Nguyễn Hộ : Quan điểm và cuộc sống

  • Bởi tqvn2004
    11/02/2009
    7 phản hồi

    Mấy lời của tác giả

    Tôi tên Nguyễn Hộ, sanh ngày 01 tháng 5 năm 1916 (77 tuổi), tại xã Hạnh Thông (tức phường 10), quận Gò Vấp, thành phố Hồ Chí Minh.


    Lúc còn nhỏ, tôi chỉ học hết cấp 2 (sơ học yếu lược) thời Pháp thuộc năm 1933. Vì gia đình nghèo, tôi không thể tiếp tục đến trường mà phải đi học nghề, làm thợ tại xưởng đóng tàu Ba Son (1935) vào lúc 19 tuổi. Tại đây từ năm 1936 (20 tuổi), tôi bắt đầu tham gia cách mạng, tham gia phong trào đấu tranh dân sinh dân chủ và được kết nạp vào đảng cộng sản Đông Dương (tức đảng cộng sản Việt Nam sau nầy) năm 1937 (tức 21 tuổi). Sau 5 năm hoạt động, tôi bị bắt vào tháng 4 năm 1940 trên đường đi vào nhà máy và bị tù 5 năm ở Côn Đảo. Đến cuối năm 1945, tôi được cách mạng tháng 8 giải phóng về và tiếp tục hoạt động đến sau nầy. Suốt quá trình cách mạng ấy tôi đã kinh qua các trách nhiệm như sau:

    a/ Thời kỳ đấu tranh dân sinh dân chủ (1936-1940).

    • Chi ủy chi bộ Ba Son (đảng cộng sản Đông Dương)
    • Bị tù đày ở Côn Đảo (1940-1945).

    b/ Thời kỳ kháng chiến chống Pháp (1946-1954).

    • Phó thư ký kiêm bí thư đảng đoàn liên hiệp công đoàn Nam Bộ, phụ trách công đoàn Sài Gòn - Chợ Lớn.
    • Ủy viên ban kháng chiến hành chánh đặc khu Sài Gòn - Chợ Lớn, phụ trách dân quân; Trưởng ban dân quân Sài Gòn - Chợ Lớn.
    • Thành đội trưởng dân quân Sài Gòn - Chợ Lớn.
    • Phụ trách thành đảng bộ Sài Gòn - Chợ Lớn (cuối năm 1948 đến cuối năm 1950), kiêm phó chủ tịch ủy ban hành chánh Sài Gòn - Chợ Lớn.
    • Ủy viên thường vụ đặc khu ủy Sài Gòn - Chợ Lớn, phụ trách cán sự 2 đặc khu, kiêm phó chủ tịch ủy ban hành chánh Sài Gòn - Chợ Lớn, kiêm chỉ huy phó ban chỉ huy quân sự đặc khu Sài Gòn - Chợ Lớn (cuối năm 1950 đến cuối năm 1952).
    • Đau nặng, nằm bệnh viện (cuối năm 1952 đến cuối năm 1954).

    c/ Thời kỳ kháng chiến chống Mỹ (lúc đất nước chia cắt hai miền Nam Bắc).

    • Ra Bắc, đau nặng, nằm bệnh viện (1955-1956).
    • Ủy viên ban chấp hành, ban thường vụ tổng liên đoàn lao động Việt Nam (1957-1960).
    • Ủy viên ban thơ ký, ủy viên đoàn chủ tịch tổng công đoàn Việt Nam: đảng đoàn tổng công nhân Việt Nam (1961-1963).

    d/ Về miền Nam công tác (1964-1975)

    • Ủy viên thường vụ khu ủy Sài Gòn - Gia Định (T4) phụ trách dân vận, công vận, hoa vận.

    e/ Thời kỳ sau 30/04/75 trở đi (1975-1987)

    • Ủy viên thường vụ thành ủy thành phố Hồ Chí Minh phụ trách dân vận.
    • Chủ tịch liên hiệp công đoàn thành phố Hồ Chí Minh kiêm phó chủ tịch tổng công đoàn Việt Nam.
    • Chủ tịch mặt trận Tổ Quốc Việt Nam thành phố Hồ Chí Minh kiêm ủy viên đoàn chủ tịch ủy ban trung ương mặt trận Tổ Quốc Việt Nam.
    • Chủ tịch hội Việt - Xô hữu nghị thành phố Hồ Chí Minh kiêm phó chủ tịch ban chấp hành trung ương hội Việt-Xô hữu nghị.
    • Chủ tịch ủy ban đoàn kết và hữu nghị với nhân dân thế giới thành phố Hồ Chí Minh.
    • Chủ tịch ban thiếu niên nhi đồng thành phố Hồ Chí Minh.
    • Trưởng ban vận động đồng bào thành phố Hồ Chí Minh ủng hộ xây dựng công trình thuỷ điện Trị An, xây dựng con đường Nhà Bè - Duyên Hải và xây dựng kinh Đông - Củ Chi.
    • Giữa năm 1987, tôi được cơ quan cho nghĩ hưu lúc tôi 71 tuổi.

    Liền sau đó Câu lạc bộ kháng chiến thành phố ra đời. Tôi tham gia hoạt động với tư cách Chủ nhiệm câu lạc bộ. Kể ra, ngay từ đầu, anh em kháng chiến thiết tha xin lập hội những người kháng chiến thì bị thành ủy và UBND thành phố từ chối và chỉ cho phép thành lập Câu lạc bộ những người kháng chiến mà thôi, mặc dù điều 67 của hiến pháp còn ghi rành rành các quyền tự do của công dân: tự do hội họp, tự do lập hội....Tất nhiên, tổ chức hội và tổ chức Câu lạc bộ có thực sự khác nhau về nội dung, quyền hạn và phạm vi hoạt động. Tuy vậy, dựa vào nội dung quyết định của ủy ban nhân dân thành phố về nhiệm vụ, quyền hạn của Câu lạc bộ kháng chiến:

    • Tập họp những người kháng chiến trong hai thời kỳ (chống Pháp và chống Mỹ) nhằm phát huy truyền thống yêu nước trong nhân dân ta.
    • Đóng góp vào công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội và bảo vệ Tổ Quốc Việt Nam XHCN.
    • Đoàn kết tương trợ giúp đở lẫn nhau trong cuộc sống.

    Những người tham gia câu lạc bộ kháng chiến đã tiến hành hoạt động bằng các hình thức: hội thảo, mít tinh, kiến nghị, viết báo, ra báo nhằm các mục tiêu cụ thể chống tiêu cực, quan liêu, cửa quyền, ức hiếp trù dập quần chúng, tham nhũng, bè phái, bao che lẫn nhau vì đặc quyền, đặc lợi trong hàng ngũ cán bộ đảng và nhà nước, ngoài ra xây dựng tổ chức, phát triển hội viên, thực hiện đoàn kết tương trợ, thăm hỏi chăm sóc gia đình kháng chiến, thương binh liệt sĩ.

    Với tinh thần đấu tranh chống trì trệ, tiêu cực nói trên, câu lạc bộ kháng chiến thành phố đã kiến nghị:

    • Bộ chính trị và Ban bí thư trung ương đảng cần có sự kiểm điểm định kỳ, phê tự phê về sự lãnh đạo của mình trước ban chấp hành trung ương để qua đó điều chỉnh, kiện toàn cơ quan lãnh đạo: ai có đủ đức, tài thì tiếp tục phát huy, còn ai không đủ đức, tài thì cần cho rút lui để đưa người có đức có tài thay thế, chứ không thể cứ "sống lâu lên lão làng".
    • Không nên 'độc diễn' khi quốc hội bầu Chủ tịch Hội đồng bộ trưởng (1988) mà nên có một số người ra ứng cử chức vụ nói trên với chương trình hành động cụ thể của mình. Quốc hội sẽ chọn một chủ tịch hội đồng bộ trưởng trong số các ứng viên ấy bằng lá phiếu kín của mình.
    • Quốc hội cần cách chức một số bộ, thứ trưởng có liên quan không làm tròn trách nhiệm, dẫn đến hậu quả là có trên 10 triệu người ở miền Bắc bị đói năm 1987, và nhân dân cả nước sống cơ cực kéo dài...

    Thế nhưng đối với lãnh đạo (đảng và nhà nước) các cuộc đấu tranh bằng hình thức nói trên của câu lạc bộ kháng chiến thành phố là một sự đe dọa. Do đó, lãnh đạo đã tìm mọi cách hạn chế, ngăn chặn các hoạt động của câu lạc bộ như: không cho hội thảo, mít tinh hoặc có hội thảo, mít tinh nhưng số người dự ít thôi; tịch thu ấn bản để câu lạc bộ không ra báo được. Trước khó khăn đó, với tinh thần bám chặt các quyền tự do dân chủ của công dân đã ghi rõ trong hiến pháp như: tự do ngôn luận, tự do báo chí... anh em câu lạc bộ phải cấp tốc đem bài vở chạy xuống Mỹ Tho - Tiền Giang để nhờ giúp đở. Tại đây, anh em địa phương rất nhiệt tình, hì hục suốt ngày đêm làm xong ấn bản lần thứ hai thì lại được lệnh của ban tuyên huấn tỉnh uỷ là không được in báo cho câu lạc bộ kháng chiến thành phố. Thế là anh em câu lạc bộ phải chạy xuống Cần Thơ - Hậu Giang cầu cứu với ấn bản có sẳn. Nhờ sự thông cảm và tận tình của anh em địa phương, chỉ trong vài ngày, 20 ngàn tờ báo 'truyền thống kháng chiến' đã được in ra. Sở văn hóa thông tin ra lệnh tịch thu tờ báo số 03 nầy đang được phát hành và sau cùng cơ quan chính quyền đóng của vĩnh viễn báo 'truyền thống kháng chiến'. Tờ báo được nhiều cảm tình của đông đảo bạn đọc luôn luôn chờ đón.

    Ngay lúc ấy, trung ương đảng cộng sản Việt Nam đứng đầu là Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh và bí thư thành uỷ Võ Trần Chí cùng nhiều cán bộ khác kể cả Trần Văn Trà, Trần Bạch Đằng đã họp bàn kế hoạch tỉ mỉ nhằm đàn áp câu lạc bộ kháng chiến thành phố và nhiều nơi khác. Ý kiến phát biểu, lên án, buộc tội câu lạc bộ kháng chiến thành phố của Trần Văn Trà, Trần Bạch Đằng trong cuộc họp nói trên được in ra và phát hành khắp cả nước. Thế là, liền sau đó CLBKC/TP bị cấm hoạt động. Một câu lạc bộ kháng chiến mới với ban chủ nhiệm mới - như một thứ 'kiểng' trang trí, hình thành nhằm vô hiệu hóa, tê liệt hóa phong trào đấu tranh chống tiêu cực, suy thóai trong hàng ngũ đảng và nhà nước vừa mới dâng lên và cũng nhằm củng cố chế độ độc tài, phản dân chủ.

    Trước không khí ngột ngạt ấy, tôi đã quyết định rời bỏ thành phố về sống ở nông thôn để tiếp tục cuộc đấu tranh vì dân chủ tự do, vì ấm no hạnh phúc của nhân dân đến hơi thở cuối cùng. Ngày 21/03/1990, tôi rời khỏi Sài Gòn cũng là ngày tôi ly khai đảng cộng sản Việt Nam. Đảng mà sau 54 năm đeo đuổi cách mạng (với tư cách đảng viên) của tôi, nay đã trở thành vô nghĩa. Sau cái ngày đáng ghi nhớ ấy khoảng hơn một tháng, một số anh em CLBKC/TP gồm: Tạ Bá Tòng (Tám Cần), Hồ Văn Hiếu (Hồ Hiếu), Đỗ Trung Hiếu (Mười Anh) bị bắt, cả Lê Đình Mạnh - người ủng hộ tích cực CLBKCTP cũng bị bắt sau đó.

    Vào cuối tháng 08/90, Phó chủ tịch hội đồng bộ trưởng Võ Văn Kiệt đi gặp tôi ở vùng Phú Giáo - miền Đông Nam Bộ, cách Sài Gòn khoảng 60 cây số, tại cái chòi sản suất của nông dân. Ông Kiệt hỏi tôi: "Thế nầy là sao? ". Tôi trả lời: "Thành phố ngột ngạt quá, tôi về nông thôn ở cho khỏe". Ông Kiệt nói: "Anh cứ về thành phố ai làm gì anh". Tôi đáp: "Rất tiếc, phải chi anh gặp tôi sớm hơn độ hai tháng thì tốt quá, tôi trở về thành phố ngay. Còn bây giờ thì đã muộn rồi, bởi vì dưới sự lãnh đạo của trung ương ĐCSVN lúc bấy giờ đứng đầu là Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh cùng các ông: Mai Chí Thọ, Võ Trần Chí, Trần Trọng Tân, Trần Văn Trà, Trần Bạch Đằng... cả nước được chỉ đạo, phổ biến rằng tôi (Nguyễn Hộ) là tên phản động, gián điệp, móc nối với CIA, nối giáo cho giặc, tiếp tay báo chí nước ngoài tuyên truyền chống đảng, chống nhà nước. Lập tổ chức quần chúng (CLBKCTP) chống đảng, lật đổ chính quyền, ăn tiền của Mỹ, chủ trương đa nguyên, đa đảng nhằm lật đổ đảng cộng sản Việt Nam. Tất cả sự quy chụp ấy nói lên rằng đảng cộng sản Việt Nam đã đạp tôi xuống tận bùn đen, chôn vùi cả cuộc đời cách mạng của tôi trong nhơ nhuốc để tôi không làm sao ngóc đầu dậy được. Tình hình như vậy tôi trở về thành phố làm gì trừ khi đất nước Việt Nam có dân chủ tự do thật sự. Do đó tôi quyết sống ở thôn quê cho đến ngày cuối cùng của đời tôi".

    Cuộc gặp gỡ giữa tôi và ông Kiệt diễn ra từ 7 giờ 30 phút sáng đến 11 giờ trưa thì kết thúc và chia tay. Được biết là từ sau lần gặp gỡ đó, ông Kiệt tỏ ra phấn khởi và nhắn muốn gặp tôi lần thứ hai ở một địa điễm nào đó gần Sài Gòn để tiện việc đi lại. Khi được tin nầy, tôi có viết thư trả lời cho ông Kiệt rằng cuộc gặp gở lần thứ hai không cần thiết.

    Sau đó, khoảng nửa tháng thì tôi bị bắt (07/09/90) trên sông Sài Gòn vào lúc 7 giờ sáng khi tôi bơi xuồng vừa cặp vào bờ, định bước lên vào đám ruộng cạnh đó để hái rau má, rau đắng về ăn. Đúng vào thời điểm ấy, một chiếc ghe lớn đang chạy trên sông lại cặp sát xuồng tôi, trong đó có 6-7 thanh niên khỏe mạnh. Bỗng có tiếng hỏi to: "Bác ơi! bác có thấy một chiếc ghe nhỏ chạy ngang qua đây không?". "Không!" tôi trả lời. Liền đó có tiếng hét to: "Đúng nó rồi!".

    Lúc bấy giờ, tôi mới biết là ghe của công an và nghe tiếng súng lên cò rốp rốp. Tức thời có hai công an cường tráng, tay cầm súng đã nạp đạn nhảy xuống mũi xuồng nơi tôi đang đứng. Tôi bình tĩnh hỏi: "Mấy chú muốn gì?". "Muốn gì về sở thì biết" tiếng trả lời xấc xược của một công an. Hai công an đồng loạt nắm tay tôi, kéo mạnh ra phía sau rồi còng ngay. Họ điều động tôi sát chiếc ghe lớn có tấm ván dài bắt từ mũi ghe xuống đáy. Họ xô mạnh tôi chúi mũi và tuột xuống đáy ghe. Ghe nổ máy chạy dọc con sông lên hướng Tây Bắc độ 15 phút thì rẽ vào rạch nhỏ đi sâu đến bến. Tại đây có chiếc xe hơi nhỏ đậu sẳn. Tôi được điều lên xe và đổi còng từ phía sau ra phía trước, với bộ y phục: quần xà lỏn đen và cái áo đen ngắn tay đã xuống màu, hai bên có hai công an ngồi sát và một công an khác ngồi phía trước. Sau nửa giờ xe chạy thì đến nơi. Người ta đưa tôi vào một nhà lá trống trãi, không có cửa. Tôi được ngồi nghỉ trên cái gường gỗ nhỏ có trải chiếc chiếu cũ. Lúc bấy giờ tôi mới nhận ra rằng chính lực lượng công an huyện Củ Chi đã săn bắt tôi (tất nhiên theo lệnh của sở công an thành phố và Bộ nội vụ).

    Củ Chi tôi rất quen thuộc và thân thiết - đã gợi lên trong đầu óc tôi biết bao cảm nghĩ: Củ Chi địa đạo, bom đìa, pháo bầy, Củ Chi tan nát, anh dũng, chịu đựng, gian khổ, hy sinh, nước mắt đau thương xen lẫn với nụ cười chiến thắng mà bản thân tôi trong một số năm chia xẻ đắng cay, ngọt bùi cùng đồng bào Củ Chi trong cuộc chiến tranh không cân xứng, vô cùng ác liệt giữa Mỹ và Việt Nam; hoặc nó gợi nhớ cho tôi bao nhiêu những kỷ niệm tốt đẹp trong hoà bình (1975-1989): đi thăm và uỷ lạo anh em thanh niên xung phong đang lao động xây dựng công trình thuỷ lợi Kênh Đông Củ Chi để đưa nước từ hồ Dầu Tiếng về tưới cho hàng ngàn héc ta ruộng lâu nay thiếu nước của huyện; đi thăm và uỷ lạo các gia đình có công với cách mạng, gia đình thương binh liệt sĩ trong những ngày kỷ niệm lịch sử; hoặc đi thăm và tặng quà cho các thiếu nhi, học sinh nghèo của huyện; đi dự lễ trao tặng nhà tình nghĩa của ban, ngành, đoàn thể, cơ sở kinh doanh, sản suất cho gia đình đối tượng chính sách trong huyện. Ôi! Ý nghĩ sao mà miên man.

    Đúng 4 giờ rưỡi chiều hôm đó, tôi được đưa lên ô tô để về Sài Gòn. Trước và sau xe tôi còn có mấy xe khác đầy nhân viên công an. Khi đèn đường thành phố rực sáng thì xe tôi đến cơ quan Bộ nội vụ (tức Tổng Nha Cảnh Sát cũ trước đây). Tôi ngồi ở cơ quan nội vụ hơn 1 giờ thì được đưa thẳng lên Xuân Lộc (Đồng Nai), có nhiều xe công an hộ tống. Hơn 10 giờ đêm thì tới Xuân Lộc, tôi được đưa đến một nhà trống (nhà tròn) của k4 với một bán đội công an võ trang đầy đủ. Được một tuần, người ta đưa tôi trở về thành phố quản thúc tại Bình Triệu, ở một địa điểm đối diện với cư xá Thanh Đa. Sau hơn bốn tháng sống biệt lập luôn luôn có một tiểu đội công an canh giữ, tôi được đưa về quản thúc tại gia vào đúng ngày 30 tết nguyên đán (đần năm 1991) từ đó về sau nầy. Khi gặp tôi tại 3 địa điểm nói trên, các ông: Võ Văn Kiệt (Phó chủ tịch Hội đồng bộ trưởng), Mai Chí Thọ (Bộ trưởng bộ nội vụ), Võ Trần Chí (Bí thư thanh uỷ), Võ Viết Thanh (Thứ trưởng bộ nội vụ), Nguyễn Võ Danh (Phó bí thư thành uỷ), Trần Văn Thanh (Thành uỷ viên) ... đều bảo tôi phải làm kiểm điểm (để qua đó lãnh đạo sẽ xem xét và giải quyết vấn đề của tôi theo cách giải quyết nội bộ). Nhưng tôi nghĩ: tôi không có tội lỗi gì trong hành động của mình - hoạt động câu lạc bộ kháng chiến, không lẽ đấu tranh chống tiêu cực (theo chủ trương, nghị quyết của ĐCSVN): chống tham nhũng, chống quan liêu cửa quyền, ức hiếp, trù dập, hãm hại quần chúng; chống tư tưởng bè phái, bao che cho nhau, những người đã gây biết bao tác hại cho nhân dân, đất nước, không đức, không tài mà cứ ngồi lì ở cương vị lãnh đạo; đấu tranh chống tiêu cực, suy thoái như vậy là hành động phản cách mạng, phản động, nối giáo cho giặc sao? Do đó, tôi không làm kiểm điểm mà chỉ phát biểu quan điểm của mình về tình hình chung trong nước và sự lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam. (trên 20 trang)

    Kiểm điểm là mang tính chất nội bộ. Còn đây là việc hoàn toàn khác hẳn: người ta chỉa súng vào tôi, bắt còng tôi, đem giam và quản thúc. Như vậy, vấn đề đã đi quá xa, còn đâu là nội bộ nữa, vì tôi bị coi là kẻ thù của ĐCSVN rồi kia mà. Cho nên điều chủ yếu của tôi là chờ được đưa ra tòa xét xử, xem tôi đã phạm tội gì, nặng cỡ nào với những chứng cớ chính xác của nó. Khi tôi bị bắt không hề có lệnh của tòa án hay Viện kiểm sát. Hơn nữa, đã trên 2 năm bị quản thúc, vấn đề của tôi chưa được phơi bày trước ánh sáng công lý. Điều đó cho thấy ở Việt Nam hiến pháp, luật pháp bị chà đạp cở nào.

    Câu lạc bộ kháng chiến thành phố bị đàn áp, tôi bị bắt cũng như một số anh em khác trước đó. Chúng tôi được nếm mùi còng sắt của ĐCSVN - cũng giống như còng sắt của đế quốc ngày xưa - rồi bị giam, bị quản thúc, trở thành người hoàn toàn mất tự do, cách ly với thế giới bên ngoài. Đó là điều bất hạnh.

    Tuy nhiên, vì tôi đã ly khai ĐCSVN lúc tôi rời thành phố về sống ở nông thôn (21/03/90), nên hơn lúc nào hết, về tinh thần và tư tưởng, tôi thấy mình hoàn toàn tự do, hoàn toàn được giải phóng. Bây giờ, trên đầu tôi không còn bị kẹp chặt bởi cái "kềm sắt" của chủ nghĩa Mác - Lê Nin, của đảng cộng sản nữa. Do đó, nó cho phép tôi dám nhìn thẳng vào sự thật và dám chỉ ra sự thật, đặc biệt trong tình hình sụp đổ của Đông Ấu và sự tan rã của Liên Xô. Khác với trước đây, khi còn là đảng viên của đảng cộng sản Việt Nam - một thứ tù binh của đảng - tôi chỉ biết nói và suy nghĩ theo những gì mà cấp trên nói và suy nghĩ. Còn hiện nay, tôi suy nghĩ rất thoải mái, không bị một sự hạn chế nào khi tư tưởng của tôi đã thực sự được giải phóng - tư tưởng đã bay bỗng. Bởi vậy, tôi tự phát hiện cho mình nhiều điều lý thú mà bạn đọc sẽ có dịp tìm thấy trong bài viết nầy của tôi.

    Tôi làm cách mạng trên 56 năm, gia đình tôi có 2 liệt sĩ: Nguyễn Văn Đảo (anh ruột) - Đại tá quân đội nhân dân Việt Nam - hy sinh ngày 09/01/66 trong trận ném bom tấn công đầu tiên của quân xâm lược Mỹ vào Việt Nam (vào Cũ Chi); Trần Thị Thiệt (vợ tôi) - cán bộ phụ nữ Sài Gòn - bị bắt và bị đánh chết tại Tổng Nha Cảnh Sát hồi tết Mậu Thân (1968), nhưng phải thú nhận rằng, chúng tôi đã chọn sai lý tưởng: cộng sản chủ nghĩa. Bởi vì suốt hơn 60 năm trên con đường cách mạng cộng sản ấy, nhân dân Việt Nam đã chịu sự hy sinh quá lớn lao, nhưng cuối cùng chẳng được gì, đất nước vẫn nghèo nàn, lạc hậu, nhân dân không có ấm no hạnh phúc, không có dân chủ tự do. Đó là điều sỉ nhục.

    Giữa tôi và bài viết của tôi là một thể thống nhất dựa trên nền tảng của cuộc cách mạng "lột xác" đã diễn ra trong đầu óc tôi. Vậy xin mời bạn hãy đọc tiếp. Cám ơn.

    Nguyễn Hộ

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Cảm ơn bác khách đã nhắc nhở thêm, nhưng tôi ở nước ngoài nên mới dám login với nick name như vậy.

    Góp ý admin cần tổng hợp ý kiến an toàn về thông tin và luôn để cái link cho mọi người có thể thấy để xem.

    Brotherdiary viết:
    Người cháu xa nhà viết:
    Võ Văn Kiệt đả đi thăm Nguyển Hộ thì đó chính là tình anh em Việt Nam.

    Nguyễn Hộ đã kể: "Cuộc gặp gỡ giữa tôi và ông Kiệt diễn ra từ 7 giờ 30 phút sáng đến 11 giờ trưa thì kết thúc và chia tay. Được biết là từ sau lần gặp gỡ đó, ông Kiệt tỏ ra phấn khởi và nhắn muốn gặp tôi lần thứ hai ở một địa điễm nào đó gần Sài Gòn để tiện việc đi lại. Khi được tin nầy, tôi có viết thư trả lời cho ông Kiệt rằng cuộc gặp gở lần thứ hai không cần thiết.

    Sau đó, khoảng nửa tháng thì tôi bị bắt"

    Gấp quá, tôi nói chưa hết ý. Chỉ nêu ra VVKiệt cũng là 1 quan tham, bảo kê cho năm Cam, tin hành lang như vậy. Ngày xưa báo chí xôn xao 1 thời vì chờ nghe Năm Cam khai, báo chí cũng nói Năm Cam khai đến nhân vật cấp cao hơn, nhưng sau đó ko thấy đăng báo nữa. Đài truyền hình thì chiếu bộ phim tàu hài hước, cuối bộ phim hiện lên dòng chữ to với đại ý, ko tra cứu đến quan lớn vì sợ dân mất lòng tin với nhà vua.

    Theo lý lịch của VVKiệt như vậy. Chứng tỏ có khả năng VVKiệt đã trực tiếp chỉ huy bắt Nguyễn Hộ và đã vờ đến thăm để xác minh đúng địa chỉ thôi. Rõ rằng trong lúc đàm thoại với N Hộ, thì VVKiệt đã vuốt đuôi theo, nên N Hộ kể ông Kiệt tỏ ra phấn khởi. Nhưng về sau VVKiện vẫn thăng quan tiến chức trong môi trường tham quan đủ hiểu ông ta cũng 1 cánh tham quan.

    Admin sưu tầm được những bằng chứng cho thấy bao nhiêu trung thần đã bị hãm hại. Trân trọng tình yêu nước và nhân dân của các tiền bối, dù là đặt sai chỗ. Nghĩ nếu đồng lứa tuổi với N Hộ, có khi tôi cũng như bác N Hộ. Thời xưa, hạn chế về tin tức nên cứ thấy ngoại quốc là cứ đánh, đâu ngờ rằng tham quan đã giật công của nhân dân.
    -----------------------------------------------------------
    Nhắc nhở ai chưa biết: Đừng có ý kiến nhạy cảm trên internet tại nhà (Ở nhà chỉ đọc thôi), hay nói vấn đề nhạy cảm bằng điện thoại bàn và điện thoại đi động, vì nó sẽ tiết lộ địa chỉ nhà.

    Nói chung tâm lý người VN không lành mạnh. Một số người CSVN, trong đầu hay chứa đựng hận thù và lưu manh vặt.
    Các đảng viên CSVN cũng là con người mà thôi cho nên VV Kiệt, tuy được cho là "kiệt xuất" !, cũng không tránh khỏi tham lam và gian dối.
    Trong đảng CSVN có nhiều phe cánh để gây ảnh hưởng và chia chác quyền lợi. VV Kiệt có thể nói ngon ngọt với ông Nguyễn Hộ nhưng khi về đại bản doanh, phe đối thủ bên an ninh và phe bảo vệ đảng đòi bắt ông Hộ là Kiệt phải né ngay thôi.
    An ninh và bảo vệ đảng là hai phạm trù mà mọi thằng đảng viên CSVN đều sợ, không dám đụng vào điều cấm kỵ và phạm thượng này

    Chỉ có một chế độ pháp trị nghiêm khắc trong vòng 5 năm thì may ra mới chấn chỉnh được đạo đức xã hội và con người

    Cám ơn bác Brotherdiary nhắc nhở về an toàn internet.
    Nếu bác e ngại, bác chỉ nên đọc như Khách, KHÔNG nên login với Brotherdiary.
    Bác trả lời cũng như Khách và có thể ký tên dưới dạng text như Brotherdiary hoặc BD ...
    Nên thường xuyên xóa cookies của browser :
    IE - Safety - Delete Browsing History,
    Firefox - Tools - Delete Browsing History
    Sau đó chấm các options rồi bấm OK

    Nếu xài internet ở dich vụ thì lại càng KHÔNG nên login với Brotherdiary vì dễ dính keylog và login + password có thể bị lộ !

    Nếu xài internet ở nhà thì nên tắt và restart modem vì sau mỗi lần khởi động, sẽ có IP mới nhưng dĩ nhiên nếu an ninh theo dõi lâu, vẫn có thể dò ra địa chỉ

    Cách tốt nhất là qua proxy (fake IP) để vào các sites lề trái
    Ở Dân Luận, bác cứ gởi bài tự do theo Khách (và có thể ký tên nhưng cũng chả cần đâu)

    Hoặc bác có thể tạo ra một account e-mail "chỉ XàI RIÊNG" để gởi bài cho báo lề trái và nhờ họ đăng
    Không xài tên biểu hiện lộ liễu, ... Test mail trước khi xài
    KHÔNG xài mail có domain tận cùng bằng .vn ví dụ yahoo.vn
    KHÔNG mở bất kỳ file nào đính kèm cho dù dưới dạng PDF
    Mail dưới dạng free text thì không có virus

    Vào internet là không biết trước vì mỗi click trên một link nào đó đều có thể đụng malware do đó PC phải được bảo vệ kỹ lưỡng

    Người cháu xa nhà viết:
    Võ Văn Kiệt đả đi thăm Nguyển Hộ thì đó chính là tình anh em Việt Nam.

    Nguyễn Hộ đã kể: "Cuộc gặp gỡ giữa tôi và ông Kiệt diễn ra từ 7 giờ 30 phút sáng đến 11 giờ trưa thì kết thúc và chia tay. Được biết là từ sau lần gặp gỡ đó, ông Kiệt tỏ ra phấn khởi và nhắn muốn gặp tôi lần thứ hai ở một địa điễm nào đó gần Sài Gòn để tiện việc đi lại. Khi được tin nầy, tôi có viết thư trả lời cho ông Kiệt rằng cuộc gặp gở lần thứ hai không cần thiết.

    Sau đó, khoảng nửa tháng thì tôi bị bắt"

    Gấp quá, tôi nói chưa hết ý. Chỉ nêu ra VVKiệt cũng là 1 quan tham, bảo kê cho năm Cam, tin hành lang như vậy. Ngày xưa báo chí xôn xao 1 thời vì chờ nghe Năm Cam khai, báo chí cũng nói Năm Cam khai đến nhân vật cấp cao hơn, nhưng sau đó ko thấy đăng báo nữa. Đài truyền hình thì chiếu bộ phim tàu hài hước, cuối bộ phim hiện lên dòng chữ to với đại ý, ko tra cứu đến quan lớn vì sợ dân mất lòng tin với nhà vua.

    Theo lý lịch của VVKiệt như vậy. Chứng tỏ có khả năng VVKiệt đã trực tiếp chỉ huy bắt Nguyễn Hộ và đã vờ đến thăm để xác minh đúng địa chỉ thôi. Rõ rằng trong lúc đàm thoại với N Hộ, thì VVKiệt đã vuốt đuôi theo, nên N Hộ kể ông Kiệt tỏ ra phấn khởi. Nhưng về sau VVKiện vẫn thăng quan tiến chức trong môi trường tham quan đủ hiểu ông ta cũng 1 cánh tham quan.

    Admin sưu tầm được những bằng chứng cho thấy bao nhiêu trung thần đã bị hãm hại. Trân trọng tình yêu nước và nhân dân của các tiền bối, dù là đặt sai chỗ. Nghĩ nếu đồng lứa tuổi với N Hộ, có khi tôi cũng như bác N Hộ. Thời xưa, hạn chế về tin tức nên cứ thấy ngoại quốc là cứ đánh, đâu ngờ rằng tham quan đã giật công của nhân dân.
    -----------------------------------------------------------
    Nhắc nhở ai chưa biết: Đừng có ý kiến nhạy cảm trên internet tại nhà (Ở nhà chỉ đọc thôi), hay nói vấn đề nhạy cảm bằng điện thoại bàn và điện thoại đi động, vì nó sẽ tiết lộ địa chỉ nhà.

    Ông Kiệt nói: "Anh cứ về thành phố ai làm gì anh".

    Võ Văn Kiệt đả đi thăm Nguyển Hộ thì đó chính là tình anh em Việt Nam.

    Người Việt Nam trong nước hay ngoài nước điều như nhau .

    Tham gia hoạt động xã hội cho Việt Nam thì bị chụp mũ là Cộng sản, Còn ỏ Việt Nam thì nói là hoạt động chống Cộng sản .

    Cái lạ của người Việt Nam là thích chia rẻ . Người Hoa Kỳ có một câu rất hay "if you don't anything nice to say then don't say it ".

    Cho nên nhửng người có lòng, có khả năng, và có cuộc sống đầy đủ đứng ỏ ngoài nhìn coi thôi. Họ không dám nói như Nguyển Hộ nhưng ngấm ngầm bất phục .

    Chỉ tiết Bác Nguyển Hộ không sống lâu để thấy kết quả của bác . Bác là một trong nhửng con én báo hiệu muà Xuân.

    Việt Nam tương lai rất tốt. Anh em sẻ ngồi lại với nhau không xa nửa đâu. Chỉ có khi Trung Hoa đánh chúng ta ỏ biển Đông thì chúng ta mới mở con mắt .

    Có dịp về Việt Nam sẻ tói thăm mộ Bác.

    Người cháu xa nhà

    Brotherdiary viết:
    Trời ơi! Võ Văn Kiệt có ra gì đâu? Các bác hẵn còn nhớ vụ năm Cam, 1 tên du côn mafia thứ thiệt ở TP HCM ko, báo chí xôn xao. Thời điểm đó Võ Văn Kiệt làm chủ tịch TP HCM. Vì sao Năm Cam lộng hành mà chủ tịch TP ko biết? Ai bảo kê cho năm Cam ở đất Sài thành này?
    Thế mà VVK vẫn thăng quan...Thì mọi người đã hiểu vì sao rồi.

    Bác Brotherdiary,

    Võ Văn Kiệt là bí thư thành uỷ TP Hồ Chí Minh trong vòng 10 năm kể từ 1976 chứ không phải làm chủ tịch UBND TP HCM (hình như là Võ Chí Công). Bí thư (đảng, lãnh đạo) còn trên chủ tịch UBND (đảng cử, dân bầu)

    Lúc đầu Kiệt nổi tiếng với câu "kính chào thế hệ thứ tư" dành cho đoàn viên thanh niên thời đó (nghe anh hai tôi kể lại).

    Thời Kiệt, vào đoàn viên rất khó vì xét lý lịch gắt gao và phấn đấu chứ không bựa như đoàn viên karaoké, ăn nhậu trác táng như bây giờ .
    Tuy nhiên nếu ai tình nguyện đi thanh niên xung phong (đi khai hoang) thì được kết nạo vào đoàn viên ngay. Có một số thanh niên cãi lời cha mẹ, nghe lời "xúi trẻ ăn kít" của đảng CS, ly khai gia đình để đi TNXP, sau vài tháng bị bệnh hoặc mang bụng ... bầu, đều ôm đầu máu quay về gia đình

    Kiệt, sáu Dân, cũng nổi tiếng vì một vài va chạm với "ba Duẩn" trong việc đi ngoài luồng để phá vỡ khó kăn lương thực do hợp tác xã XHCN gây ra

    Nói chung, Kiệt làm vua khoảng gần 10 năm ở Sàigon, chỉ có vài tư tưởng tiến bộ so với phe bảo thủ ở trung ương của Lê Duẩn chứ ngoài ra Kiệt cũng : bắt tập trung tù cải tạo, đánh cướp tư sản, hợp tác xã công nông nghiệp, phát triển đô thị về giao thông, thoát nước rất kém, ...

    Những dự án tốn kém và chưa đem lại hiệu quả kinh tế khác như Dung Quất, các tập đoàn kinh tế con ông cháu cha như EVN, ... cũng là ý tưởng của Kiệt

    Xứ mù thằng chột làm vua ...
    Kiệt tuy thường thôi nhưng cũng được gọi là lãnh đạo "kiệt xuất" thì quả có phần cũng có khá và thoáng hơn cái đám lãnh đạo "kiệt quệ" khác trong trung ương đảng CSVN

    Trời ơi! Võ Văn Kiệt có ra gì đâu? Các bác hẵn còn nhớ vụ năm Cam, 1 tên du côn mafia thứ thiệt ở TP HCM ko, báo chí xôn xao. Thời điểm đó Võ Văn Kiệt làm chủ tịch TP HCM. Vì sao Năm Cam lộng hành mà chủ tịch TP ko biết? Ai bảo kê cho năm Cam ở đất Sài thành này?
    Thế mà VVK vẫn thăng quan...Thì mọi người đã hiểu vì sao rồi.

    Ông Nguyễn Hộ qua đời
    Tin Việt Nam
    Cập nhật 04/07/2009 lúc 12:57

    Ông Nguyễn Hộ, nhà cách mạng kỳ cựu của phe cộng sản miền Nam Việt Nam nhưng ly khai khỏi hệ thống quyền lực hậu chiến, vừa qua đời hôm 01/07. Ông là một trong những đảng viên cộng sản thế hệ đầu tiên, từng giữ các vị trí quan trọng trong Đảng và phong trào công đoàn.

    Tuy nhiên, bất mãn vì cái mà ông xem là sự thoái hóa của Đảng sau 1975, ông Nguyễn Hộ sau này kêu gọi từ bỏ chủ nghĩa cộng sản. Vì những hành động của mình, ông bị bắt, bị quản thúc tại gia và theo dõi cho đến khi qua đời.

    Cách mạng lão thành

    Sinh năm 1916, ông ban đầu làm thợ máy ở xưởng đóng tàu Ba Son sau đó gia nhập đảng cộng sản năm 1937. Năm 1940, ông bị thực dân Pháp bắt và trải qua 5 năm ở trại giam Côn Đảo đến 1945.

    Ra tù, ông quay về Sài Gòn, tiếp tục tham gia kháng chiến chống Pháp và sau này là chống chính quyền Sài Gòn do Mỹ bảo trợ.

    Nhà văn Bùi Minh Quốc nói với quá trình hoạt động cách mạng trường kỳ, ông Nguyễn Hộ đã có thể dễ dàng làm quan lớn:

    "Với quá trình cách mạng của cụ, cụ chỉ cần im lặng thôi, thì đã dễ dàng sống 'an nhàn', hưởng mọi bổng lộc. Nhưng cụ không chịu sống như vậy, vẫn giữ nguyên phẩm chất người chiến sĩ, lên tiếng chống bất công."

    Ông Nguyễn Hộ đã lên tiếng và chấp nhận trả giá. Mặc dù cả cuộc đời gắn bó với cách mạng, ông bắt đầu bị lãnh đạo Đảng phê phán khi thành lập Câu lạc bộ Kháng chiến cũ năm 1987 và ra tờ Truyền thống Kháng chiến (được ba số thì bị tịch thu).

    Bỏ Đảng

    Ông Nguyễn Hộ cùng nhiều cựu chiến binh miền Nam khi đó kêu gọi Bộ Chính trị "cần có sự kiểm điểm định kỳ" và "trả quyền dân chủ cho nhân dân". Hình: Ông Võ Văn Kiệt gặp ông Nguyễn Hộ

    Nhà bất đồng chính kiến Nguyễn Thanh Giang ở Hà Nội nói ông Nguyễn Hộ là một người rất quyết liệt:

    "Như nhiều nhà cách mạng lão thành khác, Trần Độ, Lê Hồng Hà, Hoàng Minh Chính, cụ thấy lý tưởng ban đầu của mình không những không đạt được mà bị phản bội."

    "Thậm chí cụ nói với tôi đã định lập chiến khu để phản kháng những người chống lại tư tưởng dân chủ của cụ."

    Sau khi Câu lạc bộ Kháng chiến bị xóa sổ, ông Hộ bỏ Sài Gòn về sống ở Phú Giáo, Đông Nam Bộ. Trong hồi ký, ông viết ngày rời khỏi Sài Gòn "cũng là ngày tôi ly khai đảng cộng sản".

    Một ngày tháng Tám năm 1990, người đồng đội cũ khi đó là Phó chủ tịch hội đồng bộ trưởng, Võ Văn Kiệt, đến thăm ông, thuyết phục ông quay về thành phố, nhưng ông từ chối.

    Khoảng nửa tháng sau, ông bị bắt và sau đó đưa về quản thúc tại gia cho đến khi qua đời.

    Anh trai và vợ ông Nguyễn Hộ đều tham gia cách mạng và chết trong cuộc chiến Việt Nam.

    Nhưng trong hồi ký, ông viết "chúng tôi đã chọn sai lý tưởng: cộng sản chủ nghĩa".

    Ông Nguyễn Đan Quế, một nhà đối kháng từng bị tù 20 năm sau 1975, không xem mình thuộc về hàng ngũ những người cộng sản cũ như Nguyễn Hộ. Nhưng ông Quế chia sẻ tư tưởng chính trị thay đổi sau này của ông Nguyễn Hộ.

    "Dù hàng ngũ nào, kể cả cấp cao như ông Nguyễn Hộ, thì vấn đề không đặt ra là bên nào nữa. Là người Việt Nam, chúng ta cần hướng đi mới, bỏ chủ nghĩa Marx-Lenin. Chúng tôi rất hoan nghênh cụ Nguyễn Hộ đi theo hướng đó."

    Nhà văn Bùi Minh Quốc thì nói ông Nguyễn Hộ tiêu biểu cho những người "không để thiết chế chính trị làm cho mình thoái hóa".

    Được biết lễ mai táng ông Nguyễn Hộ sẽ diễn ra hôm 04/07 tại nghĩa trang Củ Chi.

    (Theo BBC Vietnamese)