Bài văn lạ của học trò nghèo gây “sốc” với giáo viên trường Ams

  • Bởi Admin
    06/11/2011
    7 phản hồi

    (Dân trí) - “Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”.

    Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .


    Bài văn lạ của học trò nghèo gây “sốc” với GV trường Ams (THPT Hà Nội - Amsterdam)

    Trên đây là bài văn của học trò Nguyễn Trung Hiếu, hiện là học sinh lớp 11 chuyên lý, trường trường Ams (THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam). Bài văn “lạ” trước hết bởi đề bài văn nghị luận cô giao là “Nêu quan điểm của anh (chị) về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống”, thay vì trình bày chung các quan điểm thì Hiếu đã lấy ngay câu chuyện thật đang phải trải qua của gia đình mình để nhìn nhận, phân tích vai trò của đồng tiền.

    Bài văn của em đã lật tung quan niệm bấy lâu nay của nhiều người coi trường Ams là trường “của con nhà giàu” (!?). Nhìn cách tiêu xài hay xe cộ sử dụng để đến trường của một bộ phận học sinh trường Ams, rất nhiều người cứ nhầm tưởng như thế. Chỉ những thày cô giáo đang công tác ở trường Ams mới hiểu rõ đó là ngộ nhận. Trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam là nơi quy tụ các học sinh giỏi, còn trong hàng nghìn học sinh đang theo học ở trường cũng có rất nhiều hoàn cảnh, số phận. Và trường hợp em Nguyễn Trung Hiếu là một ví dụ.

    Tuy nhiên, bài văn của Hiếu cũng đã gây “sốc” với ngay chính nhiều thày cô đang giảng dạy tại trường bởi hoàn cảnh của gia đình em. Và hơn thế, các thày cô rất khâm phục ý chí nghị lực của cậu học trò nghèo nhưng học giỏi này. Hiếu chưa nằm trong tốp học sinh xuất sắc của trường, nhưng cũng là một học sinh khá thông minh. Năm học vừa qua em đã đoạt giải nhì trong kì thi Olympic vật lí và cuối năm được cô giáo chủ nhiệm nhận xét trong học bạ là học sinh học giỏi đều các môn học.

    Đến thăm gia đình em mới thấy hoàn cảnh gia đình quả rất khó khăn. Mẹ Hiếu (chị Nguyễn Thị Hạnh) bị suy thận mãn tính nặng phải chạy thận đã 8 năm. Bố Hiếu (anh Nguyễn Xuân Sơn) sức khỏe kém, theo bà nội em kể thì bố em từ nhỏ bị viêm tai giữa, đến khi phát hiện máu chảy ra đằng tai mới cho đến bệnh viện thì đã muộn, bác sĩ nói đã “ăn vào não” và để lại di chứng là trí nhớ và sức khỏe bị giảm sút, không có khả năng lao động. Bà nội Hiếu đã cao tuổi mắt lòa. Mọi chi tiêu cho 5 người trong gia đình Hiếu ở giữa Hà Nội trong thời buổi giá cả leo thang đều chủ yếu trông chờ ở số lương hưu ít ỏi của ông nội em - một cựu quân nhân hiện đang ốm nằm liệt giường …

    Cảm thông với gia cảnh của em, Ban giám hiệu nhà trường đã phát động phong trào “Nhà giáo trường Ams đỡ đầu cho học sinh nghèo, học sinh có hoàn cảnh đặc biệt”. Sau một tháng triển khai, tính đến trung tuần tháng 10/2011, ban vận động đã nhận quyên góp và chuyển tới em Nguyễn Trung Hiếu số tiền là 12,9 triệu đồng và một bộ laptop. Ngoài ra, để có nguồn tài chính ổn định và giúp em Hiếu có điều kiện học tập nâng cao trình độ các thày cô còn có hình thức chia sẻ phong phú khác như trích lương “tặng hàng tháng” cho em Hiếu 450 ngàn đồng; thày Nguyễn Trọng Tuấn nguyên hiệu phó nhà trường cam kết cho em Hiếu vay hàng tháng 500 ngàn đồng cho đến khi học hết lớp 12; còn cô Nguyễn Thúy Hằng giáo viên toán thì tặng em một suất học bổng cho tất cả các môn học ở trung tâm “Học mãi”… Hiện nay cuộc vận động vẫn tiếp tục được triển khai.

    Nguyễn Trung Hiếu cho biết em rất xúc động trước tình cảm các thày cô dành cho em và gia đình. Em không còn phải nhịn ăn sáng để đi học nữa. Em tự hứa sẽ thật cố gắng để giành thành tích cao hơn trong học tập nhằm vượt lên số phận và để ngày mai lập nghiệp, không phụ lòng mong mỏi của các thày cô, của gia đình …

    Vũ Quốc Lịch
    (Giáo viên trường THPT chuyên Hà Nội Amsterdam)

    Dưới đây là bài văn của Hiếu đã gây “sốc” với giáo viên trường THPT Hà Nội - Amsterdam.

    Thư gửi mẹ.

    Mẹ thân yêu của con !

    “Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .

    Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.

    Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.

    Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.

    Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.

    Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.

    Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …

    Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …

    Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …

    Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.

    Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.

    Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.

    Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.

    Đứa con ngốc nghếch của mẹ
    Nguyễn Trung Hiếu

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    NHiều khi đọc những ý kiến phản hồi thì thấy hay, mở mang sự hiểu biết, dễ hiểu vì không dùng những từ cao đạo, bác học. Nhưng cũng có khi gặp những ý kiến gây bực mình, đó là suy diễn một cách lung tung beng. Không hiểu sao lại có nhiều suy nghĩ phức tạp thế nhỉ? Trình độ của tôi không cắt nghĩa nổi. Chúng tôi chỉ quen hiểu 2 cộng 2 bằng 4. Khi đọc bài văn của bạn học sinh trên thì chúng tôi vô cùng khâm phục bạn, khâm phục vì khả năng viết lách, khâm phục vì cách suy nghĩ của bạn, biết thân biết phận, thương bố thương mẹ, thương ông thương bà, không nghĩ ích kỷ về mình. Đó là những đức tính quý, mấy ai là thanh niên thành phố nghĩ được như vậy? Người viết gây cho người đọc xúc động là giỏi lắm. Nhiều nhà văn có tên tuổi cúng không viết được như vậy. Nhiều khi đọc bài của các bác nhà văn nổi tiếng mà đọc xong nó chuội đi, chẳng để lại trong mình tý gì. Thế nhưng tôi thấy có người đã bình loạn, không cảm thông với người trong cuộc mà còn trách móc này khác, phần nào xúc phạm đến người ta. Người nào không biết thương đồng loại là con vật. Dửng dưng trước hoàn cảnh khó khăn của người khác là người nhẫn tâm. Chê bai cười cợt người có hoàn cảnh khó khăn là đồ vô lại, vô học. Tấm lòng vàng giúp người khó khăn thì đáng qúy hơn vàng vì giúp người, mà người thì nhất định quý hơn vàng. Không ai đem người đi bán lấy vàng cả. Cuối cùng chúc bạn Hiếu cùng gia đình nhiều niềm vui.

    Tại sao lại phải nhận “phần” của giáo viên cũng chẳng giàu có gì của tập thể GV. Các em rất khó lớn khôn nếu cứ phải nhận của bố thí từ một bài viết gây xúc động…(Trần Thế)

    Bác người lớn nào mà nỡ xúc phạm em Hiếu như thế!
    Bài viết của em chỉ nói lên thực trạng của gia đình mình chứ không có ý gây xúc động để lạc quyên! Tấm lòng của những người sẳn sàng chia sẻ với em rất đáng được trân trọng đón nhận. Những người sa cơ thất thế cần được giúp đỡ để vượt qua những khó khăn nhất thời, sau đó họ sẽ đứng vững trên hai chân mình, đi những bước mạnh mẽ và làm những việc tốt đẹp vì đã được cư xử tử tế!
    Bác thấy người chấp chới giữa giòng nước lũ cũng mặc kệ dù mình biết bơi? Gặp người hoạn nạn cũng mặc họ phấn đấu tự vượt qua sống chết? Cũng không có ý kiến hay phương án nào chi dẫn? Bác khích tướng kiểu này không nên vì không đặt mình vào cương vị, hoàn cảnh người khác.
    Mong bác có dịp suy nghĩ lại, mừng cho bác nếu trong đời chưa cần ai giúp đỡ!

    Ha, trường Amsterdam nổi tiếng thế, nhưng lại không dạy được cho học sinh của mình môn "quản lý ngân sách/chi tiêu gia đình". Nhưng đây cũng là trách nhiệm, sự kém hiểu biết của của cha mẹ nữa. Quản lý chi tiêu gia đình là như thế nào?

    (1) Học xong trung học ngày nay đâu phải như là đỗ ông nghè rồi ra làm quan ngày xưa? Học xong trung học rồi phải tính học tiếp đại học nữa chứ ! Nay có bao nhiêu tiền, vốn liếng trong gia đình lại chi hết vào trường xịn Amsterdam, như thế thì trong tương lai còn gì cho đại học? Ngắn hạn là như thế, dài hạn thì như thế nào?

    (2) Cái cách chi hết tiền vào Amsterdam, vào trường học, hy sinh sức khỏe, nếu có thật, không phải là phương án có thể thực hiện trong lâu dài cho hạnh phúc gia đình.

    Thế nhưng, tớ không thể lên lớp dạy quản lý ngân sách/chi tiêu gia đình cho Amsterdam được. Amsterdam, mang tiếng là trường nước ngoài, nhưng chương trình giáo dục có vẻ không thoát ra được bản chất Việt nam!

    Buồn đau và Hận uất!

    *
    Trước hết, ý kiến cho rằng tác giả bài văn đã „nhận của bố thí từ bài viết gây xúc động“ là thiếu suy nghĩ: Ý nghĩa của „bố thí pháp“ là ở chỗ người nhận bố thí đã tạo „phước điền“ cho những „tấm lòng vàng“. Nơi đây còn ý nghĩa khác: Những học sinh các lớp chuyên cần có khả năng tri thức, nhưng cái quan trọng là khả năng tri giác biết nhìn soi cuộc sống và xã hội. Từ đó mà thấy những lời tâm huyết của BẠN HỌC SINH này còn nhiều ý nghĩa gợi mở cho những người có lương tâm. (Tôi viết „Bạn Học Sinh“ là trong tinh thần ngay khi đọc và viết phản hồi trên Dân Luận đây, cũng chính là quá trình học tập vậy.)

    *
    Bi kịch của nến giáo dục không nằm trong bản thân nghành giáo dục; Nó thuộc về toàn xã hội và trước hết là những người cầm quyền, „từ trung ương đến địa phương“! Con người làm gì cũng nghĩ đến cái „dụng“. Bi kịch tàn hại nền giáo dục chính là việc xã hội dùng những người thiếu giáo dục và lừa đảo bằng cách dùng bằng giả. Bi kịch hơn, là những kẻ vô giáo dục (hay đúng hơn là có sự giáo dục „vô đạo“), vô đạo đức như có kẻ mang quân hàm, quân hiệu đạp vào mặt Người Yêu Nước một cách súc sinh mà vẫn nhởn nhơ, không bị trừng trị.
    Tôi không chỉ uất nghẹn khi nghĩ đến những kẻ thiếu nhân tính này hay những người dùng bằng giả để lừa đảo. Tôi thấy một bi kịch thách thức toàn Dân tộc trong quá trình „lớn nổi thành NGƯỜI“.

    *
    Muốn xã hội sạch và yên, phải có cung cách hành xử, phải có luật lệ tẩy trừ cái bẩn. Bài văn, ít nhất, cũng cho thấy khả năng cảm nhận của một học sinh trước những cảnh đời cần nhìn rõ và suy nghẫm cho thấu.

    *
    PS.: Câu kết nhiều ý nghiã: „… với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.

    Bài của học sinh lớp 11, đọc còn hay hơn nhiều bài của các nhà văn, nhà báo. Thật cảm động trước những dòng thơ gửi cho mẹ, triết lý về đồng tiền mà lại thấm đậm tình người, gia đình, bố mẹ, ông bà. Đây chính là thể hiện nét đạo đức của con người trong thời buổi đồng tiền lên ngôi vua chúa. Học sinh bây giờ giỏi quá, nhưng chắc chỉ là cá biệt. Đề bài thì không biết là có trong chương trình của Bộ GD&ĐT hay do giáo viên nhà trươờg sáng tạo? Phát huy được cách độc lập suy nghĩ của học sinh thế này là tốt. Nhưng nếu để cho học sinh phải suy nghĩ quá lứa tuổi có đôi nét ông cụ non thì không nên. Hoàn cảnh nó thế, biết làm thế nao?

    Nguyễn Trung Hiếu viết:
    Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng.

    Bạn đã có một suy nghĩ sáng suốt, một hành động can đảm. Bạn thực hiện được điều này là bạn đã thật sự trưởng thành rồi đó. Bạn sẽ có một cuộc sống mới ít tiêu thụ hơn và ăn uống thanh đạm sẽ làm cho cơ thể của bạn ít bị nhiễm độc hơn, sức khỏe bền vững hơn.

    Cầu chúc bạn và gia đình luôn bình an cho dù có ít tiền hay nhiều tiền.

    Báo Dân trí đăng bài của Giáo viên trường THPT chuyên Hà Nội Amsterdam là bôi nhọ chính sách chủ trương của đảng ta mười mươi.

    Vậy những “các ngành các cấp” hay cách nói mới là “cả hệ thống chính trị” của nhà nước do dân vì dân đâu cả rồi?
    Những hội khuyến học khuyến tài đâu rồi, những chính sách miễn giảm đối với học sinh nghèo của nhà nước ta đâu rồi?

    Không chỉ em Nguyễn Trung Hiếu mà còn vô số những em học sinh nghèo khác đang cần được sống và học tập một xã hội công bằng và nhân ái.

    Tại sao lại phải nhận “phần” của giáo viên cũng chẳng giàu có gì của tập thể GV. Các em rất khó lớn khôn nếu cứ phải nhận của bố thí từ một bài viết gây xúc động…