Chủ tịch tỉnh không nên làm đại biểu Quốc hội

  • Bởi Admin
    23/02/2011
    9 phản hồi
    Dân Luận: Vầng, cảm ơn anh cơ cấu! Nhờ có anh, chúng tôi có một quốc hội với tỷ lệ đẹp mê ly, nhưng chẳng đại diện cho ai cả!

    "Thành viên Chính phủ tham gia Quốc hội hóa ra vừa đá bóng, vừa thổi còi. Thử hỏi bận rộn như vậy thì có bao nhiêu vị bộ trưởng ngồi họp Quốc hội đầy đủ?", ông Nguyễn Túc, Ủy viên Đoàn chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam nêu ý kiến, tại hội nghị Hiệp thương lần thứ nhất bàn cơ cấu, số lượng ứng cử ĐBQH diễn ra sáng nay (23/2).

    Sau khi Trưởng ban Công tác đại biểu Phạm Minh Tuyên trình bày dự kiến phân bổ cơ cấu ĐBQH khóa XIII, các thành viên Ủy ban tranh luận sôi nổi việc nên thêm "ghế" nào, bớt "chỗ ngồi" của ai.

    Trừ một đại diện tôn giáo xin bớt ghế thành phần tôn giáo trong QH để nhường suất cho các doanh nghiệp, hầu hết đại diện các hiệp hội đều mong muốn bổ sung thành viên hiệp hội mình. Trong khi đó, hầu hết ý kiến thành viên Đoàn chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam đều đề nghị giảm bớt đại biểu là bộ trưởng, chủ tịch tỉnh, giám đốc sở, tăng đại biểu ngoài Đảng, người tự ứng cử...

    Tai nghe mà đầu không nghĩ

    "Tôi nhận thấy bản thân mình cũng có tội với dân vì làm ĐBQH suốt khóa XI nhưng lại không dành được 50% cho hoạt động QH vì bận việc kinh doanh", ông Võ Quốc Thắng (Hiệp hội doanh nhân trẻ) nói trước hội nghị.

    Ông Thắng cho hay, suốt thời gian họp QH, tuần nào ông cũng phải bay đi bay về giữa Hà Nội - Long An để giải quyết chuyện kinh doanh. Nhiều ĐBQH là trưởng ngành cả ở Trung ương, địa phương cũng thường xuyên vắng mặt, "hoặc là họ ngồi họp nhưng tai nghe mà đầu không nghĩ vì bận lo chuyện kinh tế, bão lụt, giá cả tỉnh nhà", ông Thắng kể lại.

    Theo ông Phạm Minh Tuyên, dự kiến khóa tới sẽ bầu 29 đại biểu đại diện cho khối Chính phủ và ủy ban nhân dân các cấp, gồm Thủ tướng, bộ trưởng và lãnh đạo các tỉnh.

    Nhưng nhiều ý kiến từ phía MTTQ như ông Đỗ Duy Thường, Lưu Văn Đạt... đề nghị chỉ bầu vào QH một số đại diện như Thủ tướng, Phó Thủ tướng... để tránh tình trạng "vừa đá bóng vừa thổi còi", lại thêm việc và thêm vất vả. Bởi thực tiễn các vị trưởng ngành cả Trung ương và địa phương tuy có một ghế trong QH nhưng chẳng mấy lúc đi họp do bận trăm công nghìn việc, chưa kể khi người dân hiếm khi thấy một chủ tịch tỉnh phát biểu hay chất vấn điều gì trên hội trường.

    Trưởng đoàn ĐBQH TP.HCM Trần Hoàng Thám thẳng thắn: "QH mạnh là phải có những đại biểu đủ điều kiện về trình độ, năng lực, thời gian. Nên các cơ quan hành pháp cũng tự nguyện xin thôi bớt người đi. Tư tưởng của Đảng là một việc do 1 cơ quan làm và 1 người đứng đầu phải chịu trách nhiệm. Nhưng xu hướng hiện nay theo cơ cấu hệ thống chính trị của mình là một người làm rất nhiều việc. Là chủ tịch tỉnh thì anh cứ nên làm chủ tịch cho ngon lành, để người khác làm đại biểu QH".

    Ba lần đứng lên phát biểu để bảo lưu ý kiến, ông Võ Quốc Thắng liên tục khẳng định: "Mất bao nhiêu tiền thuế của dân để bộ máy bầu ra được một đại biểu, nên ai đã làm ĐB thì phải làm tròn trách nhiệm, họp hành đầy đủ, dành hết 100% thời gian. Dân không bầu anh vào QH để tai nghe luật mà đầu nghĩ chỗ khác. Cũng không có chuyện vừa làm việc nọ lại kiêm việc kia mà chất lượng vẫn cao".

    Phó Chủ tịch QH Uông Chu Lưu khẳng định, vì QH mang tính đại diện nên vẫn cần thiết có sự tham gia của thành viên Chính phủ, và đã rút gọn tối đa chỉ còn 11 vị trưởng ngành đại diện cho các bộ an ninh, quốc phòng, kinh tế tổng hợp.

    Nên có 10% tự ứng cử

    Một mặt muốn giảm ĐBQH là lãnh đạo các ngành, mặt khác, thành viên MTTQ đề xuất tăng ghế cho người ngoài Đảng, ĐB tự ứng cử và doanh nhân.

    Theo dự kiến, QH khóa XIII sẽ có 10 - 15% ĐB ngoài Đảng, đảm bảo tỷ lệ đảng viên trong QH vẫn phải đạt 90%.

    Nhưng theo Chủ nhiệm Hội đồng tư vấn Dân chủ và pháp luật Lưu Văn Đạt, nên "nới" rộng hơn. Bởi, chỉ cần 60% ĐBQH là đảng viên thì vẫn đảm bảo sự lãnh đạo của Đảng. Chưa kể, tình hình nay đã khác, vì không phải nhân sĩ, trí thức nào cũng "ham" ứng cử Quốc hội. Mà ấn định tỷ lệ "cứng" như vậy sẽ chẳng khuyến khích được người có tâm, tài.

    "Bây giờ, có lẽ chúng ta phải mời mọc may ra họ mới vào. Rất nhiều trí thức ngoài Đảng là những người giàu lòng tự trọng. Phải thể hiện sự tôn trọng đối với họ. Chứ có tăng tỷ lệ lên 20% cũng không đủ người đâu", ông Đạt phân tích.

    Hồ hởi vì "luồng gió dân chủ" từ Đại hội XI đang tỏa sáng trong Đảng và thổi lan đến dân, ông Nguyễn Túc, ủy viên Đoàn chủ tịch cũng cho rằng, tăng tỷ lệ người ngoài Đảng trong QH sẽ góp phần tăng không khí dân chủ trong xã hội. Tỷ lệ số dư khi bầu BCH Trung ương Đảng vừa qua có số dư chưa từng thấy. Không có lý do gì để kiến nghị tăng tỷ lệ ĐB ngoài Đảng đã nêu suốt nhiều năm nay (lên 20%) lại không được thực hiện.

    Đã từng tham gia tổ chức 8 cuộc bầu cử, Phó Chủ tịch UB TƯ MTTQ Đỗ Duy Thường đề nghị nên xét đến các ĐB tự ứng cử. "Nhiều người tâm huyết muốn ra ứng cử mà không dám bởi họ sợ không trúng. Hầu hết mọi người đều e dè khi nộp đơn xin tự ứng cử", ông Thường nói.

    Nguyên trưởng đoàn ĐBQH TP.HCM Trần Hoàng Thám đề nghị đã đến lúc phải có 10% ĐB tự ứng cử và cách tổ chức phải bình đẳng, không phân biệt đối xử giữa ĐB tự ứng cử và các ứng viên khác.

    Nhiều ý kiến khác cũng mong có đại biểu là Việt kiều và có thêm đại diện doanh nhân trong QH, thay vì 4 ghế cho DNNN như dự kiến. Đặc biệt, tăng số lượng ĐB chuyên trách.

    Đừng để tăng chỗ ngồi, tăng ô tô nhưng không tăng chất lượng

    Trong khi đại diện nhiều hiệp hội chỉ mong có thêm 1 ghế cho ngành nghề mình, thì vẫn có không ít người đã có tỷ lệ cao trong cơ cấu (tôn giáo, phụ nữ) vẫn muốn tăng thêm.

    Ông Lù Văn Que (ủy viên đoàn Chủ tịch) nói, chỉ có 93 đại biểu người dân tộc thiểu số trong QH vẫn còn là quá ít. Mà xét thành phần người dân tộc thiểu số phải cân nhắc tiêu chuẩn cho hợp tình hợp lý vì không thể đòi hỏi họ có bằng tiến sĩ, thông thạo tiếng Anh, vì bù lại họ có lòng yêu nước, trung thành với Tổ quốc (một trong các tiêu chí quan trọng theo hướng dẫn của Ban Tổ chức TƯ - PV)

    Nhưng đa số thành viên Mặt trận đều khẳng định quan trọng nhất vẫn là tiêu chuẩn đức, tài. "Quan trọng nhất là chúng ta cần có người tài giỏi", ông Trương Quang Phú nói. Cũng theo ông Phú, việc tăng tỷ lệ ĐB chuyên trách cũng phải chọn người có năng lực, đừng để xảy ra tình trạng tăng chỗ ngồi, tăng ô tô nhưng chất lượng không tăng.

    Trong điều kiện Luật sửa đổi bầu cử chưa thay đổi là bao, theo ông Lê Ngọc Dũng (Hội kim hoàn đá quý), rất cần làm rõ các điều kiện ứng cử, tiêu chuẩn về trình độ, năng lực am hiểu pháp lý và trách nhiệm với dân: "Đừng nên vì cơ cấu mà bỏ qua tiếng nói đại diện cho dân, đặc biệt người dân lao động".

    Dù còn nhiều tranh cãi, nhưng cuối cùng, hội nghị đã thống nhất thông qua cơ cấu đại diện cho Ủy ban Trung ương MTTQ và các tổ chức thành viên (31 người).

    Sau hội nghị Hiệp thương hôm nay, Ủy ban Thường vụ QH sẽ có điều chỉnh về cơ cấu, thành phần. Sau đó, từ 4/3 đến 16/3, các cơ quan, tổ chức ở TƯ sẽ giới thiệu người ứng cử.

    Dự kiến phân bổ số lượng, cơ cấu đại biểu quốc hội ở Trung ương và địa phương:

    Tổng số đại biểu QH khóa XIII: 500 người. Số ĐBQH ở Trung ương: 183 (36,6%), địa phuơng: 317 (63,4%).

    Phân bổ như sau:

    A. Khối cơ quan Đảng: 34

    - Trung ương (trong đó có báo Nhân dân): 11 người. Địa phương (Bí thư, thành ủy): 23

    B. Khối Nhà nước:

    1. Quốc hội và Hội đồng nhân dân: 196 đại biểu = 39,2%
    - Đại biểu chuyên trách ở các cơ quan QH: 100 đại biểu = 20%, trong đó Kiểm toán Nhà nước 1 đại biểu
    - Đại biểu chuyên trách ở đoàn ĐBQH: 65 đại biểu = 13%
    - Hội đồng nhân dân: 31 đại biểu = 6,2%
    2. Cơ quan Chủ tịch nước: 3 đại biểu = 6,2%
    3. Chính phủ và UBND: 29 đại biểu= 5,8%
    - Trung ương 20 đại biểu = 4%, trong đó CA, QĐ, TTXVN, ĐTHVN, ĐTNVN mỗi nơi 1 người.
    - Địa phương: 9 đại biểu = 1,8% (UBND)
    4. Lực lượng vũ trang:
    Quân đội: 32 đại biểu = 6,4% trong đó TƯ 14 (2,8%), địa phương 18 (3,6%)
    Công an: 14 đại biểu = 2,8% trong đó TƯ 2 (0,4%), địa phương: 12 (2,4%)
    5. Cơ quan khối tư pháp: 17 đại biểu = 3,4%
    C. Mặt trận Tổ quốc và các tổ chức thành viên: 82 đại biểu.

    Còn lại, cơ cấu hướng dẫn do các địa phương tự phân bổ: 93 đại biểu (18,6%), bao gồm các lĩnh vực: Khoa học - công nghệ, giáo dục, văn hóa - nghệ thuật, lao động, thương binh - xã hội, y tế, doanh nghiệp nhà nước và doanh nghiệp tư nhân…

    Về cơ cấu kết hợp (gồm cả đại biểu trung ương và địa phương):

    - Đại biểu là người dân tộc thiểu số: 90 đại biểu = 18%
    - Đại biểu là phụ nữ: 150 đại biểu = 30%
    - Đại biểu là người ngoài Đảng (các địa phương căn cứ tình hình để có cơ cấu thích hợp): khoảng 10 - 15%
    - Đại biểu trẻ tuổi (dưới 40) khoảng 70 người = 14 %
    - Đại biểu khóa XII tái cử khoảng 160 đại biểu = 32%

    Lê Nhung - Ảnh: Hoàng Long

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Ông Nguyễn Lân Dũng: Tôi phải nói ra vì nếu các ĐBQH là đảng viên lại phải chịu áp lực trách nhiệm với Đảng mà thông qua dễ dàng dự án [đường sắt cao tốc] thiếu khả thi này thì không nên, và vi phạm tính dân chủ trong cơ quan quyền lực cao nhất.

    Đừng để ai đó nghĩ mình là 'quân xanh'

    Là một tên tuổi kỳ cựu ở QH, GS Nguyễn Lân Dũng kể lại lần ông ứng cử ở Bà Rịa - Vũng Tàu (khóa X), có nữ ứng viên biết mình là “quân xanh” đã “phản công” ngoạn mục…

    LTS: Quốc hội khóa XII đã đi được gần hết chặng đường, khi kỳ họp cuối cùng sẽ diễn ra vào cuối tháng 3 này. Với nhiều người trong số gần 500 đại biểu, 4 năm ở nghị trường là 4 năm của tâm huyết, của cống hiến trí tuệ. Mời bạn đọc cùng VietNamNet chia sẻ với những trăn trở đọng lại của một số tên tuổi ở Quốc hội.

    Cơ cấu hay “quota”

    - Thưa ông, cuộc bầu cử đại biểu QH khóa XIII đang được khởi động trong cả nước. Sau 3 khóa tức là 14 năm ở nghị trường, ông hy vọng gì ở các đại biểu mới? Làm thế nào để có nhiều Nguyễn Lân Dũng trong số họ, tức là những đại biểu có trình độ, sắc sảo đến độ phát biểu của họ được chờ đợi ở các phiên thảo luận?

    Chúng ta đang mắc phải một điều rất khó nói, mà vừa rồi tôi đã phải nói ra tại QH: đó là vấn đề cơ cấu. Trung ương định ra bao nhiêu phần trăm nữ, bao nhiêu phần trăm dân tộc, bao nhiêu phần trăm trẻ, bao nhiêu phần trăm ngoài Đảng, địa phương kết hợp lại thành một người: một cô cán bộ vừa trẻ, vừa là người dân tộc, vừa là nữ, vừa tạm thời chưa kịp là đảng viên (nhưng trúng cử xong là được kết nạp Đảng ngay).

    Tôi đặt câu hỏi thì được trả lời đây không phải chủ trương của QH nhưng địa phương cứ làm, vì nếu chọn 4 người xuất sắc thuộc đúng các thành phần trên thì hết chỗ cho cán bộ của địa phương.

    Tôi biết nói thế này là động chạm nhưng vẫn phải nói: không nên có cơ cấu kiểu đó, không nên có cái quota đó. Đã là dân tộc ít người phải là già làng, trưởng bản có tiếng nói đại diện cho dân tộc đó, đã là nữ phải là người phụ nữ xuất sắc, đã là trẻ phải là thanh niên ưu tú, đã là ngoài Đảng phải là ngoài Đảng từ đầu đến cuối, không thể lấy một người cho phù hợp cả 4 tiêu chí.

    Hãy giao Đoàn Thanh niên chọn người trẻ ưu tú, giao Hội Phụ nữ chọn nữ tiêu biểu, Ủy ban dân tộc đề cử người uy tín, MTTQ chọn người ngoài Đảng. Nếu còn giao cho tỉnh đề cử như hiện nay thì mọi việc lại trở lại như những kỳ họp trước với vài chục cô gái trẻ như thế.

    Bầu cử cũng nên có trình độ ngang nhau. Kỳ thứ nhất tôi ứng cử ở Bà Rịa - Vũng Tàu, đã gặp một trường hợp rất đáng nhớ: địa phương muốn lấy một nữ công nhân có trình độ kỹ sư đang làm trong ngành dầu khí rất xuất sắc, nhưng họ chọn thêm một nữ kỹ sư khác trong ngành thuỷ sản đang sắp sinh cháu bé. Nhưng kết quả thật đáng giật mình. Cô làm thủy sản có lẽ biết mình là “quân xanh” nên đã viết một bài rất hay với lời hứa vào QH sẽ yêu cầu bỏ tất cả các loại thuế. Dù rất vô lý nhưng người dân nghèo rất thích, cho nên có số phiếu ủng hộ cô rất cao ở các khu vực nông thôn.

    Từ đó rút ra kinh nghiệm là chọn ứng cử viên phải chọn người xứng đáng, có thể chênh nhau ít nhiều nhưng đừng để có người mang dạng “quân xanh”, vừa xúc phạm người đó, vừa dễ phản tác dụng.

    Vì sao dân tìm nhiều đến anh Quốc, anh Thuyết và tôi?

    - Đâu là bí quyết để ông trở thành một nghị sĩ phản biện mạnh mẽ?

    Tôi không chỉ nêu những bức xúc mà còn kiến nghị cả những giải pháp. Nếu chỉ nói bức xúc sẽ gây những căng thẳng trong QH mà không giải quyết được vấn đề gì.

    Tôi luôn nói lên bức xúc của dân, với cách diễn đạt gần gũi với quần chúng, giàu hình ảnh nên được người dân thích. Ví dụ nói tham nhũng thì nhiều người nói, nhưng tôi lấy cách nói mà tôi nghe được từ chính nhân dân: “Chống tham nhũng không thể như quét cầu thang từ dưới lên”.

    Nhưng thực sự là không thể nói hết được tất cả những bức xúc của người dân. Thường mỗi kỳ họp, tôi chọn lọc ra 5-6 vấn đề mà nhân dân bức xúc nhất trong năm, cố gắng truyền tải tại diễn đàn QH, đồng thời kiến nghị các giải pháp khả thi.

    - ĐBQH cũng là người thường xuyên tiếp xúc cử tri và nhận được rất nhiều đơn thư của người dân?

    Nhiệm vụ lớn thứ hai của tôi chính là giúp cử tri chuyển một số lượng đơn thư rất lớn đến các cơ quan liên quan. Điều tôi thắc mắc là tại sao họ không tìm đến các đoàn ĐBQH địa phương mình mà cứ tìm đến anh Dương Trung Quốc, anh Nguyễn Minh Thuyết và tôi.

    Đó là vì các đoàn ĐBQH ở các địa phương thường cũng ngại va chạm với lãnh đạo tỉnh, trong khi những bức xúc của dân kiểu gì cũng dính dáng đến các cơ quan công quyền địa phương. Có những đoàn ĐBQH theo tôi biết, không cho phép ĐB gửi thẳng thư chuyển đơn đến các cơ quan hữu quan mà phải chuyển qua Văn phòng của đoàn. Như thế là sai luật và hạn chế lớn quyền hạn của ĐBQH.

    Cũng có nhiều ĐBQH ngại tiếp xúc cử tri. Người dân kêu là gặp ĐBQH của tỉnh rất khó, họ có lịch trực nhưng cứ theo lịch thì lâu lắm mới có một buổi. Mà nhiều khi chỉ được gặp thư ký của đoàn, trong khi người dân cần gặp trực tiếp ĐBQH, nhất là trưởng đoàn để đối thoại.

    Dân chủ trong Quốc hội

    - Vậy sau 3 khóa gắn bó, còn điều gì khiến ông băn khoăn trăn trở với QH?

    Kỳ họp vừa rồi tôi đã phải mạnh dạn nói ra: mỗi đảng viên có hai trách nhiệm, một là trách nhiệm với Đảng, hai là trách nhiệm với khoảng 1 vạn 7 nghìn dân cư địa phương đã bầu ra mình, và với toàn thể cử tri trong cả nước. Đó cũng đều là những người có trình độ, tư duy và có đầu óc phân tích, họ phải có toàn quyền phản ánh ý kiến của nhân dân.

    Lấy ví dụ dự án đường sắt cao tốc. Đã có những phương án khác rất hay được đưa ra, trong đó có đường sắt hai chiều khổ rộng 1,4m, nước ta có thể tự làm hoàn toàn không phụ thuộc vào nước ngoài, thời gian chạy từ Hà Nội vào TP.HCM là 10 tiếng, so với đường sắt cao tốc là 6 tiếng, vấn đề là ta cần rẻ hay ta cần nhanh.

    Đơn cử đường sắt cao tốc ở Đài Loan. Tôi đã tận mắt chứng kiến cũng như được Trưởng văn phòng đại diện VN ở Đài Loan cho biết là thua lỗ. Vì vé tàu cao tốc còn đắt hơn cả vé máy bay, thu nhập đầu người của họ gấp cả chục lần ta mà họ còn không đi tàu cao tốc.

    Tôi phải nói ra vì nếu các ĐBQH là đảng viên lại phải chịu áp lực trách nhiệm với Đảng mà thông qua dễ dàng dự án thiếu khả thi này thì không nên, và vi phạm tính dân chủ trong cơ quan quyền lực cao nhất.

    - Nếu được mời làm người “đào tạo” hay “truyền nghề” cho các ĐB khóa mới, ông sẽ nói gì với họ?

    Tôi sẽ nhấn mạnh với họ điều quan trọng nhất: Hãy có trách nhiệm với cử tri. Hãy cố gắng đấu tranh bằng được cho lợi ích của cử tri, cố gắng tháo gỡ những oan sai họ đang phải chịu đựng.

    ĐBQH phải ý thức rằng quyền hạn của mình rất lớn, có thể yêu cầu gặp trực tiếp bí thư và chủ tịch tỉnh. Nếu tận dụng tốt những lợi thế của mình, các ĐBQH sẽ giúp đỡ và giải quyết được rất nhiều những khúc mắc, khó khăn cho cử tri.

    - Câu hỏi cuối: Ông có nhắn nhủ gì đến QH khóa mới không?

    Tôi mong trong những kỳ họp tới, QH sẽ sớm sửa đổi Luật đất đai đang ngày càng bộc lộ nhiều bất cập trong thực tiễn.

    Tôi mong QH tạo điều kiện tốt hơn cho các ĐB làm việc, đặc biệt là địa điểm làm việc. Tôi còn có thể làm việc ở nhà, chứ ĐB Dương Trung Quốc phải thuê một phòng ở Bảo tàng Lịch sử làm văn phòng và thuê một nhân việc giúp việc, đều bằng tiền túi. Còn rất nhiều ĐB hiện cũng đang gặp khó khăn về nơi làm việc như vậy.

    Thủy Chung

    Thứ nhất ngồi lỳ, thứ nhì đồng ý; thì dầu có phát biểu được tiệc soạn sẵn cũng như không. Và một ông khách muốn ứng cư là quyền lợi và nghĩa vụ của người dân,coi bộ khó đa.Bầu còn chửa có,có chi tranh. Tót nhất là xóa bài đổi luật chơi.

    Ngoài việc bắt buộc phải là ủy viên trung ương đảng, phó bí thư tỉnh ủy, chủ tịch tỉnh đa số vừa là chủ tịch tỉnh kiêm luôn chủ tịch HĐND tỉnh và đại biểu quốc hội.

    Họ lo việc đảng là chính yếu và kiêm nhiều việc như đại diện đảng, vừa chỉ đạo, vừa thi hành, vừa giám sát, vừa đại diện của dân, vừa chỉ đạo bên tư pháp, vừa bắt tay với các tập đoàn kinh tế ... cho nên nhìn xa họ giống như con cắc kè nhiều màu vậy

    Tại sao không tổ chức trưng cầu ý dân về luật bầu cử .
    Có cái việc luật hóa điểm 14 điều 84 của HP về trưng cầu ý dân mà hơn 50 năm nay QH vẫn không làm được

    Lại nghe đồn rằng cái QH này chỉ là cái bung xung của đảng CSVN để lòe thiên hạ và hợp thức hóa các nghị quyết đảng

    Nên dẹp bỏ việc hiệp thương của MTTQ.
    Phải trân trọng việc ứng cử tự do và sự lựa chọn của cử tri

    Chỉ cần đủ tuổi ứng cử và không bị tước quyền công dân là có thể ra ứng cử mà không bị ngăn chặn
    Việc ứng cử đại biểu QH thông qua hiệp thương là vi phạm trắng trợn quyền đóng góp xây dựng đất nước

    Bói ra ma quét nhà ra rác, càng hiệp thương càng phe cánh chèn ép

    Quốc hội cũng thoàn thể nhà nước và xã hội nằm dưới sự lãnh đạo (vòng kim cô) của Đảng nên có bầu kiểu gì thì QH cũng chỉ có quyền một cách hình thức mà thôi.

    Gớm! Các bác cứ quan tâm... Còn em ấy à, (xin lỗi) em ị vào từ lâu rồi.

    Một khi đảng ta (đảng tây không làm thế) đã chọn được một danh sách ứng cử vừa ý mình, thì "anh đek" nào trúng cử cũng vậy thôi. Đảng ta có thể OK tất.

    Khi đã có danh sách vừa ý, việc còn lại là xua dân đi bầu, càng đông càng tốt.

    Dân mà tẩy chay, thì đảng ta ấn vào mặt cái quy định "đi bầu cử vừa là quyền ợi, vừa là NGHĨA VỤ công dân". Các bác có nhận ra cái đểu cáng trong quy định này không? Bởi vì đảng ta đ(éo) bao giờ đưa ra quy định rằng "ứng cử vừa là quyền ợi, vừa là NGHĨA VỤ của công dân"

    Trích dẫn:
    Phó Chủ tịch QH Uông Chu Lưu khẳng định, vì QH mang tính đại diện nên vẫn cần thiết có sự tham gia của thành viên Chính phủ

    Dân 85 triệu, đảng viên CS 3 triệu
    Nhự vậy số đại biểu quốc hội không phải là đảng viên phải là đa số thì mới gọi là đại diện cho dân

    QH chỉ đại diện cho đảng CS cho nên nó chẳng phải là QH mà chỉ là văn phòng đại diện mở rộng của đảng CS

    VN có lẽ chưa bao giờ có QH theo đúng ý nghĩa của nó.

    Điều 83

    Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân, cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất của nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

    Trích dẫn:
    Nhưng ai được ứng cử là quyền của Đảng – GS Trần Hữu Dũng.

    BVN giải thích thêm: Bởi vì ai trúng ai trượt cũng đều là người do Đảng lựa chọn, dân có bầu thế nào thì cũng chỉ nằm trong vòng tay êm ái của Đảng mà thôi. Thế mới biết Mặt trận đúng là tổ chức của Đảng, do Đảng và… vì Đảng!

    Bauxite Việt Nam

    Của Đảng, do Đảng, vì Đảng, mà đảng thì "thường trực" bởi vài ông. Gần 90 triệu dân cứ hết năm này qua năm khác cắm mặt xuống hôn chân vài ông "thường trực". Thương thật.

    Ai trúng, ai trượt là quyền của cử tri

    Lê Nhung thực hiện

    Nhưng ai được ứng cử là quyền của Đảng – GS Trần Hữu Dũng.

    BVN giải thích thêm: Bởi vì ai trúng ai trượt cũng đều là người do Đảng lựa chọn, dân có bầu thế nào thì cũng chỉ nằm trong vòng tay êm ái của Đảng mà thôi. Thế mới biết Mặt trận đúng là tổ chức của Đảng, do Đảng và… vì Đảng!

    Bauxite Việt Nam

    Phó Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Nguyễn Văn Pha cho rằng, trong số những người nộp đơn tự ứng cử khóa trước, Mặt trận đã chọn giới thiệu những người tốt nhất. Quyết định bỏ phiếu là ở cử tri.

    Rất khó minh định chất lượng đại biểu [hay là ta dùng thước đo "lòng dân", tức là số phiếu bầu của dân dành cho người họ thực sự tín nhiệm?]

    Tại hội nghị Đoàn Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ tuần qua, nhiều ý kiến đề nghị phải làm rõ hơn các tiêu chuẩn để bầu ĐBQH, nhất là tiêu chuẩn về ràng buộc trách nhiệm với cử tri, tránh tình trạng ĐB được bầu ra không gắn bó mật thiết và không chịu trách nhiệm với người bỏ phiếu cho mình. Theo ông, liệu có thể làm rõ được tiêu chuẩn này không và bằng cách nào?

    - Giữa ứng viên và cử tri phải luôn có sự ràng buộc trách nhiệm chặt chẽ.

    Nhưng theo cách làm hiện nay, cả MTTQ và cử tri đều không đủ điều kiện cần thiết để đánh giá chất lượng hoạt động của các ĐBQH sau khi đã được bầu. Mỗi kỳ họp chỉ truyền hình trực tiếp trong khoảng 3 - 5 ngày, lại vào giờ hành chính nên không phải ai cũng có điều kiện theo dõi. Sau đó chủ yếu báo chí trích đưa tin các ý kiến phát biểu. Như tôi nhẩm tính, mỗi kỳ họp, báo chí cùng lắm chỉ đưa được ý kiến của khoảng 30 - 50 người. Thêm vào đó, nhiều báo chủ yếu tập trung khai thác một số ĐB “ruột” chứ chưa hẳn đã đưa tin toàn diện về các hoạt động khác.

    Như vậy cùng lắm chỉ có 10% ĐB nêu ý kiến được báo chí trích lại. Trong khi đó, theo quan sát của tôi, rất nhiều ĐB hăng hái phát biểu sôi nổi, thẳng thắn tại các buổi họp tổ, tại Hội đồng dân tộc cũng như các ủy ban nhưng ít được giới truyền thông đưa tin.

    Do đó, nếu các thành viên MTTQ và người dân đánh giá ĐB chỉ dựa vào hình ảnh nhìn thấy trên truyền thông hoặc trên mặt báo thì rõ ràng không đủ cơ sở đo lường chất lượng hoạt động của họ.

    Nhưng mỗi ứng viên khi đi vận động tranh cử đều phải nêu chương trình hành động, và dân đã bỏ phiếu bầu ra đại biểu thì có quyền được biết hoạt động của người đại diện cho mình. Vậy giải quyết tồn tại như ông nói ở trên bằng cách nào? Liệu có kênh nào để đo lường trách nhiệm của đại biểu?

    - Ngoài truyền thông, vẫn còn có thêm một số kênh nữa, cụ thể nhất là vào mỗi trước và sau kỳ họp, các đại biểu đều phải về tiếp xúc cử tri nơi đơn vị mình ứng cử.

    Nhưng hiện nay cách thức tiến hành các hội nghị tiếp xúc cử tri còn rất hành chính. Đa phần là các đoàn sẽ cử ra một người đại diện để báo cáo, một người lên lĩnh hội, tiếp thu các kiến nghị của cử tri. Như vậy người dân khó có thể biết được những vị đại biểu còn lại hoạt động gì, như thế nào.

    Cũng chưa có kênh tiếp xúc rộng rãi để người dân chất vấn các đại biểu hỏi xem tôi đã ủy quyền cho anh thì anh đại diện và thay mặt tôi như thế nào? Chương trình hành động của anh đã làm được đến đâu?

    Tổ chức tiếp xúc cử tri đấy, nhưng rồi cử tri vẫn không có đủ điều kiện để đánh giá hết hoạt động của một vị ĐBQH mà mình bầu ra.

    Rõ ràng, rất khó để minh định chất lượng của một ĐBQH, không thể định lượng được một cách thật sự rõ ràng để từ đó ràng buộc trách nhiệm của đại biểu với cử tri.

    Cần thêm tiêu chuẩn "trung thực" [tiêu chuẩn này trước đây không có???]

    Như vậy, việc mỗi ứng viên phải trình bày chương trình hành động của mình trước cử tri có còn cần thiết?

    - Theo quy định hiện hành, ứng viên khi được giới thiệu chính thức phải trình bày chương trình hành động thật cụ thể để người dân biết và giám sát khi trúng cử. Đây cũng là dịp để ứng viên tiếp xúc với cử tri, giới thiệu chương trình hành động của mình. Mặt khác cũng tạo điều kiện cho cử tri biết được mặt mũi, tác phong, năng lực của người ứng cử.

    Trong nhiệm kỳ mới cũng sẽ có một tỷ lệ nhất định, 40 - 50% đại biểu tái cử. Vậy MTTQ có cơ chế nào để đánh giá chất lượng hoạt động các ĐB này để tiếp tục giới thiệu vào nhiệm kỳ mới?

    - Quốc hội khoá XII hiện có khoảng 60 đại biểu thuộc khối MTTQ Việt Nam.

    Đây là những người cùng hoạt động trong cả một nhiệm kỳ với số ĐB dự kiến sẽ tái cử. Đương nhiên họ được xem như những người đại diện cho MTTQ, cho người dân để đánh giá chất lượng hoạt động của các vị ĐBQH này. Để rồi khi hiệp thương, họ phải có trách nhiệm đưa ra thông tin sát thực để những người không có điều kiện tiếp xúc với các ứng viên đó có thêm thông tin tham khảo.

    Như vậy vô hình trung quyền của người dân lại được trao cho một số người?

    - Nên nói cho rõ, đây mới chỉ là quyền hiệp thương giới thiệu người ứng cử thôi. Quyền quyết định cuối cùng ai trúng cử vẫn thuộc về đại đa số cử tri.

    Luật về bầu cử ĐBQH và HĐND đã quy định cách thức hoạt động như vậy. Luật quy định duy nhất chỉ có MTTQ Việt Nam là tổ chức hiệp thương lựa chọn, giới thiệu người ứng cử. Tuy nhiên để một người nào đó đến được với MTTQ Việt Nam xem xét hiệp thương thì không thể không qua sự giới thiệu của các cơ quan có thẩm quyền, rồi các bước lấy phiếu tín nhiệm của cử tri nơi người đó làm việc và cư trú.

    Quy định như vậy theo tôi rất bình thường và khoa học. Trên thế giới, mỗi nước đều có những quy định riêng về bầu cử bộ máy chính quyền. Dù theo thể chế chính trị nào cũng đều có cơ chế giới thiệu người ra ứng cử. Có nước có một tổ chức ổn định để làm việc này như nước ta và một số nước khác, cũng có nước tổ chức phụ trách bầu cử chỉ lập ra khi cần bầu cử và giải tán khi cuộc bầu cử kết thúc.

    Nhưng dù cách nào thì cũng phải có một cơ quan hay tổ chức làm việc này chứ không thể ai muốn ứng cử đều có thể đưa ngay vào danh sách để bầu được.

    Được biết khi góp ý sửa Luật bầu cử vừa qua, MTTQ đã nêu một số kiến nghị cụ thể về tiêu chuẩn, điều kiện cho ứng viên xong chưa được UBTVQH chấp thuận. Cụ thể là các ông đã đề nghị thêm tiêu chuẩn, điều kiện gì?

    - Tiêu chuẩn ĐBQH trong luật hiện hành còn khá chung chung. Vì thế chúng tôi đề nghị luật quy định cụ thể hơn. Chẳng hạn nên có tiêu chuẩn “trung thực”, trung thực trong kê khai lý lịch tuổi tác, bằng cấp, thành tích, trong kê khai tài sản v.v…

    Thực tế ở cuộc bầu cử vừa qua, có một số em sinh viên hoặc sinh viên mới tốt nghiệp chưa có việc làm cũng tự ứng cử, vì luật quy định 21 tuổi trở lên là có quyền này.

    Dĩ nhiên, khi xuất hiện một người tự ứng cử thì cả guồng máy sẽ phải đi theo, nào lấy ý kiến cử tri nơi công tác, cư trú, học tập, nào tổ chức hội nghị hiệp thương. Đến khi hiệp thương mới thấy rằng ứng viên còn quá non nớt không thể đưa vào danh sách được.

    Từ đó, MTTQ muốn bổ sung thêm một quy định là điều kiện ứng cử phải chặt chẽ hơn. Ít nhất, ứng viên phải có thời gian làm việc thực tiễn 3 năm chẳng hạn.

    Số dư - đề nghị chưa được chấp thuận [ai không chấp thuận? vì lý do gì?]

    MTTQ có kiến nghị gì về số dư khi bầu cử không?

    - Hiện nay, Luật bầu cử đại biểu HĐND đã quy định số dư mỗi đơn vị bầu cử ít nhất là 2. Nhưng Luật bầu cử ĐBQH chỉ quy định số dư phải nhiều hơn số đại biểu được bầu.

    Nơi nào được bầu 3 đại biểu thì phải dư 2, còn nơi nào bầu 2 thì chỉ cần dư 1 cũng được. Vì thế, MTTQ đề nghị là phải quy định tối thiểu số dư là 2 để người dân có điều kiện rộng rãi hơn để lựa chọn.

    Những đề nghị này vẫn chưa được chấp thuận. Theo giải trình của các cơ quan Quốc hội, chúng sẽ được xem xét khi sửa toàn diện các đạo luật về bầu cử và về tổ chức bộ máy nhà nước sau này.

    Nhiều thành viên MTTQ từng đề nghị nên có tỷ lệ 5 - 10% đại biểu tự ứng cử trong cơ cấu đại biểu vì thực tế số người tự ứng cử khá nhiều nhưng trúng cử không là bao. Vậy trong đợt bầu cử khoá XIII liệu có thêm cơ chế nào để khuyến khích và tạo điều kiện tăng tỷ lệ đại biểu tự ứng cử?

    - Pháp luật không quy định cụ thể về tỷ lệ người tự ứng cử mà chỉ quy định người tự ứng cử cũng thuộc cơ cấu, thành phần, số lượng người ứng cử chung và nộp hồ sơ ứng cử ở cấp tỉnh (ủy ban bầu cử cấp tỉnh). Ủy ban MTTQ cấp tỉnh khi tổ chức hiệp thương có trách nhiệm xem xét cả người tự ứng cử và người được giới thiệu.

    Trong các cuộc bầu cử vừa qua, trong số những người tự ứng cử hội đủ điều kiện để xem xét, MTTQ cũng đã chọn được những người tốt nhất, tiêu biểu nhất để lập danh sách ứng viên. Còn quyết định cuối cùng vẫn thuộc về đại đa số cử tri.

    Tuần này, MTTQ sẽ tiến hành hội nghị Hiệp thương lần thứ nhất ở Trung ương, tỉnh, thành phố để thỏa thuận cơ cấu, thành phần và số lượng những người ứng cử ĐBQH.

    Cuối tuần qua, Ban Tổ chức TƯ đã có hướng dẫn về công tác nhân sự ĐBQH khoá XIII và ĐB Hội đồng nhân dân các cấp. Theo đó, ĐBQH phải là người có đủ các tiêu chuẩn: yêu nước, trung thành với Tổ quốc và hiến pháp; có phẩm chất chính trị, đạo đức, lối sống, trình độ, năng lực, thực tiễn, bản thân và vợ (chồng) con phải gương mẫu chấp hành luật pháp, được nhân dân tín nhiệm.

    LN

    Không giới thiệu người im tiếng suốt nhiệm kỳ

    Nếu đại biểu QH nào cả nhiệm kỳ không phát biểu câu nào thì chắc chắn sắp tới MTTQ sẽ không giới thiệu ứng cử nữa.

    (Ông Nguyễn Văn Pha trả lời VietNamNet tháng 3/2010)

    Nguồn: Vietnamnet.vn