Quản lý thông tin Internet, xử lý cả việc nói tục

  • Bởi Admin
    22/04/2012
    5 phản hồi

    Ông Lưu Vũ Hải, Cục trưởng Cục Phát thanh Truyền hình và Thông tin Điện tử (Bộ Thông tin và Truyền thông), trao đổi về sự cần thiết phải có nghị định quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và nội dung thông tin trên mạng.

    "Trước hết tôi phải nói rằng đang có sự hiểu không đầy đủ về yêu cầu cung cấp thông tin thật trên mạng. Dự thảo chỉ đưa ra yêu cầu là cung cấp thông tin cá nhân đối với một số dịch vụ, mà cụ thể là dịch vụ cung cấp thông tin công cộng lên mạng và dịch vụ trò chơi điện tử trên mạng. Chứ không phải là tất cả dịch vụ mạng" - ông Lưu Vũ Hải nói.

    Điều chỉnh "dịch vụ cung cấp thông tin công cộng"

    - Thưa ông, dịch vụ nào là cung cấp thông tin công cộng? Lập trang tin điện tử, lập blog cũng đều là cung cấp thông tin công cộng?

    + Ông Lưu Vũ Hải: Khái niệm thông tin công cộng là một khái niệm rộng. Nghị định điều chỉnh chung việc đưa thông tin lên mà anh công khai cho mọi người, anh đưa lên theo cái cách anh không cần biết ai là người dùng. Tạm hiểu là như vậy.

    - Xuất phát từ lý do nào mà chúng ta lại đưa ra dự thảo này?

    + Từ yêu cầu thực tiễn của chính sự phát triển của mạng Internet, của cộng đồng Internet và mong muốn đối với các cơ quan quản lý, làm sao tạo ra một môi trường Internet thật sự lành mạnh. Internet có ích trong việc cung cấp thông tin nhưng ngược lại cũng là môi trường rất dễ bị lạm dụng, lợi dụng để cung cấp thông tin theo những hướng xấu. Nhẹ thì gọi là thông tin thất thiệt. Nặng hơn thì là xúc phạm danh dự cá nhân, tổ chức. Nặng hơn nữa thì là thông tin lừa đảo, thậm chí là chống phá Nhà nước. Tất cả những cái đó đòi hỏi phải có một cái gì đó để đảm bảo anh sẽ phải chịu trách nhiệm về thông tin anh đưa lên.

    - Trong thực tiễn sử dụng mạng ở Việt Nam, giả sử có 100 người dùng mạng thì tỉ lệ người lạm dụng Internet, theo đánh giá của Cục hoặc theo một điều tra nào đấy, khoảng bao nhiêu?

    + Thật ra thì cũng chưa có điều tra, khảo sát xã hội học nào về chuyện đó nhưng mình phải thấy thế này: Mặc dù tỉ lệ vi phạm có thể là thấp nhưng hậu quả sẽ càng ngày càng lớn, càng ngày càng nghiêm trọng. Người ta nói là xây thì khó mà phá thì dễ là vậy.

    Nói tục sẽ bị xử lý

    - Tôi thấy băn khoăn: Trong bối cảnh khó khăn về kinh tế thì tâm trạng của người dân có nhiều bức xúc. Nhiều phát ngôn trên mạng có thể thuần túy là xuất phát từ sự bất mãn, họ nói năng, văng tục... Không hiểu những trường hợp đó có bị xử lý không?

    + Chắc chắn sẽ bị xử lý. Đến mức độ văng tục thì đương nhiên là phải xử lý rồi. Vi phạm thuần phong mỹ tục của Việt Nam, đấy là một trong những điều cấm.

    - Nhưng trên thực tế thì người ta cũng văng tục ngoài đời rất nhiều. Đến xả stress, "chém gió" trên mạng mà cũng bị xử lý?

    + Cơ quan quản lý không phải lúc nào cũng đủ người, không phải lúc nào cũng có thể theo dõi thường xuyên được. Nhưng ta phải định hướng. Chính sách xét đến tận cùng là mang tính giáo dục. Có thể có những trường hợp sai phạm chưa bị phát hiện, chưa bị xử lý. Nhưng không có nghĩa là pháp luật dung túng chuyện đó và người dùng dần dần hiểu được điều đó thì người ta có thể tự điều chỉnh.


    Ông Lưu Vũ Hải - Cục trưởng Cục Phát thanh Truyền hình và Thông tin Điện tử.

    - Quy định vậy có đảm bảo bí mật đời tư cho công dân?

    + Nói đăng ký thông tin cá nhân không có nghĩa là đăng ký tên tuổi, địa chỉ, số chứng minh nhân dân... Đăng ký như thế nào thì sẽ có hướng dẫn sau. Nhưng việc đăng ký làm sao phải bảo đảm là đơn vị cung cấp dịch vụ cũng không biết thông tin thật của anh mà chỉ biết dưới dạng một mã số, một nickname nào đấy thôi. Chỉ có cơ quan chức năng, cơ quan quản lý Nhà nước mới biết được, để khi cần có thể tham chiếu.

    - Cơ quan chức năng đó là cơ quan nào, thưa ông?

    + Trong dự thảo đưa ra thì đó là Bộ Công an.

    - Giả sử có một blogger nào đó lên mạng chỉ trích chính sách thu phí của Bộ Giao thông vận tải thì có bị xử lý không, theo nghị định này?

    + Cái đó phải căn cứ vào nội dung cụ thể. Anh có quyền phân tích, đóng góp ý kiến nhưng phải trên tinh thần xây dựng. Anh không được phỉ báng, bôi nhọ, xúc phạm người ta.

    - Giả sử họ nói vị quan chức nọ không có năng lực...

    + Bạn không thể ví dụ bằng việc cắt cả câu ra khỏi bối cảnh. Nếu nói câu đó trong một bối cảnh phù hợp thì có thể chấp nhận được. Nhưng cứ rêu rao câu đó, lặp đi lặp lại 100 lần thì lại thành bêu riếu người ta. Vấn đề là câu nói được thể hiện trong môi trường nào.

    - Như thế thì việc phân tích xem một câu nói nào đó có phạm luật không sẽ hơi phức tạp phải không, thưa ông?

    + Đương nhiên. Từ trước đến nay bao giờ cũng thế, ngay cả ra tòa người ta còn phải xử, phải phân tích cơ mà. Ngôn ngữ đâu phải là cái máy để có thể nói một là một, hai là hai. Vấn đề là tính định lượng của nó không phải lúc nào cũng rõ ràng. Nhưng chuẩn mực về văn hóa, đạo đức xã hội thì lúc nào cũng có. Làm sao phải đảm bảo được chuyện đó.

    "Đấy là quan hệ dân sự"

    - Theo quy định của pháp luật thì trong các vấn đề như danh dự, nhân phẩm, uy tín, lợi ích của chủ thể nào thì chủ thể đó tự tìm cách bảo vệ. Ví dụ, một cá nhân bị một cá nhân khác xúc phạm thì bản thân họ phải tự tìm cách bảo vệ mình và khi ra tòa, nghĩa vụ chứng minh ai xúc phạm, xúc phạm như thế nào... thuộc về họ. Cũng chỉ bản thân họ mới biết được là thông tin đó có gây thiệt hại cho mình hay không. Thế thì nếu tôi lập nickname, tôi nói xấu một người khác, Nhà nước có can thiệp vào việc ấy không?

    + Nhà nước can thiệp khi có khiếu nại về thiệt hại. Đây là quan hệ dân sự (PV nhấn mạnh). Khi có một bên khiếu nại với cơ quan chức năng rằng cái này gây hại cho tôi thì Nhà nước phải can thiệp xem anh khiếu nại có đúng không? Đúng thì xử lý, mà sai thì cũng có quy định. Nhà nước vẫn xử nhưng chỉ xử trên cơ sở có kiến nghị, xem cái này có gây ảnh hưởng, gây hại cho ai không. Nếu không ai kiến nghị, không ai kêu thì làm sao mà biết nhưng có kiến nghị thì phải xem xét.

    - Giả sử người dùng nọ đăng tải thông tin công cộng lên Facebook, chúng ta lại yêu cầu Facebook phải cung cấp thông tin của người đó, e là hơi khó khả thi.

    + Luật pháp của chúng ta điều chỉnh những hoạt động trên lãnh thổ Việt Nam, chứ ta làm sao điều chỉnh được hoạt động của doanh nghiệp bên Mỹ.

    - Nhưng là dịch vụ cung cấp qua biên giới, Facebook vẫn cung cấp dịch vụ ở Việt Nam mà không cần phải có mặt ở Việt Nam kia mà?

    + Nếu họ cung cấp dịch vụ ở Việt Nam, họ đăng ký theo luật Việt Nam thì họ phải tuân thủ nghị định này. Không đăng ký thì là chuyện khác.

    - Vậy có khả năng rất lớn là người dùng Internet Việt Nam bỏ các nhà cung cấp trong nước mà đi tìm nhà cung cấp nước ngoài. Điều này có thiệt thòi cho chúng ta không?

    + Cũng có thể là thiệt. Nhưng cũng chưa chắc đã là thiệt vì cái xu thế này dần dần sẽ không phải chỉ có ta áp dụng. Chắc chắn như thế. (?)

    "Đấy là sự phát triển của xã hội"

    - Ở Mỹ và châu Âu có khái niệm "quyền phát ngôn nặc danh". Đã có trường hợp một nickname nói xấu một doanh nghiệp và gây thiệt hại cho doanh nghiệp. Doanh nghiệp yêu cầu tòa án điều tra nickname đó nhưng bị tòa án phủ quyết. Ông bình luận thế nào về phán quyết này?

    + Đây là sự phát triển của xã hội. Có thể ở thời điểm ban đầu người ta chưa thấy vi phạm là thường xuyên và gây hậu quả nghiêm trọng, nên chưa đặt vấn đề là phải xử lý nó. Nhưng nếu những vi phạm đó thường xuyên xảy ra hơn và hậu quả càng ngày càng lớn hơn thì phải điều chỉnh luật pháp để xử lý những vấn đề đó.

    - Xin cảm ơn ông.

    Hữu Long (thực hiện)

    (Theo Pháp luật TP. HCM)

    Từ khóa: quản lý, internet

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Nguyên Vũ viết:
    Cái này có vẻ như là học của Singapore.

    Không hẳn là ở Singapore mà ở châu Âu, tại một số nơi, cũng có xử lý những hành động kém văn hóa như bỏ rác bừa bãi, chó ị bậy, khạc nhổ, nói tục ... sẽ bị xử lý.

    VN ta cũng bắt chước, tốt thôi, nhưng tôi có cảm tưởng là đảng CSVN muốn trừng phạt những ai bất đồng chính kiến thông qua rình rập mạng internet hơn là thực tâm xử lý những hành động kém văn hóa của dân.

    Cùng một hành động nhưng bản chất và ý đồ không giống nhau

    Trích dẫn:
    Theo quy định của pháp luật thì trong các vấn đề như danh dự, nhân phẩm, uy tín, lợi ích của chủ thể nào thì chủ thể đó tự tìm cách bảo vệ. Ví dụ, một cá nhân bị một cá nhân khác xúc phạm thì bản thân họ phải tự tìm cách bảo vệ mình và khi ra tòa, nghĩa vụ chứng minh ai xúc phạm, xúc phạm như thế nào... thuộc về họ. Cũng chỉ bản thân họ mới biết được là thông tin đó có gây thiệt hại cho mình hay không. Thế thì nếu tôi lập nickname, tôi nói xấu một người khác, Nhà nước có can thiệp vào việc ấy không?

    Ở Mỹ và Châu Âu có khái niệm "quyền phát ngôn nặc danh". Đã có trường hợp một nickname nói xấu một doanh nghiệp và gây thiệt hại cho doanh nghiệp. Doanh nghiệp yêu cầu tòa án điều tra nickname đó nhưng bị tòa án phủ quyết.

    Dự thảo “Nghị định quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ internet và nội dung thông tin trên mạng” đang được Bộ Thông tin-Truyền thông soạn thảo, nhằm thay thế Nghị định 97/2008/NĐ-CP được ban hành trước đây, có tham khảo một số khái niệm pháp lý căn bản nền tảng của Mỹ.

    Khái niệm pháp lý căn bản về phỉ báng

    Về tội phỉ báng, một cách tổng quát thì phỉ báng liên quan đến việc công khai lưu hành, không có đặc miễn pháp lý, những tuyên bố sự kiện không đúng sự thật gây nên sự phỉ báng hay tác hại đến uy tín người khác. Luật của Mỹ phân biệt giữa phát biểu hay tuyên bố về sự kiện và phát biểu hay bày tỏ ý kiến để từ đó quy định sự khác biệt về mức độ trách nhiệm pháp lý. Khởi thủy, Tu Chính Án thứ Nhất về tự do ngôn luận và báo chí được ghi rất vắn tắt, nhưng về sau Tối cao Pháp viện, trải qua nhiều án lệ, đã giải thích Tu Chính Án đó theo chiều hướng dành sự tự do rộng rãi cho các phát biểu ý kiến, nhưng gắn liền trách nhiệm cao, và do đó đặt ra những giới hạn, cho các phát ngôn về sự kiện. Chính vì vậy người ta thường gọi tự do ngôn luận là sự tự do gắn liền với trách nhiệm. Ngoài ra các phát biểu ý kiến thường không đòi hỏi chứng cớ hay sự chứng minh; trong khi đó các phát biểu sự kiện luôn đòi hỏi chứng cứ đi kèm. Một đặc điểm của phỉ báng (defamation) là sự lưu hành (publication) từ người này qua người khác hoặc qua các phương tiện truyền thông hoặc truyền miệng.

    Defamation chia ra làm hai phương diện: libel và slander. Libel liên quan đến việc lưu hành văn viết; còn slander liên quan đến lời nói truyền từ người này qua người khác. Ngoài định nghĩa tổng quát như trên, dân luật của mỗi tiểu bang có thể có những định nghĩa riêng. Lấy hai bang Texas và California làm ví dụ:

    Libel: (Chương 83, Luật Dân sự Texas)

    Bôi nhọ hay mạ lị hoặc bằng hình ảnh hoặc bằng bài viết nhằm bôi xấu kỷ niệm về người đã khuất hoặc nhằm gây tổn hại cho thanh danh của người đang sống, và vì vậy làm cho công chúng thù ghét, khinh bỉ hay chế diễu người đó, hay gây ra thiệt hại tài chính, hoặc làm hoen ố sự lương thiện, chính trực, đức hạnh hay uy tín của một người, hay công bố những khuyết tật tự nhiên của một người và vì vậy người đó bị công chúng ghét bỏ, nhạo bang hay bị tổn thất về tài chính.

    Dân luật của bang California điều 45 về Libel viết vắn tắt như sau:

    Lăng mạ là một sự công khai lưu hành sai lạc, không pháp lý đặc miễn, dưới dạng bài viết, ấn phẩm, tranh, bích chương, hoặc các hình thức trình bày nhãn tiền nhằm biến một người thành mục tiêu bị thù ghét, khinh miệt, chế diễu hay lăng nhục, hoặc làm cho người đó bị cô lập, xa lánh, hoặc có khuynh hướng làm cho anh ta bị thiệt hại trong nghề nghiệp của mình.

    Đây là cái luật vớ vẩn. Nếu trình độ văn hóa được nâng cao, còn người sẽ có tác phong và cung cách văn minh đối xử với nhau trong mọi hoàn cảnh, cả giao tiếp ngoài đời và giao tiếp trên internet. Kiểu luật này là kiểu luật CS, làm lợi cho CS mà không làm lợi cho toàn dân, mà cũng khó thực thi.
    Nếu cứ tuân theo luật một cách nghiêm túc thì đến hơn 80% quan chức CS đi tù, quan chức càng to thì tội càng lớn. Xem bọn quan chức ăn cắp (tham nhũng) có cả tiển tỷ đô la gửi ngân hàng nước ngoài thì có tên nào đi tù đâu, rồi còn bọn khốn nạn hơn là bán nước, có tên nào đi tù đâu. Luật của CS là luật của kẻ lưu manh để trị người lương thiện. Ai đã từng va chạm với công an, tòa án và viện kiểm sát thì người nào cũng đâm ra thù ghét chế độ và "phản động". Chính bon công quyền này biến người dân thành "phản động" (dù rằng người dân đó trước đã có công với nhà nước, huân huy chương đầy mình) vì hành vi bỉ ổi, đê tiện và lưu manh của chúng. Dùng từ ngưc nào biểu thị sự khinh ghét, xấu xa nhất và căm thù nhất để nói về công an, tòa án và kiện kiểm sát cũng không lột tả hết.

    Nói tục sẽ bị xử lý
    Tòa án nào sẽ can thiệp nếu có sự bất đồng quan điểm ?
    Bực bội, chửi thề một mình cũng bị xử lý ?

    Quái nhỉ, sao lại có nhiều thời giờ làm việc giám định như thế ?