Quán nước Dân Luận

  • Bởi tqvn2004
    01/02/2009
    1.990 phản hồi

    Vào đây đọc tin không chắc các bác cũng buồn, vì hiện giờ không nhiều tin tức, và nếu có thì tin cũng không cập nhật nhanh được như diễn đàn. Dân Luận đáng lẽ phải có một khu để tán dóc, khổ nỗi tôi chưa kiếm được plugin để làm shoutbox cho hợp lý.

    Vì vậy, tôi lập ra mục này để mọi người cùng tán chuyện cho vui. Không giới hạn chủ đề, miễn là lịch sự và tôn trọng lẫn nhau là được :)

    Nào, hãy cùng khởi động quán nước Dân Luận, ngồi lê đôi mách nào!

    _____________________________

    Chú ý các liên kết hay được sử dụng trên Dân Luận:

    Chủ đề: Thư giãn

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1990 phản hồi

    HyVăn viết:
    “…Cấu thành sự phát triển có những yếu tố ngoài cơ chế dân chủ, các nước phương Tây phất lên nhờ nền tảng khoa học công nghệ, phát triển vũ khí, xâm lược, thiết lập trật tự, khống chế thị trường, thặng dư tích trữ để nâng cao hạnh phúc người dân, tăng cường sức mạnh tiền bạc-cơ chế-quân sự-chính trị duy trì sự thịnh vượng.

    Trong thế giới này chả có nước nào muốn vươn lên thành cường quốc mà tốt đẹp cả, chỉ có điều là nước nào bẩn tinh vi hơn, khôn hơn và biết vụ lợi ích kỷ cho dân tộc là họ thành công. Thế giới cứ bung ra xem Iran và Triều Tiên họ chả dẫm đạp lên mấy nước Thái Lan, Indo,... Ví dụ đơn giản là xem trong thế giới có nước nào thu nhập dưới 3k$/năm mà quy hoạch đô thị, kiến trúc tốt như Bình Nhưỡng không?”

    Ngay sau thời đại khai sáng, khi những quốc gia phương Tây cấu kết chặt chẻ với nhau trong việc xâm chiếm khắp thế giới, họ đã vứt bỏ tất cả mọi tư tưởng dân chủ, đi ngược lại hẳn tất cả những lý tưởng tự do và những hiểu biết về nhân bản của đời trước. Với đà tiến mạnh của cuộc “Révolution Industrielle”, họ đã quá lộng quyền vì không còn gì hạn chế được quyền thế họ được nữa. Họ đã dùng sức mạnh quân sự chiếm cả thế giới, và độc quyền mọi lề lối cai trị.

    Hoa Kỳ luôn giả vờ kêu gọi hô hào cho một chính thể dân chủ, nhưng họ cũng đã ủng hộ triệt để những chính quyền độc tài tại Nga, Trung Đông, Nam Mỹ, Trung Quốc và Việt Nam, để tha hồ cho các công ty Mỹ chiếm lấy nguồn lợi của những quốc gia ấy. Đáng lẽ ra, Trung Đông đã phải là một khu vực giàu có, phong phú, và tân tiến nhất, kể cả về khoa học, trí thức và kinh tế.

    Vấn đề mẫu chốt chỗ này đây: Các bác luôn lắt léo chính luận, y như mấy cậu bên hội chống phản động. Cấu thành sự phát triển có những yếu tố ngoài cơ chế dân chủ, các nước phương Tây phất lên nhờ nền tảng khoa học công nghệ, phát triển vũ khí, xâm lược, thiết lập trật tự, khống chế thị trường, thặng dư tích trữ để nâng cao sức hạnh phúc trong nước, tăng cường dùng sức mạnh tiền bạc-cơ chế-quân sự-chính trị duy trì sự thịnh vượng.
    Công nghiệp vũ khí đóng vai trò cực kỳ quan trọng chứ không phải đơn giản, vì nó chẳng những góp phần phòng vệ mà những ứng dụng từ công nghệ này phát triển công nghiệp cực mạnh: ví như các ngành công nghiệp cơ, động lực, điện tử, năng lượng, chế tạo máy, tự động... Một quốc gia làm chủ được nó sẽ là cột mốc chói lọi. Nhưng đó chỉ là điều kiện cần, đủ chính là dân chủ. Ăn đứt nhiều thằng như VN mình hok có nổi cái đòn bẩy này.
    Nói về các thứ như ăn cắp công nghệ thì thằng nào cũng ăn cắp cả, Mỹ cũng có, nhưng thằng Mỹ nó khôn hơn(thực ra có đủ lực hơn) ăn cắp sản phẩm sống (tức là con người) còn thằng tàu nó ăn cắp sản phẩm chết (tức là bản vẽ hay mật mã). Thằng Nhật cũng chẳng phải lúc đầu sáng tạo ra, nó thắng Nga 1904-1905 là kết quả một quá trình dài ăn cắp công nghệ có bài bản từ Tây Âu và Mỹ.
    Trong thế giới này chả có thằng nào muốn vươn lên cường quốc mà tốt đẹp cả, chỉ có điều là thằng nào bẩn tinh vi hơn, bẩn khôn hơn và biết vụ lợi ích kỷ cho dân tộc hơn là thằng thành công. Thế giới cứ bung ra xem Iran và Triều Tiên nó chả dẫm đạp lên mấy thằng Thái Lan, Indo,... Ví dụ đơn giản là xem trong thế giới có thằng nào thu nhập dưới 3k$/năm mà quy hoạch đô thị, kiến trúc tốt như Bắc Hàn không?

    HyVăn viết:
    Nói thêm: nhìn mà tội nghiệp cho Bắc Hàn khi khóc thê thảm một nhà độc tài,

    Chắc gì đã là khóc thật? Camera của chính quyền nó chĩa vào mặt nó quay có dám không khóc lóc xé quần xé áo không?

    Nếu ông HCM bây giờ mới chết thì không biết có ai "khóc thật" không các bác nhỉ?

    Trích dẫn:
    Với tư cách một quốc gia, chúng ta có thể thách thức người Anh.

    Bác Visitor: nếu bác theo sát ý của câu gốc, nó phải là:

    Với tư cách một quốc gia, chúng ta chưa thể thách thức người Anh.

    Tuy nhiên vì lúc ấy phong trào đấu tranh của Ấn còn yếu (chưa đứng ở vị thế quốc gia) nên câu ấy cũng chưa chính xác và phải viết lại:

    Chúng ta chưa đủ tư cách là một quốc gia để thách thức người Anh.

    Thật ra câu gốc dịch quá sát từ câu tiếng Anh, và tiếng Anh thì chỉ khá hơn tiếng Việt một chút thôi. Tôi quen biết với vài người Ấn độ và họ chê tiếng Anh thậm tệ, vì thế tôi mới để ý tiếng Việt mình có rất nhiều điểm yếu tương tự. Một điểm yếu là phải dựa quá nhiều vào ngữ cảnh, yếu vì không ai cũng hiểu ngữ cảnh như nhau vì trình độ, hoàn cảnh, kinh nghiệm khác nhau, vì ngữ cảnh do câu khác lại có thể phải dựa vào một câu khác nữa (thậm chí dựa vào câu cần mổ xẻ đầu tiên)

    Tôi nghĩ những câu chữ trái khoái nên được mổ xẻ, trước hết là đánh động sự nhạy cảm của những người viết tiếng Việt nên để ý rằng người đọc thường không có cùng mặc định và hiểu theo cách của mình. Qua đây chúng ta mới chỉ tìm cách viết lại những câu cụ thể cách chính xác hơn theo nghĩa muốn diễn đạt. Mỗi câu phải suy nghĩ khá nhiều mới có thể viết đúng thì đòi hỏi quá nhiều kinh nghiệm và thời gian học hỏi.

    XHCN viết:
    Hi hi. Được nhắc nhở hoài mà vẫn viết những câu lạng quạng!

    + Chúng ta chưa thể thách thức người Anh với tư cách một quốc gia.

    Câu này ý nói thế nào: "chúng ta với tư cách một quốc gia" hay "người
    Anh với tư cách một quốc gia" ?

    Tôi nghĩ ý của câu này khá rõ: đây là câu so sánh trên bình diện quốc gia. Để rõ nghĩa hơn nữa chúng ta có thể viết:
    Với tư cách một quốc gia, chúng ta có thể thách thức người Anh.

    XHCN viết:
    + Anh Ba hay người tài xế của tôi sẽ đến đón các bạn.

    "Anh Ba" và "người tài xế" là một người hay hai người khác nhau?

    Nói chung câu này phải được hiểu là "Anh Ba" và "người tài xế của tôi" là 2 người khác nhau. Nếu muốn hiểu "Anh Ba" và "người tài xế của tôi" là cùng một người thì phải viết là "Anh Ba là người tài xế của tôi sẽ đến đón các bạn."

    Câu sau đây trên báo lề phải VN mới không rõ nghĩa:
    Công an đã bắt được nhóm cướp người nước ngoài
    Lúc đọc tít bài báo, tôi tưởng công an bắt được nhóm cướp là người nước ngoài, đến khi xem bài báo thì mới rõ là công an bắt được nhóm cướp là người bản địa nhưng cướp của người nước ngoài.

    Câu này nên viết lại là "Công an đã bắt được nhóm lưu manh đi cướp của người nước ngoài".

    HyVăn viết:
    Có một số vấn đề tôi hơi thắc mắc nhân dịp Kim II chết về đất nước Triều Tiên. Dù cực kỳ bần hàn và đói khát nhưng một dân tộc làm chủ công nghệ hạt nhân, tên lửa, tàu ngầm phải chăng họ có tố chất hơn hẳn mấy nước nhược tiểu Đông Nam Á. Không tin lắm vào nguồn gen, nhưng có bác nào giải thích dùm không?
    Nói thêm: nhìn mà tội nghiệp cho Bắc Hàn khi khóc thê thảm một nhà độc tài, điều đáng nói là xã hội Việt nam ngày nay ai cũng chỉ biết vụ lợi cho mình, trong khi đất nước họ vẫn còn sống cho lý tưởng cộng sản (trong đó có tính chất dân tộc chủ nghĩa mạnh mẽ). Vậy phải chăng, sống cho lý tưởng, dù nó tồi cũng tạo nên sức mạnh hơn hẳn một đất nước thực dụng sát mặt đất?

    Theo tôi nghĩ có vài yếu tố trong thuật cai trị của CS, nói riêng về phát triển kỹ thuật ở các nước Liên Xô, Trung Quốc, Bắc Hàn (không kể VN vì chẳng biết giải thích cách nào).

    * Về phương tiện vật chất: đời sống của đa số nhân dân bị hy sinh, thắt lưng buộc bụng hết mức để dành mọi thứ cho công nghệ quốc phòng (bị ăn chặn, ăn bớt là chuyện khác)

    * Về con người (các chuyên viên kỹ thuât):
    - Lý tưởng cộng sản, cái này chắc có dù người ta bị dụ dỗ, bịt mắt, lừa gạt.
    - Được ưu đãi về đời sống (củ cà rốt)
    - Bị đe dọa bằng những nguy hiểm chết người cho bản thân và gia đình nên phải rán hết sức đạt các chỉ tiêu nặng nề (cây gậy)
    Thiết nghĩ những kỹ thuật về vũ khí không khó nếu chỉ cần làm được cho có tiếng và không cần độ chính xác. Những dân tộc nói chung với độ thông minh "vừa phải" đều có thể đạt được điều ấy.

    * Về kiến thức kỹ thuật: họ đặt nặng vào mạng lưới gián điệp đánh cắp hoặc mua kỹ thuật chứ không cần sáng tạo. Thật ra con người dưới chế độ CS ít có tínhh sáng tạo và hơn nữa để sáng tạo phải tốn kém rất nhiều nên họ không đủ sức.

    HyVăn viết:
    Có một số vấn đề tôi hơi thắc mắc nhân dịp Kim II chết về đất nước Triều Tiên. Dù cực kỳ bần hàn và đói khát nhưng một dân tộc làm chủ công nghệ hạt nhân, tên lửa, tàu ngầm phải chăng họ có tố chất hơn hẳn mấy nước nhược tiểu Đông Nam Á. Không tin lắm vào nguồn gen, nhưng có bác nào giải thích dùm không?
    Nói thêm: nhìn mà tội nghiệp cho Bắc Hàn khi khóc thê thảm một nhà độc tài, điều đáng nói là xã hội Việt nam ngày nay ai cũng chỉ biết vụ lợi cho mình, trong khi đất nước họ vẫn còn sống cho lý tưởng cộng sản (trong đó có tính chất dân tộc chủ nghĩa mạnh mẽ). Vậy phải chăng, sống cho lý tưởng, dù nó tồi cũng tạo nên sức mạnh hơn hẳn một đất nước thực dụng sát mặt đất?

    Có lý tưởng cộng sản ở BTT sao ? Làm gì có, mà đó là lý tưởng bịp, sắt máu của cha con họ Kim mà thôi.

    Lý tưởng gì cho cao xa ?! Muốn thành công thì mọi người, lời nói phải đi đôi với việc làm.
    Nói một đằng, làm một nẻo, không nhận trách nhiệm, ... thì lý tưởng gì đi nữa cũng chỉ là cái bánh vẽ mà thôi

    HyVăn viết:
    Có một số vấn đề tôi hơi thắc mắc nhân dịp Kim II chết về đất nước Triều Tiên. Dù cực kỳ bần hàn và đói khát nhưng một dân tộc làm chủ công nghệ hạt nhân, tên lửa, tàu ngầm phải chăng họ có tố chất hơn hẳn mấy nước nhược tiểu Đông Nam Á. Không tin lắm vào nguồn gen, nhưng có bác nào giải thích dùm không?
    Nói thêm: nhìn mà tội nghiệp cho Bắc Hàn khi khóc thê thảm một nhà độc tài, điều đáng nói là xã hội Việt nam ngày nay ai cũng chỉ biết vụ lợi cho mình, trong khi đất nước họ vẫn còn sống cho lý tưởng cộng sản (trong đó có tính chất dân tộc chủ nghĩa mạnh mẽ). Vậy phải chăng, sống cho lý tưởng, dù nó tồi cũng tạo nên sức mạnh hơn hẳn một đất nước thực dụng sát mặt đất?

    Em xin mạn phép xía vô đây, dù em hổng rành lắm về công nghệ hạt nhân, tên lửa....

    Nếu không đúng, các bác điều chỉnh dùm. Em cám ơn.

    Nhà nước Bắc TT đã rất thành công trong nghệ thuật xử dụng và hướng dẫn tâm lý đại đa số quần chúng. Như ngày xưa đảng CS VN cũng đã thành công trong cuộc kháng chiến chống Pháp, sau này là chống (?) Mỹ.

    Cả 2 chế độ đã vận dụng tất cả mọi phương tiện truyền thông để cổ vũ lòng yêu nước, tự hào Dân Tộc, cũng như suy tôn lãnh tụ. Và nhân dân đã chấp nhận hy sinh tất cả cho lý tưởng đã được nhà nước đặt ra.

    Nhân dân Bắc TT đã và đang chấp nhận hy sinh cho mục tiêu của họ, hay đúng hơn, mục tiêu của đảng CS Bắc Hàn. Như ngày xưa nhân dân Bắc VN đã chấp nhận hy sinh tất cả cho lý tưởng Độc Lập Tự Do của Tổ Quốc do đảng đề ra.

    Vì con người luôn muốn có một mục đích, một hy vọng để theo đuổi (tốt hay xấu, sẽ tính sau), bất kể mục đich đó, hy vọng đó là cái gì đi nữa, miễn là có mục đích, có hy vọng. Không có hy vọng, không có mục đích, con người sẽ không còn muốn sống nữa.
    Ngoài ra con người cũng muốn có một tấm gương để noi theo (như trong gia đình, bố mẹ làm gương cho con), ước muốn này đưa đến suy tôn lãnh tụ.

    Như bây giờ ở VN vẫn đang cổ động: Sống và học tập theo gương Bác Hồ.
    Nhưng không thành công.

    Có một số vấn đề tôi hơi thắc mắc nhân dịp Kim II chết về đất nước Triều Tiên. Dù cực kỳ bần hàn và đói khát nhưng một dân tộc làm chủ công nghệ hạt nhân, tên lửa, tàu ngầm phải chăng họ có tố chất hơn hẳn mấy nước nhược tiểu Đông Nam Á. Không tin lắm vào nguồn gen, nhưng có bác nào giải thích dùm không?
    Nói thêm: nhìn mà tội nghiệp cho Bắc Hàn khi khóc thê thảm một nhà độc tài, điều đáng nói là xã hội Việt nam ngày nay ai cũng chỉ biết vụ lợi cho mình, trong khi đất nước họ vẫn còn sống cho lý tưởng cộng sản (trong đó có tính chất dân tộc chủ nghĩa mạnh mẽ). Vậy phải chăng, sống cho lý tưởng, dù nó tồi cũng tạo nên sức mạnh hơn hẳn một đất nước thực dụng sát mặt đất?

    Hi hi. Được nhắc nhở hoài mà vẫn viết những câu lạng quạng!

    + Chúng ta chưa thể thách thức người Anh với tư cách một quốc gia.

    Câu này ý nói thế nào: "chúng ta với tư cách một quốc gia" hay "người Anh với tư cách một quốc gia" ?

    + Anh Ba hay người tài xế của tôi sẽ đến đón các bạn.

    "Anh Ba" và "người tài xế" là một người hay hai người khác nhau?

    Đúng là nên có mục giải đáp các thắc mắc do bạn đọc nêu ra, có thế mới làm cho dân trí mở mang. Nhiều khi đọc ý kiến của bạn đọc lại thấy hiểu ra nhiều vấn đề, thậm chí còn rõ hơn, hay hơn cả bài viết. Không hiểu sao trình độ của nhiều vị tên tuổi đã quen trên báo mạng kém thế nhỉ? Có người nêu hai câu hỏi là câu gì gì "dĩ ...hải...tân" và cách viết truyện cười mà chẳng thấy ai trả lời?

    Phim GANDHI (phần 5/16)


    00:01 > Tôi đồng ý với Jinnah

    00:04 > Bây giờ người Mỹ tham dự vào, Thế chiến sẽ chấm dứt sớm thôi.

    00:08 > Người Đức đang dần bị kiệt quệ.

    00:11 > Và công việc đầu tiên của chúng ta nên là...

    00:13 > ...triệu tập một hội nghị của đảng đại biểu...

    00:16 > ...và đòi hỏi nền độc lập.

    00:19 > Và chúng ta sẽ cùng một tiếng nói, đoàn kết.

    00:24 > Và chúng ta nên mời Gandhi.

    00:26 > Cái quỷ gì đã xảy ra cho ông ấy vậy?

    00:28 > Ông ta đang khám phá Ấn độ.

    00:30 > Vốn tốt hơn là gây ra phiền toái ở nơi quan trọng.

    00:33 > Hãy mời Gandhi, và để ông ta nói về chuyện Nam Phi....

    00:36 > ...rồi để ông ta dần lãng quên.

    01:08 > Đấy là những người kháng chiến.

    01:10 > Họ vừa làm trật đường rầy một đoàn tàu chở binh lính.

    01:13 > Tránh ra!
    Nhanh lên.

    01:21 > Họ vừa giết chết một lính Anh.

    01:31 > Chúng ta đã được đòi hỏi sự khoan nhượng.

    01:35 > Chúng ta đã được đòi hỏi sự kiên nhẫn.

    01:38 > Một số trong chúng ta đã đáp ứng như thế...

    01:40 > ...và một số đã không làm vậy.

    01:43 > Cuộc Thế chiến của họ kết thúc.

    01:47 > Và những người trong chúng ta đã ủng hộ nó...

    01:50 > ...cùng những người trong chúng ta đã từ chối...

    01:52 > ...đều phải bỏ qua những bất đồng giữa chúng ta.

    01:56 > Và không thể có cớ nào...

    01:59 > ...mà người Anh viện dẫn bây giờ.

    02:02 > Ấn Độ muốn...

    02:04 > ...quyền tự trị.

    02:06 > Ấn độ...

    02:07 > ...đòi hỏi quyền tự trị!

    02:26 > Xin chúc mừng.

    02:38 > Và đừng để một ai thắc mắc...

    02:41 > ...rằng ông Jinnah lên tiếng...

    02:43 > ...không chỉ cho người Hồi giáo...

    02:45 > ...mà cho toàn thể Ấn Độ!

    02:53 > Và bây giờ...

    02:55 > ...tôi xin giới thiệu với quý vị...

    02:57 > ...một người vốn viết những bài báo...

    03:00 > ...mà tất cả chúng ta đang trở nên quen thuộc.

    03:02 > Một người đứng cao ngang với Gokhake kính yêu của chúng ta. [Gokhale là một lãnh đạo cao cấp của đảng Quốc Đại]

    03:06 > Một người với những thành quả ở Nam Phi sẽ luôn được ghi nhớ.

    03:11 > Đấy là ông Mahandas Gandhi!

    03:15 > Bài báo của ông đã gây tác động lớn.

    03:18 > Tôi được ông Patel thổi phồng quá đáng.

    03:20 > Thậm chí tôi sẽ được thổi phồng nhiều hơn nếu điều ông ấy nói là đúng.

    03:23 > Nhưng nó đúng thật mà.

    03:25 > Tôi đã đọc những bài ấy. Rất thường xuyên!

    03:39 > Từ khi tôi trở về từ Nam Phi...

    03:45 > tôi vừa du hành qua nhiều vùng ở Ấn Độ.

    03:48 > Và tôi biết rằng tôi có thể đi trong nhiều năm nữa...

    03:53 > ...và vẫn chỉ thấy được một phần nhỏ của đất nước.

    03:57 > Tuy nhiên, tôi đã biết...

    03:59 > ...rằng nbững điều chúng ta nói ở đây...

    04:01 > ...không có nghĩa gì cả đối với khối quần chúng của đất nước chúng ta.

    04:05 > Ở đây, chúng ta đọc những bài diễn văn cho nhau nghe...

    04:10 > ...và những tạp chí cấp tiến Anh kia có thể cho chúng ta một vài dòng.

    04:17 > Nhưng khối nhân dân của Ấn Độ...

    04:19 > ...thì...

    04:21 > ...không được đoái hoài đến.

    04:23 > Chính trị của họ bị thu gọn trong phạm vi bánh mì...

    04:27 > ...và muối.

    04:28 > Họ có thể dốt nát, nhưng họ không đui mù.

    04:31 > Họ không thấy một lý do nào để trung thành với những người giàu và thế lực...

    04:34 > ...những người chỉ muốn thay thế vai trò của người Anh...

    04:38 > ...nhân danh sự tự do.

    04:41 > Đại hội này xác nhận với thế giới rằng...

    04:44 > ...nó đại diện cho Ấn Độ.

    04:47 > Các huynh đệ của tôi...

    04:49 > ...Ấn độ...

    04:50 > ...gồm 700.000 ngôi làng...

    04:55 > ...chứ không phải vài trăm luật sư ở Đề-Li...

    04:58 > ...và ở Bombay.

    05:00 > Cho đến khi chúng ta đứng trong những đồng ruộng...

    05:03 > ...cùng với bao triệu người lao động mỗi ngày dưới ánh mặt trời nóng rực...

    05:08 > ...thì chúng ta vẫn chưa đại diện cho Ấn Độ.

    05:12 > Và chúng ta cũng chưa có thể thách thức người Anh...

    05:16 > ...với tư cách như một quốc gia.

    05:35 > Ông đã đọc tạp chí của ông ta chưa?

    05:37 > Chưa.

    05:39 > Nhưng tôi nghĩ tôi sẽ đọc.

    05:45 > Đổ xe lại đi.

    05:47 > Đấy không thể là đường hướng.

    05:49 > Đúng chứ, tôi chắc đây là hướng Ấn độ đang theo.

    05:53 > Tôi hầu như bị ông Jinnah kích động...

    05:56 > ...khi tất cả đang chờ đợi tôi.

    06:18 > Chúng tôi đang đi tìm ông Gandhi.

    06:23 > -Các ông sẽ thấy ông ấy dưới tàng cây chỗ kia.
    -Cám ơn.

    06:26 > Tôi hồi hộp đến gặp người có năng lực này.

    06:29 > Tôi gắng sống như một người Ấn, như ông thấy.

    06:33 > Thật ngu ngốc, dĩ nhiên.

    06:35 > Bởi vì trong đất nước chúng ta...

    06:37 > ...chính người Anh là kẻ quyết định một người Ấn sống cách nào...

    06:40 > ...được phép mua gì, được phép bán gì.

    06:42 > Và từ sự xa hoa của họ...

    06:44 > ...trong lúc chúng ta nghèo đói kinh khiếp...

    06:49 > ...họ dạy chúng ta công lý là gì, sự nổi loạn là gì.

    06:53 > Vì vậy điều tự nhiên là những đầu óc trẻ giỏi nhất của chúng ta...

    06:57 > ...mang một dáng vẻ của phẩm giá phương Đông...

    07:00 > ...trong khi đồng hóa một cách tham lam...

    07:02 > ...với mọi điểm yếu phương Tây nhanh chóng theo khả năng của họ.

    07:09 > Nếu chúng ta có quyền tự trị...

    07:12 > ...thì vấn đề ấy sẽ thay đổi.

    07:17 > Ông làm ơn cầm cái này nhé.

    07:20 > Tại sao người Anh lại cho chúng ta quyền tự trị chứ?

    07:25 > Chúng ta phải đem những cái vỏ gọt đến mấy con dê.

    07:28 > Chúng ta chỉ đọc những bài diễn văn lẫn lộn hoặc tung những hành động khủng bố dã man.

    07:33 > Chúng ta vừa tạo dựng một đạo quân vô chính phủ...

    07:34 > ...nhưng không nhóm nào có thể chiến đấu chống người Anh bất cứ nơi đâu.

    07:38 > Chào đám dê!

    07:40 > Nhưng tôi tưởng ông chống lại việc chiến đấu.

    07:42 > Và bây giờ chỉ rắc mấy cái vỏ ra xung quanh.

    07:46 > Mày đây rồi.

    07:47 > Chúng thích mấy cái vỏ tươi trộn lẫn với vỏ thối.

    07:53 > Nơi nào có bất công thì tôi luôn tin tưởng vào sự chiến đấu.

    07:57 > Câu hỏi là, ta đấu tranh để thay đổi hay để trừng phạt?

    08:01 > Tôi thấy tất cả chúng ta đều có tội, chúng ta nên dành quyền trừng phạt cho Chúa.

    08:05 > Và nếu chúng ta thực sự muốn thay đổi việc gì...

    08:09 > ...vẫn có nhiều cách để thực hiện tốt hơn...

    08:11 > ...là việc làm trật bánh xe lửa hoặc xẻo thịt người ta.

    08:15 > Bếp lửa nhóm xong rồi.

    08:17 > Các ông thấy đó, thậm chí ở đây...

    08:21 > ...chúng tôi sống dưới sự độc tài.

    08:29 > Tôi đã bảo các ông cái gì chứ?
    Hãy nhìn ông ta kìa!

    08:33 > Tôi có thể thấy người Anh bây giờ đang rúng động.

    08:52 > Xin chào!

    08:55 > Tôi đang đi tìm ông Gandhi.

    09:00 > Tôi từng tìm cách nói chuyện với ông từ lâu rồi.

    09:05 > Thu hoạch mùa màng của chúng tôi.

    09:07 > Không thể bán được.

    09:10 > Chúng tôi không có tiền.

    09:12 > Nhưng giới địa chủ vẫn đòi thu tô như cũ.

    09:17 > Chúng tôi không còn lại gì cả.

    10:02 > Ông Taylor, thưa ông. Xin lên đây!

    10:17 > Lạy Chúa Giê-su!

    10:20 > Cái quỷ gì đang xảy ra thế?

    10:22 > Tôi không biết, thưa ông.

    10:29 > Nhân viên đã nhận một bức điện tín.

    10:31 > Bức điện chỉ nói "Ông ta sắp đến" và cho biết chuyến tàu lửa sẽ đến lúc nào.

    10:40 > Tên quỷ nào là "ông ta" chứ?

    10:44 > Tôi không biết, thưa ông.

    11:09 > Tránh đường ra.
    Nhanh nên, tụi bây!

    11:16 > -Ông là tên quỷ nào vậy?
    -Tôi là Mohandas K. Gandhi.

    11:20 > Bất cứ ông là ai thì chúng tôi cũng không muốn ông ở đây.

    11:23 > Tôi đề nghị ông trở lại đoàn tàu ấy trước khi nó rời ga.

    11:26 > Những người kia dường như muốn tôi.

    11:28 > Bây giờ, nhìn đây.

    11:29 > Tôi sẽ bắt giữ ông nếu ông thích chuyện này hơn.

    11:32 > Về tội gì?

    11:37 > Tôi không muốn bất cứ rắc rối nào.

    11:39 > Tôi là người Ấn Độ đang đi lại trên đất nước của tôi. Tôi thấy không lý do gì gây ra rắc rối.

    11:46 > À, tốt hơn là đừng có rắc rối.

    11:53 > Tránh đường cho viên sĩ quan.

    12:14 > Đã bao năm qua...

    12:16 > ...giới địa chủ ra lệnh cho chúng tôi...

    12:19 > ...trồng cây chàm...

    12:21 > ...để nhuộm vải.

    12:23 > Họ luôn thu tô bằng cách nhận thu hoạch.

    12:28 > Nhưng bây giờ...

    12:30 > ...mọi người mua vải nhập từ nước Anh.

    12:33 > Vì vậy không ai còn muốn...

    12:36 > ...cây chàm của chúng tôi.

    12:29 > Giới địa chủ...

    12:40 > ...cho biết chúng tôi phải nộp tô...

    12:43 > ...bằng tiền mặt.

    12:46 > Những gì chúng tôi có thể...

    12:48 > ...chúng tôi đã bán đi.

    12:50 > Cảnh sát đã lấy những thứ còn lại.

    12:54 > Không có...

    12:55 > ...lương thực.

    12:58 > Tôi hiểu.

    13:03 > Giới địa chủ là người Anh, phải không?

    13:15 > Những gì chúng ta có thể làm, thì chúng ta sẽ cố gắng làm.

    13:37 > Shukla...

    13:38 > ...tất cả vùng Champaran đều như thế này sao?

    13:41 > Đúng thế, thưa Cha.

    13:43 > Toàn thể vùng này.

    13:45 > Hàng trăm.

    13:47 > Hàng ngàn.

    13:50 > Một số địa chủ đã cố gắng giúp đỡ.

    13:53 > Nhưng họ có thể làm gì được?

    14:10 > -Ông là M.K Gandhi phải không?
    -Đúng thế.

    14:13 > Rất tiếc, ông đang bị bắt giữ.

    14:16 > Tôi không tiếc chút nào cả.

    Có mục này là hay rồi, người nọ biết cái gì hay thì giới thiệu cho người kia, nhiều chuyện không đưa vào mục nào mà chỉ để vào mục này giải trí cho vui, tán bông phèng ít phút cho đỡ nặng đầu cũng hay. Nhưng tôi có một đề nghị nữa là Dân luận nên mở một chuyên mục nêu những câu hỏi mà bạn đọc thắc mắc để ai biết thì trả lời. Tôi thấy có nhiều câu hỏi bình thường mà rất hay, nhưng lại không thấy ai trả lời, trong khi đó có người toàn bàn những chuyện cao siêu, lý luận này nọ, đọc mà phát ớn. Mong Dân luận sớm ra chuyên mục này đáp ứng nhu cầu của bạn đọc. Có thể mục này cũng góp phần nâng cao dân trí. Tôi đã nghe nhiều ông cốp nói, nhưng hỏi lại thì chính các ông ấy lại không trả lời được. Thật chán mớ đời cho cái "quan trí". Quan trí như "quan tài".

    Phần 4 của phim Gandhi không mấy quan trọng nên có thể xem lướt hoặc bỏ qua hoàn toàn. Đoạn đầu tả lại cảnh Gandhi trở về quê hương Ấn độ vào năm 1915 do ông được Đảng Quốc Đại của Ấn độ mời đón về nước sau những thành công đòi hỏi sự công bằng ở Nam Phi qua đường lối bất bạo động.

    Đoạn giữa giới thiệu các nhân vật đang hoạt động tranh đấu ở Ấn độ và hoàn cảnh chính trị, kinh tế, xã hội của nước này vào thời điểm ấy. Vài người đáng để ý là thanh niên tên Nehru và người thứ nhì là luật sư Jinnah (sau khi giành được độc lập năm 1947, Nehru làm Thủ tướng Ân độ và Jinnah giữ chức "Tổng thống" của Pakistan vốn tách ra khỏi Ấn độ)

    Đoạn chót cho thấy chuyến đi của Gandhi xuyên Ấn độ bằng tàu hỏa để tìm hiểu rõ hơn về tình hình của quê hương.

    Phim GANDHI (phần 4/16)

    00:03 > Đội quân danh dự!

    00:06 > Đội quân danh dự!

    00:08 > Chú ý!

    00:22 > Bồng súng chào!

    00:30 > -Lạy Chúa, ông ta thích cảnh này lắm!
    -Tôi chắc ông ta ghét nó.

    00:34 > Hôm nay các vị Tướng đang nổi tiếng ở Pháp...

    00:37 > ...qua chiến đấu ở mặt trận phía Tây.

    00:40 > Không như các thống đốc quân sự ở Ấn Độ.

    00:44 > Cái quỷ gì đang trở lại nơi đó vậy?

    00:47 > Chắc là ông Ấn độ đã làm chộn rộn ở Châu Phi ấy mà.

    00:50 > Người phục vụ của tôi kể rằng ông ta có mặt trên tàu.

    00:53 > Ông ta ở đàng kia kìa.

    00:57 > Chúa ơi, ông ta ăn mặc như thằng cu-li!

    00:59 > Tôi những tưởng ông ta là một luật sư.

    01:01 > Thưa ông Gandhi, phải chăng ông từ chối mặc Âu phục?

    01:05 > Không, tôi không từ chối như thế.

    01:07 > Tôi chỉ muốn mặc theo cách của các chiến hữu của tôi trong tù.

    01:10 > Ông có ủng hộ những nỗ lực trong Thế Chiến không?

    01:12 > Nếu tôi ước được vui hưởng nbững lợi ích và sự bảo vệ của Đế quốc Anh...

    01:17 > ...thì tôi thật sai lầm vì không giúp cho cuộc tự vệ của nó.

    01:21 > Giờ đây trở về Ấn độ, ông sẽ làm gì?

    01:23 > Tôi không biết.

    01:25 > -Tôi không biết.
    -Xin hỏi một câu nữa.

    01:27 > Là một phụ nữ Ấn độ, theo cách nào bà chấp nhận sự ngược đãi của nhà tù?

    01:31 > Lòng tự trọng của tôi có được là do theo sau chồng tôi.

    01:34 > Cám ơn bà rất nhiều.

    01:42 > Chỉ vài lời thôi, rồi chúng tôi sẽ đưa ông bà đến chốn văn minh.

    01:45 > Tôi xin phép.

    01:58 > Tôi rất vui khi trở về quê hương...

    02:05 > ...và tôi cám ơn sự đón chào của quý vị.

    02:26 > Tôi sẽ theo sau cùng bà xã của ông.

    02:27 > -Đừng lo.
    -Mọi việc đều được sắp đặt.

    02:33 > -Người thanh niên kia là ai vậy?
    -Đấy là anh Nehru trẻ.

    02:36 > Anh ta có sự thông minh cùa người cha, nét đẹp của người mẹ.

    02:39 > ...và sức quyến rũ tựa như liêu trai.

    02:41 > -Nếu bọn chúng không phá nát anh ta ở Cambridge--
    -Vẫy chào đi chứ!

    02:45 > ...thì anh ta có lẽ lên cao hơn nữa.

    02:52 > Tôi phải nói, là một luật sư vụng về ở Bombay này, khi tôi mới gặp ông...

    02:57 > ...tôi đã không nghĩ tôi sẽ đón chào ông như vị anh hùng dân tộc.

    02:59 > Tôi khó được như thế, thưa ông Patel.

    03:01 > Đúng, ông đúng là như thế!

    03:03 > Đã 200 năm kể từ khi một người Ấn độ sỉ nhục

    03:06 > ...Đế quốc Anh và đã trốn thoát được hình phạt.

    03:09 > Và xin đừng gọi tôi là ông Patel.
    Ông không còn là một thư ký quèn nữa mà.

    03:38 > Vị Thống đốc quân sự mới của Tỉnh Tây-Bắc đã có mặt trên con tàu ấy.

    03:43 > Điều quá xấu là anh đã trở về với vé hạng ba.

    03:45 > Ông ta có lẽ mang ấn tượng...

    03:47 > ...bởi một luật sư thành công vốn vượt trội Tướng Smuts.

    03:52 > Vâng, tôi chắc vậy.

    04:04 > Bà cũng liên quan đến chứ, thưa bà Nehru?

    04:08 > Không. Tôi dành những chuyện thực tế cho chồng tôi lo...

    04:12 > ...và chuyện cách mạng cho con trai của tôi.

    04:14 > Ông Gandhi, tôi muốn ông gặp ông Jinnah, người cùng đứng ra tổ chức...

    04:18 > ...thành viên của đại hội và là lãnh đạo của Hội đoàn Hồi giáo.

    04:21 > Chào ông.

    04:22 > Và đây là ông Prakash mà tôi sợ...

    04:25 > ...đang chờ tòa xét xử về việc nổi loạn và cổ vũ giết người.

    04:29 > Tôi đã không thật sự bóp cò súng, ông Gandhi à.

    04:32 > Tôi chỉ đơn giản đã viết...

    04:33 > ...nếu một người Anh giết một người Ấn vì tội không tuân luật pháp Anh...

    04:37 > ...thì nghĩa vụ của một người Ấn là giết một người Anh...

    04:39 > ...vì người Anh cưỡng đặt luật lệ của hắn trên vùng đất không phải của hắn.

    04:42 > Đấy là một phản biện thông minh. Có lẽ nó không tạo ra đoạn kết mà anh mong muốn.

    04:46 > Ông Gandhi, hy vọng ông sẽ cùng chúng tôi đấu tranh cho quyền cai trị quê nhà.

    04:50 > -Xin lỗi, được chứ Mohan?
    -Tôi muốn ông ấy gặp một người.

    04:54 > Xin lỗi.

    04:58 > Xin lỗi vì thúc giục ông.

    05:01 > Ông ta đã nói với báo chí là sẽ ủng hộ nước Anh trong Thế Chiến.

    05:03 > Đấy là sự bất bạo động dành cho ông.

    05:07 > Ông biết đó, Mohan...

    05:09 > ...bây giờ tôi công nhận một tội lỗi.

    05:11 > Tôi đã không quyết định đi đến Nam Phi.

    05:14 > Giáo sư Gokhale đã cử tôi.

    05:18 > Ông Gandhi, chúng tôi đang cố gắng tạo dựng một quốc gia.

    05:20 > Nhưng người Anh cứ tìm cách chia cắt chúng tôi...

    05:23 > ra thành những tôn giáo, những tiểu quốc, những quận hạt.

    05:28 > Những gì anh viết ở Nam Phi...

    05:31 > ...là điều chúng tôi cần tại đây.

    05:32 > Tôi còn phải tìm hiểu nhiều lắm về Ấn Độ.

    05:35 > Và tôi phải bắt đầu hành nghề trở lại.
    Người ta cần tiền để phát hành một tờ báo.

    05:39 > -Vô nghĩa. Tiếp nữa đi Charlie.
    -Đây là cuộc đàm luận của người Ấn độ.

    05:43 > Chúng tôi không muốn có ở đây một tên đế quốc các ông.

    05:46 > Đúng thôi, tôi sẽ đi và viết báo cáo cho vị thống đốc.

    05:50 > Ông đi đi và tìm ra một phụ nữ Ấn giáo đẹp đẽ...

    05:52 > ...và cải đạo cho bà ta thành người Cơ đốc.

    05:54 > Điều ấy cũng nhiều phiền toái như ông được phép.

    05:59 > Đi nhé, chúng ta tìm một góc yên tĩnh.

    06:02 > Giờ thì ông quên nghề nghiệp của ông đi.

    06:06 > Ông có những thứ khác để làm.

    06:09 > Ấn độ có nhiều người hết sức giàu.

    06:12 > Và chính đặc quyền của họ để nuôi dưỡng nỗ lực của một số ít...

    06:17 > ...vốn có thể nâng Ấn Độ đi lên từ cảnh nô lệ và sự thờ ơ.

    06:21 > Tôi sẽ lưu ý đến vấn đề ấy.

    06:23 > Ông bắt đầu tờ báo của ông đi.

    06:24 > Tôi cần nói vài lời.

    06:26 > Đến đây, chúng ta ngồi xuống.

    06:28 > Ấn Độ là một quốc gia xa lạ với tôi.

    06:30 > Thay đổi tình trạng ấy đi.

    06:33 > Hãy đi và tìm thấy Ấn Độ.

    06:35 > Không phải những thứ mà anh thấy ngay đây...

    06:37 > ...mà là Ấn Độ thật sự.

    06:40 > Ông sẽ nhận biết những điều cần phải nói ra...

    06:43 > ...những điều chúng ta cần phải nghe.

    06:52 > Khi tôi thấy ông trong áo quàng vai, tôi biết.

    06:57 > Tôi biết tôi có thể chết thanh thản.

    07:01 > Hãy tạo cho Ấn độ niềm tự hào.

    10:31 > Charlie, xin làm ơn. Cả hai ông đang dại dột đấy.

    10:33 > -Nhưng không khí thì thật đáng yêu.
    -Dù sao, cũng không có chổ trong đó.

    10:37 > Làm ơn! Trở vào đi.

    10:40 > Làm ơn không được bạo động.

    10:41 > Để tôi bám bằng hai tay, nếu không tôi sẽ té ngã.

    10:45 > Ông người Anh ơi, thưa ngài!

    10:47 > Lên đây này. Có chổ ở trên đây!

    10:51 > Đặt chân của ông lên cửa sổ. Lên đây.

    10:53 > Lên đây!

    11:01 > -Ông đang làm gì vậy?
    -Tôi đang đến gần hơn với Chúa.

    11:07 > Charlie! Cẩn thận nhé!

    11:09 > Thả ra. Thả ra!

    11:12 > -Thả ra!
    -Trời đất!

    11:26 > Xin chào.

    11:29 > -Ông thấy chưa?
    -Thoải mái nhất.

    11:32 > Thưa ngài.

    11:35 > Ông theo đạo Cơ đốc phải không?

    11:36 > Vâng, tôi là người Cơ đốc.

    11:38 > Tôi biết một người Cơ đốc.

    11:41 > Bà ta uống máu.

    11:44 > Máu của Giê-Su. Mỗi Chủ nhật.

    11:50 > Charlie!

    11:56 > -Rất được việc, thưa ngài.
    -Rất an toàn.

    11:59 > Gập mình xuống!

    12:03 > -Cầu Chúa đi, thưa ngài.
    -Bây giờ là lúc tốt nhất để thành người Ấn giáo.

    Phim GANDHI (phần 3/16)


    00:16 > Tôi xin chào mừng tất cả quý vị.

    00:20 > Từng người trong quý vị.

    00:22 > Chúng ta không có điều gì bí mật cả.

    00:33 > Chúng ta bắt đầu bằng cách hiểu rõ...

    00:36 > ...về điều luật mới của Tướng Smuts.

    00:40 > Ngày nay mọi người Ấn độ đều phải lăn dấu tay...

    00:43 > ...giống như bọn tù hình sự.

    00:44 > Cả đàn ông lẫn đàn bà.

    00:46 > Không một cuộc hôn nhân nào đuợc xem hợp lệ ngoài trừ hôn nhân của người Cơ đốc giáo.

    00:50 > Theo đạo luật này...

    00:52 > ...vợ và mẹ của chúng ta là những con điếm.

    00:56 > Và mỗi người đàn ông ở đây đều là con hoang.

    01:03 > Ông ta trở nên quá giỏi về việc này.

    01:08 > Và một viên cảnh sát...

    01:11 > ...đi ngang qua một chỗ trú của người Ấn Độ...

    01:14 > ...Tôi sẽ không gọi đấy là những ngôi nhà...

    01:16 > ...được phép đi vào và yêu cầu trình thẻ của bất cứ phụ nữ Ấn độ cư ngụ trong đó.

    01:20 > Mẹ kiếp bọn chúng!

    01:24 > Quý vị nên hiểu...

    01:26 > ...anh ta không phải đứng tại cửa vào.

    01:30 > Anh ta được phép vào bên trong.

    01:32 > Tôi sẽ không cho phép việc ấy!

    01:34 > Tôi thề với thánh A-la.

    01:36 > Tôi sẽ giết người nào đưa ra sự lăng mạ đó với nhà của tôi và vợ tôi...

    01:41 > ...và để bọn chúng treo cổ tôi!

    01:47 > Tôi xin thưa: Chỉ nói không thôi sẽ chẳng có nghĩa gì cả!

    01:52 > Giết vài quan chức trước khi họ làm nhục một phụ nữ Ấn Độ.

    01:57 > Thì có lẽ họ sẽ nghĩ lại về những luật lệ như thế.

    02:01 > Vì cớ ấy, tôi sẵn lòng hy sinh!

    02:13 > Tôi tán dương sự can đảm như thế.

    02:16 > Tôi cần đến sự can đảm như thế...

    02:19 > ...bởi vì, với cớ ấy, tôi cũng chuẩn bị hy sinh.

    02:23 > Nhưng, thưa các bạn...

    02:25 > ...không có cớ nào khiến tôi sẵn sàng giết người.

    02:31 > Bất cứ chuyện gì họ gây cho chúng ta...

    02:33 > ...chúng ta sẽ không tấn công một ai...

    02:35 > ...không giết một ai cả.

    02:37 > Nhưng chúng ta sẽ không để họ lăn dấu tay, không một ai trong chúng ta.

    02:42 > Họ sẽ bỏ tù chúng ta. Họ sẽ phạt chúng ta. Họ sẽ tịch thu tài sản của chúng ta.

    02:46 > Nhưng họ không thể chiếm đoạt lòng tự trọng của chúng ta...

    02:49 > ...nếu chúng ta không giao nó cho họ.

    02:51 > Ông đã từng ở tù chưa?

    02:54 > Chúng đánh đập và tra tấn chúng tôi.
    -Tôi xin nói--

    02:57 > Tôi đang yêu cầu quý vị tranh đấu.

    03:01 > Tranh đấu chống lại sự giận dữ của họ, chứ không phải để kích động nó.

    03:06 > Chúng ta sẽ không đánh trả một đòn nào.

    03:11 > Nhưng chúng ta sẽ nhận lãnh đòn thù của họ.

    03:13 > Và qua nỗi đau của chúng ta...

    03:15 > ...chúng ta sẽ khiến họ nhận ra sự bất công của họ.

    03:19 > Và như thế sẽ gây tổn thương...

    03:21 > ...như mọi cuộc đấu tranh đều gây tổn thương.

    03:25 > Nhưng chúng ta không thể thua cuộc.

    03:27 > Chúng ta không thể thua.

    03:31 > Họ có thể tra tấn thân xác tôi...

    03:34 > ...đập gãy xương tôi...

    03:36 > ...thậm chí giết tôi chết.

    03:38 > Như thế...

    03:40 > ...họ sẽ lấy được xác chết của tôi...

    03:43 > ...nhưng không lấy được sự tuân phục của tôi.

    04:06 > Chúng ta là người Ấn giáo và người Hồi giáo...

    04:10 > ...mỗi chúng ta là con cái của Thượng đế.

    04:14 > Chúng ta hãy long trọng tuyên thệ với Ngài...

    04:18 > ...rằng, dù bất cứ điều gì xảy ra...

    04:22 > ...chúng ta sẽ không tuân thủ điều luật này.

    05:06 > Thượng đế cứu rỗi Đức Vua nhân từ của chúng ta

    05:11 > Thượng đế cứu rỗi Đức Vua vĩ đại của chúng ta

    05:16 > Thượng đế cứu rỗi Đức Vua của chúng ta

    06:21 > Đấy là những nhân công theo hợp đồng.

    06:24 > Họ phải làm việc trong các hầm mỏ.

    06:26 > Các ông đã bỏ tù các đồng chí của họ.

    06:28 > Khi các ông trả tự do cho những người bị tù...

    06:30 > ...thì những nhân công này sẽ trở lại làm việc.

    06:32 > Tôi vừa cảnh báo ông.

    06:35 > Chúng ta vừa cảnh báo lẫn nhau.

    06:46 > Tôi không nghĩ rằng như thế sẽ thuận lợi.

    07:33 > Giữ ổn định hàng ngũ.

    07:36 > Ngừng lại!

    07:48 > Phi ngựa lên, tiến!

    07:53 > Chúng ta nên nằm xuống.

    07:55 > Cúi xuống!

    07:57 > Đám ngựa sẽ không đạp lên chúng ta đâu.
    -Nằm xuống!

    08:39 > Đi theo tôi! Đi theo tôi!

    09:02 > Bây giờ chúng ta làm cái quỷ gì?

    09:04 > Để cho bọn chúng diễu hành.

    09:09 > Đợi đến thời điểm tốt, đợi đến cơ hội tốt...

    09:13 > ...ta sẽ tóm bọn chúng.

    09:18 > Một đạo luật! Một Đức Vua!

    09:20 > Một đạo luật! Một Đức Vua!

    09:28 > Một số trong các bạn có lẽ đang vui sướng vì ông Gandhi vừa bị bỏ tù.

    09:33 > Nhưng tôi xin yêu cầu các bạn, tụ tập trong nhà thờ này...

    09:37 > ...công nhận rằng chúng ta đang chứng kiến vài điều mới mẻ...

    09:41 > ...vài điều khó tưởng ra, khá khác thường...

    09:45 > ...rằng không đáng ngạc nhiên về việc chính quyền đang bối rối.

    09:49 > Điều ông Gandhi vừa buộc chúng ta làm...

    09:52 > ...là đặt những câu hỏi về chính chúng ta.

    09:56 > Với người Cơ đốc, đấy là những câu hỏi khó trả lời.

    10:01 > Theo cách nào chúng ta đối xử với những người chống lại luật lệ bất công?

    10:08 > ...những người ấy không bạo động...

    10:10 > ...nhưng cũng không tuân theo.

    10:13 > Là người Cơ đốc, hay là người chưa nghe những lời ấy--

    10:30 > Tôi nhận ra họ sẽ không chừa một ai.

    10:34 > Không, ông đã gây sự ngạc nhiên.

    10:37 > Chuyện ấy lan khắp nơi trong trại giam.

    10:39 > Chúng tôi nghĩ họ rất sợ báo chí Anh.

    10:41 > Tôi cũng nghĩ vậy.

    10:52 > Tôi không biết họ đã bỏ ai ngoài kia để làm việc này.

    10:57 > Họ có chạm vào những phụ nữ không?
    -Vợ tôi đã công khai chống lại luật ấy.

    10:58 > Họ vừa bắt giữ bà ta và bốn người khác.

    11:03 > Việc ấy đã gây chia rẽ trong chính phủ.

    11:05 > À, đấy là một thắng lợi.

    11:08 > Nếu chúng ta kiên trì, nó sẽ không phải là chiến thắng cuối cùng.

    11:11 > Ông đừng lo.

    11:13 > Tôi chưa hề thấy những người kiên quyết đến thế.

    11:16 > Ông đã chỉ họ một cách tranh đấu.

    11:23 > Gandhi!

    11:25 > Tôi muốn gặp Gandhi!

    11:27 > Thằng bán dạo nào thế?

    12:10 > Ông Gandhi.

    12:13 > Tôi nghĩ chúng ta có thể nói chuyện một chút.

    12:17 > Cám ơn, Daniels.

    12:22 > Ông uống một ly rượu nhé?

    12:24 > Cám ơn, không.

    12:26 > Có lẽ một chút trà nhé?
    -Tôi đã dùng bữa ở nhà giam.

    12:34 > Mời ông đến đây và ngồi xuống.

    12:51 > Ông Gandhi.

    12:53 > Nhiều hay ít tôi đã quyết định yêu cầu Nghị Viện hủy bỏ sắc luật...

    12:56 > ...mà ông đã phản đối như thế.

    13:00 > Nếu ông đã yêu cầu, Tướng Smuts, tôi chắc điều đó sẽ được thực hiện.

    13:04 > Không hoàn toàn đơn giản như thế đâu.

    13:06 > Vì lý do nào đấy, tôi đã mong rằng không.

    13:10 > Tôi đã suy nghĩ về việc đòi hỏi một ủy ban hoàng gia....

    13:12 > điều nghiên về luật mới này.

    13:15 > Tôi nghĩ tôi có thể bảo đảm họ sẽ khuyên hủy bỏ sắc luật này.

    13:20 > Tôi chúc mừng họ.

    13:21 > Nhưng có lẽ họ cũng khuyên...

    13:23 > ...rằng việc nhập cư dân Ấn độ trong tương lai sẽ bị hạn chế chặt chẽ...

    13:28 > ...thậm chí bị ngưng hẳn.

    13:37 > Nhập cư không phải là vấn đề mà chúng tôi tranh đấu.

    13:42 > Thật sai lầm nếu chúng tôi đặt vấn đề ấy, bây giờ chúng tôi...

    13:47 > Chúng tôi đang ở vào một vị trí thuận lợi.

    13:56 > Tôi sắp ký lệnh thả tất cả tù nhân trong vòng 24 giờ tới.

    14:01 > Riêng ông được tự do kể từ lúc này.

    14:12 > Xem như chúng ta đã thỏa thuận.

    14:14 > Vâng, vâng

    14:16 > Chỉ có điểu là với bộ đồ này, tôi thích đi bằng taxi hơn.

    14:21 > Đúng rồi. Tốt.

    14:25 > Tôi e rằng tôi không đồng xu nào.

    14:30 > Tôi cũng không có.

    14:31 > Tôi rất tiếc.

    14:34 > Daniels...

    14:35 > ...anh cho ông Gandhi mượn một đồng shilling để đi taxi nhé?

    14:40 > Xin thứ lỗi, thưa ông.

    14:42 > Ông sẽ đi bao xa, Gandhi?

    14:44 > Bây giờ công việc đã được yên ổn, tôi suy nghĩ nghiêm túc việc trở về Ấn Độ.

    14:50 > Nhưng một đồng shilling sẽ rất tốt vào lúc này.

    15:01 > Cám ơn.

    15:08 > Tôi mang ơn nhiều, thưa ông Daniels...

    15:10 > ...nhưng tôi có thể tìm thấy lối ra của mình.

    Khách toạc viết:
    Chào các bạn,
    Nói chuyện chữ nghĩa là nghề của tôi:
    Sử dụng mới đúng, xử dụng > SAI. Vì sao? Sử 'sai khiến' dụng 'dùng'
    Sử dụng là 'kiểm soát, sai khiến, bảo' người hay vật làm theo ý của người đứng vai chủ trong câu: Tôi sử dụng giỏi máy điện toán 'computer' (không phải máy tính 'calculator')
    Xử 'xét xử, giải quyết' > xử lý, xử sự, v.v..
    Vài giòng góp tiếng cho vui. Ai thắc mắc về từ-ngữ tiếng Việt, tôi xin được mạn phép trà lời. Đa tạ.

    Khàch toạc mới học tiếng Việt

    Cám ơn bác.
    Tôi sinh trưởng ở miền Nam. Ông Bà cụ thân sinh ra tôi là dân gốc Hà Đông, vào Sài Gòn từ năm 1940.
    Cách giải thích của bác rất có lý.

    Nguyễn Jung

    * Tôi sẽ báo cáo khi nào công việc được làm xong.
    Nên hiểu cách nào?

    - Việc báo cáo xảy ra ở đúng thời điểm công việc được làm xong
    - Báo cáo để biết công việc sẽ được làm xong vào ngày giờ nào

    À, Các bác cứ tự nhiên bình luận về các câu văn. XHCN và VNCH là bạn với nhau, nên không ngại phiền hà gi cả :D

    * "Chúng ta tránh đi trên vỉa hè như những người khác."
    Ta nên được hiểu theo cách nào sau đây?

    - chúng ta tránh [việc đi trên vỉa hè] như những người khác (nghĩa là chúng ta và những người khác đều tránh)
    - chúng ta tránh [đi trên vỉa hè như những người khác] (nghĩa là chúng ta tránh, còn những người khác cứ đi)

    * Tôi đã được chuẩn nhận là luật sư ở Luân Đôn.
    Hiểu cách nào sau đây mới đúng?

    - Việc chuẩn nhận ... đã xảy ra ở Luân Đôn.
    - ... bằng luật sư có giá trị ở Luân Đôn.

    * Họ sẽ thấy chúng ta chuẩn bị tốt hơn lần này. (có ba cách hiểu)

    - họ sẽ thấy ... lần này.
    - ... ta chuẩn bị tốt hơn lần này.
    - ... ta chuẩn bị tốt hơn so với lần này

    * Bây giờ chúng ta đốt thẻ kiểm tra của ủy ban và những ủng hộ viên.

    Không lẽ chúng ta đốt những ủng hộ viên? :D

    visitor viết:

    Bác nói đúng nhưng cái này cũng thường thôi bác. Lâu nay NV hay có quen bỏ chữ 'của' trong sở hữu cách. Ví dụ 'bác tôi', 'bà tôi', 'xe tôi', 'đường làng tôi', ... thay cho 'bác của tôi', 'bà của tôi', 'xe của tôi', 'đường của làng tôi', ...

    Liên quan đến việc bỏ chữ, tôi vừa đọc báo thấy họ dùng cả 2 từ có vẻ ngược nhau cho cùng một loại áo: "áo ấm" và "áo lạnh". Đọc những từ này ai cũng hiểu loại áo này dùng để giữ ấm cho cơ thể dù 'lạnh' và 'ấm' có nghĩa ngược nhau. Hơn nữa cả 2 từ "áo ấm" và "áo lạnh" đều nghe xuôi tai. Thế mới biết TV đôi khi cũng 'vô luật' nhỉ. Tôi cho "áo ấm" phải được viết chính xác là "áo giữ ấm" và "áo lạnh" phải viết chính xác là "áo chống lạnh". Nhưng thói quen khó bỏ nên mọi người (cả tôi nữa hihi) đều chấp nhận.

    Bác Khách toạc ơi, bác nói chữ nghĩa là nghề của bác, xin hỏi bác, có người thắc mắc câu "dĩ hạ hải chi hà tân" nghĩa là gì? Tôi hỏi mấy cụ giỏi chữ nho chưng chẳng cụ nào giải thích được, xin bác giải thích hộ cho mọi người biết. Cũng trong mục này có bà hỏi muốn viết truyện cười (hài hước) thì làm thế nào? Cũng chẳng thấy ai trả lời. Tôi rất thích đọc truyên cười nhưng cũng không biết viết, chỉ muốn ai mách cho cách viết thì hay biết mấy. Bác có biết thì mách luôn thể. Có cái mục này để mọi người trao đổi mọi vấn đề cho vui, thích đáo để.

    Chào các bạn,
    Nói chuyện chữ nghĩa là nghề của tôi:
    Sử dụng mới đúng, xử dụng > SAI. Vì sao? Sử 'sai khiến' dụng 'dùng'
    Sử dụng là 'kiểm soát, sai khiến, bảo' người hay vật làm theo ý của người đứng vai chủ trong câu: Tôi sử dụng giỏi máy điện toán 'computer' (không phải máy tính 'calculator')
    Xử 'xét xử, giải quyết' > xử lý, xử sự, v.v..
    Vài giòng góp tiếng cho vui. Ai thắc mắc về từ-ngữ tiếng Việt, tôi xin được mạn phép trà lời. Đa tạ.

    Khàch toạc mới học tiếng Việt

    Phim GANDHI (phần 2/16)


    00:18 > Có phóng viên người Anh. Tôi đã bảo ông anh ta sẽ tới.

    00:22 > Ông cũng đã nói bài viết của ông sẽ lôi cuốn cả ngàn người.

    00:29 > Ít nhất một số người Ấn giáo đã mang vợ của họ theo.

    00:32 > Không phải. Tôi đã yêu cầu vợ tôi tổ chức việc ấy.

    00:37 > Vài người trong đám đang bỏ đi.

    00:48 > "Thưa quý ông bà:

    00:50 > Chúng tôi mời quý vị tụ tập nơi đây để giúp tuyên bố quyền của chúng ta...

    00:54 > ...được đối xử bình đẳng như những công dân của đế quốc này.

    00:58 > Chúng tôi không đi tìm sự xung đột.

    01:00 > Chúng tôi biết sức mạnh của các lực lượng được dàn ra chống lại chúng ta...

    01:04 > ...biết rằng vì thế nên chúng ta chỉ có thể dùng các phương cách hòa bình.

    01:09 > Nhưng chúng ta xác quyết rằng công lý sẽ được thực thi.

    01:14 > Biểu tượng của địa vị chúng ta được thể hiện trong thẻ kiểm tra này...

    01:18 > ...mà lúc nào chúng ta cũng phải mang theo...

    01:21 > ...nhưng không người Châu Âu nào thậm chí cần phải có thẻ ấy.

    01:24 > Bước đầu tiên nhắm vào việc thay đổi địa vị của chúng ta....

    01:27 > ...là loại bỏ sự khác biệt giữa chúng ta và người Âu.".

    01:38 > Bây giờ à?

    01:45 > Ông viết xuất sắc, nhưng còn nhiều thứ ông cần học hỏi về cách điều hành nhân sự.

    01:51 > "Chúng tôi không muốn châm ngòi cho...

    01:54 > ...sự sợ hãi hay thù hận của một ai.

    01:58 > Nhưng chúng tôi yêu cầu quý vị...

    02:00 > ...người Ấn giáo, người Hồi giáo và người Sikh...

    02:03 > ...giúp chúng tôi bật sáng bầu trời...

    02:06 > ...và đầu óc của nhà chức trách người Anh...

    02:09 > ...qua sự phản kháng của chúng ta đối với sự bất công này."

    02:15 > Bây giờ chúng tôi đốt thẻ kiểm tra của ủy ban và của những ủng hộ viên.

    02:20 > Chúng tôi yêu cầu quý vị cho thẻ kiểm tra của mình vào ngọn lửa.

    02:23 > Đồ chó má!

    02:31 > Những thẻ kiểm tra ấy...

    02:32 > ...là tài sản của chính phủ!

    02:35 > Và tôi sẽ bắt giữ kẻ đầu tiên cố gắng đốt thẻ!

    02:50 > Dẫn hắn đi khỏi đây.

    03:14 > Thằng nhỏ con...

    03:15 > ...thằng bán dạo...

    03:17 > ...thằng con hoang!

    03:20 > Bây giờ! Còn thêm nữa không?

    03:23 > Nếu mấy người muốn rắc rối kiểu này thì sẽ toại nguyện.

    03:50 > Để cho tôi đi!

    03:52 > Để cho tôi đi!

    04:13 > Ngưng ngay.

    04:33 > Các tờ báo Luân Đôn vừa đến từ Mũi Hảo Vọng.

    04:36 > Tệ nhất là tờ Thư Tín Hàng Ngày.

    04:37 > Chúng nói việc đốt cháy thẻ kiểm tra--

    04:39 > -Báo cho ông Herzong tới gặp tôi.
    ---là hành động có ý nghĩa nhất...

    04:42 > ... trong công vụ thuộc địa kể từ sau Bản Tuyên ngôn Độc lập

    04:46 > Họ sẽ thấy chúng ta chuẩn bị kỹ hơn vào lúc này.

    04:48 > Ông Gandhi sẽ nhận ra ông ta chỉ phí công và chẳng được gì cả.

    04:53 > "Một thẩm phán Tòa Thượng thẩm đã xác nhận ông Gandhi...

    04:56 > ...sẽ có đủ quyền kiện tội hành hung ra tòa...

    05:00 > ...vì ông ta lẫn ông Khan không ai đã chống trả việc bắt giữ."

    05:03 > Anh đã nói với em về luật pháp Anh.

    05:05 > Như em đã nói với anh về cảnh sát Anh.

    05:09 > Vào đi.

    05:12 > Cha, các con rất mừng vì cha đã trở về.

    05:15 > Và cha cũng vui khi trở về.

    05:17 > Tới đây nào.

    05:20 > Coi chừng mặt của anh nhé.

    05:28 > Ngày mai cha sẽ kể cho các con về thời gian cha nằm bệnh viện của cảnh sát.

    05:33 > Tới đây, tới đây.

    05:40 > Giống hệt những quý ông người Anh đúng nghĩa. Anh tự hào về chúng.

    05:43 > Chúng hãy còn bé và chúng là người Ấn Độ.

    05:49 > Em tháo cái này ra giùm chứ? Nó cứ thắt lại mỗi khi anh nói.

    05:59 > Đã lấy nó rồi.

    06:09 > Có lẽ ông là Gandhi.

    06:12 > Tôi đã tưởng ông hẳn to con hơn.

    06:15 > -Xin lỗi.
    -Không, không sao cả.

    06:18 > Thưa ông, Tôi tên là Charlie Andrews.

    06:20 > Tôi vừa từ Ấn độ đến đây.

    06:23 > Tôi từng đọc rất nhiều về ông.

    06:26 > Tôi hy vọng vài điểu tốt trong số đó.

    06:30 > Ông có ngại đi bộ không?

    06:33 > - Có phải ông là Mục sư?
    - Vâng.

    06:35 > Tôi đã gặp vài người đáng chú ý bên Ấn độ.

    06:37 > Và tôi muốn giúp khi đọc những chuyện mà ông đang làm.

    06:41 > -Điều ấy làm có ông ngạc nhiên không?
    -Không còn nữa.

    06:43 > Lúc đầu, tôi cảm thấy kinh ngạc...

    06:45 > ...nhưng khi ông tranh đấu trong một chính nghĩa...

    06:48 > ...người ta dường như đứng bật dậy, tựa như ông, ngay ngoài vỉa hè.

    06:53 > Ngay cả khi việc ấy gây nguy hiểm hay là...

    06:58 > Ê, nhìn cái gì đang đến kìa!

    07:00 > Một mục sư da trắng đang dẫn tên bán dạo da nâu!

    07:05 > Có lẽ chúng ta nên...

    07:07 > Có phải Kinh Tân Ước nói:

    07:08 > "Nếu kẻ thù của ngươi tát ngươi bên má phải, hãy chìa má trái cho hắn luôn"?

    07:12 > Câu này được dùng một cách biểu tượng. Tôi không nghĩ Chúa của chúng ta--

    07:15 > Tôi không chắc lắm.

    07:16 > Tôi từng suy tư rất nhiều về điều ấy.

    07:19 > Tôi ngờ Chúa có ý phán rằng chúng ta phải bày tỏ sự dũng cảm...

    07:21 > ...sẵn lòng lãnh một cú đấm, nhiều cú đấm, để biểu lộ...

    07:24 > ...ta sẽ không đánh trả, cũng như ta sẽ không bị nhụt chí.

    07:27 > Và khi ta làm thế, nó gợi ra chút gì trong nhân tính...

    07:31 > ...khiến lòng thù hận của kẻ ấy đối với ta giảm bớt và sự nể trọng của kẻ ấy tăng lên.

    07:35 > Tôi nghĩ Chúa Giê-su đã nắm vững điều ấy, và tôi từng nhận ra nó tạo kết quả tốt.

    07:39 > Xin chào.

    07:40 > Bước ngay khỏi vỉa hè, thằng mọi đen!

    07:43 > -Đúng, bước ra ngay.
    -Thằng mọi đen!

    07:46 > Colin, mày đang làm gì đấy?

    07:48 > Không làm gì hết.

    07:49 > Đi ra ngoài chỗ nào cho tao thấy mày!

    07:55 > Tao hỏi rồi, mày đang làm gì đấy?

    07:57 > Bọn tôi chỉ thử dọn dẹp khu hàng xóm.

    08:00 > Mày bị trễ giờ đi làm.
    Tao tưởng mày đã đi 10 phút trước rồi chứ.

    08:04 > Tới luôn đi!

    08:12 > Cậu sẽ thấy có đủ chỗ trên vỉa hè cho tất cả chúng ta.

    08:22 > -Thật là may mắn.
    -Tôi nghĩ ông do Chúa sai đến.

    08:24 > Vâng đúng, nhưng tôi không quá ích kỷ khi cho rằng...

    08:27 > ...Chúa dự định ngày của Ngài dựa vào những điều khó xử cùa tôi.

    08:33 > Tôi giả thiết ông có thể gọi đấy là một nông trại cộng đồng.

    08:35 > Nhưng ông đều đưa ra những kết luận giống nhau.

    08:38 > Kinh Gita của chúng tôi, Kinh Koran của người Hồi, Kinh thánh của ông.

    08:41 > Đấy luôn là những thứ đơn giản làm ta sửng sốt.

    08:44 > "Hãy yêu mến người hàng xóm của ngươi như yêu chính mình."

    08:48 > Không luôn luôn được thực hành...

    08:49 > ...nhưng đấy là thứ mà người Ấn giáo chúng tôi có thể học được rất nhiều.

    08:52 > Phải chăng đấy là thứ mà ông đang đi tìm ở nông trại này?

    08:55 > À, chúng ta chắc chắn sẽ thử xem.

    08:57 > Tin xấu, tôi e như thế.

    08:59 > Họ sắp thay đổi những điều luật về dân da màu.

    09:06 > Việc ấy cần thời gian...

    09:08 > ...nhưng cần được thực thi cách công bằng.

    09:11 > Chúng ta không muốn tạo một sự bất công chỉ đơn thuần vì ông Gandhi...

    09:14 > ...đang lạm dụng luật pháp đương thời của chúng ta.

    09:17 > Chỉ một chút thôi, xin ông vui lòng.

    09:22 > Xin ông tha lỗi.

    09:25 > Nhưng trong một chuyến đi ngắn...

    09:27 > ...tôi không phí nhiều thời gian cho vấn đề dân Ấn độ, thưa ông Walker.

    09:31 > Đấy là một yếu tố quá nhỏ ở Nam Phi.

    09:35 > À, đấy là tin tức vào lúc này.

    09:38 > Tôi dự tính báo cáo về tình hình khai quặng mỏ ở đây...

    09:41 > -...cũng như về nền kinh tế.
    -Tốt đấy.

    09:43 > Nhưng tôi muốn gặp ông Gand-ai này.

    09:45 > Gandhi.

    09:49 > Dĩ nhiên.
    Dân phương Tây chúng ta nhạy cảm...

    09:51 > ...với những người từ Ấn độ vốn nặng về tâm linh.

    09:55 > Nhưng với cương vị một luật sư đứng tuổi, tôi xin cảnh báo ông.

    09:58 > Ông Gandhi là người tinh anh như ông sẽ có dịp gặp...

    10:01 > ...tuy nhiên ông ta có vẻ thuộc về một thế giới khác.

    10:04 > Nhưng tôi chắc một phóng viên như ông có đủ thứ chuyện và không cần tìm gặp việc ấy.

    10:07 > Tôi hy vọng như vậy.
    Cám ơn ông đã dành cho thời gian, thưa ông.

    10:14 > Như thế đấy không phải chủ nghĩa tâm linh cũng không là chủ nghĩa dân tộc.

    10:17 > Chúng ta không phản kháng bất cứ điều gì trừ ý tưởng cho rằng con người không thể sống chung.

    10:21 > Ông thấy chưa?

    10:23 > Người Ấn giáo, người Hồi giáo...

    10:25 > ...người Sikhs, người Do Thái...

    10:28 > ...ngay cả người Cơ đốc giáo.

    10:30 > Ông Walker của Thời báo New York.

    10:32 > Ông khỏe không?

    10:35 > Nếu không có báo chí, một một tờ báo với thể loại nào đấy...

    10:38 > ...thì ông không thể thống hợp một cộng đồng.

    10:40 > Ông đang làm một nghề rất quan trọng.

    10:46 > Và ông nghĩ một người với nghề quan trọng nên viết điều gì...

    10:49 > ...phải chăng về phản ứng của ông với bộ luật mới nhất của Tướng Smut?

    10:53 > Tôi không biết.

    10:55 > Tôi vẫn đang tìm kiếm một phản ứng.

    10:58 > Ông sẽ tuân theo luật này chứ?

    11:01 > Có những luật lệ bất công vì có những con người bất công.

    11:06 > Các ông chỉ là một thiểu số đang tranh đấu với chính phủ Nam Phi...

    11:09 > ...đó là chưa nói đến Đế quốc Anh.
    Nếu ông là một người thiểu số của một nhóm thiểu số...

    11:14 > ...sự thật vẫn là sự thật.

    11:18 > Kìa là ông Herman Kallenbach...

    11:20 > ...thợ mộc chính, cũng là ân nhân chính của chúng tôi.

    11:23 > Đây là ông Vince Walker của tờ Thời báo New York.

    11:25 > Đây thật là một nơi hết xẩy mà ông vừa đến.

    11:28 > Và ông gọi là khu tĩnh tâm phải không?

    11:30 > Đúng thế.
    Chữ ấy chỉ có nghĩa "cộng đồng".

    11:34 > Nhưng cũng có thể mang nghĩa "ngôi làng" hay "thế giới".

    11:37 > ông Gandhi à, ông là một người đầy tham vọng.

    11:40 > Tôi hy vọng không phải thế.

    11:44 > Tôi nghe nói ông cũng sửa soạn bữa ăn và lau dọn phòng vệ sinh.

    11:48 > -Đấy có phải là một phần của thí nghiệm không?
    -Ba!

    11:52 > Chúng tôi cần một chỗ khác dọn cho bác tài của ông Walker.

    11:57 > Em sẽ cho Tara biết.

    12:00 > Vâng, đấy là một cách để học hỏi rằng lao động của mỗi người...

    12:04 > ...cũng quan trọng như lao động của một người khác.

    12:06 > Trong khi chúng ta đang làm việc này, lau dọn phòng vệ sinh...

    12:09 > ...dường như quan trọng hơn nhiều so với luật lệ.

    12:11 > Xin vui lòng đến đây và tham dự với chúng tôi.

    12:13 > Ông sẽ cần vài thứ trước chuyến đi trở về.

    12:16 > -Xin ông thứ lỗi cho tôi.
    -Vâng, không sao.

    12:30 > Cái gì thế?

    12:32 > Sora được cử đến để bảo em phải...

    12:35 > ...lau dọn nhà vệ sinh công cộng.

    12:37 > Đúng như vậy.
    Mọi người thay phiên nhau làm.

    12:41 > Đấy là việc làm của dân hạ tiện!

    12:42 > Ở nơi đây, không có dân hạ tiện...

    12:45 > ...và không có việc nào thấp hèn cho mỗi chúng ta.

    12:48 > Em là vợ của anh mà!

    12:50 > Còn lý do nào hay hơn.

    12:54 > Khi anh sai bảo.

    12:58 > Những người khác có lẽ nghe lời anh, nhưng anh quên...

    13:02 > ....em đã biết anh khi anh còn bé.

    13:05 > Đấy không phải vì anh.

    13:07 > Mà là do nguyên tắc.

    13:09 > Và em sẽ vui sướng làm việc ấy hoặc không làm gì cả.

    13:14 > Vậy thì không làm gì cả.

    13:20 > Thế thì cũng tốt, đi ngay.
    Cô không đáng ở đây!

    13:22 > Đi ngay và cút khỏi khu tĩnh tâm này.
    Chúng tôi không muốn cô ở đây!

    13:27 > Anh không biết xấu hổ hay sao?

    13:28 > Em là vợ của anh mà!

    13:42 > Anh mong em đi đâu?

    13:46 > Anh đang có vấn đề gì vậy nhỉ?

    13:56 > Anh là con người mà.

    13:59 > Chỉ là con người.

    14:03 > Và thậm chí nó còn khó khăn hơn với những người...

    14:06 > ...vốn không còn muốn tốt như anh muốn.

    14:14 > Anh xin lỗi.

    14:21 > Anh phải trở lại với người phóng viên ấy.

    14:25 > Và em phải...

    14:28 > ...lau dọn nhà vệ sinh công cộng này.

    Phim GANDHI (phần 1)

    Xin tạm dịch thoáng phần phụ đề tiếng Anh sang tiếng Việt dưới đây để ai cần thì tham khảo. Các số ở mỗi dòng chỉ thời gian trong đoạn phim, hiện ra ở góc dưới bên trái của khung hình (theo dạng phút:giây). Bạn có thể mở hai duyệt trình, một cái cho chạy phim, một cái để theo dõi phần dịch tiếng Việt.

    Bác nào có khả năng xin sửa chữa và cho in phụ đề vào phim rồi tải lên các public servers. Cám ơn.

    00:07 CÁC HÃNG PHIM ẢNH ...

    00:15
    Phim của Richard Attenborough
    GANDHI

    00:32
    Cuốn phim này dành tặng cho
    Motilal Kothari,
    Earl Mountbatten của Miến Điện,
    và Pandit Jawaharlal Nehru.
    Nếu không có niềm cảm hứng, sự kêu gọi và lòng tin
    của họ thì phim này đã không được thực hiện.

    00:45
    Tiểu sử của một người không thể được thâu tóm trong lời tường thuật.
    Không có cách nào để phủ hết những điểm quan trọng của mỗi năm tháng,
    để bao gồm mỗi biến cố, mỗi cá nhân đã giúp định hướng cả cuộc đời.
    Điều có thể làm được là sự trung thực để ghi lại và thử tìm cách hiểu rõ tấm lòng của người ấy...

    01:15
    Tân Đề Li, Ấn Độ
    Ngày 30/1/1948

    01:35
    Có nhiều hơn ngày hôm qua.

    02:00
    Ông ấy sẽ dâng lời cầu nguyện trong vườn.
    Chỉ cần đi theo những người khác.

    02:05
    Ông ấy sẽ dâng lời cầu nguyện trong vườn.
    Chỉ cần đi theo những người khác.

    03:22
    Anh à, Cha bị trễ cho buổi cầu nguyện rồi.

    03:29
    Ôi, Trời ơi!

    04:21
    Tâm điểm của buổi lễ khổng lồ này...

    04:25
    ...qua đời theo cung cách ông ta đã từng sống.

    04:28
    Một người dân thường, không giàu có...

    04:31
    ...không tài sản...

    04:32
    ...không một chức tước hay chức vụ chính thức nào.

    04:35
    Ông ta tên Mahatma Gandhi...

    04:37
    ...không là một nhà chỉ huy các đạo quân...

    04:39
    ...hay cai trị những vùng đất rộng lớn.

    04:42
    Ông ta đã không thể hãnh diện về bất cứ thành tựu khoa học...

    04:45
    ...hay một cống hiến nghệ thuật nào.

    04:47
    Nhưng người người...

    04:49
    ...các chính phủ, các lãnh tụ từ khắp thế giới...

    04:54
    ...hôm nay cùng tham dự để tỏ lòng tôn kính...

    04:56
    ...người đàn ông nhỏ con, da sậm nâu với khúc vải bọc quanh thân...

    04:58
    ...người đã dẫn dắt đất nước của mình đến tự do.

    05:02
    Lời của Tướng George C. Marshall...

    05:06
    ...Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ:

    05:09
    "Mahatma Gandhi đã trở thành người phát ngôn...

    05:11
    ...cho lương tâm của toàn nhân loại.

    05:15
    Ông ta là người...

    05:16
    ...đã khiến sự khiêm tốn...

    05:19
    ...và chân lý đơn giản...

    05:21
    ...trở nên hùng mạnh hơn các đế quốc."

    05:22
    Và Albert Einstein đã thêm:

    05:26
    "Những thế hệ sau sẽ khó tin rằng một hiện tượng như thế...

    05:31
    ...đã là hiện thân trong thịt và máu...

    05:34
    ...sinh sống trên quả đất này."

    05:53
    Nam Phi, năm 1893

    06:18
    Nói cho tôi biết...

    06:21
    ...anh có nghĩ về địa ngục không?

    06:24
    Không, tôi cũng thế.

    06:26
    Nhưng một người ở đây này...

    06:29
    ...là tín đồ đạo Cơ đốc, và ông ta viết rằng để tin tưởng--

    06:36
    Xin lỗi, thưa ông.

    06:38
    Ông đã ở Nam Phi bao lâu rồi?

    06:40
    - Một tuần lễ.
    - Tôi không biết ông đã lấy thẻ đi tàu bằng cách nào.

    06:45
    Mày đang làm gì trên xe này vậy, hả thằng cu li?

    06:48
    Tại sao, tôi có vé tàu mà.

    06:50
    Một vé hạng nhất.

    06:54
    - Mày có vé bằng cách nào hả?
    - Tôi đã mua nó qua bưu điện.

    06:56
    Tôi là một luật sư. Tôi đã không--

    06:58
    Không có một luật sư da màu nào ở Nam Phi.

    07:01
    Đến ngồi ở ghế dành cho mày!

    07:02
    - Tôi sẽ đem hành lý của ông đến đó, thưa ông.
    - Không được.

    07:04
    Chỉ một chút, xin vui lòng chờ.

    07:07
    Ông thấy đây chứ?

    07:08
    Mohandas K. Gandhi, luật sư.

    07:11
    Tôi sẽ hướng dẫn một vụ kiện cho một công ty thương mãi Ấn độ.

    07:15
    Mày nghe tao không? Không có luật sư da màu nào ở Nam Phi.

    07:20
    Tôi đã được chuẩn nhận là luật sư ở Luân đôn...

    07:23
    ...và được ghi danh vào Tòa Thượng thẩm về Đăng bạ.

    07:25
    Vì thế, tôi là một luật sư.

    07:28
    Và bởi vì theo ông, tôi là người da màu...

    07:31
    Tôi nghĩ ta có thể suy diễn ra có ít nhất...

    07:33
    ...một luật sư da màu ở Nam Phi.

    07:37
    Thằng mọi đen khôn quá há!

    07:39
    Quăng nó ra ngoài kia.

    07:40
    Mau chuyển cái đít đen của mày về ghế hạng ba...

    07:43
    ...hay tao sẽ cho quăng mày xuống ở nhà ga sắp đến.

    07:45
    Nhưng tôi luôn đi ở hạng nhất!

    08:56
    Nhưng anh là người giàu. Tại sao anh chịu đựng nổi chuyện ấy?

    08:59
    Vâng, tôi giàu. Nhưng tôi là người Ấn độ.

    09:01
    Tôi không mong được đi tàu ở hạng nhất.

    09:04
    - Ở nước Anh, tôi là một sinh viên nghèo.
    - Đấy là chuyện nước Anh.

    09:07
    Nhưng đây là một phần của Đế quốc Anh mà.

    09:09
    Ông Gandhi à, hãy nhìn ông Khan kìa, một thương gia Hồi giáo thành công.

    09:13
    Phần lớn dân Nam Phi xem ông ta chỉ là một người Ấn độ.

    09:17
    Và đại đa số người Ấn độ, hầu hết theo Ấn giáo, giống như ông...

    09:21
    ...đã được chuyển đến đây để làm công việc khai quặng mỏ và gặt hái.

    09:24
    Phần lớn người Châu Âu không muốn người Ấn độ làm nghề nào khác.

    09:26
    - Nhưng điều đó rất phản lại đạo Cơ đốc--
    - Ông Gandhi, ở xứ này...

    09:31
    ...người Ấn độ không được đi dọc vỉa hè cùng với người theo đạo Cơ đốc.

    09:37
    Phải chăng ông muốn nói, ông thuê luật sư Baker...

    9:41
    ...nhưng ông không thể đi xuống phố cùng với vị luật sư?

    09:42
    À, được chứ.

    09:45
    Nhưng tôi phải chịu rủi ro bị đá văng vào rãnh nước bởi ai đó...

    09:48
    ...ít thánh thiện hơn luật sư Baker.

    10:00
    À, thế thì việc ấy phải được tranh đấu.

    10:03
    Chúng ta là con cái của Thượng đế cũng như mọi người khác.

    10:05
    Lạy thánh A-la!

    10:07
    Và ông sẽ cần đến những đạo quân nào?

    10:14
    Tôi sẽ viết cho báo chí...

    10:16
    ...ở đây và ở nước Anh.

    10:18
    Tôi sẽ nhờ đến tòa án.

    10:20
    Ông sẽ gây nhiều rắc rối. Vị thế của chúng ta là--

    10:23
    Chúng ta là những thành viên cùa đế quốc Anh.

    10:25
    Và chúng ta thừa hưởng một nền văn minh cổ đại.

    10:29
    Tại sao chúng ta nên tránh đi trên vỉa hè, mà kẻ khác thì được?

    10:33
    Tôi rất thích ý nghĩ như thế của một luật sư Ấn độ ở Nam Phi.

    10:37
    Tôi dám chắc cộng đồng chúng tôi sẽ giữ ông lại làm việc một thời gian...

    10:41
    ...ngay cả nếu ông gây khá nhiều rắc rối.

    10:46
    Nhất là nếu ông gây khá nhiều rắc rối.

    Hiện nay trên ti vi còn có nhiều chương trình kém chất lượng như "Vua hài đất Việt", nước mình là nước XHCN mà cái gì nhất thì gọi là vua, như thế là vẫn còn cái đuôi phong kiến, theo tôi cái gì là hay, là nhất phải gọi là tổng bí thư, như vậy chương trình "Vua hài đất Việt" phải đổi là "Tổng bí thư hài đất Việt", rồi còn chương trình gì gì nữa rất chán mà tôi quên cả tên như cái gì công sở ấy, chẳng biết ý muốn nói gì, không phải chỉ mình tôi không biết mà nhiều người khác cũng không biết. Có lẽ điều này là do trình độ của các nhà báo kể cả người lãnh đạo đài lẫn các phóng viên và biên tập viên. Lý do nữa có lẽ là do hiện nay nhà nước mình gây khó cho chính nhà báo, nói cái gì cũng sợ phạm chính trị, thế thì thôi, tốt nhất là làm cái gì nhăng nhít cho qua chuyện. Cái chính trị là thống soái, không cho tự do sáng tạo nó đẻ ra những cái điều ấy. Nhiều chương trình rất kém chất trí tuệ. Thì xem các ông nghị phát biểu trong quốc hội vừa qua thì thấy còn kém trí tuệ, nói chi mấy ông được gọi là nhà báo, nhưng thực chất là bồi bút. Hình như xã hội mình đang có một phong trào "thi đua" xuống cấp thì phải, kể cả cấp tướng tá đến cấp dưỡng. Xem bài viết của một tiến sĩ, giáo sư làm đến phó chủ tịch nước thì biết trình độ học hàm học vị và chức tước của nhà nước XHCN này. Ngay trong trang này , có nhiều câu hỏi nêu lên nhưng có mấy ai trả lời đâu, mà nhiều câu lại được chính những ông cốp nói ra, rồi chính các ông ấy không lên tiếng trả lời.

    Tôi muốn viết thêm vài điều nữa.

    Thật sự, trong xã hôi VN hôm nay vẫn còn có những tâm hồn cao thượng. Những đóa Sen nở trong đầm lầy.
    Nhưng những dóa Sen này chỉ là muối bỏ biển, là những hạt cát trong sa mạc. Những đóng góp âm thầm, lặng lẽ trong một xã hội nhiễu nhương.

    Tôi biết, có dịp quen vài người. Thuộc thành phần Trung lưu từ trước 75 cho đến bây giờ. Nhưng họ sẵn sàng bỏ công và của tham gia trực tiếp (không qua hội đoàn nào của Nhà Nước) vào các cuộc quyên góp trong vòng thân hữu, như giúp nạn nhân bão lụt. Họ tổ chức cả những ca mổ mắt hoàn toàn miễn phí, cho người nghèo ở miền quê, do 2 Bác sỹ người VN đứng mổ. Được chuẩn bị từ A đến Z, từ lúc đặt chân lên xe đi Sài Gòn đến khi trở về nhà, có cả thuốc nhỏ mắt sau khi mổ.
    Đâu chỉ được 7 hay 8 ca mổ. Rồi thôi, vì bị làm khó dễ chuyện giấy tờ. Chắc tại họ không làm thủ tục " đầu tiên " cho địa phương.

    Những người như ca sỹ Đàm Vĩnh Hưng và c.o cùng các " đầy tớ ", đúng là những nhân vật trong truyện Vũ Trọng Phụng cách đây gần một Thế kỷ như bác đã viết. Số này thì nhiều, nhiều lắm.

    Xã hội VN hôm nay có nhiều chuyện buồn hơn vui.

    Nguyễn Jung.

    Visitor viết:
    Tôi mạn phép được bàn về vấn đề sau đây, không biết có bị lạc đề trong topic này không, nếu có xin các bác đừng ném đá :). Nếu không phải lạc đề, xin mời ý kiến bình luận.

    Tôi thấy hiện nay, các chương trình vô tuyến của Việt Nam toàn phát sóng những thứ vô bổ. Trước đây có "Song ca cùng thần tượng", hiện nay là Chương trình "Cặp đôi hoàn hảo", đó là một trong những chương trình phục vụ cho chủ trương ngu dân của đám cầm quyền. Người dân Việt nam cả ngày đầu tắt mặt tối đi kiếm ăn, đối phó với tắc đường, với CSGT ăn hối lộ, v.vv tối về có những chương trình giải trí rẻ tiền như "Cặp đôi hoàn hảo" làm người ta quên đi những vấn đề bức xúc của cuộc sống.

    Chương trình này tôi thấy nó rẻ tiền ở chỗ, bọn giám khảo cũng rặt một lũ dặt dẹo, thích tỏ vẻ ta đây, nhưng thực ra rỗng tuyếch. Những lời phát biểu trơ tráo, phản cảm, coi thường khán giả cứ tuôn đầy trên những kênh truyền hình được coi là chính thống của nhà nước. Bọn dự thi cũng như vậy, những tay như Đàm Vĩnh Hưng, Ngọc Ngoan, rồi các ả đào Ngọc Anh, Đoan Trang mặt nhẵn ở đủ loại chương trình. Đàm Vĩnh Hưng giàu nứt đố đổ vách, mua sắm những cái túi xách tay hàng hiệu trị giá vài nghìn USD, nhưng chưa bao giờ tôi thấy hắn bỏ vài xu ra cứu giúp người nghèo. Rồi mấy em gái lả lướt, lấy chồng rồi bỏ, ăn nói thơn thớt. "Hoàn hảo" quái gì với một lũ hợm hĩnh như vậy. Tôi thấy đám này không khác gì các nhân vật trong các truyện của Vũ Trọng Phụng cách đây gần 1 thế kỷ, những câu chuyện về "đám thị dân hãnh tiến" rởm đời.

    Hiện nay có vô số vấn đề bức xúc, có ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của người dân, tại sao không có các chương trình truyền hình như kiểu giáo dục người dân biết xếp hàng, biết nhường nhịn nhau khi đi trên đường, nếu có va chạm thì cũng đừng lao vào đánh chém nhau. Giáo dục người ta biết xấu hổ khi làm những việc vô văn hóa. Những cái đó mới là cái thiết thực trong các xã hội nhiễu nhương như thế này. Tôi thấy một hình ảnh rất cụ thể là như thế này, cách đây vài chục năm, khi còn ở thời bao cấp, cuộc sống khó khăn là vậy, nhưng người ta vẫn còn có văn hóa xếp hàng, người ta cũng không đối xử với nhau như thú hoang như bây giờ. Bây giờ các bạn thấy không, chưa bao giờ tôi thấy người ta xếp hàng khi lên xe buýt, hay thanh toán ở siêu thị. Những người đi xe buýt đa phần là sinh viên, học sinh, tức là những đối tượng ít nhiều được giáo dục, được học hành, nhưng cách hành xử của họ không chứng tỏ điều đó.

    Một số ý kiến của tôi như vậy, hy vọng nhận được bình luận của các thành viên trong diễn đàn.

    Tôi đồng ý với bác. Đó chính là chủ trương ngu dân của đảng ta.

    Mấy ông anh, bà chị tôi (ruột và họ)kêu ca, than phiền về TV VN lắm. Thiếu những chương trình huấn luyện kỹ năng sống trong xã hội, nơi làm việc... những chương trình về thiên nhiên, thú vật để xây dựng tình yêu thiên nhiên, để từ đó, đưa đến những tư duy bảo vệ môi trường, những chương trình về kiến thức phổ thông...Mà đúng ra, không chỉ TV thôi, mà toàn bộ chương trìng giáo dục ở VN. Môn Chính Trị chiếm nhiều thi giờ hơn các môn khác, Sử thì bóp méo, Địa thì lơ tơ mơ, Văn chương thì thiếu các tác phẩm văn học Quốc Tế.....

    Ngày xưa (lại ngày xưa), dưới thời VNCH, có giờ Công Dân Giáo Dục, Nữ Công Gia Chánh, Am Nhạc, Hội Họa, Thể dục, Thể thao trong trường, tới hết cấp hai. Là những môn phụ, nhưng vẫn có điểm tháng, lục cá nguyệt. Các môn học này đóng góp một phần rất lớn vào sự phát triển Nhân Cách của mỗi một cá nhân.

    Nền Giáo Dục VN hiện nay (Trung Hoa thuộc), nghèo thấy rõ, so với thời Pháp thuộc và VNCH.

    Nhà văn Dương Thu Hương đã bật khóc, ngồi xuống vệ đường trong những ngày sau 30.4.75, khi cô thấy những cuốn sách về CNCS cũng như các sách Văn học Quốc Tế (luôn cả sách của khối CS) bầy bán ở nhà sách Khai Trí, đường Lê Lợi cũ.

    Xã hội VN hiện nay chỉ là hậu quả tất yếu của một chủ trương 100 năm trồng Người theo lý thuyết CS.

    Nguyễn Jung

    VNCH viết:

    Đây là bộ phim "Gandhi", các bạn xem xong sẽ biết rất nhiều về con người, tư tưởng của Gandhi, những chiến lược, chiến thuật và lòng kiên trì đấu tranh bất bạo động của dân tộc Ấn độ giành độc lập từ đế quốc Anh.

    Thánh Gandhi được coi như hình ảnh tiêu biểu của đấu tranh bằng phương thức bất bạo động. Sinh ở Ấn, du học tại Anh và trở thành lãnh đạo đấu tranh cho nền độc lập dân tộc. Thánh Gandhi nổi tiếng với câu nói: “Nếu cứ trả thù theo cách mắt đổi mắt thì cả thế giới này rồi ai cũng bị mù”.

    Bất bạo động, khởi thủy từ phương thức đấu tranh của người Quakers, sau đó được áp dụng tại Ấn Độ. Thánh Gandhi chủ trương tiến hành đối đầu bất bạo động thể hiện qua “tình yêu thương và lòng khát khao tìm kiếm sự thật”.

    Pages