Lạm phát của Việt Nam [có thể] đứng thứ 2 thế giới

  • Bởi Admin
    22/04/2011
    3 phản hồi
    Chủ đề: Kinh tế

    (Vietstock) - Venezuela là nền kinh tế có mức lạm phát cao nhất với 29.6%. Nếu lạm phát của Việt Nam trong tháng 4 trên 1.2% thì chắc chắn sẽ “về nhì” trong bảng xếp hạng này. Nền kinh tế có mức lạm phát đứng thứ 3 là Mozambique với mức 15.23%.

    ImageView_01.jpg

    Cục Thống kê TP.HCM vừa công bố CPI tháng 4 tại thành phố này đã tăng 3.16% so với tháng 3. CPI tại Hà Nội và cả nước sắp được công bố có thể xấp xỉ con số này, hay ít ra là khó có thể thấp hơn đáng kể.

    Kỳ vọng lạm phát được kiểm soát ngay trong tháng 4 gần như tan biến khi CPI của tháng này không hề giảm mà tăng ở mức cao nhất trong gần 3 năm qua.

    Với mức tăng 3.16% trong tháng 4, CPI trong 4 tháng của TP.HCM đã lên tới 8.2% so với đầu năm, và tăng 13.99% so với cùng kỳ năm trước. Với giả định CPI cả nước trong tháng 4 tăng khoảng 3% so với tháng 3, thì so với đầu năm đã tăng tới 9.2%, còn so với cùng kỳ năm trước tăng 17.15%.

    ImageView_02.jpg

    Xu thế lạm phát trên thế giới đang tăng mạnh khi giá cả nguyên vật liệu và năng lượng tăng do kinh tế thế giới phục hồi và các bất ổn tại Bắc Phi. Ngoài ra, còn do nhiều quốc gia bơm tiền để chống suy thoái kinh tế. Tuy nhiên, mức tăng quá cao như lạm phát ở Việt Nam là một điều hiếm có.

    Theo thống kê của Trading Economics, trong 70 nền kinh tế lớn nhất trên thế giới hiện này thì Venezuela là nền kinh tế có mức lạm phát cao nhất với mức 29.6%.

    Nếu lạm phát của Việt Nam trong tháng 4 trên 1.2% thì chắc chắn sẽ “về nhì” trong bảng xếp hạng này. Nền kinh tế có mức lạm phát đứng thứ 3 là Mozambique với mức 15.23%.

    Hầu hết các quốc gia láng giềng tại châu Á chỉ có lạm phát từ 0-6%, tức là thấp hơn nhiều so với Việt Nam.

    Tại Trung Quốc, tính đến hết tháng 3 lạm phát của nước này là 5.4%. Đây là một mức không cao nếu so với Việt Nam nhưng đã trở thành một vấn đề rất nghiêm trọng đối với quốc gia này. Trung Quốc đã đồng loạt thực hiện nhiều biện pháp thắt chặt chính sách tiền tệ, tài khóa và bình ổn giá để kiềm chế lạm phát.

    Lạm phát ở Việt Nam và một số quốc gia khác

    Trở lại với CPI tại TP.HCM trong tháng 4 và xét từng mặt hàng cụ thể có thể thấy nhóm hàng tăng giá mạnh nhất trong tháng 4 là nhóm Thực phẩm tăng 6.19%; Giao thông đã tăng tới 5.77%; nhóm Hàng ăn và dịch vụ ăn uống tăng 4.56%; nhóm Nhà ở và vật liệu xây dựng tăng 4.12%.

    Giá lương thực tăng 1.23%, chủ yếu là do nhóm thực phẩm chế biến tăng mạnh. Còn các mặt hàng khác phần lớn đều tăng trên 1%.

    Như vậy, các con số trên cho thấy hầu hết các mặt hàng đều đồng loạt tăng giá. Nguyên nhân trực tiếp là do giá điện, xăng dầu trong thời gian qua đồng loạt điều chỉnh đã tác động mạnh tới việc tăng giá các mặt hàng.

    Tuy nhiên, cũng cần lưu ý là mức tăng trên là quá lớn so với những tác động “hợp lý” của việc điều chỉnh giá xăng dầu, giá điện. Mức tăng quá cao trên cũng không chỉ giải thích đơn thuần bởi “chi phí đẩy” mà nó còn xuất phát từ nguyên nhân sâu xa trong cơ cấu nền kinh tế.

    Nguyên nhân quan trọng nhất được thừa nhận rộng rãi là tính kém hiệu quả của nền kinh tế. Trong suốt nhiều năm qua tỷ lệ đầu tư trong nền kinh tế quá cao làm cho tăng trưởng tín dụng gia tăng mạnh mẽ. Trong khi đó, tăng trưởng GDP lại ở mức không tương xứng, điều này đồng nghĩa với chất lượng tăng trưởng thấp.

    Một thực tế có thể nhận thấy là với tỷ lệ tín dụng trong nền kinh tế hiện nay vượt quá 125% GDP, thì chỉ cần với một tốc độ tăng trưởng tín dụng nhỏ đã làm cho nền kinh tế “thừa tiền”. Do vậy, sức ép về lạm phát lên toàn bộ nền kinh tế đang ngày càng lớn.

    Thông tin lạm phát tháng 4 của TP.HCM phần nào cho thấy xu hướng tăng cao của CPI cả nước. Có thể CPI cả nước tháng 4 sẽ không cao như vậy, do mức tăng mạnh của TP.HCM trong tháng này có một số đặc thù riêng.

    Dù với con số nào thì chắc chắn là lạm phát ở Việt Nam đang ở mức rất cao và cụ thể đang đứng thứ 2/70 nền kinh tế lớn nhất thế giới, cao gấp 4-5 lần so với các quốc gia trong khu vực và gấp hàng chục lần so với các nước phát triển.

    Với con số “ấn tượng” này, có thể NHNN buộc phải tiếp tục “thắt chặt” chính sách tài chính tiền tệ thêm nữa. Tuy nhiên, điều thiết yếu là Chính phủ cần phải tiết giảm thêm đầu tư công. Ngoài ra, phải kiên quyết tái cấu trúc nền kinh tế để có thể dần nâng cao hiệu quả đầu tư.

    Hồ Bá Tình

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Lạm phát gây nhập siêu hay nhập siêu gây lạm phát?

    Nhiều bài viết trong nước cứ đổ lỗi lạm phát trong nước tăng cao là do VN phải nhập siêu (tức mua hàng hóa ở nước ngoài nhiều hơn là bán xuất khẩu ra nước ngoài,) nên khi tỉ giá đồng nội tệ so với các đồng ngoại tệ chính khác tăng thì tạo ra lạm phát.

    Nếu quả thực là như thế, thì tại sao một nước nhập siêu kinh niên như Mỹ từ hai thập niên qua, luôn có tỉ lệ lạm phát rất thấp? Kể cả khi việc đồng tiền của họ bị mất giá so với các ngoại tệ mạnh chính như đồng Euro & Yen...

    Hy vọng những phân tích đơn giản và cụ thể dưới đây sẻ giúp các kinh tế gia trong nước hiểu thêm về bản chất của vấn đề:

    Trước hết, chuyện xưa như trái đất ai cũng biết nguyên nhân chính gây lạm phát là do có quá nhiều tiền chạy đuổi theo mua một số lượng quá ít hàng hóa. Ví dụ: một đất nước có 10 người với tổng số tiền $100 nhưng chạy theo mua một đất nước chỉ có năng suất sản xuất được 10 đơn vị hàng hóa widget X (với giá thành sản xuất ra món hàng là $8/đơn vị.) Như thế, giá trung bình của mỗi widget X = $10. Giả sử trong đất nước ấy, có $30 đồng nằm trong tay người thứ nhất, $20 đồng nữa năm trong tay người thứ 2, và 8 người còn lại chia nhau $50 đồng còn lại = $6.25/người. Rõ ràng, với giá món hàng widget X là 10 đồng, thì chỉ có 2 người có khả năng tiêu thụ widget X còn 8 người còn lại phải nhịn hoặc hùn nhau mua và chia nhau sử dụng (nếu có thể làm được điều này.)

    Rõ ràng, trong một đất nước đúng nghĩa với bốn chữ "kinh tế thị trường," lẽ ra đã phải có một nhà kinh doanh nào đó nhận biết rằng có 8 người với tổng số tiền $50 nhưng không thể mua món hàng widget X, và họ sẻ đầu tư để làm ra món hàng widget X với giá rẻ hơn $6.25 để bán cho 8 người nghèo kia (và kể cả lôi kéo hai người giàu kia.) Nhưng khi đất nước này không ai có thể làm ra món hàng widget X rẻ hơn với giá thành hiện tại, thì cách duy nhất mà họ có thể làm là tìm cách mua món hàng widget X ở đâu đó về bán cho 8 người kia. Và volla, con đường nhập khẩu là phương pháp hiệu quả để giải quyết tình trạng "lạm phát" đang có ở đất nước này. Nếu một thương gia nào đó có thể tìm mua món hàng widget X nào đó ở nước Y với giá rẻ hơn $6.25, anh ta sẻ nhập khẩu về bán để hưởng lợi, và do đó đa số (nếu không muốn nói là toàn bộ) người dân sẻ hưởng lợi với giá rẻ hơn.

    Rõ ràng, nếu không nhờ nhập khẩu thì món hàng widget X sẽ đắt hơn rất nhiều ở giá $10/đơn vị thay vì $6.25/đơn vị.

    Do đó, lạm phát ở VN đã và đang tiếp tục gia tăng trong vài năm qua, đại phần lớn là do sự kém hiệu quả của nền kinh tế đang ngày trở nên trầm trọng, khiến giá thành sản xuất các loại hàng hóa được sản xuất trong nước tăng. Sự kém hiệu quả của một nền kinh tế được tạo ra bởi: sự xuống cấp của hệ thống hạ tầng cơ sở (đường xá hư hỏng gây chi phí vận chuyển tăng cao, hệ thống điện quá tải gây cúp điện và thiếu điện gây thiệt hại cho thiết bị sản xuất & vận hành kém hiệu quả...) Ở VN, có hàng trăm ví dụ tương tự...tạo ra chi phí sản xuất hay dịch vụ ngày càng cao, hay nói cách khác, hiệu quả của nền kinh tế nói chung ngày trở nên kém hiệu quả đi.

    Vì vậy, hỡi những người dân trong nước! Nếu các chuyên gia kinh tế có định hướng các bác khi đổ thừa lạm phát là do giá cả nguyên vật liệu của thế giới tăng, thì cứ vả vào mồm các nhà kinh tế ấy nhé và hỏi họ rằng: chi mô mà Mỹ cũng nhập siêu như điên, sao hắn không bị lạm phát như ta?

    Việc này có lẽ xảy ra hồi năm 2010 nhưng vẫn mang tính thời sự

    Trích dẫn:
    Ông Nguyễn Đình Vĩnh - Phó giám đốc kiêm Chủ tịch công đoàn làm việc với công nhân

    Ông Vĩnh vừa là Phó giám đốc kiêm Chủ tịch công đoàn thì không hiểu ông ta đại diện quyền lợi cho ai ?
    Việc công đoàn tham gia việc bàn bạc với lãnh đạo công ty thì hợp lý nhưng vừa lãnh đạo vừa chủ tịch công đoàn thì khó làm việc

    http://dantri.com.vn/c133/s133-474945/hon-1000-cong-nhan-bai-cong-doi-tang-luong-giam-gio-lam.htm

    Hơn 1.000 công nhân bãi công đòi tăng lương, giảm giờ làm
    (Dân trí) - Lương quá thấp, tiền tăng ca bèo bọt, không rõ ràng, các chế độ bảo hiểm không có khiến hàng trăm công nhân Công ty CP may Minh Anh - Kim Liên (Khu công nghiệp Bắc Vinh) đã đình công.

    Sự việc xảy ra vào đầu giờ làm việc chiều nay (21/5). Theo phản ánh của các công nhân làm việc tại đây, Công ty CP may Minh Anh - Kim Liên (mua lại Công ty may Nghệ An) có khoảng hơn 1.000 công nhân lao động, trong đó lao động nữ chiếm 3/4. Công ty đi vào hoạt động từ ngày 10/10/2009. Từ lúc đi vào hoạt động đến giờ mới chỉ 113 công nhân được đóng bảo hiểm xã hội. Tuy nhiên bức xúc lớn nhất của các công nhân là do chế độ tiền lương, thưởng và tăng ca quá thấp trong khi đó thời gian làm việc lại quá dài.

    Hàng trăm công nhân tụ tập trước văn phòng Ban giám đốc để đưa kiến nghị

    Công nhân Đinh Văn T. - bộ phận là cho biết: "Là sản phẩm là công đoạn mệt nhất, phải đứng suốt 10 tiếng đồng hồ mỗi ngày nhưng mỗi tháng chỉ được nhân từ 1,4 - 1,5 triệu". Theo phản ánh của các công nhân thì các bộ phận khác như may, cắt, trải, thành phẩm... thì tiền lương còn thấp hơn rất nhiều. Trung bình mỗi tháng họ chỉ nhận được từ 900.000 đến 1.100.000 đồng.

    Lực lượng công an đã có mặt để vãn hồi trật tự và tránh ùn tắc giao thông

    Chị Nguyễn Thị H (Công nhân phân xưởng cắt) bức xúc: "Hợp đồng lao động kí với công ty là 8 tiếng mỗi ngày nhưng thực tế số thời gian làm việc từ 10 - 14 tiếng mỗi ngày. Tiền tăng ca thì không rõ ràng, hưởng theo sản phẩm, giao động từ 1.500 - 3.000 đồng/tiếng. Thông báo được nghỉ chủ nhật nhưng riêng tổ cắt thì phải đến 5 giờ chiều thứ 7 mới biết chủ nhật nghỉ hay làm nhưng phần lớn là phải làm. Trung bình mỗi tháng 28-29 ngày, chỉ được nghỉ duy nhất 1 chủ nhật. Nghỉ một ngày có lý do hay không đều bị hạ loại xếp bậc và bị trừ tiền".

    Các công nhân còn phản ánh tiền ăn giữa ca chỉ 5.000 đồng/suất nhưng nhiều hôm phải ăn cơm sống, cá biệt có hôm phải ăn canh thiu.

    Công nhân mới vào làm cũng tính lương theo sản phẩm. Công ty thông báo tháng đầu tiên là 1,8-3 triệu đồng nhưng hầu hết công nhân mới vào làm chỉ được nhận mức lương "chết đói" khoảng 600.000 đồng. Cá biệt có công nhân làm việc 3 tuần nhưng tính ra được 150.000.

    Công ty đã thành lập được tổ chức công đoàn, mỗi tháng đóng 1% quỹ lương cho đoàn phí nhưng ốm đau, thai sản, cưới xin công nhân phải đi đòi nhiều lần mới được hưởng 50.000 mỗi người. Không những lương thấp, chế độ làm ca và tiền tăng ca không rõ ràng mà khi công nhân bị tai nạn trên đường đi làm, bị tử vong không được thăm viếng, công nhân yêu cầu đi thăm viếng thì giám đốc yêu cầu phải làm bù. Công nhân nhiều lần có kiến nghị nhiều lần với Phó Giám đốc Nguyễn Đình Vĩnh kiêm Chủ tịch công đoàn Công ty thì không được câu trả lời thỏa đáng.

    Công nhân trực tiếp phát biểu ý kiến

    Do lượng công nhân quá lớn tập trung trước cổng công ty, ngay trên đường Đặng Thai Mai nên đã gây ùn tắc giao thông. Lực lượng công an thành phố Vinh đã có mặt tại hiện trường để đảm bảo trật tự. Đoàn công tác của Sở LĐ-TB&XH tỉnh Nghệ An, LĐLĐ tỉnh, đại diện Ban quản lý Khu kinh tế Đông Nam và Khu công nghiệp Bắc Vinh, Công an thành phố Vinh đã đến tìm hiểu sự việc và làm việc với lãnh đạo công ty CP may Minh Anh - Kim Liên.

    Đến 16giờ, dưới sự chỉ đạo của đoàn kiểm tra liên ngành tỉnh Nghệ An, lãnh đạo công ty CP may Minh Anh - Kim Liên đã tổ chức lấy ý kiến của công nhân bằng văn bản. Qua đó có 19 vấn đề liên quan đến quyền lợi của người lao động đã được tổng hợp và đưa tới đoàn công tác liên ngành. Tuy nhiên sau khi tổng hợp kiến nghị của công nhân, lãnh đạo công ty đã đề nghị tất cả các phóng viên ra ngoài để làm việc kín với đoàn công tác liên ngành tỉnh Nghệ An. Trước sự phản đối của các phóng viên, ông Nguyễn Văn Sinh - đại diện Tổng công ty ở Hà Nội hứa sẽ tổ chức họp báo để thông tin nội dung vụ việc khi buổi làm việc kết thúc.

    Ông Nguyễn Đình Vĩnh - Phó giám đốc kiêm Chủ tịch công đoàn làm việc với công nhân

    Và yêu cầu phóng viên ra ngoài

    Tuy nhiên khi buổi làm việc kết thúc, nội dung giải quyết vẫn không được thông tin cho phóng viên và người lao động. Lí do mà đại diện Ban Kinh tế Đông Nam là văn bản chưa được lãnh đạo công ty ký nên chưa cung cấp được cho phóng viên. Khi buổi làm việc kết thúc lãnh đạo công ty cũng biến mất. Gọi điện cho ông Nguyễn Đình Vĩnh - Phó Giám đốc kiêm Chủ tịch công đoàn công ty chúng tôi chỉ nhận được câu trả lời: "Giờ tôi đang bận, anh chị làm việc với anh Sinh - chủ đầu tư, chị Hoa - giám đốc" rồi cúp máy.

    Thông tin từ một cán bộ đoàn kiểm tra liên ngành tỉnh Nghệ An thì đoàn sẽ tiếp tục làm việc với lãnh đạo công ty vào ngày mai để giải quyết những kiến nghị của công nhân. Các công nhân cho biết: "Nếu không tăng lương, giảm giờ làm và giải quyết các chế độ chính đáng của người lao động thì chúng tôi sẽ tiếp tục đình công".

    Trích dẫn:
    Hiện vẫn chưa rõ liệu việc thắt lưng buộc bụng trong năm nay của chính phủ Việt Nam có phải là thái độ từ bỏ hệ thống chính sách cũ, hay chỉ là một chương mới của các chuỗi hành động nhất thời vốn đã tạo ra mất cân bằng trong nền kinh tế.

    Thế mà Nguyễn Tấn Dũng và BCT vẫn được cử tri tín nhiệm 100%, quả là chuyện khó tin mà có thật !

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/04/110420_moodys_vietnam.shtml

    Moody's vẫn đánh giá 'tiêu cực' về kinh tế VN
    Điện lực Việt Nam

    Công ty xếp hạng tín nhiệm Moody's nói đánh giá tiêu cực về kinh tế Việt Nam của hãng này bắt nguồn từ sự bất trắc của cán cân thanh toán.

    Moody's Investors Service Inc. nói trong một báo cáo ra hôm thứ Tư 20/04 rằng Việt Nam chưa có thay đổi gì sau các biện pháp thắt chặt kiểm soát nhằm giảm áp lực lạm phát và bình ổn tỷ giá hối đoái.

    Hãng này cũng cảnh báo rằng chỉ số khả tín dành cho Việt Nam có thể còn tụt nữa nếu như dự trữ ngoại tệ của Hà Nội tiếp tục bị sụt giảm.

    Một số nguồn ước tính dự trữ ngoại tệ của Việt Nam chỉ còn 12,2 tỷ đôla vào cuối năm 2010, so với đỉnh điểm hồi tháng Hai 2008 là 25,8 tỷ.

    Vào tháng 12 năm ngoái, Moody's đã hạ mức tín nhiệm đối với nợ nước ngoài của Việt Nam từ Ba3 xuống B1 vì các lý do như khủng hoảng cán cân thanh toán, áp lực phá giá tiền đồng và lạm phát tăng nhanh.

    Tin cho hay, chỉ số CPI tức tỷ lệ lạm phát tại đô thị lớn nhất Việt Nam - TP Hồ Chí Minh, vào tháng 4/2011 lên tới gần 14% so với cùng kỳ năm ngoái.
    Chưa có giải pháp

    Trong báo cáo của mình, Moody's nói Việt Nam vẫn đang loay hoay tìm cách cân bằng tăng trưởng kinh tế với ổn định vĩ mô, trong khi "chính sách đưa ra trong những năm qua đã góp phần trực tiếp tăng áp lực khiến kinh tế quá nóng, dẫn tới lạm phát cao và sút giảm khả năng thanh toán nợ nước ngoài".

    Hiện vẫn chưa rõ liệu việc thắt lưng buộc bụng trong năm nay của chính phủ Việt Nam có phải là thái độ từ bỏ hệ thống chính sách cũ, hay chỉ là một chương mới của các chuỗi hành động nhất thời vốn đã tạo ra mất cân bằng trong nền kinh tế.

    Moody's

    Mới đây chính phủ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã xem lại chính sách kinh tế lâu nay chỉ coi trọng tăng trưởng và đưa ra một loạt các biện pháp để khắc phục sự mất cân bằng của nền kinh tế và giảm lạm phát.

    Chỉ số CPI toàn quốc trong tháng Ba tăng 13,89% so với cùng kỳ năm ngoái, mức cao nhất kể từ tháng 2/2009 và khiến cho mục tiêu giữ lạm phát cả năm dưới 7% trong năm nay dường như khó có thể thực hiện được.

    Chính phủ đang chủ trương siết chặt chính sách tài chính-tiền tệ thông qua các biện pháp giảm đầu tư công và khắc phục thâm hụt ngân sách, tái cân bằng thương mại... Chỉ tiêu tăng trưởng tín dụng cũng sẽ được giảm trong khi Ngân hàng Nhà nước tăng lãi suất cho vay vài lần trong thời gian qua.

    Bên cạnh các chính sách tích cực đó, chính phủ lại cũng công bố một loạt quyết định có nguy cơ tăng lạm phát như tăng giá điện và xăng dầu cùng với điều chỉnh mức lương tối thiểu.

    Các động thái trên khiến Moody's bình luận: "Hiện vẫn chưa rõ liệu việc thắt lưng buộc bụng trong năm nay của chính phủ Việt Nam có phải là thái độ từ bỏ hệ thống chính sách cũ, hay chỉ là một chương mới của các chuỗi hành động phản ứng nhất thời vốn đã tạo ra mất cân bằng trong nền kinh tế".