Nợ công bình quân của Việt Nam là 762,2 USD/người

  • Bởi Hồ Gươm
    29/09/2012
    7 phản hồi
    Chủ đề: Kinh tế

    (VOV) - Theo đồng hồ nợ công toàn cầu, lúc 13h hôm nay (28/9), trung bình mỗi người dân Việt Nam đang gánh số nợ công trên 760 USD.

    Nợ công trung bình 762,2 USD/người

    Theo Đồng hồ nợ công toàn cầu (Global debt clock) trên trang The Economist.com, tính đến 13h (giờ Việt Nam) hôm nay (28/9), nợ công của Việt Nam đang ở mức trên 68,119 tỷ USD; bình quân nợ công theo đầu người là 762,2 USD; nợ công chiếm 49,9% GDP. Cùng thời điểm, nợ công toàn cầu đang ở mức trên 48.947 tỷ USD.


    Thông số nợ công trên Global debt clock lúc 13h ngày 28/9/2012

    Trước đó, số liệu mà Economist đưa ra, tổng mức nợ công của Việt Nam nằm trong nhóm nước có mức nợ công trung bình của thế giới. Cụ thể, lúc 15h30 ngày 4/9, nợ công của Việt Nam vào khoảng 67,6 tỷ USD, tương đương 50% GDP, tăng 11,2% so với năm 2011. Mức nợ công bình quân đầu người của Việt Nam đang là 756,9 USD. Còn nợ công toàn cầu 48.771 tỷ USD.

    Chuyên gia kinh tế Nguyễn Minh Phong còn cho biết, dịch vụ nợ công Việt Nam tăng. Tính đến 31/12/2012 nợ công sẽ là 58,4% GDP (trong khi cuối năm 2011 là 54,6% GDP). Và dự báo năm 2015 mức nợ sẽ lên tới 65% GDP, trong đó nợ nước ngoài và Chính phủ dưới 50%. Dịch vụ nợ nước ngoài năm 2011 là 12,5% và 2012 là 13,5% tổng thu ngân sách Nhà nước.

    Quy mô nợ tăng nhanh

    Ông Nguyễn Minh Phong nhận định, có 4 thách thức nợ công của Việt Nam.

    Thách thức thứ nhất là quy mô nợ tăng nhanh vượt dự báo. Ông Phong dẫn ra rằng, Bộ trưởng Bộ Tài chính Vương Đình Huệ cho biết, tính đến 31/12/2012, tỷ lệ nợ Chính phủ là 45,7% GDP, nợ nước ngoài là 42,2%; nợ công là 57,3%. Trong kế hoạch trình Quốc hội, đến 31/12/2011, nợ công là 54,6%, đến 31/12/2012 là 58,4% GDP. Ngày 8/11/2011, Quốc hội đã thông qua nâng trần nợ công Việt Nam đến 2015 không quá 65% GDP, dư nợ của Chính phủ không quá 50% GDP và dư nợ quốc gia không quá 50% GDP.

    Thách thức thứ hai, điều kiện nợ ngày càng ngặt nghèo hơn: trong tổng nợ công của Việt Nam, cuối năm 2009 vay ODA chiếm tỷ trọng 74,67%, vay ưu đãi chiếm 5,41%, vay thương mại 19,92%.... Sang năm 2010, vay nợ với lãi suất thấp 1-2,99%/năm chiếm khoảng 65,5% tổng dư nợ.

    Đặc biệt, các khoản vay có lãi suất cao từ 6-10%/năm trong năm 2010 đã lên tới 1,89 tỷ USD, gấp hơn 2 lần năm 2009. Hiện các chủ nợ chính của Việt Nam vẫn là Nhật Bản, Pháp, ADB, WB…

    Hệ số an toàn nợ giảm

    Thách thức thứ ba là dịch vụ nợ tăng nhanh, hệ số an toàn nợ giảm: dịch vụ nợ nước ngoài của Việt Nam trong năm 2010 là 1,67 tỷ USD, trong đó riêng tiền lãi và chi phí hơn 616 triệu USD, tăng gần 30% so với con số 1,29 tỷ USD của năm 2009.

    Nợ nước ngoài của Việt Nam đang lớn gấp 3 lần so với dự trữ ngoại hối (khoảng 14-15 tỷ USD). Năm 2011, dự kiến trả nợ 86.000 tỷ đồng, chiếm 12,5% tổng thu ngân sách nhà nước; năm 2012 sẽ phải trả 100.000 tỷ đồng, chiếm 13,5% tổng thu.

    Trong khi đó, ông Phong cho biết, nợ công của Thái Lan chỉ có 44,1% GDP và dự trữ ngoại hối là 176 tỷ USD; Indonesia, Malaysia nợ công chỉ 26,9% GDP, Philippines 47,3%…

    Ông Phong còn dẫn ra rằng, theo Bộ trưởng Bộ Tài chính Vương Đình Huệ, hiện nay tổng số dịch vụ nợ (trả nợ cả gốc và lãi) của Chính phủ chiếm khoảng 14-16% tổng thu ngân sách nhà nước. Trong khi đó, theo thông lệ quốc tế, mức dịch vụ nợ an toàn là không quá 30% tổng thu ngân sách.

    Thách thức thứ tư là đầu tư công chưa hiệu quả là nguồn gốc lớn nhất làm tăng nợ công. Ông Phong lấy ví dụ, Việt Nam hiện có 194 khu công nghiệp, 1643 cụm công nghiệp, 15 dự án khu kinh tế ven biển, ước tính cần hơn 2000 tỷ USD (bằng toàn bộ đầu tư cả nước trong 50 năm nữa) để đầu tư.

    Năm 2011, cả nước “lọt lưới” 333 dự án mới sai đối tượng sử dụng vốn trái phiếu Chính phủ. Nợ của các doanh nghiệp nhà nước đang chiếm tới 70% nợ xấu của các ngân hàng.

    Theo Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia, tính đến hết tháng 8/2011, nợ xấu toàn ngành ngân hàng ở mức trên 76.000 tỷ đồng và đang có xu hướng tăng. Trong đó, các tổ chức tín dụng có nguy cơ mất trắng khoảng 37.000 tỷ đồng (thuộc nợ nhóm 5). Nợ xấu của một số ngân hàng cao hơn mức bình quân của toàn ngành là 3,21%/tổng dư nợ.

    Xuân Thân/VOV online

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Bạn Rồng đúng . Báo cáo kiểu này thì có đập chết thì hơn 80% con vịt chả hiểu giề cả .

    Thôi thì ta cứ nôm na kiểu này , đây là món nợ mà vn vay được chia đều trên tổng số dân , thế có được ko ?

    Và theo số liệu thống kê đã trình làng công khai thì đã chiếm 60% GDP . Con số chỉ là con số , thế , những 60% thì đã té đái chưa và tại sao phải nợ ?

    Trước hết , vay nợ là chiện bình thường ở huyện . Các chiến sỹ dân chủ thử coi xem đã có quốc gia nào , đất nước nào , công ty nào trên thế giới ko đi vay nợ ?? Nên nhớ , thằng dân ở các nước phát vù vù ý cũng đã và được chính phủ khuyến khích vay nợ để ăn , học , kinh doanh và sài . Bởi vì bản chất có vay có giả và vay mượn là động năng để phát triển mà ta gọi đó là đòn bẩy kinh tế .

    Nhưng vay để làm cái gì và vay có giả được hay không đó mới là chiện đáng nói . Chẳng thằng ngân hàng hay chính phủ nào ngu để cho kẻ vay tiền đi đánh bạc , vứt qua cửa sổ cả . Trên bình diện quốc gia , mục đích vay để làm gì và sức khỏe , sức phát triển của nền kinh tế của anh ra sao thì bọn cho vay nó mới ừ chớ , đúng ko ?

    Có đứa nào đó đã từng ngôn rằng thằng Nhật lùn , nợ những 200% GDP . Thế lằng lùn có nhảy tưng tưng ko ? Thưa ko , thằng lùn chả ăn thua gì , vì sức khỏe nền kinh tế của nó dữ dằn quá , hình như 40-50.00 chú 0/ 1 thằng thì phải .Tổng thu nhập như vậy , lo cái quái .

    Nhưng thằng vịt thì chỉ có 1.200/ 1 con thôi . Vậy , theo báo cáo thống kê của bài trên thì mẹ cha nó , bọn vịt có 1.200kg thóc mà phải giả nợ những 760kg rồi cơ à . Thế thì sống thế đéo nào được !?

    Miên man vài dòng chơi chơi . Sãng đây hỏi các chiến sỹ 1 câu . Vậy , bọn vịt có ngỏm củ tỏi ko ? Rộng hơn , kinh tế lừa có tèo ko ??

    Thế mới đáng để bỏ thì giờ ra mà tám chớ !!

    Khách Bùi Văn Nịt viết:
    Tôi hiểu nợ công là nợ nhà nước, tức là người đi vay ngân hàng nhà nước chưa trả được thì là nợ công. Chẳng hiểu như thế có đúng không? Còn nhà nước đi vay nước ngoài tức là nhà nước nợ mà bắt dân đóng góp để trả nợ thì có phải là cả nước nợ cũng gọi là nợ không hay không? Ai biết xin trả lời giúp.
    Còn: "chính phủ Nhật phần lớn vay mượn từ dân chúng trong nước." Như vậy tức là nhà nước nợ dân thì không phải là nợ công hay cũng gọi là nợ công?

    Mỹ cũng nợ nước ngoài hàng nghìn tỷ đô la, như thế có phải Mỹ cũng nợ công hay không? Các nước như Hy lạp và Tây ban nha cũng nợ các nước trong liên minh châu Âu thì có phải là nợ công hay không?

    Cứ nói rõ ai nợ ai thì biết ngay thế nào là nợ công. Còn cái "dich vụ nợ công" thì là cái gì? "Dịch vụ" hay "phục vụ" thì có nghĩa như "làm" một cái gì đó. Vậy "dịch vụ nợ công" thì do ai hay cơ quan nào thực hiện? Tức là cơ quan nào làm cái này và làm như thế nào? Có phải là đi đòi nợ những người vay không? Ai đi đòi nợ? Ai biết xin giải thích giùm.

    Như bạn Tôn Thất Khanh đã nhắc lại. Nợ công là nợ do chính quyền vay mượn bất kể từ đâu, từ những chính phủ hay các ngân hàng tư nhân ngoại quốc hay từ người dân bằng công khố phiếu và ngân hàng tư nhân trong nước. Nợ công này khác và không bao gồm nợ của dân vay mượn cho sinh hoạt riêng biệt như để mua gạo, mua nhà, đi học hay ăn chơi sinh hoạt. Nợ của dân thì dân nai lưng ra trả đã đành. Nhưng nợ công thì cũng chính do dân phải nai lưng trả nợ. Chính quyền phải lấy thuế của dân và lợi nhuận từ các doanh nghiệp công để trả. Nếu thiếu thì bán nước: tức là bán đất, bán biển bán đảo hay bán dân ra làm công nước ngoài để trả nợ.

    Hồi xưa vua Trần bán công chúa để lấy mấy tỉnh Quảng bình và Thừa thiên. Thời Nông Đức Mạnh cũng bán con là Nông Quốc Tuấn qua Đông Ấu để chung với phong trào đi làm công ngoại quốc để trả nợ. Tuy nhiên thực chất là để kiếm ăn riêng và dịch vụ đi làm mọi cho đồng chí Đông Âu này được dành cho thành phần cốt cát cách mạng vô sản nên Mạnh mới dành cho anh con Tuấn đi kiếm tiền.

    Bây giờ, cả triệu người Việt phải đi làm công khắp thế giới nhưng lãnh đạo bây giờ không phải cho con đi làm công trả nợ nhà nước như anh Mạnh giành chổ cho anh Tuấn khi xưa. Giá họ vẫn còn ý thức cách mạng vô sản, có lòng hy sinh vì nước để trả nợ công thì cô Phượng con anh Dũng và cô Linh con anh Rứa chắc kiếm cả tỷ bạc để trả nợ cho nhà nước. Nhưng bây giờ mấy cô này có học, có thể làm đầy tớ của dân tức là lãnh đạo các công ty nhà nước để kiếm tiền nên không cần đi làm mọi ở nước ngoài nữa.

    Hãy chờ xem kết toán các công ty, ngân hàng của hai chị con quan này làm ăn lời lỗ thế nào thì sẽ rõ tinh thần hi sinh tận tụy cho cách mạng của họ.

    Bài viết này không giải thích rõ ràng gây cho một số người khó hiểu. Có đoạn nói nợ công thì nhiều người hiểu là nhà nước ta phải vay nợ nước ngoài: "Cụ thể, lúc 15h30 ngày 4/9, nợ công của Việt Nam vào khoảng 67,6 tỷ USD, tương đương 50% GDP, tăng 11,2% so với năm 2011. Mức nợ công bình quân đầu người của Việt Nam đang là 756,9 USD."

    Có đoạn viết: "Ông Phong dẫn ra rằng, Bộ trưởng Bộ Tài chính Vương Đình Huệ cho biết, tính đến 31/12/2012, tỷ lệ nợ Chính phủ là 45,7% GDP, nợ nước ngoài là 42,2%; nợ công là 57,3%". Như vậy có nợ nước ngoài (là 42,2%) và nợ công (57,3%), tức là nợ công khác nợ nước ngoài.

    Có ý giải thích của khách Phiên Ngung là nợ công phải tính cả việc chính phủ vay nợ của người dân trong nước (tức nợ công là nợ cả nước ngoài lẫn nợ người dân trong nước). Theo số liệu ông Bộ trưởng Huệ đưa ra thì: "tỷ lệ nợ chính phủ là 45,7% GDP", như vậy nợ công không đáng là bao: chính phủ nợ (nợ công) là 57,3%, nhưng người ta nợ lại chính phủ 45,7%. Số chính phủ nợ mà người dân phải trả tính theo đầu người là 756,9 đô la. Vậy mỗi năm người dân làm ra tính theo đầu người (GDP) là bao nhiêu? Đây mới là bài toán khó, nếu cứ để các công ty tư nhân phá sản hàng loạt và có tới hàng triệu người thất nghiệp quả là gay. Dân không làm ra thì lấy đâu tiền cho chính phủ vay?

    Tôi hiểu nợ công là nợ nhà nước, tức là người đi vay ngân hàng nhà nước chưa trả được thì là nợ công. Chẳng hiểu như thế có đúng không? Còn nhà nước đi vay nước ngoài tức là nhà nước nợ mà bắt dân đóng góp để trả nợ thì có phải là cả nước nợ cũng gọi là nợ không hay không? Ai biết xin trả lời giúp.
    Còn: "chính phủ Nhật phần lớn vay mượn từ dân chúng trong nước." Như vậy tức là nhà nước nợ dân thì không phải là nợ công hay cũng gọi là nợ công?

    Mỹ cũng nợ nước ngoài hàng nghìn tỷ đô la, như thế có phải Mỹ cũng nợ công hay không? Các nước như Hy lạp và Tây ban nha cũng nợ các nước trong liên minh châu Âu thì có phải là nợ công hay không?

    Cứ nói rõ ai nợ ai thì biết ngay thế nào là nợ công. Còn cái "dich vụ nợ công" thì là cái gì? "Dịch vụ" hay "phục vụ" thì có nghĩa như "làm" một cái gì đó. Vậy "dịch vụ nợ công" thì do ai hay cơ quan nào thực hiện? Tức là cơ quan nào làm cái này và làm như thế nào? Có phải là đi đòi nợ những người vay không? Ai đi đòi nợ? Ai biết xin giải thích giùm.

    Rồng Tiên viết:
    Bài viết này sử dụng một khái niệm rất lạ là "dịch vụ nợ công". Tôi đã gắng hỏi Dr. Google mà không có câu trả lời.
    Các số liệu tính theo phần trăm không cho thấy số liệu cụ thể về nợ nước ngoài là bao nhiêu tiền? nợ trong nước là bao nhiêu tiền? Mỗi năm phải trả nước ngoài bao nhiêu tiền? trả nợ trong nước bao nhiêu tiền?

    Cái dở của các báo cáo kiểu này là làm cho người dân bình thường đọc vào như vịt nghe sấm chẳng hiểu gì cả, chẳng liên tưởng được mức độ nghiêm trọng hay không.

    Đồng ý với bạn Tiên Rồng về chữ hay khái niệm "dịch vụ nợ công". Thực ra bài báo có đề cập đến việc trả nợ và số tiền để trả nợ công đó lên đến 13,5% tổng sản lượng quốc gia. Tuy nhiên con số này chỉ đề cập đến nợ của Việt nam vay từ nước ngoài. Trong khi đó, nợ công còn bao gồm nợ của nhà nước vay mượn từ trong nước. Nếu tính luôn nợ công mượn từ trong nước, tiền trả nợ chắc chắn cao hơn 13,5% tổng sản lượng quốc gia. Để hiểu rõ điều này, nên biết nợ công của Nhật bản cũng rất cao so với những nước đang có nguy cơ vỡ nợ bên Tây. Tuy nhiên, điều khác biệt là thay vì đi vay mượn từ nước ngoài, phần lớn là từ Đức hay Trung quốc như bên Tây, chính phủ Nhật phần lớn vay mượn từ dân chúng trong nước.

    Lý do gây khó hiểu vì người dùng chữ này thiếu nội lực hay khả năng Việt ngữ để có thể can đảm chọn một chữ tiếng Việt cho phù hợp để dịch một chữ hay ý niệm tiếng Anh.

    Trong tiếng Anh hay lãnh vực kinh tế, nợ công là public debt và debt service là trả nợ. Chữ service trong tiếng Anh có thể là danh từ và động từ. "The Service" hay "a service" là dịch vụ nhưng "to service" là phục vụ. Hai chữ "dịch vụ" và "phục vụ" có nghĩa khác nhau. Dịch vụ là danh từ còn phục vụ là động từ. Người dùng cụm từ "dịch vụ nợ công" do kém Anh ngữ và/hoặc thiếu tin tưởng vào khả năng tiếng Việt nên chỉ biết xem tự điển, thấy service dịch là dịch vụ thì ghép vào cụm từ debt service nên mới có chữ "dịch vụ nợ công". Đúng ra, debt sẻvice là to service the debt, có nghĩa là trả nợ. Nếu họ có nội lực Việt ngữ thì có lẽ họ chẳng ngần ngại dùng chữ "Tiền lời nợ công" hay "dịch vụ trả nợ công" thì người đọc sẽ hiểu ngay mà không cần phải có kiến thức chuyên môn về kinh tế.

    Viết dông dài như thế dể nói lên một tệ nạn hiện nay. Đó là học lóm nên không thấu đáo dẫn đến hiểu biết nửa vời. Tệ nạn này, đảng và nhà nước cộng sản Việt nam và những người ủng hộ họ đang mắc phải. Ví dụ, ý niệm dân chủ có tính hoàn vũ. Dân chủ có nghĩa đơn giản là người dân có quyền quyết định vận mạng của họ bằng lá phiếu. Thế nhưng dân chủ thực sự như các nước tân tiến hiện nay khác với dân chủ của các nhà nước độc tài cộng sản. Cũng là bỏ phiếu để chọn người lãnh đạo, nhưng tại những quốc gia dân chủ thực sự, đề cử và ứng cử tự do và công bình nên lá phiếu là yếu tố thể hiện dân chủ thực sự. Trong khi đó, các nước độc tài cộng sản như Việt nam có thời còn có tên "dân chủ" nữa, nhưng lá phiếu của người dân trong các cuộc bầu cử đại biểu quốc hội chẳng có một giá trị dân chủ nào. Vì thế, quốc hội của đảng và nhà nước độc tài CSVN mới có những đại biểu như Hoàng Hữu Phước.

    Có nợ tức là có vay. Vậy ai vay? Ai trả? Có phải nợ công là nợ Nhà nước, tức là nợ Đảng hay không? Hay nợ nhân dân? Đảng vay thì Đảng phải trả hay dân phải trả?

    "Mức nợ công bình quân đầu người của Việt Nam đang là 756,9 USD." Như vậy tức là mỗi người dân nợ 756,9 đô la. Mỗi người dân không vay nhưng cứ theo đầu người thì mỗi người dân phải trả nợ 756,9 đô la. Liệu điều này thì có thể cứ để "Đảng và nhà nước lo" được không? Tức là Đảng và nhà nước trả nợ hộ dân? Hay Đảng và nhà nước dùng luật rừng bắt nhân dân phải trả nợ?

    Còn "dịch vụ nợ công" có phải là cái công việc đi đòi nợ của dân hay không? Tức là bắt nhân dân phải trả nợ? Thế thì lại phải dùng công an và lưu manh côn đồ đi dòi nợ dân??

    Bài viết này sử dụng một khái niệm rất lạ là "dịch vụ nợ công". Tôi đã gắng hỏi Dr. Google mà không có câu trả lời.
    Các số liệu tính theo phần trăm không cho thấy số liệu cụ thể về nợ nước ngoài là bao nhiêu tiền? nợ trong nước là bao nhiêu tiền? Mỗi năm phải trả nước ngoài bao nhiêu tiền? trả nợ trong nước bao nhiêu tiền?

    Cái dở của các báo cáo kiểu này là làm cho người dân bình thường đọc vào như vịt nghe sấm chẳng hiểu gì cả, chẳng liên tưởng được mức độ nghiêm trọng hay không.