Lập trường chính thức của Việt Nam về chủ quyền Hoàng Sa

  • Bởi Khách
    10/07/2014
    429 phản hồi
    Chủ đề: Đối ngoại


    Nhiều tàu Trung Quốc vây ép tàu cá ngư dân Việt Nam ngay trên vùng biển Việt Nam. Ảnh VOV.

    Việt Nam gửi tập tài liệu lập trường của Việt Nam đề nghị lưu hành tại Liên Hợp Quốc ngày 3.7.2014 về chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa. Lao Động xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc.

    Việt Nam bác bỏ toàn bộ, cả trên thực tế cũng như pháp l‎ý, yêu sách chủ quyền của Trung Quốc đối với quần đảo Hoàng Sa (mà Trung Quốc gọi là Tây Sa) nêu trong các văn bản kèm theo các thư ngày 22.5.2014 và ngày 9.6.2014 của đại biện Phái đoàn đại diện thường trực Trung Quốc gửi Tổng Thư k‎ý Liên Hợp Quốc lần lượt trong các văn bản A/68/887 và A/68/907.

    Việt Nam khẳng định rằng các yêu sách của Trung Quốc không có cơ sở pháp lý và lịch sử.

    Các tư liệu lịch sử không thống nhất với tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc đối với quần đảo Hoàng Sa

    Trong các trao đổi thời gian gần đây, Trung Quốc đã dẫn chiếu đến một số tư liệu như là bằng chứng lịch sử nhằm chứng minh cho cái gọi là “chủ quyền” của Trung Quốc đối với quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Tuy nhiên, các “tư liệu” này của Trung Quốc không có nguồn gốc rõ ràng, không chính xác và được Trung Quốc diễn giải một cách tùy tiện. Các tài liệu mà Trung Quốc dẫn chiếu tới không chứng tỏ rằng Trung Quốc đã thiết lập chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa khi quần đảo còn là lãnh thổ vô chủ. Ngược lại, các ghi chép lịch sử cho thấy Trung Quốc hiểu rằng chủ quyền của họ chưa bao giờ bao gồm cả quần đảo Hoàng Sa.

    Ví dụ như vào thập kỷ cuối cùng của thế kỷ 19 khi hai tàu Bellona và Umeji Maru bị đắm ở Hoàng Sa và bị ngư dân Trung Quốc cướp tài sản, nhà cầm quyền Trung Quốc tại Quảng Đông đã lập luận rằng quần đảo Hoàng Sa là lãnh thổ bị bỏ rơi, không thuộc về Trung Quốc. Về hành chính, các đảo này không thuộc bất kỳ châu nào của Hải Nam, Trung Quốc và không có cơ quan nào của Trung Quốc có trách nhiệm quản lý quần đảo này. Vì những lý do đó, phía Trung Quốc đã tuyên bố không chịu trách nhiệm về vụ ngư dân cướp tài sản.

    Trong khi đó, Việt Nam đã cung cấp công khai các tài liệu lịch sử xác thực cho thấy Việt Nam đã thiết lập chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa từ khi quần đảo là lãnh thổ vô chủ. Ít nhất từ thế kỷ 17, các triều đại nhà Nguyễn của Việt Nam đã tổ chức các hoạt động khai thác sản vật trên các đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa, tổ chức đo đạc hải trình và bảo đảm an toàn cho các tàu thuyền của quốc gia khác qua lại tại khu vực quần đảo Hoàng Sa. Các hoạt động này đều đã được ghi nhận trong các văn bản chính thức do các triều đình Việt Nam ban hành là các châu bản hiện đang được lưu giữ tại Việt Nam.

    Sau khi Pháp và Việt Nam ký Hiệp định bảo hộ ngày 15 tháng 3 năm 1874 và ngày 6 tháng 6 năm 1884, Pháp đã thay mặt Việt Nam tiếp tục thực thi chủ quyền với quần đảo Hoàng Sa và tuyên bố phản đối các hành động xâm phạm của Trung Quốc. Pháp đã tiến hành nhiều hoạt động thực thi chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa như xây dựng và vận hành đèn biển và trạm khí tượng, thiết lập các đại lý hành chính thuộc tỉnh Thừa Thiên (An Nam), cấp giấy khai sinh cho công dân Việt Nam sinh ra tại quần đảo này.

    Việc Đô đốc Quảng Đông (Trung Quốc) Lý Chuẩn năm 1909 tiến hành hành động thám hiểm và thăm dò Hoàng Sa là hành động vi phạm chủ quyền của Việt Nam đối với Hoàng Sa mà Việt Nam đã thiết lập vững chắc và được chính quyền bảo hộ Pháp thay mặt Việt Nam tiếp tục thực thi hữu hiệu. Pháp đã thay mặt Việt Nam phản đối các hành động xâm phạm của Trung Quốc đối với quần đảo Hoàng Sa và nêu rõ chủ quyền của Hoàng Sa đã được xác lập bởi Việt Nam. Trước yêu sách của Trung Quốc đối với Hoàng Sa, Pháp đã từng đề nghị Trung Quốc giải quyết vấn đề bằng Trọng tài quốc tế (Công hàm của Pháp gửi Trung Quốc ngày 18 tháng 2 năm 1937), nhưng Trung Quốc đã từ chối.

    Năm 1946, chính quyền Trung Hoa Dân quốc của Tưởng Giới Thạch lợi dụng bối cảnh Chiến tranh thế giới thứ II kết thúc đã xâm nhập trái phép đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa. Năm 1947, Pháp đã ra tuyên bố phản đối sự xâm nhập này, yêu cầu hai bên tiến hành đàm phán và giải quyết tại cơ quan tài phán quốc tế nhưng chính quyền Trung Hoa Dân quốc lại một lần nữa từ chối. Chính quyền Tưởng Giới Thạch sau đó đã rút khỏi đảo Phú Lâm.

    Các hội nghị quốc tế không giao quần đảo Hoàng Sa cho Trung Quốc

    Trước và sau khi Chiến tranh thế giới thứ II kết thúc, vấn đề chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa cũng như Trường Sa đã nhiều lần được đưa ra các hội nghị quốc tế xem xét. Từ ngày 22-26 tháng 11 năm 1943, Hội nghị Cairo với sự tham gia của Tổng thống Hoa Kỳ Franklin D. Roosevelt, Thủ tướng Anh Winston Churchill và Tổng thống Trung Hoa Dân quốc Tưởng Giới Thạch đã ra Tuyên bố Cairo (Cairo Communiqué), đưa ra mục tiêu loại bỏ Nhật Bản ra khỏi tất cả các quần đảo ở Thái Bình Dương mà Nhật Bản đã chiếm đóng từ Chiến tranh thế giới thứ I năm 1914 và tất cả các lãnh thổ Nhật Bản đã chiếm của Trung Quốc như Mãn Châu, Đài Loan và Bành Hồ sẽ được trả lại cho Trung Hoa Dân quốc. Tưởng Giới Thạch - đại diện cho Trung Quốc có mặt tại hội nghị - không hề đề cập đến hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

    Hội nghị Potsdam diễn ra từ ngày 17 tháng 7 đến ngày 2 tháng 8 năm 1945 với sự tham gia của lãnh đạo ba nước Hoa Kỳ, Anh và Trung Quốc đã ra Tuyên ngôn Potsdam tái khẳng định những nội dung của Tuyên bố Cairo. Đại diện của Trung Quốc là Tưởng Giới Thạch có mặt tại hội nghị cũng không hề nhắc đến hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

    Hội nghị hòa bình San Francisco từ ngày 4 đến 8 tháng 9 năm 1951 có 51 nước tham dự; Việt Nam tham gia hội nghị với tư cách là thành viên của Liên hiệp Pháp. Thủ tướng Quốc gia Việt Nam Trần Văn Hữu đã tham dự hội nghị trên cương vị Trưởng phái đoàn Việt Nam. Hội nghị San Francisco đã giải quyết vấn đề quy thuộc một số vùng lãnh thổ ở Châu Á – Thái Bình Dương. Tại hội nghị này, Trưởng đoàn Liên Xô Andrei A. Gromyko đã thay mặt Trung Quốc đưa ra đề nghị gồm 13 khoản, trong đó có khoản liên quan đến việc Nhật Bản công nhận chủ quyền của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đối với một số đảo ở biển Đông, kể cả quần đảo Hoàng Sa. Với 46 phiếu chống, 3 phiếu ủng hộ và 2 phiếu trắng, hội nghị đã bác bỏ đề nghị này của Phái đoàn Liên Xô.

    Ngay sau đó, ngày 07 tháng 9 năm 1951, phát biểu tại Hội nghị, Trưởng phái đoàn Quốc gia Việt Nam Trần Văn Hữu đã tái khẳng định chủ quyền lâu đời của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.. Cả 51 quốc gia đều không phản đối Tuyên bố xác nhận chủ quyền đó của phái đoàn Việt Nam.

    Hội nghị Geneva năm 1954 về việc khôi phục hòa bình ở Đông Dương khẳng định các bên tham gia tôn trọng độc lập và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam, bao gồm hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa đang do các lực lượng của Pháp và quốc gia Việt Nam quản lý. Trung Quốc là một trong những nước tham gia Hội nghị quốc tế về Đông Dương tại Geneva 1954 biết rất rõ điều này và Trung Quốc phải tôn trọng các văn kiện quốc tế của hội nghị đó.

    Điều 1, Hiệp định Paris năm 1973 nói rõ tất cả các nước tôn trọng độc lập và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam. Lúc này hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa đang do Việt Nam Cộng hòa quản lý và là một bộ phận lãnh thổ không thể tách rời của Việt Nam.

    Tháng 1 năm 1974, Trung Quốc sử dụng vũ lực chiếm đóng toàn bộ quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Ngay lúc đó, Chính phủ Việt Nam Cộng hòa và Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam đều đã ra tuyên bố bày tỏ quan điểm và phản đối hành động của Trung Quốc. Chính phủ Việt Nam Cộng hòa đã yêu cầu Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc họp khẩn cấp về hành động sử dụng vũ lực của Trung Quốc. Theo luật pháp quốc tế về thụ đắc lãnh thổ, việc sử dụng vũ lực chiếm đóng một vùng lãnh thổ thuộc quốc gia khác không thể tạo ra chủ quyền.

    Trung Quốc đã vi phạm nguyên tắc cấm đe dọa và sử dụng vũ lực nên không thể thiết lập được chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa

    Trung Quốc đã hai lần xâm chiếm trái phép Hoàng Sa. Năm 1956, lợi dụng lúc Pháp rút khỏi Việt Nam, Trung Quốc đã xâm chiếm nhóm đảo phía Đông của Hoàng Sa. Đây là lần đầu tiên Trung Quốc thực sự chiếm đóng một phần quần đảo Hoàng Sa. Chính quyền Việt Nam Cộng hòa đã phản đối mạnh mẽ sự chiếm đóng này. Năm 1959, một nhóm binh lính Trung Quốc giả dạng ngư dân âm mưu đổ bộ lên nhóm đảo phía tây quần đảo Hoàng Sa, đã bị lực lượng của chính quyền Việt Nam Cộng hòa đập tan. Tám mươi hai (82) “ngư dân” Trung Quốc đã bị bắt. Cả hai hành động xâm chiếm này diễn ra sau khi vấn đề chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đã được khẳng định tại các hội nghị quốc tế như trên mà không gặp phải bất kỳ sự phản đối nào. Năm 1974, lợi dụng tình hình chiến tranh ở Việt Nam, Trung Quốc đã tấn công và chiếm quyền kiểm soát Hoàng Sa từ chính quyền Việt Nam Cộng hòa. Đây là lần đầu tiên Trung Quốc chiếm đóng bằng vũ lực toàn bộ quần đảo Hoàng Sa.

    Từ góc độ luật pháp quốc tế, việc chiếm đóng bằng vũ lực lãnh thổ của một quốc gia có chủ quyền là hành vi bất hợp pháp và không thể là cơ sở cho đòi hỏi chủ quyền. Vì vậy, chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa vẫn được duy trì và không bị thay thế bởi sự chiếm đóng bằng vũ lực của Trung Quốc.

    Bị vong lục ngày 12 tháng 5 năm 1988 của Trung Quốc - một văn bản chính thức của Bộ Ngoại giao Trung Quốc - cũng khẳng định rõ một nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế là “xâm lược không thể sinh ra chủ quyền” đối với một vùng lãnh thổ. Không có quốc gia nào trên thế giới công nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với quần đảo Hoàng Sa.

    Việt Nam chưa bao giờ công nhận chủ quyền của Trung Quốc

    Trung Quốc đã cố tình xuyên tạc lịch sử và diễn giải sai lịch sử khi viện dẫn Công thư của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng năm 1958 và một số tài liệu, ấn phẩm được xuất bản ở Việt Nam trước năm 1975 để củng cố yêu sách của Trung Quốc đối với quần đảo Hoàng Sa. Công thư của Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng hoàn toàn không nhắc gì đến chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa hay Trường Sa. Tuyên bố đó liên quan đến các vùng biển, không giải quyết các vấn đề lãnh thổ. Trên thực tế, những kết luận mà Trung Quốc đưa ra hiện nay đang mâu thuẫn với chính các phát biểu của Trung Quốc, trong đó có phát biểu của chính nhà lãnh đạo Trung Quốc Đặng Tiểu Bình.

    Tháng 9 năm 1975, 17 năm sau công thư nói trên của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng, nhà lãnh đạo Trung Quốc Đặng Tiểu Bình đã nói với nhà lãnh đạo Việt Nam Lê Duẩn tại Bắc Kinh rằng “Trung Quốc có đầy đủ tài liệu chứng minh quần đảo Tây Sa (Hoàng Sa) và Nam Sa (Trường Sa) từ xưa đến nay thuộc lãnh thổ Trung Quốc. Nhưng với nguyên tắc thông qua hiệp thương hữu nghị để giải quyết bất đồng, sau này hai nước sẽ bàn bạc giải quyết”. Bị vong lục của Bộ Ngoại giao Trung Quốc ngày 12 tháng 5 năm 1988 đã ghi nhận rõ ràng nội dung phát biểu này của Đặng Tiểu Bình, thể hiện nhận thức của Trung Quốc rằng vấn đề chủ quyền không được dàn xếp có lợi cho phía Trung Quốc qua các phát biểu hay thỏa thuận trước đây. Việt Nam yêu cầu Trung Quốc tôn trọng sự thật lịch sử đó và nghiêm túc đàm phán với Việt Nam về vấn đề quần đảo Hoàng Sa.

    Bộ Ngoại giao Việt Nam

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    429 phản hồi

    Bác DDH

    Tôi đã xin lỗi rằng tôi nhầm lẫn các chữ viết tắt VNDCCH, MTDTGPMN, rồi CPCHLTMNVN, rồi CHMNVN nên đã phản biện nhầm. Chứ đâu phải tôi không biết để bác phải "giảng dạy" thêm một điều hết sức cơ bản mà ai cũng biết như duới đây:

    [quote]DDH
    Tôi nghĩ bác cần phải phân biệt 2 chuyện:
    1. Phản biện sai kiến thức;
    2. Phản biện người ta mà phản biện điều không phải điều người ta nói.[/quote]

    Bác có biết phân biệt sự "nhầm lẫn và cố ý" không?

    Nhân đây cũng bày tỏ một quan điểm riêng. Liên quan hay không đến đề tài tùy góc nhìn từng cá nhân.

    Không thể phủ nhận là thấy những ai trực tiếp hay gián tiếp đề cao cái MTDTGPMN hay cái gọi là CPCMLTMNVN thì tôi không thể nào không phản ứng mạnh mẽ. Thí dụ như "không bị LHQ xem là bù nhìn" (với hàm ý cũng chính danh); "CPCMLTMNVN được 75 nuớc công nhận" (cùng với hàm ý đó; tôi không tìm thấy nguồn kiểm chứng).

    Với người ngoại quốc thì tôi còn có thể bỏ qua vì không đòi hỏi họ phải hiểu biết nhiều về những xảo quyệt của sự thành lập và hoạt động của cái tổ chức này. Nhưng với những người Việt Nam thì khó mà không lên tiếng phản biện về các sự thật trơ trẽn liên quan đến cái tổ chức bù nhìn đó. Đến chính các cựu thành viên của nó còn dè bỉu thì sao tôi, một người miền Nam biết quá nhiều về nó, lại không lên tiếng? (Mời đọc lại A Vietcong Memoir: An Inside Account of the Vietnam War and Its Aftermath của Truơng Như Tảng).

    Đã gần nữa thế kỷ trôi qua. Bao nhiêu sự thật và tội ác ở VN đã phơi bày ra trước công luận, trong nuớc và thế giới. Máu và nuớc mắt của người dân miền Nam từ những sự kiện tù cải tạo, đày ải kinh tế mới, đánh "tư sản mại bản", đổi tiền, trấn áp và đối xử phân biệt người có nguồn gốc quân chính miền Nam, vẫn chưa khô (và thủ phạm vẫn chưa nhìn nhận cùng hồi tâm). Tôi không phủ nhận mình có thành kiến với thủ phạm và cả những người bênh vực những kẻ gây ra các tội ác đó. Công lý phải được tôn trọng và thi hành.

    Có thể một số người không biết, không thể hay không muốn bênh vực cho nạn nhân. Không sao! Nhưng bào chữa cho, hay cùng nắm tay đồng hành với, thủ phạm thì xứng đáng bị lên án như những kẻ đồng lõa với tội ác.

    Khách đường xa_old (khách viếng thăm) @ 10:57, 20/07/2014 - mã số 123401
    Tôi click vào link http://thevietnamwar.info/vietnam-war-fact-viet-cong-charlie/ và cái hình ảnh 1 thế hệ thanh niên bị hi sinh trong ván cờ cục bộ của Chiến Tranh Lạnh 1 giữa Liên Xô và Mỹ. Và nước mắt tôi tuôn trào không cầm giữ nổi.

    Xin độc giả DL cho tôi nhắc lại lần nữa là chính ngày hôm nay, 60 năm về trước, 20/7/214 đánh dấu 60 năm kết thúc Hội nghị Geneve.

    Đây là dịp quay đầu nhìn lại trong quá khứ cuộc chiến huynh đệ tương tàn nồi da xáo thịt, trong đó có vai trò chủ chốt của ĐCSVN đánh cho Liên Xô đánh cho Trung Quốc đã đưa cả miền Bắc lên thành con tốt thí đi đầu trong Chiến Tranh Lạnh 1 giữa Liên Xô và Mỹ. Trong miền Nam, trước khi tổ chức trưng cầu dân ý gian lận để truất phế Bảo Đại và lập ra VNCH, Ngô Đình Diệm đã vận động Mỹ xung phong làm tiền đồn tốt thí ngăn chận làn sóng cộng sản chủ nghĩa domino hóa ĐNÁ.

    Trong bi kịch tốt thí này vai trò tốt thí của VNCH là phòng ngự, và vai trò tốt thí của VNDCCH không thể chối cãi được là xung kích núp bóng dưới con rối bị giật dây MTGPMNVN / CPCMLTCHMNVN.

    Điều bi thảm nhất của bi kịch tốt thí Nam-Bắc này là trong khi cả 1 thế hệ thanh niên 2 miền đều bị hi sinh và làm cả đất nước tàn phá, và đặc biệt sự nghèo đói cùng khổ của miền Bắc, thì Trung Quốc, nhờ sự ngu xuẩn của VNDCCH, mà ĐCSVN lãnh đạo xung phong làm con tốt thí tiến công, đã được hưởng cảnh thái bình để phát triển kinh tế quân sự vượt bực.

    Còn hơn cả những sự ngu xuẩn tột cùng khác như đấu tố cải cách ruộng đất kiểu Mao sau 1954, đánh tư sản mại bản miền Nam sau 1975, hẹn thề mật ước Thành Đô 1990, và ngay cả sự miễn cưỡng không kiện Trung Quốc ra tòa quốc tế như đang thấy, xung phong làm con tốt thí tiến công trong CTL1 là sự ngu xuẩn tột cùng nhất của ĐCSVN để bây giờ CTL2 đang mở ra, và bất hạnh thay VN lại lần nữa đang là 1 tiền đồn để Trung Quốc tiến công.

    [quote=Ấy Mới Chết Tôi Chứ !!!]Lấy ví dụ đời thường để dễ hiểu hơn. Thằng hàng xóm cậy to xác cao khoẻ hơn bác rất nhiều xông vào bất động sản của bác và chiếm giữ mảnh vườn nhỏ ở sân sau. Như vậy bác không mất vĩnh viễn "chủ quyền" của bác đối với mảnh vườn mà chỉ tạm thời mất "lãnh thổ" mảnh vườn.[/quote]
    Trước 30-4-1975, gia đình tôi ôn bất động sản, có giấy tờ chủ quyền,
    Sau 30-4-1975, mất cả bất động sản và cả chủ quyền vì nó con cháu bác nó xông vào lấy hết và đuổi mình ra đường cho đến bây giờ, vậy thì nó có tạm thời không? bây giờ thì phải dùng luật gì, luật quốc tế có giúp được không ?

    Lấy ví dụ đời thường để dễ hiểu hơn. Thằng hàng xóm cậy to xác cao khoẻ hơn bác rất nhiều xông vào bất động sản của bác và chiếm giữ mảnh vườn nhỏ ở sân sau. Như vậy bác không mất vĩnh viễn "chủ quyền" của bác đối với mảnh vườn mà chỉ tạm thời mất "lãnh thổ" mảnh vườn.

    Trở lại câu hỏi: "Lãnh thổ" mất (?) vì TQ dùng vũ lực xâm lược và chiếm đóng và thiết lập "chủ quyền" TQ trên "lãnh thổ" ấy?

    Trên pháp lý, "lãnh thổ" mất tạm thời nhưng "chủ quyền" không mất vĩnh viễn vì TQ dùng vũ lực để xâm lược và chiếm đóng. Trên thực tế cán cân quân sự, "lãnh thổ" mất vĩnh viễn vì TQ bất chấp pháp lý và tiếp tục chiếm đóng. Trên phương diện chính trị, "lãnh thổ" mất vĩnh viễn vì thái độ "thân Trung Quốc" của ông Nguyễn Phú Trọng & Công ty (NPT & Co.)

    [quote=Ấy Mới Chết Tôi Chứ !!!]
    Ngay từ đầu, bác Trương Nhân Tuấn đã cho thấy lập luận lủng củng và cho thấy sự hiểu sai các khái niệm cơ bản về chủ quyền và lãnh thổ.
    [/quote]

    Vậy theo ý bác, bác định nghĩa thế nào về chủ quyền và lãnh thổ, bác có thể nói khái niệm rất cơ bản và ngắn gọn, để chúng tôi thấy cái đúng sai.

    Ngoài ra, ai cũng có thể trả lời dễ dàng câu hỏi này: ""...với «tư cách pháp nhân» nào nhà nước CHXHCNVN hôm nay đứng ra kiện TQ (ra tòa CIJ hay một Tòa quốc tế nào đó) về các tranh chấp Hoàng Sa và Trường Sa? CHXHCNVN, VNDCCH, VNCH hay CPCMLT CHMNVN?"

    Hỏi bác Trương Nhân Tuấn ngược lại: trong 4 cái thì ngoài cái đầu tiên, 3 cái «tư cách pháp nhân» sau có còn tồn tại ngay bây giờ không?

    1) Provisional Revolutionary Government ? it had no real autonomy and was under the control of North Vietnam, and was largely seen as a puppet government. The PRG was dissolved in July 1976 when it merged with the Democratic Republic of Vietnam (North Vietnam) to become the current Socialist Republic of Vietnam.

    (Trích từ 01 bài giảng cho Sinh Viên Singapore nhìn về Chiến Tranh Việt Nam)

    2) Cũng một cách nhìn về “chậu kiểng” và nguyên nhân vì sao nó bị khai tử nhanh chóng :

    Surprisingly (or unsurprisingly depending on the point of view), right after the Fall of Saigon, almost all non-communist nationalist forces in the South were dismissed in favour of communist troops from the North. The PRG was also dissolved by North Vietnamese leaderships without its consent. As a result, many southern nationalists became disillusioned with the new established communist government of the Socialist Republic of Vietnam.

    http://thevietnamwar.info/vietnam-war-fact-viet-cong-charlie/

    nó có quyền tự chủ thực sự không và có thuộc quyền kiểm soát của Bắc Việt không, và có thể xem như là một chính phủ bù nhìn không thì quý bạn tự hiểu, không cần thảo luận vấn đề này một khi người đặt ra vấn đề đã không dám trả lời thẳng thắng.

    Ấy Mới Chết Tôi Chứ !!! (khách viếng thăm) gửi lúc 18:29, 18/07/2014 - mã số 123241
    Muốn nói gì thì nói, nhưng cứ nói đến pháp lý thì các chuyên gia hay không chuyên gia về công pháp quốc tế xin hãy trích dẫn bộ luật và án lệ nếu có để người đọc kiểm chứng đủng sai. Chứ cứ phán như thánh sống thế này thế nọ thì bất cứ ai cũng làm đươc.

    Ngay từ đầu, bác Trương Nhân Tuấn đã cho thấy lập luận lủng củng và cho thấy sự hiểu sai các khái niệm cơ bản về chủ quyền và lãnh thổ.

    Trích:"...với «tư cách pháp nhân» nào nhà nước CHXHCNVN hôm nay đứng ra kiện TQ (ra tòa CIJ hay một Tòa quốc tế nào đó) về các tranh chấp Hoàng Sa và Trường Sa? CHXHCNVN, VNDCCH, VNCH hay CPCMLT CHMNVN? Trung Quốc đã chiếm Hoàng Sa trên tay VNCH (với lý do: giải phóng một vùng lãnh thổ đang bị ngoại nhân chiếm đóng). VNDCCH là một quốc gia thứ ba, hoàn toàn xa lạ với VNCH. Trong khi CP CMLTMNVN không thể kế thừa HS từ VNCH, vì không thể kế thừa một lãnh thổ đã mất."

    "Lãnh thổ" mất (?) vì TQ dùng vũ lực xâm lược và chiếm đóng và thiết lập "chủ quyền" TQ trên "lãnh thổ" ấy?

    Còm của tôi từ bài "Trọng Nghĩa - Biển Đông: Giàn khoan Trung Quốc và đấu tranh chính trị nội bộ ở Hà Nội" đem qua đây để các bác lề "trái" chém. Xin lỗi có thể bác TPP nào đó lại "chém" lạc đề, nhưng đây cũng nằm trong chủ đề lớn là đấu tranh dành toàn vẹn lãnh thổ VN.

    Đại diện và lãnh đạo cao nhất của phe "thân Trung Quốc" là TBT Nguyễn Phú Trọng. Đại diện và lãnh đạo cao nhất của phe "thân Mỹ" là TT Nguyễn Tấn Dũng. Vì quyền lợi tối thượng của dân tộc chống kẻ thù truyền kiếp Trung Quốc xâm lược, tôi kêu gọi mọi người trong và ngoài nước ủng hộ giải pháp Trương Tấn Sang-Nguyễn Tấn Dũng, đó là ông Trương Tấn Sang làm TBT/Chủ Tịch Nước, và Nguyễn Tấn Dũng làm TT/Chủ Tịch Ủy ban Cải cách Kinh tế và Chính trị.

    Thấy cùng vấn đề đang tranh luận, copy lại để cùng phân tích:
    [quote=Trương Nhân Tuấn]
    Vài câu hỏi kính gởi Luật Sư NGUYÊN LE-HA
    Trương Nhân Tuấn

    Về bài viết: Giá trị pháp lý công hàm Phạm Văn Đồng theo luật pháp quốc tế và cơ hội ngàn vàng để Việt Nam xác quyết chủ quyền trên hai nhóm đảo Hoàng Sa và Trường Sa

    Luật Sư cho phép tôi đặt câu hỏi :

    1/ Luật Sư chủ trương thực thể chính trị VNCH (cũng như VNDCCH) là một «quốc gia độc lập (indépendant), có chủ quyền (souvetaineté)». Luật sư cũng chủ trương VN phải kiện TQ về tranh chấp HS và TS.

    Như vậy, với «tư cách pháp nhân» nào nhà nước CHXHCNVN hôm nay đứng ra kiện TQ (ra tòa CIJ hay một Tòa quốc tế nào đó) về các tranh chấp Hoàng Sa và Trường Sa? CHXHCNVN, VNDCCH, VNCH hay CPCMLT CHMNVN?

    Trung Quốc đã chiếm Hoàng Sa trên tay VNCH (với lý do: giải phóng một vùng lãnh thổ đang bị ngoại nhân chiếm đóng). VNDCCH là một quốc gia thứ ba, hoàn toàn xa lạ với VNCH. Trong khi CP CMLTMNVN không thể kế thừa HS từ VNCH, vì không thể kế thừa một lãnh thổ đã mất.

    Vào thời điểm 17-1-1974 TQ chiếm HS, chính phủ VNDCCH im lặng trong khi các nước như Liên Xô, Mỹ… phản đối hành vi sử dụng vũ lực của TQ. Hành vi im lặng, đối với công pháp quốc tế, được hiểu như là sự đồng thuận ám thị. Trong khi MTGPMN tuyên bố rằng các tranh chấp phải được giải quyết bằng thương thuyết. Thực thể chính trị này (cũng như VNDCCH) từ chối ký tên chung với VNCH trong bản tuyên bố lên án TQ xâm lăng.

    Trên các văn bản quốc tế sau 1975, CHXHCNVN tuyên bố là «tiếp tục – continue» VNDCCH.

    Như vậy, quốc gia CHXHCNVN hoàn toàn xa lạ với VNCH (là một quốc gia độc lập có chủ quyền, như lập luận của Luật sư), thì tư cách gì có thể kiện TQ về tranh chấp Hoàng Sa?

    Theo tôi, khi mà Luật sư cho rằng VNCH (và VNDCCH) là hai quốc gia «độc lập, có chủ quyền» thì vấn đề tranh chấp Hoàng Sa sẽ không còn hiện hữu. VN hiện nay (cũng như các thế hệ VN trong tương lai) sẽ không có tư cách nào để thuyết phục dư luận quốc tế rằng «có tranh chấp» tại Hoàng Sa, chứ đừng nói đòi lại.

    2/ LS cho rằng «công điện» 1958 của ông Phạm Văn Đồng chỉ nhìn nhận hải phận 12 hải lý của TQ.

    Vấn đề là trong tuyên bố về hải phận của TQ, hiệu lực 12 hải lý áp dụng cho cả Tây Sa (tức Hoàng Sa) và Nam Sa (tức Trường Sa). Công hàm 1958 của VN có nội dung «ghi nhận và tán thành» tuyên bố của TQ.

    Câu hỏi là VN hôm nay có thể chỉ nhìn nhận hiệu lực 12 hải lý tại mọi vùng lãnh thổ của TQ, ngoại trừ HS và TS?

    3/ Đây không phải là một câu hỏi, mà chỉ là một cảnh báo về sai lầm của Luật Sư khi nhìn nhận hiệu lực (12 hải lý) của công hàm 1958.

    Khi Luật Sư cho rằng công hàm 1958 chỉ nói về hiệu lực 12 hải lý, thì mặc nhiên nhìn nhận hiệu lực pháp lý của công hàm này (cho dầu chỉ nhìn nhận ở nội dung hải phận 12 hải lý).

    Về nội dung công hàm 1958, tác giả của nó là ông Phạm Văn Đồng đã nhìn nhận: «lúc đó là thời chiến tranh và tôi đã phải nói như vậy». Dữ kiện này đã được báo chí quốc tế ghi chép lại (tờ Far Eastern Economic Review ngày 10-02-1994).

    Tức là công hàm 1958 nhìn nhận tuyên bố của TQ về hải phận 12 hải lý ở các đảo, kể cả Hoàng Sa và Trường Sa.

    Luật sư chắc chắn phải biết luật về «thời hiệu – contemporaneité» của công pháp quốc tế.

    Tuyên bố về hải phận của Trung Quốc năm 1958 phù hợp Luật biển 1958. Tuyên bố này sẽ được nhìn nhận hiệu lực chiếu theo nội dung của Luật biển 1982. Tức là, ngoài lãnh hải 12 hải lý, bờ biển và các hải đảo của TQ sẽ được hưởng vùng kinh tế độc quyền (ZEE) 200 hải lý, đúng theo nội dung của Luật biển 1982.

    Điều này thể hiện trên thực tế. VN đã tôn trọng điều này. Vấn đề là hiệu quả 200 hải lý ZEE có thể áp dụng cho các đảo Hoàng Sa và Trường Sa hay không ?

    Câu hỏi đặt ra để cho thấy là, hành vi nhìn nhận hiệu lực 12 hải lý về hải phận của Luật Sư (và nhiều học giả VN) đã đưa VN vào tư thế rất bất lợi: tranh cãi về hiệu lực vùng kinh tế độc quyền 200 hải lý tại các đảo thuộc Hoàng Sa (thuộc TQ).

    Và điều này sẽ xảy ra tại Trường Sa.

    Với tất cả lòng kính trọng, thưa Luật Sư NGUYÊN LE-HA, tôi cho rằng nếu không nhanh chóng loại bỏ các lập luận tương tự (nhằm hóa giải hiệu lực công hàm 1958), VN không chỉ mất cùng biển Hoàng Sa (như vùng biển hiện nay đặt giàn khoan 981), mà VN sẽ mất cả vùng biển Trường Sa.

    Trân trọng,

    Trương Nhân Tuấn.

    Đính kèm: giải pháp đề nghị.

    Vấn đề giàn khoan 981 và tranh chấp Hoàng Sa và Trường Sa có thể sẽ giải quyết bằng một phương cách khác, vừa phù hợp với thực tế lịch sử cũng như quốc tế công pháp, vừa đem lợi ích cho đất nước và dân tộc Việt Nam.

    Đó là áp dụng tinh thần Hiệp định Genève 1954 và Hiệp định Paris 1973. Theo tinh thần hai hiệp định quốc tế này, hai thực thể chính trị VNCH và VNDCCH không phải là hai «quốc gia độc lập, có chủ quyền».

    Trên phương diện thực tế và lịch sử, 20 tháng 7 năm 1954, hiệp định Genève quyết định phân chia quốc gia VN thành hai miền tại vĩ tuyến 17. Hiệp định nhấn mạnh việc phân chia chỉ tạm thời, đường vĩ tuyến 17 trong bất kỳ trường hợp nào, không thể xem đó là đường biên giới phân định lãnh thổ hay chính trị. Hai miền Nam và Bắc lần lượt mang tên Việt Nam Cộng Hòa và Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Nội dung Hiệp định Genève xác nhận VN là nước «độc lập, toàn vẹn lãnh thổ, có chủ quyền và thống nhất».

    Hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, do ở phía nam vĩ tuyến 17, do đó thuộc quyền quản lý của VNCH.

    Hiệp định Paris năm 1973 xác định lại nội dung hiệp định Genève 1954 : «VN là nước độc lập, toàn vẹn lãnh thổ, có chủ quyền và thống nhất».

    Cả hai hiệp định này đều được bảo trợ của Trung Quốc, cũng như các cường quốc Mỹ, Anh, Pháp…

    Năm 1956 VNCH công bố Hiến pháp, điều 1 khẳng định: VN là một nước cộng hòa, độc lập, thống nhất và bất khả phân. Về phía VNDCCH, Hiến pháp 1946, điều 2 xác định VN là một khối thống nhất bắc, trung, nam không thể phân chia. Hiến pháp 1959, những dòng đầu đã khẳng định VN là một nước thống nhất từ Lạng Sơn đến Cà Mau.

    Cả hai miền như vậy đều tôn trọng nội dung hiệp định Genève 1954: Việt Nam là một quốc gia thống nhất (ba miền) độc lập và có chủ quyền.

    Điều này thể hiện lên thực tế. Trong khoảng thời gian từ 1954 đến 1973, không có bất kỳ quốc gia nào trên thế giới nhìn nhận sự hiện hữu của hai quốc gia Việt Nam. Khối Tư bản nhìn nhận VNCH là đại diện của nước Việt Nam duy nhất. Khối XHCN công nhận VNDCCH là đại diện nước VN duy nhất. Nước này nhìn nhận phía này thì không nhìn nhận phía kia, hay ngược lại.

    Tức là, trên thế giới chỉ hiện hữu một quốc gia VN duy nhất. Hai thực thể VNCH và VNDCCH, nói theo ngôn ngữ công pháp quốc tế, là hai «quốc gia chưa hoàn tất – Etat partiel».

    Ngoài ra, thời điểm phát xuất công hàm 1958 của cố TT Phạm Văn Đồng, phía VNDCCH vẫn còn có nguyện vọng thống nhất đất nước. Nhiều lần phía VNDCCH hối thúc VNCH, cho đến năm 1960, thương nghị giữa hai miền để tiến tới thống nhất Việt Nam theo nội dung của Hiệp định Genève 1954.

    Như vậy, trên quan điểm công pháp quốc tế, nước VN chỉ có một, thống nhất ba miền, toàn vẹn lãnh thổ, độc lập, có chủ quyền.

    Trên tinh thần các kết ước quốc tế 1954 và 1973, bất kỳ các tuyên bố, các hành vi đơn phương của một bên (VNCH hay VNDCCH), như công hàm 1958 của Phạm Văn Đồng, cũng như một số các hành vi khác của VNDCCH trong khoảng thời gian 1954-1976 có thể diễn giải là hành vi từ bỏ chủ quyền ở Hoàng Sa và Trường Sa, vì đe dọa đến việc toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam, do đó chúng đều không có giá trị pháp lý.

    Về vấn đề kiện tụng Trung Quốc về vụ giàn khoan 981 cũng như về tranh chấp chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa, tôi có đề nghị như sau:

    Ta thấy tổ chức Liên Hiệp Quốc, qua phát ngôn nhân của tổ chức, mới đây cho biết đã đồng ý làm trung gian để hòa giải tranh chấp hai bên Việt Nam và Trung Quốc. VN cần nhanh chóng nắm lấy cơ hội này, bằng các :

    Đệ đơn đề nghị Tòa Công lý Quốc tế (CIJ) tuyên bố một số điều :

    - Việc chiếm hữu một lãnh thổ bằng phương pháp vũ lực là vi phạm các nguyên tắc cơ bản của LHQ.

    - Việc chiếm hữu các đảo ở Trường Sa (lập danh sách chi tiết các đảo) năm 1988 bằng vũ lực không đem lại cho Trung Quốc danh nghĩa chủ quyền.

    - Việc chiếm hữu quần đảo Hoàng Sa tháng giêng năm 1974 bằng vũ lực không đem lại cho Trung Quốc danh nghĩa chủ quyền.

    Nếu cần thiết (để mở cho Trung Quốc một bước lùi chiến lược), kiện TQ về lý do:

    - Vi phạm nội dung Hiệp định Phân định Vịnh Bắc Việt 30-12-2000 về việc chủ trương hiệu lực các đảo, áp dụng cho việc phân định ngoài cửa vịnh Bắc Việt.

    Ba điều đầu tiên yêu cầu Tòa tuyên bố hoàn toàn thuộc về quyền của quốc gia Việt Nam, là thành viên các công ước và các nguyên tắc cơ bản của LHQ. Đồng thời việc giải thích nội dung các điều ước quốc tế thuộc thẩm quyền của Tòa CIJ. (Các điều ước quốc tế liên quan gồm: Công ước Drago-Porter 1907, Hiến chương LHQ điều 2 khoản 4 ngày 26-6-1945, hay Tuyên bố của Đại hội đồng LHQ 18-11-1987). Đặc biệt các yêu cầu này không liên quan đến các bảo lưu của TQ về việc phân giải tranh chấp chủ quyền bằng trọng tài quốc tế.

    Mục đích việc yêu cầu Tòa tuyên bố, nếu thành công (điểm 3), sẽ đưa quần đảo Hoàng Sa (không có tranh chấp, theo TQ) vào tình trạng «có tranh chấp».

    Nếu VN thua, tức Tòa không tuyên bố (không có ý kiến), thì VN cũng không có gì để mất. Trong vụ yêu cầu Tòa tuyên bố này không hề nói đến chủ quyền các đảo (HS và TS) là của ai, mà chỉ nói đến việc nhìn nhận hay không nhìn nhận, danh nghĩa chủ quyền nếu việc chiếm hữu thực hiện bằng vũ lực.

    Còn nếu thắng, VN được nhiều thứ.

    Theo tập quán quốc tế, «đất thống trị biển». Nếu các đảo Hoàng Sa là lãnh thổ «có tranh chấp» thì vùng biển phát sinh từ nó cũng có tranh chấp.

    Vị trí giàn khoan 981 có thể được xem nằm trong vùng biển «có tranh chấp» mà tranh chấp này phát sinh từ chủ quyền các đảo HS chứ không phải phát sinh do chồng lấn hải phận (giữa bờ biển VN với các đảo HS, theo như lập luận của TQ hiện nay).

    Theo thông lệ quốc tế, nếu lãnh thổ có tranh chấp, việc giải quyết thường là chia hai (hay cộng đồng khai thác), mỗi bên được một phần của lãnh thổ đó. Tức là, quần đảo HS có thể chia hai, thí dụ hai nhóm Nguyệt Thiềm và An Vĩnh. VN có thể nhận nhóm Nguyệt Thiềm (phía tây) và giao cho TQ nhóm An Vĩnh (phía đông). Hải phận sinh ra do quần đảo này do đó cũng sẽ chia hai.

    Đó là cái lợi thứ nhất.

    Cái lợi thứ hai ở Trường Sa. Nếu tòa tuyên bố, thì TQ không có chủ quyền tại các đảo của VN tại TS. TQ sẽ không thể tuyên bố vùng «nhận diện phòng không» trong khu vực này được.

    Cái lợi thứ ba, là VN dành được tính «chính đáng». Nhiều người cho rằng các phán quyết của Tòa cũng không làm gì, nếu TQ không tuân thủ.

    Theo tôi, phán quyết của Tòa có tầm quan trọng rất lớn. Trong vụ giàn khoan 981, nếu TQ không rút giàn khoan, VN có thể dùng các biện pháp để bảo vệ quyền lợi của mình. Việc «bảo vệ» ở đây mang tính tự vệ chính đáng, được hiến chương LHQ công nhận.

    Đây là một việc làm ít tốn kém, đáng lẽ không cần phải đưa ra một tổ hợp luật sư nào. Tuy nhiên, để nắm chắc phần thắng, đơn không bị bác do lỗi thủ tục, VN nên thông qua một tổ hợp luật sư chuyên môn ở HK.
    T.N.T.
    [/quote]

    đang chờ download nên vào còm tiếp. có ai đó nói trước đây là không nên dẫn nguồn wikipedia vì là nguồn mở có thể sửa đổi bất cứ lúc nào. rồi đọc kỹ trước khi trích dẫn nếu không dễ tự mình bắn vào chân mình lắm

    [quote=Ấy Mới Chết Tôi Chứ !!!]Bãi mìn LQT nằm ở những gì VNDCCH đã làm, không phải ở "có legistature hay không". ĐÚNG - như tôi đã nói "...VNDCCH gấp rút thống nhất 2 miền Nam-Bắc, và rất có thể còn dốt hoặc bất chấp luật lệ, ...". Nếu VNDCCH ăn chậm ăn chắc biết lập dựng bù nhì CPCMLTCHMNVN và cho nó cái tay "quốc hội" (như QH ngày nay của CHXHCNVN) xongcho nó cái chân "tòa án" (như TÁNDTC ngày nay của CHXHCNVN) thì đâu dễ vướng "bãi mìn công pháp quốc tế " tự tạo.[/quote]

    Đúng thế! ĐCSVN quen thói coi thường dư luận, lại mắc bệnh chủ quan duy ý chí, cứ tưởng mình LỪA DỐI người khác sao cũng được, vì họ NGU HƠN MÌNH. Thế mới chết! Bây giờ mọi chuyên đã lỡ cả rồi, CHXHCNVN đưa vụ Hoàng Sa ra kiện trước một tòa án quốc tế, thì như tôi hình dung được, giống như đem đun nước trên cái KIỀNG 3 CHÂN, mà chân cao chân thấp, có độ cao không đều (trong đó có một chân vừa ngắn ngủn vừa lung lay sắp rớt). Đó là chân VNCH, VNDCCH, và ông nội CHMNVN. Thì thử hỏi, cái nồi nước liệu có lật nhào nước đổ văng tung tóe hay không? Ra tòa, "thằng" TQ (xin lỗi xài từ quen thuộc của các cụ VNDCCH) nó chỉ cần cho ném đá giấu tay, tung ra các bằng chứng BÙ NHÌN của MTDTGPMNVN, của CPLTCHMNVN (mà nó nắm đầy cả) cộng với các hồi ký (đầy nhan nhãn) của các ngài lão thành cách mạng sau ngày "Đại thắng mùa Xuân" là TÍNH HỢP PHÁP của CHMNVN đi đong ngay lập tức, kéo theo việc THUA KIỆN của VN vì những gì VNDCCH đã làm trước năm 1975 về Hoàng Sa và Trường Sa. Chỉ có giải pháp khác họa may.

    Ngủ một giấc dậy thấy các bác còm hoa cả mắt. Nhắc lại còm trước khi đi ngủ:

    Ấy Mới Chết Tôi Chứ !!! (khách viếng thăm) gửi lúc 23:38, 19/07/2014 - mã số 123366
    Government = government (?) - tại sao lại bác né tránh không dịch "government" mà dịch chỉ từ khác: Government + legislature (lập pháp) + court (tư pháp) = state (nhà nước) ("state" không viết hoa trong văn cảnh này là "nhà nước", khác với "quốc gia"): bác có tự tạo bẫy sập cho mình không - Montevideo Convention on the Rights and Duties of STATES"?

    - Không dùng việc không có để tranh luận được: "Giả sử như có 1 nhóm Taliban 2 giàng được quyền ở Afghanistan, lập lên 1 government, chúng nó nói "Không cần cơ quan lập pháp, lấy Koran làm luật, cũng không cần tòa, có việc gì thì lập hội đồng nhân dân xử theo Koran". (Nếu ai cần thì giả sử thêm là dân Afghanistan ủng hộ Taliban 2). Vậy thì Afghanistan không phải là QG à?"

    Sao bác khôn thế? Chỉ chọn lọc tranh luận phần sau và né tránh phần đầu nên thành 2 lần né tránh: "Government = government (?) - tại sao lại bác né tránh không dịch "government" mà dịch chỉ từ khác: Government + legislature (lập pháp) + court (tư pháp) = state (nhà nước) ("state" không viết hoa trong văn cảnh này là "nhà nước", khác với "quốc gia"): bác có tự tạo bẫy sập cho mình không - Montevideo Convention on the Rights and Duties of STATES"?

    Còm vậy tạm đủ. Để bây giờ đi download nguồn bác DDH dẫn Modern Introduction to International Law của Akehurst (http://www.academia.edu/2440951/Peter_Malanczuk_ để đọc. Với cách hay né tránh của bác ấy tôi e rằng bác có thể misread/misquote ?

    [quote=Dương Danh Huy]

    Về phần in đậm thực tế là LHQ đã công nhận CHXHCNVN có chủ quyền với lãnh thổ trước đó thuộc chủ quyền VNCH. Tại sao LHQ công nhận thì chúng ta chỉ có thể tìm hiểu thêm hay đoán. Nhưng tôi cho rằng sự công nhận đó (trong gần 40 năm qua) có ý nghĩa pháp lý cho CQ VN đ/v HSTS.[/quote]

    Bác Huy lại assumed! Theo tôi hiểu thì khi CHXHCNVN xin (apply) vào LHQ thì LHQ cứu xét và chấp nhận cho vào LHQ hay không dựa theo đa số members có chấp nhận hay không và Mỹ vì đã quá mệt mõi nên cũng không chống đối chứ không assume như bác nghĩ!

    Bác TPP trích phần bác DDH viết/nói và phần tiếng Anh nói về "government" mà không nói bác DDH nói đúng hay sai! Theo tôi hiểu thì bác DDH viết/nói đúng như phần tiếng Anh. Ngay cả từ government ở Canada và ở Mỹ cũng được sử dụng khác nhau. Nếu tôi không lầm thì từ government ở Canada được sử dụng như từ administration (Obama administration) ở Mỹ vì political system ở Canada giống political system của Anh hơn của Mỹ.

    Tức là ở Anh từ "government" (chính phủ) không bao gồm "parliament" (quốc hội) và "court" (tòa án). Như tôi nói.

    [quote=TPP][quote=Dương Danh Huy]

    Có lẽ tôi sống ở Anh nên thấy Commonwealth English tự nhiên hơn American English.

    Eg Khi người ta nói "the (British) government" thì tôi nghĩ đó là chính phủ Anh, không bao gồm quốc hội Anh và tòa án.

    [/quote]

    Britain is a constitutional monarchy. That means it is a country governed by a king or a queen who accepts the advice of a parliament. It is also a parliamentary democracy. That is, it is a country whose government is controlled by a parliament which has been elected by the people.
    The highest positions in the government are filled by the members of the directly elected parliament. In Britain, as in many European countries, the official head of state, whether a monarch (as in Belgium, the Netherlands or Denmark) or a president (as in Germany, Greece or Italy) has little power.

    http://www.referatele.com/referate/engleza/online9/THE-BRITISH-SYSTEM-OF-GOVERNMENT-referatele-com.php.

    The United Kingdom within the framework of a constitutional monarchy, in which the Monarch is the head of state and the Prime Minister of the United Kingdom is the head of government.

    Executive power is exercised by Her Majesty's Government, on behalf of and by the consent of the Monarch, as well as by the devolved Governments of Scotland and Wales, and the Northern Ireland Executive.

    Legislative power is vested in the two chambers of the Parliament of the United Kingdom, the House of Commons and the House of Lords, as well as in the Scottish parliament and Welsh and Northern Ireland assemblies.

    The judiciary is independent of the executive and the legislature. The highest national court is the Supreme Court of the United Kingdom.

    http://en.wikipedia.org/wiki/Politics_of_the_United_Kingdom

    For the first time since 1707, the Scots now have their own parliament in Edinburgh, and the Welsh their own national assembly in Cardiff. It is only England, that doesn't have its own parliament. Issues that effect England are decided by the UK government, which consists of MPs from all over the UK.

    Great Britain (UK) is a parliamentary democracy with a constitutional Monarch as Head of State

    The principle behind British democracy is that the people elect Members of Parliament (MPs) to the House of Commons in London at a general election, held no more than five years apart. Most MPs belong to a political party, and the party with the largest number of MPs in the House of Commons forms the government.

    Houses of Parliament
    Over the next few pages we will explain the difference between Parliament and the Government and tell you how our country is run.

    http://resources.woodlands-junior.kent.sch.uk/customs/questions/government.html
    [/quote]

    [quote=2Q][quote=Dương Danh Huy]Bác không chịu dùng hypothetical scenario để tranh luận thì ta dùng Afghanistan thật:

    Năm 2001 chế độ Taliban bị lật đổ. Năm 2005 Afghanistan bầu cử quốc hội (legislature).

    Theo wiki (sorry tôi không có thời gian tra nguồn tốt hơn):

    http://en.wikipedia.org/wiki/Politics_of_Afghanistan

    The first legislature was elected in 2005 and the current one in 2010.

    Vậy giữa 2001 và 2005 Afghanistan không phải là QG vì không có legislature? (Sẽ vô lý)
    [/quote]

    Cứ chấp nhận CHMNVN được công nhận là một Quốc gia đi. Liệu bác có chứng minh là không có sự xâm lược của VNDCCH đối với VNCH không?
    [/quote]

    Không.

    Ngược lại, tôi đã đặt vấn đề trong bài viết là nếu VNCH và VNDCCH là 2 quốc gia thì VNDCCH đã can thiệp quân sự vào 1 quốc gia khác.

    (Nhưng khối bác vẫn chụp mũ là tôi "phò Đảng", "bênh Đảng", vv.)

    [quote=2Q]
    Và CHMNVN không phải là kết quả của sự xâm chiếm kia. Nếu bác không chứng minh được có nghĩa CHMNVN là kết quả của một cuộc chiến tranh xâm lược và thế nhưng vẫn được công nhận. Từ đây dẫn đến việc có một nước VNCH bị hai nước VNDCCH và CHNDTrung Hoa cùng đánh chiếm, tại sao một phần lãnh thổ chiếm được được coi là hợp pháp còn phần kia bị coi là xâm chiếm của CHMNVN?[/quote]

    Về phần in đậm thực tế là LHQ đã công nhận CHXHCNVN có chủ quyền với lãnh thổ trước đó thuộc chủ quyền VNCH. Tại sao LHQ công nhận thì chúng ta chỉ có thể tìm hiểu thêm hay đoán. Nhưng tôi cho rằng sự công nhận đó (trong gần 40 năm qua) có ý nghĩa pháp lý cho CQ VN đ/v HSTS.

    [quote=Dương Danh Huy]

    Có lẽ tôi sống ở Anh nên thấy Commonwealth English tự nhiên hơn American English.

    Eg Khi người ta nói "the (British) government" thì tôi nghĩ đó là chính phủ Anh, không bao gồm quốc hội Anh và tòa án.

    [/quote]

    Britain is a constitutional monarchy. That means it is a country governed by a king or a queen who accepts the advice of a parliament. It is also a parliamentary democracy. That is, it is a country whose government is controlled by a parliament which has been elected by the people.
    The highest positions in the government are filled by the members of the directly elected parliament. In Britain, as in many European countries, the official head of state, whether a monarch (as in Belgium, the Netherlands or Denmark) or a president (as in Germany, Greece or Italy) has little power.

    http://www.referatele.com/referate/engleza/online9/THE-BRITISH-SYSTEM-OF-GOVERNMENT-referatele-com.php.

    The United Kingdom within the framework of a constitutional monarchy, in which the Monarch is the head of state and the Prime Minister of the United Kingdom is the head of government.

    Executive power is exercised by Her Majesty's Government, on behalf of and by the consent of the Monarch, as well as by the devolved Governments of Scotland and Wales, and the Northern Ireland Executive.

    Legislative power is vested in the two chambers of the Parliament of the United Kingdom, the House of Commons and the House of Lords, as well as in the Scottish parliament and Welsh and Northern Ireland assemblies.

    The judiciary is independent of the executive and the legislature. The highest national court is the Supreme Court of the United Kingdom.

    http://en.wikipedia.org/wiki/Politics_of_the_United_Kingdom

    For the first time since 1707, the Scots now have their own parliament in Edinburgh, and the Welsh their own national assembly in Cardiff. It is only England, that doesn't have its own parliament. Issues that effect England are decided by the UK government, which consists of MPs from all over the UK.

    Great Britain (UK) is a parliamentary democracy with a constitutional Monarch as Head of State

    The principle behind British democracy is that the people elect Members of Parliament (MPs) to the House of Commons in London at a general election, held no more than five years apart. Most MPs belong to a political party, and the party with the largest number of MPs in the House of Commons forms the government.

    Houses of Parliament
    Over the next few pages we will explain the difference between Parliament and the Government and tell you how our country is run.

    http://resources.woodlands-junior.kent.sch.uk/customs/questions/government.html

    Sau khi viết đoạn dưới đây tôi dò lại quyển Modern Introduction to International Law của Akehurst (http://www.academia.edu/2440951/Peter_Malanczuk_

    Akehursts_Modern_Introduction_to_International_Law_Seventh_edition_1997).

    Trang 77-79 viết về điều kiện "government" của cư Montevideo.

    Theo tôi hiểu đoạn này thì (bác nào không tin tôi hiểu đúng thì download về đọc):

    1. Effective control by a government là core element của điểm "government". Internally: establish and maintain a legal order. Externally: act autonomously on the international level without legally dependent on other states.

    (ie không nói là phải có legislature và court)

    2. Requirement of effective control is not always enforced.

    3. "It may be articificial to describe Agfhanistan as an independent state when everybody knew that Afghanistan was forced tp follow Soviet policy on all important questions, however, if international law tried to take into account all the political realities into account, it would be impossible to make a clear distinction between dependent and independent states, because all states, even the strongest, are subject to varrying degrees of pressure and influence from other States. Therefore, although sometimes amouunting to little more than mere legal fiction, the vast majority of States are considered to be "independent" in this sense."

    4. "Moreover, it is important to note that, in principle, international law is indifferent towards the internal political stucture of states, be it based on Western conception of democracy and the rule of law, the sumpremacy of a Communist Party, Islamic perception of state and society, monarrchies or republic ..."

    Vì vậy tôi cho rằng khả năng tòa phán CHMNVN không phải là QG là dưới 50% (xem điểm 3 trên), mà nếu phán thế thì cũng không phải vì không có legislature (xem điểm 1, 2 và 4 trên).

    Tôi sẽ ngừng bàn về điểm "cần phải có legislature mới đáp ứng điều kiện 'government' của Montevideo".

    [quote=Dương Danh Huy]Mục đích của điều kiện "government" trong MC là gì? Theo tôi mục đích chính ban đầu của nó là trong context cuộc chơi quyền lợi và trách nhiệm giữa các quốc gia. Tên của CƯ là "Montevideo Convention on the Rights and Duties of States".

    Trong cuộc chơi đó thì một trong những điều kiện tối thiểu là gì? Là mỗi QG phải có 1 cái gì đó có thể đại diện cho mình, có thể chịu trách nhiệm thi hành nghĩa vụ của QG đó với các QG khác. Nếu 1 QG loạn cào cào, không ai cầm quyền, không ai có thể được cho là đại diện, không ai có thể đứng ra chịu trách nhiệm với các QG khác, các QG khác sẽ khó tin tưởng là QG này sẽ thi hành nghĩa vụ, có thể chơi nghiêm túc, họ sẽ không muốn cho vào cuộc chơi của các QG.

    Điều đáng để ý nữa là về sau, nhất là sau tuyên bố của LHQ về quyền tự quyết của các dân tộc, LQT và tập quán quốc tế lại còn nới lỏng hơn về tiêu chuẩn "government" trong các tiêu chuẩn về QG.

    Tôi vẫn cho rằng việc CHMNVN có phải là bù nhìn hay không chủ yếu dựa vào điều 11, không dựa vào điều 1. Một trong những mục đích của điều 11 là ngăn ngừa bớt bù nhìn. Tôi nghĩ ngăn ngừa bù nhìn không phải là trong mục đích của điều 1. Nếu đã dựng bù nhìn và cho nó cái tay "government" thì cho nó thêm cái chân "legislature" không khó.

    [quote=Ấy Mới Chết Tôi Chứ !!!]Nhắc lại Article 1 của MC: "The state as a person of international law should possess the following qualifications: a ) a permanent population; b ) a defined territory; c ) government; and d) capacity to enter into relations with the other states."

    Có 2 cách hiểu về "government". Cách 1 là hiểu "government" theo kiểu CPCMLTCHMNVN, nói rõ hơn là hiểu "government" theo kiểu "chính phủ" từ cụm từ "Chính Phủ CMLTCHMNVN", do đó chỉ cần có "chính phủ" theo kiểu "Chính Phủ CMLTCHMNVN" mà không cần có một cơ chế lập pháp cao hơn như là quốc hội. Theo cách hiểu này thì chỉ cần có cơ chế hành pháp (executive branch) là trọn nghĩa của từ "government" ở c của Article 1. Nói một cách khác thì "government" này "thi hành" cái "luật pháp" mà họ tự đặt ra là đủ để họ là "government" theo c) của Article 1?

    Hiểu theo cách 2 thì "government" phải bao gồm a) cơ chế lập pháp (legislative branch) là cơ chế cao nhất làm ra luật pháp trong đó có hiến pháp, b) cơ chế hành pháp (executive branch) - thi hành luật pháp do cơ chế lập pháp làm ra, và c) cơ chế tư pháp (judicial branch) gồm hệ thống tòa án giải quyết tố tụng về việc thi hành (hay không thi hành) luật pháp. Hiểu theo nghĩa này thì CPLTCHMNVN không thể là "government" theo c) của Article 1, vì ngay cả quốc hội và tòa án bù nhìn còn không có nổi theo kiểu bù nhìn của VNDCCH ngày xưa và CHXHCNVN ngày nay.

    Khả năng cao hơn 50% là tòa có thể kết luận CHMNVN không phải là "quốc gia" theo định nghĩa về quốc gia của MC.[/quote][/quote]

    [quote=Dương Danh Huy]Bác không chịu dùng hypothetical scenario để tranh luận thì ta dùng Afghanistan thật:

    Năm 2001 chế độ Taliban bị lật đổ. Năm 2005 Afghanistan bầu cử quốc hội (legislature).

    Theo wiki (sorry tôi không có thời gian tra nguồn tốt hơn):

    http://en.wikipedia.org/wiki/Politics_of_Afghanistan

    The first legislature was elected in 2005 and the current one in 2010.

    Vậy giữa 2001 và 2005 Afghanistan không phải là QG vì không có legislature? (Sẽ vô lý)

    [quote=Ấy Mới Chết Tôi Chứ !!!]
    - Không dùng việc không có để tranh luận được:
    "Giả sử như có 1 nhóm Taliban 2 giàng được quyền ở Afghanistan, lập lên 1 government, chúng nó nói "Không cần cơ quan lập pháp, lấy Koran làm luật, cũng không cần tòa, có việc gì thì lập hội đồng nhân dân xử theo Koran". (Nếu ai cần thì giả sử thêm là dân Afghanistan ủng hộ Taliban 2). Vậy thì Afghanistan không phải là QG à?"[/quote][/quote]

    Cứ chấp nhận CHMNVN được công nhận là một Quốc gia đi. Liệu bác có chứng minh là không có sự xâm lược của VNDCCH đối với VNCH không? Và CHMNVN không phải là kết quả của sự xâm chiếm kia. Nếu bác không chứng minh được có nghĩa CHMNVN là kết quả của một cuộc chiến tranh xâm lược và thế nhưng vẫn được công nhận. Từ đây dẫn đến việc có một nước VNCH bị hai nước VNDCCH và CHNDTrung Hoa cùng đánh chiếm, tại sao một phần lãnh thổ chiếm được được coi là hợp pháp còn phần kia bị coi là xâm chiếm của CHMNVN?

    Bác không chịu dùng hypothetical scenario để tranh luận thì ta dùng Afghanistan thật:

    Năm 2001 chế độ Taliban bị lật đổ. Năm 2005 Afghanistan bầu cử quốc hội (legislature).

    Theo wiki (sorry tôi không có thời gian tra nguồn tốt hơn):

    http://en.wikipedia.org/wiki/Politics_of_Afghanistan

    The first legislature was elected in 2005 and the current one in 2010.

    Vậy giữa 2001 và 2005 Afghanistan không phải là QG vì không có legislature? (Sẽ vô lý)

    [quote=Ấy Mới Chết Tôi Chứ !!!]
    - Không dùng việc không có để tranh luận được:
    "Giả sử như có 1 nhóm Taliban 2 giàng được quyền ở Afghanistan, lập lên 1 government, chúng nó nói "Không cần cơ quan lập pháp, lấy Koran làm luật, cũng không cần tòa, có việc gì thì lập hội đồng nhân dân xử theo Koran". (Nếu ai cần thì giả sử thêm là dân Afghanistan ủng hộ Taliban 2). Vậy thì Afghanistan không phải là QG à?"[/quote]

    [quote=Ấy Mới Chết Tôi Chứ !!!]Bãi mìn LQT nằm ở những gì VNDCCH đã làm, không phải ở "có legistature hay không". ĐÚNG - như tôi đã nói "...VNDCCH gấp rút thống nhất 2 miền Nam-Bắc, và rất có thể còn dốt hoặc bất chấp luật lệ, ...". Nếu VNDCCH ăn chậm ăn chắc biết lập dựng bù nhì CPCMLTCHMNVN và cho nó cái tay "quốc hội" (như QH ngày nay của CHXHCNVN) xongcho nó cái chân "tòa án" (như TÁNDTC ngày nay của CHXHCNVN) thì đâu dễ vướng "bãi mìn công pháp quốc tế " tự tạo.[/quote]

    Nếu CHMNVN là bù nhìn thì dù VNDCCH có gắn cho bù nhìn thêm "tay" QH và "chân" tòa án, nó vẫn là bù nhìn.

    Vấn đề không phải là "tay" QH và "chân" tòa án hay không mà là nó có độc lập, có CQ hay không, có được công nhận là độc lập, có CQ hay không.

    Tôi cũng cho rằng nếu CHMNVN tồn tại lâu hơn sau 30/4/75, khẳng định được tính độc lập nhiều hơn, thì VN sẽ dễ thoát bãi mìn LQT hơn, nhưng tôi cho rằng điều đó đúng là ở tính độc lập, không phải ở có cơ quan lập pháp hay không.

    Cảm ơn bác.

    Link bác dẫn cũng ghi

    A government is the system by which a state or community is governed.[1] In Commonwealth English, a government more narrowly refers to the particular executive in control of a state at a given time[2]—known in American English as an administration. In American English, government refers to the larger system by which any state is organised.[3]

    Có lẽ tôi sống ở Anh nên thấy Commonwealth English tự nhiên hơn American English.

    Eg Khi người ta nói "the (British) government" thì tôi nghĩ đó là chính phủ Anh, không bao gồm quốc hội Anh và tòa án.

    [quote=TQVN][quote=Dương Danh Huy]

    Government + legislature (lập pháp) + court (tư pháp) = state (nhà nước) ("state" không viết hoa trong văn cảnh này là "nhà nước", khác với "quốc gia").[/quote]

    In the case of its broad associative definition, government normally consists of legislators, administrators, and arbitrators. Government is the means by which state policy is enforced, as well as the mechanism for determining the policy of the state. A form of government, or form of state governance, refers to the set of political systems and institutions that make up the organisation of a specific government.

    http://en.m.wikipedia.org/wiki/Government[/quote]

    Theo tôi nghĩ thì bác lầm nghĩa đời thường với nghĩa chính trị của "government", như khi báo chí Anh nói về "government" hoặc là báo Việt nói về "chính phủ" thì họ đang nói về quyền hành pháp do Thủ Tướng đứng đầu, PTT, và các Bộ Trưởng của nhiều bộ, .... Nhưng chắc chắn tòa sẽ không dùng nghĩa đời thường như mình hy vọng, mà họ sẽ áp dụng nghĩa chính trị lập-hành-tư pháp.

    Bãi mìn LQT nằm ở những gì VNDCCH đã làm, không phải ở "có legistature hay không". ĐÚNG - như tôi đã nói "...VNDCCH gấp rút thống nhất 2 miền Nam-Bắc, và rất có thể còn dốt hoặc bất chấp luật lệ, ...". Nếu VNDCCH ăn chậm ăn chắc biết lập dựng bù nhì CPCMLTCHMNVN và cho nó cái tay "quốc hội" (như QH ngày nay của CHXHCNVN) xongcho nó cái chân "tòa án" (như TÁNDTC ngày nay của CHXHCNVN) thì đâu dễ vướng "bãi mìn công pháp quốc tế " tự tạo.

    [quote=Dương Danh Huy]Các bác cho tôi nhắc lại câu hỏi (mà tôi đã hỏi dưới dạng khác):

    1. Giả nhử như ra tòa và TQ chứng minh được với tòa là trong quá khứ phía bắc và phía nam vt 17 là 2 QG. Và bác là LS cho VN.

    2. Hay giả sử như học giả TQ đưa ra lập luận có tính thuyết phục cao là trong quá khứ phía bắc và phía nam vt 17 là 2 QG. Và bác muốn lập luận bảo vệ CQ VN.

    Thì các bác tính sao?

    Chịu thua à? Không chịu thua thì các bác có lập luận nào?

    Các bác có lập luận nào mà không cần dùng tới CHMNVN không?

    Dĩ nhiên là lập luận dùng CHMNVN có vướng điểm tạm gọi là điểm "bù nhìn", nhưng trong 2 kịch bản (1) và (2) trên các bác có lập luận nào mạnh hơn không?[/quote]

    VNDCCH xâm lược VNCH là bất hợp pháp.
    TQ thông đồng với VN xâm lược HS là bất hợp pháp.

    Giải pháp là đưa về nguyên trạng như trước chiến tranh. Hai Miền Nam Bắc tiến hành bầu cử tự do. Sau đó hợp thương thống nhất đất nước.

    PS: Chuyện công nhận CPCMLTMNVN chắc không đơn giản như bác nghĩ. Tôi nghĩ TQ sẽ tiến hành những bước công bố các tài liệu giữa hai đảng làm cho cs VN không dám kiện cáo gì nữa cho mà xem.

    Government = government (?) - tại sao lại bác né tránh không dịch "government" mà dịch chỉ từ khác:
    Government + legislature (lập pháp) + court (tư pháp) = state (nhà nước) ("state" không viết hoa trong văn cảnh này là "nhà nước", khác với "quốc gia"): bác có tự tạo bẫy sập cho mình không - Montevideo Convention on the Rights and Duties of STATES"?

    - Không dùng việc không có để tranh luận được:
    "Giả sử như có 1 nhóm Taliban 2 giàng được quyền ở Afghanistan, lập lên 1 government, chúng nó nói "Không cần cơ quan lập pháp, lấy Koran làm luật, cũng không cần tòa, có việc gì thì lập hội đồng nhân dân xử theo Koran". (Nếu ai cần thì giả sử thêm là dân Afghanistan ủng hộ Taliban 2). Vậy thì Afghanistan không phải là QG à?"

    [quote=Ấy Mới Chết Tôi Chứ !!!]"Nếu đã dựng bù nhì và cho nó cái tay "government" thì cho nó cái chân "legislature" không khó". ĐÚNG. Giống như tôi đã nói: "ngay cả quốc hội và tòa án bù nhìn còn không có nổi theo kiểu bù nhìn của VNDCCH ngày xưa và CHXHCNVN ngày nay", và VNDCCH gấp rút thống nhất 2 miền Nam-Bắc, và rất có thể còn dốt hoặc bất chấp luật lệ, nên đã để lại "bãi mìn công pháp quốc tế" cho đến ngày nay.[/quote]

    Không nhất thiết thế. CP CMLT được lập ra từ 1969 và tồn tại đến 1976. Trong 7 năm người ta có thể lập ra thêm 1 legislature nào đó.

    Bãi mìn LQT nằm ở những gì VNDCCH đã làm, không phải ở "có legistature hay không".

    Khi xét về "X có phải là QG hay không?" các phân tích pháp lý thường đặt trọng tâm vào "tính độc lập của X", và nửa đầu TK 20 thì vào "government của X có quản lý X hay không". Tôi không nhớ phân tích nào đòi điều kiện gì về legislature.

    Vì vậy, tôi nghĩ đi sâu vào Article 1 là không đúng hướng. Cùng lắm legislature chỉ có ảnh hưởng nhỏ. Tính độc lập, có hay không, có được công nhận hay không, của CPCMLT có ảnh hưởng lớn hơn nhiều - tôi nghĩ tập trung vào đó sẽ bõ công hơn.

    Pages