Lập trường chính thức của Việt Nam về chủ quyền Hoàng Sa

  • Bởi Khách
    10/07/2014
    429 phản hồi
    Chủ đề: Đối ngoại


    Nhiều tàu Trung Quốc vây ép tàu cá ngư dân Việt Nam ngay trên vùng biển Việt Nam. Ảnh VOV.

    Việt Nam gửi tập tài liệu lập trường của Việt Nam đề nghị lưu hành tại Liên Hợp Quốc ngày 3.7.2014 về chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa. Lao Động xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc.

    Việt Nam bác bỏ toàn bộ, cả trên thực tế cũng như pháp l‎ý, yêu sách chủ quyền của Trung Quốc đối với quần đảo Hoàng Sa (mà Trung Quốc gọi là Tây Sa) nêu trong các văn bản kèm theo các thư ngày 22.5.2014 và ngày 9.6.2014 của đại biện Phái đoàn đại diện thường trực Trung Quốc gửi Tổng Thư k‎ý Liên Hợp Quốc lần lượt trong các văn bản A/68/887 và A/68/907.

    Việt Nam khẳng định rằng các yêu sách của Trung Quốc không có cơ sở pháp lý và lịch sử.

    Các tư liệu lịch sử không thống nhất với tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc đối với quần đảo Hoàng Sa

    Trong các trao đổi thời gian gần đây, Trung Quốc đã dẫn chiếu đến một số tư liệu như là bằng chứng lịch sử nhằm chứng minh cho cái gọi là “chủ quyền” của Trung Quốc đối với quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Tuy nhiên, các “tư liệu” này của Trung Quốc không có nguồn gốc rõ ràng, không chính xác và được Trung Quốc diễn giải một cách tùy tiện. Các tài liệu mà Trung Quốc dẫn chiếu tới không chứng tỏ rằng Trung Quốc đã thiết lập chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa khi quần đảo còn là lãnh thổ vô chủ. Ngược lại, các ghi chép lịch sử cho thấy Trung Quốc hiểu rằng chủ quyền của họ chưa bao giờ bao gồm cả quần đảo Hoàng Sa.

    Ví dụ như vào thập kỷ cuối cùng của thế kỷ 19 khi hai tàu Bellona và Umeji Maru bị đắm ở Hoàng Sa và bị ngư dân Trung Quốc cướp tài sản, nhà cầm quyền Trung Quốc tại Quảng Đông đã lập luận rằng quần đảo Hoàng Sa là lãnh thổ bị bỏ rơi, không thuộc về Trung Quốc. Về hành chính, các đảo này không thuộc bất kỳ châu nào của Hải Nam, Trung Quốc và không có cơ quan nào của Trung Quốc có trách nhiệm quản lý quần đảo này. Vì những lý do đó, phía Trung Quốc đã tuyên bố không chịu trách nhiệm về vụ ngư dân cướp tài sản.

    Trong khi đó, Việt Nam đã cung cấp công khai các tài liệu lịch sử xác thực cho thấy Việt Nam đã thiết lập chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa từ khi quần đảo là lãnh thổ vô chủ. Ít nhất từ thế kỷ 17, các triều đại nhà Nguyễn của Việt Nam đã tổ chức các hoạt động khai thác sản vật trên các đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa, tổ chức đo đạc hải trình và bảo đảm an toàn cho các tàu thuyền của quốc gia khác qua lại tại khu vực quần đảo Hoàng Sa. Các hoạt động này đều đã được ghi nhận trong các văn bản chính thức do các triều đình Việt Nam ban hành là các châu bản hiện đang được lưu giữ tại Việt Nam.

    Sau khi Pháp và Việt Nam ký Hiệp định bảo hộ ngày 15 tháng 3 năm 1874 và ngày 6 tháng 6 năm 1884, Pháp đã thay mặt Việt Nam tiếp tục thực thi chủ quyền với quần đảo Hoàng Sa và tuyên bố phản đối các hành động xâm phạm của Trung Quốc. Pháp đã tiến hành nhiều hoạt động thực thi chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa như xây dựng và vận hành đèn biển và trạm khí tượng, thiết lập các đại lý hành chính thuộc tỉnh Thừa Thiên (An Nam), cấp giấy khai sinh cho công dân Việt Nam sinh ra tại quần đảo này.

    Việc Đô đốc Quảng Đông (Trung Quốc) Lý Chuẩn năm 1909 tiến hành hành động thám hiểm và thăm dò Hoàng Sa là hành động vi phạm chủ quyền của Việt Nam đối với Hoàng Sa mà Việt Nam đã thiết lập vững chắc và được chính quyền bảo hộ Pháp thay mặt Việt Nam tiếp tục thực thi hữu hiệu. Pháp đã thay mặt Việt Nam phản đối các hành động xâm phạm của Trung Quốc đối với quần đảo Hoàng Sa và nêu rõ chủ quyền của Hoàng Sa đã được xác lập bởi Việt Nam. Trước yêu sách của Trung Quốc đối với Hoàng Sa, Pháp đã từng đề nghị Trung Quốc giải quyết vấn đề bằng Trọng tài quốc tế (Công hàm của Pháp gửi Trung Quốc ngày 18 tháng 2 năm 1937), nhưng Trung Quốc đã từ chối.

    Năm 1946, chính quyền Trung Hoa Dân quốc của Tưởng Giới Thạch lợi dụng bối cảnh Chiến tranh thế giới thứ II kết thúc đã xâm nhập trái phép đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa. Năm 1947, Pháp đã ra tuyên bố phản đối sự xâm nhập này, yêu cầu hai bên tiến hành đàm phán và giải quyết tại cơ quan tài phán quốc tế nhưng chính quyền Trung Hoa Dân quốc lại một lần nữa từ chối. Chính quyền Tưởng Giới Thạch sau đó đã rút khỏi đảo Phú Lâm.

    Các hội nghị quốc tế không giao quần đảo Hoàng Sa cho Trung Quốc

    Trước và sau khi Chiến tranh thế giới thứ II kết thúc, vấn đề chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa cũng như Trường Sa đã nhiều lần được đưa ra các hội nghị quốc tế xem xét. Từ ngày 22-26 tháng 11 năm 1943, Hội nghị Cairo với sự tham gia của Tổng thống Hoa Kỳ Franklin D. Roosevelt, Thủ tướng Anh Winston Churchill và Tổng thống Trung Hoa Dân quốc Tưởng Giới Thạch đã ra Tuyên bố Cairo (Cairo Communiqué), đưa ra mục tiêu loại bỏ Nhật Bản ra khỏi tất cả các quần đảo ở Thái Bình Dương mà Nhật Bản đã chiếm đóng từ Chiến tranh thế giới thứ I năm 1914 và tất cả các lãnh thổ Nhật Bản đã chiếm của Trung Quốc như Mãn Châu, Đài Loan và Bành Hồ sẽ được trả lại cho Trung Hoa Dân quốc. Tưởng Giới Thạch - đại diện cho Trung Quốc có mặt tại hội nghị - không hề đề cập đến hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

    Hội nghị Potsdam diễn ra từ ngày 17 tháng 7 đến ngày 2 tháng 8 năm 1945 với sự tham gia của lãnh đạo ba nước Hoa Kỳ, Anh và Trung Quốc đã ra Tuyên ngôn Potsdam tái khẳng định những nội dung của Tuyên bố Cairo. Đại diện của Trung Quốc là Tưởng Giới Thạch có mặt tại hội nghị cũng không hề nhắc đến hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

    Hội nghị hòa bình San Francisco từ ngày 4 đến 8 tháng 9 năm 1951 có 51 nước tham dự; Việt Nam tham gia hội nghị với tư cách là thành viên của Liên hiệp Pháp. Thủ tướng Quốc gia Việt Nam Trần Văn Hữu đã tham dự hội nghị trên cương vị Trưởng phái đoàn Việt Nam. Hội nghị San Francisco đã giải quyết vấn đề quy thuộc một số vùng lãnh thổ ở Châu Á – Thái Bình Dương. Tại hội nghị này, Trưởng đoàn Liên Xô Andrei A. Gromyko đã thay mặt Trung Quốc đưa ra đề nghị gồm 13 khoản, trong đó có khoản liên quan đến việc Nhật Bản công nhận chủ quyền của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đối với một số đảo ở biển Đông, kể cả quần đảo Hoàng Sa. Với 46 phiếu chống, 3 phiếu ủng hộ và 2 phiếu trắng, hội nghị đã bác bỏ đề nghị này của Phái đoàn Liên Xô.

    Ngay sau đó, ngày 07 tháng 9 năm 1951, phát biểu tại Hội nghị, Trưởng phái đoàn Quốc gia Việt Nam Trần Văn Hữu đã tái khẳng định chủ quyền lâu đời của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.. Cả 51 quốc gia đều không phản đối Tuyên bố xác nhận chủ quyền đó của phái đoàn Việt Nam.

    Hội nghị Geneva năm 1954 về việc khôi phục hòa bình ở Đông Dương khẳng định các bên tham gia tôn trọng độc lập và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam, bao gồm hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa đang do các lực lượng của Pháp và quốc gia Việt Nam quản lý. Trung Quốc là một trong những nước tham gia Hội nghị quốc tế về Đông Dương tại Geneva 1954 biết rất rõ điều này và Trung Quốc phải tôn trọng các văn kiện quốc tế của hội nghị đó.

    Điều 1, Hiệp định Paris năm 1973 nói rõ tất cả các nước tôn trọng độc lập và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam. Lúc này hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa đang do Việt Nam Cộng hòa quản lý và là một bộ phận lãnh thổ không thể tách rời của Việt Nam.

    Tháng 1 năm 1974, Trung Quốc sử dụng vũ lực chiếm đóng toàn bộ quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Ngay lúc đó, Chính phủ Việt Nam Cộng hòa và Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam đều đã ra tuyên bố bày tỏ quan điểm và phản đối hành động của Trung Quốc. Chính phủ Việt Nam Cộng hòa đã yêu cầu Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc họp khẩn cấp về hành động sử dụng vũ lực của Trung Quốc. Theo luật pháp quốc tế về thụ đắc lãnh thổ, việc sử dụng vũ lực chiếm đóng một vùng lãnh thổ thuộc quốc gia khác không thể tạo ra chủ quyền.

    Trung Quốc đã vi phạm nguyên tắc cấm đe dọa và sử dụng vũ lực nên không thể thiết lập được chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa

    Trung Quốc đã hai lần xâm chiếm trái phép Hoàng Sa. Năm 1956, lợi dụng lúc Pháp rút khỏi Việt Nam, Trung Quốc đã xâm chiếm nhóm đảo phía Đông của Hoàng Sa. Đây là lần đầu tiên Trung Quốc thực sự chiếm đóng một phần quần đảo Hoàng Sa. Chính quyền Việt Nam Cộng hòa đã phản đối mạnh mẽ sự chiếm đóng này. Năm 1959, một nhóm binh lính Trung Quốc giả dạng ngư dân âm mưu đổ bộ lên nhóm đảo phía tây quần đảo Hoàng Sa, đã bị lực lượng của chính quyền Việt Nam Cộng hòa đập tan. Tám mươi hai (82) “ngư dân” Trung Quốc đã bị bắt. Cả hai hành động xâm chiếm này diễn ra sau khi vấn đề chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đã được khẳng định tại các hội nghị quốc tế như trên mà không gặp phải bất kỳ sự phản đối nào. Năm 1974, lợi dụng tình hình chiến tranh ở Việt Nam, Trung Quốc đã tấn công và chiếm quyền kiểm soát Hoàng Sa từ chính quyền Việt Nam Cộng hòa. Đây là lần đầu tiên Trung Quốc chiếm đóng bằng vũ lực toàn bộ quần đảo Hoàng Sa.

    Từ góc độ luật pháp quốc tế, việc chiếm đóng bằng vũ lực lãnh thổ của một quốc gia có chủ quyền là hành vi bất hợp pháp và không thể là cơ sở cho đòi hỏi chủ quyền. Vì vậy, chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa vẫn được duy trì và không bị thay thế bởi sự chiếm đóng bằng vũ lực của Trung Quốc.

    Bị vong lục ngày 12 tháng 5 năm 1988 của Trung Quốc - một văn bản chính thức của Bộ Ngoại giao Trung Quốc - cũng khẳng định rõ một nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế là “xâm lược không thể sinh ra chủ quyền” đối với một vùng lãnh thổ. Không có quốc gia nào trên thế giới công nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với quần đảo Hoàng Sa.

    Việt Nam chưa bao giờ công nhận chủ quyền của Trung Quốc

    Trung Quốc đã cố tình xuyên tạc lịch sử và diễn giải sai lịch sử khi viện dẫn Công thư của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng năm 1958 và một số tài liệu, ấn phẩm được xuất bản ở Việt Nam trước năm 1975 để củng cố yêu sách của Trung Quốc đối với quần đảo Hoàng Sa. Công thư của Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng hoàn toàn không nhắc gì đến chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa hay Trường Sa. Tuyên bố đó liên quan đến các vùng biển, không giải quyết các vấn đề lãnh thổ. Trên thực tế, những kết luận mà Trung Quốc đưa ra hiện nay đang mâu thuẫn với chính các phát biểu của Trung Quốc, trong đó có phát biểu của chính nhà lãnh đạo Trung Quốc Đặng Tiểu Bình.

    Tháng 9 năm 1975, 17 năm sau công thư nói trên của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng, nhà lãnh đạo Trung Quốc Đặng Tiểu Bình đã nói với nhà lãnh đạo Việt Nam Lê Duẩn tại Bắc Kinh rằng “Trung Quốc có đầy đủ tài liệu chứng minh quần đảo Tây Sa (Hoàng Sa) và Nam Sa (Trường Sa) từ xưa đến nay thuộc lãnh thổ Trung Quốc. Nhưng với nguyên tắc thông qua hiệp thương hữu nghị để giải quyết bất đồng, sau này hai nước sẽ bàn bạc giải quyết”. Bị vong lục của Bộ Ngoại giao Trung Quốc ngày 12 tháng 5 năm 1988 đã ghi nhận rõ ràng nội dung phát biểu này của Đặng Tiểu Bình, thể hiện nhận thức của Trung Quốc rằng vấn đề chủ quyền không được dàn xếp có lợi cho phía Trung Quốc qua các phát biểu hay thỏa thuận trước đây. Việt Nam yêu cầu Trung Quốc tôn trọng sự thật lịch sử đó và nghiêm túc đàm phán với Việt Nam về vấn đề quần đảo Hoàng Sa.

    Bộ Ngoại giao Việt Nam

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    429 phản hồi

    [quote=Dương Danh Huy]

    Government + legislature (lập pháp) + court (tư pháp) = state (nhà nước) ("state" không viết hoa trong văn cảnh này là "nhà nước", khác với "quốc gia").[/quote]

    In the case of its broad associative definition, government normally consists of legislators, administrators, and arbitrators. Government is the means by which state policy is enforced, as well as the mechanism for determining the policy of the state. A form of government, or form of state governance, refers to the set of political systems and institutions that make up the organisation of a specific government.

    http://en.m.wikipedia.org/wiki/Government

    Bác D D Huy nên đọc bài của Hoàng Hưng, Muốn thoát trung phải trung thực, không cố đấm vì chẳng ăn được xôi. Ông Đồng đã công nhận trong công thơ là tôn trọng công hàm ngày 4/9 của họ Chu, thì níu làm sao cái thây ma MYDTGPMNVN ấy làm gì nữa?Tàu đưa ra luận cứ 2 quốc gia là hoàn toàn đúng với sự thật, nếu không thì làm gì có bao nhiêu phim ảnh, giấy but ca ngợi vụ đốt sạch dãy Trường sơn, đưa một giả tưởng không thật rồi cho người khác là theo Tàu. Thiếu lương thiện. Trong tranh luận, tìm ra vấn đề để bảo toàn lãnh thổ mà thiếu lương thiện thì có chính nghĩa gì đâu.

    "Nếu đã dựng bù nhì và cho nó cái tay "government" thì cho nó cái chân "legislature" không khó". ĐÚNG. Giống như tôi đã nói: "ngay cả quốc hội và tòa án bù nhìn còn không có nổi theo kiểu bù nhìn của VNDCCH ngày xưa và CHXHCNVN ngày nay", và VNDCCH gấp rút thống nhất 2 miền Nam-Bắc, và rất có thể còn dốt hoặc bất chấp luật lệ, nên đã để lại "bãi mìn công pháp quốc tế" cho đến ngày nay.

    Các bác cho tôi nhắc lại câu hỏi (mà tôi đã hỏi dưới dạng khác):

    1. Giả nhử như ra tòa và TQ chứng minh được với tòa là trong quá khứ phía bắc và phía nam vt 17 là 2 QG. Và bác là LS cho VN.

    2. Hay giả sử như học giả TQ đưa ra lập luận có tính thuyết phục cao là trong quá khứ phía bắc và phía nam vt 17 là 2 QG. Và bác muốn lập luận bảo vệ CQ VN.

    Thì các bác tính sao?

    Chịu thua à? Không chịu thua thì các bác có lập luận nào?

    Các bác có lập luận nào mà không cần dùng tới CHMNVN không?

    Dĩ nhiên là lập luận dùng CHMNVN có vướng điểm tạm gọi là điểm "bù nhìn", nhưng trong 2 kịch bản (1) và (2) trên các bác có lập luận nào mạnh hơn không?

    [quote=Ấy Mới Chết Tôi Chứ !!!]đây không phải là còm mà là báo động khẩn cấp bằng mọi phương tiện có được trong tầm tay về việc đe dọa đến phương tiện truyền thông của các cá nhân hoặc tổ chức dân sự để được giúp. TPP lòi rõ bản chất phản trắc ở đây sẵn sàng bán đứng để đạt mục đích cá nhân và cần bị tẩy chay trên DL[/quote]

    Lại chụp mũ, tấn công cá nhân rùi.
    Qua Topic "Đoan Trang, cuôc chiến FB: xin hãy bình tĩnh."
    Đọc anh của chú viết cái gì.

    Bác AMCTC,

    Tôi không nói quan điểm của bác là sai. Nhưng tôi hiểu như sau:

    Government = government
    Government + legislature (lập pháp) + court (tư pháp) = state (nhà nước) ("state" không viết hoa trong văn cảnh này là "nhà nước", khác với "quốc gia").

    Giả sử như có 1 nhóm Taliban 2 giàng được quyền ở Afghanistan, lập lên 1 government, chúng nó nói "Không cần cơ quan lập pháp, lấy Koran làm luật, cũng không cần tòa, có việc gì thì lập hội đồng nhân dân xử theo Koran". (Nếu ai cần thì giả sử thêm là dân Afghanistan ủng hộ Taliban 2). Vậy thì Afghanistan không phải là QG à?

    Mục đích của điều kiện "government" trong MC là gì? Theo tôi mục đích chính ban đầu của nó là trong context cuộc chơi quyền lợi và trách nhiệm giữa các quốc gia. Tên của CƯ là "Montevideo Convention on the Rights and Duties of States".

    Trong cuộc chơi đó thì một trong những điều kiện tối thiểu là gì? Là mỗi QG phải có 1 cái gì đó có thể đại diện cho mình, có thể chịu trách nhiệm thi hành nghĩa vụ của QG đó với các QG khác. Nếu 1 QG loạn cào cào, không ai cầm quyền, không ai có thể được cho là đại diện, không ai có thể đứng ra chịu trách nhiệm với các QG khác, các QG khác sẽ khó tin tưởng là QG này sẽ thi hành nghĩa vụ, có thể chơi nghiêm túc, họ sẽ không muốn cho vào cuộc chơi của các QG.

    Điều đáng để ý nữa là về sau, nhất là sau tuyên bố của LHQ về quyền tự quyết của các dân tộc, LQT và tập quán quốc tế lại còn nới lỏng hơn về tiêu chuẩn "government" trong các tiêu chuẩn về QG.

    Tôi vẫn cho rằng việc CHMNVN có phải là bù nhìn hay không chủ yếu dựa vào điều 11, không dựa vào điều 1. Một trong những mục đích của điều 11 là ngăn ngừa bớt bù nhìn. Tôi nghĩ ngăn ngừa bù nhìn không phải là trong mục đích của điều 1. Nếu đã dựng bù nhìn và cho nó cái tay "government" thì cho nó thêm cái chân "legislature" không khó.

    [quote=Ấy Mới Chết Tôi Chứ !!!]Nhắc lại Article 1 của MC: "The state as a person of international law should possess the following qualifications: a ) a permanent population; b ) a defined territory; c ) government; and d) capacity to enter into relations with the other states."

    Có 2 cách hiểu về "government". Cách 1 là hiểu "government" theo kiểu CPCMLTCHMNVN, nói rõ hơn là hiểu "government" theo kiểu "chính phủ" từ cụm từ "Chính Phủ CMLTCHMNVN", do đó chỉ cần có "chính phủ" theo kiểu "Chính Phủ CMLTCHMNVN" mà không cần có một cơ chế lập pháp cao hơn như là quốc hội. Theo cách hiểu này thì chỉ cần có cơ chế hành pháp (executive branch) là trọn nghĩa của từ "government" ở c của Article 1. Nói một cách khác thì "government" này "thi hành" cái "luật pháp" mà họ tự đặt ra là đủ để họ là "government" theo c) của Article 1?

    Hiểu theo cách 2 thì "government" phải bao gồm a) cơ chế lập pháp (legislative branch) là cơ chế cao nhất làm ra luật pháp trong đó có hiến pháp, b) cơ chế hành pháp (executive branch) - thi hành luật pháp do cơ chế lập pháp làm ra, và c) cơ chế tư pháp (judicial branch) gồm hệ thống tòa án giải quyết tố tụng về việc thi hành (hay không thi hành) luật pháp. Hiểu theo nghĩa này thì CPLTCHMNVN không thể là "government" theo c) của Article 1, vì ngay cả quốc hội và tòa án bù nhìn còn không có nổi theo kiểu bù nhìn của VNDCCH ngày xưa và CHXHCNVN ngày nay.

    Khả năng cao hơn 50% là tòa có thể kết luận CHMNVN không phải là "quốc gia" theo định nghĩa về quốc gia của MC.[/quote]

    đây không phải là còm mà là báo động khẩn cấp bằng mọi phương tiện có được trong tầm tay về việc đe dọa đến phương tiện truyền thông của các cá nhân hoặc tổ chức dân sự để được giúp. TPP lòi rõ bản chất phản trắc ở đây sẵn sàng bán đứng để đạt mục đích cá nhân và cần bị tẩy chay trên DL

    [quote=Ấy Mới Chết Tôi Chứ !!!]Stopping Shutting Down Dissidents Facebook Page:
    http://www.change.org/petitions/facebook-to-stop-shutting-down-dissident...

    [quote="Tên tác giả"]Ấy Mới Chết Tôi Chứ !!! viết:

    đề nghị tránh đả kích cá nhân, chỉ phản biện nghiêm chỉnh với đề tài, trước khi pb cần đọc kỹ để hiểu vấn đề tránh nói lạc đề phí thời gian mình viết mà cũng phí thời gian người đọc . thật sự là khi tôi cũng thấy nói lạc đề chưa kịp còm thì đã có người làm.

    [/quote]

    Bài chủ: "Lập trường chính thức của Việt Nam về chủ quyền Hoàng Sa"

    Còm: "Stopping Shutting Down Dissidents Facebook Page"

    Có lạc đề không hử?

    [quote=Ấy Mới Chết Tôi Chứ !!!]VN2006A viết:
    Tốt nhất ai có cách nào khác thì đưa ra, cho mọi người góp ý kiến!!!
    @bác DDHuy: tôi thấy bác khá là kiên nhẫn!!! Tuy nhiên theo ý tôi, nên chọn lựa đối tượng đối thoại 1 cách nghiêm túc!!!
    Cũng nên tránh những kẻ vô công rồi nghề, không có mục đích gì ngoài viết, viết và viết, như người ta đã thống kê là bị bệnh hoạn về nghiện internet. Những kẻ như thế -theo tôi- không nên đối thoại.[/quote]

    [quote="Ấy Mới Chết Tôi Chứ "] (khách viếng thăm) gửi lúc 17:19, 19/07/2014 - mã số 123325

    đề nghị tránh đả kích cá nhân, chỉ phản biện nghiêm chỉnh với đề tài, trước khi pb cần đọc kỹ để hiểu vấn đề tránh nói lạc đề phí thời gian mình viết mà cũng phí thời gian người đọc . thật sự là khi tôi cũng thấy nói lạc đề chưa kịp còm thì đã có người làm[/quote]

    đếk đả kích cá nhân, đả kích cả một nhóm còm sỹ trên Dl.

    Nhắc lại Article 1 của MC: "The state as a person of international law should possess the following qualifications: a ) a permanent population; b ) a defined territory; c ) government; and d) capacity to enter into relations with the other states."

    Có 2 cách hiểu về "government". Cách 1 là hiểu "government" theo kiểu CPCMLTCHMNVN, nói rõ hơn là hiểu "government" theo kiểu "chính phủ" từ cụm từ "Chính Phủ CMLTCHMNVN", do đó chỉ cần có "chính phủ" theo kiểu "Chính Phủ CMLTCHMNVN" mà không cần có một cơ chế lập pháp cao hơn như là quốc hội. Theo cách hiểu này thì chỉ cần có cơ chế hành pháp (executive branch) là trọn nghĩa của từ "government" ở c của Article 1. Nói một cách khác thì "government" này "thi hành" cái "luật pháp" mà họ tự đặt ra là đủ để họ là "government" theo c) của Article 1?

    Hiểu theo cách 2 thì "government" phải bao gồm a) cơ chế lập pháp (legislative branch) là cơ chế cao nhất làm ra luật pháp trong đó có hiến pháp, b) cơ chế hành pháp (executive branch) - thi hành luật pháp do cơ chế lập pháp làm ra, và c) cơ chế tư pháp (judicial branch) gồm hệ thống tòa án giải quyết tố tụng về việc thi hành (hay không thi hành) luật pháp. Hiểu theo nghĩa này thì CPLTCHMNVN không thể là "government" theo c) của Article 1, vì ngay cả quốc hội và tòa án bù nhìn còn không có nổi theo kiểu bù nhìn của VNDCCH ngày xưa và CHXHCNVN ngày nay.

    Khả năng cao hơn 50% là tòa có thể kết luận CHMNVN không phải là "quốc gia" theo định nghĩa về quốc gia của MC.

    [quote=Khách mn]Hội Quốc Liên này ra đời từ 1920 cho đến khi được thay thế bởi LHQ thì có nhiều quốc gia bị tống xuất hoặc tự ý rút. Trong số rút lui có khối Trục: Đức - Ý - Nhật (và vài nước khác). Do đó nước Nhật và nước bù nhìn Mãn Châu bị phe Đồng Minh, trong thời đệ nhị thế chiến, lên án chẳng phải là một tiền lệ quan trọng đáng lưu tâm. Chẳng thể so sánh để rút ra một kết luận.[/quote]

    Nếu nói như bác mm thì là không chính xác.

    Thật ra Hội Quốc Liên lên án Nhật trước và sau đó Nhật mới rút ra khỏi HQL, và việc này xảy ra năm 1933. Sau đó nữa Đức và Ý mới rút ra.

    Năm 1933 thì chắc chưa gọi là TC2 được, và HQL năm 1933 là khác với phe Đồng Minh trong TC2. Và HQL lên án Nhật trước khi Nhật rút ra cho nên không thể nói việc lên án Nhật về Mãn Châu là do Khối Trục rút ra.

    [quote=Ấy Mới Chết Tôi Chứ !!!]Có nghĩa là CHMNVN "có vấn đề" đối với cả Article 1 và Article 11.
    [/quote]

    Chúng ta có ý kiến khác nhau về Article 1: bác cho rằng có vấn đề, tôi cho rằng không khó.

    Chúng ta có cùng ý kiến về nguyên tắc trong Article 11 (Tôi nói "nguyên tắc trong Article 11" vì nguyên tắc đó có cả trong HC LHQ): LQT không công nhận việc xử dụng bạo lực với lãnh thổ của QG khác (eg thôn tính hay dựng CQ bù nhìn).

    [quote=Ấy Mới Chết Tôi Chứ !!!]
    Còn bao nhiêu % dưới hay trên 50% phải chờ khi thực sự ra tòa.
    [/quote]

    Khi ra tòa (và tòa xử xong) thì sẽ biết chắc YES hay NO, không còn % gì nữa.

    Nhưng trước khi ra tòa thì nên dự đoán bao nhiêu %.

    [quote=Ấy Mới Chết Tôi Chứ !!!]
    Giả sử trên 50% thì hệ lụy là gì?
    [/quote]

    1. Nếu trên 50% thì khả năng là thua nhiều hơn thắng nếu ra tòa.

    2. Nếu trên 50% thì các học giả TQ chỉ cần chứng minh VNCH và VNDCCH là 2 quốc gia, họ sẽ có thắng nhiều trong việc tranh thủ dư luận.

    Bác mn,

    Tôi nghĩ bác cần phải phân biệt 2 chuyện:

    1. Phản biện sai kiến thức, eg, tôi đã sai khi cho rằng phải là QG thì mới có thể là Permanent Observer ở LHQ, bác đã chỉ ra, tôi đã xin lỗi và cảm ơn. Như vậy không có vấn đề cho cuộc tranh luận.

    2. Phản biện người ta mà phản biện điều không phải điều người ta nói. Nếu bác để ý (?) thì bác có thể thấy hàng loạt những chuyện "phản biện" và phê phán tôi, mà thật ra không phải là phản biện điều tôi nói. Như vậy rất có vấn đề cho cuộc tranh luận và có thể có cả vấn đề với văn hóa tranh luận (tùy trường hợp). Nếu tôi không đính chính thì có người lại tưởng là tôi nói điều tôi không nói. Nếu tôi đính chính thì phí thời gian của tôi. Và dù sao thì nó cũng làm loãng cuộc tranh luận, nếu không muốn nói là chợ hóa. Tôi đã tốn nhiều thời gian đính chính một phần, mà không biết có bao nhiêu trong cán nick ảo công nhận là đã nói lầm về tôi nói gì/không nói gì. Và tôi đã phải yêu cầu

    [quote=DDH]
    Phản biện và phê phán thì trước hết cần hiểu người ta nói gì, và biết mình đồng ý, không đồng ý với người ta chỗ nào.
    [/quote]

    (một điều rất là cơ bản trong tranh luận), cho nên khó có thể đòi hỏi tôi kiên nhẫn thêm (trong trường hợp vừa qua là với bác).

    Tôi nghĩ nếu bác để ý thêm về điều (2) trên thì sẽ tốt hơn là nói về văn hóa của người khác.

    [quote=Khách mn]Vâng cảm ơn bác DDH đã chỉ ra rằng tôi đã thật lú lẫn rồi. Xin lỗi bác D DH và tất cả bạn đọc DL.

    Phản biện có thể sai sót, nhầm lẫn. Nhất là phải đọc quá nhiều chữ viết tắt. Cứ chỉ ra những sai lầm điều đó, tôi sẽ nhìn nhận và cảm ơn. Đâu cần phải nặng lời như thế hã bác DDH? Bác đừng làm cho tôi xem thường bác xoàng và kém văn hoá đó!

    Tôi cũng đã từng chỉ ra cái sai của bác mà tôi đâu có dùng những từ ngữ chanh chua và khá là "chợ búa" như thế này đâu TS/DDH?[/quote]

    VN2006A viết:
    Tốt nhất ai có cách nào khác thì đưa ra, cho mọi người góp ý kiến!!!
    @bác DDHuy: tôi thấy bác khá là kiên nhẫn!!! Tuy nhiên theo ý tôi, nên chọn lựa đối tượng đối thoại 1 cách nghiêm túc!!!
    Cũng nên tránh những kẻ vô công rồi nghề, không có mục đích gì ngoài viết, viết và viết, như người ta đã thống kê là bị bệnh hoạn về nghiện internet. Những kẻ như thế -theo tôi- không nên đối thoại.

    [quote=Ấy Mới Chết Tôi Chứ !!!]đề nghị tránh đả kích cá nhân, chỉ phản biện nghiêm chỉnh với đề tài, trước khi pb cần đọc kỹ để hiểu vấn đề tránh nói lạc đề phí thời gian mình viết mà cũng phí thời gian người đọc . thật sự là khi tôi cũng thấy nói lạc đề chưa kịp còm thì đã có người làm.[/quote]

    Mấy hôm nay đã soi gương chưa hử?

    Ai chống và chống ai khi mà bạn thù lẫn lôn. Dân chúng còn lo ăn hàng ngày , quan chức thì tham nhũng đục khoét tiền thuế của dân. Đến cái đám trí thức có học cũng quay ra hưởng thụ cá nhân bằng cách lựi dụng cơ chế , chức quyền để thu vén.. Trên dân luận đăng một loạt bài của trực ngôn tố cáo đám lãnh đạo Liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật Viêtn Nam tham nhũng đấy. Nó cho tháy Vn đã đến hồi mạt vận rồi các ông ạ.

    đề nghị tránh đả kích cá nhân, chỉ phản biện nghiêm chỉnh với đề tài, trước khi pb cần đọc kỹ để hiểu vấn đề tránh nói lạc đề phí thời gian mình viết mà cũng phí thời gian người đọc . thật sự là khi tôi cũng thấy nói lạc đề chưa kịp còm thì đã có người làm.

    Bác mn

    Bác không cần xin lỗi, mắt kém nhìn sai là bình thường, và bác đã lú lẫn đến độ viết cái thư riêng, ký tên lăn tay, dấu vợ bác để bán nhà cho hàng xóm đâu !

    MK Bố thằng Tám nói nó là hình vẽ ra, nhưng cứ bắt thiên hạ phải tin nó là người thật_việc thật !

    MK đồng loạt ngậm máu phun người trộm 16 tấn vàng, bị lộ cũng không cần nói sorry một tiếng..

    MK ngồi nghĩ mãi để cứu một bàn thua quá rõ, bèn sáng chế ra “thư công”, một trò vặt của đám nhỏ, tưởng là hay nhưng lại chỉ bày ra sự dốt nát của mình, khiến cho người ta càng thêm khinh rẻ.

    MK very MK v.v…

    (từ MK của bác TPP hay, xin phép mượn tí, thanks)

    Nước chảy đá mòn nhưng "Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ".

    Vết nhơ về lỗi lầm ngoại giao trước dư luận thế giới có thể che đậy, nhưng vết nhơ về tội lỗi mang tính lịch sử thì không thể xoá nhoà

    Chào các bác lề "phải", lề "trái",cũng như lề "giữa". Mới về nhà xong lên mạng đúng lúc thấy không gian còm DL đang nóng dần ở đây. Để nhập cuộc, xin lập lại câu hỏi hồi sáng mà chưa thấy bác nào còm, đó là

    CHMNVN "có vấn đề" đối với cả Article 1 và Article 11 của CƯ Montevideo. Còn bao nhiêu % dưới hay trên 50% phải chờ khi thực sự ra tòa. Giả sử trên 50% thì hệ lụy là gì?

    [quote=Khách mn]Vâng cảm ơn bác DDH đã chỉ ra rằng tôi đã thật lú lẫn rồi. Xin lỗi bác D DH và tất cả bạn đọc DL.

    Phản biện có thể sai sót, nhầm lẫn. Nhất là phải đọc quá nhiều chữ viết tắt. Cứ chỉ ra những sai lầm điều đó, tôi sẽ nhìn nhận và cảm ơn. Đâu cần phải nặng lời như thế hã bác DDH? Bác đừng làm cho tôi xem thường bác xoàng và kém văn hoá đó!

    Tôi cũng đã từng chỉ ra cái sai của bác mà tôi đâu có dùng những từ ngữ chanh chua và khá là "chợ búa" như thế này đâu TS/DDH?[/quote]

    Coi bộ học giả Huy mệt mỏi với đám phản động, ưa kèn kựa, cãi vả, đêk đồng thuận với những ngâm kíu, khám phá của học giả, nên học giả nổi sùng, phản ứng chanh chua, chợ búa.

    Đề nghị học giả nghĩ ngơi, tỉnh tâm vài ba hôm, dưỡng sức.
    Rùi ngâm kíu tiếp.

    April 1975, the President of the Republic of Vietnam surrendered unconditionally to the military forces of North Vietnam. In July 1976, the former territory of the Republic of Vietnam was joined to that of North Vietnam and the resulting state was designated the Socialist Republic of Vietnam. Thus, the Republic of Vietnam, the plaintiff, is not simply moribund; it is defunct. The United States has not recognized the Socialist Republic of Vietnam and presently recognizes no government as the sovereign authority in the territory known formerly as South Vietnam.

    https://law.resource.org/pub/us/case/reporter/F2/556/556.F2d.892.77-1093...

    Vâng cảm ơn bác DDH đã chỉ ra rằng tôi đã thật lú lẫn rồi. Xin lỗi bác D DH và tất cả bạn đọc DL.

    Phản biện có thể sai sót, nhầm lẫn. Nhất là phải đọc quá nhiều chữ viết tắt. Cứ chỉ ra những sai lầm điều đó, tôi sẽ nhìn nhận và cảm ơn. Đâu cần phải nặng lời như thế hã bác DDH? Bác đừng làm cho tôi xem thường bác xoàng và kém văn hoá đó!

    Tôi cũng đã từng chỉ ra cái sai của bác mà tôi đâu có dùng những từ ngữ chanh chua và khá là "chợ búa" như thế này đâu TS/DDH?

    Bác mn phản biện thật là "lú lẫn". Hay là bị dị ứng nên hoa mắt đọc không hiểu tôi nói gì nên giật mình?

    Tôi viết "Nhưng LHQ đã recognized as legal CHXHCNVN có chủ quyền trên lãnh thổ phía nam vt 17 (tất nhiên trừ những nơi còn có tranh chấp), và đã cho CHXHCNVN vào làm thành viên."

    Rõ ràng là LHQ đã cho CHXHCNVN vào làm thành viên năm 1977, và từ đó tới nay không phải là "recognized as legal CHXHCNVN có chủ quyền trên lãnh thổ phía nam vt 17 (tất nhiên trừ những nơi còn có tranh chấp)" sao?

    Muốn phản biện thì phải phản biện điều tôi nói, nếu phản biện đúng thì tôi còn cảm ơn.

    Nhưng nên tránh kiểu "phản biện" quái đản "Các chi tiết trên cho thấy, CHMNVN không hề được chấp thuận là thành viên LHQ từ khi được thành lập cho đến khi bị bất tử năm 1976."

    Bác có hiểu tại sao "phản biện" như thế là lú lẩn và quái đản không?

    Hint: tôi không nói là CHMNVN được cho vào làm thành viên LHQ.

    [quote=Khách mn][quote]Dương Danh Huy:

    Nhưng LHQ đã recognized as legal CHXHCNVN có chủ quyền trên lãnh thổ phía nam vt 17 (tất nhiên trừ những nơi còn có tranh chấp), và đã cho CHXHCNVN vào làm thành viên.[/quote]

    Cái phát biểu này làm tôi giật cả mình. Làm gì có chuyện đó theo trí nhớ của mình?

    Và tôi phải mày mò tìm, để chứng minh mình chưa đến nỗi "lú lẫn" như một ông chức ... thiệt to. Hơn nữa thời gian 1975-1985 ở VN hầu như không thể tiếp cận thông tin để biết rõ mọi điều quan trọng, ngoài mấy cái tin ca tụng "tổ quốc LX vĩ đại". Thậm chí ca tụng chế độ Khờ me đỏ khi hai bên còn chưa đánh nhau.

    Và kết quả trên trang mạng của UN về các thành viên:

    - 1975, 144 Members. New members: Cape Verde, Comoros, Mozambique, Papua New Guinea, Sao Tome and Principe, Suriname

    - 1976, 147 Members. New Members: Angola, Samoa, Seychelles

    - 1977, 149 Members. New Members: Djibouti, Viet Nam

    Các chi tiết trên cho thấy, CHMNVN không hề được chấp thuận là thành viên LHQ từ khi được thành lập cho đến khi bị bất tử năm 1976. Ngay cả nước CHXHCNVN cũng chỉ được nhận là thành viên ngày 20, tháng 7, 1977. Cả Đông và Tây Đức cũng chỉ được nhận làm thành viên vào năm 1973. Đâu phải xin là được cho vào? Quyền phủ quyết của HK ở đâu?
    [/quote]

    CƯ Montevideo ra đời 1933, là một phần của pháp luật tập quán quốc tế (LQT), đến nay nhiều khái niệm đã được bổ sung hoặc được giải thích cho phù hợp thời đại, điều này có khi dân trong nghề còn chưa hiểu rõ quan điểm của QT ra sao, của từng quốc gia có liên quan thế nào, vì vậy vẫn có không ít tranh cãi như tất cả quý bạn đã thấy trong rất nhiều diễn đàn, hội luận v.v..

    Tôi cũng không phải dân chuyên, những điều hiểu biết về LQT là học từ…con dâu tôi, nữ Giảng Viên bộ môn Luật Quốc Tế tại Singapore (NUS), so với các học giả xã nghĩa thì nó thua xa về trình lươn lẹo đánh tráo chữ nghĩa (vì sao họ làm như vậy thì không cần giải thích)

    Xin gom lại những điểm chính yếu :

    I) Vấn đề công nhận chính phủ mới (theo LQT)

    Một chính phủ mới bảo đảm được tính hữu hiệu nếu nó đáp ứng được các điều kiện sau đây:
    1- Được đông đảo quần chúng nhân dân tự nguyện ủng hộ
    2- Có đủ khả năng duy trì và thực hiện quyền lực nhà nước trong một thời gian dài
    3- Có khả năng kiểm soát toàn bộ hoặc phần lớn phần lãnh thổ quốc gia một cách độc lập và tự quản lý được mọi công việc của quốc gia

    Áp dụng cho CPCMLTCHMNVN : từ khi chào đời đến khi nhắm mắt nó hội đủ 03 điều kiện trên không ?

    II) Về quốc gia

    - QG là chủ thể chính của LQT, gồm lãnh thổ, dân cư, chính phủ và có khả năng quan hệ ngoại giao với các quốc gia khác (ngày nay QG được bổ nghĩa thêm 02 thuộc tính : tính độc lập_independence và có chủ quyền_sovereign, nhằm làm rõ năng lực pháp lý và năng lực hành vi của QG theo LQT.
    - Lãnh thổ : gồm vùng đất, vùng nước, vùng trời, vùng lòng đất.
    Gộp tất cả (vùng đất, vùng nước, vùng trời, vùng lòng đất) thuộc chủ quyền của một quốc gia

    1) Chủ quyền lãnh thổ quốc gia : là một bộ phận của chủ quyền quốc gia, quyền làm chủ của quốc gia đó trên vùng lãnh thổ của mình. Chủ quyền lãnh thổ quốc gia là tuyệt đối, bất khả xâm phạm, tôn trọng chủ quyền lãnh thổ quốc gia là nguyên tắc cơ bản trong quan hệ và luật pháp quốc tế

    2) Chủ quyền quốc gia : quyền làm chủ một cách độc lập, toàn vẹn, đầy đủ về mọi mặt lập pháp, hành pháp và tư pháp của một quốc gia trong phạm vi lãnh thổ của quốc gia đó. Quốc gia thể hiện chủ quyền của mình trên mọi phương diện kinh tế, chính trị, quân sự và ngoại giao. Tôn trọng chủ quyền của quốc gia cũng là một nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế

    (Nêu thêm hiện tượng nhị nguyên (dualistic) về danh nghĩa chủ quyền của 02 quốc gia chính có liên quan, tức VNDCCH và CHMNVN để các học giả xã nghĩa tự tham khảo)

    III) Vấn đề kế thừa :

    Kế thừa theo LQT có ba bộ phận cơ bản: kế thừa quốc gia, kế thừa chính phủ, kế thừa của các tổ chức quốc tế.

    Kế thừa chính phủ là vấn đề phổ biến và có lẽ được các quốc gia nhất trí cao bởi hàng năm xuất hiện rất nhiều chính phủ mới. Theo nguyên tắc đồng nhất và liên tục quyền năng chủ thể luật quốc tế của quốc gia, chính phủ mới hiển nhiên kế thừa quyền và nghĩa vụ của chính phủ trước đó (ngoại trừ trường hợp chính phủ mới được lập nên do cuộc cách mạng).

    CPCMLTMNVN do dân miền Nam tự nguyện bầu lên hay do cuộc cách mạng nắm chính quyền ?

    Áp dụng luôn cho trường hợp VNDCCH theo nguyên tắc bình đẳng về chủ quyền dưới đây :

    Nguyên tắc cấm dùng vũ lực và đe dọa dùng vũ lực
    Sử dụng vũ lực (use of force) chính là sử dụng lực lượng vũ trang (use of armed force) để chống lại quốc gia độc lập có chủ quyền
    - Khái niệm xâm lược: theo nghĩa rộng bao gồm: xâm lược vũ trang (xâm lược trực tiếp); xâm lược gián tiếp; xâm lược tư tưởng.
    - Nghĩa xâm lược (aggression) theo Nghị quyết LHQ số 3314 ngày 14/12/1974) :
    + Cấm cho quân vượt qua giới tuyến quốc tế, trong đó có giới tuyến ngừng bắn hoặc giới tuyến hòa giải.
    + Cấm tổ chức, khuyến khích, xúi giục, giúp đỡ hay tham gia vào nội chiến hay các hành vi khủng bố tại các quốc gia khác.
    + Không tổ chức hoặc giúp đỡ các nhóm vũ trang, lính đánh thuê đột nhập vào phá hoại trong lãnh thổ quốc gia khác.

    Quý bạn tự rút ra nhận xét cho mình khi đả đủ khoảng thời gian dài mà đánh giá lại tất cả câu chuyện Việt Nam (điều này các học giả xã nghĩa vẫn còn rất chủ quan vì đâu biết rằng các quốc gia trên thế giới cũng đã đánh giá lại những vấn đề VN)

    IV) Trọng Tâm chính :

    Tất cả bạn đọc ở DL này đều biết, bà Monique Chemillier-Gendreau, nữ giáo sư thạc sĩ ngành công pháp và chính trị học của trường Đại học Paris VII - Denis Diderot của Pháp, đã nói: "Người ta không thể chuyển nhượng những gì người ta không có quyền lực_không thể kiểm soát, quản lý

    Áp dụng câu nói trên để giải quyết mấu chốt :
    A : TQ
    B : VNDCVN
    C : VNCH
    D : CHMNVN
    S : CHXHCNVN

    Tất cả cùng ra ICJ :

    - B không thể chuyển giao vùng đất đang do C giữ hợp pháp cho A : Đúng

    - Vậy C bằng cách nào chuyển thừa kế vùng đất đó cho D khi C đã không còn nắm giữ vùng đất đó? không còn kiểm soát? không còn quản lý vùng đất đó?????

    Làm sao D có thể kế thừa một «vật» đã không còn nữa ?

    (chưa nói đến C chưa có mộc đỏ của cơ quan công quyền đóng dấu công nhận miếng đất đó là của C)

    Tôi xin dừng ở đây, không quan tâm những kẻ múa gậy vườn hoang

    Thú thật tôi đã không còn khả năng theo dõi cuộcy tranh luận đi vào chi tiết nhỏ và nhì nhằng như thế này. Nhất là những chi tiết khó, hay không thể, kiểm chứng.

    Tuy nhiên có vài điểm cần phải nêu ra. Nếu không cuộc tranh cãi sa đà vào những mơ hồ mông lung, không biết ai đúng ai sai, làm sao tin được ai hữu lý?

    [quote]Dương Danh Huy:

    Nhưng LHQ đã recognized as legal CHXHCNVN có chủ quyền trên lãnh thổ phía nam vt 17 (tất nhiên trừ những nơi còn có tranh chấp), và đã cho CHXHCNVN vào làm thành viên.[/quote]

    Cái phát biểu này làm tôi giật cả mình. Làm gì có chuyện đó theo trí nhớ của mình?

    Và tôi phải mày mò tìm, để chứng minh mình chưa đến nỗi "lú lẫn" như một ông chức ... thiệt to. Hơn nữa thời gian 1975-1985 ở VN hầu như không thể tiếp cận thông tin để biết rõ mọi điều quan trọng, ngoài mấy cái tin ca tụng "tổ quốc LX vĩ đại". Thậm chí ca tụng chế độ Khờ me đỏ khi hai bên còn chưa đánh nhau.

    Và kết quả trên trang mạng của UN về các thành viên:

    - 1975, 144 Members. New members: Cape Verde, Comoros, Mozambique, Papua New Guinea, Sao Tome and Principe, Suriname

    - 1976, 147 Members. New Members: Angola, Samoa, Seychelles

    - 1977, 149 Members. New Members: Djibouti, Viet Nam

    Các chi tiết trên cho thấy, CHMNVN không hề được chấp thuận là thành viên LHQ từ khi được thành lập cho đến khi bị bất tử năm 1976. Ngay cả nước CHXHCNVN cũng chỉ được nhận là thành viên ngày 20, tháng 7, 1977. Cả Đông và Tây Đức cũng chỉ được nhận làm thành viên vào năm 1973. Đâu phải xin là được cho vào? Quyền phủ quyết của HK ở đâu?

    [quote]DDH:

    Trước đó, LHQ cũng không lên án CHMNVN là quốc gia bù nhìn.[/quote]

    Hì hì. Cái phát biểu này rất buồn cười.

    [quote]DDH

    Hai điều trên khác với việc LHQ đã từng lên án nước QG này xâm lược lãnh thổ của QG kia, và League of Nations đã từng lên án Mãn Châu Quốc là quốc gia bù nhìn do Nhật dựng lên.[/quote]

    Hội Quốc Liên này ra đời từ 1920 cho đến khi được thay thế bởi LHQ thì có nhiều quốc gia bị tống xuất hoặc tự ý rút. Trong số rút lui có khối Trục: Đức - Ý - Nhật (và vài nước khác). Do đó nước Nhật và nước bù nhìn Mãn Châu bị phe Đồng Minh, trong thời đệ nhị thế chiến, lên án chẳng phải là một tiền lệ quan trọng đáng lưu tâm. Chẳng thể so sánh để rút ra một kết luận.

    Nhưng tôi tự hỏi, chính quyền VN hiện nay có dám đưa chuyện HS-TS ra toà? Có dám trước toà, trước công luận thế giới, tố cáo TC xâm chiếm lãnh thổ, giả dối, lừa gạt, mưu đồ đen tối, cùng đủ thứ xấu xa tệ hại gắn cho đối thủ để mình thắng cuộc?

    Tôi không tin chuyện đó sẽ xảy ra! Đố dám!

    Có việc phải đi nên không còm tiếp. Chiều tối về còm sau. Chúc các bác "giữ lửa" cho trận còm
    này!

    Có nghĩa là CHMNVN "có vấn đề" đối với cả Article 1 và Article 11. Còn bao nhiêu % dưới hay trên 50% phải chờ khi thực sự ra tòa. Giả sử trên 50% thì hệ lụy là gì?

    Trong trả lời dưới đây tôi viết thiếu yếu tố LHQ đã công nhận CHXHCNVN là quốc gia có CQ với lãnh thổ phía nam vt 17 (và dĩ nhiên là cả phía bắc).

    Tuyên bố "Declaration on Principles of International Law, Friendly Relations and Co-operation among States in Accordance with the Charter of the United Nations" của LHQ ghi:

    [quote=LHQ]
    No territorial acquisition resulting from the threat or use of force shall be recognized as legal.
    [/quote]

    Nhưng LHQ đã recognized as legal CHXHCNVN có chủ quyền trên lãnh thổ phía nam vt 17 (tất nhiên trừ những nơi còn có tranh chấp), và đã cho CHXHCNVN vào làm thành viên. Trước đó, LHQ cũng không lên án CHMNVN là quốc gia bù nhìn.

    Hai điều trên khác với việc LHQ đã từng lên án nước QG này xâm lược lãnh thổ của QG kia, và League of Nations đã từng lên án Mãn Châu Quốc là quốc gia bù nhìn do Nhật dựng lên.

    Do đó, dù vẫn có rủi ro Tòa cho rằng CHMNVN là bù nhìn và CXHCNVN = VNDCCH xâm lăng VNCH, tôi cho rằng khả năng Tòa sẽ phán như thế là dưới 50%.

    [quote=Dương Danh Huy]
    Bài này của tôi và đồng tác giả PT Vân đã viết:

    http://boxitvn.blogspot.co.uk/2014/02/vi-sao-can-ban-ve-tinh-quoc-gia-cu...

    đã viết

    "Tuy nhiên, luận điểm 12 này cũng không phải không có rủi ro trước Tòa. Trên thực tế, những sư đoàn chủ lực của Quân Giải phóng miền Nam (quân đội của CPCMLT CHMNVN) là những sư đoàn Quân đội Nhân dân của VNDCH. Chiến dịch Hồ Chí Minh được chỉ đạo bởi VNDCCH. Các lữ đoàn xe tăng tiến vào dinh Độc lập này 30/4/75 treo cờ CHMNVN, nhưng là các đơn vị của VNDCCH. Nếu ra Tòa, vấn đề đó có sẽ có ảnh hưởng gì đến tính pháp lý của việc thống nhất và kế thừa không?"

    Nhưng tôi nghĩ chúng ta cần hiểu là VN khó có lập luận nào để hóa giải các vấn đề từ VNDCCH mà không có rủi ro, và chúng ta chỉ có thể tìm lập luận nào có ít rủi ro nhất.

    Mặt khác, Mỹ và VNCH đã (đành phải) chấp nhận cho CPCMLT ký HĐ Paris như 1 chính thể độc lập. TQ thì công nhận CPCMLT là đại diện hợp pháp cho miền Nam nên khi ra tòa sẽ khó nói CPCMLT là bù nhìn. Và sau 30/4/1975 nhiều QG công nhận CHMNVN.

    Tôi nghĩ không khẳng định được 100% tòa có sẽ kết luận thế nào nhưng tôi đoán khả năng tòa kết luận sau 20/4/75 CHMNVN không phải là 1 QG là dưới 50%.[/quote]

    Trước khi còm tiếp xin nhắc là ngày mai 2/7/214 là ngày đánh dấu 60 năm kết thúc Hội nghị Geneve.

    Đây là dịp quay đầu nhìn lại trong quá khứ cuộc chiến huynh đệ tương tàn nồi da xáo thịt, trong đó có vai trò chủ chốt của ĐCSVN đánh cho Liên Xô đánh cho Trung Quốc đã đưa cả miền Bắc lên thành con tốt thí đi đầu trong Chiến Tranh Lạnh 1 giữa Liên Xô và Mỹ. Trong miền Nam, trước khi tổ chức trưng cầu dân ý gian lận để truất phế Bảo Đại và lập ra VNCH, Ngô Đình Diệm đã vận động Mỹ xung phong làm tiền đồn tốt thí ngăn chận làn sóng cộng sản chủ nghĩa domino hóa ĐNÁ.
    Trong bi kịch tốt thí này vai trò tốt thí của VNCH là phòng ngự, và vai trò tốt thí của VNDCCH không thể chối cãi được là xung kích núp bóng dưới con rối bị giật dây MTGPMNVN / CPCMLTCHMNVN. Điều bi thảm nhất của bi kịch tốt thí Nam-Bắc này là trong khi cả 1 thế hệ thanh niên 2 miền đều bị hi sinh và làm cả đất nước tàn phá, và đặc biệt sự nghèo đói cùng khổ của miền Bắc, thì Trung Quốc, nhờ sự ngu xuẩn của VNDCCH, mà ĐCSVN lãnh đạo xung phong làm con tốt thí tiến công, đã được hưởng cảnh thái bình để phát triển kinh tế quân sự vượt bực.
    Còn hơn cả những sự ngu xuẩn tột cùng khác như đấu tố cải cách ruộng đất kiểu Mao sau 1954, đánh tư sản mại bản miền Nam sau 1975, hẹn thề mật ước Thành Đô 1990, và ngay cả sự miễn cưỡng không kiện Trung Quốc ra tòa quốc tế như đang thấy, xung phong làm con tốt thí tiến công trong CTL1 là sự ngu xuẩn tột cùng nhất của ĐCSVN để bây giờ CTL2 đang mở ra, và bất hạnh thay VN lại lần nữa đang là 1 tiền đồn để Trung Quốc tiến công.

    Pages