Tiến sĩ Nguyễn Sĩ Dũng - Bốn ước vọng của tháng tám

  • Bởi Hồ Gươm
    31/08/2012
    2 phản hồi

    SGTT.VN - 67 năm – gần một đời người đã trôi qua, có biết bao nhiêu biến cố đã xảy ra trên quê hương của Cách mạng tháng tám và trên thế giới. “Vật đổi, sao dời”, rất nhiều điều tưởng chừng là chân lý bất di bất dịch, đã bị thực tiễn cuộc sống bác bỏ. Cái còn và vẫn còn mãi mãi là những tư tưởng vĩ đại của Cách mạng tháng tám, đồng thời cũng là những ước vọng thiêng liêng của dân tộc ta. Những tư tưởng và ước vọng này có thể gói gọn trong tám chữ: độc lập, dân chủ, công bằng, tự do. Tám chữ nhưng bao hàm tất cả.


    Chúng ta đã giành lại giang sơn này chính là để tự quyết định lấy vận mệnh của mình mà không bị phụ thuộc vào kẻ khác. Trong ảnh là diễu binh mừng đại lễ 1.000 năm Thăng long - Hà Nội. Ảnh: Mai Kỳ

    Trước hết là về độc lập. Độc lập là một trong những quyền thiêng liêng nhất. Quyền này được Hồ Chủ tịch long trọng tuyên bố với thế giới trong Bản Tuyên ngôn độc lập đọc ngày 2.9.1945. Và vì quyền này, hàng triệu người con ưu tú đã hy sinh xương máu để giữ gìn quyền độc lập của dân tộc. Thế nhưng độc lập là gì? Độc lập chính là sự không phụ thuộc. Chúng ta đã giành lại giang sơn này chính là để tự quyết định lấy vận mệnh của mình mà không bị phụ thuộc vào kẻ khác. Chúng ta có thể hợp tác. Chúng ta có thể học hỏi. Thế nhưng, chúng ta không thể bị ra lệnh, không thể bị ép buộc. Độc lập chính vì vậy phải bắt đầu từ việc giành quyền độc lập trong lĩnh vực tư duy, trong việc lý giải định mệnh và hoạch định tương lai của dân tộc. Độc lập chỉ thực sự được bảo đảm khi chúng ta không bị phụ thuộc về tinh thần và tư tưởng.

    Dân chủ là một ước vọng khác của tháng tám. Dân chủ đã từng được đưa vào quốc hiệu của nước ta sau Cách mạng tháng tám. Đó chính là Nước Việt Nam dân chủ cộng hoà. Dân chủ là quyền lực thuộc về nhân dân. Tuy nhiên, dễ cảm nhận hơn thì dân chủ là việc chính sách, pháp luật được hình thành theo ý chí của đa số; chính kiến xã hội được hình thành trên cơ sở tranh luận xã hội. Đặc biệt, dân chủ đòi hỏi việc ban hành chính sách, pháp luật phải trải qua một quá trình tranh luận công khai, bình đẳng. Các bên, trong đó có công chúng, có cơ hội bày tỏ chính kiến. Và ý kiến của các bên đều phải được lắng nghe. Tranh luận là yếu tố quan trọng hàng đầu của một nền dân chủ hiệu quả. Như vậy, cách thức, quá trình ban hành chính sách, pháp luật không kém phần quan trọng so với nội dung của chính sách và pháp luật. Còn một điều khác nữa mà chúng ta ít nói về dân chủ, nhưng có lẽ lại là điều quan trọng nhất. Đó là: dân chủ là cách thức chuyển giao quyền lực một cách hoà bình.

    Công bằng là ước vọng thứ ba của tháng tám. Công bằng xã hội được thể hiện bằng sự bình đẳng của các công dân. Trước hết và quan trọng nhất là sự bình đẳng trước pháp luật. Đã là công dân nước Việt Nam thì pháp luật là như nhau đối với tất cả mọi người. Sự bình đẳng trước pháp luật không chỉ tồn tại trong mối tương quan giữa những công dân với nhau, mà còn – giữa các công dân đối với Nhà nước.

    Trước hết, các quyền và nghĩa vụ của công dân và của công quyền đều do pháp luật quy định… với sự thiên vị nhiều hơn cho các công dân: “Người dân có thể làm bất cứ điều gì mà pháp luật không cấm, các quan chức nhà nước chỉ được làm những điều mà pháp luật cho phép”. Pháp luật nước ta cho phép các quan chức khá nhiều điều. Tuy nhiên, những điều cho phép bao giờ cũng chỉ là hữu hạn, những điều không cấm mới thật sự là vô hạn.

    Tính chất quan hệ giữa các công dân và các cơ quan công quyền có thể thay đổi phụ thuộc vào các lĩnh vực khác nhau của pháp luật. Ví dụ, khi tham gia quan hệ pháp luật dân sự, các cơ quan nhà nước chỉ là những đối tác bình đẳng với các công dân và các pháp nhân khác. Ở đây, tự do ý chí và bình đẳng là những nguyên tắc cơ bản của luật chơi. Nếu thay vì giao đất, Nhà nước quyết định cho thuê đất, Nhà nước đã tham gia vào quan hệ pháp luật dân sự. Các quyền và nghĩa vụ của bên cho thuê và bên thuê sẽ ràng buộc Nhà nước và các đối tượng thuê đất như nhau. Không một bên nào có quyền đơn phương phá bỏ những cam kết đã được ghi nhận trong hợp đồng thuê đất.

    Hai là, công bằng xã hội thể hiện ở sự bình đẳng về cơ hội của các công dân. Bình đẳng không có nghĩa là chia đều sự nghèo khó, mà có nghĩa là chia đều các cơ hội. Cơ hội chỉ trở thành hiện thực trong những điều kiện nhất định. Các điều kiện này ở những công dân khác nhau là rất khác nhau. Không phải ai cũng có thể trở thành tiến sĩ, nhưng ai cũng phải có cơ hội để học hành. Cũng như không phải ai cũng có thể trở nên giàu có, nhưng ai cũng phải có được cơ hội để làm giàu. Các rào cản về cơ hội chính là con đẻ của sự bất công. Những công dân bình đẳng trước pháp luật và về cơ hội sẽ chính là lực lượng sáng tạo to lớn của đất nước ta trong công cuộc xây dựng hoà bình và tiến tới phồn vinh.

    Ước vọng thứ tư của tháng tám là tự do. Tự do của một dân tộc được hợp thành từ tự do của mỗi công dân. Không thể có một dân tộc tự do, mà những công dân của dân tộc đó lại không có được quyền tự do như vậy. Tự do chính là quyền lựa chọn. Và hàng triệu Đặng Thuỳ Trâm, Nguyễn Văn Thạc đã lựa chọn sự hy sinh. Sự lựa chọn này mang đầy định mệnh, nhưng lại là một sự lựa chọn tự nguyện, một sự thực thi quyền tự do. Những người con ưu tú của đất nước đã lựa chọn sự hy sinh chính là để bảo đảm rằng quyền lựa chọn của dân tộc ta là không thể bị tước bỏ.

    Cuối cùng, 67 năm đã trôi qua, nhưng những ước vọng của tháng tám vẫn mãi mãi là động lực to lớn của dân tộc ta. Hiện thực hoá những ước vọng này là điều không dễ. Chỉ có đoàn kết một lòng chúng ta mới làm được điều này.

    TS Nguyễn Sĩ Dũng

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Khi đọc bài này, Mọi tôi nghĩ đây không phải lÀ bài viết của một ông TS giữ chức vụ cao trong Quốc hội, một cơ quan cao nhất của nước ta, mà tưởng rằng đây là bài của một học sinh cấp 3, cứ chép các định nghiã trong quyền từ điển ra. Nghiã là toàn lý thuyết khô khan đã có sẵn trong sách chứ không phải của một ông TS đọc lập tư duy viết ra, vì nó quá xa rời thực tiễn diễn ra ở nước ta từ sau CM tháng Tám 1945.
    TS Dũng viết: "Độc lập chỉ thực sự được bảo đảm khi chúng ta không bị phụ thuộc về tinh thần và tư tưởng."
    Chẳng biết TS Dũng có thuộc lòng câu nói của "Bác Hồ kính yêu" không? Bác nói "Nước ta độc lập trong phe XHCN do Liên xô lãnh đạo". Vậy chúng ta độc lập sau khi đổ xương đổ máu để giành lấy thì có bị "phụ thuộc về tinh thần và tư tưởng" "do Liên xô lãnh đạo" hay không? Đây là tôi chưa muốn nói chế độ CS giáo dục cho toàn dân biết ơn Liên xô bằng câu nói đã đưa vào sách giáo khoa "nhờ có cách mạng tháng Mười (Nga) mới có CM tháng Tám (VN)”. Trong thời điểm đó thì Ấn độ, Philipin và Inđo chẳng cần "nhờ cách mạng tháng Mười, họ cũng làm được cách mang ở nước họ.
    Chao ôi “Cái còn và vẫn còn mãi mãi là những tư tưởng vĩ đại của Cách mạng tháng tám"!!! Ông TS Dũng viết vậy đấy, chẳng thế mà ông lại được làm quan to.

    TS Dũng viết tiếp: "Dân chủ là một ước vọng khác của tháng tám. Dân chủ đã từng được đưa vào quốc hiệu của nước ta sau Cách mạng tháng tám. Đó chính là Nước Việt Nam dân chủ cộng hoà. Dân chủ là quyền lực thuộc về nhân dân." Đến đây thì tôi "xin chiu" ông TS này. Ông dùng từ "quốc hiệu" có chính xác không? Nước Pháp nêu rõ mục tiêu của họ "Tự do- bình đẳng -bác ái" đâu phải là quốc hiệu cửa xứ sở Con gà trống.

    Xin hỏi ông quan TS này? Một nước được gọi là dân chủ thì có những biểu hiện gì? Những biểu hiện này thì nó diễn ra cụ thể ra trong đời sống hàng ngày, chứ không phải chỉ thấy trên sách vở, báo chí. Vậy nước ta có những biểu hiện đó không? Những biểu hiện đó là gi? Nếu ông thường xuyên theo dõi DL thì câu trả lời này dễ ợt. Nếu ông không đọc Dân luận thì ông nghĩ đến tết Công gô cũng không trả lời được, vì ông là TS XHCN. Tôi đã đọc Dân luận gần một tháng nay, vậy tôi trả lời thay ông. Một nước dân chủ có 3 biểu hiện sau đây:

    1- Phải có đa nguyên đa đảng.
    2- Phải có tự do biểu tình, tức là người dân được tự do nói lên ý nguyện của mình một cách trực tiếp, có thể bằng ngôn luận như báo chí hoặc trực tiếp bằng biểu tình. Xin hỏi TS Dũng: điều này ở nước ta có hay không?
    3- Không có tệ sùng bái cá nhân. Điều này thì ông thấy rõ hơn tôi chứ, vì tôi ĐÉO quan tâm tới ông nào hết, trừ tổ tiên của dân tộc và ông bà ông vải của gia tộc.

    TS Dũng viết tiếp: "Công bằng là ước vọng thứ ba của tháng tám. Công bằng xã hội được thể hiện bằng sự bình đẳng của các công dân. Trước hết và quan trọng nhất là sự bình đẳng trước pháp luật. Đã là công dân nước Việt Nam thì pháp luật là như nhau đối với tất cả mọi người."
    Đến đây thì tôi xin mượn câu thơ trong dân gian để đỡ phải nhiều lời:
    Đảng viên phạm tội thì tha
    Nhân dân phạm tội thì ra pháp trường.
    Đấy sự công bằng mang nhãn "Made in ViêtNam" như thế đó. Chắc bản thân ông đã chứng kiến?

    Ông đề cập đến "Ước vọng thứ tư của tháng tám là tự do". Hồi còn cụ Hồ thì dân mình được "hưởng tự do" nhiều đến nỗi dân không được ăn, không được mặc, không được mua sắm ngoài ngoài tiêu chuân tem phiếu. Nay mấy quyền tự do đã được ghi trong Hiến pháp (ví dụ tự do biểu tình...) thì dân có được tự do như thế không?

    Ông TS Dũng viết câu này "Và hàng triệu Đặng Thuỳ Trâm, Nguyễn Văn Thạc đã lựa chọn sự hy sinh. Sự lựa chọn này mang đầy định mệnh, nhưng lại là một sự lựa chọn tự nguyện, một sự thực thi quyền tự do" thì thật bố láo hết chỗ nói. Chẳng có ai chọn tự do chết đâu ông ạ, ngay cả những người đã từng xông pha nơi nơi lửa đạn. Ông đã từng cầm súng chiến đấu trên chiến trường "chống Mỹ cứu nước" chưa? Hay hồi ấy ông ra nước ngaòi học tập? Người ta chỉ tự nguyện đi chiến đấu và ít khi tự nguyện chết thay khi không cần thiết. Không sợ chết không có nghiã là tự do đi vào cõi chết.
    Dù sao viết được bài như thế này thì trình độ của TS Dũng cũng hơn đứt GS TS Nguyễn Thị Doan với câu nói "Nước ta dân chủ gấp vạn lần các nước tư bản".

    Cuối cũng Mọi tôi xin hỏi ông TS làm ở Quốc hội một câu:

    VÌ LÝ DO GÌ ĐẢNG CS KHÔNG CHO NGƯỜI TA LẬP RA CÁC ĐẢNG KHÁC?

    Chẳng biết ông có đọc DL rồi trả lời Mọi tôi không ? Hay tôi phải chờ đến tết Công gô?

    Nếu công bằng vài bình đẳng thì anh có quyền lập ra đảng của anh, tôi có quyền lập ra đngr của tôi chứ. Phải không? Tôi không có quyền bắt anh tôn sùng đảng của tôi thì anh cũng không có quyền bắt tôi tôn sùng đảng của anh.

    Mọi tôi là công nhân, tức thuộc giai cấp lãnh đạo nhưng vẫn thường bị bóc lột thậm tệ. Cánh thợ chúng tôi đã rút ra kết luận: Nhà nước hay đề cao dân chủ, nhưng thằng nào có tư tưởng dân chủ thằng ấy chết. Nhưng chết thì chết, vẫn phải đòi dân chủ cho con cháu đỡ khổ, đỡ phải làm nô lệ cho dân tộc mình.

    Khi dọc bài này, Mọi tôi nghĩ đây không phải của một ông TS mà lại giữ chức vụ vao trong Quốc hội, một cơ quan cao nhất của nước ta mà tưởng rằng đay là bài của một học sinh cấp 3, cứ chép các định nghiã trong nột quyền từ điển ra. Nghiã là toàn lý thuyết khô khan đã có sẵn trong sách chứ khong phải của một ông TS đọc lập tư duy viết ra, vì nó quá xa rời thực tiễn diễn ra ở nước ta từ sau CM tháng Tám 1945.
    TS Dũng viết: "Độc lập chỉ thực sự được bảo đảm khi chúng ta không bị phụ thuộc về tinh thần và tư tưởng."
    Chẳng biết TS Dũng có thuộc lòng câu nói của "Bác Hồ kính yêu" không? Bác nói "Nước ta độc lập trong phe XHCN do Liên xô lãnh đạo". Vậy chúng ta độc lập sau khi đổ xương đổ máu để giành lấy thì có bị "phụ thuộc về tinh thần và tư tưởng" "do Liên xô lãnh đạo" hay không? Đây là tôi chưa muốn nói chế đọ CS giáo dục cho toàn dân biết ơn Liên xô bằng câu nói đã đưa vào sách giáo khoa "nhờ có cách mạng tháng Mười (Nga) mới có CM tháng Tám (VN). Trong thời điểm đó thì Ấn độ, Philipin và Inđo chẳng cần "nhờ cách mạng tháng Mười, họ cũng làm được cách mang ở nước họ.
    Chao ôi " Cái còn và vẫn còn mãi mãi là những tư tưởng vĩ đại của Cách mạng tháng tám"!!!

    TS Đũng viết tiếp: "Dân chủ là một ước vọng khác của tháng tám. Dân chủ đã từng được đưa vào quốc hiệu của nước ta sau Cách mạng tháng tám. Đó chính là Nước Việt Nam dân chủ cộng hoà. Dân chủ là quyền lực thuộc về nhân dân." Đến đây thì tôi "xin chiu" ông TS này. Ông dùng từ "quốc hiệu" có chính xác không? Nước Pháp nêu rõ mục tiêu của họ "Tự do bình đẳng bác ái" đâu phải là quốc hiệu cửa xứ sở Con gà trống.

    Xin hỏi ông quan TS này? Một nước được gọi là dân chủ thì có những biểu hiện gì? Những biểu hiện này thì nó phơi bầy cụ thể ra trong đời sống hàng ngày, chứ không phải chỉ thấy trên sách vở, báo chí. Vậy nước ta có những biểu hiện đó không? Những biểu hiện đó là gi? Nếu ông thường xuyên theo dõi DL thì câu trả lời này dễ ợt. Nếu ông không đọc Dân luận thì ông nghĩ đến tết Công gô cũng không trả lời được, vì ông là TS XHCN. Tôi đã đọc Dân luận gần một tháng nay, vậy tôi trả lời thay ông. Một nước dân chủ có 3 biểu hiện sau đây:

    1- Phải có đa nguyên đa đảng.
    2- Phải có tự do biểu tình, tức là người dân được tự do nói lên ý nguyện của mình một cách trực tiếp, có thể bằng ngôn luận như báo chí hoặc trực tiếp bằng biểu tình. Xin hỏi TS Dũng: điều này ở nước ta có hay không?
    3- Không có tệ sùng bái cá nhân. Điều này thì ông thấy rõ hơn tôi chứ, vì tôi ĐÉO quan tâm tới ông nào hết, trừ tổ tiên của dân tộc và ông bà ông vải của gia tộc.

    TS Dũng viết tiếp: "Công bằng là ước vọng thứ ba của tháng tám. Công bằng xã hội được thể hiện bằng sự bình đẳng của các công dân. Trước hết và quan trọng nhất là sự bình đẳng trước pháp luật. Đã là công dân nước Việt Nam thì pháp luật là như nhau đối với tất cả mọi người."
    Đến đay thì tôi xin mượn cau thơ trong dân gian đề đỡ phải nhiều lời:
    Đảng viên phạm tội thì tha
    Nhân dân phạm tội thì ra pháp trường.
    Đấy sự công bằng mang nhãn "Made in ViêtNam" như thế đó. Chắc bản thân ông đã chứng kiến

    Ông đề cập đến "Ước vọng thứ tư của tháng tám là tự do". Hồi còn cụ Hồ thì dân mình được "hưởng tự do" nhiều đến nỗi dân không được ăn, không được mặc, không được mua sắm ngoài ngoài tiêu chuân tem phiếu. Nay mấy quyền tự do đã được ghi trong Hiến pháp thì dân có được tự do như thế không?

    Ông TS Dũng viét câu này "Và hàng triệu Đặng Thuỳ Trâm, Nguyễn Văn Thạc đã lựa chọn sự hy sinh. Sự lựa chọn này mang đầy định mệnh, nhưng lại là một sự lựa chọn tự nguyện, một sự thực thi quyền tự do" thì thật bố láo hết chỗ nói. Chẳng có ai chọn tự do chết đâu ông ạ, ngay cả những người đã từng xông pha nơi nơi lửa đạn. Ông đã từng càm súng chiến đấu trên chiến trường "chống Mỹ cứu nước" chưa? Hay hồi ấy ông ra nước ngaòi học tập? Người ta chỉ tự nguyện đi chiến đấu và ít khi tự nguyện chết thay khi không cần thiết. Không sợ chết không có nghiã là tự do đi vào cõi chết.
    Dù sao viết được bài như thế này thì trình độ của TS Dũng cũng hơn đứt GS TS Nguyễn Thị Doan với câu nói "Nước ta dân chủ gấp vạn lần các nước tư bản".

    Cuối cũng xin hỏi ông TS làm ở Quốc hội một câu:

    VÌ LÝ DO GÌ ĐẢNG CS KHÔNG CHO NGƯỜI TA LẬP RA CÁC ĐẢNG KHÁC?

    Chẳng biết ông có đọc DL rồi trả lời không ? Hay tôi phải chờ đến tết Công gô

    Nếu công bằng vài bình đẳng thì anh có quyền lập ra đảng của anh, tôi có quyền lập ra đngr của tôi chứ. Phải không? Tôi không có quyền bắt anh tôn sùng đảng của tôi thì anh cũng không có quyền bắt tôi tôn sùng đảng của anh.

    Tôi là một người thợ, nhưng cánh thợ chúng tôi đã rút ra kết luận: Nhà nước hay đề cao dân chủ, nhưng thằng nào có tư tưởng dân chủ thàng ấy chết. Nhưng chết thì chết, vẫn phải đòi dân chủ cho con cháu đỡ khổ, đỡ phải làm nô lệ cho dân tộc mình.

    TS Nguyễn Sĩ Dũng viết bài này tuy hay nhưng chung chung quá y như kiểu là sinh viên ai cũng ước mo học giỏi, có bằng đậu cao, ra trường tìm được job thơm ! Nếu TS Nguyễn Sĩ Dũng viết bài này vào những năm 1988-1993 thì gọi là tuyệt nhưng bây giờ 2012, hay nhưng không còn đủ nữa vì từ ước mơ phải đi vào cụ thể

    Là tiến sĩ, TS Nguyễn Sĩ Dũng phải biết viết về thực tế hiện nay và các giải pháp

    " các quan chức nhà nước chỉ được làm những điều mà pháp luật cho phép " : điều này có đúng với nhà nước VN chưa ?

    " Những công dân bình đẳng trước pháp luật " : điều này có đúng với đảng viên và công dân thường chưa ?

    Việc công an đánh chết dân thì tòa án xử lý thế nào ?