Con Đường Việt Nam: Hãy Cứ Là Phong Trào, Đừng Là Tổ Chức.

  • Bởi KD
    Jun 20, 2012
    66 phản hồi
    Chia sẻ bài viết này

    Mấy ngày qua, theo dõi đã nhiều, tài liệu và những bài viết trên trang blog CĐVN cũng đã đọc.  Sau đây là một vài nhận xét riêng của tôi về PT CĐVN:  

    Về tài liệu thì thư phát động, cương lĩnh, mục tiêu, tôn chỉ, phương hướng, và những bài viết trên CĐVN blog có tính chất nhân bản, dân chủ, không hận thù, đầy tinh thần dân tộc chứng tỏ tác giả phải là người có tâm và có tầm.  Hơn nữa, lá thư của bác Trần văn Huỳnh đã đánh tan mọi nghi vấn ban đầu về người chủ xướng.   Tuy có phần nhập nhằng giữa phong trào và tổ chức cần phải làm rõ, tôi vẫn thấy nó được viết rất đầy đủ và có giá trị riêng khi tách rời khỏi người viết.

    Về mục tiêu, PT CĐVN đã đi đúng với phương châm “tự lực khai hóa” và tư tưởng dân quyền của phong trào Duy Tân đáng lẽ đã phải được bắt đầu từ lâu để đất nước hưng thịnh (nhưng rất tiếc ĐCSVN lại vùi chôn nó để xây dựng XHCN).  Người Việt đã từng cậy nhờ vào ngoại bang.  Kểt quả ra sao? Giờ đây chẳng lẽ lại trông chờ vào ngoại bang?  Ai lại muốn giúp đỡ và tôn trọng một người không muốn tự tranh đấu cho bản thân mình nếu không có chủ đích lợi dụng phía sau?  Theo tôi, PT CĐVN còn thiết thực hơn phong trào tranh đấu vì Dân Chủ cho VN (PT DCVN) vì nó không bắt đầu từ những khái niệm mơ hồ đối với người Việt hiện nay như xã hội Dân Chủ, quyền bày tỏ bất đồng chính kiến, quyền lập đảng phái chính trị.  Thay vào đó, PT CĐVN bắt đầu từ quyền được sống trong một xã hội công bằng, quyền được đại diện và xét xử công minh trước những tranh chấp pháp lý, quyền làm người để được tôn trọng, không bị đánh đập và bóc lột để làm giàu cho kẻ khác.  Nó bắt đầu bằng cách đánh động sức mạnh của một quốc gia:  người dân và nung núc lòng tự tin của họ (qua sự đoàn kết của phong trào). 

    Về hình thức hoạt động, gọi đó là một phong trào không theo phương hướng chính trị là một hành động đúng vì phong trào khác với tổ chức, nó không cần lãnh tụ (lãnh tụ = lãnh án tù), nó không cần cấp bậc ngôi vị chặt chẽ như đảng phái chính trị nên không cần ai phải nghe lệnh ai, chỉ cần hưởng ứng nếu thấy phương thức thích hợp để cùng tiến đến mục tiêu chung của phong trào.  Tôi cho rằng mọi nghi vấn bắt đầu ở việc thư mời kêu gọi tham gia thay vì kêu gọi hưởng ứng.  Với lời kêu gọi “hãy tham gia làm người sáng lập, quản trị, điều hành, thành viên" của phong trào, tôi đồng tình với người sáng lập, và thành viên.. nhưng tôi nghĩ ở thời điểm bắt đầu, không cần thiết phải có quản trị và điều hành.  Khi cả đảng phái chính trị muốn hưởng ứng phong trào, theo đuổi mục tiêu chung bằng phương pháp riêng (miễn k trái ngược với quy chế) làm sao có thể quản trị và điều hành họ?  Trong lúc này, bắt đầu bằng cách sử dụng phong trào như một kim chỉ nam có tốt hơn không?  Những người có khả năng và có nhiều đóng góp, mức uy tín của họ sẽ gia tăng và ý kiến của họ sẽ được hưởng ứng mạnh thêm thôi.  

    Về quá trình hình thành, tôi tin đây là một bước đi đã được dự định trước của ba anh Thức-Định-Long. Nếu phải đoán bừa, tôi đoán 3 anh đã không nghĩ mình lại phải vào tù trước khi phát động phong trào này.  Việc anh Lê Thăng Long nhận tội, tôi thà võ đoán anh sử dụng khổ nhục kế nhận tội để được ra tù nhằm mục đích phát động phong trào còn hơn nghi ngờ việc khác.  Tuy anh Long đã đích thân phát động phong trào, có người vẫn nghi ngờ về sự tham dự của 2 anh Thức và Định, nếu người phát động không phải 1 trong 3 anh, thì sao nữa?  Theo tôi đoán thì anh Long rồi cũng sẽ trở lại vào tù.  Anh Thức và Định thì đã bị định tội rồi và đang thọ án, chính quyền khó có thể lôi họ ra và gán thêm vài năm lên bản án nữa.  Tôi nghĩ nếu 3 anh phát động phong trào trước khi bị kêu án thì bản án sẽ còn nặng hơn.  Dù bước đi này có được tính trước hay không, cũng xin được “ngây thơ” tin các anh có tài mưu lược.  Các anh còn có lòng can đảm hy sinh, dùng bản thân để vạch một con đường cho dân tộc theo tinh thần của hai cụ Phan.    

    Về danh sách mời và cách thức mời tham gia (phải chi gọi là hưởng ứng nhỉ), tôi thấy rằng một phong trào không thiên về đường lối chính trị thì chen lẫn thành phần Đảng viên ĐCS cũng là lẽ thường tình.  Nếu không thì trước sau bất nhất.  CĐVN nào phải con đường mới lạ gì, “gia tăng hiểu biết để tự tin làm giàu cuộc sống” nào phải là chuyện mới lạ gì?  Có lạ chăng thì lạ ở chỗ nó trở thành một phong trào, người người không ngại nói ra mình đang theo đuổi mục đích đó, không ngại giúp đỡ người khác cùng theo đuổi.  Tôi cho rằng âm thầm mời riêng mới là hạ sách, làm sao có thể gia tăng lòng tự tin của dân tộc, nâng cao dân trí bằng cách âm thầm làm, nhất là khi chuyện mình làm có trái pháp luật, trái đạo đâu.  Huống chi trước cường quyền, chuyện gì không công khai chuyện đó sẽ dễ bề đâm thọc để gây chia rẽ.  Chuyện “công khai, bán công khai” này xin nhường cho bác Đinh Tấn Lực viết.  Tôi cũng có vài thắc mắc về những người không có mặt trong danh sách đó, nhưng nghĩ lại, việc bác Long nhớ tới ai, biết ai, mời ai, là chuyện của bác ấy.  Đối với tôi không quan trọng mấy.   

    Về phía chính quyền, tôi đoán rằng họ đang án binh bất động vì hai khả năng: (1)  Họ không biết về nước cờ phát động phong trào này và đang bất ngờ chưa biết ứng xử.  Hơn nữa, còn phải chờ mấy khách mời “bự” trong danh sách lên tiếng trước đã.   (2) Họ biết và lợi dụng nó với lý do (2a) tiêu diệt trọn ổ các mối họa; (2b) làm thước đo để quyết định cải cách nhân quyền toàn diện hay tiếp tục đàn áp bạo trị (2c) gây tranh cãi, hạ uy tín trí thức và các tổ chức tranh đấu. 

    Tôi tin vào khả năng (1) hơn nhưng không thể không nghĩ đến (2).  (2a) là một nước cờ xấu, người nào nguy hiểm, chính quyền đã biết và cho nằm trong sổ bìa đen rồi, còn cuốn sổ nào đen hơn nữa? Vu khống và ám toán ư? Xin tìm đọc còm của bạn Hùng Quân trong bài Chuyện Lạ Thứ Ba của tác giả Huỳnh Ngọc Chênh.  (2b) là một chuyện có khả năng xảy ra rất ít, nếu được thì quý hóa quá, tôi không đặt hy vọng mấy vào khả năng này.  (2c) Nếu phải là 2, khả năng 2c là cao nhất.  Là 2c hay không là 2c thì kết quả mấy ngày qua vẫn vậy.   Trừ trường hợp (2a) báo hiệu sự giẫy chết quyết liệt của chế độ bạo quyền. Người trong nước có quyền nghĩ đến và nhẹ nhàng từ chối vịn theo lời mời “tham gia” vì nó khác với “hưởng ứng”, chính quyền có thể dựa vào các chức vị trong đó mà gọi nó là tổ chức rồi gán hai chữ phản động vào như thường lệ (2a), (2b) hay (2c) đều không ảnh hưởng nặng đến người ở hải ngoại.  Với (2b) và (2c) riêng mà nói thì biện pháp đối phó phải là “ùn ùn hưởng ứng phong trào”.   

    Trên đây là những nhận xét cá nhân của tôi.   Có thể đúng, có thể sai, có thể khác với nhiều người có kinh nghiệm với CS và tin rằng lịch sử vẫn có thể tái lập dễ dàng.  Tôi cho rằng lịch sử có  tái diễn hay không sẽ không định đoạt được bằng khả năng lẫn tránh, mà bằng khả năng đối phó.  Xin miễn tranh cãi vì không muốn rơi vào bẫy 2c, nếu có.  Trong trường hợp chẳng ai giăng bẫy mà tình nguyện nhảy vào thì càng quờ quạng hơn nữa.  

    Xin bày tỏ lòng kính phục với ba anh Định-Thức-Long và bác Trần Văn Huỳnh.  Rất ngưỡng mộ tinh thần, khả năng, sự can đảm và hy sinh của các vị.  Khi những người chủ xướng phát động phong trào mãn hạn tù hết, cục diện sẽ có thay đổi rồi.   Phong trào này chỉ có thể thất bại nếu mọi người không dám công nhận rằng mình cũng đang theo đuổi các mục tiêu trong đó, quyết định lặng im như nó chưa hề xảy ra.  

    Nếu muốn có được đông đảo người hưởng ứng, những người khởi xướng hiện nay cần phải rõ ràng hơn một chút giữa phong trào và tổ chức.  Con Đường Việt Nam hãy cứ là phong trào.  Đừng là tổ chức.  Trong phong trào, mọi người ngang nhau, phiếu bầu có giá trị bằng nhau.  Như một bạn đọc đã góp ý đâu đó "phong trào sẽ tự sinh lãnh tụ".  Việc những kẻ mưu toan, vì lợi ích riêng, gian xảo có chỗ đứng hai không trong phong trào, thì còn tùy vào việc những người hưởng ứng phong trào có đi sát mục tiêu đã đặt ra, có đặt uy tín trên quyền lực và lợi ích cá nhân, đảng phái của mình hay không.

    Những nhận xét này viết trước khi và post sau khi đọc bài Chọn Đường của nhà văn Phạm Thị Hoài.  Ai đọc xong bài này cũng nên sang đọc bài Chọn Đường được viết rất hay với những băn khoăn rất đúng tình lý.  Một cách khước từ rất nhã nhặn.  Hy vọng những băn khoăn trong bài này sẽ được trả lời rõ ràng sớm.

    Riêng tôi thì tôi không nghi ngờ, mà tin rằng những kẻ vụ lợi trong hàng ngũ chính quyền rồi sẽ muốn PT CĐVN trở thành "bể chứa" họ sau sự tan rã của XHCN CSVN.  Nhưng đồng thời cũng nghĩ rằng, chứa hay không chứa là tùy vào động thái của họ sau khi "té nước theo mưa" và sự phản ứng của phong trào đối với họ.  Theo tôi thì phong trào chỉ có chỗ cho họ chuộc lại lỗi lầm (đã nhúng tay hoặc đã làm ngơ cho đồng bọn đàn áp nhân quyền) mà thôi, chứ không thừa chỗ cho họ lấy lại đủ mức uy tín để tiếp tục độc quyền lãnh đạo hay tái dựng một XHCN đổi màu. Lý do là vì ĐCSVN đã và đang chà đạp thậm tệ lên nhân quyền, đồng thời cũng đi trái với phương châm khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh sau mấy mươi năm cầm quyền.  Dung túng họ thái hóa trong phong trào ở chức vị lãnh đạo sẽ làm mất đi ý nghĩa của Con Đường Việt Nam này.


    19/6/12
    KD  

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    66 phản hồi

    Có một bạn đọc hỏi như thế này:

    mythanh viết:
    "Chỉ khúc mắc với idea của KD ở chỗ "không là tổ chức". Thì CĐVN đang được mệnh danh là một PT rồi, mọi thành viên trong PT đều có phiếu bầu nặng ký như nhau thì OK đi, nhưng bất cứ đơn vị tập thể nào hai người trở lên là đã tự nhiên hình thành "một tổ chức" (người này chia việc người kia) nếu không làm sao nối kết, nhất là một nối kết lớn? Làm sao liên kết để có những phát động chung, một ý niệm/hành động mới đưa ra từ đâu? Liên kết hàng dọc hay hàng ngang thì cũng là tổ chức. Nếu không, làm sao thành bài toán cộng?"

    Sau một lúc nặn óc, mình viết được bấy nhiêu đây... Chỉ sơ sài thôi.. chưa biết trình bày đầy đủ như thế nào vì câu hỏi lớn wá.

    Theo suy nghĩ của tôi, phong trào CĐVN (nếu sống) sẽ không là 1 tổ chức cho nên nó sẽ không phải là một "đơn vị tập thể".  Hơn nữa, chúng ta cũng không áp đặt quan điểm "đơn vị tập thể nào hai người trở lên là đã tự nhiên hình thành 'một tổ chức' " một cách hời hợt như thế vì nếu ai cũng nghĩ như thế, chính quyền sẽ tựa vào đó mà miễn cưỡng định tội những người hưởng ứng là gia nhập tổ chức phản động.  Phong trào này sẽ không có tổ chức, nhưng vẫn có thể vận hành.  Xin sửa lại câu hỏi "Làm sao tổ chức phong trào không là tổ chức?" thành:  Làm thế nào để có thể vận hành một phong-trào-mở theo mục tiêu đã được đặt ra?

    Chúng ta hãy nhìn vào phong trào dân báo đi.  Mục tiêu của nó là: truyền tin.  Không ai bảo ai phải đưa tin gì, khi có tin một blogger nào nghĩ quan trọng thì blogger ấy đăng trên blog của mình, đụng phải một đề tài nóng cần quan tâm, nhiều người đồng loạt đăng nó.  Tuy có trùng hợp nhưng sự trùng hợp này lại đi đúng với mục tiêu của phong trào.  Theo thời gian, uy tín của blogger gia tăng theo mức chính xác và huyết tâm phục vụ phong trào của blogger.  Tự phong trào đã cho ta một số blogger nổi bật có thể trông cậy vào mà lấy tin, có thể yêu cầu họ đăng tin mình quan tâm.   Ở đây, blogger giàu, viết nhiều, viết hay, có thế lực chưa hẳn là những blogger nổi bật hàng đầu.  UY TÍN là trên hết, và nó được đánh đổi bằng huyết tâm, kiên trì, can đảm, gan dạ, hy sinh.

    CĐVN có thể tương đối giống như phong trào dân báo, nó sẽ là một phong trào mở (open movement) mà trong đó hai chữ thành viên chỉ có nghĩa là một người hưởng ứng chứ không phải một người gia nhập và tuân theo một mệnh lệnh, thi hành một nhiệm vụ do người khác giao phó.  Ai có quan tâm gì với một sự việc gây hại cho mục tiêu gần "khai dân trí về nhân quyền" & "giúp dân đoàn kết lại" hay mục tiêu xa "khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh" thì cứ đặt vấn đề, ai có sáng kiến hoặc giải pháp gì cho những vấn đề được đặt ra thì cứ trình giải pháp ra.  Giải pháp đúng đắn và hay nhất sẽ có người hưởng ứng thi hành (muốn công bố lấy uy tín thì cứ việc, không thì âm thầm tình nguyện làm), một người (hay một tổ chức) đảm nhiệm thì tốt, càng nhiều người/tổ-chức càng tốt hơn (như việc đưa tin trên blog).  Những ai quan tâm đến vấn đề nên lên tiếng, nhiều người lên tiếng sẽ khiến ai đó bỏ thời gian tìm giải đáp.  Trong trường hợp lý tưởng, bỏ phiếu bầu trong forum là tốt nhất.  Nhưng vì lý do bầu qua IP chưa hoàn hảo và công bằng, những người muốn UPVOTE (bỏ phiếu cộng) một vấn đề cần quan tâm để nó được đưa lên trên  hay DOWNVOTE (bỏ phiếu trừ) cho nó chạy tuốt xuống dưới cần phải ra mặt ghi danh làm thành viên "gia nhập".  Sự can đảm và sự đảm đang trong việc "tình nguyện" đại diện đám đông vote sẽ khiến uy tín họ gia tăng.  Thành viên hướng ứng thì chẳng cần công khai tên tuổi thật nếu không có nhu cầu "bỏ phiếu bầu" cho một vấn đề gì đó.  Điều này có thể bảo đảm sự an toàn cho họ vì họ hầu như chỉ là một thành viên với tên ảo góp ý trong một forum. 

    Nếu người đại diện UPVOTE hay DOWNVOTE vấn-đề/giải-pháp bầu trái với ý kiến của đại đa số thì sao?  Thì uy tín của họ xuống dốc, như các blogger hồng vệ binh thôi.  Trái lại thì họ sẽ là những người như THDT, LCĐ, LTCN, NBG, v.v...  Cái hay ở đây là chẳng ai giao ai trách nhiệm, một vấn-đề/giải-pháp không cần phải có số điểm cao mới có người hưởng ứng.  Số điểm cao ở đây chỉ khiến số người quan-tâm/hưởng-ứng-thi-hành-giải-pháp cao thêm mà thôi.  Chúng ta chỉ cần có một forum mở và một ban điều hành để vận hành hệ thống không tổ chức này thôi.  Forum này sập hay BĐH này dỏm, thì dọn sang forum khác.  Nhiều forum như nấm càng hay.  Hệ thống upvote/downvote bài Dân Luận đã có.. và quý hóa thay, bác Huân lại là người đồng ý lời mời của PT.  Có thể bắt đầu từ đó và lan ra.  Thật ra nó cũng đã bắt đầu ở nhiều nơi bằng hiều dạng rồi.. chỉ là chưa ai gọi nó là phong trào thôi.  Không có ai đại diện vote cũng chẳng sao.  Cứ đặt vấn đề, cứ đưa sáng kiến, ai có lòng sẽ hưởng ứng.

    Ai mà không biết trái táo nào cũng rơi xuống đất, nhưng lắm lúc cũng phải cần đến một Newton và rồi cả Einstein mới thấy sự huyền diệu đằng sau đó.  "Máu và nước mắt của những người đấu tranh vẫn rơi", "giúp dân đoàn kết biểu tình", "nung nấu lòng tin", "khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh" vẫn diễn ra hàng ngày... nhưng nếu PT CĐVN không đóng được vai trò của "Newton", thì phải đợi một phong trào lý tưởng như trong mơ vậy.   Và cách duy nhất để đi tìm con đường, phong trào, lãnh tụ lý tưởng trong mơ là..... tiếp tục ngủ, ngủ mãi!

    Nếu CĐVN là một cái bẫy của ĐCSVN giăng, thì nó là một con dao hai lưỡi đối với tất cả.  Biến CĐVN thành phong trào mở không lãnh tụ, không tổ chức vô hình trung sẽ vô hiệu hóa cái lưỡi dao có lợi cho chính quyền.  Nếu nói người CS là ma mãnh mà lánh né hoài, không mắc bẫy này cũng mắc bẫy hỏa mù thôi.  Không có khả năng đi nước cờ đầu, chỉ còn nước tương kế tựu kế.  Chẳng lẽ trông chờ thằng Mỹ?  Thằng Mỹ đang muốn hợp tác với bác Dũng để đổi màu XHCN làm kinh tế đấy.  Nó có lợi gì khi hợp tác với phe Dân Chủ đâu, nên cứ cầm hơi "nhân quyền" cho qua ngày, làm theo status quo.

    Một vài điều tôi đang suy nghĩ đến:

    (1) Dân trí bây giờ chỉ là giúp dân và lãnh đạo ngộ ra con đường tuyệt vọng trong kinh tế tư bản đỏ thôi.  Đất nước không có gì ngoài tài nguyên và sức lao động.  Phát triển kinh tế sẽ phải trả giá bằng hai thứ này vì kinh tế XHCN không có cách rút tiền từ túi ngoại bang.  Tư Bản Ngoại Bang và Tư Bản Đỏ sẽ biến tất cả sức lao động nông nghiệp thành lao động công nghiệp để có thể ăn hai đầu (bóc lột lao động và cướp đất sinh nhai).  Giúp nhau có được tự tin để đoàn kết lại đòi quyền sống.  Đừng hiểu mục tiêu dân trí của PT như mục tiêu dân trí cao cả của phong trào Duy Tân hay Fukuzawa.  Chúng ta đã đánh mất cơ hội đó rồi.  Nhiều người nghĩ rằng cứ cho dân lo cạp đất ăn thì họ không nghĩ đến chính trị.  Cứ cái đà phát triển và bòn rút này, đất cũng không còn để mà cạp.  Khi đó họ sẽ vùng dậy và máu đổ, những người cơ hội chính trị sẽ dễ ăn theo hơn (trong đó có TQ).

    (2) Cần dịch và nghiên cứu về Odious Debts, giúp mọi người đang hướng về một hình thức XH mới hiểu được sự khác biệt giữa nợ quốc gia (national debt) và nợ chính quyền củ (regime debt) cùng những điều kiện trong luật Quốc Tế và khả năng thoát nợ (rất nhỏ) sau này. 

    (3) Ngoài CĐVN, hiện thời chỉ còn con đường trong mơ, con đường nhờ Mỹ, và con đường bạo động.

    (4) Nếu VN (NN CS hay phe cách mạng Dân Chủ) lệ thuộc quá nhiều vào Mỹ, có gì đảm bảo họ sẽ không bán đứng chúng ta lần nữa nếu TQ đề nghị Mỹ "nhả" VN ra lần nữa để giải nợ kinh tế (tất nhiên là k công khai mà bằng nhiều hình thức underwriting companies/investor groups/dark liquidity pool/Short position stocks)

    (5) CĐVN xảy ra ngay lúc TQ & Mỹ/NN-CSVN làm nóng vấn đề với việc công bố chủ quyền Hoàng Sa / Trường Sa trong luật biển đảo.  Sự việc có thể ngã về 1 phía và có lợi cho TQ khi mọi người lo choảng nhau chí choé.  Hoặc ngã về phía khác và có lợi cho ĐCSVN nếu nhắm mắt đút đầu vào một phong trào có tổ chức.  Khi chiến tranh Biển Đông xảy ra (nhất định sẽ vào đúng thời điểm), ĐCSVN và QĐVN sẽ 1 lần nữa dẫn đầu quần hùng chống TQ với sự trợ giúp của Mỹ và nắm quyền tiếp, cũng như khi xưa chống Pháp với sự trợ giúp của TQ

    (blog cá nhân, viết lảm nhảm và hoang tưởng thôi... mình là kẻ vô danh tiểu tốt... ngây thơ chính trị... biết gì...  CĐVN nếu ai k cần, thì cứ vũ như cẩn đi.  Chỉ thấy tội cho 3 người.)

    22/6/12
    KD

    :)

    Đúng là đến ngớ ngẫn! Giống như bảo con thuyền buồm rằng mày cứ chạy cho tao, cho dù không cần gió!

    Nhát thì cũng nhát vừa vừa cho bà con nhờ! Đây đúng là "phong trào" kiểu VN: phong trào hát karaoke, phong trào nuôi trùn, nuôi đỉa, trồng mía chặt rừng, đào đất nuôi cá...phong trào nhà nhà thi hoa hậu, và còn biết bao nhiêu phong trào nổi lên như lửa rơm và rồi tàn lụi như đom đóm!!!

    Ôi, dân VN tôi thật tội nghiệp!

    unknown viết:
    :)

    Đúng là đến ngớ ngẫn! Giống như bảo con thuyền buồm rằng mày cứ chạy cho tao, cho dù không cần gió!

    Nhát thì cũng nhát vừa vừa cho bà con nhờ! Đây đúng là "phong trào" kiểu VN: phong trào hát karaoke, phong trào nuôi trùn, nuôi đỉa, trồng mía chặt rừng, đào đất nuôi cá...phong trào nhà nhà thi hoa hậu, và còn biết bao nhiêu phong trào nổi lên như lửa rơm và rồi tàn lụi như đom đóm!!!

    Ôi, dân VN tôi thật tội nghiệp!

    Vâng, nhưng có những nhóm người đến đom đóm cũng không tạo ra được, tàn tro cũng không giữ được, chỉ còn sót lại một đống tàn... dư. Khổ thân.

    unknown viết:
    :)

    Đúng là đến ngớ ngẫn! Giống như bảo con thuyền buồm rằng mày cứ chạy cho tao, cho dù không cần gió!

    Nhát thì cũng nhát vừa vừa cho bà con nhờ! Đây đúng là "phong trào" kiểu VN: phong trào hát karaoke, phong trào nuôi trùn, nuôi đỉa, trồng mía chặt rừng, đào đất nuôi cá...phong trào nhà nhà thi hoa hậu, và còn biết bao nhiêu phong trào nổi lên như lửa rơm và rồi tàn lụi như đom đóm!!!

    Ôi, dân VN tôi thật tội nghiệp!

    Đọc ở DL và x-càfe, bác unknown đi làm việc nhiều nơi từ Mỹ cho đến VN.
    Nhưng có vẻ như bác unknown chưa nắm vững SMART criteria và cách tổ chức công việc phù hợp với những nhân viên mình đang có trong tay
    Họ có nhát đi nữa thì phải tổ chức phong trào sao cho thúc đẩy từng bước hơn là đại nhảy vọt cho vỡ mặt, gãy chân ?

    Liệu cơm gắp mắm và đồng thời tìm cách cải thiện có nhiều thịt cá thì hay hơn là nhịn đói

    Bác unknown tuy du lịch nhiều nơi để làm việc nhưng có lẽ bác chưa làm việc cho các công ty nhỏ và rất nhỏ bao giờ. Bác unknown chịu khó vào làm việc cho các công ty nhỏ và rất nhỏ sẽ nhận thấy ngay những đòi hỏi như ở các công ty lớn sẽ hoàn toàn khác. Hoặc bác bỏ việc làm để đi lãnh welfare hoặc bác phải thích ứng với nó và tìm cách cải thiện (giả sử trong môi trường kinh tế khó khăn cho nhảy việc)

    Liệu cơm gắp mắm và đồng thời tìm cách cải thiện viết:
    unknown viết:
    :)

    Đúng là đến ngớ ngẫn! Giống như bảo con thuyền buồm rằng mày cứ chạy cho tao, cho dù không cần gió!

    Nhát thì cũng nhát vừa vừa cho bà con nhờ! Đây đúng là "phong trào" kiểu VN: phong trào hát karaoke, phong trào nuôi trùn, nuôi đỉa, trồng mía chặt rừng, đào đất nuôi cá...phong trào nhà nhà thi hoa hậu, và còn biết bao nhiêu phong trào nổi lên như lửa rơm và rồi tàn lụi như đom đóm!!!

    Ôi, dân VN tôi thật tội nghiệp!

    Đọc ở DL và x-càfe, bác unknown đi làm việc nhiều nơi từ Mỹ cho đến VN.
    Nhưng có vẻ như bác unknown chưa nắm vững SMART criteria và cách tổ chức công việc phù hợp với những nhân viên mình đang có trong tay
    Họ có nhát đi nữa thì phải tổ chức phong trào sao cho thúc đẩy từng bước hơn là đại nhảy vọt cho vỡ mặt, gãy chân ?

    Liệu cơm gắp mắm và đồng thời tìm cách cải thiện có nhiều thịt cá thì hay hơn là nhịn đói

    Bác unknown tuy du lịch nhiều nơi để làm việc nhưng có lẽ bác chưa làm việc cho các công ty nhỏ và rất nhỏ bao giờ. Bác unknown chịu khó vào làm việc cho các công ty nhỏ và rất nhỏ sẽ nhận thấy ngay những đòi hỏi như ở các công ty lớn sẽ hoàn toàn khác. Hoặc bác bỏ việc làm để đi lãnh welfare hoặc bác phải thích ứng với nó và tìm cách cải thiện (giả sử trong môi trường kinh tế khó khăn cho nhảy việc)

    Bác có thấy câu bôi đậm ở trên của bác hoàn toàn đối nghịch với ý tác giả bài viết không? Tác giả có ý cứ việc hô hào, viết bài suông để tạo nên phong trào, chứ đừng đứng ra lập một tổ chức phía sau của một phong trào!!!

    Đó là nghịch lý mà tôi muốn nói đến! Kiểu cầu khẩn kiểu "cầu may" hay "tay không bắt giặc" thì một phong trào như thế này liệu có khởi động được hay không, chứ chưa nói đến chuyển động!

    unknown viết:
    :)

    Đúng là đến ngớ ngẫn! Giống như bảo con thuyền buồm rằng mày cứ chạy cho tao, cho dù không cần gió!

    Nhát thì cũng nhát vừa vừa cho bà con nhờ! Đây đúng là "phong trào" kiểu VN: phong trào hát karaoke, phong trào nuôi trùn, nuôi đỉa, trồng mía chặt rừng, đào đất nuôi cá...phong trào nhà nhà thi hoa hậu, và còn biết bao nhiêu phong trào nổi lên như lửa rơm và rồi tàn lụi như đom đóm!!!

    Ôi, dân VN tôi thật tội nghiệp!

    Bác unknown phang quá tay, vì đã có định kiến chăng? Từ chỉ trích một ý kiến trong bài viết về phong trào rồi thuận tay vả ngay vào mặt phong trào!

    Cám ơn bác unknown đã để tâm đến cái post của tôi. Một câu hỏi của bạn mythanh cũng đã khiến tôi suy nghĩ cả ngày và dùng vài giờ để viết. Tôi nghĩ bác chỉ sẵn tay viết vài câu chứ chưa suy nghĩ nhiều về những gì tôi viết. Nhưng ít ra, bác cũng đã chứng minh được một điều tôi đề cập đến.

    Với một ý kiến được trình bày công khai trong một forum, sẽ có người hiểu, sẽ có người không hiểu. Trong số những người hiểu, sẽ có người đồng cảm, sẽ có người phản đối. Trong số người đồng cảm, sẽ có người tìm cách khai triển nó. Trong số người khai triển nó, nếu vẫn còn chấp nhận được, những người có khả năng sẽ sử dụng nó. Điều hay ở đây là PT không phải một tổ chức, tôi không cần mất nhiều thời gian tranh cãi để có được sự đồng thuận của tất cả. Tôi cũng không cần phải tạm gác mục tiêu qua một bên để tranh đấu, leo trèo lên địa vị cao trong tổ chức để tiếng nói của mình được nhiều người nghe theo như một mệnh lệnh. Vì tính công khai minh bạch, tôi cũng khó dùng quyền lực, vật chất, và kiến thức áp đảo suy nghĩ của người khác. Tự những người đang quan tâm (bạn đọc) sẽ có nhận định riêng của họ. Họ sẽ nhận ra ai góp ý trong tinh thần xây dựng, trách nhiệm, ai phát biểu theo cảm tính.

    Phong trào Dân Báo (DB) và phong trào Dân Chủ cho Việt Nam (DCCVN) nào có ai tổ chức, nhưng tính đến bây giờ con số cá nhân, tổ chức, nhóm, hội, đảng phái trong hai phong trào đó khó có thể đếm hết trong nhất thời. ĐCS và các thành phần trung thành với XHCN, ĐCS cũng có phần trong đó, dù chỉ là định hướng. Tuy có nhiều người phải vướng vòng lao lý, mang hệ lụy vào thân, nhưng hai phong trào này đã góp phần xây dựng xã hội dân sự và cách suy nghĩ của rất nhiều người. Nó cũng đã giúp nhiều người trẻ trưởng thành trong tư tưởng chính trị cũng như giúp nhiều người nhận ra sự thật và giả dối.

    Trong ý kiến tôi nêu ra, tôi nói không cần tổ chức là đối với phong trào mà thôi. Ai có gan đứng ra tổ chức ở tầng của PT thì càng tốt chứ, nhưng họ sẽ là những người nhà nước độc tài sẽ xử lý trước. Còn như họ vô sự, họ sẽ bị sự nghi kỵ trong chúng ta xử lý. Xem ra cũng chẳng tốt đến đâu trong lúc này. Trong hoạt động khi các thành viên phong trào vì nhu cầu “giữ bí mật” hay “tổ chức”, họ toàn toàn có thể tự do thành lập nhóm, hội, tổ chức, đảng phái ở giai đoạn ngắn để làm việc hay lâu dài để bước vào chính trường của xã hội mới như một đoàn thể. Ở một góc nhìn, người ta có thể nói đây là sự thiếu trách nhiệm, gắp lửa bỏ tay người của người khởi xướng. Nhưng ở một khía cạnh khác, nếu là một phong trào mở không tổ chức, CĐVN bắt buộc những người hưởng ứng phải có trách nhiệm với những điều mình làm, sẵn sàng đối diện với hậu quả của việc mình làm, nó bức bách mọi người phải cân nhắc và suy nghĩ cặn kẽ trước khi đưa vào hành động một điều gì vì nó không thể bảo đảm sẽ bảo vệ được những thành viên của nó. Cho nên, đây không phải là con đường cho ai chưa góp phần đã lo nghĩ đến bị tranh công, chưa tìm hiểu đã vội nghi kỵ bài trừ, chưa biết đặt mục tiêu chung trên mục đích cá nhân của tổ chức mình, chưa tham gia nhưng muốn biết phong trào sẽ bảo vệ họ bằng cách nào. Vì cách mời của bác Lê Thăng Long vào một số chức vụ mang tính chất tổ chức, nên tôi mới đề nghị nó hãy là một phong trào mở.

    CĐVN sẽ không là một con đường cho những người được ăn cả, ăn theo, ngã thì đổ trách nhiệm cho người khác. Những người khởi xướng nó, nếu có cơ may ra khỏi tù và lập Đảng/nhóm của họ, thì Đảng/nhóm đó cũng chỉ là một trong vô số thành viên của phong trào. Vì là một phong trào mở, những người không phải thành viên của các tổ chức, đảng phái chính trị vẫn có thể góp phần. Vì nó là phong trào mở, nó sẽ là môi trường cạnh tranh công bằng cho các tổ chức chính trị để gia tăng uy tín, tạo chổ đứng vững chắc trong môi trường chính trị sau này. Vì mục đích của nó nhân bản, hướng về lợi ích dân tộc, sẽ có rất nhiều người quan tâm. Tính công khai minh bạch của nó sẽ giúp giảm đi những sự mưu toan chước quỷ dơ bẩn trong chính trị. Nó sẽ khác với PT DB ở chổ nó không bị gò bó trong Mạng Toàn Cầu mà thôi. Và nó sẽ hơn PT DCCVN ở chổ nó không có quá nhiều mục đích chính trị lẫn lộn như tiêu diệt ĐCSVN, xóa cờ Đỏ dựng cờ Vàng, đòi quyền lập Đảng, đòi XH Dân Chủ. Mục tiêu khai dân trí, chấn dân khí sẽ ép mọi người tập đi trước khi đòi chạy.... và bay. Một việc xưa nay được xem như là “tiệm tiến”, nhưng giờ đây có vẻ rất thiết thực. Nhưng con đường này có SỐNG CÒN hay không, nó có trọng UY TÍN trên QUYỀN và TIỀN hay không sẽ tùy vào những người quan tâm đến nó như chúng ta. Một con đường thượng tôn uy tín, danh dự... sẽ dẫn đến một XH tốt hơn CS (quyền) và Tư Bản (tiền). Quyền con người bao gồm quyền lập hội và quyền phát biểu chính kiến, con đường này rốt cuộc rồi cũng sẽ dẫn đến Dân Chủ Đa Nguyên.

    Người Việt cần thoát khỏi tư duy trông chờ lãnh tụ, giao chuyện cho người khác lo. Nó biến chúng ta thành những người thụ động, vô trách nhiệm. Khái niệm Dân Chủ đòi hỏi sự tích cực tham gia, bày tỏ chính kiến, bỏ phiếu bầu, và tinh thần trách nhiệm. Thành bại của CĐVN không nằm ở những người khởi xướng nó, không nằm ở những người tham gia nó, mà ở tất cả những người quan tâm đến nó (ở mọi tầng lớp).

    Tôi tin rằng VN muốn được hưng thịnh sẽ phải đối diện với ba cơn biến động: Kinh Tế, Chính Trị, Biển Đông. Tính cấp bách của Kinh Tế và Biển Đông sẽ dẫn đến tính cấp bách của Chính Trị. Thành phần cấp tiến trong ĐCS và QĐVN có hay không có CĐVN cũng sẽ góp phần đưa đất nước qua 3 cơn biến động này. CĐVN ở dạng phong trào mở giúp quân bình sân chơi chính trị để các đảng phái khác góp phần để sau này tham chính. Nếu để ĐCSVN và QĐVN độc quyền lãnh đạo nhân dân qua những cơn biến động này thì nếu không bị Tàu và Mỹ thao túng, thì cũng có thể còn lâu mới tiến đến Dân Chủ Đa Nguyên Đa Đảng. Lúc đó mọi người nên tự trách mình chứ đừng lôi bộ ba Thức-Định-Long ra chửi như đang chửi Hồ Chí Minh và ĐCSVN.

    CĐVN là một đề tài lớn có liên quan đến những vấn đề quan trọng với đất nước, con người. Nó cũng chứa đựng nhiều tâm huyết trong đó. Thiển nghĩ nếu có ai chưa thấy nó hoàn chỉnh, lý tưởng, thì cũng nên để tâm và bỏ chút thời gian góp ý trong tinh thần xây dựng xem nó có thể cải thiện cho tốt hơn không, có thể uyển chuyển cho phù hợp với tình thế gò bó và những lo toan của người dân VN hiện nay không? Thuyền buồm cũng có thể đi ngược gió chứ không đợi gió thổi hướng nào đúng ý mình rồi mới giương lên đi theo hướng đó. Ý kiến của tôi sẽ là 1 trong nhiều ý kiến sẽ xuất hiện sau này. Tôi biết nó có phần lý tưởng hơn thiết thực. Nhưng những đường lối chính trị theo tổ chức, theo hoạt động bí mật xưa đã làm được gì ngoài tạo ra một thế hệ đầy hoài nghi và sợ nói đến chính trị như sợ ma. Nếu ý kiến không thích nghi, không sử dụng được, thì cái post này sẽ bị trôi vào quên lãng mà thôi. Nhưng hy vọng bạn đọc không vì nó mà bôi xấu, dè bỉu cả CĐVN.

    Ai nghĩ sao tôi không biết, chứ riêng tôi, tôi cho rằng PT CĐVN đã được khởi động. Nó sẽ hoạt động như thế nào thì còn tùy vào tất cả chúng ta. Một PT cho dân, vì dân... nếu không để cho dân định đoạt số phận của nó, hướng đi của nó... thì nghe giống Nhà Nước Nhân Dân quá. Lúc đó, sẽ có nhiều người nghi kỵ hơn.

    Một số đề tài tôi đang nghĩ đến khi viết cái post này:
    (1) flash mob vs. tổ chức.
    (2) hình thức hoạt động phân phối (distributed operations) khi mọi người có đầy đủ thông tin cũng như quyền quyết định so với hình thức hoạt động có tổ chức theo hệ thống (organized central operation) khi chỉ cần một số người biết chuyện, số còn lại chỉ làm theo lệnh, nghe hô hào.
    (3) Phong trào kháng Tùy của nhiều cánh nghĩa quân và sự nghiệp lập nhà Đường của Lý Thế Dân vào những năm cuối của thập niên 610.

    24/6/12
    KD.

    Cám ơn anh KD. Những ý kiến của anh rất đáng suy nghĩ và là một trong các cách thiết thực để khai triển cho thực tế PTCĐVN.

    Tham gia viết lách cũng như đọc/tham khảo nhiều bài viết ở x-cafe, và Dân Luận, tôi có vài kết luận như sau:

    - Chúng ta đang viết những đề tài quá sâu, quá cao mà không chịu tìm hiểu và nhận biết được bản chất của từng công dân VN đang ở mức hay trình độ nào.

    - Như một tòa nhà cao tầng, cho dù kiến trúc đẹp đến mức nào, cũng không thể được xây hay tồn tại bởi những viên gạch rỗng đầy khiếm khuyết.

    - Nhiều người viết đang không hiểu hay bỏ lơ yếu tố then chốt là từng công dân VN phải tự thay lối sống ích kỷ, hưởng thụ hiện nay, hoàn thiện từng cá nhân, lớn hơn là đơn vị gia đình của họ, trước khi kêu gọi họ làm những điều gì lớn lao cho đất nước.

    - Thay vì kêu gọi hết phong trào này đến phong trào kia, hãy khuyến khích đàn ông VN bớt ăn nhậu, bớt gái gú, bớt đấu tranh chém giết lẫn nhau để ngoi lên. Thay vào đó, hãy dành thời gian nhậu nhẹt để ăn bữa cơm tối với con, dạy cho nó làm bài tập, và để tâm chăm sóc người bạn đời của mình.

    - Hãy kêu gọi những người phụ nữ VN bớt ích kỷ, yêu cầu chồng mình phải "ăn" theo kiểu "hy sinh đời bố, củng cố đời con," để dành tiền cho nó du học. Hãy khuyến khích những người phụ nữ VN bớt ích kỷ lúc nào cũng chỉ nghĩ đến con mình là nhất, nuông chiều đám con nít đến mức hư hỏng như hiện nay.

    Khi nào người Việt trong nước làm được những chuyện căn bản như trên, khi bản thân của đa số mỗi cá nhân và đơn vị gia đình trở nên tốt đẹp hơn, lành mạnh hơn, thì lúc ấy chúng ta hãy nghĩ đến kêu gọi họ làm những việc lớn lao hơn.

    Còn với hiện trạng như bây giờ, khi đa số người dân VN không thể đi thẳng đường, giành nhau chen lấn từng tấc đất khi đi ra đường, thì hãy tạm ngưng kêu gọi và huyễn hoặc bản thân chúng ta.

    Hãy nhận thức được mức độ thấp kém mà văn hóa Việt đã đi xuốngtừ 1975 cho đến bây giờ! Phải chấp nhận và nhận thức được điều này thì chúng ta mới có thể biết được rằng bước đầu tiên cần phải làm là khuyến khích bản thân của mỗi người Việt, mỗi gia đình người Việt thay đổi văn hóa sống tồi bại, ích kỷ hiện nay để trở nên những công dân hay cá nhân tốt hơn, một gia đình hạnh phúc hơn. Một xã hội tốt hơn chỉ có thể được xây dựng từ những cá nhân, những đơn vị gia đình tốt đẹp hơn.

    Hãy khiêm tốn và nhìn nhận rằng, văn hóa VN và tâm tính con người VN có quá nhiều khiếm khuyết, thua xa những dân tộc láng giềng như Căm Bốt, Lào, Miến, Thái...và thậm chí cả kẻ thù "truyền kiếp" là người Trung Quốc.

    Phải hiểu được rằng, nước VN dù có thể có một cuộc sống vật chất tương đối đỡ hơn tí đỉnh hay ngang bằng với những nước tuột hậu kể trên, nhưng về đời sống tinh thần nói chung của toàn xã hội/cả dân tộc thì đang ở đáy sâu của sự đau khổ.

    Phải thay đổi tâm tính của mỗi con người VN trước đã, hãy làm cho họ nhận thức biết được thế nào là "xấu hổ, lòng tự trọng là gì" trước khi yêu cầu họ làm gì to lớn hơn.

    Chỉ khi nào mỗi con người VN trong nước nhìn vào tấm gương mỗi buổi sáng, nhận thức được tầm mức thấp kém của quốc gia và của bản thân họ trước những quốc gia khác (kể cả những nước láng giềng còn yếu kém về kinh tế) và công dân của những nước khác, thì khi đó họ mới có được động lực thay đổi bản thân và gia đình họ.

    Còn như hiện nay, đa số người dân VN trong nước (đặc biệt là giới đàn ông) hình như đã mất khả năng biết xấu hổ, biết cái gì gọi là "nhục", biết cái gì gọi là "lòng tự trọng."

    Và họ cần phải học từ đầu những điều căn bản này của một con người và của một công dân!

    unknown viết:
    Hãy nhận thức được mức độ thấp kém mà văn hóa Việt đã đi xuốngtừ 1975 cho đến bây giờ! Phải chấp nhận và nhận thức được điều này thì chúng ta mới có thể biết được rằng bước đầu tiên cần phải làm là khuyến khích bản thân của mỗi người Việt, mỗi gia đình người Việt thay đổi văn hóa sống tồi bại, ích kỷ hiện nay để trở nên những công dân hay cá nhân tốt hơn, một gia đình hạnh phúc hơn. Một xã hội tốt hơn chỉ có thể được xây dựng từ những cá nhân, những đơn vị gia đình tốt đẹp hơn.

    Unknown nói rất đúng là văn hóa Việt đã đi xuống từ 1975 đến nay và đề ra giải pháp cũng đúng là cá nhân phải tự chấn chỉnh trước khi đòi hỏi xã hội phải thay đổi.

    Nhưng cũng từ nhận xét của Unknown, phải chăng chính một thể chế chính trị tước đoạt quyền tham gia vào các quyết định lớn của xã hội như lựa chọn người đại diện ( từ khu phố lên đến Quốc hội), tước bỏ tiếng nói phản ánh sự thật (báo chí tự do), tước đoạt quyền lập hội (hội của những con người cùng chung một ước mơ sẽ có tác dụng giáo dục lớn tới nhân cách) và nhiều sự tước đoạt khác đã khiến văn hóa người Việt như hiện nay?

    Khi người ta không còn được tham gia vào các quyết định xã hội, người ta sẽ có khuynh hướng trở về với cái lợi trước mắt, ích kỷ trong từng hành vi miễn là được lợi hơn người. Các tệ nạn phải chăng xuất phát từ đây?
    Vì thế, phải chăng là giải pháp mà Unknown muốn phát động sẽ là bất khả thi trong một môi trường chính trị hiện tại?

    Lịch sử các dân tộc cho thấy, phong hóa của một dân tộc gắn liền với nền chính trị của dân tộc đó. Một nền chính trị khuyến khích sự tham gia của công dân với tiếng nói đa chiều của mình luôn có tác dụng cải biến xã hội để các cá nhân trở nên văn minh hơn.
    Do vậy, xét theo luận điểm trên thì một phong trào chấn dân khí sẽ là khởi điểm cho mọi thay đổi theo hướng tốt đẹp. Tất nhiên đường sẽ còn dài nhưng muốn thay đổi trong hòa bình thì chúng ta phải chấp nhận trải qua đường dài.

    Có một vài điểm trong lý luận của bác Unknown mà tôi thấy còn "lấn cấn."

    unknown viết:
    Tham gia viết lách cũng như đọc/tham khảo nhiều bài viết ở x-cafe, và Dân Luận, tôi có vài kết luận như sau:

    - Chúng ta đang viết những đề tài quá sâu, quá cao mà không chịu tìm hiểu và nhận biết được bản chất của từng công dân VN đang ở mức hay trình độ nào.

    - Như một tòa nhà cao tầng, cho dù kiến trúc đẹp đến mức nào, cũng không thể được xây hay tồn tại bởi những viên gạch rỗng đầy khiếm khuyết.

    - Nhiều người viết đang không hiểu hay bỏ lơ yếu tố then chốt là từng công dân VN phải tự thay lối sống ích kỷ, hưởng thụ hiện nay, hoàn thiện từng cá nhân, lớn hơn là đơn vị gia đình của họ, trước khi kêu gọi họ làm những điều gì lớn lao cho đất nước.

    - Thay vì kêu gọi hết phong trào này đến phong trào kia, hãy khuyến khích đàn ông VN bớt ăn nhậu, bớt gái gú, bớt đấu tranh chém giết lẫn nhau để ngoi lên. Thay vào đó, hãy dành thời gian nhậu nhẹt để ăn bữa cơm tối với con, dạy cho nó làm bài tập, và để tâm chăm sóc người bạn đời của mình.

    Tôi không rõ bác Unknown dựa vào "lý thuyết" nào để cho rằng với cách sống hiện nay của người VN ở trong nước thì khó mà thành công trong việc xây dựng một xả hội tốt đẹp hơn.

    Không biết bác căn cứ vào đâu để cho rằng đàn ông ở trong nước uống rượu nhiều quá (bác dùng chử nhậu). Theo thồng kê của tồ chức WHO thì người Việt trong nước uống rượu còn thua xa người . . . Mỹ, mà nước Mỹ vẩn . . . phát triển đấy thôi. Theo thống kê thì tính bình quân mổi đầu người trên 15 tuổi ở Mỹ uống gần hơn 9 lít rượu mỗi năm, còn ở VN thì chỉ có chưa tới 4 lít (nguồn: http://en.wikipedia.org/wiki/List_of_countries_by_alcohol_consumption). Trước đây Mỹ củng có thời gian cấm rượu, nhưng cấm không nổi đành phải . . . cho uống lại.

    Bộ Tư pháp Hoa Kỳ thống kê cho thấy ở Mỹ hàng năm có khoảng 75,000 người chết vì rượu và thiệt hại kinh tế do nạn uống ruơu gây ra cho mổi năm là 184 tỷ đô la (nguồn: http://www.udetc.org/documents/Drinking_in_America.pdf). Vợ tổng thống Ford củng bị bệnh nghiện rượu, ông nội tổng thống Kennedy là tay tổ buôn rượu lậu, và cả gia đình nhà Kennedy vừa mắc chừng nghiên rượu lần nghiền ma tuý, thế mà cả gia đình nhà Kennedy đả có nhửng đóng góp đáng kể cho sự phát triển dân chủ và bình đảng ở Mỹ.

    Không có thống kê về VN nên không rỏ thiệt hại về rượu ở VN thế nào.

    Trích dẫn:
    Hãy kêu gọi những người phụ nữ VN bớt ích kỷ, yêu cầu chồng mình phải "ăn" theo kiểu "hy sinh đời bố, củng cố đời con," để dành tiền cho nó du học. Hãy khuyến khích những người phụ nữ VN bớt ích kỷ lúc nào cũng chỉ nghĩ đến con mình là nhất, nuông chiều đám con nít đến mức hư hỏng như hiện nay.

    Bác muốn kêu gọi phụ nủ VN hảy bớt ích kỷ. Bác có bằng chứng nào cho thấy phụ nử VN ích kỷ? Theo tôi thấy thì các sách vở nói về con người VN đều cho rằng do truyền thống nho (Khổng) giáo, phụ nử ở VN bị thua thiệt so với đàn ông, và hy sinh là một đức tính cao quí nơi đại đa số đàn bà ở VN, nhất là các phụ nử ở thôn quê, vẩn sống theo thống gia đình cũ.

    Trích dẫn:
    Hãy khiêm tốn và nhìn nhận rằng, văn hóa VN và tâm tính con người VN có quá nhiều khiếm khuyết, thua xa những dân tộc láng giềng như Căm Bốt, Lào, Miến, Thái...và thậm chí cả kẻ thù "truyền kiếp" là người Trung Quốc.

    Phải hiểu được rằng, nước VN dù có thể có một cuộc sống vật chất tương đối đỡ hơn tí đỉnh hay ngang bằng với những nước tuột hậu kể trên, nhưng về đời sống tinh thần nói chung của toàn xã hội/cả dân tộc thì đang ở đáy sâu của sự đau khổ.

    Bác có bằng chứng nào cho các phát biểu trên đây? Làm sao bác biết "văn hoá" người VN thua xa các nước khác? Bác lấy gì để đo "văn hoá" mà so sánh?

    Trích dẫn:
    Phải thay đổi tâm tính của mỗi con người VN trước đã, hãy làm cho họ nhận thức biết được thế nào là "xấu hổ, lòng tự trọng là gì" trước khi yêu cầu họ làm gì to lớn hơn. Còn như hiện nay, đa số người dân VN trong nước (đặc biệt là giới đàn ông) hình như đã mất khả năng biết xấu hổ, biết cái gì gọi là "nhục", biết cái gì gọi là "lòng tự trọng

    Cái này thì bác nói quá theo cảm tính. Bác có bằng chứng nào cho thấy "đa số" (tức là phải trên 50%) đàn ông ở VN không còn biết xấu hổ? Bác lầy gì để đo "khả năng biết xấu hổ" của đa số đàn ông ở trong nước? Bác nghĩ là nhửng chính khách ở Hoa Kỳ đều biết xấu hổ hết sao? Hứa trong muà bầu cử, rồi lơ luôn có phải là không biết xấu hổ không?

    Một khi các tiền đề mà bác đưa ra không đúng với thực tế, thì các "phương án" của bác sẽ bị coi là không có căn bản.

    Trích dẫn:
    Không biết bác căn cứ vào đâu để cho rằng đàn ông ở trong nước uống rượu nhiều quá (bác dùng chử nhậu).

    Bác Tran Thi Ngư, unknown, ...

    Ngoài đề một chút về PT CĐVN nhưng cũng liên quan xa gần.
    Nhậu không hẳn là uống rượu nhiều, có khi chỉ là phá mồi vì chỉ ăn và tán dóc là chính

    Tôi có đọc một bài báo nói đại ý bạn ở khu nào, người ta có thể đoán được phần nào sự thành công trong học vấn của con bạn. Bạn ở khu dơ bẩn, mất trật tự, ... có nhiều khả năng con bạn kém thành công về học vấn hơn là bạn ở khu trật tự, sạch sẽ. Bài báo chỉ nói về kết quả học vấn chứ không đề cập đến việc làm và gia đình. Bài báo này cũng giống như bà mẹ nào đó hồi xưa dọn nhà nhiều lần để con chuyên tâm học hơn

    Vấn đề mà tôi quan sát ở VN, không phải là do uống rượu nhiều đâu bác Ngự. Mà là sự tụ tập thường xuyên để ăn uống bù khú, ở ngoài gia đình thì đúng hơn.
    Ở mấy khu đông người gốc bắc Phi, họ là hồi giáo không uống rượu (tôi biết có người uống lén và uống nhiều). Bác Ngự có thể thấy họ tụ tập cả ngày uống trà ngâm lá húng bạc hà, nói chuyện cả ngày, là biết ngay họ thất nghiệp, không lo học hành. Trong số họ có cả người lớn tuổi thì tôi không tính vào việc học hành, làm việc

    Tran Thi Ngự viết:
    Có một vài điểm trong lý luận của bác Unknown mà tôi thấy còn "lấn cấn."
    unknown viết:
    Tham gia viết lách cũng như đọc/tham khảo nhiều bài viết ở x-cafe, và Dân Luận, tôi có vài kết luận như sau:

    - Chúng ta đang viết những đề tài quá sâu, quá cao mà không chịu tìm hiểu và nhận biết được bản chất của từng công dân VN đang ở mức hay trình độ nào.

    - Như một tòa nhà cao tầng, cho dù kiến trúc đẹp đến mức nào, cũng không thể được xây hay tồn tại bởi những viên gạch rỗng đầy khiếm khuyết.

    - Nhiều người viết đang không hiểu hay bỏ lơ yếu tố then chốt là từng công dân VN phải tự thay lối sống ích kỷ, hưởng thụ hiện nay, hoàn thiện từng cá nhân, lớn hơn là đơn vị gia đình của họ, trước khi kêu gọi họ làm những điều gì lớn lao cho đất nước.

    - Thay vì kêu gọi hết phong trào này đến phong trào kia, hãy khuyến khích đàn ông VN bớt ăn nhậu, bớt gái gú, bớt đấu tranh chém giết lẫn nhau để ngoi lên. Thay vào đó, hãy dành thời gian nhậu nhẹt để ăn bữa cơm tối với con, dạy cho nó làm bài tập, và để tâm chăm sóc người bạn đời của mình.

    Tôi không rõ bác Unknown dựa vào "lý thuyết" nào để cho rằng với cách sống hiện nay của người VN ở trong nước thì khó mà thành công trong việc xây dựng một xả hội tốt đẹp hơn.

    Không biết bác căn cứ vào đâu để cho rằng đàn ông ở trong nước uống rượu nhiều quá (bác dùng chử nhậu). Theo thồng kê của tồ chức WHO thì người Việt trong nước uống rượu còn thua xa người . . . Mỹ, mà nước Mỹ vẩn . . . phát triển đấy thôi. Theo thống kê thì tính bình quân mổi đầu người trên 15 tuổi ở Mỹ uống gần hơn 9 lít rượu mỗi năm, còn ở VN thì chỉ có chưa tới 4 lít (nguồn: http://en.wikipedia.org/wiki/List_of_countries_by_alcohol_consumption). Trước đây Mỹ củng có thời gian cấm rượu, nhưng cấm không nổi đành phải . . . cho uống lại.

    Bộ Tư pháp Hoa Kỳ thống kê cho thấy ở Mỹ hàng năm có khoảng 75,000 người chết vì rượu và thiệt hại kinh tế do nạn uống ruơu gây ra cho mổi năm là 184 tỷ đô la (nguồn: http://www.udetc.org/documents/Drinking_in_America.pdf). Vợ tổng thống Ford củng bị bệnh nghiện rượu, ông nội tổng thống Kennedy là tay tổ buôn rượu lậu, và cả gia đình nhà Kennedy vừa mắc chừng nghiên rượu lần nghiền ma tuý, thế mà cả gia đình nhà Kennedy đả có nhửng đóng góp đáng kể cho sự phát triển dân chủ và bình đảng ở Mỹ.

    Không có thống kê về VN nên không rỏ thiệt hại về rượu ở VN thế nào.

    Trích dẫn:
    Hãy kêu gọi những người phụ nữ VN bớt ích kỷ, yêu cầu chồng mình phải "ăn" theo kiểu "hy sinh đời bố, củng cố đời con," để dành tiền cho nó du học. Hãy khuyến khích những người phụ nữ VN bớt ích kỷ lúc nào cũng chỉ nghĩ đến con mình là nhất, nuông chiều đám con nít đến mức hư hỏng như hiện nay.

    Bác muốn kêu gọi phụ nủ VN hảy bớt ích kỷ. Bác có bằng chứng nào cho thấy phụ nử VN ích kỷ? Theo tôi thấy thì các sách vở nói về con người VN đều cho rằng do truyền thống nho (Khổng) giáo, phụ nử ở VN bị thua thiệt so với đàn ông, và hy sinh là một đức tính cao quí nơi đại đa số đàn bà ở VN, nhất là các phụ nử ở thôn quê, vẩn sống theo thống gia đình cũ.

    Trích dẫn:
    Hãy khiêm tốn và nhìn nhận rằng, văn hóa VN và tâm tính con người VN có quá nhiều khiếm khuyết, thua xa những dân tộc láng giềng như Căm Bốt, Lào, Miến, Thái...và thậm chí cả kẻ thù "truyền kiếp" là người Trung Quốc.

    Phải hiểu được rằng, nước VN dù có thể có một cuộc sống vật chất tương đối đỡ hơn tí đỉnh hay ngang bằng với những nước tuột hậu kể trên, nhưng về đời sống tinh thần nói chung của toàn xã hội/cả dân tộc thì đang ở đáy sâu của sự đau khổ.

    Bác có bằng chứng nào cho các phát biểu trên đây? Làm sao bác biết "văn hoá" người VN thua xa các nước khác? Bác lấy gì để đo "văn hoá" mà so sánh?

    Trích dẫn:
    Phải thay đổi tâm tính của mỗi con người VN trước đã, hãy làm cho họ nhận thức biết được thế nào là "xấu hổ, lòng tự trọng là gì" trước khi yêu cầu họ làm gì to lớn hơn. Còn như hiện nay, đa số người dân VN trong nước (đặc biệt là giới đàn ông) hình như đã mất khả năng biết xấu hổ, biết cái gì gọi là "nhục", biết cái gì gọi là "lòng tự trọng

    Cái này thì bác nói quá theo cảm tính. Bác có bằng chứng nào cho thấy "đa số" (tức là phải trên 50%) đàn ông ở VN không còn biết xấu hổ? Bác lầy gì để đo "khả năng biết xấu hổ" của đa số đàn ông ở trong nước? Bác nghĩ là nhửng chính khách ở Hoa Kỳ đều biết xấu hổ hết sao? Hứa trong muà bầu cử, rồi lơ luôn có phải là không biết xấu hổ không?

    Một khi các tiền đề mà bác đưa ra không đúng với thực tế, thì các "phương án" của bác sẽ bị coi là không có căn bản.

    Please! Khi bác và những người khác tìm cách biện hộ cho những gì hiển thị đầy dẫy đang xảy ra tại VN, thì VN sẻ không bao giờ khá lên cả. Giờ này mà những ai vẫn đang tìm cách dùng thống kê ở VN để so sánh với thống kê ở Mỹ để biện minh, diễn giải cho một vấn đề gì, thì quả thật thì không còn gì để bàn cãi.

    Vâng, một bộ phận thanh niên (đa số) ở VN nghiện ăn nhậu, xem những cuộc nhậu bù khú là một trong những mục đích chính trong cuộc đời thanh xuân của họ.

    Nếu đến giờ này mà dân VN vẫn còn cái "tự ái rỏm" khi cho rằng đạo đức hay văn hóa người VN HIỆN NAY không thua kém những dân tộc thuộc nước láng giềng như tôi đã nêu ở bài viết trước, thì thôi cứ tự ru ngủ bản thân!

    Thưa bác, đại đa số đàn ông VN không biết xấu hổ khi họ chấp nhận câm miệng trước những điều nghịch lý đang xảy ra đối với họ nơi sở làm, ở trường lớp mà con họ đang theo học, những bạc đãi mà vợ hay cha mẹ của họ phải đối mặt tại nhà thương bệnh viện.

    Khi đàn ông trong nước dùng rượu để giải khuây nhằm quên đi cái nhục nghèo hèn hơn của quốc gia so với các nước lân bang, dùng những trò ăn chơi nhục dục gái gú để trốn tránh sự thật rằng VN đang bị chèn ép dần mòn bởi người láng giềng phương Bắc, hay dùng thái độ "mặc kệ nó" khi thấy kẻ mạnh ức hiếp kẻ yếu đuối ngoài đường phố, thì đó chính là những biểu hiện của những con người không biết xấu hổ!

    Hãy dừng biện hộ cho dân trong nước bằng cách dùng những thống kê láo toét vô nghĩa tại VN! Hãy đi ra đường phố SG, HN, Đà Nẵng, Qui Nhơn...và hàng trăm thành phố/thị trấn lớn nhỏ khác vào mỗi buổi chiều để xem thử đám thanh niên/trung niên VN đang làm gì? Có phải đai đa số đang quây quần bên gia đình, xem bài vở/chăm sóc cho con cái của mình hay đang quây quần bù khú say sưa khắp nơi, từ cao lâu sang trọng đến hàng cóc bình dân, từ đại gia cho đến anh công nhân xa xứ nghèo rớt mồng tơi?

    Hãy làm những cuộc tham khảo thực tế, xong hãy qua xứ Căm Bốt, Lào, Thái, Miến Điện...những nước rất gần với VN để xem giới thanh niên/trung niên của họ sống như thế nào!!!

    Đàn bà trong nước VN hiện nay hiện thân cho sự ích kỷ, rút vén cho gia đình nhưng bỏ mặc sự công bình cần thiết đối với xã hội xung quanh. Vâng, họ có thể nhịn tất cả cho con/cho chồng nhưng cũng đòi hỏi những ông chồng của mình phải bòn rút tất cả những gì mà những đấng lang quân của họ "có thể làm được" trong khả năng của họ. Không phải là đòi hỏi chồng của họ kiếm tiền bằng việc làm lụng và tạo ra của cải theo khả năng của họ mà là "ăn bẩn", ăn hối lộ, là nhũng nhiễu, là chèn ép kẻ yếu để bòn rút những đồng tiền vô lương!!! Đa số đàn bà VN bây giờ trong nước là thế, mặc kệ/làm ngơ cho chồng làm những việc thất đức, miễn sao đem tiền về xây nhà to cho họ ở, mua xe đẹp cho họ chạy, có tiền cho con du học...bất kể lẽ công bằng/tình bác ái!

    unknown viết:
    ...

    - Thay vì kêu gọi hết phong trào này đến phong trào kia, hãy khuyến khích đàn ông VN bớt ăn nhậu, bớt gái gú, bớt đấu tranh chém giết lẫn nhau để ngoi lên. Thay vào đó, hãy dành thời gian nhậu nhẹt để ăn bữa cơm tối với con, dạy cho nó làm bài tập, và để tâm chăm sóc người bạn đời của mình.

    - Hãy kêu gọi những người phụ nữ VN bớt ích kỷ, yêu cầu chồng mình phải "ăn" theo kiểu "hy sinh đời bố, củng cố đời con," để dành tiền cho nó du học. Hãy khuyến khích những người phụ nữ VN bớt ích kỷ lúc nào cũng chỉ nghĩ đến con mình là nhất, nuông chiều đám con nít đến mức hư hỏng như hiện nay.

    Khi nào người Việt trong nước làm được những chuyện căn bản như trên, khi bản thân của đa số mỗi cá nhân và đơn vị gia đình trở nên tốt đẹp hơn, lành mạnh hơn, thì lúc ấy chúng ta hãy nghĩ đến kêu gọi họ làm những việc lớn lao hơn.

    ...

    Bạn Unknown nói đúng lắm!!! Chúng ta không nên kêu gọi, phát động những phong trào to lớn, mà nên chú trọng vào các vấn đề thực tế, cần giải quyết trước mắt!!!

    Tuy nhiên, để giải quyết những tệ nạn bạn unknown đưa ra thì chúng ta có những khả năng, biện pháp nào???

    Sau khi suy nghĩ 1 hồi thì tôi thấy biện pháp hữu hiệu nhất là phải...phát động phong trào, vì nếu không thì cũng như thuyền buồm không có gió, nó không chạy!!! (phong là gió, trào thì chưa nghĩ ra?!) Có lẽ nó thuộc về phong cách của dân tộc ta, cái gì cũng phải có phong trào mới xong!?

    - Đối với tệ nạn nhậu nhẹt, ta phát động phong trào: Nói không với bia rượu!!!

    - Đối với tệ nạn gái gú, ta phát động phong trào: đàn ông Việt nam nói không với phụ nữ không phải vợ mình!!!. Phong trào cho chị em phụ nữ tất nhiên sẽ là: Nói không với đàn ông không phải chồng mình!!!

    - Nhưng vẫn còn thành phần đã trưởng thành mà chưa có gia đình, hay độc thân, hay có gia đình nay đã ly dị, sống độc thân vui khỏe thì sắp sếp vào phong trào nào???

    - Đối với phụ nữ Việt Nam đầy tính ích kỷ, bắt chồng phải "ăn bẩn", ta phát động phong trào: phong trào ăn chay!!!Nói không với tiền bạc không phải của mình (tức tham nhũng, quà cáp...)!!!

    - Đối với nhân viên chúng ta phát động phong trào: Nói không với Chef!!!

    - Đối với nhân dân nói chúng ta phát động phong trào: Nói không với chính quyền!!!

    ...v...v...và v...v...

    Mời các "kụ" bổ sung tiếp!!! Cố gắng sâu sát thực tế 1 chút, đừng có quá trừu tượng làm phong trào chết yểu!?

    unknown viết:

    Please! Khi bác và những người khác tìm cách biện hộ cho những gì hiển thị đầy dẫy đang xảy ra tại VN, thì VN sẻ không bao giờ khá lên cả. Giờ này mà những ai vẫn đang tìm cách dùng thống kê ở VN để so sánh với thống kê ở Mỹ để biện minh, diễn giải cho một vấn đề gì, thì quả thật thì không còn gì để bàn cãi.

    Tôi không biện hộ cho nhửng tiêu cực đang xảy ra ở VN.

    Tôi chỉ nói lý luận của bác không có cơ sở và không vửng chắc. Nhửng tiêu cực bác nêu ra không phải là nguyên nhân hay là lý do chính khiến đất nước VN không khá được. Khi nói đến vấn đề phát triển của một quốc gia ngày nay, người ta nói đền chính sách công (public policy) để ra bởi các chính phủ để hướng dần hành vi và hoạt động của người dân theo chiếu hướng phát triển đả hoach định. Lý luận của bác quyên hẳn vai trò của chính quyền, và thay vào đó trách cứ người dân đang phải chiụ đựng một chính quyền thối nát.

    Tôi xin đưa ra một thí dụ để làm rỏ hơn quan điểm của tôi: Hoa Kỳ là một nước có đủ thứ vần nạn xả hội nhưng chúng không phải là lý do khiến kinh tề Mỷ trì trệ và không phát triển được. Thứ nhất, nghiên cứu của WHO cho thấy Mỷ đúng đầu các nước (17 nước chọn trên thế giới) về tiệu thụ rượu, thuốc lá, và ma tuý (cần sa và cocaine): http://www.plosmedicine.org/article/info:doi/10.1371/journal.pmed.0050141

    Thứ hai, Hoa Kỳ có tỷ lệ trẻ em vị thành niên (dưới 20 tuổi) mang thai (teenage pregnancy) cao nhất trong các nước kỷ nghệ. Trẻ vị thành niên mang thai được coi là social problem vì nó tác hại tiêu cực đến sự phát triển thể lực, trí não và tương lai của các trẻ em được sanh ra bởi teen-parents và làm hao tốn công quỷ phải chi cho welfare. http://www.dosomething.org/tipsandtools/11-facts-about-teen-pregnancy

    Thứ ba, Nếu coi gia đình là rường cột của xã hội, thì Mỷ có tỷ lệ gia đình đổ vở rất cao: hơn 50% hôn nhân ở Mỷ kết thúc bằng ly dị. Về phương diện "đạo đúc" thì hơn 30% nhửng người đả lập gia đình thú nhận có ngoại tình (đàn ông nhiều hơn đàn bà). Trong hơn 10 năm qua, với sự phát triển của internet và các chatrooms, các vụ ngoại tình gia tăng và tỷ lệ ly dị củng gia tăng: http://www.examiner.com/article/adultery-statistics-on-cheating-spouses

    Thứ tư, Mỷ là nước có tỷ lệ bạo động (giết người) cao nhất trong các nước phát triển kỷ nghê (http://en.wikipedia.org/wiki/List_of_countries_by_intentional_homicide_rate), và Mỷ củng có ty lệ tù nhân cao nhất thế giới. Cứ 100,000 dân ở Mỷ thì có khoảng 750 người đang ngồi tù, trong khi ở Nhật là 50, và ở các nước Âu châu là 100-130 người. http://en.wikipedia.org/wiki/List_of_countries_by_incarceration_rate

    Mặc dù có các vấn nạn xả hội trên đây, nước Mỷ vẩn phát triển, và các nghiên cứu xả hội cho rằng các vần nạn ấy là hậu quả của sự phát triển không đồng đều ở nước Mỷ theo kiểu người ăn không hết, kẻ bòn không ra, chừ không phải là nguyên nhân làm cản trở sự phát triển của Mỷ.

    Trích dẫn:
    Đàn bà trong nước VN hiện nay hiện thân cho sự ích kỷ, rút vén cho gia đình nhưng bỏ mặc sự công bình cần thiết đối với xã hội xung quanh. Vâng, họ có thể nhịn tất cả cho con/cho chồng nhưng cũng đòi hỏi những ông chồng của mình phải bòn rút tất cả những gì mà những đấng lang quân của họ "có thể làm được" trong khả năng của họ. Không phải là đòi hỏi chồng của họ kiếm tiền bằng việc làm lụng và tạo ra của cải theo khả năng của họ mà là "ăn bẩn", ăn hối lộ, là nhũng nhiễu, là chèn ép kẻ yếu để bòn rút những đồng tiền vô lương!!! Đa số đàn bà VN bây giờ trong nước là thế, mặc kệ/làm ngơ cho chồng làm những việc thất đức, miễn sao đem tiền về xây nhà to cho họ ở, mua xe đẹp cho họ chạy, có tiền cho con du học...bất kể lẽ công bằng/tình bác ái!

    Khi bác chỉ nhìn thấy một số ít (phải nói là rất ít) nhửng người phụ nử ở thành thị mà bác cho là ích kỷ rồi nhân rộng để áp dụng cái nhìn của bác cho tất cả phụ nử ở Việt Nam là bác đả xỉ nhục phụ nử ở Việt Nam, nhất là đại đa số phụ nử ở thôn quê (chiếm 70% dân số VN).

    VN2006A viết:
    - Đối với tệ nạn nhậu nhẹt, ta phát động phong trào: Nói không với bia rượu!!!

    - Đối với tệ nạn gái gú, ta phát động phong trào: đàn ông Việt nam nói không với phụ nữ không phải vợ mình!!!. Phong trào cho chị em phụ nữ tất nhiên sẽ là: Nói không với đàn ông không phải chồng mình!!!

    . . .

    Hehe, ở Mỷ củng có phong trào "Say No to Drugs" từ thập kỷ 1980s do phu nhân Tổng Thống Nancy Reagan phát động. Sau hơn 30 năm, trình trạng dùng drugs (đa phần là marijuana) ở thanh thiếu không nhửng không giảm mà có khi còn gia tăng.

    Muốn người dân không dùng rượu hay ma tuý thì phải tìm hiểu các nguyên nhân (tâm lý hay xà hội) đưa đẩy đến chuyện hút hay nhậu. Drugs đả trở thành "youth culture" của Mỷ, thì làm sao mà "say No" được. Nhưng khi lớn lên, có nghề nghiệp, có gia đình, có trách nhiệm thì bớt dùng đi rất nhiều. Đa phần nhửng người dùng drugs và nghiện khi đả lớn thường là nhừng người thất bại trong cuộc sống.

    Chưa có các cuộc nghiên cưú kỷ lưởng nhưng có thể nhận thấy tham nhủng và cuộc sống bế tắc nằm trong nhửng nguyên nhân đưa đến việc nhậu nhẹt la cà sau giờ làm việc ở VN. Vì lý do tham nhửng, các hợp đồng làm ăn buôn bán thường được mặc cả và thoả thuận trên trên bàn tiệc hay bàn nhậu đưa đến thói quen "nhậu" sau giờ làm việc. Ngoài ra, khi người dân cảm thấy bất lực, bế tắc trước cuộc sống thì rượu hay ma tuý là phương tiện để giải toả tâm lý giúp quên đi các tiêu cực mà họ phải đối phó hàng ngày.

    Đờn ông hay đờn bà chỉ có thể "nói không" với người không phải là người phối ngẩu của mình khi họ ý thức được rằng đàn bà không phải là món đồ có thể mua bằng tiền hay là phương tiện để giải trí cho đàn ông. Muốn được thế, phải nâng cao giáo dục, nhận thức, và các chính sách công thể thiện bình đăng giới.

    Tran Thi Ngự viết:
    unknown viết:

    Please! Khi bác và những người khác tìm cách biện hộ cho những gì hiển thị đầy dẫy đang xảy ra tại VN, thì VN sẻ không bao giờ khá lên cả. Giờ này mà những ai vẫn đang tìm cách dùng thống kê ở VN để so sánh với thống kê ở Mỹ để biện minh, diễn giải cho một vấn đề gì, thì quả thật thì không còn gì để bàn cãi.

    Tôi không biện hộ cho nhửng tiêu cực đang xảy ra ở VN.

    Tôi chỉ nói lý luận của bác không có cơ sở và không vửng chắc. Nhửng tiêu cực bác nêu ra không phải là nguyên nhân hay là lý do chính khiến đất nước VN không khá được. Khi nói đến vấn đề phát triển của một quốc gia ngày nay, người ta nói đền chính sách công (public policy) để ra bởi các chính phủ để hướng dần hành vi và hoạt động của người dân theo chiếu hướng phát triển đả hoach định. Lý luận của bác quyên hẳn vai trò của chính quyền, và thay vào đó trách cứ người dân đang phải chiụ đựng một chính quyền thối nát.

    Tôi xin đưa ra một thí dụ để làm rỏ hơn quan điểm của tôi: Hoa Kỳ là một nước có đủ thứ vần nạn xả hội nhưng chúng không phải là lý do khiến kinh tề Mỷ trì trệ và không phát triển được. Thứ nhất, nghiên cứu của WHO cho thấy Mỷ đúng đầu các nước (17 nước chọn trên thế giới) về tiệu thụ rượu, thuốc lá, và ma tuý (cần sa và cocaine): http://www.plosmedicine.org/article/info:doi/10.1371/journal.pmed.0050141

    Thứ hai, Hoa Kỳ có tỷ lệ trẻ em vị thành niên (dưới 20 tuổi) mang thai (teenage pregnancy) cao nhất trong các nước kỷ nghệ. Trẻ vị thành niên mang thai được coi là social problem vì nó tác hại tiêu cực đến sự phát triển thể lực, trí não và tương lai của các trẻ em được sanh ra bởi teen-parents và làm hao tốn công quỷ phải chi cho welfare. http://www.dosomething.org/tipsandtools/11-facts-about-teen-pregnancy

    Thứ ba, Nếu coi gia đình là rường cột của xã hội, thì Mỷ có tỷ lệ gia đình đổ vở rất cao: hơn 50% hôn nhân ở Mỷ kết thúc bằng ly dị. Về phương diện "đạo đúc" thì hơn 30% nhửng người đả lập gia đình thú nhận có ngoại tình (đàn ông nhiều hơn đàn bà). Trong hơn 10 năm qua, với sự phát triển của internet và các chatrooms, các vụ ngoại tình gia tăng và tỷ lệ ly dị củng gia tăng: http://www.examiner.com/article/adultery-statistics-on-cheating-spouses

    Thứ tư, Mỷ là nước có tỷ lệ bạo động (giết người) cao nhất trong các nước phát triển kỷ nghê (http://en.wikipedia.org/wiki/List_of_countries_by_intentional_homicide_rate), và Mỷ củng có ty lệ tù nhân cao nhất thế giới. Cứ 100,000 dân ở Mỷ thì có khoảng 750 người đang ngồi tù, trong khi ở Nhật là 50, và ở các nước Âu châu là 100-130 người. http://en.wikipedia.org/wiki/List_of_countries_by_incarceration_rate

    Mặc dù có các vấn nạn xả hội trên đây, nước Mỷ vẩn phát triển, và các nghiên cứu xả hội cho rằng các vần nạn ấy là hậu quả của sự phát triển không đồng đều ở nước Mỷ theo kiểu người ăn không hết, kẻ bòn không ra, chừ không phải là nguyên nhân làm cản trở sự phát triển của Mỷ.

    Trích dẫn:
    Đàn bà trong nước VN hiện nay hiện thân cho sự ích kỷ, rút vén cho gia đình nhưng bỏ mặc sự công bình cần thiết đối với xã hội xung quanh. Vâng, họ có thể nhịn tất cả cho con/cho chồng nhưng cũng đòi hỏi những ông chồng của mình phải bòn rút tất cả những gì mà những đấng lang quân của họ "có thể làm được" trong khả năng của họ. Không phải là đòi hỏi chồng của họ kiếm tiền bằng việc làm lụng và tạo ra của cải theo khả năng của họ mà là "ăn bẩn", ăn hối lộ, là nhũng nhiễu, là chèn ép kẻ yếu để bòn rút những đồng tiền vô lương!!! Đa số đàn bà VN bây giờ trong nước là thế, mặc kệ/làm ngơ cho chồng làm những việc thất đức, miễn sao đem tiền về xây nhà to cho họ ở, mua xe đẹp cho họ chạy, có tiền cho con du học...bất kể lẽ công bằng/tình bác ái!

    Khi bác chỉ nhìn thấy một số ít (phải nói là rất ít) nhửng người phụ nử ở thành thị mà bác cho là ích kỷ rồi nhân rộng để áp dụng cái nhìn của bác cho tất cả phụ nử ở Việt Nam là bác đả xỉ nhục phụ nử ở Việt Nam, nhất là đại đa số phụ nử ở thôn quê (chiếm 70% dân số VN).

    Như tôi đã từng khuyên, nhưng bác vẫn tiếp tục dùng thống kê Mỹ rồi so sánh với VN. Và như tôi đã nói, đó là việc làm hết sức khập khiễng.

    Ví dụ, việc tỉ lệ ly hôn cao ở Mỹ không nói lên bản chất của đơn vị gia đình ở Mỹ. Việc tỉ lệ hôn nhân ở Mỹ ly dị cao ở Mỹ là do triết lý/suy nghĩ về mối quan hệ hôn nhân của người Tây Phương khác với người VN. Cho dù người Mỹ có ly dị đi chăng nữa, thì đa phần đàn ông *(và cả phụ nữ) không bỏ bê (hay muốn bỏ cũng không được do ràng buộc của pháp luật) con cái của mình. Dĩ nhiên, bác phải hiểu rằng ở đây tôi nói đến đa số chứ không nói đến sự tuyệt đối!

    Có những việc chỉ bằng quan sát xã hội bên ngoài, bằng "common sense" chúng ta có thể nhận đoán được bản chất của một vấn đề. Bác hãy vào một trường học ở Mỹ, để thấy mức độ quan tâm của những phụ huynh của xứ sở này. Ở VN họ cũng quan tâm nhưng "in the wrong way": những ông cha cho rằng cứ việc quẳng tiền cho gia sư dạy kèm, quẳng con vào ngôi trường "tốt" + cho tiền bồi dưỡng thầy cô thế là xong.

    Sao bác không thấy sự khác nhau giữa những ông bố ở VN luôn tìm cách đi nhậu sau giờ làm việc (khi có thể hay có cơ hội), khác với xứ Mỹ khi những người cha xong việc thì về với gia đình, chăm sóc con cái.

    Chỉ riêng những hình ảnh các ông bố Tây Phương gùi, cõng, bế những đứa con trong khi đi du lịch, hoàn toàn khác hẳn các ông bố ở VN "khoán trắng" việc ẵm bồng cho những bà mẹ hay những người giúp việc.

    Những việc tưởng chừng như "trivia" như việc ẵm bồng, chăm sóc con cái...thực ra đều đến từ sự nhận thức của mỗi cá nhân/hay công dân của một đất nước thật sự lo và nghĩ đến thế hệ tương lai. Đã có một thời gian 20 năm trước, người Mỹ cũng đã chạy lao theo đồng tiền bỏ rơi con cái nhưng dần dà, họ đã thay đổi cách nhìn về trade-off giữa việc kiếm tiền vs. thời gian cần thiết chăm sóc cho gia đình.

    Không cần gì phải thống kê, chỉ riêng trong mối quan hệ bà con bạn bè, thì tôi biết chắc chắn rằng trong 100 người đàn ông VN hiện nay, không quá số đếm trên đầu ngón tay dành thời gian chăm sóc, dạy dỗ con cái hàng ngày để kiểm tra bài vở, hay dạy giải những bài toán cho con cái của họ.

    Như tôi đã nói, một ngôi nhà vững chắc cần phải được xây bởi từng viên gạch tốt. Ở VN hiện nay, có quá nhiều viên gạch hư vữa/kém chất lượng để xây dựng được một cái gì cho ra hồn (như những lời kêu gọi hết phong trào này đến phong trào khác.)

    Mỗi bản thân của những người đàn ông VN phải tự thay đổi, giảm bớt thói hư tật xấu trước đã. Mỗi người đàn bà VN hãy trở nên lý trí hơn, biết thương yêu không chỉ con cái (và bằng mọi cách vơ vét cho con cái của họ) mà phải nghĩ đến công bằng của xã hội. Họ hãy bớt tạo áp lực cho chồng, cha, con cái của họ tìm mọi cách để ăn, ăn, và ăn để vun xén cho gia đình của họ.

    Again, tôi khuyên bác nên ngưng việc dùng thống kê của Mỹ để biện hộ, so sánh với những tệ trạng tại VN vì điều này là vô nghĩa.

    Trở lại VN, bác nếu có thời gian và cơ hội, hãy đi thăm viếng các nước láng giềng mà tôi đã đề cập đến, để xem thử lối sống/văn hóa chung của họ khác với người Việt trong nước như thế nào: thanh niên/trung niên làm gì sau giờ làm việc, họ cư xử như thế nào ở chốn công cộng (đường phố, nhà hàng, công viên) để nhận diện rõ hơn những khiếm khuyến của con người Việt và những gì mỗi cá nhân của người Việt trong nước cần phải thay đổi, trước khi yêu cầu họ thay đổi điều gì to lớn hơn.

    Những tệ lậu, hủ lậu, nhậu nhẹt, đĩ điếm được đám đàn ông trong nước, từ đám thiếu niên choi choi cho đến thành phần trung niên, tham gia vui thú đầy đường trước mắt bác không chịu nhìn nhận, cứ bo bo vào dùng thống kê để so sánh làm gì? Bác tin được bao nhiêu cái tỉ lệ GDP tăng trưởng 4% ở quí I/2012 tại VN, trong khi hàng chục ngàn doanh nghiệp phải phá sản?

    Có vẻ như ý kiến của Tran Thi Ngự gửi lúc 00:56, 27/06/2012 - mã số 61438unknown gửi lúc 01:31, 27/06/2012 - mã số 61439 là hai lối viết khác nhau.

    Ý kiến đầu theo nguyên tắc "show me", nghĩa là kết luận (chỉ có thể) đưa ra trên cơ sở số liệu được kiểm chứng, có độ tin cậy.

    Ý kiến sau thì hơi khác một chút, ví dụ:

    Tên tác giả viết:
    "Không cần gì phải thống kê, chỉ riêng trong mối quan hệ bà con bạn bè, thì tôi biết chắc chắn rằng trong 100 người đàn ông VN hiện nay, không quá số đếm trên đầu ngón tay dành thời gian chăm sóc, dạy dỗ con cái hàng ngày để kiểm tra bài vở, hay dạy giải những bài toán cho con cái của họ."

    Còn nhiều điểm khác trong ý kiến 2 muốn "bình loạn" thêm, nhưng xin dừng tại đây để đợi đọc phản hồi của t/g TTN.

    FromSG viết:
    Còn nhiều điểm khác trong ý kiến 2 muốn "bình loạn" thêm, nhưng xin dừng tại đây để đợi đọc phản hồi của t/g TTN.

    Tôi không có gì để phản biện thêm quan điểm của bác Unknown trong post mới nhất. Hình như bác ấy không hiều ý tôi: tôi không so sánh Mỷ với VN; tôi chỉ đưa trường hợp Mỷ như một thí dụ để cho thấy các tệ nạn xả hội mà bác Unknown nói đến không phải là nguyên nhân chính yếu kìm hảm phát triển ở VN mà lý do chính là chính sách công không hợp lý củng như tệ nạn tham nhủng thối nát từ chính quyền. Nhửng tệ nạn xả hội mà bác Unknown nói không dựa vào các cuộc điểu tra kỷ lường nào cả mà chỉ dựa cái mà bác ấy gọi là "common sense" còn tôi thì cho là do "cảm tính."

    Tôi quan niệm rằng bất cứ một chính sách, chương trình xã hội, hay phong trào gì gì đi nửa mà khi xây dựng không dựa vào các dữ kiện thực tế thì sẻ không thể thành công được. Mà dử kiện thưc tế là phải do các cuôc điểu tra, quan sát một cách khoa học, chứ không thể dựa theo cảm tính.

    Tôi xin chấm dứt tranh luận với bác Unknown ở đây.

    Tran Thi Ngự viết:
    FromSG viết:
    Còn nhiều điểm khác trong ý kiến 2 muốn "bình loạn" thêm, nhưng xin dừng tại đây để đợi đọc phản hồi của t/g TTN.

    Tôi không có gì để phản biện thêm quan điểm của bác Unknown trong post mới nhất. Hình như bác ấy không hiều ý tôi: tôi không so sánh Mỷ với VN; tôi chỉ đưa trường hợp Mỷ như một thí dụ để cho thấy các tệ nạn xả hội mà bác Unknown nói đến không phải là nguyên nhân chính yếu kìm hảm phát triển ở VN mà lý do chính là chính sách công không hợp lý củng như tệ nạn tham nhủng thối nát từ chính quyền. Nhửng tệ nạn xả hội mà bác Unknown nói không dựa vào các cuộc điểu tra kỷ lường nào cả mà chỉ dựa cái mà bác ấy gọi là "common sense" còn tôi thì cho là do "cảm tính."

    Tôi quan niệm rằng bất cứ một chính sách, chương trình xã hội, hay phong trào gì gì đi nửa mà khi xây dựng không dựa vào các dữ kiện thực tế thì sẻ không thể thành công được. Mà dử kiện thưc tế là phải do các cuôc điểu tra, quan sát một cách khoa học, chứ không thể dựa theo cảm tính.

    Tôi xin chấm dứt tranh luận với bác Unknown ở đây.

    Common sense không phải là cảm tính, mà là nhìn thấy những sự việc xảy ra quá rõ ràng, đến mức không cần phải dùng thống kê, tính toán để đánh giá được bản chất của sự việc. Giống như chỉ cần thấy cách đi lại loạn xà ngầu của người Việt trong nước, có thể đánh giá đa số người Việt vô kỷ luật, coi thường luật pháp. Khi mỗi buổi chiều tất cả các quán nhậu đầy ngập thanh nhiên, thiếu niên, trung niên tập trung nhậu nhẹt, thì không cần phải có thống kê gì cũng biết một số lớn đàn ông VN nghiện thói nhậu nhẹt và dĩ nhiên đi kèm với việc bỏ bê con cái.

    VN không phải là một xứ để có thể làm thống kê với sự tin cậy đáng phải có. Chính vì thế mà tôi nói bác đừng/không nên sử dụng thống kê giữa Mỹ và VN để phân tích những gì bác đã muốn phân tích.

    Tệ nạn xã hội là gì mà gây tác hại đến việc phát triển một đất nước? Không, tệ nạn xã hội không gây tác hại đến sự phát triển của một đất nước. Chỉ khi nào một số lớn của một tập thể dân số tham gia các hoạt động được cho là tệ nạn xã hội như nhậu nhẹt quá độ, đam mê tửu sắc và các hoạt động mua dâm để thỏa mãn nhục dục...thì chính những tập thể ấy đã phí phạm năng lượng/thời gian lẽ ra nên được dùng để chăm sóc và giáo dục con cái, hay động não, suy nghĩ, và làm việc để tạo ra của cải cho xã hội.

    Do đó, sự hiện hữu của các tệ nạn xã hội như mãi dâm và mua dâm, nghiện rượu, cờ bạc...hiện hữu ở bất cứ xã hội/đất nước nào (cho dù là ở các đất nước Hồi Giáo nghiêm khắc nhất) không phải là nguyên nhân kềm hãm sự phát triển của một đất nước hay một tập thể. Nhưng cái kềm hãm một xã hội/đất nước phát triển chính là do có quá nhiều các cá nhân của một đất nước tích cực tham gia vào các tệ nạn xã hội này.

    Rõ ràng, việc một số đông thành phần thiếu niên, thanh niên, và trung niên tham gia các hoạt động nhậu nhẹt, mua dâm để thỏa mãn nhục dục, etc...là có một phần lớn do chính sách ngu dân, muốn đầu độc các thế hệ thanh thiếu niên trong nước của chế độ cai trị trong nước. Nhưng một phần nữa, đến từ bản chất/văn hóa không sâu và vững chắc của đất nước Việt, khiến giới thanh thiếu niên Việt dễ dàng rơi vào những cám dỗ/dụ dỗ (được thả lỏng và khuyến khích bởi chế độ.)

    Khi thành phần thanh thiếu niên trong nước đã trở thành những con nghiện hay "hostage" của nạn "rượu chè đĩ điếm," thì việc kêu gọi họ hãy làm những điều mang tính cách mạng để phục vụ cho "society at large" hay nói nôm na là "người dưng" hầu như là không tưởng. Những nhà lý thuyết, thay vào đó, nên chỉ rõ những suy đồi trong văn hóa và cách sống của thành phần thanh niên, chỉ rõ những nguy hại của các hành vi suy đồi văn hóa hiện nay đối với bản thân họ và đến gia đình con cái của họ. Đồng thời, phải chỉ rõ cho họ thấy nguyên nhân ai đã và đang khuyến khích họ hành động theo bản năng cầm thú và tại sao họ làm như thế.

    Kế tiếp là khuyến khích họ vì tương lai bản thân của họ, và nếu tốt lành hơn nữa là hãy vì tương lai của con cái họ, mà thay đổi/giảm những thói hư tật xấu họ đang "thực hành." Bắt đầu từ những việc làm đơn giản mà như tôi đã viết: bớt nhậu nhẹt vô bổ, hay tốn nhiều thời gian chăm sóc con cái, dạy cho chúng điều lương thiện và hãy thực hành điều lương thiện để làm gương cho con cái. Đó là những việc làm có thể vô hiệu hóa những chính sách lưu manh nhằm hủy hoại văn hóa của các thế hệ thanh thiếu niên cũng như trung niên trong nước.

    Chính nền văn hóa vững chắc, chú trọng vào tính lương thiện của con người đã giúp người dân Lào, Căm Bốt, Miến Điện có thể chống trả và trở nên "immune" trước những suy đồi cho thể chế chính trị độc tài CS hay chế độ quân phiệt mang lại.

    Khi cha mẹ dạy/thực hành để làm gương cho con cái của mình biết xem thường những giá trị vật chất tầm thường, chú trọng đến những giá trị cao đẹp hơn của tính lương thiện, của Chân Thiện Mỹ, thì tức là các cá nhân làm cha mẹ, và đơn vị gia đình đã thành công trong việc chống trả cuộc tấn công của "tiền tài, dâm ô" do chế độ cai trị muốn nhét vào đầu đám thanh thiếu niên trong nước, và kể cả những thế hệ sồn sồn trung niên.

    Những việc cao đẹp của một xã hội bắt đầu từ những việc đơn giản, đến từ mỗi cá nhân cải thiện chính bản thân và xây dựng/cải thiện mỗi đơn vị gia đình, chớ không đến từ việc hò hét kêu gọi họ phải làm phong trào này hay phong trào kia. Không ai có thể kêu gọi đám con nghiện xây dựng điều gì tốt đẹp, nếu chưa chữa trị bọn chúng khỏi cơn nghiện.

    Bác Tran Thi ngư và unknown hãy phát động phong trào lái xe theo luật đi đường, nói không với bù khú nhậu nhẹt.
    Hai cái facts này là hiển nhiên ở VN, không cần thống kê gì cả để chứng minh

    Hai phong trào xã hội này đóng góp cho PT CĐVN. Chẳng cần nghi ngờ đảng phái nào sau lưng, mọi công dân đều có thể tham gia.

    Bác Ngư và bác unknown cho chương trình hành động, quảng cáo, hình ảnh minh họa giùm để lôi kéo đám đông. Mấy số liệu thông kê là cần có để nghiên cứu kế hoạch nhưng dân lái xe ẩu, dân nhậu, có ai đọc đâu ?

    Tôi đòi quyền giao thông an toàn cho chính bản thân tôi, cho gia đình tôi và cho tất cả những người chung quanh

    Nguyễn SG viết:
    Bác Tran Thi ngư và unknown hãy phát động phong trào lái xe theo luật đi đường, nói không với bù khú nhậu nhẹt.
    Hai cái facts này là hiển nhiên ở VN, không cần thống kê gì cả để chứng minh

    Hai phong trào xã hội này đóng góp cho PT CĐVN. Chẳng cần nghi ngờ đảng phái nào sau lưng, mọi công dân đều có thể tham gia.

    Bác Ngư và bác unknown cho chương trình hành động, quảng cáo, hình ảnh minh họa giùm để lôi kéo đám đông. Mấy số liệu thông kê là cần có để nghiên cứu kế hoạch nhưng dân lái xe ẩu, dân nhậu, có ai đọc đâu ?

    Tôi đòi quyền giao thông an toàn cho chính bản thân tôi, cho gia đình tôi và cho tất cả những người chung quanh

    Khi nói đến phong trào tức là nói đến hai việc:

    1) Việc vận động quần chúng, Bác hãy tự hỏi làm cách nào để vận động quần chúng cho có hiệu quả? Hình ành minh hoạ bác in hay post ở đâu? Ở VN thì đùng nói đến việc tự động mang hình ảnh minh hoạ ra mà post ở nơi công cộng.

    Còn nếu bác muốn post trên các trang mạng cá nhân thì bác cứ làm một cuộc thống kê nho nhỏ để xem có tất cả bao nhiêu các trang mạng không thuộc chính quyền, và cứ giả dụ như tất cả các trang mạng này ủng hộ đồng tình post hình ảnh minh hoạ phong trào thì liệu xem có bao nhiêu người trong nước đọc các trang mạng này. Thống kê không biết từ đâu cho thấy 20% dân VN (kể cả nam phụ lão ấu?) dùng internet, nhưng với thăm dò cá nhân của tôi thì đa số bà con của tôi, ngoài bắc củng như trong nam chẳng ai biết Dân Luận, X-cafe, Nguyển Xuân Diện, hay Anh Ba Sàm là gì cả. Ngay đến vụ Cù Huy Hà Vủ củng chẳng ai để ý.

    Ngay ở Hoa Kỳ (xin lổi tôi chứ phải dẩn chứng Hoa Kỳ vì đây là kinh nghiệm sồng của tôi, có thể không đúng với những nơi khác), các phong trào có lợi ích cho giáo dục, sức khoẻ, văn hoá, an toàn của công chúng đều phải có sự hổ trợ về phương diện vật lực và tài lực của chính quyền hay các tổ chức dân sự nổi tiềng mới đến được đông đảo quần chúng (chưa nói đến là có thành công hay không) Cứ tường tượng giá quảng cáo trên các TV network chính trong giời prime time hay các chương trình trực tiếp truyển thông thể thao là khoảng 300 ngàn đô cho một phút hay 30 giây.

    2) Các phương án mà bác đề ra có được đông đảo quần chúng chấp nhận hay không, và không gây nhửng conflict với nếp sống thường ngày của người dân.

    Tôi không bao giờ nghỉ phong trào "nói không với bia rượu" là một ý tưởng serious. Nói chơi cho vui mà thôi. Như tôi đả nói, phong trào "Just Say No to Drugs" phát động trong hơn 30 năm qua ở Mỹ, với sự hổ trợ tài chánh của chính quyền để từ trung ương tới địa phương rồi thì củng chỉ thành trò cười, bởi chỉ đơn giản chỉ "Say No" mà giải quyết được nạn drugs ở Mỷ thì tại sao chính phủ Mỷ phải tốn cả hàng chục tỷ mổi năm để "fight drugs." Theo các nhà bình luận thì lý do không thành công vì cái phong trào này không đi sâu đi sát với nếp sống của giới trẻ và không taọ ra được một thứ khác để thay thế drugs như một culture của giới trẻ ở Mỷ.

    Tương tự như thế nếu bác muốn giảm tình trạng rượu chè ở VN, hảy nghĩ ra một cái gì có thể thay thế nó mà đông đảo dân chúng có thể làm được .

    Nguyễn Ngọc Già viết:
    Cám ơn anh KD. Những ý kiến của anh rất đáng suy nghĩ và là một trong các cách thiết thực để khai triển cho thực tế PTCĐVN.

    Không có chi bác Già. Cảm ơn bác đã ghé vào đọc. Để chờ xem những người khởi xướng CĐVN sẽ giải đáp thắc mắc của mọi người như thế nào.

    --------------------------

    @ bác unknown: "khiêm tốn nhìn nhận và sửa đổi khiếm khuyết, nâng cao lòng tự trọng" không nằm ngoài mục tiêu nung đúc lòng tự tin mà CĐVN đã đề ra đâu. Mục tiêu này không to lớn như bác nghĩ đâu, nó chỉ có thể bắt đầu từ bản chất hiện tại của người dân VN: nhắm vào tinh thần "mackeno".

    --------------------------

    Những thứ bác unknown nêu lên như ăn chơi, nhậu nhẹt, tính ích kỷ, tham nhũng, hối lộ, gian manh đều là biểu hiện của sự xuống cấp văn hóa. Những hiện tượng này không phải một ngày một đêm mà có được, chúng là kết quả của nhiều phong trào như phong trào "thi đua lập thành tích" chỉ cần có báo cáo tốt là được, phong trào "giáo dục văn hóa XHN" miễn có bằng là được, phong trào "phát triển kinh tế" làm giàu tư bản nhưng nông dân vô sản k sao, phong trào "lao động" quần quật làm cho chủ nước ngoài đến tiền nuôi con cũng chật vật, nói chi đến việc có thời gian dạy dỗ.

    Những biểu hiện đó đã trở thành vấn nạn vì chúng đã lan rộng và trở thành một phần của hệ thống. Theo WorldAtlas.com và CIA World Factbook của năm 2006 thì tính theo đầu người trên mỗi km vuông thì VN ~254 ng/kmv. Cao hơn so với các nước bác so sánh như Cam Bốt (~76 ng/kmv), Thái (~128 ng/kmv), Lào (~27 ng/kmv), Miến Điện (~65 ng/kmv), Hoa Kỳ (~31 ng/kmv). Tôi cho rằng các vấn nạn kia càng trở nên "nóng" hơn phần lớn là do tỉ lệ dân số trên diện tích gia tăng cao hơn. Dồn nhiều người vào một nơi, va chạm nhiều hơn, tệ nạn xấu thấy trước mắt nhiều hơn.

    Bác VN2006A nói đúng đấy, dù dị ứng với phong trào như thế nào đi nữa thì cũng phải nhận ra phải cần đến phong trào để hóa giải những vấn nạn này. Người dân không ai tự mình thay đổi vì không ai muốn bị thiệt thòi hoặc bị loại ra khỏi hệ thống. Cho nên, các biện pháp thay đổi phải được phát động trên phương diện rộng mới có hy vọng thành công. Nhưng không nên sử dụng biểu ngữ đỏ chữ vàng (đã quá nhàm chán, thô kệch, k hiệu quả), không sử dụng truyền thông chính thống lề phải (đã bị định hướng), không sử dụng cán bộ lãnh đạo các cấp (nói hoài k làm, đã đánh mất niềm tin). Phải kêu gọi sự giúp đỡ của những người có địa vị, uy tín, học thức, kiến thức, khả năng trong xã hội thì khi những người này lên tiếng, sẽ có nhiều người dân hưởng ứng hơn. Họ là ai? Chúng ta hãy xem lại danh sách khách mời của CĐVN đi. Họ k cần phải tham gia, chỉ cần họ đồng loạt hưởng ứng, lên tiếng ủng hộ các giải pháp hợp lý thôi là sẽ có thay đổi.

    Nhưng giải pháp gì? Cán bộ phường, khóm, xã nên mời những người có tiếng tăm đến các buổi họp dân phố thuyết trình, nói chuyện, thảo luận với dân về những tệ nạn xã hội, khuyên họ nên quan tâm hơn, giải thích cho họ về sự nguy hiểm của việc mặc kệ chúng lan tràn. In áo thun rẻ tiến có biểu ngữ vừa bán vừa tặng cho dân. Cứ ghi "Ủng hộ CĐVN: Lái xe k lấn đường.", "Hưởng ứng CĐVN: Không cặp bồ với bợm nhậu!", "Hưởng ứng CĐVN: Yêu cầu giải quyết tranh chấp đất đai!"... "Quyết không phạm luật giao thông vì không có tiền nộp phạt". Bỏ CĐVN ra nếu không thích... 30 cái áo k ai dám mặc, nhưng 3,000, 300,000 bảo đảm sẽ có người mặc. Huy động bà con góp tiền in áo hoặc kiếm tiền in trước, bán sau... đại khái là vậy :) Tìm những câu ngộ ngộ, khôi hài.. biết đâu còn có thế bán lấy vốn làm chuyện khác. Bạn nào có sáng kiến nào khác, xin cùng nêu ra.

    Rủ luôn mấy anh thất nghiệp lê la cà phê quán nhậu bán áo giùm. Ai không muốn hưởng ứng CĐVN mà làm những việc này, tôi nghĩ những người hưởng ứng CĐVN cũng sẽ nhiệt liệt hưởng ứng, hỗ trợ họ. Thực tế và lý tưởng, đôi lúc chỉ khác nhau ở chổ hành động.

    Bà con cũng nên đọc bài Những con người bị đánh cắp niềm tin của t/g Trần Việt Hùng. Nếu cả hy vọng cũng mất luôn thì sao?

    Trích "...phong trào "lao động" quần quật làm cho chủ nước ngoài đến tiền nuôi con cũng chật vật, nói chi đến việc có thời gian dạy dỗ...."

    Có nhiều điều tôi không đồng ý kiến với bác của bài vừa rồi, nhưng chỉ xin phản biện chỉ một ý trên:

    Người nước ngoài đến VN, trong đó có cả VK, thường có chung nhận xét là người VN đa phần rất rảnh khi họ chứng kiến các cảnh tượng như quán cà phê vẫn còn đông khách (cho dù đã quá giờ vào làm việc hành chánh,) hay các quán ăn/nhậu đầy giới thanh niên/trung niên sau giờ làm việc. Đây là thành phần tôi đang muốn nói đến, chứ không phải những người "đầu tắt mặt tối" quần quật cả ngày.

    Ở VN, cả người giàu lẫn nghèo có tâm lý bỏ tiền cho gia sư hay thầy cô giáo dạy kèm, chứ không bỏ công tự bản thân ngồi xuống để dạy dỗ và nói chuyện con cái.

    Xin phản biện thêm một ý khác ngắn gọn: tôi không nghĩ mật độ dân số đông ảnh hưởng gì đến tình trạng nghiện nhậu nhẹt bê tha hay việc tích cực tham gia mua dâm khắp đầu đường xó chợ (hãy xem Hongkong hay Singapore như ví dụ.) Đây là hậu quả của hơn thập niên của chính sách thâm độc của chế độ cai trị, dùng những cám dỗ của các dục vọng bản năng (ăn uống, tính dục...) để làm hủ hóa và suy đồi tinh thần đấu tranh của đám thanh thiếu niên trong nước!

    viết:
    "các quán ăn/nhậu đầy giới thanh niên/trung niên sau giờ làm việc."

    Đang có công chuyện xa Sài gòn, đọc đoạn trên thấy nhớ quá. Mấy bữa nữa về phải tụ bạ bọn bạn nhậu một trận tưng bừng bù lại mấy buổi vắng mặt.

    Nếu có ai phê phán là "chỉ biết nhậu" thì xin thanh minh. Đã nhiều lần cố thử học với con, nhưng kết quả (điểm) không như ý, không bằng học thêm ở lớp cô giáo mở tại nhà, thế là buông luôn. Mọi người cùng vui; con được cô giáo quý, cô giáo có thu nhập thêm; còn phụ huynh thì có thời gian đi nhậu.

    Trước mắt, phong trào nào nằm trong sự xây dựng, phát triển đất nước và truyền bá dân chủ thì ủng hộ trước đã, càng nhiều phong trào càng tốt. Phong trào như lực đẩy có động cơ rồi sẽ "tạo thành" mục đích thật tự nhiên. Chừng nào phong trào sống được mới trở thành sức mạnh tranh đấu được, và khi phong trào sống mạnh lên nảy sinh "hình thành" ra tổ chức, cũng là điều tự nhiên, chỉ là vấn đề thời gian. Cuộc cách mạng "xây dựng " VN trong tương lai sẽ là cuộc cách mạng của chính người VN. Chế độ độc tài rồi sẽ đi đến thay đổi cơ bản trong hệ thống chính trị, tương ứng trong môi trường chính trị, và dân chủ hóa VN. Phát triển đất nước trong một quá trình hòa bình. Hy vọng lên nào.

    Tớ thấy có bài viết này khá tốt , đọc chơi , thấy cũng ...thú thú . Xin chia sẻ với các bạn .

    Mình trích nguyên văn , không để dành một dấu phẩy.

    ----------------

    Người viết bài này là Đảng viên CSVN, nhưng là thành phần đa số trong Đảng tức là không có được đặc quyền đặc lợi gì như những nhóm thiểu số quyền lực. Thành phần này muốn có sự thay đổi tốt cho đất nước, thậm chí là thay đổi chế độ cũng được miễn là họ không bị phủ định hoặc trả thù. Những người chống cộng cực đoan luôn đồng nhất cộng sản với tất cả cái xấu xa, Đảng viên cũng bị đồng nhất như vậy. Vô tình đẩy tất cả chúng tôi vào thế phòng thủ, dẫn đến thái độ chống lại sự thay đổi. Những lời đả phá chửi bới gay gắt và lời lẽ thể hiện sự không đội trời chung với CS đã trở thành minh chứng cho sự tuyên truyền của nhóm thiểu số có quyền lực trong Đảng để làm cho đa số chúng tôi tiếp tục bảo vệ Đảng. Kết quả là họ đã gieo được sự ngờ vực trong chúng tôi đối với sự thay đổi có thể tích cực từ các lực lượng ngoài Đảng.

    Hiện trạng bây giờ trong chúng tôi là dù đã chán nản với chế độ này nhưngvẫn chưa tin vào cái khác. Chính thực trạng này đang giúp nhóm thiểu số quyền lực trong Đảng lợi dụng để duy trì được quyền lực cho họ. Nếu có một giải pháp tác động được đến lòng tin của chúng tôi thì nó sẽ dẫn tới sự long lay nghiêm trọng của nhóm thiểu số nói trên, buộc phải thay đổi.

    “Công thầnh bất như công tâm”. Đánh vào lòng người là thượng sách. Do vậy những suy nghĩ cho rằng cứ Đảng viên là xấu, là ăn trên ngồi trướcl à một sai lầm cả về mặt thực tế lẫn sách lược. Những người như chúng tôi theo Đảng vì lý tưởng tốt đẹp. Điều này có thể là một sự ngộ nhận nhưng vẫn là xuất phát từ thành ý. Đến khi nhận ra thực tế khác quá xa so với lý tưởng mình theo đuổi thì đã quá muộn. Nhưng đâu phải ai cũng có thể vứt thẻ Đảng. Đòi hỏi họ như vậy là cũng là điều không thực tế. Nếu có giải pháp nào đó để tạo cho họ điều kiện để có thể tiếp tục những mong muốn tốt đẹp của mình và đồng hành với lợi ích dân tộc thì đó là thượng sách. Họ sẽ thấy mình không bị phủ định, loại trừ hay trả thù.

    Phong trào Con đường Việt Nam vừa ra đời đã gây xôn xao dư luận khen chê đủ chiều. Nhưng không có ý kiến nào có thể phản bác được mục tiêu, tôn chỉ, cương lĩnh của nó không hề hận thù, loại trừ hay phủ định bất kỳ ai để cùng hướng đến lợi ích dân tộc. Mới đây tôi được đọc một kiến giải của Con đường Việt nam về việc con đường này cũng giúp để những người cộng sản chúng tôi hướng đến thực hiện được lý tưởng của mình. Kiến giải này đã tác động rất sâu sắc đến những người như chúng tôi, sẽ dẫn đến sự chuyển biến tư tưởng của đa số Đảng viên. Lòng người chuyển thì thế cuộc sẽ chuyển.

    Một đất nước XHCN mà tốt đẹp, dân chủ và thịnh vượng thì tốt quá, tại sao không? Một đất nước như vậy thì chắc chắc không phải của Đảng Cộng sản. Xá gì một cái tên. Nếu phải giữ cái tên đó nhưng sẽ triệt tiêu được động cơ chống đối thay đổi và thu hút được động cơ thúc đẩy thay đổi thì tôi nghĩ ta nên chọn việc giữ cái tên đó. Mà một khi nó đã dân chủ thì tên gì là do dân quyết định, sao chúng ta phải đi tranh chấp? Lại của tôi, lại của anh thì đất nước sẽ còn lâu mới thay đổi.

    --------------

    Vẫn Như Cũ.

    unknown viết:
    :)

    Đúng là đến ngớ ngẫn! Giống như bảo con thuyền buồm rằng mày cứ chạy cho tao, cho dù không cần gió!

    Nhát thì cũng nhát vừa vừa cho bà con nhờ! Đây đúng là "phong trào" kiểu VN: phong trào hát karaoke, phong trào nuôi trùn, nuôi đỉa, trồng mía chặt rừng, đào đất nuôi cá...phong trào nhà nhà thi hoa hậu, và còn biết bao nhiêu phong trào nổi lên như lửa rơm và rồi tàn lụi như đom đóm!!!

    Ôi, dân VN tôi thật tội nghiệp!

    Bác unknown có còn đi dán các bản tin, hô hào phát động các bạn thanh niên trẻ ở hải ngoại ở các nơi công cộng, trường học không vậy bác? Hy vọng là nó không bị tàn lụi như đom đóm!
    Cái mà bác đã và đang(???) làm có phải là phong trào không?

    Hoàn Nguyễn viết:
    Trước mắt, phong trào nào nằm trong sự xây dựng, phát triển đất nước và truyền bá dân chủ thì ủng hộ trước đã, càng nhiều phong trào càng tốt. Phong trào như lực đẩy có động cơ rồi sẽ "tạo thành" mục đích thật tự nhiên. Chừng nào phong trào sống được mới trở thành sức mạnh tranh đấu được, và khi phong trào sống mạnh lên nảy sinh "hình thành" ra tổ chức, cũng là điều tự nhiên, chỉ là vấn đề thời gian. Cuộc cách mạng "xây dựng " VN trong tương lai sẽ là cuộc cách mạng của chính người VN. Chế độ độc tài rồi sẽ đi đến thay đổi cơ bản trong hệ thống chính trị, tương ứng trong môi trường chính trị, và dân chủ hóa VN. Phát triển đất nước trong một quá trình hòa bình. Hy vọng lên nào.

    Các phong trào xã hội này phải do người trong nước thực hiện. Người VN ở ngoài chỉ có thể đóng góp ý kiến, ủng hộ. Các bác cứ suy nghĩ về đảng phái, về tọa độ chính trị, thì tôi cũng nản quá. Có lẽ tôi không phải là người thích chính trị đảng phái mà thích về xã hội hơn

    Đối với tôi mấy cái phong trào xã hội nào đem lại lợi ích thì cứ ủng hộ để người dân tham gia

    Ở VN dân khoái ra đường ăn uống nhậu nhẹt, có nhiều lý do môi trường :
    - nhà chật hẹp : nếu rộng rãi, có vườn, sẽ ở nhà nhiều hơn
    - nóng : trời nóng, dân khoái ra đường uống nước, tán gẫu vào buổi tối trời mát
    - công việc : nếu có việc công ty đàng hoàng, họ chăm lo sợ mất việc hơn là đi bù khú để bàn chuyện áp phe. Tôi về VN thấy vài công an áo xanh giờ trưa ngồi nhậu cả két bia. Cái này phải phạt vì mặc quân phục mà đi nhậu thì khó chấp nhận

    Sở thích thì không bàn đến vì có lẽ chủ quan, dân xứ nóng khoái tán dóc hơn dân xứ lạnh

    Cấm nhậu nhẹt thì không thể nhưng phải lồng nó vào công việc, vào bảo hiểm xe cộ, vào bằng lái xe, ... vào chế tài gắt gao sẽ làm giảm bớt nhậu nhẹt

    Chào Bác Ba Khía,

    Bác cũng tị nạn chính trị chạy qua bên này à? :)

    Giỡn chút cho vui thôi nhé!

    Việc cổ động sinh viên du học sinh ở Hải Ngoại có là một phong trào hay không, thì tôi không biết nữa. Nhưng tôi tạm nghĩ cho là không? Phong trào như trong bài viết này mang tính dài hơi, còn kêu gọi đám sinh viên tham gia biểu tình tỏ bày thái độ chính trị thì chỉ là one-time event!

    Tuy nhiên, có sự khác biệt giữa hai thành phần du học sinh ở HN và đại đa số người dân trong nước. Đám du học sinh tự túc (không phải thành phần con ông cháu cha) đa phần ở tuổi thanh niên mới lớn, chưa bị hư hỏng như đám thanh niên/trung niên trong nước nói chung. Có thể nói, đám trẻ này ít nhiều có tinh thần cầu tiến hay "top of the cream." Với những người chưa hư hỏng (hay dúng hơn là chưa bị làm hư hỏng,) thì chúng ta có thể "expect them to do something for the greater good."

    Trong khi đó, quan điểm của tôi thì đại đa số thành phần thiếu niên, thanh niên, và trung niên ở trong nước đang hư hỏng, suy đồi, sa đọa...như những con nghiện. Và dĩ nhiên đối với những con nghiện, thì chúng ta không mong đợi gì họ giúp cho người khác mà chỉ kêu gọi họ giúp bản thân họ trước cái đã, phải không bác?

    Theo tôi, tôi không có vấn đề với hai chữ "phong trào" mà là "phong trào để làm cái gì" và liệu có khả thi hay không? Kêu gọi một thành phần trí thức nào đó để làm công việc công thì được, nhưng kêu gọi những kẻ hư hỏng làm việc lớn hơn dành cho bản thân họ thì không xong!

    Ba Khía viết:
    unknown viết:
    :)

    Đúng là đến ngớ ngẫn! Giống như bảo con thuyền buồm rằng mày cứ chạy cho tao, cho dù không cần gió!

    Nhát thì cũng nhát vừa vừa cho bà con nhờ! Đây đúng là "phong trào" kiểu VN: phong trào hát karaoke, phong trào nuôi trùn, nuôi đỉa, trồng mía chặt rừng, đào đất nuôi cá...phong trào nhà nhà thi hoa hậu, và còn biết bao nhiêu phong trào nổi lên như lửa rơm và rồi tàn lụi như đom đóm!!!

    Ôi, dân VN tôi thật tội nghiệp!

    Bác unknown có còn đi dán các bản tin, hô hào phát động các bạn thanh niên trẻ ở hải ngoại ở các nơi công cộng, trường học không vậy bác? Hy vọng là nó không bị tàn lụi như đom đóm!
    Cái mà bác đã và đang(???) làm có phải là phong trào không?

    Pages