Quán nước Dân Luận

  • Bởi tqvn2004
    263.458 lượt đọc
    01/02/2009
    1.957 phản hồi

    Vào đây đọc tin không chắc các bác cũng buồn, vì hiện giờ không nhiều tin tức, và nếu có thì tin cũng không cập nhật nhanh được như diễn đàn. Dân Luận đáng lẽ phải có một khu để tán dóc, khổ nỗi tôi chưa kiếm được plugin để làm shoutbox cho hợp lý.

    Vì vậy, tôi lập ra mục này để mọi người cùng tán chuyện cho vui. Không giới hạn chủ đề, miễn là lịch sự và tôn trọng lẫn nhau là được :)

    Nào, hãy cùng khởi động quán nước Dân Luận, ngồi lê đôi mách nào!

    _____________________________

    Chú ý các liên kết hay được sử dụng trên Dân Luận:

    Chủ đề: Thư giãn

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1957 phản hồi

    VN2006A viết:
    Đã lợi, lại còn hại cùng 1 lúc. Cũng giống như nhỏ hơn, đã nhỏ lại còn hơn!

    "Nhỏ hơn" không phải là cách nói so sánh (smaller) hả bác VN2006A?

    VN2006A viết:
    NJ viết:

    (à chữ xử dụng phải dùng chữ x, chứ không phải s)

    Câu: " Tôi sung sướng chạy đến em bé đang vui mừng vì nhận được quà."

    Góp ý của tôi:

    " Tôi sung sướng chạy đến em bé lúc (khi) em đang vui mừng vì nhận được quà ".

    Chúc bác một Chúa Nhật vui vẻ.

    Nguyễn Jung

    Miền Bắc XHCN dùng chữ s trong sử dụng, chứ không dùng chữ x!!!

    Xử lý thì lại dùng chữ x!!!

    Btw, tiếng Việt có nhiều chỗ thiếu chính xác, ví dụ:

    - Chúng tôi đã quay trở lại, lợi hại hơn xưa!!!

    Mặc dù ai cũng hiểu, lợi cho ta và hại cho "địch", nhưng Tây học tiếng Việt, gặp chỗ này chỉ có chết ngất!!!

    Đã lợi, lại còn hại cùng 1 lúc. Cũng giống như nhỏ hơn, đã nhỏ lại còn hơn!

    Tôi thì nghĩ nó không phải là từ ghép của 2 từ 'lợi' và 'hại' với 2 nghĩa đối chọi nhau mà là một từ phức có nghĩa là 'mạnh hơn' hay 'giỏi hơn'. Nó cũng có nghĩa là 'độc đáo có thể tạo ra thế mạnh' như trong "Những 'vũ khí' lợi hại của Sony Ericsson" (http://dantri.com.vn/c148/s148-538829/nhung-vu-khi-loi-hai-cua-sony-ericsson.htm); hay 'xuất sắc hơn người' trong "Anh này lợi hại thật!".

    Xin giới thiệu với các bạn cuốn phim "A bridge too far" nói về một trận đánh lớn của phe Đồng minh vào quân Đức thời Thế chiến II. Điểm đặt biệt trong trận này là bên Đồng minh vì tham mưu và hoạch định không tốt, cộng với bất đồng của cấp chỉ huy, quân báo sai lầm, tíếp liệu không đúng mức, và vài yếu tố không được lường trước như thời tiết,... nên bị thiệt hại khá nặng nề.

    Phim này hợp với các bạn thích thể loại chiến tranh và muốn học hỏi những kinh nghiệm về sai lầm trong cách tổ chức, tham mưu, hoạch định vốn có thể ứng dụng cho nhiều hoạt động trong xã hôi. Phim nói tiếng Anh, tuy vài đoạn với tiếng Đức được phụ đề Anh ngữ.

    Được chia làm 19 phần, mỗi phần khoảng 7 phút. Riêng phần 1 có thể bỏ qua 5 phút đầu với những giới thiệu dài dòng.

    1. http://www.youtube.com/watch?v=prnvzZyJiQQ
    2. http://www.youtube.com/watch?v=ShNP6QuIMoA&feature=related
    3. http://www.youtube.com/watch?v=_DFn6Dizd5E&feature=related
    4. http://www.youtube.com/watch?v=eqakQmFZ48Q&feature=related
    5. http://www.youtube.com/watch?v=OklYqXeOOPw&feature=related
    6. http://www.youtube.com/watch?v=IBTPvyKiPEY&feature=related
    7. http://www.youtube.com/watch?v=cjahSenJVtI&feature=related
    8. http://www.youtube.com/watch?v=DTXWOSJTxzQ&feature=related
    9. http://www.youtube.com/watch?v=0l6K3fjM7OE&feature=related
    10. http://www.youtube.com/watch?v=nwfHIZ2IjYk&feature=related
    11. http://www.youtube.com/watch?v=Qt-vJuOA5BA&feature=related
    12. http://www.youtube.com/watch?v=kg-i-M0zZmU&feature=related
    13. http://www.youtube.com/watch?v=np7yphhp7oo&feature=related
    14. http://www.youtube.com/watch?v=9PSuBPCpI14&feature=related
    15. http://www.youtube.com/watch?v=qaij7QYa6k0&feature=related
    16. http://www.youtube.com/watch?v=ADloSq2CQp0&feature=related
    17. http://www.youtube.com/watch?v=eK4t6mh2718&feature=related
    18. http://www.youtube.com/watch?v=xTzqZqi0NxM&feature=related
    19. http://www.youtube.com/watch?v=1b8Su0Ao-Ys&feature=related

    NJ viết:

    (à chữ xử dụng phải dùng chữ x, chứ không phải s)

    Câu: " Tôi sung sướng chạy đến em bé đang vui mừng vì nhận được quà."

    Góp ý của tôi:

    " Tôi sung sướng chạy đến em bé lúc (khi) em đang vui mừng vì nhận được quà ".

    Chúc bác một Chúa Nhật vui vẻ.

    Nguyễn Jung

    Miền Bắc XHCN dùng chữ s trong sử dụng, chứ không dùng chữ x!!!

    Xử lý thì lại dùng chữ x!!!

    Btw, tiếng Việt có nhiều chỗ thiếu chính xác, ví dụ:

    - Chúng tôi đã quay trở lại, lợi hại hơn xưa!!!

    Mặc dù ai cũng hiểu, lợi cho ta và hại cho "địch", nhưng Tây học tiếng Việt, gặp chỗ này chỉ có chết ngất!!!

    Đã lợi, lại còn hại cùng 1 lúc. Cũng giống như nhỏ hơn, đã nhỏ lại còn hơn!

    VNCH viết:
    "Tôi sung sướng chạy đến em bé đang vui mừng vì nhận được quà."

    Trong câu trên "tôi sung sướng vì nhận được quà" hay "em bé vui mứng vì nhận được quà"?

    So với câu dưới thì sao? "Thủ tướng NTD đập vỡ bức tường... vì quyền lợi" hay "bức tường ngăn cách vì quyền lợi"?

    Khi chính thức sử dụng cụm từ “chính quyền Việt Nam Cộng Hòa” Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tự tay đập vỡ bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc.

    Bác có lý khi đưa các câu viết như vậy lên diễn đàn.

    Một câu viết (nói) gồm: Người viết (người nói) và người đọc (người nghe).
    Khoa tâm lý học có đưa 4 mệnh đề cho một câu viết (câu nói):

    1. Khả năng trí tuệ, tâm lý của người viết (nói) = Khả năng diễn đạt
    tư tưởng.

    2. Khả năng trí tuệ, tâm lý của người đọc (nghe) = Khả năng tiếp
    nhận.

    3. Thời gian: Có chuẩn bị, suy nghĩ hay không khi viết, nói.

    4. Quan hệ giữa người viết (nói) với vấn đề đưa ra cũng như quan hệ
    giữa người viết (nói) với người đọc:
    a. Bạn.
    b. Thù.
    c. Lệ thuộc hay độc lập
    d. Bình đẳng hay không (xếp với nhân viên, Cha Mẹ với con
    cái, chính quyền với nhân dân.....).

    Từ đó, có thể, người đọc (nghe) sẽ hiểu khác, ngược lại với ý của người viết (nói).

    Trở lại câu:

    " Khi chính thức sử dụng cụm từ “chính quyền Việt Nam Cộng Hòa” Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tự tay đập vỡ bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc."

    Tôi xin góp ý lần nữa:

    " Vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tự tay đập vỡ bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay, khi chính thức xử dụng cụm từ “chính quyền Việt Nam Cộng Hòa”.
    (à chữ xử dụng phải dùng chữ x, chứ không phải s)

    Câu: " Tôi sung sướng chạy đến em bé đang vui mừng vì nhận được quà."

    Góp ý của tôi:

    " Tôi sung sướng chạy đến em bé lúc (khi) em đang vui mừng vì nhận được quà ".

    Chúc bác một Chúa Nhật vui vẻ.

    Nguyễn Jung

    Khách TB viết "Làm thơ và viết truyện cười là do năng khiếu bẩn sinh." Ý này có phần đúng, nhưng tác giả viết tiếp "Tôi chưa hề nghe thấy ai nói có sách viết truyện cười." Thì ý này sai hoàn toàn. Hiện nay cả nước có 2 tờ báo cười. Phần lớn họ là những người không chuyên viết, chứng tỏ họ không được học về viết truyện cười. Thế nhưng trong các trường báo chí đều có giảng về phần tiểu phẩm hài hước tức là một dạng truyện cười. Rất tiếc những người giảng chỉ toàn nói lý thuyết và bản thân ông thầy giảng cho người khác lại không viết được truyện cười. Còn nhiều sinh viên cũng lấy đề tài truyện cười để làm đề tài luận văn. Có cả người lấy đề tài này để làm luận văn thạc sĩ và tiến sĩ. Có điều người viết và cả người chấm thì đếu không viết (sáng tác) được truyện cười hay tiểu phẩm hài hước. Có hiện tượng là người hướng dẫn đề tài cũng không biết cả về lý luận tiểu phẩm hài hước tức truyện cười. Trên báo có thấy người nào đề cập đến đề tài này đâu. Nhưng xin thưa là có sách dạy viết truyện cười, đó là cuốn "Nghệ thuật viết truyện hài hước" của một thành viên trong Làng cười Hà Nội, xem trang web "Làng cười Hà Nội" thì rõ. Có lẽ đây là cuốn sách dạy viết truyện cười độc nhất vô nhị. Bàn về đề tài này vô cùng phong phú và thú vị. Có dịp sẽ trao đổi thêm, tôi cũng rất thích đọc truyện cười, nhưng cũng không biết viết.

    "Tôi sung sướng chạy đến em bé đang vui mừng vì nhận được quà."

    Trong câu trên "tôi sung sướng vì nhận được quà" hay "em bé vui mứng vì nhận được quà"?

    So với câu dưới thì sao? "Thủ tướng NTD đập vỡ bức tường... vì quyền lợi" hay "bức tường ngăn cách vì quyền lợi"?

    Khi chính thức sử dụng cụm từ “chính quyền Việt Nam Cộng Hòa” Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tự tay đập vỡ bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc.

    Khách Tạ Mũ (Mụ Tã) viết: "...bác nào biết có sách dạy viết truyện cười hay bác nào biết cách viết truyện cười thì cho em biết, nhưng chẳng thấy bác nào trả lời..." lam gì có bác nào biết mà trả lời. Làm thơ và viết truyện cười là do năng khiếu bẩm sinh. Tôi chưa hề nghe thấy ai nói có sách dạy viết truyện cười. Nếu có thì khối người đã viết được truyện cười. Trong hội nhà văn có hàng nghìn hội viên nhưng có nhà văn nào viết được truyện cười đâu, kể cả những nhà văn nổi tiếng như Nguyễn Tuân, Nguyễn Đình Thi, tô Hoài ...Tôi cũng rất thích viết truyện cười, nhưng đành chịu. Nay có rất nhiều tập truyện cười, nhưng phần lớn là sưu tầm. Rất hiếm tập truyện cười do sáng tác.
    Trang web này có nhiều ý kiến phản hồi rất hay, nên chăng tuyển chọn những ý kiến hay để vào một mục riêng, lưu lại thì tốt. Phần lớn ý kiến hay lại do độc giả viết chứ không phỉ những cây bút chuyên nghiệp có tên tuổi. Thế mới biết khả năng của quần chúng là vô hạn.

    visitor viết:
    VNCH viết:
    visitor viết:
    VNCH viết:
    Trích dẫn:
    Khi chính thức sử dụng cụm từ “chính quyền Việt Nam Cộng Hòa” Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tự tay đập vỡ bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc.

    Viết thế này, không lẽ "bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc"?

    Không. Bởi vì câu "Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tự tay đập vỡ bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay" đã đủ nghĩa. Thành phần "vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc" chỉ là phần phụ bổ sung thêm nghĩa cho câu. Nếu muốn nhấn mạnh ý "bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc" thì câu trên phải viết là: "Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tự tay đập vỡ bức tường mà nó đã được tạo nên từ nhiều chục năm nay vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc".

    Nếu viết như sau thì ta nên hiểu "TT Dũng... vì hiểu lầm" hay "bức tường ngăn cách... vì hiểu lầm"?

    Khi chính thức sử dụng cụm từ “chính quyền Việt Nam Cộng Hòa” Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tự tay đập vỡ bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay vì những hiểu lầm lịch sử.

    Làm gì có mệnh đề "vì hiểu lầm" trong câu đang bàn. Sao bác lại thêm mệnh đề này vào? Xin bác đọc lại câu trả lời của tôi. Mệnh đề "vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc" chỉ là phần phụ của câu (bổ nghĩa cho toàn bộ câu chứ không phải cho chủ ngữ của câu (TT NTD)) nên không thể có sự hiểu lầm ở đây được.

    Xin góp ý:

    Có thể đặt cụm từ " vì quyền lợi tối thượng của Tổ Quốc " vào giữa câu, có dấu phẩy cách câu, ngay sau chữ Tổ Quốc.

    " Khi chính thức sử dụng cụm từ “chính quyền Việt Nam Cộng Hòa” Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã vì quyền lợi tối thượng của Tổ Quốc, tự tay đập vỡ bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay."

    Hay có thể giữ nguyên câu nhưng cho dấu phẩy vào ngay sau cụm từ " từ nhiều chục năm qua" để cách câu, tránh hiểu lầm.

    " Khi chính thức sử dụng cụm từ “chính quyền Việt Nam Cộng Hòa” Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tự tay đập vỡ bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay, vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc.".

    Chúc các bác cuối tuần vui vẻ.

    @ Bác Tạ Mũ:

    Tôi và mấy cháu cười chảy cả nước mắt khi đọc bài của bác

    Cám ơn bác nhiều. Chúc bác sáng tạo nhiều hơn nữa.

    Nguyễn Jung

    VNCH viết:
    visitor viết:
    VNCH viết:
    Trích dẫn:
    Khi chính thức sử dụng cụm từ “chính quyền Việt Nam Cộng Hòa” Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tự tay đập vỡ bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc.

    Viết thế này, không lẽ "bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc"?

    Không. Bởi vì câu "Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tự tay đập vỡ bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay" đã đủ nghĩa. Thành phần "vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc" chỉ là phần phụ bổ sung thêm nghĩa cho câu. Nếu muốn nhấn mạnh ý "bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc" thì câu trên phải viết là: "Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tự tay đập vỡ bức tường mà nó đã được tạo nên từ nhiều chục năm nay vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc".

    Nếu viết như sau thì ta nên hiểu "TT Dũng... vì hiểu lầm" hay "bức tường ngăn cách... vì hiểu lầm"?

    Khi chính thức sử dụng cụm từ “chính quyền Việt Nam Cộng Hòa” Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tự tay đập vỡ bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay vì những hiểu lầm lịch sử.

    Làm gì có mệnh đề "vì hiểu lầm" trong câu đang bàn. Sao bác lại thêm mệnh đề này vào? Xin bác đọc lại câu trả lời của tôi. Mệnh đề "vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc" chỉ là phần phụ của câu (bổ nghĩa cho toàn bộ câu chứ không phải cho chủ ngữ của câu (TT NTD)) nên không thể có sự hiểu lầm ở đây được.

    Các bác ơi, em là Tạ Mũ (Mụ Tã), lại góp mấy dòng cho vui để đọc vào cuối tuần. Có lần em đã hỏi bác nào biết có sách dạy viết truyện cười hay bác nào biết cách viết truyện cười thì cho em biết, nhưng chẳng thấy bác nào trả lời. Tìm trên mạng thì cái gì cũng có, thế mà tìm cái cần thiết là "sản xuất" "một nụ cười bằng 10 thang thuốc bổ" lại cấm thấy đâu. Bác nào biết giới thiệu cho nhiều người biết để góp cho đời thêm tiếng cười vui, chứ đọc nhiều bài lý luận quá thì chỉ thêm đau đầu. Có người nói "viết truyện cười khó hơn đánh Mỹ", nhà em thì bảo "khó hơn học toán cao cấp", điều này em thấy đúng quá. Có người còn lên tiếng thách thức các nhà văn nổi tiếng viết truyện cười, nhưng có nhà văn nào đáp ứng đâu. Thôi thì khả năng mình không viết được truyện cười, em cống hiến cái ngôn ngữ kiểu Sát thủ cho vui vậy (đây là lần thứ tư em "xuất bản" cái ngôn ngữ này đấy): Luật nhà văn cười nhăn cười nhở. Luật nhà thơ lơ mơ tít mít. E Việt Nam càng làm càng lỗ. CNXH làm tội nhân dân. Cảnh sát giao thông vừa trông vừa nấp. Dân phòng chuyên trách hống hách làm càn. Bảo vệ luận án chỉ tán cũng đạt. Nói đạt chỉ tiêu vừa điêu vừa lừa. "Đầy tớ nhân dân" chiếm phần nhiều nhất. Tin "16 chữ vàng" mất làng mất nước. Để Đảng lo nguy to mất đảo. Tình hữu nghị Tàu trị dân ta. Lịch sử nước nhà chỉ ca ngợi Đảng. Kinh tế tăng trưởng mơ tưởng trong mơ. Nợ đáo hạn tai nạn khó đòi. Vay vốn ODA mấy thằng cha ăn bẫm. Cán bộ kiểm lâm dã tâm phá rừng. Cán bộ hải quan chỉ toàn buôn lậu. Quân đội làm tội sân gôn. Bộ trưởng ĐL Thăng chối phăng lời hứa. Mở ra nhà nghỉ rước đĩ về nuôi. Cán bộ tuyên giáo nói láo ăn tiền. Cán bộ ủy ban chỉ toàn ăn vặt. Mặt trận Tổ quốc thường luộc lẫn nhau. Hội đồng nhân dân toàn quân ăn hại. Nếch tóp mó đồ toàn cô cũn cỡn. Hàng giảm giá như cá bị ươn. Mua hàng khuyến mại chỉ hãi bị lừa. Gái văn phòng lòng thòng với sếp. Nhân viên tiếp thị kiểu Mỹ mồi chài. Thư ký giám đốc thường bốc chồng người. Thực phẩm chức năng lăng nhăng quảng cáo. Đến phố người Hoa lo xa mắt nước. Rừng đầu nguồn tuồn đất cho giặc. Cửa khẩu Lao Cai sai ngày tái lập. Thị trường chứng khoán ai oán mất điểm. Đường sắt cao tốc vừ ngốc vừa ngu. Đi tắt đón đầu nỗi sầu thất bại. Nhà công vụ các cụ được mua. Thôi tạm dừng để trao máy tính cho người khác đang chờ. Tuần sau gặp lại.

    Khách Vui Vẻ viết:
    "...không biết thì hỏi tác giả", câu này của VNCH. Hàng bao nhiêu người đọc sách của tác giả nhưng có biết tác giả là ai và địa chỉ của tác giả đâu. Người ta không biết thì người ta hỏi, có sao đâu. Mình không trả lời thì cũng chẳng sao, để người nào biết thì trả lời. Mục quán nước này mở cho vui, giao lưu ảo cũng được. Tôi cũng không hiểu câu "dĩ hạ...". Có lẽ phải hỏi nhà hán nôm Nguyễn Xuân Diện xem sao. Chẳng biết TS Diện có đọc trang này hay không?

    Hi hi, có bấy nhiêu bác này cũng lý sự! Tui góp vui như thế không được sao? Hay cái nick VNCH làm bà con ngứa mắt?

    "...không biết thì hỏi tác giả", câu này của VNCH. Hàng bao nhiêu người đọc sách của tác giả nhưng có biết tác giả là ai và địa chỉ của tác giả đâu. Người ta không biết thì người ta hỏi, có sao đâu. Mình không trả lời thì cũng chẳng sao, để người nào biết thì trả lời. Mục quán nước này mở cho vui, giao lưu ảo cũng được. Tôi cũng không hiểu câu "dĩ hạ...". Có lẽ phải hỏi nhà hán nôm Nguyễn Xuân Diện xem sao. Chẳng biết TS Diện có đọc trang này hay không?

    Khách Hà viết:
    Tôi là Hà. Tác giả viết bài "lỗ lớn" "lỗ bé" mà dùng từ "gấu ó" thì là từ "đắt", vì dùng từ dân giã đúng chỗ. Đọc nội dung bài viết này, cánh lao động dùng từ còn dân giã hơn thì nói "Vi mô, vĩ mô, lớn lỗ, bé lỗ, lỗ cái đéo gì, cái nọ Đ mẹ cái kia." Có người hay dùng chữ nghĩa khó hiểu, tôi có đọc được câu "dĩ hạ hải chi hà tân" trên một cuốn sách xuất bản thời nay, nhưng tôi không hiểu nghiã câu này, bác nào giỏi chữ Hán thì giải nghĩa hộ. Xin cám ơn.

    Bác không hiểu thì hỏi tác giả của nó đi. Toàn "chữ lạ" ai mà biết giúp bác? Riêng tôi chỉ biết chữ hán(g) thôi, nên gọi là hán(g) rộng.

    visitor viết:
    VNCH viết:
    Trích dẫn:
    Khi chính thức sử dụng cụm từ “chính quyền Việt Nam Cộng Hòa” Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tự tay đập vỡ bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc.

    Viết thế này, không lẽ "bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc"?

    Không. Bởi vì câu "Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tự tay đập vỡ bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay" đã đủ nghĩa. Thành phần "vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc" chỉ là phần phụ bổ sung thêm nghĩa cho câu. Nếu muốn nhấn mạnh ý "bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc" thì câu trên phải viết là: "Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tự tay đập vỡ bức tường mà nó đã được tạo nên từ nhiều chục năm nay vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc".

    Nếu viết như sau thì ta nên hiểu "TT Dũng... vì hiểu lầm" hay "bức tường ngăn cách... vì hiểu lầm"?

    Khi chính thức sử dụng cụm từ “chính quyền Việt Nam Cộng Hòa” Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tự tay đập vỡ bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay vì những hiểu lầm lịch sử.

    Nhiều vị viết bài dài, tỏ ra hiểu nhiều biết rộng, thế nhưng có người hỏi một câu dơn giản mà chẳng thấy vị nào lên tiếng trả lời. Sao thế nhỉ. Mục này nên dùng đăng những ý kiến đời thường, đọc cho vui, chẳng liên quan tới bài viết nào, hơn là đăng những bài có thể đưa vào các bài khác có tác giả.

    Tiếng Việt vừa dễ vừa khó nên có tình trạng người Việt nói (viết) mà người Việt không hiểu. Có người hỏi "dĩ hạ hải chi hà tân" là gì? Tôi cũng không biết. Vị nào biết, giải thích hộ.

    VNCH viết:
    Trích dẫn:
    Khi chính thức sử dụng cụm từ “chính quyền Việt Nam Cộng Hòa” Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tự tay đập vỡ bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc.

    Viết thế này, không lẽ "bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc"?

    Không. Bởi vì câu "Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tự tay đập vỡ bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay" đã đủ nghĩa. Thành phần "vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc" chỉ là phần phụ bổ sung thêm nghĩa cho câu. Nếu muốn nhấn mạnh ý "bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc" thì câu trên phải viết là: "Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tự tay đập vỡ bức tường mà nó đã được tạo nên từ nhiều chục năm nay vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc".

    Phan Sơn viết:
    “Tiếng Việt vừa dễ vừa khó, đúng hơn, dễ mà lại khó. Dễ đến độ rất hiếm người Việt nào cảm thấy có nhu cầu phải sắm một cuốn Từ Ðiển Tiếng Việt trong nhà. Dễ đến độ bất cứ người nào trưởng thành cũng đều có thể tưởng là mình... thông thái, và nếu muốn, đều có thể trở thành... nhà văn được. Thế nhưng, chỉ cần, một lúc thảnh thơi nào đó, ngẫm nghĩ một chút về tiếng Việt, chúng ta bỗng thấy hình như không phải cái gì chúng ta cũng hiểu và có thể giải thích được…”

    Văn hóa Việt

    Chúng ta chỉ thảo luận với nhau thôi bác Phan Sơn ạ. Đúng hay sai là nhận thức của mỗi người, chưa có ai giành phần phải về mình trong các phản biện ở mục này. Tôi tin rằng, chưa có ai trong diễn đàn Dân Luận mang ảo tưởng mình là nhà thông thái. Tham gia thảo luận là quyền của mọi người, từ bác Nông Dân với cách nói dân giả hay các Tiến sỹ, Giáo Sư với cách nói của những " học giả ".
    Thảo luận về tiếng Việt là một điều tốt để tự phát triển.

    Ngôn ngữ nào cũng có cái khó và cái dễ, chỉ xuyên qua trao đổi, rèn luyện mới có thể hoàn thiện được.

    Nguyễn Jung

    “Tiếng Việt vừa dễ vừa khó, đúng hơn, dễ mà lại khó. Dễ đến độ rất hiếm người Việt nào cảm thấy có nhu cầu phải sắm một cuốn Từ Ðiển Tiếng Việt trong nhà. Dễ đến độ bất cứ người nào trưởng thành cũng đều có thể tưởng là mình... thông thái, và nếu muốn, đều có thể trở thành... nhà văn được. Thế nhưng, chỉ cần, một lúc thảnh thơi nào đó, ngẫm nghĩ một chút về tiếng Việt, chúng ta bỗng thấy hình như không phải cái gì chúng ta cũng hiểu và có thể giải thích được…”

    Văn hóa Việt

    tiếng Việt xấu xí viết:
    Giả sử câu viết như thế này:

    "Thông tin không có sự kiểm nhận của các nhà khoa học có thể ảnh hưởng đến hình ảnh một danh thắng cấp quốc gia vốn nâng cao niềm tự hào tỉnh Khánh Hòa và tâm lý của du khách khi tham quan"

    thì nên hiểu "tâm lý của du khách khi tham quan" được nâng cao hay bị ảnh hưởng? Nhưng thêm một chữ "đến" nữa như sau sẽ cho biết rõ là do "ảnh hưởng"

    "Thông tin không có sự kiểm nhận của các nhà khoa học có thể ảnh hưởng đến hình ảnh một danh thắng cấp quốc gia vốn nâng cao niềm tự hào tỉnh Khánh Hòa và đến tâm lý của du khách khi tham quan"

    Câu ấy có thể được viết lại cách khác hẳn để tránh mơ hồ, nhưng sẽ đòi hỏi nhiều kinh nghiệm viết, trong khi chỉ cần thêm một chữ "đến" là đủ và rất tiện lợi.

    Có lẽ cách thêm chữ lặp lại ấy không theo chuẩn hiện tại. Nhưng ngôn ngữ luôn ở thể động, nó tiến hóa và biến hóa liên tục theo sự tiến bộ của xã hội. Nếu chuẩn quá chật hẹp, nó cần được mở rộng ra. Nếu chuẩn quá lỏng lẽo, nó cần được síết chặc lại. Một điều nữa là chuẩn nên đơn giản để cho nhiều tầng lớp, trình độ có thể hiểu dễ dàng và sử dụng đúng mà không cần gắng sức quá nhiều.

    Thật ra sẽ còn nhiều đề nghị khác làm câu văn rõ ràng. Vừa đề cập ở trên chỉ là một cách đơn giản, và tôi tin nó được dùng trong nhiểu trường hợp.

    Ví dụ như "Tôi uống thuốc vào buổi trưa và vào buổi tối lúc đi ngủ". Nếu không có chữ "vào" thứ nhì như sau

    "Tôi uống thuốc vào buổi trưa và buổi tối lúc đi ngủ" thì không rõ là tôi có đi ngủ trưa hay không.

    Tôi góp ý như thế này:

    " Thông tin không có sự kiểm nhận của các nhà khoa học có thể ảnh hưởng đến hình ảnh một danh thắng cấp quốc gia (vốn nâng cao niềm tự hào tỉnh Khánh Hòa) và tâm lý của du khách khi tham quan. ".

    Liên từ và nối 2 cụm từ trả lời cho câu hỏi: Ảnh hưởng đến cái gì? Dùng một chữ đến để tránh lập lại (thừa). Cụm từ " vốn nâng cao niềm tự hào tỉnh Khánh Hòa " có thể cho vào ngoặc đơn.

    Một cách khác:
    Có thể bỏ chữ và đi, thay dấu phẩy vào, chữ đến thứ hai không thừa vì đã có dấu phẩy cách câu, nhưng vẫn là câu trả lời cho câu hỏi ảnh hưởng đến cái gì.

    " Thông tin không có sự kiểm nhận của các nhà khoa học có thể ảnh hưởng đến hình ảnh một danh thắng cấp quốc gia vốn nâng cao niềm tự hào tỉnh Khánh Hòa, đến tâm lý của du khách khi tham quan. ".

    Câu:
    "Tôi uống thuốc buổi trưa và buổi tối lúc đi ngủ" thì không rõ là tôi có đi ngủ trưa hay không.

    Tôi hiểu như thế này:
    Câu này chỉ nêu vấn đề thời gian uống thuốc, chứ không nêu vấn đề ngủ trưa. 2 vấn đề này hoàn toàn khác nhau.
    Tôi uống thuốc buổi trưa, có thể lúc 11 giờ, 12 giờ, 1 giờ, 2 giờ, ngủ trưa hay không, không quan trọng.
    Buổi tối lúc đi ngủ, có thể là 8 giờ, 9 giờ, 10 giờ, 11 giờ. Quan trọng là " lúc đi ngủ ". Có nhiều loại thuốc, bắt buộc phải uống " lúc đi ngủ " như thuốc ngủ.....

    Nguyễn Jung

    Giả sử câu viết như thế này:

    "Thông tin không có sự kiểm nhận của các nhà khoa học có thể ảnh hưởng đến hình ảnh một danh thắng cấp quốc gia vốn nâng cao niềm tự hào tỉnh Khánh Hòa và tâm lý của du khách khi tham quan"

    thì nên hiểu "tâm lý của du khách khi tham quan" được nâng cao hay bị ảnh hưởng? Nhưng thêm một chữ "đến" nữa như sau sẽ cho biết rõ là do "ảnh hưởng"

    "Thông tin không có sự kiểm nhận của các nhà khoa học có thể ảnh hưởng đến hình ảnh một danh thắng cấp quốc gia vốn nâng cao niềm tự hào tỉnh Khánh Hòa và đến tâm lý của du khách khi tham quan"

    Câu ấy có thể được viết lại cách khác hẳn để tránh mơ hồ, nhưng sẽ đòi hỏi nhiều kinh nghiệm viết, trong khi chỉ cần thêm một chữ "đến" là đủ và rất tiện lợi.

    Có lẽ cách thêm chữ lặp lại ấy không theo chuẩn hiện tại. Nhưng ngôn ngữ luôn ở thể động, nó tiến hóa và biến hóa liên tục theo sự tiến bộ của xã hội. Nếu chuẩn quá chật hẹp, nó cần được mở rộng ra. Nếu chuẩn quá lỏng lẽo, nó cần được síết chặc lại. Một điều nữa là chuẩn nên đơn giản để cho nhiều tầng lớp, trình độ có thể hiểu dễ dàng và sử dụng đúng mà không cần gắng sức quá nhiều.

    Thật ra sẽ còn nhiều đề nghị khác làm câu văn rõ ràng. Vừa đề cập ở trên chỉ là một cách đơn giản, và tôi tin nó được dùng trong nhiểu trường hợp.

    Ví dụ như "Tôi uống thuốc vào buổi trưa và vào buổi tối lúc đi ngủ". Nếu không có chữ "vào" thứ nhì như sau

    "Tôi uống thuốc vào buổi trưa và buổi tối lúc đi ngủ" thì không rõ là tôi có đi ngủ trưa hay không.

    Tôi là Hà. Tác giả viết bài "lỗ lớn" "lỗ bé" mà dùng từ "gấu ó" thì là từ "đắt", vì dùng từ dân giã đúng chỗ. Đọc nội dung bài viết này, cánh lao động dùng từ còn dân giã hơn thì nói "Vi mô, vĩ mô, lớn lỗ, bé lỗ, lỗ cái đéo gì, cái nọ Đ mẹ cái kia." Có người hay dùng chữ nghĩa khó hiểu, tôi có đọc được câu "dĩ hạ hải chi hà tân" trên một cuốn sách xuất bản thời nay, nhưng tôi không hiểu nghiã câu này, bác nào giỏi chữ Hán thì giải nghĩa hộ. Xin cám ơn.

    Trả lời ông Nịt: Trước khi họ "giác ngộ" thì họ bắn chỉ thiên và tắm với nhau cùng một dòng sông như những người bạn. Sau khi họ "giác ngộ" rồi thì họ bắn giết nhau chí tử, hay là họ tiếp thu một nửa "giác ngộ" là chỉ "ngộ" thôi. Bố tôi bảo trước kia tao "giác ngộ" nên bây giờ mới thế này đây. Lúc tao hết "giác ngộ" tức là tỉnh ngộ thì lại sắp nhắm mắt rồi. Bao nhiêu người "giác nộ" nên ta mới có cái nghiã trang liệt sĩ Trường Sơn to nhất thế giới và gần 5 triệu quái thai dị dạng. "Nó giác ngộ hơn mình" hay mình "giác ngộ" hơn nó thì để lịch sử sau này phán xét.

    "Gấu ó" là gì ? Gấu là con gấu, ó là con chim cắt hay con chim đại bàng. Hai chữ này trước thì hiểu là chòng choẹ, cãi cọ, đánh lộn, mâu thuẫn ...

    VNCH viết:
    Trích dẫn:
    Khi chính thức sử dụng cụm từ “chính quyền Việt Nam Cộng Hòa” Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tự tay đập vỡ bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc.

    Viết thế này, không lẽ "bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc"?

    Theo tôi hiểu, chỉ cần đơn giản viết như sau sẽ rõ nghĩa hơn:

    Khi chính thức sử dụng cụm từ “chính quyền Việt Nam Cộng Hòa” Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vì quyền lợi tối thượng của tổ quốc đã tự tay đập vỡ bức tường ngăn cách từ nhiều chục năm nay.

    Trích dẫn:
    Bác nói đúng nhưng cái này cũng thường thôi bác. Lâu nay NV hay có quen bỏ chữ 'của' trong sở hữu cách. Ví dụ 'bác tôi', 'bà tôi', 'xe tôi', 'đường làng tôi', ... thay cho 'bác của tôi', 'bà của tôi', 'xe của tôi', 'đường của làng tôi', ...

    Theo tôi thì văn nói thường thiếu nghiêm túc (lời nói phần lớn bay theo gió), được nói tắt và bỏ bớt những từ phụ như: của, rằng,... Nhưng nhiều người khi viết lại theo cung cách ấy thành một thói quen, một khi đã phổ thông và được chấp nhận thì mọi người đều hiểu (ngầm), tuy đôi lúc cũng gây phiền toái. Nên nhớ văn viết thường có tính nghiêm túc, nhất là trong các văn bản quan trọng như luật, hợp đồng,... (bút sa gà chết) nên phải được viết hết sức rõ ràng, tránh gây tranh cãi về ý nghĩa của câu văn.

    Tôi cho rằng khi viết văn bỏ bớt những từ như "của, rằng, thì, mà, là,..." có thể làm câu văn bớt nặng nề và rườm rà nhưng khi cần đến sự chính xác và rõ ràng thì yếu tố "văn hay" phải được xem là thứ yếu.

    Viết văn mà bỏ bớt quá nhiều các từ phụ sẽ khiến người đọc phải bỏ công sức và thời gian để phân tích và hiểu rõ. Đôi khi người viết mặc định một cách và víết câu văn dựa theo ngữ cảnh mà mình hiểu; đến lượt người đọc có thể mặc định và hiểu ngữ cảnh một cách khác; thế thì sự hiểu lầm là không tránh khỏi.

    Việc ấy cũng tương tự như người viết không bỏ dấu khiến người đọc phải "đoán" để thêm dấu và hiểu rõ, nhưng cái khổ là có thể đoán nhầm (vì không cùng mặc định) và do đó hiểu sai, hay ít nhất là việc đọc văn bị chậm lại.

    Pages