Ông Phạm Quang Nghị: "Mở rộng dân chủ để đoàn kết thực sự trong Đảng"

  • Bởi Admin
    31/01/2011
    5 phản hồi

    Muốn có đoàn kết thực sự trong Đảng, điều có ý nghĩa quyết định là cần mở rộng dân chủ, công khai - Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị nhấn mạnh tại lễ kỷ niệm 81 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam sáng nay (31/1).

    Ông Phạm Quang Nghị nhấn mạnh ý nghĩa của dịp kỷ niệm 81 năm ngày thành lập Đảng và 70 năm ngày Bác Hồ về nước trực tiếp lãnh đạo cách mạng. Ông Nghị nhắc lại lời hứa của Đảng từ những ngày đầu thành lập "một lòng một dạ chiến đấu hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc, vì hạnh phúc của nhân dân".

    Nguy cơ tổn hại thanh danh Đảng

    "Thực tiễn cách mạng khẳng định, trong mỗi giai đoạn cách mạng, để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, luôn phải chú trọng xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh, kết hợp chặt chẽ phát triển kinh tế với nâng cao đời sống nhân dân, xây dựng thể chế pháp quyền XHCN của dân, do dân, vì dân", Bí thư Thành ủy Hà Nội, ủy viên Bộ Chính trị phát biểu.


    Ông Phạm Quang Nghị: Luôn phải chú trọng xây dựng Đảng trong sạch. Ảnh: Hoàng Long

    Khẳng định những thắng lợi của cách mạng Việt Nam dưới sự lãnh đạo đúng đắn của Đảng, ông Nghị cũng lưu ý một số hạn chế của công tác xây dựng Đảng: năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của đảng bộ và đảng viên ở không ít nơi còn chưa đáp ứng được yêu cầu nhiệm vụ trong tình hình mới, chất lượng phê bình và tự phê bình còn yếu, kỷ cương kỷ luật chưa nghiêm, một bộ phận đảng viên thiếu tu dưỡng, rèn luyện, thậm chí có người tham nhũng, tiêu cực.

    "Đây là nguy cơ làm suy giảm sức chiến đấu, gây tổn hại đến uy tín và thanh danh của Đảng, làm giảm sút niềm tin của nhân dân đối với Đảng", ông Nghị nhấn mạnh.

    Một trong những bài học sống còn của dân tộc và Đảng ta là đoàn kết, ông Nghị nói. "Muốn có đoàn kết thực sự trong Đảng, điều có ý nghĩa quyết định là cần mở rộng dân chủ, công khai, đẩy mạnh phê bình và tự phê bình, đồng thời phát huy quyền làm chủ của nhân dân, dựa vào nhân dân để xây dựng Đảng", có vậy mới có được sự đồng thuận trong xã hội.

    Trọng dụng nhân tài

    Đại diện giới trí thức, GS.TSKH Nguyễn Xuân Hãn (ĐH Quốc gia Hà Nội), người "nhờ Đảng, nhờ nhân dân" đã được đi học và tu nghiệp ở nước ngoài với "thời gian lâu nhất, đến bậc cao nhất" bày tỏ mong muốn được đóng góp kiến thức và kinh nghiệm cho việc đào tạo cán bộ phục vụ công cuộc xây dựng đất nước và xây dựng nền giáo dục chuẩn mực, đáp ứng nhu cầu cấp bách của thời kỳ hội nhập.


    Đông đảo các vị lãnh đạo và nguyên lãnh đạo Đảng, Nhà nước dự lễ kỷ niệm 81 năm ngày thành lập Đảng. Ảnh: Hoàng Long

    Nhấn mạnh đến nhiệm vụ của Hà Nội phải trở thành Thủ đô của kinh tế tri thức, ông Hãn đánh giá cao vai trò của việc "coi trọng và quan tâm đúng mức đối với ý kiến của đội ngũ trí thức trước những vấn đề lớn" trong những thành tựu mà Thủ đô cũng như cả nước đã đạt được.

    Khẳng định giáo dục, khoa học, công nghệ là chìa khóa cho sự phát triển, ông Hãn đề xuất Đảng và Nhà nước chú ý hơn đến việc trọng dụng nhân tài. "Cần quan tâm tạo điều kiện cho đội ngũ trí thức, không phân biệt công tác ở trung ương hay địa phương, trong nước hay Việt kiều, đương chức hay đã về hưu", GS.TSKH Nguyễn Xuân Hãn phát biểu.

    Ông tin rằng cách làm đó sẽ dẫn đến những bứt phá lớn, giải quyết được những bất cập hiện nay của Thủ đô và đất nước.

    Đại diện thế hệ trẻ, sinh viên ĐH Bách khoa Nguyễn Minh Hoài cũng bày tỏ mong muốn Đảng và Nhà nước có thêm chính sách thu hút nhân tài trẻ vào làm việc cho các cơ quan Đảng và Nhà nước, luôn tin tưởng giao trọng trách và tạo môi trường thuận lợi cho thanh niên rèn luyện, cống hiến và trưởng thành.

    Buổi lễ kỷ niệm trọng thể có sự tham dự của tân Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, các nguyên Tổng Bí thư Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, nguyên Chủ tịch nước Trần Đức Lương, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, nguyên Chủ tịch QH Nguyễn Văn An cùng các lãnh đạo Mặt trận Tổ quốc, Thành ủy, HĐND và UBND thành phố Hà Nội.

    Thủy Chung

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Đinh Bá Anh viết:
    Tôi nói độc tài ở đây là độc tài sáng suốt. Độc tài sáng suốt là để diệt tham nhũng, là để làm trong sạch bộ máy chính quyền. Độc tài sáng suốt là để dân sống có kỷ cương, tôn trọng pháp luật. Độc tài sáng suốt là để cho dân được nói thẳng nói thật, và phải nghiêm khắc trừng trị những kẻ bịt miệng dân. Độc tài sáng suốt là để có dân chủ, vì sớm muộn đất nước này cũng phải có dân chủ.

    ... và khi sự sáng suốt một ngày nào đó ra đi thì độc tài vẫn... ở lại!!!

    ... và bạn biết khi nào sự sáng suốt ra đi không?

    À ra thế!!! từ trước tới nay Đảng CSVN cầm quyền hoàn toàn không có một chút Dân chủ nào cả ??? Họa hoằn nếu có chỉ là thứ dân Chủ áp đặt mà thôi !!!

    Tôi có một người bác là nông dân, ông chưa là gì khác ngoài nông dân. Nhưng ông không phải là một nông dân tầm thường: ông là một nông dân có ảnh hưởng, và ảnh hưởng của ông không hề nhỏ, ít nhất là trong phạm vi ngôi làng ông sống. Theo quan sát của tôi, ảnh hưởng của ông được xây dựng trên bốn phẩm chất: gia trưởng, khả năng lo kinh tế gia đình, khả năng sắp xếp công việc họ tộc, và hành ngôn.

    Nếu ai đã từng sống ở nông thôn Việt Nam, người đó ắt hiểu rằng, người ta bắt buộc phải có ba phẩm chất đầu nếu muốn thành công và được nể trọng. Riêng phẩm chất thứ tư – hành ngôn, bác tôi nói, là phẩm chất mà không phải kẻ thô lỗ nào cũng hiểu được. Hành ngôn, theo quan điểm của bác tôi, là nói. Anh biết làm chủ gia đình, biết lo kinh tế, biết công việc họ tộc, tốt, nhưng chưa đủ, anh còn phải biết nói. Chính cái biết nói mới là cái nâng anh lên thành một con người đúng nghĩa. Vậy biết nói là thế nào? Theo bác tôi, biết nói bao gồm hai việc: nói cái đúng, và nói sao để ai nghe cũng phải công nhận là đúng.

    Đây là một ví dụ về hành ngôn của bác tôi: Năm nào vào ngày giỗ họ, bác tôi cũng dành một mâm cơm đặc biệt cho các bậc “huynh trưởng” và các bậc “thức giả”. Các bậc huynh trưởng ở đây dĩ nhiên là các cụ già cả, còn các bậc “thức giả”, theo cách nói của bác tôi, là những đứa con cháu học hành đỗ đạt hoặc kinh doanh giàu có. Nam nữ không phân biệt, bác tôi cho bình đẳng tất. Và cũng để thể hiện sự bình đẳng, bác tôi cho phép tất cả nói năng thoải mái, không cần phải e ngại phép tắc gì.

    Trong những ngày ấy, người ta có bao nhiêu chuyện để nói, mà ai cũng muốn nói cả, không thể kể ra hết được. Nhưng thật lạ, trong họ nhà bác tôi, người ta có nói gì thì rốt cuộc tàn rượu cũng quay ra nói chuyện chính trị. Mà những câu chuyện thường cứ lặp đi lặp lại: ông nào lên, ông nào xuống, dây nọ, cánh kia, bao giờ chú vào Đảng, sắp tới bác có lên được cục phó không, chú đại tá chưa nhỉ, cô vừa ở Sài Gòn ra có tin gì không, chú ở Hà Nội thấy tình hình thế nào, liệu có thay đổi gì không. Thằng X chạy chức mất mấy trăm triệu, thằng Y ăn một lúc mấy miếng đất, thằng Z chẳng hiểu làm gì tự nhiên trong mấy năm có mấy cái biệt thự ở Hà Nội, lại về làng bỏ hẳn ra 1 tỉ làm công đức. Tôi là đảng viên đây, nhưng tôi nói thật, còn cái Đảng này thì còn thối nát! Ôi, sao chú lại nói thế, mất quan điểm chết. Quan điểm cái gì? Tôi không nói sai, thối nát đầy ra đấy, từ trên xuống dưới, đâu cũng ăn, thằng giàu thì càng giàu, thằng nghèo thì càng nghèo, cái gì cũng tiền, học tiền thầy cô, bệnh tiền bác sĩ, không tiền thì chết, xã hội chủ nghĩa cái gì?

    Nhà dột từ nóc dột xuống. Dạ, thế thì phải làm gì ạ? Làm cái gì? Chẳng làm gì cả, kệ xác chúng nó, tôi chán rồi. Chú nói thế không được, ai cũng chán như chú thì xã hội này thế nào, phải làm gì chứ! Làm gì? Tôi nói thật, nước này chỉ có cách đa đảng may ra mới cứu vãn được. Như Hàn Quốc, Đài Loan ấy! Thôi, thôi! – bác tôi cười vang, khoát tay – đủ rồi nhé, cho tôi xin các vị! Các vị nói như thế đều không được cả. Thứ nhất, nói mọi thứ đều thối nát là không đúng. Thối nát là thế nào? Thối nát so với cái gì? Nói gì thì nói, trước đây các vị chỉ mong tới bữa có đủ cơm ăn, nhà anh nào oách lắm thì có cái xe đẹp Trung Quốc, có cái đèn măng xông, thế là nhất chứ gì? Còn bây giờ thì thế nào? Thịt cá đầy, thích ăn gì thì ăn, quần áo đầy, thích mặc gì thì mặc, nhà anh nào cũng tivi, tủ lạnh, máy giặt, điều hòa, thích mua thì mua, thiếu cái gì? Các vị có công nhận với tôi rằng cuộc sống bây giờ khá hơn ngày trước không nào? Dạ, nhưng… Không nhưng cái gì cả! Đã đành vẫn còn nhiều người nghèo, nhưng đầu tiên các vị phải công nhận với tôi là cuộc sống khá hơn đã. Đúng không nào? Mà như thế tức là phải công nhận cái Đảng này nó tài chứ. Tài thì nó mới làm được như thế chứ. Thế thì tại sao cứ bảo nó thối nát được? Nói thế là không đúng, không thuyết phục, không nghe được. Thứ hai, bây giờ các vị nói chuyện đa đảng. Quan điểm của tôi là chẳng có gì phải sợ nói chuyện đa đảng cả, thế giới bao nhiêu nước người ta đa đảng đấy, thì tại sao mình phải sợ nói. Nói cứ nói, cho nói thoải mái, không việc gì phải cấm. Cấm dân nói là ngu. Nhưng đa đảng liệu có tốt hơn không? Cứ nhìn châu Phi đấy, rồi Phillipin đấy, rồi bây giờ là Thái Lan đấy, loạn đấy. Đa đảng liệu có tốt hơn không? Sao có những nước đa đảng mà vẫn đói? Sao Trung Quốc không đa đảng mà vẫn giàu nhanh thế? Cho nên, tôi nói rằng không phải cứ đa đảng mới tốt. Các vị có công nhận với tôi như thế không? Dạ, nhưng…

    Không nhưng gì cả, đã rõ ràng như thế, sao các vị cứ lý sự cùn mãi. Các vị phải công nhận với tôi thế đã. Tóm lại, nói Việt Nam cần đa đảng cũng không đúng, không thuyết phục. Rồi, bây giờ tôi nói đến vấn đề thứ ba: chúng ta cần làm gì? Tôi nói thật, vấn đề này tôi đã suy nghĩ rất lâu rồi, nát óc ra rồi. Việt Nam cần cái gì? Tôi nói các vị đừng giận, đặc biệt là các bạn trẻ, Việt Nam hiện tại chẳng cần đa nguyên đa đảng gì sất, chẳng cần cách mạng cam với cách mạng màu gì ráo. Việt Nam bây giờ không cần Gorbachev, không cần Havel. Việt Nam cần Lý Quang Diệu, cần Tưởng Giới Thạch, không có thì Bắc Chung Hy hay thậm chí Đặng Tiểu Bình cũng được. Hay như Putin cũng không dở. Tôi nói thẳng: Việt Nam hiện tại không cần dân chủ, Việt Nam hiện tại cần độc tài! Chỉ độc tài mới trị được, dân chủ thì loạn. Tại sao tôi nói thế? Thực ra, tôi không ghét gì dân chủ cả. Dân chủ là rất tốt. Rất nhân bản. Rất văn minh. Dân chủ mà được như Mỹ, như Nhật, như Hàn Quốc thì tốt quá đi chứ. Nhưng tôi là người thực tế, các vị ạ. Tôi luôn nhìn vào thực tế: dân mình thu nhập GDP đầu người bao nhiêu? Dân trí của mình thế nào? Đấy, các vị cứ nhìn khắp mặt làng này xem, có mấy người hiểu dân chủ là gì? Hay họ chỉ hiểu dân chủ là bừa bãi, là tùy tiện, là thích làm gì thì làm? Là lý lẽ xuôi ngược gì đều được cả? Các vị có công nhận với tôi như vậy không?

    Thế nên, tôi nhắc lại: Việt Nam cần độc tài! Bây giờ các vị lại hỏi rằng: độc tài thì thế nào? Liệu có như cải cách ruộng đất không? Hay lại tem phiếu, lại hợp tác xã? Không khéo lại thành Bắc Triều Tiên, Cuba, Miến Điện thì làm thế nào? Tất nhiên, ý tôi không phải những kiểu độc tài như thế! Độc tài mà ngu xuẩn thế thì độc tài làm gì? Tôi nói độc tài ở đây là độc tài sáng suốt. Độc tài sáng suốt là để diệt tham nhũng, là để làm trong sạch bộ máy chính quyền. Độc tài sáng suốt là để dân sống có kỷ cương, tôn trọng pháp luật. Độc tài sáng suốt là để cho dân được nói thẳng nói thật, và phải nghiêm khắc trừng trị những kẻ bịt miệng dân. Độc tài sáng suốt là để có dân chủ, vì sớm muộn đất nước này cũng phải có dân chủ.

    Trên đây là câu chuyện của bác tôi, một người nông dân. Với tất cả lòng kính trọng trước bác, tôi đã cố gắng hết sức để có thể kể câu chuyện một cách chân thật nhất, tuyệt đối không màu mè, thêm bớt. Tuy nhiên tôi phải thừa nhận rằng, do khả khả năng hạn chế, tôi chỉ có thể thuật lại những lời bác nói chứ không thể miêu tả được cử chỉ, giọng điệu và thần thái của bác khi bác hành ngôn. Bạn phải ở đó, phải nghe bác tôi nói, phải nhìn bác được đám đông vỗ tay tán thưởng như thế nào, bạn mới hiểu hết được.

    Bác tôi có phải là một trường hợp cá biệt không? Thực ra, như tôi đã nói, bác tôi là một người nông dân có ảnh hưởng. Hành ngôn của bác tạo ra một từ trường ảnh hưởng không nhỏ quanh bác. Nhưng tôi không nghĩ bác là một hiện tượng đặc biệt. Tôi đã đi nhiều nơi, từ Cao Bằng, Lạng Sơn, Huế, Đà Nẵng, Nha Trang… tới Bình Dương, Đồng Tháp, tôi đã gặp rất nhiều người như bác. Bác không cá biệt, tôi nghĩ, bác có khi còn là điển hình.

    Trích dẫn:
    theo quy luật: chỉ có thể đuổi kịp và vượt, một khi hoà nhập vào tiến trình chung của thời đại; nước Nhật vươn lên hàng đầu thế giới nhờ cách tân kịp thời theo Âu châu lúc đó; còn triều Nguyễn cô lập với thế giới để bảo vệ ngai vàng bằng chính sách bế quan toả cảng, kết cục nước mất, dân tộc phát triển chậm kém !

    Hiệu quả, sáng tạo, đạo đức, thực tế và bền vững là múc đích phải nhắm tới có thế mới đạt được xã hội dân chủ, công bằng và văn minh

    Giáo điều, thành tích giả tạo, gian dối, phét lác, hoang tưởng và bạo lực thì không thể khá được

    http://sgtt.vn/Khoa-giao/136119/Hoc-sinh-Viet-o-Duc.html

    Học sinh Việt ở Đức

    SGTT.VN - Thành tích của học sinh người Việt ở Đức như phát hiện của TS Nguyễn Sỹ Phương là nhờ hội nhập sớm, sâu và toàn diện vào xã hội bản địa. Những con người hội nhập ấy đã như một gạch nối cho sự thành công mang bản sắc Việt Nam trên bản đồ thế giới.

    Tên gọi Vũ Kim Hoàn tháng trước xuất hiện trên hầu hết các trang báo mạng Đức bàn về giáo dục, hay ngoại kiều – một dịp cho truyền thông Đức tiếp tục sôi động những khám phá về hiện tượng kỳ lạ học sinh Việt ở Đức, được bàn đến lâu nay. Cô học trò nổi tiếng nước Đức nói trên đang học lớp 10 trường phổ thông phân ban Romain-Rolland-Gymnasium, Dresden. Sinh ngày 17.10.1994, lúc lên bốn Hoàn cùng mẹ, và chị gái hơn bảy tuổi, sang Đức đoàn tụ với bố nguyên là công nhân lao động hợp tác thời Đông Đức.

    Đặt chân tới Đức, bé Hoàn bốn tuổi, không hề biết một từ tiếng Đức, bố mẹ bận làm ăn tối mày tối mặt phải gửi vào nhà trẻ, suốt ngày chơi với chúng bạn bất đồng ngôn ngữ, chỉ xì xồ với chỉ trỏ; tình cảnh bắt buộc này lại bất ngờ tạo cơ hội cho Hoàn tự động hoà nhập xã hội Đức từ tấm bé. Đó cũng là lý do đầu tiên được nhiều nhà giáo dục Đức dùng để lý giải hiện tượng kỳ lạ: học sinh người Việt học giỏi nổi trội đặc biệt, đứng đầu mọi sắc tộc ngoại quốc, và vượt cả người bản địa, thể hiện ở tỷ lệ học sinh học khá giỏi cấp phổ thông cơ sở được chọn vào hệ phổ thông phân ban 12 năm, tốt nghiệp hệ này sẽ vào thẳng đại học, đạt tới 59%, gấp năm lần nhiều sắc tộc khác, bỏ sau học sinh Đức chỉ 43%.

    Sau hai năm mẫu giáo, bé Hoàn nhập học trường phổ thông cơ sở Johanna, Dresden. Sẵn tính tự lập từ nhà trẻ và hiếu động, cả bốn năm tại trường này, bé là thành viên tích cực đa năng của câu lạc bộ AG. AG là tên viết tắt của chương trình đào tạo ngoại khoá được nhà trường tổ chức thành nhóm, dưới hình thức thực hành, phân theo bộ môn, dành cho những học sinh ham thích môn học đó gia nhập tự nguyện, nên có thể gọi là câu lạc bộ, nhưng là một công đoạn cực kỳ quan trọng trong công nghệ giáo dục thực hiện nguyên lý phát triển tối đa năng khiếu, thiên hướng từng cá thể học sinh, bổ sung cho chương trình chính khoá – một điều kiện ưu việt không thể có đầy đủ trong nước, làm nền tảng cho học sinh Việt ở Đức học giỏi ngay từ những bước khởi đầu.

    Năng nổ, học giỏi mọi môn, từ lớp 3 bé Hoàn được bầu làm lớp trưởng (một chức năng ở Đức không mang nghĩa quyền lực, giới hạn chỉ ở trách nhiệm thay mặt, gọi là phát ngôn viên, bởi họ quan niệm, học sinh trước hết phải được thực hành bình đẳng, không ai được quyền uy hơn – nền tảng cho một xã hội dân chủ sau này của thế hệ chúng). Cô bé lớp trưởng kết thúc cấp học cơ sở bốn năm của mình bằng một sổ học bạ tổng kết tất cả các môn với điểm tối đa tròn trĩnh 1/1 (tức 10/10 ở ta), đủ mọi năng khiếu, có quyền được chọn vào bất cứ trường phổ thông phân ban nào. Rốt cuộc, bé chọn trường phân ban ngoại ngữ, Romain-Rolland-Gymnasium, Dresden, vào lớp học chuyên sâu tiếng Pháp, sau khi đỗ cuộc thi trắc nghiệm năng khiếu ngôn ngữ. Chương trình đào tạo lớp học này coi tiếng Pháp không hẳn là ngoại ngữ, mà đóng vai trò như tiếng mẹ đẻ để học các môn khác tự chọn; Hoàn thích hai môn địa lý và lịch sử. Tới lớp 6, Hoàn tham gia cuộc thi Olympic ngoại ngữ toàn liên bang đoạt giải nhì đồng đội. Sang lớp 7, Hoàn học thêm nhóm AG tiếng Ý, rồi từ lớp 8 học tiếp tiếng Tây Ban Nha. Giải thưởng học bổng mang tên Start-Stipendium Đức chuyên dành cho những học sinh từ lớp 8, gốc ngoại quốc học giỏi, hoạt động xã hội xuất sắc, đã trao tặng Hoàn ngay năm khởi đầu lớp 8, kéo dài cho đến kết thúc phổ thông, với trị giá 100 euro/tháng tiền mặt cùng 700 euro/năm bằng hiện vật, đồ dùng học tập, máy tính, máy in, kết nối internet, tham gia miễn phí các khoá học bồi dưỡng kiến thức khoa học tự nhiên, kỹ thuật, nghệ thuật, âm nhạc, chính trị và phát triển nhân cách. Hàng năm, toàn nước Đức có chừng 15 đến 20 học sinh người Việt nhận học bổng này trên tổng số chừng 200 học sinh đoạt giải, trong khi cả nước Đức chỉ có 0,1 triệu người Việt trên tổng số chừng 7 triệu người nước ngoài, chưa kể số đã nhập quốc tịch Đức. Học đi đôi với hành, năm 2010, nhóm AG của Hoàn đăng ký tham gia cuộc thi tìm hiểu dân chủ Victor-Klemperer-Wettbewerb – 60 Jahre Grundgesetz (60 năm hiến pháp), thể hiện bằng tiểu phẩm phim video. Cuốn phim này được xếp hạng sáu toàn liên bang.

    Trước đó từ năm lớp 7, Hoàn đã tham gia tích cực nhóm AG đào tạo thực hành phóng viên mang tên Entdeckungsreise DDR – Hành trình khám phá Cộng hoà dân chủ Đức, thực hiện các phóng sự về cuộc sống của người dân thời Đông Đức, tập hợp thành bộ đĩa CD, cung cấp tư liệu lưu trữ cho các thư viện, cho nhà trường và chính quyền thành phố. Cũng từ nhiều năm nay, Hoàn với nhóm học của mình, tham gia tích cực vào chương trình Kunst und Sprache – Nghệ thuật và ngôn ngữ, thực hiện tại viện bảo tàng nghệ thuật Dresden nổi tiếng thế giới; từng học sinh chịu trách nhiệm thuyết minh bằng ngoại ngữ một hay nhiều tác phẩm nghệ thuật cho khách tới tham quan. Trong cuộc triển lãm gần nhất, chủ đề tôn giáo tại viện bảo tàng Hygiene Dresden, khách tham quan có thể tìm hiểu các tranh ảnh trưng bày bằng những trích đoạn video với lời thuyết minh tiếng Anh, hướng dẫn, giải thích, trả lời của Hoàn. Thành tích đặc biệt trên của Hoàn có được nhờ nguyên lý: giáo dục dựa trên nền tảng kinh tế, xã hội, trách nhiệm của nhà nước mọi cấp mọi ngành, được biến thành công nghệ thực hiện triệt để ở Đức; cuộc thi thực tế tìm hiểu dân chủ, khám phá Cộng hoà dân chủ Đức, chương trình nghệ thuật và ngôn ngữ... thuộc công nghệ đó.

    Ngày lễ tốt nghiệp với niềm vui mùa xuân của du học sinh Việt Nam.

    Chuẩn bị cho năm 2011, Hoàn đang triển khai chương trình Gặp mặt – Begegnungen, thông qua trưng bày, triển lãm, tập hợp học sinh hội thảo, đàm luận về những chủ đề thú vị do Hoàn hoạch định. Song song, Hoàn tham gia dạy thêm, kèm cặp các em lớp dưới học yếu các môn toán, tiếng Anh và tiếng Pháp.

    Sang lớp 9, nguyên cán bộ phụ trách học tập từ lớp 5, Hoàn được bầu làm lớp trưởng, khoá trưởng và uỷ viên hội đồng các lớp trưởng của trường Romain-Rolland-Gymnasium, đảm nhận tổ chức nhiều chương trình với vai trò đứng đầu, như chương trình Giúp đỡ học sinh lớp dưới – Patenklassen, hay tổ chức các buổi seminar cho các lớp trưởng. Học sinh nhờ đó đã không dừng lại ở đối tượng tiếp thu kiến thức truyền thụ từ thầy cô mà vươn lên chủ động, đóng vai trò tự tổ chức, cơ hội cho Hoàn khẳng định năng lực nổi trội của mình.

    Phân ban nghĩa là hướng nghiệp, kết quả được phản ảnh qua kiểm tra và huấn luyện thực hành. Tháng 8.2010, hai tiểu bang Hamburg và Sachsen mở khoá huấn luyện thực hành đa ngôn ngữ cho khoá học lớp 10, kết quả tổng kết, Hoàn thi viết tiếng Pháp, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Đức, và thi miệng tiếng Anh, giành vị trí số một trong tổng số 120 thí sinh.

    Tiếng Anh, tiếng Pháp với Hoàn nay không còn là ngôn ngữ thuần tuý mà trở thành một bộ môn nghệ thuật cô đam mê thích thú nhất. Còn tiếng Việt? Khác với không ít học sinh Việt khác phát âm thường bị chệch, hoặc đứt kiểu “ông tây nói tiếng ta” hay “người ta nói tiếng tây”, cô học sinh đa ngôn ngữ này luôn chăm chút tiếng mẹ đẻ, theo học tiếng Việt đều đặn từ lớp 3, chuyện trò bằng tiếng Việt trong gia đình, ngoài cộng đồng, gắn bó mật thiết với gia đình, bạn bè, người thân, tạo nền tảng cho ngôn ngữ tiếng Việt của Hoàn thuần chuẩn khó pha trộn, như cha mẹ cô từng khuyên, “muốn học giỏi một ngoại ngữ nào, trước hết phải thông thạo tiếng mẹ đẻ đã”.

    Vốn đầy ắp bao ước mơ, thời gian đối với Hoàn hiếm quý như vàng. Thực tế hiếm thời gian rỗi ở Hoàn cũng chính là phát hiện của các nhà nghiên cứu giáo dục Đức dùng để lý giải thêm hiện tượng kỳ lạ học sinh Việt, chúng đầu tư thời gian cho học tập hơn học sinh Đức hàng nghìn tiết, bởi sức ép thành tích của các bậc cha mẹ Việt, đòi hỏi con cái phải hơn hẳn thế hệ bố mẹ, tuy không hiếm trường hợp áp lực nặng tới mức gây cho chúng hội chứng tâm thần.

    Thực ra thành tích kỳ lạ của học sinh người Việt là nhờ hoà nhập sớm, sâu, và toàn diện vào xã hội Đức theo quy luật: chỉ có thể đuổi kịp và vượt, một khi hoà nhập vào tiến trình chung của thời đại; nước Nhật vươn lên hàng đầu thế giới nhờ cách tân kịp thời theo Âu châu lúc đó; còn triều Nguyễn cô lập với thế giới để bảo vệ ngai vàng bằng chính sách bế quan toả cảng, kết cục nước mất, dân tộc phát triển chậm kém!

    Chỉ nói chung chung dạng hô khẩu hiệu như bao lâu nay.
    Sao không thấy ông Nghị có những đề nghị và lộ trình cụ thể nào để đánh giá vậy ?
    Talk only, no action y chang như các hội đoàn ở hải ngoại