuyện với các hội viên địa phương vốn là công nhân chứ không phải trí thức, và dùng Xhosa (ngôn ngữ của dân Phi) chứ không bao giờ dùng tiếng Anh vốn là ngôn ngữ của giới trí thức. Anh ta nói "Này các đồng chí, tôi nghĩ quí vị biết tôi đã chịu tổn thất cho cuộc tranh đấu. Tôi đã có việc làm tốt và phải vào tù khi Chiến dịch Bất tuân bắt đầu khiến tôi mất việc làm ấy. Bây giờ khi tôi ra khỏi tù, các nhà trí thức xuất hiện và nói 'Gwentshe, chúng tôi được giáo dục tốt hơn và có khả năng hơn anh, hãy để chúng tôi chỉ huy chiến dịch này' ".

    Khi điều tra tình hình, tôi nhận thấy Gwentshe quả thật đã bỏ qua lời chỉ bảo của cấp điều hành ở trên. Nhưng quần chúng lại theo anh ta, và anh đã tạo nên một nhóm tình nguyện rất kỷ luật được sắp xếp tốt. Họ đã tiếp tục công tác bất tuân một cách trật tự ngay cả khi Gwentshe đang ở trong tù. Mặc dù tôi nghĩ rằng Gwentshe sai trái khi coi thường ban điều hành, nhưng anh ta đang làm việc rất hiệu quả và cố thủ vững chắc sau bức tường quần chúng nên không thể dễ dàng bị loại. Khi gặp các thành viên của cấp điều hành, tôi giải thích rằng không thực tế nếu làm điều gì cho tình thế hiện giờ; còn muốn chỉnh đốn lại thì họ phải thắng Gwentshe vào kỳ bầu cử kế đến. Đó là một trong những lần đầu tiên tôi nhận thấy thật liều lĩnh cách dại dột nếu đi ngược lại ý muốn của quần chúng. Quá vô ích nếu hành động theo hướng mà quần chúng chống đối, bởi lúc ấy không thể nào ép buộc họ tuân thủ.

    Chính quyền nhận ra chiến dịch này là một đe dọa đến nền an ninh và chính sách apartheid của họ. Họ xem sự bất tuân dân sự không phải một dạng phản kháng mà là tội phạm hình sự, và trở nên bận tâm vì sự kết hợp giữa hai nhóm dân Phi và Ấn. Triển vọng của một mặt trận đoàn kết giữa hai nhóm dân Phi và Ấn, giữa hai phái ôn hòa và cấp tiến, làm họ lo lắng cao độ. Đảng Dân tộc nhấn mạnh rằng chiến dịch này là do các phần tử quấy động Cộng sản xúi giục và cầm đầu. Vị Bộ trưởng Bộ Tư pháp loan báo ông sẽ đề ra luật nhằm đối đầu với hành vi bất tuân, cho phép chính quyền ấn định thiết quân luật và giam giữ người không qua xét xử.

    Chính quyền cũng cố dùng những phương tiện dối trá để làm cho chiến dịch bị gián đoạn. Họ liên tục tuyên truyền rằng cấp lãnh đạo của chiến dịch đang sống sung sướng trong khi quần chúng mòn mỏi trong ngục tù; luận điệu này không đúng với sự thật nhưng nó cũng trở thành khá phổ biến. Chính quyền cũng cho xâm nhập những kẻ gây nhiễu, chỉ điểm, và gián điệp vào tổ chức của chúng tôi. ANC đón chào hầu như tất cả những ai muốn gia nhập. Mặc dù những người tình nguyện của chúng tôi trải qua sàn lọc cẩn thận trước khi được chọn vào công tác bất tuân nhưng cảnh sát cũng xâm nhập thành công vào các chi nhánh ANC địa phương và các nhóm bất tuân. Tôi biết rõ hai trường hợp.

    Hôm bị giải vào trạm cảnh sát vì sự nhầm lẫn là người bất tuân, tôi thấy một người lạ mặt lẫn lộn trong số người bị bắt; anh ta tên Ramaila. Và một người nữa tên Makhanda vốn làm công nhân vệ sinh ở tổng bộ ANC. Nhưng trong một phiên xử về sau ở tòa án, chúng tôi mới biết cả hai đều là gián điệp của cảnh sát. Ramaila chứng thực rằng anh ta đã xâm nhập vào nhóm bất tuân. Còn Makhanda "đáng tin" thật ra là Trung sĩ trinh sát tên Motloung.

    Những người Phi làm công việc gián điệp chống lại đồng bào của mình thường vì tiền bạc. Nhiều người Da Đen ở Nam Phi tin rằng bất cứ nỗ lực nào của dân mình nhằm thách đố dân Da Trắng đều là liều lĩnh cách dại dột và sẽ chuốc lấy thất bại, bởi người Da Trắng quá khôn và quá mạnh. Những kẻ gián điệp này xem chúng tôi là mối đe dọa không cho quyền lực của dân Da Trắng mà là cho quyền lợi của dân Da Đen, bởi người Da Trắng sẽ ngược đãi tất cả dân Da Đen chỉ vì cách cư xử của vài kẻ quấy động.

    Tuy nhiên, cũng có nhiều viên cảnh sát Da Đen hỗ trợ chúng tôi trong vòng bí mật. Họ phải trung thành với nhiệm sở của mình và cần giữ công việc làm để nuôi gia đình, nhưng họ có cảm tình với chính nghĩa của ANC. Chúng tôi hiểu rằng một số ít các sĩ quan Da Đen trong ngành cảnh sát an ninh sẽ báo cho chúng tôi biết khi nào sắp có cuộc bố ráp của cảnh sát. Đấy là những người yêu nước, họ đánh liều sinh mạng để trợ giúp cuộc tranh đấu.

    Chính quyền không phải là chướng ngại duy nhất của chúng tôi; những người khác đáng lẽ trợ giúp thì thay vì vậy lại cản trở chúng tôi. Vào cao điểm của Chiến dịch Bất tuân, Đảng Đoàn kết phái hai Đại biểu của họ trong Quốc hội đến thuyết phục chúng tôi tạm dừng chiến dịch. Họ nói rằng nếu chúng tôi từ bỏ chiến dịch để đáp lại lời kêu gọi của đảng này, như vậy có thể sẽ giúp họ đánh bại Đảng Dân tộc vào kỳ bầu cử kế đến. Chúng tôi bác bỏ đề nghị ấy và đảng này chuyển sang tấn công chúng tôi với cùng sự khinh miệt mà Đảng Dân tộc đang dùng.

    Chúng tôi cũng chịu sự công kích của một nhóm ly khai từ ANC gọi là "Khối Ý thức Dân tộc" cầm đầu bởi Selope Thema, cựu thành viên của Ủy ban Điều hành Toàn quốc. Thema vốn là chủ bút tờ báo "Thế giới dân Da Đen", chỉ trích chiến dịch cách dữ dội trên báo của anh ta, cho rằng Cộng sản đã thao túng ANC và dân Ấn đang bóc lột người Da Đen.

    Cuối tháng 7 năm 1942, vào cao điểm của Chiến dịch Bất tuân, khi tôi đang làm việc ở văn phòng luật thì cảnh sát ập đến với trát tòa cho lệnh bắt giữ tôi với cáo trạng vi phạm Đạo luật Cấm chỉ Cộng sản. Nhà nước tung ra một loạt cùng lúc ở nhiều nơi những vụ bắt bớ các vị lãnh đạo chiến dịch. Đỉnh cao của việc bắt bớ ấy là một vụ xử án với 21 bị cáo, gồm những nhân vật cao cấp người Phi và Ấn trong tổ chức của chúng tôi. Sự xuất hiện của chúng tôi trước tòa là cơ hội cho những cuộc mít tinh chính trị rầm rộ. Những đám đông khổng lồ biểu dương tuần hành qua các con đường của Johannesburg và tụ lại trước Tòa án Thành phố. Phòng xử án thì đông nghẹt người dự khán, và những tiếng hô "Mayibuye Afrika!" ngắt quãng buổi xử án.

    Sau cùng chúng tôi đều bị xác minh có tội theo cách mà Thẩm phán Rumpff định nghĩa là "cộng sản do luật định" dù có chân trong ĐCS hay không. Vị Thẩm phán tỏ ra công bình và hợp lý, công nhận tuy chúng tôi hoạch định những hành vi vốn có thể được xếp hạng từ "không làm đúng luật" cho đến "tương đương với phản quốc" nhưng chúng tôi đã nhất quán chỉ bảo các thành viên hành động trong hòa bình và tránh bạo động. Chúng tôi bị kêu án 9 tháng tù khổ sai, nhưng bản án được đình chỉ trong hai năm.

    Chúng tôi đã phạm nhiều lầm lỗi, nhưng Chiến dịch Bất tuân đánh dấu một chương mới trong cuộc tranh đấu. Sáu đạo luật chúng tôi lựa ra đã không đổ nhào, tuy nhiên chúng tôi không hề có ảo tưởng kết quả sẽ xảy ra như ý muốn. Chúng tôi chọn lựa chúng như gánh nặng trực tiếp nhất lên đời sống của nhân dân, và là cách tốt nhất để thu hút số lớn người tham gia vào cuộc đấu tranh.

    Trước thời gian chiến dịch, ANC nói nhiều hơn làm; chúng tôi không có người tổ chức được trả lương, không có ban tham mưu, và hội viên đóng góp cho chính nghĩa chỉ bằng đầu môi chót lưỡi. Một kết quả của chiến dịch là số hội viên tăng lên đến 100 ngàn, và ANC trở thành một tổ chức quần chúng thật sự vói đội ngũ các nhà hoạt động kinh nghiệm đã đương đầu với cảnh sát, tòa án và nhà tù. Mối sỉ nhục thường đi kèm với án tù được loại bỏ; đây là một thành tích quan trọng của chúng tôi bởi vì sự sợ hãi với nhà tù mà một cản trở lớn cho cuộc đấu tranh giải phóng. Từ Chiến dịch Bất tuân trở về sau, đối với người Phi việc đi tù vì tranh đấu là một biểu hiện của danh dự.

    Một số thành viên ANC đã kỳ vọng cách không thực tế với ý nghĩ chiến dịch ấy có thể lật đổ chính quyền, và nên tiếp tục vô hạn kỳ. Chúng tôi nhắc nhở họ rằng chủ ý của chiến dịch là hướng sự chú tâm của dư luận vào những sự bất bình của dân, chứ không phải để xóa bỏ chúng. Tôi nói rằng chính quyền này quá mạnh và quá độc ác nên không thể bị hạ bệ theo cách như thế. Chúng ta có thể gây khó khăn cho chính quyền, nhưng lật đổ nó bằng Chiến dịch Bất tuân là bất khả thi.

    Như sự việc đã xảy ra, chúng tôi đã tiếp tục chiến dịch quá lâu, và thay vì vậy đáng lẽ chúng tôi nên nghe theo lời Bác sĩ Xuma. Ủy ban Điều hành đã gặp ông ta, được ông chỉ bảo rằng không bao lâu nữa chiến dịch sẽ mất trớn và nếu khôn ngoan thì nên ngưng lại trước khi nó không còn khí thế. Tạm dừng chiến dịch lại trong khi nó vẫn đang ở thế công có lẽ là một nước cờ khôn khéo và được báo chí chú mục vào. Bác sĩ Xuma nói đúng: chẳng bao lâu sau chiến dịch trở nên bớt quyết liệt, nhưng qua sự nhiệt tình và thậm chí kiêu căng của chúng tôi, lời của ông ta bị gạt bỏ. Đến cuối năm [sau 6 tháng tiến hành] thì chiến dịch bị chìm xuồng.

    Chiến dịch đã không toả rộng hơn giai đoạn đầu vốn gồm những nhóm nhỏ những người bất tuân với đa số là dân đô thị. Còn bất tuân quần chúng, nhất là ở thôn quê, không bao giờ đạt đến. Phía Đông của Cape là vùng duy nhất mà chúng tôi thành công đi vào giai đoạn hai, nơi đó một phong trào phản kháng đã xuất hiện ở vùng quê. Nói chung, chúng tôi đã không trải rộng về nông thôn; đó là một điểm yếu lịch sử của ANC. Chiến dịch đã bị ngăn trở do chúng tôi không có một người tổ chức nào làm việc toàn thời gian. Cá nhân tôi đã cố gắng tổ chức chiến dịch ấy trong cùng thời gian thực tập ngành luật, và đó hoàn toàn không phải cách để tiến hành một chiến dịch quần chúng. Chúng tôi vẫn là những tay tài tử.

    Tuy nhiên tôi cảm thấy được sự hoàn thành và toại nguyện: tôi đã hòa nhập vào chính nghĩa, có sức mạnh để đấu tranh và chiến thắng. Chiến dịch đã đưa tôi ra khỏi tình trạng chần chờ vì hoài nghi hay mặc cảm; nó giải thoát tôi khỏi cái cảm giác bị áp đảo bởi quyền lực và sự có vẻ như vô địch của dân Da Trắng và các định chế của họ. Còn bây giờ người Da Trắng đã cảm nhận sức mạnh từ quả đấm của tôi; tôi có thể đi thẳng lưng như một con người, và nhìn mọi người với phẩm giá mang đến từ việc không chịu thua những áp bức và sợ hãi. Tôi đã trưởng thành như một chiến sĩ cho tự do.

    (hết phần III)

    BƯỚC ĐƯỜNG DÀI ĐẾN TỰ DO ("Long Walk To Freedom", tự truyện của Nelson Mandela)
    http://archive.org/stream/LongWalkToFreedom/PBI3231_djvu.txt

    PHẦN III. RA ĐỜI MỘT CHIẾN SĨ CHO TỰ DO (đoạn 4)

    Nếu ai có bất kỳ hy vọng hay ảo tưởng nào về Đảng Dân tộc trước ngày nhậm chức thì họ trở nên tỉnh ngộ rất nhanh. Ngoài đạo luật Cấm chỉ Cộng sản, còn có những luật khác đưa ra để củng cố apartheid. Luật Đăng ký Dân số cho phép chính quyền xếp loại mỗi người dân dựa vào chủng tộc, nhưng thực tế là dựa vào màu da do chủ quan. Luật "Phân vùng các nhóm dân" làm nền tảng cho apartheid về cư trú; luật này thực tế dẫn đến vô số những vụ người Da Trắng giành chiếm những vùng đất tốt và xua đuổi dân Da Đen bằng vũ lực. Và những luật khác áp dụng riêng với từng nhóm dân.

    Người Da Màu tập hợp lại để phản đối đạo luật dành cho họ bằng cách tổ chức một đoàn biểu tình khổng lồ và kế đó là cuộc đình công với chợ búa đóng cửa và học sinh không đến trường. Trong bối cảnh của tinh thần hành động do các nhóm dân Ấn độ, dân Da Màu, và dân Phi mà Walter đưa ra cho một số nhỏ chúng tôi ý kiến về một chiến dịch bất tuân dân sự toàn quốc. Anh ta phác họa một chương trình theo đó những người tình nguyện được chọn lọc từ các nhóm dân sẽ thận trọng tạo ra tình huống phải vào tù bằng cách không tuân hành một số luật lệ.

    Ý tưởng ấy lập tức lôi cuốn tôi và những người khác, nhưng tôi khác với Walter trên vấn đề ai sẽ tham gia. Trước đó tôi đã trở thành Chủ tịch Đoàn Thanh niên của toàn quốc, và trong vai trò mới bây giờ tôi nhấn mạnh rằng chiến dịch nên chỉ gồm toàn người Phi. Tôi cho rằng một người Phi trung bình cũng còn thận trọng về hành động chung với dân Ấn và Da Màu. Tôi đang thay đổi quan niệm về sự chống đối thuyết Cộng sản, nhưng vẫn còn lo ngại những ảnh hưởng của dân Ấn độ. Thêm vào đó, những người Phi ở giai tầng thấp đang ủng hộ chúng tôi thường xem người Ấn trong vai trò lái buôn và chủ tiệm là những kẻ bóc lột dân Da Đen.

    Walter bất đồng ý dữ dội, cho rằng các dân Ấn, Da Màu đều dính kết chặc với nhau. Vấn đề được mang ra cuộc họp của Ủy ban Điều hành Toàn quốc và quan điểm của tôi bị phiếu bầu loại bỏ, ngay cả bởi những phần tử trung thành với chủ nghĩa dân tộc Phi. Tuy nhiên tôi vẫn kiên trì và mang vấn đề ra một lần nữa nhân hội nghị toàn quốc, nơi đây ở cấp cao nhất của ANC, các đại biểu cũng dứt khoát gạt bỏ quan điểm ấy. Và tôi hoàn toàn chấp nhận vị thế đã được thông qua. Trước đó, lời phát biểu của tôi kêu gọi cho chiến lược "làm một mình" chỉ được đón nhận thờ ơ, nhưng sau khi Đoàn Thanh niên cam kết ủng hộ chính sách hợp tác thì bài diễn văn của tôi với tư cách chủ tịch của đoàn lại được hoan hô vang dậy.

    Theo huấn thị của hội đồng hoạch định chung gồm ANC và SAIC [South African Indian Congress (Đại hội dân Ấn ở Nam Phi)], hội nghị tán thành một nghị quyết đòi hỏi chính quyền bãi bỏ những luật cấm chỉ Cộng sản và luật thực thi apartheid. Hội đồng quyết định ANC sẽ tổ chức những cuộc biểu tình vào ngày 6/4/1952 như màn mở đầu để phát động "Chiến dịch Bất tuân những Luật bất công". Đó cũng là ngày dân Da Trắng Nam Phi sẽ làm lễ kỷ niệm 300 năm ngày Jan Van Riebeeck đặt chân đến vùng Cape [Mũi Hảo vọng, chóp cực nam của Châu Phi].

    ANC thảo một bức thư do Bác sĩ Moroka đứng tên gởi đến vị Thủ tướng báo cho ông ta biết về những nghị quyết ấy và hạn chót để bãi bỏ những đạo luật bất công. [Một đoạn rất dài kể chuyện Mandela đem bức thư đến gặp Moroka để được phê chuẩn. Cùng trong ngày ông ta thi đậu bằng lái xe rồi lái đến nhà Moroko, và gặp một số rắc rối trên đường đi].

    Bức thư ghi rằng ANC đã nghiên cứu hết mọi phương tiện hợp hiến để giành được những quyền hợp pháp, và chúng tôi đòi hỏi sáu đạo luật phải được bãi bỏ chậm nhất là ngày 29/2/1952, nếu không thì chúng tôi sẽ thực hiện hành động "hợp hiến đặc biệt". Thư trả lời của Malan, do viên thư ký riêng tư ký tên, xác nhận dân Da Trắng có một quyền cố hữu để đưa ra biện pháp bảo tồn vị thế của họ vốn là một cộng đồng riêng biệt, và chấm dứt với lời đe dọa rằng nếu chúng tôi theo đuổi hành động thì chính quyền sẽ không ngần ngại dùng toàn lực để dẹp tan mọi xáo trộn.

    Chúng tôi đánh giá bức thư của Malan bác bỏ cách ngắn gọn những yêu sách của chúng tôi là một lời tuyên chiến. Bây giờ chúng tôi không còn cách nào khác ngoài phương pháp bất tuân dân sự, và chúng tôi bắt đầu chuẩn bị những hành động quần chúng cho đáng mặt. Việc tuyển mộ và huấn luyện là một trong những công tác chủ yếu của chiến dịch và sẽ là phần quan trọng quyết định sự thành công hay thất bại. Vào ngày 6/4, những cuộc biểu tình sơ khởi được diễn ra ở các thành phố lớn. Trong khi Bác sĩ Moroka diễn thuyết trước một đám đông ở Quảng trường Tự do của thành phố Johannesburg thì tôi nói chuyện ở Công đoàn Công nhân ngành May với một nhóm người có tiềm năng tình nguyện. Tôi giải thích cho họ, khoảng vài trăm người Phi, Ấn, và Da Màu, rằng xung phong vào chiến dịch là việc làm khó khăn và thậm chí làm một nhiệm vụ nguy hiểm, bởi vì chính quyền sẽ cố tìm cách đe dọa, bỏ tù, và có lẽ tấn công [bắn giết] những người xung phong. Mặc cho bất cứ điều gì chính quyền ra tay, những người tình nguyện nhất thiết không được trả đũa, nếu không thì giá trị của chiến dịch sẽ bị suy giảm. Họ phải đáp ứng với bạo lực bằng bất bạo động; kỷ luật này phải được giữ bằng mọi giá.

    Các cấp lãnh đạo ANC và SAIC loan báo rằng Chiến dịch Bất tuân sẽ bắt đầu vào ngày 26/6 trùng với kỷ niệm một năm Ngày Phản kháng Toàn quốc. Họ cũng lập ra "Ủy ban Hành động Toàn quốc" để chỉ huy chiến dịch và "Ban Đặc trách Toàn quốc về người Tình nguyện" lo việc tuyển mộ và huấn luyện những người xung phong. Tôi được chỉ định làm Tổng Chỉ huy của chiến dịch và đứng đầu cả Ủy ban Hành động lẫn Ban Đặc trách người Tình nguyện. Trách nhiệm của tôi là tổ chức chiến dịch, điều hợp các chi nhánh địa phương, tuyên vận những người tình nguyện, và quyên tiền.

    Chúng tôi cũng tranh luận liệu chiến dịch có nên theo các nguyên tắc bất bạo động (của Gandhi) vốn cố chinh phục bằng sự cải hóa. Một số người ủng hộ bất bạo động trên căn bản đạo đức thuần túy, họ cho rằng nó vượt trội mọi phương cách khác về mặt luân lý. Trong nhóm này có cả Manilal Gandhi là con trai của Mahatma Gandhi và là chủ bút của tờ báo Ý kiến của dân Ấn.

    Những người khác lại nói chúng ta nên tiếp cận vấn đề này từ quan điểm về chiến thuật chứ không từ quan điểm về nguyên tắc, và chúng ta nên sử dụng phương cách nào thích hợp với sự đòi hỏi của tình thế. Nếu một phương cách hay chiến thuật cá biệt giúp chúng ta đánh bại kẻ thù thì chúng ta nên dùng nó. Trong trường hợp này, nhà nước có sức mạnh hơn chúng ta rất nhiều, và bất cứ cố gắng nào của chúng ta sử dụng bạo lực sẽ bị đè bẹp thê thảm. Như thế bất bạo động là điều cần thiết thực tiễn chứ không là một chọn lựa. Đây là quan điểm của tôi, và tôi thấy bất bạo động trong mô hình của Gandhi không là một nguyên tắc bất khả xâm phạm mà là một chiến thuật được sử dụng do tình thế đòi hỏi. Nguyên tắc không quan trọng đến nỗi chiến lược sinh ra nên được dùng ngay cả khi nó tự đánh bại, như chính Gandhi đã tin tưởng. Tôi đòi hỏi phản kháng bất bạo động được sử dụng cho đến chừng nào nó còn hiệu quả. Quan điểm này thắng thế, mặc dù sự phản đối mạnh mẽ của Manilal Gandhi.

    Hội đồng hoạch định chung đồng ý một chương trình không có điểm kết thúc cho chiến lược bất hợp tác và bất bạo động; hai giai đoạn thực hiện sự bất tuân được đề xướng. Trong giai đoạn một, một số nhỏ những người xung phong đuợc huấn luyện kỹ sẽ cố tình vi phạm vài điều luật chọn lọc ở các khu đô thị. Họ sẽ xâm nhập các khu vực cấm mà không xin giấy phép; họ sẽ dùng những phương tiện dành riêng cho dân Da Trắng như nhà xí, toa tàu, phòng chờ đợi, và cửa vào các công ốc; họ sẽ nán lại các trị trấn trong giờ giới nghiêm. Mỗi đợt những người bất tuân sẽ có một trưởng nhóm vốn sẽ báo trước cho cảnh sát về hành vi bất tuân của họ để việc bắt bớ được xảy ra với ít náo động. Giai đoạn hai là một hình dung gồm sự bất tuân của quảng đại quần chúng kèm theo những cuộc đình công và các hành động của công nhân khắp nơi trong nước.

    Trước khi phát động Chiến dịch Bất tuân, một đại hội được tổ chức ngày 22/6 gọi là "Ngày của những người xung phong". Luthuli (Chủ tịch ANC vùng Natal) và Bác sĩ Naicker (Chủ tịch NIC) cả hai đều phát biểu và cam kết tham gia. Tôi là diễn giả chính đối diện với khoảng 10 ngàn người tham dự; trước đó tôi chưa hề diễn thuyết cho một khối đông người như vậy, và đây là một kinh nghiệm đầy phấn chấn. Tôi nói vói đám đông rằng Chiến dịch Bất tuân sẽ là hành động mạnh mẽ nhất chưa từng có được quần chúng bị áp bức ở Nam Phi tung ra; họ sẽ tạo nên lịch sử và khiến thế giới chú tâm vào các chính sách kỳ thị chủng tộc ở Nam Phi.

    Khắp các thành phố lớn, những người tình nguyện đã thực hiện hành vi bất tuân vào ngày 26/6 qua lòng can đảm, tinh thần hăng hái, và ý thức lịch sử. Chiến dịch bắt đầu vào sáng sớm ở Cảng Elizabeth với 30 người bất tuân do Raymond Mhlaba chỉ huy, họ tiến vào một trạm xe qua cổng dành riêng cho dân Da Trắng, và bị bắt giữ. Họ đã vừa tuần hành vừa hát những bài ca tự do, trong lúc được bạn bè và gia đình hò reo cổ võ. Họ cũng cùng nhau hô to đối đáp với khẩu hiệu "Mayibuye Afrika!" (Hãy để Châu Phi thành màu đen!)

    Sáng hôm ấy tôi túc trực ở văn phòng ANC để giám sát cuộc biểu dương trong ngày. Đợt những tình nguyện vùng Transvaal được lên lịch sẽ bắt đầu hành động vào giờ trưa ở trung tâm thị trấn và do Mục sư Tantsi chỉ huy; họ sẽ chuốc lấy việc bị bắt giữ bằng cách xâm nhập không có giấy phép vào thị trấn. Mục sư Tantsi đã cao tuổi, là Chủ tịch tạm thời của ANC vùng Transvaal. Nhưng vào giữa buổi sáng, Mục sư Tantsi điện thoại cho tôi biết với giọng xin lỗi rằng ông được bác sĩ khuyên không nên bất tuân và vào tù. Đây là một thất vọng lớn, bởi Mục sư Tantsi là một khuôn mặt đặc biệt và đã được chọn lựa để chính quyền thấy chúng tôi không chỉ là một nhóm xách động trẻ tuổi.

    Để thay thế Mục sư Tantsi, tôi nhanh chóng tìm ra một người khác cũng vào hàng trưởng thượng: Nanta Sita vốn là Chủ tịch TIC, người đã từng vào tù trong cuộc phản kháng thụ động năm 1946. Mặc dù tuổi đã cao và mang chứng viêm khớp cấp tính nhưng Sita là một người chiến đấu và đồng ý chỉ huy nhóm bất tuân ấy. Một viên thư ký của ANC được phái hộ tống Sita đến hiện trường, nhưng sau đó tôi mất liên lạc với anh ta. Lại thêm một khủng hoảng; tôi quay sang Walter và nói "Anh phải đi thôi". Chiến dịch này là biến cố đầu tiên ở Transvaal, và cần thiết phải có một khuôn mặt nổi bật chỉ huy nhóm bất tuân, nếu không thì những người lãnh đạo bị cho là rụt cổ lại trong khi quần chúng lãnh đủ sự trừng phạt. Mặc dù Walter nằm trong ban tổ chức và được lên lịch sẽ tham gia bất tuân trong đợt sau nhưng anh ta đồng ý ngay.

    Ở hiện trường, cánh cổng sắt dẫn vào thị trấn bị khóa chặc, còn những người tình nguyện đang biểu dương, kiên nhẫn chờ đợi ở bên ngoài và đòi hỏi được vào bên trong. Đám đông gồm tổng cộng 52 người tình nguyện, cả người Phi và Ấn, cùng vài trăm khán giả hăng hái và các phóng viên. Walter đi đầu nhóm bất tuân; sự có mặt của anh ta là bằng chứng chúng tôi thật sự thi hành nhiệm vụ. Nhưng tinh thần dẫn dắt nhóm biểu tình là do Nanta Sita, mặc dù bị chứng thấp khớp vẫn di chuyển tới lui trong nhóm bất tuân, vỗ vai họ và nâng cao lòng tự tin của mọi người.

    Suốt giờ đồng hồ đầu tiên là tình trạng bế tắt; cảnh sát tỏ ra tự chế và cách ứng xử của họ làm cản trở chúng tôi. Liệu có phải sự tự chế của họ là nhằm gây thối chí những người tình nguyện? Phải chăng họ chờ đám phóng viên đi khỏi, rồi sẽ tung ra một cuộc thảm sát trong bóng đêm? Hay họ đang đối diện với tình thế khó xử mà nếu bắt giam chúng tôi (là cách mà họ thường làm) thì đó chính là việc chúng tôi mong muốn? Trong khi chúng tôi đang phân vân thì tình hình bỗng thay đổi; cảnh sát ra lệnh mở cổng sắt. Ngay lập tức những người tình nguyện tràn qua cổng và như thế vi phạm luật. Viên chỉ huy cảnh sát huýt còi, các nhân viên dưới quyền liền bao vây nhóm bất tuân và khởi sự bắt giữ họ. Chiến dịch đang diễn tiến sống động. Nhóm bất tuân bị tống vào trạm cảnh sát địa phương và bị truy tố.

    Tối hôm đó, các thành viên của Ủy ban Hành động gồm cả Oliver Tambo, Yusuf Cachalia, và tôi họp lại để kiểm lại tình hình trong ngày và hoạch định cho tuần lễ tới. Địa điểm ở gần nơi một nhóm thứ ba những người bất tuân sẽ hành động để bị bắt giữ; nhóm này do Flag Boshielo chỉ huy, anh ta là chủ tịch chi nhánh miền Trung của ANC. Vừa sau 11 giờ đêm, chúng tôi thấy họ đồng thanh diễu hành trên đường phố; họ làm như thế là cố tình vi phạm luật giới nghiêm vốn quy định rằng mỗi người Da Đen phải có giấy phép mới được đi lại sau 11 giờ đêm.

    Chúng tôi họp xong vào giữa khuya và bước ra ngoài. Tôi cảm thấy kiệt quệ và suy nghĩ không nhằm vào việc bất tuân mà là một bữa ăn và đi ngủ. Lúc ấy một viên cảnh sát tiến đến Yusuf và tôi; rõ ràng chúng tôi đang về nhà chứ không phải làm công việc phản kháng. Anh ta kêu lớn "Mandela, ông không thoát được đâu", và dùng gậy chỉ vào chiếc xe thùng của cảnh sát đậu gần đó la lên "Chui ngay vào xe". Tôi cảm thấy muốn giải thích cho anh ta biết tôi có trách nhiệm điều hành chiến dịch và được lên lịch để thực hiện bất tuân để bị bắt mãi về sau này [chứ không phải bây giờ], nhưng dĩ nhiên như thế sẽ rất buồn cười. Một lát sau, Yusuf và tôi nhận ra mình đang nhập chung với hơn 50 người tình nguyện do Flag Boshielo chỉ huy, họ bị cảnh sát dùng xe tải chở vào trạm cảnh sát. Là lãnh đạo của Ủy ban Hành động, chúng tôi lo lắng rằng những người khác sẽ thắc mắc về việc chúng tôi vắng mặt, và tôi quan tâm đến vấn đề ai sẽ điều hành chiến dịch. Nhà tù dơ dáy, hôi hám và tối tăm, nhưng tất cả chúng tôi sát cánh cùng nhau, đầy sôi nổi và khí thế nên không còn để ý đến chung quanh. Tình bạn của những đồng chí bất tuân khiến cho hai ngày trong tù trôi qua rất nhanh.

    Vào ngày thứ nhất ấy của Chiến dịch Bất tuân, hơn 250 người tình nguyện khắp nơi trong nước đã vi phạm những luật lệ bất công khác nhau và bị bắt giam. Đó là một bắt đầu thuận lợi, vì những người lính của chúng tôi tỏ ra trật tự, kỷ luật, và tự tin.

    Hơn 5 tháng tiếp theo, trên 8 ngàn người tham gia vào chiến dịch. Bác sĩ, luật sư, công nhân, giáo viên, học sinh, mục sư cùng nhau bất tuân luật và đi tù. Họ hát vang "Này Malan! Hãy mở cửa nhà tù. Chúng tôi muốn vào đó". Chiến dịch xảy ra trong các thành phố và thị trấn, lớn có nhỏ có. Thậm chí sự phản kháng bắt đầu lan đến những vùng quê. Đa phần những vụ vi phạm luật là nhỏ, và hình phạt thường từ vài ngày đến vài tuần trong tù, có khi được phép trả tiền thế chân. Tin tức về chiến dịch được phổ biến rộng rãi, và số hội viên của ANC tăng từ 20 ngàn lên đến 100 ngàn.

    Trong thời gian tiến hành chiến dịch tôi di chuyển rất nhiều đến khắp nơi trong nước, thường bằng xe hơi khởi hành vào ban đêm hay vào sáng sớm. Tôi giải thích về chiến dịch cho những nhóm nhỏ, đôi khi phải lặn lội từ nhà này sang nhà khác. Vào thời ấy, khi phương tiện truyền thông quần chúng của dân Phi vẫn còn sơ khai và thậm chí không hiện hữu trong nhiều vùng thì chính trị chỉ mang tính địa phương. Chúng tôi phải lôi kéo dân chúng từng người một.

    (phần III vẫn còn tiếp với đoạn 5)

    BƯỚC ĐƯỜNG DÀI ĐẾN TỰ DO ("Long Walk To Freedom", tự truyện của Nelson Mandela)
    http://archive.org/stream/LongWalkToFreedom/PBI3231_djvu.txt

    PHẦN III. RA ĐỜI MỘT CHIẾN SĨ CHO TỰ DO (đoạn 3)

    Dân chúng Phi không được đi bầu, nhưng không có nghĩa chúng tôi bất cần kết quả ai thắng trong bầu cử. Cuộc tổng tuyển cử của dân Da Trắng vào năm 1948 là sự tranh đua giữa Đảng Đoàn kết đang cầm quyền do Tướng Smuts lãnh đạo, và Đảng Dân tộc được hồi sinh do Bác sĩ Daniel Malan cầm đầu qua khẩu hiệu "Mối nguy do dân Da Màu". Dĩ nhiên người Phi không muốn theo Tướng Smuts, và đối với Đảng Dân tộc thì còn tệ hơn nữa. [Đảng Đoàn kết cũng cai trị phân biệt với dân Da Đen nhưng không đưa lên tầm mức chủ thuyết như Đảng Dân tộc. Vào thời Thế chiến II, Tướng Smuts đem Nam Phi đầu quân vào phía Đồng minh, còn Đảng Dân tộc không những từ chối ủng hộ Đế quốc Anh mà còn bày tỏ cảm tình với Đức Quốc xã. Malan trước đây là Mục sư của Giáo hội Cải cách Hà lan]

    Chủ trương của Malan được đặt tên apartheid vốn là một từ mới để diễn tả một ý cũ. Nghĩa đen của nó là "sự tách biệt" và nhắm vào chính sách trong một hệ thống áp bức, gồm những luật lệ và quy định đặt người Phi vào vị thế thua kém dân Da Trắng trong hàng thế kỷ. Sự phân biệt bừa bãi trong 300 năm qua phải được củng cố thành một hệ thống vững chắc gồm những chi tiết hiểm ác bao phủ mọi lãnh vực với quyền thế tràn đầy. Chính sách này được Giáo hội Cải cách Hà lan ủng hộ, tạo cho apartheid một cơ sở tôn giáo qua ý tưởng rằng người Âu ở Nam Phi là tuyển dân của Chúa và dân Da Đen là chủng loại phụ thuộc. Trong quan điểm của dân Âu ở Nam Phi, apartheid và giáo hội cùng đi song hành.

    Đảng Dân tộc thắng cử gây sửng sốt vì trước đó ai cũng nghĩ rằng Tướng Smuts đã thắng trong chiến tranh thì sẽ đánh bại Đảng Dân tộc thân Đức Quốc xã. Khi nghe tin, tôi cảm thấy sửng sờ và hết hồn. Nhưng Oliver Tambo, vốn là Thư ký của Đoàn Thanh niên, tỏ ra cân nhắc hơn; anh ta nói "Tôi thích việc này. Tôi thích việc này". Tôi không thể tưởng tượng ra vì sao anh nói thế. Anh ta giải thích "Bây giờ chúng ta sẽ biết chính xác ai là kẻ thù và vị thế của chúng ta."

    Ngay cả Tướng Smuts cũng công nhận mối nguy hiểm của ý thức hệ thô bạo này, và chỉ trích apartheid là "một khái niệm điên rồ, sinh ra từ định kiến và sợ hãi." Lần đầu tiên trong lịch sử Nam Phi, một đảng gồm toàn người Âu lãnh đạo chính quyền, và bắt đầu tiến trình chấm dứt của sự thống trị bởi người Anh.

    Cùng năm ấy, Đoàn Thanh niên phác thảo một chính sách do Mda soạn, đó là lời kêu gọi tập hợp tất cả thanh niên yêu nước để lật đổ sự thống trị của dân Da Trắng. Chúng tôi loại bỏ quan điểm cộng sản vốn cho rằng dân Phi bị áp bức chủ yếu do giai cấp kinh tế chứ không phải do chủng tộc, và thêm rằng chúng tôi cần phải thành lập một phong trào giải phóng dân tộc hùng mạnh dưới ngọn cờ chủ nghĩa dân tộc Phi và "do chính người Phi lãnh đạo".

    Chúng tôi chủ trương phân chia lại đất đai dựa trên sự công bình, loại bỏ việc cấm chỉ người Phi làm công việc cần kỹ năng, cũng như một hệ thống giáo dục miễn phí và bắt buộc. Chính sách ấy cũng nối khớp sự tương phản giữa hai lý thuyết cạnh tranh nhau về chủ nghĩa dân tộc Phi: một là "Châu Phi của dân Phi" cực đoan hơn, hai là "Chủ nghĩa Phi" của Đoàn Thanh niên vốn công nhận Nam Phi là một quốc gia đa chủng tộc [thật ra Chủ nghĩa Phi nguyên thủy của Lembede cũng đề cao một dân tộc Da Đen]. Cá nhân tôi có cảm tình với dòng cách mạng cực đoan của chủ nghĩa dân tộc Phi; bởi tôi tức giận dân Da Trắng chứ không phải sự kỳ thị chủng tộc.

    [Một đoạn nói về các luật lệ độc ác mới được chính quyền Malan cho ra đời nhằm gây suy yếu cho phong trào công đoàn, nghiêm cấm hôn nhân giữa người Da Trắng và Da Màu, lấy màu da làm tiêu chuẩn quan trọng nhất để đánh giá mỗi cá nhân, phân chi khu vực cư trú dựa vào màu da. Hơn nữa, trước đó, dân Da Trắng chiếm đoạt đất đai bằng vũ lực; còn bây giờ họ bảo đảm việc ấy bằng luật pháp.]

    Để đáp ứng lại mối đe dọa mới và hết sức thô bạo này từ nhà nước, ANC đã đi vào một đường hướng lịch sử chưa từng có. Năm 1949, ANC phát động những nỗ lực quan trọng, tự biến mình thành một tổ chức quần chúng thật sự. Đoàn Thanh niên soạn ra "Chương trình Hành động" mà trụ cột là chiến dịch vận động quần chúng.

    Trong hội nghị hàng năm của ANC, tổ chức này thông qua Chương trình Hành động (của Đoàn Thanh niên) vốn kêu gọi tẩy chay, đình công, nằm nhà, phản kháng thụ động, biểu dương chống đối, và những dạng khác của hành động quần chúng. Đây là sự thay đổi tận gốc: chính sách của ANC đã từng luôn luôn giữ những hoạt động của mình trong vòng hợp pháp. Chúng tôi trong Đoàn Thanh niên đã chứng kiến những thất bại của các phương cách hợp pháp và hợp hiến nhằm chống lại sự áp bức chủng tộc; bây giờ toàn thể tổ chức sẵn sàng bước vào một giai đoạn năng động hơn.

    Những thay đổi ấy cũng gây ra một số biến động nội bộ. Vài tuần lễ trước cuộc hội nghị, các thành viên của Đoàn Thanh niên như Walter Sisulu [Thủ quĩ], Oliver Tambo [Thư ký], và tôi đến gặp riêng Bác sĩ Xuma [Chủ tịch ANC của Nam Phi]. Ông được giải thích rằng chúng tôi nghĩ thời điểm đã đến cho hành động quần chúng theo phương cách chống đối bất bạo động của Gandhi ở Ấn độ và của chiến dịch phản kháng thụ động năm 1946 do cư dân Ấn ở Nam Phi. Chúng tôi xác quyết ANC đã trở nên quá ngoan ngoãn khi đối diện với sự áp bức. Chúng tôi nói rằng các nhà lãnh đạo của ANC phải sẵn lòng vi phạm luật pháp và nếu cần thì vào tù cho những niềm tin của mình, giống như Gandhi đã làm.

    Bác sĩ Xuma phản đối cách cứng rắn, cho rằng những chiến lược như vậy là hấp tấp và có lẽ giúp chính quyền lấy cớ để dẹp bỏ ANC, và rằng những dạng chống đối ấy sau cùng sẽ xảy ra ở Nam Phi nhưng ở thời điểm này một bước đi như thế sẽ gây tan vỡ. Ông ta nói rõ ông là một bác sĩ đang hành nghề rộng rãi và phát đạt thì không lý gì phải chịu nguy hiểm bằng cách vào tù.

    Chúng tôi cho Bác sĩ Xuma một tối hậu thư: chúng tôi sẽ ủng hộ ông ta vào chức Chủ tịch ANC trong kỳ bầu cử sau với điều kiện là ông ta ủng hộ Chương trình Hành động do chúng tôi đề xuất. Nếu ông ta không ủng hộ chương trình ấy thì chúng tôi sẽ không ủng hộ ông ta. Bác sĩ Xuma trở nên giận dữ và buộc tội chúng tôi đã hăm dọa; ông ta bảo rằng chúng tôi còn trẻ, kiêu ngạo, và không kính trọng ông. Chúng tôi can gián ông ta nhưng vô ích; và ông ta không thuận theo đề xuất của chúng tôi.

    Trong cuộc hội nghị, chúng tôi trong Đoàn Thanh niên biết mình sẽ chọn lá phiếu để hạ bệ Bác sĩ Xuma. Và chúng tôi bảo trợ một ứng viên khác là Bác sĩ J.S. Moroka vào chức vụ Chủ tịch ANC; nhưng ông ta không phải là người chúng tôi chọn lúc đầu. Chúng tôi đã muốn giáo sư Z.K. Matthews đứng vào vị trí lãnh đạo, tuy nhiên Z.K. cho rằng chúng tôi cực đoan và chương trình của chúng tôi không thực tế. Ông gọi chúng tôi là những kẻ quấy rối ngây thơ, và thêm rằng chúng tôi sẽ chín chắn hơn theo tuổi tác.

    Bác sĩ Moroka là một chọn lựa không chắc thành công. Ông ta là thành viên của tổ chức AAC (All-African Convention - Hội nghị tất cả dân Phi) vốn bị chi phối vào thời ấy bởi những phần tử theo Trotsky [Cộng sản đệ tứ quốc tế]. Khi ông ta đồng ý đứng ra chạy đua với Bác sĩ Xuma thì Đoàn Thanh niên kết nạp ông vào thành viên ANC. Ông ta không hiểu biết nhiều về ANC và cũng không mấy kinh nghiệm trong hoạt động, nhưng là người đáng kính trọng, và biết nghe theo chương trình của chúng tôi. Bác sĩ Xuma thất cử và Bác sĩ Moroka trở thành Tổng Chủ tịch của ANC. Cũng lúc này Walter Sisulu được bầu làm Tổng thư ký, và Oliver Tambo được vào Ủy ban Điều hành Toàn quốc.

    Chương trình Hành động được chấp thuận ở hội nghị thường niên; nó kêu gọi sự theo đuổi các quyền chính trị qua việc sử dụng những phương cách như tẩy chay, đình công, bất tuân dân sự, và bất hợp tác. Nó còn đề ra một ngày cả nước ngưng làm việc để chống đối những chính sách phân biệt chủng tộc và phản động của chính quyền. Đây là sự chuyển hướng rời xa những ngày phản kháng lịch thiệp, và nhiều thành viên tích cực già nua của ANC phải lu mờ trong kỷ nguyên mới với tính chiến đấu mạnh hơn trước. Các thành viên của Đoàn Thanh niên giờ đây được nâng vào hàng cao cấp của tổ chức ANC, và chúng tôi dẫn dắt ANC theo lộ trình cách mạng cấp tiến hơn.

    Tôi chỉ từ xa ăn mừng chiến thắng của Đoàn Thanh niên, bởi vì chính tôi đã không thể tham gia hội nghị. Lúc ấy tôi đang làm việc cho một văn phòng luật mới và họ không cho phép tôi nghỉ hai ngày để đi tham dự. Tôi có thể bị mất việc làm nếu bỏ văn phòng vắng mặt, và tôi không đủ điều kiện thực hiện như thế.

    Tinh thần hành động quần chúng dâng lên, nhưng tôi vẫn hoài nghi về những công tác thi hành chung với người Cộng sản và người Ấn. Một hội nghị rất lớn theo hướng quần chúng -"Hội nghị Bảo vệ Quyền Tự do Ngôn luận"- đã diễn ra với hàng chục ngàn người tham dự. Bác sĩ Moroka đồng ý chủ tọa hội nghị mà không bàn thảo trước với ban điều hành. Hội nghị ấy thành công, nhưng tôi vẫn cứ cảnh giác, bởi vì thế lực chủ yếu đứng phía sau là ĐCS.

    Với sự xúi giục của ĐCS và Đại hội dân Ấn, hội nghị đã thông qua một nghị quyết phát động "tổng đình công trong một ngày", gọi là Ngày Tự do 1 tháng 5, kêu gọi hủy bỏ luật về giấy thông hành và mọi luật lệ kỳ thị. Mặc dù tôi ủng hộ các mục tiêu này, nhưng tôi tin rằng người Cộng sản đang cố phổng tay trên những thành quả từ Ngày Phản kháng Toàn quốc của ANC. Tôi chống lại ngày đình công 1 tháng 5 với lý do ANC đã không đề xuất chiến dịch ấy, và thêm rằng chúng tôi nên tập chú vào những chiến dịch của chính mình. [lời tác giả có lẽ không ăn khớp vì Ngày Phản kháng Toàn quốc về sau mới được tổ chức]

    Cuộc đình công Ngày Tự do cứ xảy ra mà không có sự ủng hộ chính thức của ANC. Để chặn trước, chính quyền cấm mọi hội họp và tụ tập cho ngày 1 tháng 5. Có hơn hai phần ba các công nhân Phi nằm nhà suốt cuộc đình công một ngày này. Đêm ấy, Walter và tôi đứng bên lề một đám đông tụ tập và diễu hành cho Ngày Tự do mặc dù những cấm đoán của chính quyền. Nhưng một đội cảnh sát đóng đồn ở gần đấy bắn vào đoàn biểu tình. Chúng tôi nhào xuống đất, và cứ nằm ở đó trong khi cảnh sát cưỡi ngựa phi vào đám đông, dùng gậy đánh đập tàn nhẫn. Mười tám người Phi thiệt mạng và nhiều người khác bị thương trong cuộc tấn công bừa bãi và không do khiêu khích.

    Mặc cho những chống đối và chỉ trích, phản ứng của Đảng Dân tộc là síết chặc sự đàn áp hơn nữa. Vài tuần sau đó, chính quyền đưa ra đạo luật "Cấm chỉ Cộng sản" khét tiếng, và ANC tổ chức một hội nghị khẩn cấp để bàn về nước cờ chính trị này. Đạo luật ấy đặt Đảng Cộng sản Nam Phi ra ngoài vòng pháp luật: là một đảng viên cộng sản hay thúc đẩy mục tiêu của cộng sản đều mang tội hình sự và bị trừng phạt với nhiều năm tù. Hơn nữa, đạo luật được thảo một cách rộng rãi khiến nó cũng cấm chỉ mọi hoạt động đòi hỏi cho sự thay đổi về chính trị, xã hội, kinh tế, kỹ nghệ bằng cách gây rối loạn, phá hoại trật tự. Chủ yếu, đạo luật cho phép chính quyền đặt ra ngoài vòng pháp luật những tổ chức nào và kiềm chế những cá nhân nào chống đối lại chính sách của họ.

    ANC và vài tổ chức khác họp cùng nhau bàn về những biện pháp mới này. Nhiều người cho rằng thật là dại dột nếu để cho những khác biệt trong quá khứ làm trở ngại một mặt trận đoàn kết chống lại chính quyền. Tôi phát biểu rằng rõ ràng sự đàn áp một nhóm tranh đấu nào chính là đàn áp tất cả các nhóm tranh đấu. Và Oliver cũng đưa ra những lời tiên tri: "Hôm nay là Đảng Cộng sản. Ngày mai sẽ là Công đoàn, là Đại hội dân Ấn, là ANC."

    Được các tổ chức bạn ủng hộ, ANC quyết định tiến hành Ngày Phản kháng Toàn quốc vào 26/6/1950 chống lại việc chính quyền thảm sát 18 người Phi ngày 1 tháng 5 và việc thông qua đạo luật Cấm chỉ Cộng sản. Đề xuất được chấp thuận và để chuẩn bị cho Ngày Phản kháng, chúng tôi sát cánh với các nhóm kia, kể cả ĐCS và Đại hội dân Ấn. Tôi tin rằng hiện tình là một mối đe dọa nghiêm trọng đủ để bắt buộc chúng tôi phải cộng tác với những đồng sự Cộng sản và người Ấn.

    Trước đó cùng năm, tôi được bổ vào Ủy ban Điều hành Toàn quốc của ANC, thay thế cho Bác sĩ Xuma vừa xin từ chức [trước chức vụ này, Mandela nằm trong Ủy ban Điều hành của ANC vùng Transvaal]. Nhớ lại cách đây mười năm khi tôi mới đến Johannesburg, Bác sĩ Xuma vốn là bạn thân với người cha nuôi của tôi, đã giúp tôi tìm được việc làm đầu tiên ở công ty hầm mỏ. Lúc ấy tôi không hề có ý tưởng gì đến việc tham gia chính trị. Bây giờ với chức vụ mới trong đội điều hành hàng đầu, tôi phải xử sự với những bậc trưởng thượng của ANC. Tôi chuyển đổi vai trò từ một anh ưa kích quậy trong tổ chức trở thành một trong những nhân vật quyền hành mà tôi đã từng làm loạn chống lại. Đó là một cảm giác choáng ngợp, và không phải không có những xúc cảm lẫn lộn. Dù sao, làm một người bất đồng quan điểm thì dễ hơn nhiều, bởi anh ta không có trách nhiệm gì cả. Còn ở cương vị ủy viên điều hành, tôi phải cân nhắc các lý lẽ rồi đưa ra quyết định, và liệu trước sẽ bị chỉ trích bởi những kẻ chống đối như tôi [trước đây].

    Hành động quần chúng rất nguy hiểm ở Nam Phi, nơi mà người Phi đình công sẽ bị khép vào tội hình sự, và các quyền tự do ngôn luận, di chuyển bị tước đoạt không dung thứ. Theo kinh nghiệm của tôi, đình công chính trị luôn luôn rủi ro hơn đình công kinh tế. Một cuộc đình dựa trên mối bất bình chính trị thay vì một vấn đề khác như tăng lương bổng hay bớt giờ làm việc là một dạng chống đối nguy hiểm hơn và đòi hỏi sự tổ chức hiệu quả đặt biệt. Ngày Phản kháng Toàn quốc là cuộc đình công vì chính trị chứ không phải vì kinh tế.

    Trở lại nói về Ngày Phản kháng Toàn quốc, để chuẩn bị cho ngày 26/6, Walter đã đi một vòng cả nước tham khảo các lãnh đạo địa phương. Do anh vắng mặt, tôi phải quán xuyến công việc bận rộn của văn phòng ANC, trung tâm của các hành động phức tạp toàn quốc. Hàng ngày, lãnh đạo của các nhóm khác nhau (cư dân Ấn, Cộng sản, ANC địa phương,...) đến kiểm tra xem tình trạng của công tác đã tới đâu so với kế hoạch. Tôi lo phối hợp hành động cho các vùng khác nhau trong nước, và liên lạc qua điện thoại với các lãnh đạo vùng. Chúng tôi chỉ có ít thời gian, nên kế hoạch được thực thi một cách hấp tấp.

    Ngày Phản kháng là nỗ lực đầu tiên của ANC dẫn đến một cuộc đình công chính trị ở tầm mức toàn quốc, và nó mang lại một thành công vừa phải. Ở thành thị, đa số công nhân nằm nhà và các cơ sở thương mãi của dân Da Đen không mở cửa. Có nơi nổ ra cuộc biểu dương với hàng ngàn người, và được các tờ báo lớn đăng tin ở hàng đầu. Ngày Phản kháng nâng cao tinh thần của chúng tôi, khiến chúng tôi nhận thức được sức mạnh của mình, và gởi một lời cảnh báo đến chính quyền Malan rằng chúng tôi sẽ không cứ mãi thụ động đối diện với apartheid. Từ đó 26/6 trở thành cột mốc của cuộc tranh đấu của chúng tôi và được phong trào giải phóng đặt tên là Ngày Tự do.

    Tôi rút ra một điều: cuộc đấu tranh tiêu tốn mọi thứ; một người dính dáng vào nó thì không còn đời sống với gia đình. Có lần tôi được vợ báo cho biết rằng đứa con trai lớn năm tuổi đã hỏi "Bố sống ở đâu vậy mẹ?". Tôi đã luôn về nhà trễ mỗi đêm sau khi nó ngủ rồi, và rời khỏi nhà mỗi sáng sớm trước khi nó thức giấc.

    Thời gian ấy, những gì tôi chống đối thì tôi biết chắc hơn là những gì tôi đang tìm kiếm. Vị thế chống cộng của tôi từ lâu nay đang giảm dần. Moses Kotane, đang nắm chức Tổng thư ký của ĐCS và cũng là thành viên Ủy ban Điều hành ANC, thường đến nhà tôi vào lúc khuya và chúng tôi tranh luận cho tới sáng. Kotane xuất thân là con trai của một gia đình nông dân, anh ta chỉ tự học nhưng có lối suy nghĩ sáng rõ. Anh ta nói "Này Nelson, anh có điều gì tương phản với chúng tôi thế? Tất cả chúng ta đang chống lại cùng một kẻ thù. Chúng tôi không tìm cách thống trị ANC, và đang hoạt động trong vòng chủ nghĩa dân tộc Phi." Sau cùng, tôi không có một phản ứng tốt nào đáp lại lý lẽ của anh ta.

    Qua tình bạn với Kotane cùng một số người khác và sự quan sát của tôi về những hy sinh của chính họ, tôi ngày càng cảm thấy khó biện minh cho thành kiến của mình chống lại ĐCS. Trong tổ chức ANC, các đảng viên Cộng sản như J.B. Marks cùng những người khác rất tận tâm và làm việc hăng say chiến đấu cho tự do. Bác sĩ Dadoo, một trong những nhà lãnh đạo cuộc phản kháng thụ động năm 1946 của cư dân Ấn, nổi tiếng là một người theo chủ thuyết Marx và vai trò chiến sĩ cho nhân quyền đã tạo cho ông danh hiệu anh hùng cho mọi nhóm. Tôi không thể, và không còn nghi ngờ sự chân thành của những con người ấy nữa. Tuy nhiên nếu không thể thách thức sự tận lực của họ, tôi vẫn có thể nghi ngờ những cơ sở triết lý và thực tế của chủ thuyết Marx. Nhưng tôi không biết nhiều chủ thuyết Marx, và trong những cuộc bàn thảo chính trị với những người bạn Cộng sản, tôi cảm thấy như bị khuyết tật vì sự dốt nát về triết lý của họ. Tôi quyết định phải bù đắp cho sự thiếu sót này.

    Tôi thu thập các tác phẩm của Marx và Engels, Lenin, Stalin, Mao, và nghiên cứu thứ triết lý duy vật biện chứng và lịch sử này; tuy tôi chỉ có ít thời gian để học hỏi một cách thích đáng. Tôi cảm thấy kích thích khi đọc bản Tuyên ngôn Cộng sản, nhưng thấm mệt với cuốn Tư bản luận. Tuy nhiên tôi nhận ra mình bị lôi cuốn mạnh với ý tưởng về một xã hội không giai cấp, mà tôi cho là tương tự như văn hóa truyền thống Châu Phi trong đó đời sống được san sẻ và mang tính cộng đồng.

    Thuyết duy vật biện chứng có vẻ đề ra cả hai thứ: một ngọn đèn soi sáng bóng đêm của sự áp bức chủng tộc và một dụng cụ có thể dùng để chấm dứt cảnh tối tăm ấy. Nó giúp tôi nhận ra hiện trạng mà không cần thông qua lăng kính của sự quan hệ giữa Da Đen và Da Trắng, bởi nếu muốn cuộc tranh đấu của mình thành công thì chúng tôi phải vượt xa khỏi phạm trù Da Đen - Da Trắng. Tôi bị thu hút vào những nền móng khoa học của duy vật biện chứng vì tôi luôn có khuynh hướng tin cậy những gì mình có thể kiểm chứng. Sự phân tích duy vật về kinh tế của nó nghe rất đúng đối với tôi.

    Lời hiệu triệu của chủ thuyết Marx về hành động cách mạng là lời ca cho các chiến sĩ vì tự do. Quyến rũ không kém là quan điểm nói rằng lịch sử tiến bộ nhờ đấu tranh, và sự thay đổi xảy đến qua những bước nhảy cách mạng. Khi đọc những tác phẩm của Marx, tôi tìm ra nhiều chi tiết ứng với những vấn đề mà một nhà chính trị thực tiễn phải đối diện. Những người theo chủ thuyết Marx đặt nặng quyết tâm vào các phong trào giải phóng dân tộc, và nói riêng Liên Xô ủng hộ sự tranh đấu của nhiều dân tộc đang nằm dưới ách thuộc địa. Đây là một lý do nữa khiến tôi điều chỉnh lại quan điểm của mình về những người Cộng sản và chấp nhận vị thế của ANC thu nạp họ vào các cấp.

    Một người bạn từng hỏi tôi làm cách nào tôi có thể dung hòa chủ nghĩa dân tộc Phi với niềm tin về duy vật biện chứng. Đối với tôi không có gì mâu thuẫn. Trước và trên hết tôi là một người theo chủ nghĩa dân tộc Phi, đang tranh đấu cho sự giải phóng khỏi sự thống trị của một thiểu số và cho quyền tự quyết định vận mạng của chính mình. Nhưng đồng thời, Nam Phi và Châu Phi chỉ là một phần của thế giới. Vấn đề của chúng tôi mang tính đặc biệt và chẳng giống nơi khác nhưng không phải là độc nhất, và thật là giá trị nếu có một triết lý đem những vấn đề ấy đặt vào tình huống của một thế giới rộng lớn hơn. Tôi đã sẵn sàng xử dụng bất cứ phương tiện nào để đẩy nhanh sự xóa bỏ những định kiến của con người cũng như sự chấm dứt của chủ nghĩa dân tộc cực đoan và bạo động. Tôi không cần phải trở thành một người Cộng sản để hoạt động với họ. Tôi nhận ra rằng nói chung những người theo chủ nghĩa dân tộc Phi và những người Cộng sản Phi cùng nhau đã đoàn kết rất nhiều hơn là chia rẽ. Những kẻ hoài nghi luôn cho rằng người Cộng sản lợi dụng chúng tôi. Nhưng có ai sẽ nói rằng chúng tôi không lợi dụng người Cộng sản?

    (phần III vẫn còn tiếp với đoạn 4)

    BƯỚC ĐƯỜNG DÀI ĐẾN TỰ DO ("Long Walk To Freedom", tự truyện của Nelson Mandela)
    http://archive.org/stream/LongWalkToFreedom/PBI3231_djvu.txt



    [Một ghi chú về apartheid (chính sách phân biệt chủng tộc ở Nam Phi, phát âm như a-pa-thai-đơ) http://en.wikipedia.org/wiki/Coloured -

    Theo luật lệ apartheid, ở Nam Phi có bốn nhóm dân dựa vào màu da: Da Đen, Da Trắng, Da Màu, và Ấn Độ/Châu Á. Tên của ba nhóm kia dễ hiểu, còn nhóm "dân Da Màu" để chỉ những người lai giống da không đen lắm và một số các bộ lạc.

    Từ ngữ "dân Phi" (Africans) đồng nghĩa với "dân Da Đen"; còn "dân Âu ở Nam Phi" (Afrikaners) đồng nghĩa với "dân Da Trắng".

    Thống kê năm 1960 http://en.wikipedia.org/wiki/Demographics_of_South_Africa
    Dân Da Den : khoảng 10,9 triệu (68%)
    Dân Da Trắng : Khoảng 3,1 triệu (20%)
    Dân Da Màu : khoảng 1,5 triệu (9%)
    Dân Ấn/Á : khoảng 0,5 triệu (3%)
    Tổng cộng khoảng 16 triệu.

    Xin các bạn bổ túc và chỉnh sửa nếu có sự sai sót.]



    PHẦN III. RA ĐỜI MỘT CHIẾN SĨ CHO TỰ DO (đoạn 2)

    [Một đoạn dài kể qua những sinh hoạt của gia đình Mandela: dời nhà mấy bận, sinh con trai, thêm vài người vào ở chung như em gái và mấy người khách bất đắc dĩ. Mandela không còn làm việc cho văn phòng luật nữa mà vay tiền để đi học toàn thời gian. Rồi sinh thêm một con gái nữa nhưng em bé chết yểu.]

    Trong chính trị, bất kỳ sự hoạch định tốt và kỹ lưỡng thế nào, hoàn cảnh thường quyết định các biến cố. Giữa năm 1947, Lembede đột ngột qua đời ở tuổi 33. Cái chết của anh gây ra một bước lùi cho phong trào, bởi vì Lembede là một nguồn ý tưởng và tạo sức lôi kéo những người khác vào tổ chức.

    A.P. Mda kế nhiệm [Chủ tịch Đoàn Thanh niên]. Anh ta là một nhà chính trị xuất sắc và nhà lãnh đạo vượt trội cho Đoàn Thanh niên nhờ cách tiếp cận bằng phân tích, khả năng diễn đạt đơn giản và rõ ràng, và kinh nghiệm mưu lược. Với đầu óc rộng mở, trong Mda là sự dung thứ những quan điểm khác nhau; và tư tưởng của chính anh tỏ ra chững chạc hơn Lembede. Nhờ tài lãnh đạo của Mda mà chính nghĩa do Lembede đề ra được thăng tiến.

    Mda tin rằng Đoàn Thanh niên nên hoạt động như một nhóm áp lực nội bộ -một cánh tay của ANC- với tinh thần chiến đấu dân tộc, và trên tổng thể sẽ đưa cả tổ chức vào một kỷ nguyên mới. Vào lúc ấy, ANC không có một thành viên nào làm việc toàn thời gian, nói chung được tổ chức kém và hoạt động theo cách bừa bãi. (Về sau, Walter làm việc toàn thời gian cho ban tham mưu của ANC -anh là người đầu tiên và duy nhất như thế- với tiền lương hết sức đạm bạc.)

    Mda nhanh chóng thiết lập ở trường Fort Hare một chi nhánh Đoàn Thanh niên dưới sự dẫn dắt của Z.K. Matthews và Godfrey Pitje, một giảng viên ngành nhân chủng học. Họ tuyển mộ các sinh viên giỏi để mang vào nguồn máu tươi và các ý tưởng mới mẻ. Trong số những người xuất sắc có Joe là con trai của Giáo sư Matthews, và Robert Sobukwe với tài hùng biện cùng tư tưởng sâu sắc.

    Mda tỏ ra ôn hòa hơn Lembede về tinh thần dân tộc, và sự suy nghĩ của anh ta không mang dấu vết chủng tộc như Lembede. Anh ta ghét sự thống trị và áp bức của dân Da Trắng, chứ không ghét chính dân Da Trắng. Mda cũng ít cực đoan hơn Lembede -và tôi- trong vị thế chống đối ĐCS.

    Tôi đứng vào số đoàn viên nghi ngờ những người Da Trắng cánh tả. Mặc dù tôi đã làm bạn với nhiều người cộng sản Da Trắng, tôi rất cảnh giác về ảnh hưởng của dân Da Trắng đối với ANC, và tôi chống đối những chiến dịch thực hiện chung với ĐCS. Tôi quan tâm việc người cộng sản dốc lòng thống lĩnh phong trào của chúng tôi với chiêu bài hành động chung. Tôi tin rằng một chủ nghĩa dân tộc Phi không pha loãng, chứ chẳng phải chủ nghĩa Marx hay chủ nghĩa đa chủng tộc, sẽ giải phóng chúng tôi.

    Cùng với một ít đoàn viên khác, tôi đã đi khá xa như phá các buổi mít tinh của ĐCS bằng cách gây rối trên sân khấu, giành giựt máy vi âm, và xé bỏ các biểu ngữ. Trong một hội nghị toàn quốc của ANC, Đoàn Thanh niên đưa ra đòi hỏi phải trục xuất tất cả các đảng viên cộng sản, nhưng chúng tôi bị đánh bại hoàn toàn. Mặc dù bị ảnh hưởng do chiến dịch phản kháng thụ động của cư dân Ấn Độ, tôi cảm nhận về người Ấn cùng một cách giống như về người cộng sản: họ có khuynh hướng chiếm lĩnh ANC. Tôi lo lắng như thế một phần bởi vì họ vượt trội hơn về giáo dục, huấn luyện, và kinh nghiệm.

    Năm 1947, tôi được bầu vào Ủy ban Điều hành của ANC vùng Transvaal vốn do C.S. Ramohanoe làm chủ tịch. Chức vụ đầu tiên này trong ANC là một cái mốc cho sự tận tâm của tôi với tổ chức. Cho đến lúc ấy, những hy sinh của tôi không nhiều lắm, chỉ là sự vắng nhà vào cuối tuần và trở về nhà trễ mỗi buổi tối. Tôi đã không dính líu trực tiếp với bất kỳ một chiến dịch quan trọng, và tôi đã chưa hiểu những may rủi cũng như những khó khăn bất tận trong đời của một chiến sĩ cho tự do. Tôi đã từng đi theo tổ chức mà không phải trả một cái giá nào cho sự cam kết của mình. Từ khi được bầu vào Ủy ban tôi tự hòa mình với ANC, với những hy vọng và thất vọng, những thành công và thất bại; bấy giờ tôi được liên kết qua trái tim lẫn linh hồn.

    Ramohanoe là một trong những người mà từ họ tôi được cơ hội học hỏi. Ông ta trung thành với chủ nghĩa dân tộc và là một nhà tổ chức điêu luyện; có thể cân bằng các quan điểm bất đồng và đứng ra trình bày một sự thỏa hiệp thính đáng. Mặc dù ông ta không có cảm tình với những người Cộng sản nhưng ông làm việc với họ rất tốt; ông tin rằng ANC là một tổ chức của dân tộc và nên chào đón tất cả mọi người ủng hộ cho chính nghĩa của mình.

    Cũng năm 1947 này, tiếp theo chiến dịch phản kháng thụ động của cư dân Ấn Độ, bác sĩ Xuma [Chủ tịch ANC của Nam Phi] cùng các lãnh đạo của dân Ấn ký một thỏa ước về các lực lượng liên kết chống lại kẻ thù chung. Đây là một bước quan trọng cho việc thống nhất các phong trào Phi và Ấn. Thay vì tạo ra một cơ quan chính trị trung ương để chỉ huy tất cả các phong trào khác nhau, họ đồng ý trên sự hợp tác dựa vào lợi ích chung. Về sau có thêm tổ chức của dân Da Màu cùng tham gia. Sự thỏa thuận như vậy cùng lắm chỉ có tính thăm dò, bởi vì mỗi nhóm đối diện với những vấn đề riêng biệt cho chính mình. Nhưng thỏa ước liên kết ấy tạo ra nền tảng cho sự hợp tác trong tương lai giữa các nhóm dân Phi, Ấn, và Da Màu; nó tôn trọng tính độc lập của mỗi nhóm nhưng công nhận những kết quả có thể đạt được bằng cách cùng nhau tiến hành đồng bộ.

    Thỏa ước ấy cũng sinh ra một loạt những chiến dịch chống chính quyền khắp nơi nhưng không mang tính chủng tộc, với mục đích đem dân Phi và Ấn gần lại với nhau trong cuộc đấu tranh cho tự do. Chiến dịch đầu tiên là đòi hỏi mở rộng quyền công dân cho tất cả người Nam Phi Da Đen. Bác sĩ Xuma công bố sự tham gia của ANC, ở một cuộc họp báo do tôi điều hợp. Lúc này tôi tin rằng chiến dịch sẽ được ANC điều hành, nhưng khi chúng tôi được biết ANC sẽ không ở vị trí lãnh đạo cho chiến dịch, thì Ủy ban Điều hành vùng Transvaal quyết định rằng ANC nên rút lui. Ý của tôi khi ấy là ANC chỉ nên dính dáng vào những chiến dịch do chính ANC lãnh đạo. Tôi quan tâm về việc ai sẽ được ghi công lao hơn là liệu chiến dịch có thành công chăng.

    Thậm chí sau khi rút lui, chủ tịch ANC vùng Transvaal, ông Ramohanoe cho phát một tuyên bố báo chí kêu gọi dân Phi trong vùng tham gia vào chiến dịch. Như thế rõ ràng là trái ngược với quyết định của Ủy ban Điều hành vùng Transvaal; đây là một hành vi bất tuân lệnh và ủy ban không thể tha thứ. Trong một cuộc hội thảo để giải quyết việc tranh chấp này, tôi được yêu cầu đưa ra một kiến nghị bất tín nhiệm Ramohanoe vì sự bất tuân lệnh của ông ta. Tôi cảm thấy tình huống va chạm sâu sắc giữa bổn phận và lòng trung thành cá nhân, giữa sự bó buộc với tổ chức và với người bạn. Tôi biết rõ mình sẽ lên án hành vi của một người mà tôi không bao giờ nghi vấn về lòng chính trực và tận tâm, một người với sự hy sinh cho cuộc đấu tranh giải phóng lớn hơn nhiều so với những gì của bản thân tôi. Tôi biết những hành động mà ông ta kêu gọi thật ra do sự cao thượng; ông ta tin rằng dân Phi nên giúp những người anh em Ấn Độ của họ.

    Tuy nhiên việc ông Ramohanoe bất tuân lệnh mang tính nghiêm trọng quá cao. Một tổ chức như ANC được cấu thành bởi những cá nhân, nhưng nó lớn hơn nhiều so với bất kỳ phần tử cá nhân nào, và lòng trung thành với tổ chức phải đứng trên lòng trung thành với một cá nhân. Tôi đồng ý dẫn đầu bắt tay vào việc và đưa ra kiến nghị lên án ông ta. Điều này gây náo động trong hội trường, với lời qua tiếng lại giữa những người trong vùng ủng hộ vị chủ tịch của họ và những người ngả theo phía Ủy ban Điều hành. Buổi họp bị tan vỡ trong cảnh vô trật tự.

    (phần III vẫn còn tiếp với đoạn 3)

    Lại một weekend sắp đến với các còm sĩ đang ngày đêm chiến đấu hăng say trên mặt trận ... danluan! :D Weekend vừa rồi buồn quá, im ắng quá. Để "chia lửa" với các bác trong BBT, tui xin tha về đây vài ba mẫu tin ngắn ... đọc để ... buồn ... cười ... giận ... trách ... và tạo cơ hội cho các bác nâng cao tay nghề ... chém gió! :D

    Đầu tiên, một mẩu tin ... tức mình lấy từ lề phải:

    Cảnh giác thương lái Trung Quốc mua... lá khoai lang, viết:
    27/02/2014 11:53 (GMT + 7)

    TT - Chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Long vừa có văn bản yêu cầu Sở NN&PTNT phối hợp với chính quyền thị xã Bình Minh và huyện Bình Tân tăng cường tuyên truyền, vận động nông dân không bán lá khoai lang cho thương lái người Trung Quốc bởi đây là hình thức kinh doanh rất bất thường.

    Theo Hợp tác xã rau an toàn Thành Lợi ở huyện Bình Tân, gần đây có rất nhiều đoàn thương lái (cả người Việt và người Trung Quốc) đến đặt hàng mua số lượng lớn lá khoai lang.

    Ông Lê Văn Trung - chủ nhiệm hợp tác xã - cho biết các thương lái này đặt hàng mua 20 tấn lá khoai lang với giá 10.000 đồng/kg.

    Họ yêu cầu hợp tác xã vận động nông dân cắt lá khoai lang đem đến nơi tập trung thì họ đưa xe đến chở và chi tiền hoa hồng 1.000 đồng/kg.

    Những người này còn đặt tiền cọc 20 triệu đồng cho hợp tác xã nhưng thấy có vấn đề bất thường nên ông Trung hẹn sẽ trao đổi với nông dân rồi trả lời sau.

    Cũng có thương lái đến gặp trực tiếp nông dân hỏi mua lá khoai lang tươi khi chưa thu hoạch củ chứ không chịu mua lá khoai sau khi thu hoạch.

    Ngoài ra, một số thương lái Trung Quốc khác đến địa phương đề nghị mua đậu bắp xanh với số lượng lớn, giá cao hơn thị trường nhưng không chịu làm hợp đồng.

    Các chuyên gia nông nghiệp cho biết nếu cắt lá sớm thì năng suất khoai lang sẽ giảm tới 50%, nông dân không nên vì giá lá khoai lang cao mà cắt bán cho thương lái.

    Tiếp,...

    Một mẫu tin vui vui ...

    Bác sĩ tiếp thị gạo Việt tại Anh, viết:
    28/02/2014 07:44 (GMT + 7)

    TT - Cách đây bốn tháng, Mike Loftus, nhà quản lý kỳ cựu tại thành phố Birmingham (Anh), đã có bài viết đăng trên Birmingham Post ca ngợi một bác sĩ người Việt tên Thùy Phạm là “nhân tố điển hình”, “là nguồn cảm hứng cho các thành phần khác trong thị trường kinh doanh của Vương quốc Anh”!

    ...

    “Làm kinh doanh nhưng không phải vì mục tiêu lợi nhuận đâu nhé”, Thùy nói với chúng tôi khi kể về câu chuyện “lấn sân” sang lĩnh vực kinh doanh gạo dù đang là một bác sĩ. Chuyện bắt đầu cách đây hơn hai năm khi cô tình cờ đọc được bài nghiên cứu trên báo Daily Mail (Anh) về giá trị sức khỏe của gạo hữu cơ. Điều bất ngờ hơn là Thùy phát hiện tại một nông trại ở VN cũng sản xuất được loại gạo này. Sản phẩm đã được trao chứng nhận nhãn hiệu gạo hữu cơ của Tổ chức Quốc tế BIO Organic và nhãn hiệu gạo hữu cơ an toàn tuyệt đối, có lợi cho sức khỏe (organic product) của Hoa Kỳ. Đó là Công ty cổ phần Viễn Phú (xã Khánh An, huyện U Minh, Cà Mau).

    ....

    Tận dụng hai ngày nghỉ cuối tuần và những buổi tối sau giờ làm việc chuyên môn, BS Thùy đến các nhà hàng, vào cả những ngôi chùa Việt, đền thờ của người Ấn Độ tại Anh để tự tay nấu cơm, mời khách nếm thử, đồng thời kể cho khách nghe cách thức sản xuất cũng như giá trị dinh dưỡng của gạo đen Hoa Sữa. Sau khi nhận những thìa cơm nóng hổi, thoảng mùi hương từ chính tay cô bác sĩ trẻ, những người VN xa quê cùng các vị khách Tây vốn chưa quen món cơm Việt đã bắt đầu gật gù. Đơn đặt hàng qua Internet liên tục được gửi về, dù giá bán khoảng 5 bảng Anh/kg.

    .....

    Năm 2013, với diện tích gieo trồng 350ha, Viễn Phú đã cung ứng cho thị trường khoảng 1.500 tấn gạo hữu cơ. Trong năm 2014, ông Khải cho biết sẽ liên kết với nông dân, hướng dẫn quy trình sản xuất và bao tiêu sản phẩm khoảng 300ha.

    Và cuối cùng là ... hình ảnh loạ mắt , lượm từ ... Toà lãnh sự H., T....

    He he ...

    Hồ Gươm viết:
    hanhoanchaodon17_2.png

    Hân hoan chào mừng ngày 17/2.

    Biếm họa của Nhậu

    Tác giả gửi đến Dân Luận

    "Ngươi là ai mà dám hỏi? Chúng ta là dịt cộng đang lĩnh xứ mạng bán nước. Nếu hạch hỏi sẽ cho lâu la đem mắm thối vào cho xơi bi chừ!"

    BƯỚC ĐƯỜNG DÀI ĐẾN TỰ DO (tự truyện của Nelson Mandela)
    http://archive.org/stream/LongWalkToFreedom/PBI3231_djvu.txt

    PHẦN III. RA ĐỜI MỘT CHIẾN SĨ CHO TỰ DO

    Tôi không thể chỉ chính xác khi nào mình đã vương vào chính trị, nghĩa là thời điểm tự biết mình sẽ trải qua cả cuộc đời cho việc đấu tranh giải phóng. Là một người Phi ở Nam Phi đồng nghĩa với sự dính dáng vào chính trị từ lúc chào đời, dù người ấy có thừa nhận hay không. Một đứa trẻ Phi được sinh ra trong bệnh viện riêng cho người Phi, được mang về nhà trên xe buýt riêng cho người Phi, sinh sống trong khu vực riêng cho người Phi, và theo học trường riêng cho người Phi nếu đứa bé có cơ hội đi học.

    Khi lớn lên, anh ta có thể làm công việc dành riêng cho người Phi, thuê nhà trong khu phố riêng cho người Phi, đi tàu hỏa riêng cho người Phi, và bị chặn lại bất kỳ lúc nào, ngày hay đêm, và bị ra lệnh xuất trình giấy thông hành, nếu không xong thì sẽ bị bắt và ném vào tù. Cuộc đời của anh ta bị hạn chế bởi những luật lệ và quy định phân biệt chủng tộc, chúng làm lụn bại sự trưởng thành, làm lu mờ những tiềm năng, làm cằn cỗi đời sống của anh ta.

    Trong tôi không phải là một khám phá đơn chiếc mà là sự tích lũy đều đặn hàng ngàn điều sỉ nhục, phát sinh ra sự giận dữ muốn nổi loạn, sự khao khát chống lại cái thể chế đang giam cầm dân tộc tôi. Không có một ngày riêng biệt nào mà tôi tự nhủ từ nay mình sẽ tận lực cho cuộc giải phóng dân tộc; thay vào đó tôi đơn giản thấy mình đang làm việc ấy, và không thể theo cách nào khác.

    Tôi từng nhắc đến nhiều nhân vật gây ảnh hưởng đến tôi, nhưng càng ngày tôi càng nhận lãnh sự hướng dẫn khôn ngoan của Walter Sisulu. Anh ta tin tưởng rằng ANC là phương tiện đem lại sự thay đổi cho Nam Phi. Thời ấy, chỉ có rất ít chọn lựa, và ANC là một tổ chức đón nhận mọi người; đó là một chiếc dù lớn mà dân chúng Phi có thể trú ẩn.

    Sự thay đổi đã diễn ra trong thập nên 1940 khi Hiến chương Đại Tây Dương do Roosevelt và Churchill ký, đã tái xác nhận niềm tin vào phẩm giá của mỗi con người và truyền đi những nguyên tắc dân chủ. Một số người Phương Tây có lẽ xem Hiến chương ấy như những lời hứa hẹn trống rỗng, nhưng dân Phi chúng tôi thì không thế. Được cảm hứng từ bản Hiến chương và cuộc tranh đấu của khối Đồng minh chống lại bạo quyền cùng áp bức, ANC cũng tạo ra một hiến chương của mình, gọi là "Các Yêu sách của Người Phi" nhằm đòi hỏi quyền công dân đầy đủ cho mọi người dân Phi, quyền được sở hữu đất đai, và việc hủy bỏ các luật lệ kỳ thị.

    Ngôi nhà của Walter Sisulu là nơi tập trung các nhà hoạt động và các thành viên của ANC; ở đó tôi đã gặp Anton Lembede cùng với A.P. Mda. Từ lúc được nghe Lembede nói chuyện, tôi nhận ra anh ta có một nhân cách thu hút như thỏi nam châm, anh suy nghĩ theo những cách riêng vốn thường gây sững sờ cho người đối thoại. Lembede nói rằng Châu Phi là lục địa của người Da Đen, tất cả đều tùy thuộc vào việc người Phi tự tái khẳng định và phục hồi những gì chính đáng của họ. Anh ta ghét cái ý tưởng về mặc cảm tự ti của người Da Đen và trách cứ điều anh cho là sự tôn thờ và thần tượng hóa Phương Tây. Anh xác quyết chính mặc cảm tự ti là rào cản lớn nhất cho sự giải phóng, anh nói "Màu da của tôi rất đẹp, như đất đá màu đen của Mẹ Châu Phi". Anh ta tin rằng người Da Đen phải cải thiện cách tự nhận thức của chính mình trước khi họ có thể khởi đầu hành động thành công ở mức độ quần chúng. Anh ta thuyết giảng về sự tự tín nhiệm và tự xác quyết, và gọi triết lý đó là "Chủ nghĩa Phi". Chúng tôi tin rằng một ngày kia Lembede sẽ lãnh đạo ANC.

    Quan điểm về chủ nghĩa dân tộc của Lembede đánh động tâm tôi vốn cũng dễ bị tổn thương bởi thể chế thuộc địa của mẫu quốc Anh và những gì người Da Trắng nhận thức như "có văn hóa", "tiến bộ" và "văn minh". Tôi đã ở trên con đường bị lôi cuốn vào giới tinh hoa Da Đen mà người Anh đang tìm cách tạo nên ở Nam Phi. Đó cũng là điều mọi người từ vị Quan Nhiếp chánh (cha nuôi của tôi) cho đến ông Sidelsky đã muốn cho tôi. Nhưng như thế chỉ là một ảo tưởng. Cũng như Lembede, tôi trở nên có nhận thức rằng liều thuốc giải độc chính là chủ nghĩa dân tộc Phi mang tính chiến đấu [không chỉ có việc ra tuyên bố, kiến nghị].

    A.P. Mda là bạn và đối tác của Lembede. Trong khi Lembede có khuynh hướng nhiều lời và thiếu sự xác định thì Mda tỏ ra tự chế và chính xác hơn. Lembede có vẻ mơ hồ và huyền bí; Mda thì cụ thể và khoa học. Tính thực dụng của Mda là một cái nền hoàn hảo cho lý tưởng của Lembede.

    Những người trẻ khác cũng mang dòng suy nghĩ và chúng tôi gặp nhau để bàn luận về những ý tưởng ấy. Có lẽ thiếu công bình, nhiều người cảm thấy rằng ANC trên tổng thể đã trở thành khu bảo tồn của giới tinh hoa người Phi đầy vinh dự, đang mệt mỏi và thiếu tính chiến đấu, rằng giới này quan tâm đến việc bảo vệ quyền của mình hơn là quyền của công chúng. Sự nhất trí nói chung là phải làm một việc gì đó, và Bác sĩ Majombozi đề nghị thành lập Đoàn Thanh niên dưới sự lãnh đạo của ANC như một cách để nhóm lên ngọn lửa đấu tranh.

    Năm 1943 một đoàn đại biểu những người trẻ chúng tôi đến gặp Bác sĩ Xuma vốn là người đang cầm đầu ANC. Ông ta từng làm một việc đáng kể cho ANC khi giúp hồi sinh nó từ tình trạng lơ mơ và bị thu nhỏ về bề thế cũng như tầm quan trọng. Ông được các nhà lãnh đạo truyền thống ngưỡng mộ, và có quan hệ với chính phủ. Nhưng ông cũng tỏ ra vẻ kiêu kỳ không thích hợp với vai trò lãnh đạo một tổ chức quần chúng. Xuma chủ trì một thời đại hoạt động qua các phái đoàn, các đại biểu, thư từ, và điện tín. Ông ta thích thú về các quan hệ với cơ quan chính quyền và không muốn tiêu hủy chúng vì những hành động chính trị.

    Trong buổi họp, chúng tôi cho Bác sĩ Xuma biết về ý định tổ chức một Đoàn Thanh niên và một chiến dịch hành động nhắm vào huy động sự ủng hộ của quần chúng. Chúng tôi đã soạn sẵn các bản thảo hiến chương và tuyên ngôn. Chúng tôi giải thích rằng ANC đang ở trong cơn nguy hiểm sẽ trở nên lỗi thời nếu nó không tự kích động và đi theo những phương pháp mới. Ông ta cảm thấy bị phái đoàn chúng tôi đe dọa, và mạnh mẽ phản đối một bản hiến chương Đoàn Thanh niên. Ông ta nghĩ Đoàn này nên là một nhóm được tổ chức lỏng lẻo hơn và hoạt động chủ yếu như một ủy ban tuyển mộ cho ANC. Với phong cách cha chú, Bác sĩ Xuma tiếp tục bảo chúng tôi rằng người Phi nếu lập thành nhóm sẽ rất vô tổ chức và vô kỷ luật nên không thể tham gia vào chiến dịch quần chúng và rằng sự vận động như thế sẽ là liều lĩnh và nguy hiểm.

    Chẳng bao lâu sau buổi họp ấy, một ủy ban lâm thời của Đoàn Thanh niên được thành hình. Các thành viên của ủy ban đến dự hội nghị thường niên của ANC và đề nghị thành lập Đoàn Thanh niên để giúp tuyển mộ các thành viên mới cho tổ chức. Đề nghị này được chấp thuận. Đoàn Thanh niên bắt đầu với khoảng một trăm người, đây là một nhóm gồm các tinh hoa được tuyển chọn, vói phần lớn đã tốt nghiệp từ Fort Hare; chúng tôi còn rất xa vói một phong trào quần chúng. Nhưng sau đó nhiều sinh viên nổi bật cũng tham gia. Đoàn do Lembede làm chủ tịch với các phân bộ được thiết lập ở mọi tỉnh thành.

    Chính sách cơ bản của đoàn không khác với hiến chương đầu tiên của ANC vào năm 1912, nhưng tái xác định và nhấn mạnh những quan tâm nguyên thủy mà nhiều điểm đã không còn đi vào dòng chính. Chủ nghĩa dân tộc Phi là khẩu hiệu thúc giục bước tiến, và tín điều của chúng tôi là tạo lập một quốc gia từ những bộ lạc, xóa bỏ uy quyền của người Da Trắng, và thiết lập một dạng chính quyền dân chủ thật sự. Bản tuyên ngôn nói rõ "Chúng ta tin tưởng rằng cuộc giải phóng dân tộc của người Phi sẽ đạt được bởi chính người Phi . . .".

    Chúng tôi cực kỳ cảnh giác về chủ nghĩa cộng sản "Chúng ta có thể vay mượn . . . từ các ý thức hệ ngoại lai, nhưng chúng ta bác bỏ sự du nhập đại trà các ý thức hệ ngoại lai vào Phi". Như thế là ngầm phản bác lại chủ nghĩa cộng sản mà Lembede và nhiều người khác, kể cả tôi, xem là ý thức hệ "ngoại lai" không thích hợp với tình trạng của người Phi. Lembede cảm thấy Đảng Cộng sản [ĐCS] do người Da Trắng chiếm ưu thế sẽ làm suy yếu sự tự tin và chủ động của người Phi.

    Chủ nghĩa Phi của Lembede không được ủng hộ rộng rãi bởi nó đặc trưng cho sự độc quyền về chủng tộc vốn làm bối rối một số thành viên của Đoàn Thanh niên. Họ thấy rằng chủ nghĩa dân tộc nếu bao gồm cả những người Da Trắng có thiện cảm sẽ là đường lối đáng ao ước hơn. Những người khác, kể cả tôi, phản biện rằng nếu người Da Đen được dẫn đến một cuộc đấu tranh đa chủng tộc thì họ sẽ vẫn yêu văn hóa Da Trắng và làm mồi cho não trạng tự ti đang tiếp diễn. Lúc ấy, tôi kiên quyết chống lại việc cho phép người Cộng sản và người Da Trắng gia nhập vào đoàn.

    Thời gia này tôi thường ngụ ở nhà của Walter, và nơi đây tôi gặp Evelyn
    Mase, người vợ đầu của tôi. Cô ta đang được huấn luyện ngành y tá cùng với các bà vợ của Walter và Mda. Hai chúng tôi đã cưới nhau trong một buổi lễ dân sự ở Tòa án chỉ cần chữ ký và người chứng, bởi chúng tôi không đủ điều kiện tổ chức một lễ cưới truyền thống cùng với tiệc tùng.

    Trong năm 1946, vài biến cố quan trọng đã xảy ra và định hình cho con đường chính trị của tôi cũng như hướng đi của của cuộc tranh đấu. Trước đó vài năm, do sự khởi xướng từ một số nhà hoạt động của ANC phụ trách về công nhân (như Gaur Radebe và J.B. Marks), Công đoàn Ngành Mỏ Phi đã được thành lập. Ở địa phương Reef có khoảng 400 ngàn thợ mỏ làm việc với lương thấp. Vì thế các lãnh đạo công đoàn liên tiếp đòi hỏi mức lương tối thiểu được nâng lên, sự trợ giúp về nhà ở được thi hành, và hai tuần nghỉ phép có trả lương. Nhưng giới quản lý hầm mỏ làm lơ các đòi hỏi ấy.

    Tiến hành một trong những hoạt động lớn nhất của lịch sử Nam Phi, 70 ngàn thợ mỏ đã đình công suốt một tuần lễ trong tinh thần đoàn kết vững vàng. Nhà nước trả đủa tàn bạo; các lãnh đạo bị bắt, nơi trú ẩn bị cảnh sát bao vây, và văn phòng của Công đoàn bị lục soát. Một cuộc tuần hành bị cảnh sát đẩy lùi rất dã man dẫn đến cái chết của 12 thợ mỏ. Tôi có một số liên hệ với các công nhân ở đây, và trong tuần lễ đình công ấy tôi viếng thăm họ, bàn luận các vấn đề, và bày tỏ sự ủng hộ.

    J.B. Marks, một thành viên của ANC và ĐCS, lúc ấy là chủ tịch của Công đoàn. Ông ta mang hai dòng máu với làn da sáng, là một khuôn mặt đầy hấp lực cộng thêm tính hài hước đặc thù. Trong cuộc đình công, thỉnh thoảng tôi cùng ông ta đi từ mỏ này sang mỏ khác, nói chuyện với công nhân và thảo ra các kế hoạch. Ông ta luôn tỏ ra cung cách lãnh đạo điểm tĩnh và hợp lý, cùng với lối hài hước gây sôi nổi ngay cả trong tình huống khủng hoảng nhất. Tôi rất có ấn tượng vì cách tổ chức của Công đoàn và khả năng điều khiển các thành viên, thậm chí khi phải đối mặt với sự đàn áp man rợ.

    Sau cùng thì nhà nước thắng thế: cuộc đình công bị chặn đứng và Công đoàn bị dẹp tan; một số người cầm đầu bị bắt và truy tố về tội kích động và nổi loạn. Qua biến cố đình công này tôi bắt đầu mối liên hệ với Marks; tôi thường đến nhà ông ta thăm viếng và bàn luận nhiều về khuynh hướng của tôi chống lại chủ thuyết cộng sản. Marks là một đảng viên cộng sản kiên quyết nhưng ông ta không bao giờ để tâm và biến sự chống đối của tôi thành chuyện riêng; ông ta cho rằng một người trẻ ôm chặc chủ nghĩa dân tộc là điều tự nhiên, và rằng khi tôi trở nên lớn tuổi với nhiều kinh nghiệm hơn thì quan điểm của tôi sẽ được mở rộng ra. Nhiều thành viên cộng sản của ANC lên án tôi cùng các đoàn viên khác của Đoàn Thanh niên, nhưng Marks và một vài người nữa lại không ứng xử như thế.

    Cũng vào năm ấy, một biến cố khác buộc tôi phải suy tính lại cách tiếp cận với các công tác chính trị. Chính phủ thông qua Đạo luật Chiếm hữu Đất đai cho người Châu Á, vốn nhắm vào các cư dân Ấn Độ: tước đoạt quyền tự do di chuyển của họ, thu nhỏ những khu vực mà họ được phép cư trú và buôn bán, cũng như hạn chế nặng nề quyền mua bất động sản. Đạo luật này là một sỉ nhục nghiêm trọng cho cộng đồng Ấn và báo trước cho những đạo luật khác sẽ giới hạn quyền tự do của tất cả dân chúng Nam Phi da màu.

    Cộng đồng Ấn bị xúc phạm và khởi sự một chiến dịch phản kháng thụ động có điều phối trong hai năm trời. Phong trào quần chúng của họ tạo ấn tượng cho chúng tôi qua cách tổ chức và sự tận lực. Các bà nội trợ, thầy tu, bác sĩ, luật sư, nhà buôn, học sinh, và công nhân đều có mặt nơi tuyến đầu của cuộc phản kháng. Suốt hai năm dài, cư dân Ấn đình chỉ sinh hoạt của họ để tham gia vào việc tranh đấu; các buổi mít tinh đại chúng được tổ chức, đất đai dành riêng cho người Da Trắng bị ngăn chận và chiếm đóng. Khoảng hai ngàn người phải vào tù, thậm chí vói bản án khổ sai.

    Chiến dịch ấy đuợc hạn chế trong cộng đồng Ấn và sự tham gia của các nhóm khác không được khuyến khích. Mặc dù như thế, Bác sĩ Xuma cùng các lãnh đạo người Phi đã đến nói chuyện ở nhiều buổi mít tinh, và Đoàn Thanh niên cũng đóng góp hết mình sự ủng hộ tinh thần cho cuộc tranh đấu của cư dân Ấn. Chính quyền đã làm tê liệt phong trào chống đối, bằng luật lệ và những đe dọa hà khắc. Nhưng chúng tôi trong Đoàn Thanh niên và ANC được chứng kiến việc cư dân Ấn đã tạo nên thành tích phản kháng chống sự áp bức chủng tộc theo một cách mà người Phi và ANC chưa từng làm.

    Ismail Meer và J.N. Singh đình chỉ con đường học vấn, từ biệt gia đình của họ và đi tù; Ahmed Kathrada chỉ là một học sinh trung học, cũng làm như thế. Tôi đã thường thăm viếng gia đình của Amina Pahad để ăn trưa, và rồi thình lình, người đàn bà duyên dáng ấy vứt bỏ cái tạp dề để vào tù cho những niềm tin của mình. Nếu tôi đã từng nghi ngờ cộng đồng Ấn sự về sẵn lòng phản kháng chống áp bức thì bây giờ tôi không thể như vậy nữa.

    Chiến dịch ấy của người Ấn đã trở thành một mô hình cho cách phản kháng mà chúng tôi trong Đoàn Thanh niên đang kêu gọi. Nó làm cho dân chúng thấm nhuần một tinh thần thách thức và sự quyết liệt, phá tan mối sợ hãi phải vào tù, cũng như nâng cao tiếng tăm và ảnh hưởng của NIC và TIC. [NIC và TIC là các tổ chức lãnh đạo cấp vùng của dân Ấn - Natal Indian Congress và Transvaal Indian Congress]. Qua đó chúng tôi được nhắc nhở rằng cuộc tranh đấu cho tự do không chỉ là vấn đề đọc diễn văn, tụ tập mít tinh, thông qua nghị quyết, và gởi các phái đoàn, mà còn là sự tổ chức kỹ càng, hành động chiến đấu quần chúng, và, trên tất cả, là sự sẵn lòng chịu đựng, hy sinh. Chiến dịch của người Ấn cũng gây nhớ lại cuộc phản kháng thụ động năm 1913 do Mahatma Gandhi dẫn đầu một đoàn người Ấn sôi nổi băng ngang bất hợp pháp từ vùng Natal đến Transvaal. Nhưng đó là lịch sử; còn chiến dịch này đã đang xảy ra trước mắt tôi. [Gandhi sau khi lấy bằng luật sư ở Anh đã sang Nam Phi làm việc và lãnh đạo phong trào đấu tranh bất bạo động ở đây. Và rồi mới trở về quê hương Ấn độ tiếp tục áp dụng phương cách này.]

    (phần III vẫn còn tiếp)

    Báo ngày cuối tuần mà khô khan quá, có thời gian cứ cuối tuần thì báo có mục thư giãn, nhưng nay cắt rồi. Viết bài thư giãn góp vui khó quá hay sao? Có lẽ khó hơn cả đánh Mỹ thì phải?

    Tôi định gửi một tiểu phẩm vui (sưu tầm trong nước) góp mục thư giãn, nhưng gửi vào mục còm cho tiện. Vậy BBT có chuyển sang bài chính hộ tôi được không?

    Đọc tin này xong, chả biết nói gì!

    Báo Vietnamnet 21.02.2014 viết:
    Giữa Thủ đô: Hàng xóm đánh người còn bắt quỳ xin lỗi

    Là người chồng, người đàn ông trong gia đình, chứng kiến cảnh vợ tay bế 2 con thơ bị đánh hộc máu mồm, lại còn bị bắt quỳ xin lỗi, nhưng tôi không làm được gì…

    Nguồn: Giữa thủ đô: Hàng xóm đánh người còn bắt quỳ xin lỗi

    Một số phản hồi của bạn đọc Vietnamnet:

    Xã hội bây giờ là thế đấy. Quan quyền trong tay nó, xã hội đen nó quen, luật nó biết (làm sao có bằng chứng được). Bây giờ họa có Bao công sống lại mới sử được bạn ạh. Dân đen thấp cổ bé họng biết kêu ai bây giờ. (Trần Bình)

    cái xấu đã đè bẹp cái tốt , người ngay thẳng sợ kẻ giang hồ , xã hội bây giờ thật loan lạc , xây dựng xã công bằng , văn minh , mà để dân mất lòng tin vào chính quyền , thật đáng buồn . pháp luật cần trừng trị kẻ giang hồ kia , lấy lại lòng tin của dân , để cuộc sống được bình yên .(tranquyen)

    chuyện hư cấu để bình luận thôi, nếu thật anh hãy khởi nghĩa đi, có nghĩa binh giup sức (hoangkimbang)

    Chú cứ nhận anh là ông anh họ anh đảm bảo sẽ nhét giẻ vào mồm con mụ kia ngay hoặc bắt cả nhà nó sang quỳ lại vợ chồng chú . cái loại bắt nạt hàng xóm là loại hèn vớ vẩn mà chú...(longmac)

    Nghe câu chuyện hơi vô lý làm đơn kiện sợ gì chỉ ngại vợ chồng anh có điều gì trong kinh doanh và phải lệ thuộc nên mới vậy còn không đè nghị tổ dân phố chi bộ đâu Tôi tin phường không vậy đâu còn cả chính quyền đoàn thể mặt trận đâu có chuyện như cổ tích vậy(Ha Anh)

    Phận dân đen làm gì được chúng nó,không kiện may ra còn được yên thân còn đi kiện có khi mình lại vào tù bóc lịch.Luật pháp nằm trong tay những kẻ có quyền và có tiền mà bạn ạ(Nguyễn Mạnh Tuấn)

    Góc bên phải đầu trang thường đăng những đoạn có nội dung thời sự, đập vào mắt độc giả. Ở đó vẫn thấy đăng đoạn văn ngắn về tình trạng của thầy Định với lời kêu gọi giúp thầy sớm được tự do. Nay thầy Định đã được hoãn thi hành án. Vậy đề nghị Dân Luận thay bằng nội dung chiếu cố những tù nhân lương tâm ngặt nghèo khác, như ông Lê Quốc Quân chẳng hạn. Nhìn tấm hình ông ra toà hôm qua thấy xuống dốc thê thảm quá. Rõ rằng sức cùng lực kiệt, chỉ có ý chí can trường qua đôi mắt của nhà đấu tranh cho dân chủ vẫn rực sáng ánh kiên trung.

    Abcxyz123456 viết:
    TQVN viết:
    Abcxyz123456 viết:

    ("bóng ma CS" hay "thế giới tự do" thì ... mơ hồ, trừu tượng; còn cái chết của hàng triệu người thì, đau đớn thay, CÓ THẬT !)

    Vâng! "cái chết của hàng triệu người thì, đau đớn thay, CÓ THẬT" cho mục đích ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc".

    Xin nhớ cho: "Đừng nghe những gì CS nói..."
    Có người khờ đến mức tin những gì Lê Duẩn nói ra y như là những lời Chúa phán vậy! Hơn nữa, Mỹ "dính líu" vào VN từ sau Thế Chiến II, còn những gì LD nói như trên thì xảy ra sau đó khoảng 20 năm. Lịch sử cần được ôn lại thường xuyên kẻo ... quên! :D

    He he, lịch sử cần được ôn lại kẻo quên:

    Có bạn nói rồi, Mỹ be bờ cho nó từ xa, Liên xô, Trung Quốc cũng cá mè một lừa, be bờ cho nó từ xa vì muốn phát triển làn sóng đỏ, và cũng vì sợ bọn tư bản bản khấm khá thì mất mặt bầu cua. Chiến tranh VN xẩy ra ở VN, dùng người Việt uýnh người Việt.. Cũng có bạn nói rồi, nhà sản phía bắc đừng nuôi mộng "tôi dắt năm châu đến đại đồng " thì đek xảy ra chiến tranh. Sau chiến tranh tàu cộng mở rộng lãnh thổ, có thêm một mớ đảo của Lừa.Thì câu LD nói đúng quá đi chứ!

    Lời LD đêk phải là lời chúa, nhưng những gì mà LD và nhà sản làm đã biện chứng ông ta , đảng ông ta nói thật, làm thật thế đấy. Kiên định lập trường mà.
    Mất đất, mất đảo, thế thì rõ là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc, có gì phải cãi? Liên xô ở xa, nếu giáp gần biên giới, thì VN còn nhỏ hơn một tẹo nữa, nhỉn cho nó một khúc đất, chứng minh lòng thành.

    Phải biết so sánh từng trường hợp. Phỏng ạ.
    Trường hợp nào câu của tông tông Thiệu đúng thì ứng dụng, trường hợp nào sai thì bỏ cha câu đó đi, thế mới là quán triệt châm ngôn. Cứ nhắm mắt đụng chỗ nào cũng đem ra xài, có ngày hố tợn.

    Hiểu?

    Nhân sĩ Sài Gòn tưởng niệm anh hồn chiến sĩ và nhân dân ngã xuống trong cuộc chiến chống xâm lược Trung quốc.

    Huỳnh Ngọc Chênh viết:
    Một vị nhân sĩ trí thức đã cay đắng nói sau khi kết thúc buổi lễ: Đi biểu lộ lòng yêu nước và thắp nhang cho các liệt sĩ hy sinh vì tổ quốc mà phải chuẩn bị thầm lén, thông báo cho nhau toàn ám hiệu như là đi cướp nhà băng. Cái thời đại gì mà kì hoặc không thể nào tưởng tượng ra.

    Sài Gòn tưởng niệm ngày chống quân xâm lược phương Bắc

    TQVN viết:
    Abcxyz123456 viết:

    ("bóng ma CS" hay "thế giới tự do" thì ... mơ hồ, trừu tượng; còn cái chết của hàng triệu người thì, đau đớn thay, CÓ THẬT !)

    Vâng! "cái chết của hàng triệu người thì, đau đớn thay, CÓ THẬT" cho mục đích ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc".

    Xin nhớ cho: "Đừng nghe những gì CS nói..."
    Có người khờ đến mức tin những gì Lê Duẩn nói ra y như là những lời Chúa phán vậy! Hơn nữa, Mỹ "dính líu" vào VN từ sau Thế Chiến II, còn những gì LD nói như trên thì xảy ra sau đó khoảng 20 năm. Lịch sử cần được ôn lại thường xuyên kẻo ... quên! :D

    Abcxyz123456 viết:

    ("bóng ma CS" hay "thế giới tự do" thì ... mơ hồ, trừu tượng; còn cái chết của hàng triệu người thì, đau đớn thay, CÓ THẬT !)

    Vâng! "cái chết của hàng triệu người thì, đau đớn thay, CÓ THẬT" cho mục đích ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc".

    Doordie viết:
    "Nói chuyện lịch sử thì nên tôn trọng sự thật hơn là thiên về thương hay ghét"... nhưng lại bỏ quyên 58 ngàn chết và 150 ngàn bị thương của binh sĩ Mỹ trong cuộc chiến nầy.

    Nếu nói họ chỉ xử dụng xương máu người Việt để chống CS... thì họ không có con số thương vong như vậy.

    Ừ thì ... sorry, nói lại cho rõ:

    Không kể vô vàn những tang tóc, đau thương trên đất nước VN, đã có khoảng 4 triệu người VN cùng với "58 ngàn chết và 150 ngàn bị thương của binh sĩ Mỹ "(chưa kể lính chư hầu) đã trả giá cho cảm giác bình an của giới lãnh đạo Mỹ trước bóng ma cộng sản trong chiến tranh lạnh.

    ("bóng ma CS" hay "thế giới tự do" thì ... mơ hồ, trừu tượng; còn cái chết của hàng triệu người thì, đau đớn thay, CÓ THẬT !)

    Phiên Ngung viết:
    Abcxyz123456 viết:

    Tuy nhiên, trong thời kỳ Chiến Tranh Lạnh (và ngay cả hiện nay), Mỹ đã dùng những thủ đoạn xấu chẳng thua gì phe CS cả. Cái tốt ở Mỹ chính là tiếng nói người dân có ảnh hưởng lớn đến việc điều chỉnh chính sách của chính phủ Mỹ theo hướng "thiện". Theo tôi, trong thời kỳ Chiến Tranh Lạnh, Mỹ đã sử dụng xương máu dân VN ta để đánh phe CS. Mục tiêu tối hậu thì OK, nhưng phương tiện sử dụng để đạt tới mục tiêu thì đáng phê phán (đối với người dân VN thì lại là đáng ghê tởm vì khoảng 4 triêu dân VN đã nằm xuống để làm phương tiện cho Mỹ đạt mục tiêu của họ). Hiện tại, Mỹ/Pháp/Nhật không hề là đối tượng gây nên lòng căm thù ở tôi (có chăng là Trung quốc). Đó là hiện tại; nhưng khi nhìn về quá khứ thì lại khác. Hơn nữa, nói chuyện lịch sử thì nên tôn trọng sự thật hơn là thiên về thương hay ghét.
    https://danluan.org/comment/reply/25218/111022?quote=1#comment-form

    Đề nghị Dân Luận cho đăng câu ranh ngôn trên vào mục "Suy ngẫm".

    Đúng vậy... ranh ngôn đáng để "Suy ngẫm".

    "Nói chuyện lịch sử thì nên tôn trọng sự thật hơn là thiên về thương hay ghét"... nhưng lại bỏ quyên 58 ngàn chết và 150 ngàn bị thương của binh sĩ Mỹ trong cuộc chiến nầy.

    Nếu nói họ chỉ xử dụng xương máu người Việt để chống CS... thì họ không có con số thương vong như vậy.

    Abcxyz123456 viết:

    Tuy nhiên, trong thời kỳ Chiến Tranh Lạnh (và ngay cả hiện nay), Mỹ đã dùng những thủ đoạn xấu chẳng thua gì phe CS cả. Cái tốt ở Mỹ chính là tiếng nói người dân có ảnh hưởng lớn đến việc điều chỉnh chính sách của chính phủ Mỹ theo hướng "thiện". Theo tôi, trong thời kỳ Chiến Tranh Lạnh, Mỹ đã sử dụng xương máu dân VN ta để đánh phe CS. Mục tiêu tối hậu thì OK, nhưng phương tiện sử dụng để đạt tới mục tiêu thì đáng phê phán (đối với người dân VN thì lại là đáng ghê tởm vì khoảng 4 triêu dân VN đã nằm xuống để làm phương tiện cho Mỹ đạt mục tiêu của họ). Hiện tại, Mỹ/Pháp/Nhật không hề là đối tượng gây nên lòng căm thù ở tôi (có chăng là Trung quốc). Đó là hiện tại; nhưng khi nhìn về quá khứ thì lại khác. Hơn nữa, nói chuyện lịch sử thì nên tôn trọng sự thật hơn là thiên về thương hay ghét.
    https://danluan.org/comment/reply/25218/111022?quote=1#comment-form

    Đề nghị Dân Luận cho đăng câu ranh ngôn trên vào mục "Suy ngẫm".

    Một bài diễn văn hay, xin giới thiệu với độc giả DL:

    "DIỄN VĂN NHẬN CHỨC GIÁO SƯ DANH DỰ CỦA GS THẠCH NGUYỄN": http://www.drnikonian.com/2010/12/diễn-van-nhậm-chức-giao-sư-danh-dự/#more-3267

    Phần giới thiệu của Dr. Nikonian (drninonian.com):

    GS Thạch Nguyễn là một khuôn mặt sáng chói của nền tim mạch học thế giới. Đồng thời, là ngừơi đặt nền móng cho nền tim mạch học can thiệp của Việt Nam. Trong nhiều bài viết trước trên blog này và trên đặc san Tết của báo SGTT, tôi đã nhiều lần viết về khía cạnh chuyên môn lỗi lạc và nhân cách đáng kính của con người này.

    Nhân dịp về Hà Nội để nhận chức GS Danh dự của Trường Đại Học Y khoa Hà nội, xin đăng lại nguyên văn diễn văn đáp từ của GS Thạch Nguyễn bằng chính bản thảo của tác giả gởi trực tiếp. Một bản khác, đã đươc báo mạng VietNam Net đăng lại ở đây: http://vef.vn/2010-12-14-chia-khoa-thanh-cong-tai-trung-quoc

    Đồng thời cũng xin giới thiệu một bài viết khác của GS Thạch Nguyễn:

    Quân đội Trung Quốc sợ ai?:

    http://danlambaovn.blogspot.ca/2014/02/quan-oi-trung-quoc-so-ai.html#more

    Vừa rồi tôi đi VN, transit qua Quảng Châu, ghi lại 1 chút hầu các bác.

    ------------------------------------------

    1.6) Quảng Châu

    1.6.1) Sạch – hiện đại:
    Sạch hơn Hà nội. Mọi cửa hiệu mặt đường đều to chứ không tủn mủn như ở Hà Nội. Không thấy tuyến phố nào bẩn và bụi cỡ như đa phần đường phố HN (Minh Khai là 1 ví dụ). Các tiệm tạp hóa nhỏ nhất đều có không gian cho khách lách vào, tự lấy đồ và ra trả tiền. Hà Nội hầu như không có.

    1.6.2) Giá cả:
    Từ khách sạn, mình đi lang thang khảo sát giá cả xung quanh: sau đây là giá bia mua tại tiệm tạp hóa bình thường của 2 nước Việt Nam, Trung Quốc, và mua tại siêu thị Hà Lan
    Lon bia 330ml phổ biến - Giá theo VND - GDP bình quân đầu người
    Hà Nội - 10 nghìn - 1755 USD/per year
    Thanh Đảo (Tsingtao) - 14 nghìn - 6091 USD/per year
    Heineken – 22,8 nghìn - 46 000 USD / per year

    Có vẻ như ở VN cái gì cũng đắt, có lẽ trừ mỗi tiền ông Cụ là rẻ.

    1.6.3) Nếp nghĩ
    Đặc biệt đáng khen là thái độ phục vụ khách hàng: cách khách sạn 1 phút đi bộ có 1 tiệm Mỳ Bò, khi mình hỏi bằng tiếng Anh thì đưa ra một menu bằng tiếng Anh (cần nhớ rằng Anh ngữ vẫn rất xa lạ với 99% dân Quảng Châu). Menu này có giá cả rất mềm (e.g. 9 Tệ (30 nghìn VND) một Mỳ Bò, 4 Tệ (13 nghìn VND) một Mỳ Rau) và chủ quán thân thiện, không hề bộc lộ mảy may ham muốn chặt chém.
    Mình nhắm mắt tưởng tượng một bạn Xì-Gòng, hoặc Lào, hoặc Căm bốt ra Hà Nội ăn quán, và rung mình.

    1.6.4) Xe cộ
    Hầu như không có xe máy. Ô tô ngoại có model tên Trung Quốc khá phổ biến. Khi chạy trên đường thì không thấy tiếng còi và khói nhiều như Hà Nội.

    1.6.5) Nhà cửa
    Từ trên máy bay nhìn xuống, rất nhiều đường lớn tối thiểu 6 làn xe. Thủ đô ta có lẽ chỉ có 1 đoạn 6 làn xe chỗ Big C.
    Từ năm 2009 tới 2014 Hà Nội đã xây nhiều nhà. Mình vừa rồi hơi ngạc nhiên rằng sao mà thủ đô ta nhiều nhà to thế. Sang tới Quảng Châu, ngó ra cửa sổ từ 1 khách sạn trung bình 3 sao, mới thấy những ngôi nhà từ ít nhất chục năm tuổi của họ cũng hoành tráng hơn thủ đô ta.
    Cũng có thể đổ tại Guangzhou không gặp vấn đề phố cổ, dễ xây 1 phát mới luôn kiểu Đà Nẵng, như Hà Nội. Tuy nhiên nhìn vào thủ đô bọn bành trướng thối nát http://tinyurl.com/qjjsvvz thấy zoom cỡ nào cũng thẳng thắn bàn cờ chứ không lãng mạn anh bộ đội ông Cụ mót đâu tè đó như ở ta http://tinyurl.com/ns3w967 . Không bằng lòng với danh hiệu “Thành phố xấu nhất thế giới”, mình mới nghĩ có lẽ tại chiến tranh. Nhưng chiến tranh không phá hủy khu Hoàn Kiếm – Ba Đình nơi Pháp quy hoạch. Hay tại chiến tranh làm chết nhiều kỹ sư tài ba của VN chăng? Mình mới ngó sang Phnompenh, nơi Khmer đã từng giết bất kỳ ai đeo kính, và lạ lùng thấy phần lôm côm nhất của Phnompenh http://tinyurl.com/me2bdex cũng không có quy hoạch xấu như của ta. Như vậy chắc chắn thành phố của ta bị bọn phản động rắp tâm phá hoại rồi. Vấn đề chỉ cần tìm ra bọn nào là phản động nữa thôi !!!.

    Các anh chị Dân Luận,

    Mình có cách nào móc nối, liên lạc được với Nguyễn Hà Đông và "cầu xin" anh ta đưa game Flappy Bird trở lại trên mạng hay không? Nhưng thay vì con chim nguyên bản của Hà Đông chúng ta xin anh ta thay bằng con chim (hình bàn tay năm ngón) của phong trào nhân quyền trong nước. Làm được cái này thì tôi nghĩ sức quảng bá sẽ mạnh lắm!

    Pages