Ý kiến của LS Nguyễn Hữu Liêm về thư của Dân biểu Ánh và Thứ trưởng Sơn

  • Bởi Hồ Gươm
    14/05/2010
    6 phản hồi

    Mới đây, Dân biểu Cao Quang Ánh có cho công bố lá thư mời đối thoại của Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn cùng với thư trả lời của ông với nội dung từ chối lời mời đối thoại với phía Việt Nam. Luật sư Nguyễn Hữu Liêm đang hành nghề và dạy học tại thành phố San Jose, California. Ông cũng là thành viên của Hiệp hội dioanh nhân Việt Mỹ. Mời quý vị theo dõi các ý kiến của Luật sư Nguyễn Hữu Liêm về cuộc đối thoại bất thành này.

    VOA: Trước hết, xin luật sư cho biết nhận xét cá nhân về sự kiện xảy ra giữa Dân biểu Cao Quang Ánh và Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn?

    LS Nguyễn Hữu Liêm: Tôi thấy trong vấn đề này cả hai phía đều không đi theo một quy trình hay một lối làm việc đúng cách. Thực sự tôi không đồng ý nhưng tôi không chống đối lá thư của Dân biểu Joseph Cao. Đây là một lá thư rất mạnh và rất nghiêm chỉnh, nói lên nội dung về thực trạng bên Việt Nam, không có gì tranh cãi nhiều. Dĩ nhiên từ vấn đề của sự kiện thì cái nhìn của chính quyền Việt Nam và một số người trong nước nó khác với hải ngoại.

    Hai bên đi đến vấn đề này tôi nghĩ không đúng; ví dụ ông Thứ trưởng Sơn đáng lý ra phải vận động chuyện này từ bên trong để rồi khi đã có một thỏa thuận nào đó rồi, khi đó mới gửi bức thư và công bố ra.

    Về phía Dân biểu Joseph Cao cũng vậy, có thể ông viết lá thư này không phải ông muốn làm như vậy, nhưng trong tình thế chính trị ra tái tranh cử của ông. Hoặc có thể là một vấn đề tâm lý nào đó để đáp lễ sự đón tiếp quá sơ sài, thiếu long trọng; và tôi nghĩ là thiếu tôn trọng, khi ông Joseph Cao và hai nghị sĩ Honda và Faleomavaega đã đến Hà Nội hồi tháng 5.

    Đáng lý ra lúc đó ông Dân biểu Joseph Cao ít ra cũng phải được Chủ tịch Quốc hội đón tiếp hoặc Phó Chủ tịch nước, hay là Ngoại trưởng đi nữa. Còn đây là một Thứ trưởng đặc trách người Việt nước ngoài, tôi nghĩ đây là một thủ tục không đúng cung cách ngoại giao cho lắm. Thành ra tôi thông cảm với thái độ của ông Joseph Cao. Tuy nhiên, tôi nghĩ đây là lối làm việc mà cả hai bên đều rất sai lầm.

    VOA: Theo nhận định riêng của luật sư, mục đích của Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn nói riêng, chính phủ Việt Nam nói chung, và Dân biểu Cao Quang Ánh khi viết hai lá thư đó là gì?

    LS Nguyễn Hữu Liêm: Thực sự đây là một tiến trình mà chính quyền Hà Nội đang muốn đi gần với cộng đồng Việt Nam để hóa giải những khó khăn hai bên đang gặp phải. Thực sự tôi biết về phía nhà nước Việt Nam họ không thích lắm, và dĩ nhiên là khó chịu, vì mỗi lần đi đâu lại bị dân hải ngoại biểu tình, không được đón tiếp một cách nào nghiêm chỉnh cả.

    Trong khi những phái đoàn của chính phủ Trung Quốc đi đâu, mặc dù lập trường chính trị rất khác biệt với lập trường của cộng đồng Hoa kiều ở hải ngoại nhưng vẫn không có những chống đối mạnh như vậy, có lẽ vì vết thương chiến tranh của người Việt mình còn mới quá. Nội dung chính trị bao giờ cũng có những khác biệt, mặc dù sự khác biệt Việt Nam nó hằn sâu hơn vì vết thương chưa lành.

    Lối làm việc của nhà nước Việt Nam còn ở trong cái thế tôi nghĩ cần phải làm cho đúng cách hơn. Còn ông Cao Quang Ánh tôi nghĩ là bây giờ nội dung của lá thư nó nhằm đánh vào sự tiêu thụ của thị trường nội địa, tất nhiên là ở bên Mỹ này, cho cộng đồng người Việt hải ngoại, vốn đã từng chỉ trích ông trong chuyến đi kỳ vừa rồi. Tôi nghĩ đây là một thế tấn chính trị trong giai đoạn đầu mà thôi, chứ thực chất chưa đi đến đâu cả.

    VOA: Theo thông lệ, một khi nói đến đối thoại thì hàm ý mỗi bên đều có những vấn đề lấn cấn với nhau. Luật sư có nghĩ rằng nếu cứ đặt điều kiện tiên quyết trước khi có đối thoại thì chẳng khi nào có được đối thoại?

    LS Nguyễn Hữu Liêm: Tôi nghĩ vì nhu cầu đối thoại nó có, nó cần thiết nhưng không khẩn cấp, ví dụ như trong chiến tranh chẳng hạn. Năm 1968, khi hòa đàm Paris bắt đầu, chiến tranh sôi nổi như vậy mà cả năm sáu năm sau mới đạt được một điểm tranh cãi nhau về cái bàn tròn hay vuông thôi.

    Tôi nghĩ rằng bao giờ cũng vậy, khởi đầu một cuộc đối thoại nào đó mà sự khác biệt chính trị, nhất là đau thương lớn như hiện nay, vết thương quá lớn, thì những điều kiện đưa ra trong giai đoạn đầu bao giờ nó cũng khác xa nhau một trời một vực.

    Tôi thấy về phía Việt Nam không đưa ra một điều kiện nào hết, nhưng thái độ của chính quyền Việt Nam bao giờ cũng coi cộng đồng hải ngoại như là một chuyện nhỏ, và dùng ngôn ngữ có vẻ tuyên truyền, ví dụ “khúc ruột ngàn dặm”, nói theo kiểu con cháu trong nhà, không coi như đây là một đối trọng để tiếp xúc nghiêm chỉnh.

    Về phía hải ngoại thì coi nhà nước cộng sản như như một cái gì để phủ định chứ không bao giờ công nhận một thực tế chính trị là chúng ta phải ngồi lại nói chuyện như thế nào. Vì chính trị cuối cùng tất cả cũng phải compromise, thỏa hiệp, tất nhiên phải có một sự hòa giải, nhượng bộ nào đó.

    Giai đoạn đầu này tôi thấy Dân biểu Cao Quang Ánh, mặc dù ông không chính thức đại diện cho cộng đồng người Việt hải ngoại nhưng với tư cách là một dân biểu Hoa Kỳ thì ông cũng xứng đáng để có tiếng nói của người Việt hải ngoại. Nhưng ông đưa lá thư đặt những điều kiện tiên quyết trước khi, ngay cả trước khi có một tiến trình đối thoại thì tôi nghĩ đây là chuyện cần phải làm việc nhiều hơn, chứ nếu cứ với ngôn ngữ này thì sẽ không đi đến đâu cả.

    VOA: Luật sư có nghĩ rằng nếu phía Việt Nam tỏ một cử chỉ thiện chí, ví dụ thỏa mãn một trong những điều kiện mà Dân biểu Cao Quang Ánh đã đặt ra thì đối thoại có thể xảy ra?

    LS Nguyễn Hữu Liêm: Tôi nghĩ nhà nước Việt Nam không bao giờ nghĩ đây là điều kiện mà họ sẽ thỏa mãn hoặc nhượng bộ. Đối với nhà nước Việt Nam hai vấn đề không liên quan với nhau. Bên nhà nước Việt Nam họ coi vấn đề họ hành xử đối với đối lập chính trị hoặc tranh chấp tôn giáo, đất đai… nếu theo quan điểm của họ, thì họ làm theo luật pháp và nhu cầu chính trị nội bộ của họ.

    Còn bên này người Việt của mình có thể có những vấn đề nào đó mà mình đòi hỏi, nhưng mà những điều kiện đó nó nên liên quan đến vị thế của người Việt hải ngoại, ví dụ như cho một ghế đại biểu Quốc hội tại Việt Nam cho người Việt hải ngoại, hoặc cho người về Việt Nam có quyền mua bán bất động sản một cách không giới hạn, hoặc có quyền thừa kế hay những quyền khác mà người Việt hải ngoại, mặc dù trên phương diện văn bản ở Việt Nam vẫn coi như công dân Việt Nam, nhưng đối xử vẫn còn rất phân biệt. Đó là những điều kiện tôi nghĩ nó relevant, tất nhiên là nó liên quan đến cuộc đối thoại này.

    Chứ còn đòi hỏi những nội dung chính trị thay đổi toàn bộ đường đi của một thể chế chính trị, mặc dù nó rất hà khắc, hoặc nói như ông Dân biểu

    Cao Quang Ánh là “toàn trị”, thì dĩ nhiên điều đó người Việt hải ngoại rất là chống đối, người Việt trong nước cũng vậy; nhưng điều đó nó bất khả thi bởi vì nó rất lớn, không thể mở đầu cho một cuộc đối thoại về vấn đề Việt Kiều được.

    VOA: Có người cho rằng, với một số điểm mạnh nhất định, ví dụ như mỗi năm gửi cả chục tỉ đôla về Việt Nam mà phía Việt Nam chẳng phải cung cấp một thứ hàng hóa hay dịch vụ gì; và với một số điểm yếu nhất định, ví dụ như thiếu đoàn kết thành một tổ chức có thực lực; người Việt hải ngoại có thể vận dụng cơ hội đối thoại này để biến nó thành một bàn đạp có lợi cho hơn 80 triệu người bên Việt Nam. Luật sư nghĩ sao?

    LS Nguyễn Hữu Liêm: Cộng đồng hải ngoại mình là sức mạnh tự nhiên của một xã hội dân sự, không có thể đưa đến một định chế hoặc một cơ chế tổ chức nào có tính cách đại diện hay mang một tính thẩm quyền nào để nói chuyện với chính phủ Việt Nam cả; ngoại trừ có một định chế nào đó, đi qua về phía Quốc hội Hoa Kỳ, ví dụ như trường hợp của Dân biểu Cao Quang Ánh, hoặc một phái đoàn nào đó mà có các vị dân cử Việt Nam, ví dụ Dân biểu Trần Thái Văn ở Quốc hội tiểu bang Hoa Kỳ, hay là các nghị viên như Madison Nguyễn ở San Jose. Tất cả những cái đó có tính dân cử, đại diện cho cộng đồng Việt Nam tại Hoa Kỳ. Họ có thể lên tiếng như tập thể của người Mỹ gốc Việt Nam để tranh đấu cho những quyền lợi và đòi hỏi, kể cả những đòi hỏi về chính trị ở Việt Nam thì được. Nhưng đây là một tiến trình rất khó khăn.

    Chuyện gửi tiền về hằng năm hay đi thăm bà con, du lịch là một tiến trình tự nhiên trong liên hệ giữa con người với con người. Còn vấn đề đối thoại và hòa giải, tôi nghĩ nó đi trên mức độ định chế giữa công quyền và một định chế khác ở Hoa Kỳ này. Tôi thấy cái đó nó có thể đi song song, nhưng cũng có thể rất là khó gặp gỡ nhau và hòa giải nhau trong giai đoạn này.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Ông Liêm nói Cộng đồng người Việt luôn biểu tình phản đối, so sánh cộng đồng người Hoa không chống đối đoàn ngoại giao Trung Quốc thì có nhiều ý sau đây ông Liêm cần suy nghĩ !
    Có 60 triệu người Hoa ở các nước. Riêng Ở Thái Lan và đồng bằng sông Cữu Long của miền Nam Việt Nam, phần lớn Hoa kiều kết hôn và đồng hoá với cộng đồng bản xứ đến độ không còn phân biệt được. Hầu hết người Hoa không còn biết gì về TQ từ thời Mạc Cữu thế kỷ 18 !

    Quan sát chánh trị cho thấy có dòng dân người Hoa chạy sang Thai Lan-VN- Campuchia sống, không có việc người dân VN chạy sang Trung Quốc sống, điều đó, nói hay không nói thì tùy, nhưng ý nghĩa là cuộc sống ở VN và các nước tốt hơn dễ làm ăn hơn ở Trung Quốc !

    Người giàu kinh nghiệm chánh trị sẽ thấy khi đã di cư sang xứ khác mà coi nước đó có cuộc sống tốt hơn để định cư thì nên sống hòa đồng theo người bản xứ. Như vậy việc chấp hành luật lệ nước định cư suông sẻ hơn. Nhiều người Trung Đông sang Pháp đòi đem cả 4 vợ nhưng Pháp từ chối chỉ chấp nhận một vợ một chồng. Trẻ gái không chịu chấp hành việc mặc đồng phục trường học Pháp vì đòi phải được quyền ...đội khăn. Nước Pháp đúng khi kiên quyết giử luật pháp của nước Pháp .

    Việc thành lập cộng đồng VN ở Mỹ chỉ nên tham gia và sinh hoạt hạn chế vấn đề giới thiệu bản sắc và chăm lo giúp nhau hòa nhập tốt và chăm lo phúc lợi như xây bệnh viện miễn phí cho cộng đồng Châu Á. Nếu tham gia chánh trị với CS mà người tham gia lẫn đứng đầu không có kinh nghiệm rất dễ bị lợi dụng chánh trị như tổ chức của ông Liêm và cá nhân ông Liêm bị CS xen vào lợi dụng. Quá để để chen vào làm thành viên và cướp quyền như ông Nguyễn tất Thành, cộng sản hóa các tổ chức người VN yêu nước ở Trung Quốc ! Chúng ta thấy cách hành xử của ông Liêm và ông Ánh khác xa nhau là vì ông Ánh được tư vấn chánh trị tốt hơn của đảng chánh trị Mỹ còn ông Liêm thì không .

    Ngay sau 1975 các Hội người Hoa ở Chợ lớn-Sàigòn bị Trung Quốc lợi dụng, treo hình Mao và cờ Trung Quốc gây nên sự biến chánh trị bài Hoa. Có sự cố đó, thì CSVN nghi ngờ là đúng và 250 ngàn người Hoa bị thúc ép ra đi là rất tội nghiệp ! Người Hoa gánh đến hai tai họa sai lầm đánh tư sản và bài hoa vì nghi ngờ theo Mao khi VN theo Liên Xô bài Hoa. Người Hoa có nắm kinh tế và tiểu thủ công nghiệp ở Sàigòn cũng không sao nếu đóng thuế đàng hoàng vì người VN không thích kinh doanh mà thích học hành. Các cơ sở khoa học như hảng Dược phẩm hoàn tòan của người VN, làm Sà bông, làm nệm cao su, làm sơn mài lớn đều ... thuộc về người VN, dần dà phát triễn sẽ ...đẩy lùi tiểu thủ công nghiệp ! Đó là hướng phát triễn của VNCH chứ không phải không có kế hoạch nắm quyền kinh tế ! Chúng ta thấy khi hảng Bitis ra đời thì các cơ sở tiểu thủ công dép nhựa suy thoái thấy rõ ! Không cần đánh dẹp dành giật mà nên biết lo nắm kỷ thuật cao !

    Sang Thái Lan người Hoa nhiều hơn người Hoa ở VN nhưng họ hòa huyết và học trường Thái và hòa đồng thành người bản xứ không cố giử nét gì riêng ! Singapore cũng vậy ! Người VN ở Thái thì thích học hành và làm thầy giáo, bác sĩ, quan chức dù ít giàu hơn. Thái Lan không thích người VN lắm vì VN hay tác động chánh trị hơn người Hoa chỉ chí thú làm giàu thôi !

    Thứ hai người Hoa đi đâu cũng chỉ lo làm kinh tế vì với người Hoa đói nghèo là một ám ảnh khủng khiếp, truyền kiếp sau nhiều thế kỷ có chánh sách sinh đẻ sai lầm ! Đến nước nào người Hoa cũng chỉ muốn làm con buôn ...vô tổ quốc. Ở VN người Hoa Sàigòn Chợ lớn liên kết hết với Pháp đến với tiêu cực của tướng lãnh và chánh quyền VNCH và buôn bàn với CS làm giàu không chống ai cả ! Việc người Hoa đoàn kết với nhau để làm giàu bất chánh và băng đảng tội phạm cũng ...tài hơn người VN.
    Đó là những điều VN ...không nên bắt chước Trung Quốc ông Liêm ạ ! Tôi cám ơn sự quan tâm về chánh trị đất nước của người VN đồng thời nhận ra rằng người VN ở Mỹ nên tham khảo ý kiến chánh trị gia người Mỹ dày dạn kinh nghiệm CSVN gắp ngàn lần người VN .

    Ông Liêm làm chánh trị phải có bản lĩnh và kiến thức về đất nước về đối tác CS ! Xin đừng lập lại sai lầm của ông Minh ông Kỳ đa số trí thức miền Nam VN xưa kia để bây giờ nhớ đến ông Thiệu với câu nói đã thành chân lý :” Đừng nghe những gì CS nói ...”
    Trần Thị Hồng Sương

    Hoàn toàn nhất trí!

    Ông Nguyễn Hữu Liêm nên sửa soạn khăn gói hàng trang sớm để hồi hương vĩnh viễn và ngồi vào vị trí ông Ngoại Trưởng Nguyễn Thanh Sơn là vừa. Ông Liêm vừa có học vấn cao, bằng cấp thứ thật của Mỹ, vừa là Luật Sư, doanh nhân nổi tiếng ở hải ngoại. Bấy lâu nay nghe danh ông trên các Trang Mạng, tôi thầm nghĩ người có chí lớn như ông Liêm nên tìm đất dụng võ xứng đáng hơn, đó là vị trí lãnh đạo trong guồng máy quản lý của Nhà Nước Việt Nam CHXHCN.

    Tôi nghĩ ông Liêm nên thay ông Sơn thì hay hơn. Thứ nữa, tôi cho rằng chính phủ VN nên hòa giải hòa hợp với 87 triệu dân trong nước cho ngon lành đi, mọi chuyện khác giữa VC-VK tự nhiên sẽ có lối ra.

    Tôi đồng ý với ông Liêm là chính quyền hiện nay ở VN nên để cho cộng đồng người Việt Nam tại Hải ngoại có it nhất 1 đại biểu trong Quốc Hội VN để đại diện cho tiếng nói của cộng đồng VNHN. Như vậy thì việc đối thoại giữa CQVN với NVHN sẽ rất dễ dàng, chẳng cần qua ông Cao Quang Ánh hay bất kỳ ai khác nữa. Điều đó cũng sẽ chứng tỏ thiện chí (bằng hành động chứ không chỉ trên lời nói) của CQVN đối với NVHG.

    Năm 1946 Cụ Hồ còn để cho các lực lượng đối lập 70 ghế trong Quốc Hội của chính quyền mới được thành lập mà không sợ mất chính quyền. Hà cớ gì chính quyền VN hiện nay lại không dám học tập Cụ Hồ để cho NVHN có một ghế trong QH của mình?

    Luật sư Nguyễn Hữu Liêm là một người rất khôn ngoan. Hy vọng ông được chính quyền VN mời về làm cố vấn cho bộ trưởng bộ ngoại giao để có thể nối được nhịp cầu hóa giải, hòa giải, hòa hợp với người Việt hải ngoại.
    Đề nghị ông Liêm ra tranh cử với ông Ánh.

    Tôi là người dân sống tại VN,chưa một lần bước chân ra khỏi đất nước.Nếu hiểu chuyện trên trời dưới đất,triết lý,kinh tế chính trị gì gì đó thì tôi xin chịu.Nhưng hiểu về cộng sản thì tôi dám tự hào là bậc thầy của ông NHL.Tỉnh lại đi ông Liêm ơi! Có vài tấm bằng cũng chưa phải là khôn đâu ông?Ở VN hiện giờ, chúng tôi quý những người còn có lương tâm và tư cách (không phân biệt là cs hay không) .Còn cái đám có vài bằng cấp học hàm học vị khoác lác thì chúng tôi chán ngán lắm rồi...Nhớ lại trước ngày 30/4/1975,cũng cái đám có học nhưng mà ngu (trong đó cũng có tôi) cũng ảo tưởng mình yêu nước...Nhưng thật ra là mù quáng và ngu ngu ngu...
    Rồi 35 năm sau,tưởng rằng những người có học hôm nay có nhiều thuận lợi hơn,điều kiện học tốt hơn,được đi đây đi đó hiểu biết nhiều hơn...Nhưng thật buồn!Cũng cái ngu của chúng tôi ngày xưa được lập lại.Nếu có khác chăng là bây giờ có tính đến phần thiệt hơn cho bản thân mình.
    huykhiem_SG