Trực Ngôn - Chính quyền ở đâu và nỗi mong được khóc

  • Bởi Admin
    30/04/2010
    2 phản hồi

    Đã có những lần tôi mong được khóc

    Tuần này, một tờ báo viết: " Không có tiền trợ cấp, bữa ăn của các em học sinh tại Trà Bùi chỉ là gói mì tôm lõng bõng nước hay mớ rau rừng... Cách đây hơn một tháng, cô Nguyễn Thị Hương, Hiệu phó nhà trường đã đem mấy chỉ vàng dành dụm được sau bao năm đem bán, mua gạo chia cho các em".

    Đấy là câu chuyện về những em học sinh trường tiểu học Trà Bùi, Trà Bồng. Hầu như tất cả các em học sinh ở đây đều là con em những gia đình ngèo khổ. Bởi thế, các em chỉ trông chờ vào 140.000 đồng mỗi tháng để sống và học tập. Trường tiểu học Trà Bùi có 60 em học sinh bán trú nhưng chỉ có 20 chiếc giường tầng. Vì thế mà những em không có giường phải ngủ trên bàn ghế hoặc nằm trên sàn nhà.

    Đã mấy tháng nay, các em không nhận được tiền tài trợ, vì thế bữa ăn hàng ngày của các em chỉ có gói mỳ tôm nấu với nước và một ít rau rừng. Không thể cầm lòng trước hình ảnh hiện tại của những chủ nhân tương lai của đất nước trong thế kỷ 21, các thầy cô đã làm hết lòng cho các em đỡ đói và bớt tủi hờn. Một trong những thầy cô đó là Hiệu phó Nguyễn Thị Hương. Cô đã mang mấy chỉ vàng giành dụm trong suốt những năm tháng công tác đến giờ bán đi để mua gạo cho các em.

    Thưa các vị, mấy chỉ vàng của những thầy cô vùng sâu vùng xa như vậy là cả gia tài lớn của họ. Sự thật là họ còn có một gia tài vô giá là tình thương yêu và sự hy sinh cho tương lai của các học sinh. Nhưng hình như, cái gia tài ấy của họ từ lâu đã chẳng còn mấy giá trị nữa. Hình ảnh thương yêu học sinh của các thầy cô như cô Hương mấy chục năm về trước không hề hiếm. Nhưng bây giờ, những hình ảnh như thế quả thực thật hiếm hoi. Hình ảnh của cô giáo Hương làm cho đôi mắt tôi đã ứa lệ vì xúc động.

    Cách đây mấy tháng, trong một lần đi làm về. Chiếc biển xe máy của tôi bị tuột một chiếc ốc treo lơ lửng sau xe. Và trên đoạn đường khoảng mươi cây số, tôi đã được mấy người phóng xe lên ngang tôi và nhắc tôi chiếc biển sắp rơi. Suốt buổi tối ấy, lời nhắc về một chiếc biển xe máy sắp rơi của những người đi đường làm tôi thực sự xúc động và mắt tôi nhòe ướt.

    Vì sao tiền trợ cấp lại không đến với các em? Vì sao chúng ta lại để trong mấy tháng liền những đứa trẻ mà chúng ta vẫn thường rao giảng về tình thương yêu và trách nhiệm của mình với chúng mỗi bữa chỉ là những gói mỳ tôm nấu với rau rừng? Khi nhà báo truy vấn điều này thì một số người có trách nhiệm đưa ra lý do này lý do nọ. Nhưng ông Trương Minh Sang, Phó phòng Kinh tế, Đối ngoại và Miền núi - UBND tỉnh Quảng Ngãi kết luận: Dẫn đến tình trạng trên là do ngân sách từ trung ương rót về trễ.

    Tại sao lại trễ? Có gì cấp bách hơn việc cứu đói con người mà lại là cứu đói những đứa trẻ? Mẹ tôi cho đến trước khi mất vẫn không thể nào quên được những đứa con của bà đã khóc trong một buổi chiều của những năm tháng chiến tranh gian khó khi bà đi vay gạo mãi mà không được để nấu cơm cho chúng: "Mẹ ơi, con đói quá".

    Mẹ tôi nói đó là tiếng kêu làm bà đau đớn nhất trong cuộc đời mình. Và bây giờ, tôi nghe thấy tiếng kêu đói của những đứa trẻ ở một vùng núi phía Bắc phải bỏ học vào rừng đào củ mài ăn cho đỡ đói mà báo chí đã đưa và những đứa trẻ ở Trà Bùi mấy tháng ăn mỳ tôm với rau rừng và những đứa trẻ ở những nơi nào nữa đang vang lên vừa làm cho chúng ta đau đớn vừa làm chúng ta xấu hổ.

    Lòng tốt và sự chia sẻ của con người đã trở thành một thứ của hiếm trong một xã hội mà số vật chất làm ra ngày một nhiều hơn. Có những ngày, tôi lần mò trên các tờ báo giấy, báo mạng, các trang web, blog và những phương tiện thông tin đại chúng khác để tìm những hình ảnh xúc động và nhân văn như hành động của cô giáo Hương hay chỉ đơn giản là hình ảnh của những người đi đường nhắc ai đó về cái chân chống xe máy chưa gạt lên hay cái biển xe sắp rơi. Nhưng cuộc kiếm tìm này thật sự vất vả. Đó không hẳn là các nhà báo chỉ viết về mặt trái của xã hội mà bởi cái mặt phải kia đã mờ đi nhiều quá. Chính vì thế, mà tôi, và không chỉ riêng tôi mà nhiều người có những lần mong được khóc bởi sự xúc động trước những vẻ đẹp và nhân văn trong đời sống chúng ta.

    Chúng ta hãy nhìn thẳng vào sự thật và đừng dối lòng mình về nhiều điều tốt đẹp đã và đang rời bỏ thế gian này. Khi con người lên tiếng không khoan nhượng về sự tăm tối và độc ác là lúc họ đang chiến đấu để bảo vệ sự trong sạch và nhân văn. Và khi con người lên tiếng một cách trung thực và không khoan nhượng về những dốt nát, những tăm tối, những vô cảm, những đạo đức giả, những vô trách nhiệm, những tham lam... và không nghĩ đến những thiệt hại cho bản thân mình thì hành động đó không có gì khác là nhân cách làm người.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Nỗi đau "trần thế" của bác Ngôn rất "người", nhưng bây giờ đã trở thành của quí, hiếm, bởi "thiên hạ có khi đương ngủ cả, việc gì phải thức một mình ta", chỉ vì kẻ gây "nỗi đau trần thế" thường được bảo vệ rất kỹ, lại không được chỉ tận mặt, vạch tận tên. Đã đến lúc con người chúng ta nên gióng hồi chuông cảnh tỉnh..như bác Ngôn đây.

    -Bài hay.Chỉ xin sửa"nhiều điều tốt đẹp đã và đang rời bỏ thế gian
    này"=rời bỏ Việt nam ,cho chính xác!