"Tự ra khỏi Đảng" lặng lẽ

  • Bởi Hồ Gươm
    24/06/2012
    3 phản hồi

    Bà Hoàng Yến bị Quốc hội khóa XIII bãi nhiệm tư cách đại biểu vì đã không trung thực khi khai lý lịch ứng cứ đại biểu Quốc hội.

    Bà từng là đảng viên nhưng không khai điều này. Bà ra khỏi Đảng với hình thức khi chuyển sinh hoạt Đảng bà đã không nộp hồ sơ về địa phương, vì bà “tự thấy mình không còn là đảng viên”. Hình thức ra khỏi Đảng này tạm gọi là “tự ra khỏi Đảng”.

    Tình trạng “tự ra khỏi Đảng” theo cách này không phải cá biệt. Tuy chưa có thống kê số lượng trên cả nước là bao nhiêu nhưng nếu thống kê đầy đủ, tôi tin không phải là hai con số. Trước đây, đảng viên bị khai trừ hoặc bị xóa tên mới không còn là đảng viên nữa. Không ai muốn ra khỏi Đảng, vì hai chữ “đảng viên” đối với công dân Việt Nam rất thiêng liêng, họ sẵn sàng hy sinh cả tính mạng để bảo vệ. Còn bây giờ, một bộ phận đảng viên không còn thiết tha với Đảng nữa, khi hai chữ “đảng viên” không còn có tác dụng đối với họ thì họ tự ra khỏi Đảng. Phải chăng đây cũng là một biểu hiện của sự “suy thoái” đối với một bộ phận đảng viên?

    Tự ra khỏi Đảng bằng cách không nộp giấy sinh hoạt Đảng và hồ sơ đảng viên cho tổ chức Đảng nơi mà đảng viên được giới thiệu đến sinh hoạt, gồm nhiều đối tượng như công chức, viên chức trong các cơ quan nhà nước; cán bộ, nhân viên trong các tổ chức xã hội, sĩ quan, hạ sĩ quan, chiến sĩ trong lực lượng công an và quân đội...

    Trước đây, đảng viên chuyển sinh hoạt Đảng từ nơi này đến nơi khác chỉ được mang theo “Giấy giới thiệu chuyển sinh hoạt Đảng”. Thậm chí giấy giới thiệu cũng không được mang theo người vì lý do bí mật hoặc đề phòng đảng viên bị hy sinh, bị bắt..., còn hồ sơ đảng viên thì được chuyển qua đường công văn. Khi nhận được hồ sơ đảng viên, tổ chức đảng ở cơ quan, đơn vị mới sẽ tiến hành các thủ tục tiếp nhận đảng viên về sinh hoạt tại cơ quan, đơn vị mình. Có trường hợp đảng viên chưa kịp về cơ quan, đơn vị mới đã hy sinh…

    Hiện, không biết theo quy định nào mà đảng viên chuyển sinh hoạt Đảng từ nơi này đến nơi khác được mang cả giấy giới thiệu cùng với hồ sơ “gốc” của đảng viên. Vậy là đến cơ quan, đơn vị mới hoặc về địa phương nơi nghỉ hưu, nếu không muốn là đảng viên nữa hoặc “tự thấy không còn là đảng viên nữa”, họ không nộp giấy sinh hoạt và hồ sơ đảng viên là xong! Về nguyên tắc, tổ chức Đảng ở đơn vị, cơ quan mới không nhận được giấy giới thiệu sinh hoạt Đảng thì dù biết chắc người này là đảng viên cũng không được công nhận là đảng viên. Còn tổ chức Đảng ở đơn vị, cơ quan cũ đã chuyển sinh hoạt Đảng cho đảng viên do mình quản lý thì hết trách nhiệm. Quản lý đảng viên như thế thì tình trạng “tự ra khỏi Đảng” sẽ ngày càng nhiều, bởi lẽ: Đảng viên đã nhiều năm công tác, nay được nghỉ hưu có tâm lý không muốn tham gia sinh hoạt Đảng; đảng viên chuyển từ cơ quan, tổ chức nhà nước ra ngoài kinh doanh cũng không muốn là đảng viên nữa, nhất là đối với những người làm việc cho các công ty, tổ chức nước ngoài! Việc “tự ra khỏi Đảng” bằng hình thức này không gây ồn ào, bởi họ không “mang tiếng” bị xóa tên hay khai trừ.

    Không nộp giấy giới thiệu sinh hoạt Đảng là hình thức tự ra khỏi Đảng “trong sạch” và dễ dàng nhất mà nhiều đảng viên đang áp dụng.

    Đành rằng việc vào Đảng hay ra khỏi Đảng là quyền của mỗi người nhưng khi ra khỏi Đảng cũng nên đàng hoàng, minh bạch. Nếu khi vào Đảng, chi bộ làm lễ kết nạp với đầy đủ thủ tục thì thiết nghĩ, khi một đảng viên muốn ra khỏi Đảng vì lý do sức khỏe hay vì hoàn cảnh cũng nên tổ chức đàng hoàng để ghi nhận những năm cống hiến của đảng viên đó. Cạnh đó, công tác quản lý đảng viên trong trường hợp chuyển sinh hoạt Đảng cũng cần xem lại để tổ chức Đảng nắm được đảng viên khi chuyển sinh hoạt từ nơi này đến nơi khác, không nên để tình trạng đảng viên “tự ra khỏi Đảng” bằng cách không chuyển sinh hoạt Đảng như hiện nay.

    ĐINH VĂN QUỄ

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Đúng là có khía cạnh tình cảm trong vấn đề này. Tôi xin tôn trọng mọi tình cảm của tất cả các bên và không bàn đến.

    Chỉ có một thắc mắc: Khi bà Hoàng Yến nộp đơn tranh cử Quốc Hội mà không khai tư cách đảng viên, có phải là bà đã được chạy đua trong một "trường đua" khác dành cho những người ngoài Đảng?

    Câu hỏi trên cần phải nêu lên, vì nó thuộc về vấn đề công bằng trong tranh cử. Xem ra những trừng phạt mà Quốc Hội và Đảng Cộng Sản dành cho bà Hoàng Yến chỉ có tác dụng làm các đảng viên khác bớt bị sỉ nhục. Chúng chưa đụng tới khía cạnh công dân, mà theo tôi còn quan trọng hơn gấp nhiều lần, vì văn hóa tranh cử là một điều rất quan trọng đối với sinh hoạt chính trị tại Việt Nam hiện nay và trong tương lai -- bất kể từ điểm nhìn cố cựu hay tranh đấu.

    Trích dẫn:
    Đành rằng việc vào Đảng hay ra khỏi Đảng là quyền của mỗi người nhưng khi ra khỏi Đảng cũng nên đàng hoàng, minh bạch. Nếu khi vào Đảng, chi bộ làm lễ kết nạp với đầy đủ thủ tục thì thiết nghĩ, khi một đảng viên muốn ra khỏi Đảng vì lý do sức khỏe hay vì hoàn cảnh cũng nên tổ chức đàng hoàng để ghi nhận những năm cống hiến của đảng viên đó. Cạnh đó, công tác quản lý đảng viên trong trường hợp chuyển sinh hoạt Đảng cũng cần xem lại để tổ chức Đảng nắm được đảng viên khi chuyển sinh hoạt từ nơi này đến nơi khác, không nên để tình trạng đảng viên “tự ra khỏi Đảng” bằng cách không chuyển sinh hoạt Đảng như hiện nay.

    Kẻ đáng lên án nhất chính là Tô Huy Rứa, Lê Hồng Anh, ... của ban tổ chức đảng và kiểm tra trung ương chứ không phải các đảng viên ra khỏi đảng lặng lẽ.
    Khi bạn, một tổ chức, không kiểm soát được các thành viên chính thức của bạn có còn sinh hoạt hay không thì bạn phải là kẻ bi lên án đầu tiên. Đảng CSVN có rất nhiều ban bệ, tổ chức gần như một chính phủ song song

    Tôi có đọc một bài báo về truy lùng tội phạm. Tay tội phạm bỏ trốn ngay, cao bay xa chạy xuống một vùng cách đó 1000 km, ở nước khác. Hắn chỉ dùng thẻ một lần duy nhất để rút tiền mặt ở địa phương. Chỉ ba ngày sau, hắn bị cảnh sát của vùng hắn thuê phòng trọ tóm gọn, cách nơi hắn rút tiền 30km.

    Quản lý dữ liệu, giám sát có hiệu quả, chỉ có vậy thôi, "trước khi" đổ thừa lung tung, như vậy rất kém trách nhiệm

    Tác giả Đinh Văn Quế phản ánh đúng hiện trạng ra khỏi đảng lặng lẽ. Tuy nhiên, tôi không đồng ý 2 điểm:

    1/ Ông Quế đặt vấn đề cho hiện tượng này là: "Phải chăng đây cũng là một biểu hiện của sự “suy thoái” đối với một bộ phận đảng viên?".

    Bản chất khái niệm "suy thoái" ám chỉ cho biến chất hay tha hóa về tư cách con người nói chung, đảng viên nói riêng. Ông Quế cần nhận thấy một hiện trạng đang lan nhanh và ăn sâu vào các cá nhân đảng viên hiện nay, nhiều người không còn thiết tha với đảng mà tôi là một ví dụ. Nhưng tại sao lại như vậy là điều chính đảng cần nghiêm túc nhìn nhận lại vấn đề. Điều này không khó, cũng chẳng còn phải tốn thời gian phân tích nguyên nhân, mổ xẻ chi tiết làm gì nữa.

    Cần dũng cảm nhìn thẳng vào hệ quả ít nhất 30 năm qua, kể từ khi các đảng viên cao cấp ngày càng suy thoái về nhân cách, tư cách, lối sống, trách nhiệm đối với gia đình, dòng họ, sau đó đến với tổ chức đảng cơ sở, cũng như nơi họ đang sinh hoạt và làm việc. Hệ quả này lan rộng và ăn sâu vào từng cá thể, dần tác động theo hình ảnh "vết dầu loang". Các đảng viên cấp thấp (như tôi) nhìn vào đó thấy ê chề, bi quan, chán nản. Ông TGĐ, nơi tôi làm việc trước đây, một người nổi tiếng từ gia thế và núp bóng người cha lừng lẫy của ông để tham nhũng, chơi gái, vợ ghen tuông ầm ĩ cả cơ quan trong khi vẫn rao giảng đạo đức!. Những người như tôi sẽ nói gì? Làm gì? Góp ý gì? Phê bình ư? Hậu quả sau đó ai cũng biết là gì, nếu như chúng tôi thực hiện cái gọi là "tính đảng". Một trong các "tính đảng" quan trọng là đấu tranh với cái xấu, dùng vũ khí "phê và tự phê" để làm đồng chí mình sửa đổi mà tốt lên. Hão huyền. Pháp luật, mà không, nội quy và quy chế làm việc đã vắng bóng và bị xé toang, dám nào mơ đến pháp luật xuất hiện như một "Bao Công"!

    Đảng sinh hoạt hiện nay không khác gì là một gia đình, tùy phạm vi, mức độ , đó là một gia đình nhỏ hay lớn mà thôi. Đã như thế, nếu một đứa con trong gia đình thấy cha , mẹ mình làm sai hay thực hiện tội ác, nó cũng không dám lên tiếng, dù lên tiếng ôn hòa, vì cha hay mẹ của nó sẽ cho rằng nó là "Đứa con bất hiếu". Đảng đã xem các đảng viên cấp thấp như thế, thì đừng trách chúng tôi "lặng lẽ ra khỏi đảng", hình ảnh này tựa như đứa con cảm thấy cha, mẹ mình ngày càng lâm vào tội lỗi mà không muốn tiếp tay, buộc nó phải bỏ nhà ra đi, có thể gọi theo từ của đảng là "thoát ly". Nó ra đi để giải thoát tâm hồn cho chính nó trước tiên, nó không muốn mọi người xng quanh nhìn nó một cách đầy ghê sợ và tởm lợm. Nó đau đớn. Nó âm ỉ với nỗi đau vì vết thương luôn chực chờ nhức buốt vào những lúc trở trời - tức là những buổi "phê và tự phê", sinh hoạt chi bộ. Nơi đó, thời khắc đó, mọi thói xấu, hủ bại của "đồng chí mình" được xem là cơ hội để "các đồng chí khác" chớp lấy và hành xử theo cách đấu tố quen thuộc, nếu thời cơ đến với họ. Tôi ghê sợ với hình thức đấu tố, dù bất cứ dưới lớp áo nào. Tôi cho rằng cái hình thức mông muội và hoang dã này đã biến chất đảng viên. Trước khi chúng ta là đảng viên, chúng ta là công dân, trước khi chúng ta là công dân, chúng ta là con người.

    Con người đã suy thoái trong lớp áo đảng viên. Từ con người -> công dân -> đảng viên và từ đảng viên -> thần dân -> nô lệ.

    Chúng tôi - những đảng viên cấp thấp lại là số đông nhất. Quá trình biến chúng tôi thành nô lệ diễn ra hoàn toàn logic như nó đã và đang diễn ra. Đảng là thủ phạm chính.

    Đảng đừng trông mong gì ở các nô lệ mà chính đảng đã "sản xuất" ra. Chúng tôi đã trở thành "phế nhân" như thế.

    2/ Đảng cũng cần xem lại để tổ chức Đảng nắm được đảng viên khi chuyển sinh hoạt từ nơi này đến nơi khác, không nên để tình trạng đảng viên “tự ra khỏi Đảng” bằng cách không chuyển sinh hoạt Đảng như hiện nay.

    Đừng làm như thế. Vô ích và chỉ làm chúng tôi càng xem thường thêm. Chúng tôi đã nghỉ hưu và vì hèn nhát, nhục nhã hay không thiết tha gì cả ngoài những ưu tư một thời vụng dại, chúng tôi chỉ còn nỗi lo canh cánh về áo cơm, sức khỏe và những niềm vui nhỏ bé lúc tuổi già. Buộc chúng tôi vào những điều này để làm gì? Việc làm nào cũng có mục đích. Giả sử, việc làm này thực hiện cách đây 10 năm thì còn khả thi. Đã quá muộn. Nó tựa như thêm một chiếc còng số 8 hay một cái gông mà chúng tôi phải tròng thêm vào cổ. Nặng nề càng nặng nề thêm. Một kẻ nô lệ hàng chục năm qua, tròng thêm cái ách vào cổ nó chỉ càng làm nó suy sụp sức khỏe và mau... chết, không giải quyết được gì. Đừng "đóng trăn" chúng tôi nữa! Không thể đâu!

    Đảng đang cần thêm nhiều nô lệ, chắc hẳn? Nhiều nô lệ trong tay, đảng càng sung sướng. Ít nhất, nô lệ sẽ thay mặt đảng làm nhiều thứ. Ách tròng vào cổ chỉ làm chúng mau chết vì kiệt sức, còn ai để phục vụ đảng? Để nói lời tốt đẹp mà trong lòng đầy phỉ nhổ?.

    Đây không phải là cách làm khôn ngoan. Nó chỉ cho chúng tôi thấy và hàng triệu người dân thấy một chân lý: Đã vào đảng là đừng hòng đảng buông tha.

    "Chân lý" đó làm bàng hoàng và chết lặng lòng người.

    Tôi là người hiền lành và nhút nhát, yếu đuối, nhưng hôm nay tôi đã buộc phải nói lên:

    TÔI KHÔNG MUỐN LÀM NÔ LỆ CHO ĐẢNG NỮA! Để tôi yên!

    Đảng còn, đảng mất, mặc kệ đảng, đừng tròng vào cổ chúng tôi thêm một cái ách tai ương và tàn ác như thế. Tôi không thực hiện đâu!

    Tôi muốn làm người, con người tự do. Tôi cần phải đi trên "CON ĐƯỜNG VIỆT NAM' để tự tình cùng đồng bào tôi, để rửa bớt những tội lỗi, để ăn năn, để ray rứt mà hàng chục năm qua, chúng tôi, kẻ nhiều người ít đã góp tay cùng đảng hãm hại, đày đọa DÂN TỘC VIỆT NAM.