Tập Cận Bình và cuộc đấu tranh sinh tồn của dân tộc Việt Nam trên bán đảo Đông Dương

  • Bởi Nguyễn Nghĩa
    Dec 18, 2011
    20 phản hồi

    Sắp tới từ ngày 20-22/12/2011, "Thái tử đỏ" Tập Cận Bình, người chuẩn bị bước lên ngôi Hoàng đế Đế quốc phong kiến Trung Quốc sẽ sang thăm Việt Nam. Trong bối cảnh Hoa Kỳ tích cực trở lại Thái Bình Dương-Ấn Độ Dương, qua việc Tổng thống Hoa Kỳ Obama trực tiếp tham dự Apec 19 cuối tháng 11/2011 và tái khởi động Hiệp ước ANZUS giữa Australia-New Zealand- Mỹ, bằng tuyên bố triển khai 2500 quân đến đóng tại Darwin, Australia, thì việc một nhân vật quan trọng bậc nhất của ĐCS TQ, một nhân vật chuẩn bị đứng vào vị trí người có quyền lực nhất nhì hành tinh này, bỏ thời gian sang thăm Việt Nam, là 1 sự kiện quan trọng xứng với sự quan tâm của công luận Việt Nam.

    Chuyến thăm Việt Nam này của Tập Cận Bình, chắc chắn không chỉ là 1 chuyến thăm xã giao bình thường. Điều gì đã kéo người lãnh đạo tương lai của một cường quốc đang bành trướng mạnh mẽ đến Việt Nam hôm nay?

    Bài báo này sẽ đặt cuộc đi thăm này của vị "Thái tử đỏ" họ Tập trong 1 bối cảnh lịch sử rộng lớn hơn để tìm hiểu nguyên nhân của chuyến sang Việt Nam này. Bối cảnh này là cuộc chiến bành trướng của phong kiến Trung Quốc hàng nghìn năm nay cho đến Đế quốc Trung Hoa cộng sản hôm nay đối với Đông Nam Á.

    Mặt thứ 2 của bối cảnh trên chính là cuộc đấu tranh sinh tồn của dân tộc Việt Nam trước bành trướng Trung Quốc.

    1. Vị trí địa chính trị đặc biệt của Việt Nam.

    Biên giới Việt Nam-Trung Quốc nằm trên dãy núi Hoàng Liên Sơn. Dãy núi này làm thành tường đá bảo vệ cho Việt Nam trước các tập đoàn quân hùng mạnh của các triều đại phong kiến Trung Quốc mỗi khi Trung Quốc có ý định xâm lăng Việt Nam. Với bờ biển dài hơn 3200 km, duyên hải Việt Nam nhìn thẳng ra Biển Đông. Lưng Việt Nam tựa vào dẫy núi Trường Sơn chạy dài gần suốt địa hình Việt Nam. Việt Nam có chung Biển Đông với Philippines, Indonexia...Việt Nam có biên giới đất liền với Lào và Cămpuchia.

    Nếu như khẳng định: "Ai khống chế Thái Bình Dương-Ấn Độ Dương sẽ có tiếng nói trọng lượng trong thế kỷ 21 này" là đúng, thì khẳng định sau là khẳng định chiến lược đúng: "Ai kéo được Việt Nam làm đồng minh sẽ có tiếp cận dễ dàng với nước Biển Đông, với bầu trời Biển Đông, và xa hơn là vùng trời Đông Nam Á, vùng đất Đông Nam Á, vùng biển Nam Thái Bình Dương".

    Nếu Việt Nam là đồng minh của Hoa Kỳ, cảng Cam ranh là nơi đồn trú của hải quân, không quân Mỹ, thì đảo Hải Nam Trung Quốc nằm trong phong tỏa của kỹ thuật quân sự Hoa Kỳ. Căn cứ tầu ngầm nguyên tử tại đảo Hải Nam của Trung Quốc sẽ bị Hoa Kỳ theo dõi chặt chẽ. Cả vùng duyên hải phía nam của Trung Quốc ở vào thế bị bao vây. Trung Quốc sẽ cảm thấy kém an toàn.

    2. "Nam dụ" là chiến lược ngoại giao của Trung Quốc đối với Việt Nam.

    Chiến lược liên hoành của Trung Quốc ngày nay gồm 8 chữ: Nam dụ, Bắc hòa, Đông lấn, Tây an [xem Nguyễn Nghĩa. "Bài học Chiến Quốc và cuộc chiến chủ quyền Biển Đông" ]

    “Nam dụ” là kế sách dành riêng cho Việt Nam.

    “Nam dụ” là dụ Việt Nam trúng vào kế hiểm của Trung Quốc, dụ để đeo vòng kim cô vào cổ Việt Nam, dụ là cho mật ngọt "ý thức hệ vô sản" để sa vào bẫy, dụ là hối lộ các quan chức cộng sản Việt Nam. Dụ là đưa CNXH, đưa tình quốc tế vô sản, là tặng các lãnh đạo Việt Nam các từ sáo rỗng: lãnh tụ của phong trào cộng sản thế giới, là tiền đồn của phe XHCN, là Việt Nam chiến đấu để Trung Quốc xây dựng Chủ nghĩa xã hội...

    Trung Quốc đã dụng kế sách này, hứa tăng viện trợ quốc tế vô sản cho Việt Nam xây dựng CNXH để Phạm Văn Đồng ký hiệp định Geneve chia cắt Việt Nam làm 2 miền, làm suy yếu Việt Nam.

    Dụ là tăng cường viện trợ quốc tế vô sản để các đồng chí Việt Nam đánh tên Đế quốc đầu xỏ Hoa Kỳ. Dụ là kêu gọi Việt Nam đánh đến cùng, hi sinh đến người Việt Nam cuối cùng vì mục đích tiêu diệt Chủ nghĩa đế quốc Mỹ. Dụ là mật ngọt cùng ý thức hệ, cùng mục đích ngăn cản Đế quốc Hoa Kỳ ở Biển Đông, để chiếm 1 cách dễ dàng của VN Hoàng Sa, Trường Sa.

    Trung Quốc cũng dụ ngọt Việt Nam khi tặng 16 chữ và 4 tốt, 1 chiếc vòng kim cô kiểu mới.

    Dụ là cho VN vay tiền dài hạn để làm thủy điện Sơn La mà trường hợp vỡ đập chính, đồng bằng Bắc Bộ sẽ bị ngập từ 3m đến 60 m. Phan Văn Khải biết được điều này, nhưng vẫn triển khai dự án. Vì sao người cộng sản này lại bỏ qua những toan tính thận trọng cho tương lại dân tộc Việt Nam, nếu không phải có chữ " hối lộ" kèm theo?

    Biết Việt Nam cố bấu víu lấy CN Mác-Lênin, Trung Quốc đã dụ Việt Nam Nông Đức Mạnh sa vào dự án khai thác bôxit Tây Nguyên. Trung Quốc cũng dụ Việt Nam của Nguyễn Phú Trong đứng trên tầm cao đại cuộc, tầm cao ý thức hệ... để xuyên tạc lịch sử: “...tình hữu nghị đời đời Việt-Trung là tài sản quý báu chung của hai Đảng, hai nước và nhân dân hai nước, cần được không ngừng củng cố, phát triển, truyền mãi cho các thế hệ mai sau” [ Tuyên bố chung VN-TQ ngày 15/10/2011], để hạ thấp sự kiện Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam, để xóa đi sự kiện gây chiến tranh biên giới với Việt Nam 1979, xóa đi sự kiện Trung Quốc cung cấp vũ khí cho Khơme đỏ gây hấn với Việt Nam 1978, để che đậy ý đò xâm lược các tỉnh biên giới của Việt Nam...

    3. Bành trướng xuống Đông Nam Á là chiến lược hàng nghìn đời nay của phong kiến Trung Quốc, là chiến lược của Trung Quốc cộng sản.

    Phong kiến Trung Quốc từ Tần Thủy Hoàng đã nhiều lần xâm lược Việt Nam. Phong kiến Trung Quốc đã sử dụng tất cả kỹ thuật quân sự, binh pháp quân sự, kiến thức tổng hợp về quân sự để khuất phục Việt Nam. Họ đã không thành công.

    Trung Quốc cộng sản với Mao Trạch Đông đã công khai tuyên bố mục đích đưa 500 triệu nông dân Trung Quốc đánh chiếm Đông Nam Á.

    Đây là mục đích trước sau như một của Trung Quốc cộng sản bành trướng.

    3.1. Để đạt mục đích này, Trung Quốc bành trướng đã dùng kế sách "Nam dụ" đối với Việt Nam.

    Hiểm độc hơn, Trung Quốc cộng sản luôn thi hành chính sách "1 Việt Nam yếu bên cạnh Trung Quốc".

    Kế sách này ngoài mục đích làm cho Việt Nam không có khả năng tự bảo vệ, phải lệ thuộc vào Trung Quốc, còn có nguồn gốc từ sự yếu kém đoàn kết của dân tộc hán.

    Nước Trung Quốc phong kiến có chu kỳ Hợp và Tan. Hợp là khi Trung Quốc dùng bạo lưc phong kiến tàn sát dân chúng để hợp nhất các nước nhỏ trong Trung Quốc. Tan là khi Trung Quốc tự chia 5 xẻ 7, tự gây nội chiến với nhau, tàn sát lẫn nhau.

    Trong lịch sử của mình, nước Trung Quốc rộng lớn kia luôn bị các nước nhỏ, nhưng mạnh mẽ bắt nạt. Ta kể đến tộc Khuất Đan, tộc Nữ Chân, tộc Mông Cổ, tộc Mãn Thanh...

    Vì thế, Trung Quốc sợ 1 nước Việt Nam thống nhất, hùng mạnh, nên họ đã dùng chước chia Việt Nam làm 2 năm 1954 tại hội nghị Geneve. Trung Quốc ủng hộ Khơme đỏ cũng trong ý đồ chiến lược này. Đánh Việt Nam năm 1979 cũng nhằm làm Việt Nam yếu hơn. Cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam cũng trong kế sách này...

    Ngày nay trong quan hệ kinh tế, có dự án nào là giúp Việt Nam vô tư đâu? Từ thủy điện Sơn La đến Bô xít Tây Nguyên, đến xuất siêu sang Việt Nam hàng chục tỷ đô la 1 năm, đến thắng 90% thầu EPS...

    Tất cả đều nhằm hủy hoại môi trường sinh thái Việt Nam, hủy hoại quan hệ xã hội Việt Nam, hủy hoại truyền thống yêu nước Việt Nam, tiêu diệt văn hóa Việt Nam,... tất cả đều nhằm làm Việt Nam lệ thuộc hơn, nhằm vơ vét nhiều tài nguyên Việt Nam, nhằm chuyển sang Việt Nam nhiều hàng kém phẩm chất, độc hại,...

    3.2 Đối với nội bộ ĐCS TQ, tiêu chuẩn số 1 để chọn lãnh đạo tương lai là thấm nhuần Chủ nghĩa đại hán và quyết tâm bành trướng của Mao Trạch Đông.

    Mao chọn Đặng Tiểu Bình không phải vì họ Đặng xu nịnh, hay họ Đặng am hiểu Chủ nghĩa Mác- Lê-Nin. Tôi tin rằng, thay vì viết kiểm điểm nhận sai lầm để gửi cho Mao, Đặng Tiểu Bình đã viết bản kế hoạch đánh chiếm Hoàng Sa của Việt Nam và khẩn thiết yêu cầu Mao không bỏ qua cơ hội này. Đặng đã chiếm của VN Hoàng Sa, đã gây ra cuộc chiến tranh biên giới tây nam và phía bắc với VN năm 1978,1979.

    Sau này, Triệu Tủ Dương, Giang Trach Dân là người chiếm của VN 8 đảo ở Trường Sa vào các năm 1988, 1992.

    Hồ Cẩm Đào thể hiện quyết tâm bành trướng của Trung Quốc tại Tây Tạng và Biển Đông của Việt Nam trong các bước vẽ đường lưỡi bò lên LHQ, trong tuyên bố đây là lợi ích cốt lõi của Trung Quốc, trong các vụ cắt cáp 2 tầu thăm dò địa chất Bình Minh 2 và VIKING2 đang hoạt động trong lãnh hải 200 hải lý của Việt Nam...

    Như vậy theo qui tắc chọn lựa lãnh đạo, Tập Cẩm Bình cũng sẽ là 1 nhân vật mang nặng tư tưởng bành trướng đại hán.

    4. Trung Quốc xuất chiêu „lợi ích cốt lõi tại Biển Đông” quá sớm, Hoa Kỳ đang trở lại Đông Nam Á và bao vây Trung Quốc trên khắp các lĩnh vực.

    Hoa kỳ triển khai kế hoạch trở lại Đông Nam Á -Thái Bình Dương trên 3 hướng chính, rõ nét ngay trong tháng 11/2011, qua chuyến công du dài 9 ngày của Tổng thống B.Obama ở Châu Á.

    Về kinh tế, tại Diễn đàn APEC tháng 11/2011 ở Hawai, Mỹ đã tích cực thúc đẩy đàm phán Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TPP).

    Khối hợp tác kinh tế này không có ý định mời TQ tham dự.

    Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (Trans-Pacific Strategic Economic Partnership Agreement - TPP) hiện bao gồm 9 thành viên, trong đó có Mỹ và Việt Nam, khởi động năm 2005, nhằm xây dựng một khu vực thương mại tự do ở 2 bên bờ Thái Bình Dương.

    TPP được cho là một tiến trình hội nhập thương mại kinh tế tham vọng nhất trong lịch sử khu vực châu Á-Thái Bình Dương, liên quan tới 9 nền kinh tế năng động, thuộc 3 châu lục, chiếm 25% sản lượng kinh tế thế giới, có tổng sản phẩm quốc nội (GDP) là 16.000 tỷ USD trong một thị trường với 472 triệu dân. Đây sẽ là hiệp định đầu tiên nối liền hai bờ Đông và Tây của Thái Bình Dương và khi hoàn tất, nó sẽ để ngỏ cho các thành viên khác tham gia. Có nhiều khả năng, Nhật Bản sẽ tham gia Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương trong một tương lai gần.

    Về quân sự, chính trị, B.Obama tái khởi động Hiệp ước ANZUS giữa Australia-New Zealand- Mỹ, ký năm 1951 tại San Francisco, với tuyên bố Mỹ sẽ triển khai 2500 quân đến đóng tại Darwin, Australia. Cùng với Guam, Okinawa, Darwin đã lấp chố trống phía nam trong chuỗi các căn cứ quân sự Mỹ tại Nam Thái Bình Dương. Từ căn cứ Darwin đến Indonesia 820 km, Malacca 3.500 km, Sunda 2.600 km và Trường Sa 4.500 km. Căn cứ Darwin là nơi tốt nhất để xuất phát các cuộc hành quân trong trường hợp cần bảo vệ các cứ điểm trên. So với các căn cứ quân sự của Mỹ tại Nhật Bản và Hàn Quốc thì Darwin gần Đông Nam Á hơn. Hải quân Mỹ cũng đang thành lập căn cứ các tàu chiến tại căn cứ hải quân Changi của Singapore, cạnh các vùng nước tranh chấp thuộc Biển Đông.

    Về ngoại giao, Ngoại trưởng Hoa Kỳ đã xuất sắc liên tục vạch các điểm yếu nhất của Trung Quốc trước công luận.

    Về các đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc tại Biển Đông, H.Clinton nói: Muốn đòi hỏi chủ quyền, phải có bằng chứng pháp lý.

    Trung Quốc không có điều này.

    Yêu cầu chủ quyền tại Hoàng Sa, Trường Sa của TQ năm 1951 đã bị Hội nghị bàn về yêu cầu chủ quyền của các nước bị Nhật chiếm trong Đại Chiến Thế giối thứ 2, họp tại San Francisco, bác bỏ với 48 phiếu chống, chỉ có Liên Xô và 2 nước Cộng Sản Đông Âu khác ủng hộ, trên tổng số 51 nước tham gia Hội nghị.

    Về chính trị phản quyền con người, chính trị đọc tài của TQ, Ngoại trưởng Hoa Kỳ đã ví các lãnh đạo TQ như những tên hề của lịch sử.

    Chuyến thăm Myanma của H.Clinton đã chứng tỏ chính trị của Hoa Kỳ là tương lai, chính trị của Trung Quốc là quá khứ.

    5. Những tuyên bố mạnh bạo của Việt Nam về chủ quyền trong thời gian gần đây.

    Ngày 25/11, trước Quốc hội Việt Nam, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã có tuyên bố:“Việt Nam khẳng định có đủ căn cứ về pháp lý và lịch sử khẳng định rằng quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa là thuộc chủ quyền của Việt Nam. Chúng ta đã làm chủ thực sự, ít nhất là từ thế kỷ 17, chúng ta làm chủ khi hai quần đảo này chưa có bất kỳ một quốc gia nào….”

    Đây là 1 tuyên bố mạnh bạo, điều mà ngay cả khi Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa năm 1974, Trường Sa năm 1988, 1992 chưa bao giờ các lãnh tụ cộng sản Việt Nam dám nói.

    Chỉ với chiêu bài ngụy biện " Chủ quyền của TQ tại HS, TS đã có bằng chứng lịch sử và đã được lãnh đạo VN công nhận" là TQ đã có thể cướp trắng trợn một cách ngoạn mục 2 chuỗi quần đảo quí giá của Việt Nam.

    Các thế hệ lãnh đạo cộng sản VN tránh nói đến điểm này như gặp phải tà, phải bùa. Cái bùa mà TQ nguyệch ngoạc " lãnh đạo VN đã công nhận" bịt lấy mồm các lạnh tụ cộng sản VN, chính là công hàm 14/9/1958 của Phạm Văn Đồng, mà người đứng đầu Bộ chính trị ĐCS VN, người chịu trách nhiệm chính là Hồ Chí Minh.

    Việc tuyên truyền sùng bái 1 cá nhân, việc đặt uy tín 1 cá nhân bằng uy tín của 1 đảng chính trị, đã đem lại hậu quả tồi tệ nhất cho dân tộc VN. Hậu quả VN bị TQ chiếm HS, TS mà không dám 1 lời phản đối.

    Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã phá lệ, đây là 1 dấu + cho ông ta. Tuy nhiên đây là lòng yêu nước hay con bài lấy uy tín, khi Vinashin đổ bể, kinh tế Việt Nam chao đảo, vụ hối lộ tiền polimer đang được công luận chú ý..? sẽ được công luân đánh giá chính xác trong tương lai.

    Một nhân vật khác của lãnh đạo VN là Tổng bí thư ĐCS VN Nguyễn Phú Trọng cũng lên tiếng, sau khi đã đặt tầm cao đại cuộc, tầm cao quan hệ với TQ, lên trên việc lên án cuộc xâm lược HS,TS của TQ trong chuyến thăm TQ tháng 10/2011. Vị Tổng bí thư này cũng đã nói đại ý là phải đặt chủ quyền lên trên các vấn đề khác.

    Chủ tịch nước VN Trương Tấn Sang cũng có động tác làm TQ phải quan tâm là việc thăm thác Bản Giốc, một danh lam thiên nhiên của Việt Nam bị Trung Quốc ép VN nhượng cho Trung Quốc trong Hiệp định trên biên giới và vịnh Bắc Bộ năm 2000.

    Các lãnh đạo VN đã đã thay đổi quan điểm trong quan hệ với Trung Quốc? Việt Nam đang ngả sang Tây?

    Câu hỏi này, Tập Cận Bình đang muốn giải đáp.

    6. Tập Cẩm Bình là ai?

    Đây là câu hỏi nhiều người đặt ra khi họ Tập được bầu làm Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc hôm 18/10/2011.

    "Ấn tượng chung về Tập Cận Bình là, ông là một người rất thận trọng", Cao Trí Khai, một nhà bình luận chính trị tại Bắc Kinh nói. "Trước công chúng, ông ấy rất thận trọng, cẩn thận. Ông ấy không phải là người dễ thể hiện cảm xúc, ít nhất là trước công chúng".

    Cho dù là người thận trọng và không công khai bộc lộ quan điểm chính trị để dấu mình, thì trong các cuộc họp kín chắc chắn họ Tập kia đã có những đề nghị, quan điểm mà số đông các lãnh đạo cao cấp Trung Quốc tán thưởng. Họ đã và đang sức nước hoa để đưa Tập Cận Bình lên ngôi Hoàng đế Đế quốc TQ này.

    Tập Cận Bình chính là 1 chính trị gia xảo quyệt theo tinh thần Lão, Khổng. Trong các bức ảnh, ông ta không bao giờ nhìn thẳng, lúc cười thì 2 mắt nhỏ tí như muốn che dấu các suy nghĩ của mình. Biểu hiện bên ngoài và suy nghĩ bên trong không ăn khớp với nhau. Đây là tuýt người có mưu và thâm độc.

    Một điều chắc chắn là như đã phân tích trong bài, họ Tập là một người trung thành với mục tiêu bành trướng của Mao.

    Tháng 2 năm 2009, khi đang ở thăm Mexico, Tập Cận Bình đã có một phát biểu gây sốc khi trực tiếp buộc tội những người "nước ngoài" đang cố gắng can thiệp vào công việc nội bộ Trung Quốc - một chủ đề luôn rất nhạy cảm trong giới chính trị. Bằng tiếng Trung, Tập bình luận: "Có một số người nước ngoài buồn tẻ, với cái bụng căng tròn, những người chẳng có gì hay ho hơn là chỉ ngón tay vào chúng tôi [Trung Quốc]. Thứ nhất, Trung Quốc không xuất khẩu Cách mạng; thứ 2 Trung Quốc cũng không xuất khẩu đói nghèo; và thứ 3, Trung Quốc không đến để gây ra những cơn nhức đầu, có gì phải nói thêm hay không?".

    Tại đây, trong bài này, tôi nói thẳng với Ông Tập kia: TQ không xuất cảng cách mạng nhưng TQ hướng tới các nước độc tài và khuyến khích độc tài kìm hãm tự do ngôn luận nhằm bịt tiếng nói vạch các mưu đồ chính trị xấu xa của TQ. Thứ 2, TQ không xuất khẩu đói nghèo nhưng TQ vơ vét tài nguyên khoáng sản của các nước còn nghèo hơn TQ với giá rẻ mạt như bôxits của VN ở Tây Nguyên. Trung Quốc còn hối lộ, làm hư hại nghiêm trọng đạo đức xã hội tại các nơi mà TQ đến. Thứ 3, TQ không gây ra những cơn nhức đầu như Hoa Kỳ đòi hỏi nhân quyền, tự do internet mà TQ mà TQ ủng hộ và cổ vũ độc tài, ủng hộ và khuyến cáo để độc tài trấn áp chính dân tộc của mình. TQ là quá khứ ảm đạm.

    7. Kết luận.

    Đảng cộng sản VN trong lịch sử 81 năm hoạt động của mình đã gieo bao tai họa cho dân tộc Việt Nam.

    Nếu dành được độc lập cho VN từ nước Pháp thực dân mà lại biến VN trở thành thuộc quốc của nước Trung Quốc phong kiến, thì thử hỏi họ có công lao gì?

    Việt Nam là mảnh đất địa linh nhờ có dẫy Hoàng Liên Sơn, biên giới với TQ, nhờ có dẫy Trường Sơn, đòn gánh, gánh cả cơ đồ VN, nhờ có Tây Nguyên: ai chiếm Tây Nguyên sẽ làm chủ cả Đông Dương, nhờ có Hoàng Sa, Trường Sa phiên dậu ngoài khơi xa cho duyên hải VN.

    Ai đã để TQ vào Tây Nguyên? Ai đã để TQ đào bới trên cách cánh rừng chiến lược của VN? Ai đã để mất HS, TS?

    Cải cách ruộng đất thực chất là thay đổi cả 1 nguyên tắc sống lành mạnh: "có làm thì mới có ăn" bằng "muốn có ăn thì phải theo cộng sản cướp của, giết người". Từ những sai lầm nhận thức về tính dân tộc, về giai cấp [mà VN không hề có cái gọi là giai cấp công nhân như Mác định nghĩa]... Đảng cộng sản VN đã quên kẻ thù truyền kiếp của dân tộc VN là TQ.

    Trong lịch sử VN, chưa bao giờ tầng lớp lãnh đạo dân tộc lại đớn hèn với TQ và tàn ác với nhân dân như vậy.

    Tập Cận Bình lên lãnh đạo TQ trúng vào giai đoạn thành công hay thất bại của chính sách bành trướng Biển Đông của Trung Quốc.

    Chuyến đi thăm này của họ Tập nhằm giúp ông ta có 1 chính sách trong việc phá vòng vây do Mỹ thiết kế. Việt Nam là điểm đột phá chủ yếu của mưu kế phá vây này. Giúp TQ thắng cuộc, hay góp phần làm cho TQ thất bại sẽ thể hiện trong những việc làm cụ thể của lãnh đạo Việt Nam ngày mai. Vô hình chung, lịch sử đã cho thế hệ chúng ta chứng kiến cuộc đấu tranh trường tồn của dân tộc VN trên bán đảo Đông Dương hơn 4000 năm qua sẽ thành công hay thất bại.

    Nàng công chúa Mỵ Châu không có lỗi trong tình yêu với Trọng Thủy. Người có lỗi đã chà đạp lên tình yêu lứa đôi là Triệu Đà. Người có lỗi đã đẩy dân tộc VN vào 1000 năm Bắc thuộc là Thục An Dương Vương. Nhà vua đã không cảnh giác trước mưu kế thông gia của bành trướng TQ. 2000 năm trước, ông vua Việt đã phải trầm mình tại Biển Đông.

    Ngày nay họa mất Biển Đông, mất nước Việt Nam đang bầy ra trước mắt.

    Có một con người nham hiểm đang rắo tâm thực hiện mưu đồ này, thông qua kế sách 'ba kiên trì', người này là Tập Cận Bình.

    Nguyễn Nghĩa

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    20 phản hồi

    “Nam dụ” là kế sách dành riêng cho Việt Nam trước đây. Và bây giờ phải tính thêm Lào, Campuchia nói riêng và Asean nói chung đó bác Nguyễn Nghĩa

    Tội ác của Polpot một phần cũng do tụi Bắc Kinh dung túng. Polpot là Campuchia gốc Trung Quốc

    Tác giả phân tích chính xác về cuộc đấu tranh sinh tồn của Dân Tộc VN. Nhưng không rõ, có đánh thức được những người còn đang mê ngủ???

    Thấy số lượng người vào đọc mà chán.
    Cũng chẳng thấy ai vào thảo luận.
    Hay vì chính xác quá nên không có người phản đối.

    Cám ơn bác Nguyễn Nghĩa.

    [quote=NJ]Tác giả phân tích chính xác về cuộc đấu tranh sinh tồn của Dân Tộc VN. Nhưng không rõ, có đánh thức được những người còn đang mê ngủ???

    Thấy số lượng người vào đọc mà chán.
    Cũng chẳng thấy ai vào thảo luận.
    Hay vì chính xác quá nên không có người phản đối.

    Cám ơn bác Nguyễn Nghĩa.[/quote]

    Tôi là người viết comment "Nam dụ" ngay ở dưới comment của bác NJ đấy.
    Sao bác NJ lại cho rằng không có ai vào thảo luận ?

    Trong bài viết này, tác giả cho thấy nguy cơ mất nước khá rõ ràng, nhưng nếu có tham gia ý kiến thì tôi không có đủ trình độ mà chỉ nêu một vài ý kiến đã được người khác mách bảo, đó là đối với Trung Quốc thì họ THẢ BOM NGU vào dân tộc ta. Còn đối với ta thì Đảng CS đã chuyển thành Đảng TÀO VI (Vì tao). Ngoại công nội kích đều có sự chuẩn bị. Trước kia Trung quốc giúp ta đánh Mỹ để ngày nay họ cướp cả nước ta cho gọn. Có thể Tập Cận Bình muốn trở thành TẦn Thủy Hoàng ở thế kỷ 21. Còn một điều nữa là tác giả cần nêu ra phương hướng để nhân dân ta tránh được bị Bắc thuộc một lần nữa. Tức là nói dân ta cần làm gì trước hai thế lực bên ngoài và bên trong? Còn nếu chỉ lên án Đảng CS thì là nước đổ lá khoai.

    [quote=NJ]Tác giả phân tích chính xác về cuộc đấu tranh sinh tồn của Dân Tộc VN. Nhưng không rõ, có đánh thức được những người còn đang mê ngủ???

    Thấy số lượng người vào đọc mà chán.
    Cũng chẳng thấy ai vào thảo luận.
    Hay vì chính xác quá nên không có người phản đối.

    Cám ơn bác Nguyễn Nghĩa.[/quote]

    - Có thể số lượng người đang mê ngủ quá lớn???!!! Tôi là 1 trong những người đang mê ngủ. Nói theo kiểu teen: đang phê như con tê tê!!! Đánh thức rất khó.

    - cũng có thể là bài viết chính xác quá nên không ai dám phản đối!!!

    - Nhưng cũng có thể bài viết dở ẹc, nên không ai (thèm) vào phản đối, bình luận???!!!

    PS.: để đánh thức những người đang mê ngủ, nên viết những bài thiên về rational hơn là cảm tính.

    Chiến sỹ Nguyễn Nghĩa đã khuân về đây mấy bài từ bên dân làm báo do chiến sỹ viết, nhưng ít người vào bình luận, có lẽ do tính cảm tính của nó?

    Thừa nhận tấm lòng yêu nước của chiến sỹ Nguyễn Nghĩa!!! Nếu giả dụ có đánh nhau thật vì sinh tồn với TQ, thì chắc chắn vị trí tốt nhất của chiến sỹ là đi theo đàn sáo, viết những bài khích lệ, làm phấn khích tinh thần binh sỹ thì được. Chứ phân tích, dò tìm hướng đi thì có vẻ không phù hợp với chiến sỹ lắm?

    Phê bình thêm chút nữa: việc CCRĐ không liên quan trực tiếp đến đấu tranh sinh tồn với TQ. Nên không phải chêm vào bài viết!!! Trong 1 XH tốt đẹp, người dân không dễ gì bị dụ dỗ bởi kẻ xấu, để đi ăn cướp. Mà nó có nguyên nhân sâu xa là tầng lớp trên vào thời điểm đó chẳng ra gì, cho nên quần chúng mới đi theo kẻ khác. Nhưng thôi, chấm dứt tại đây, không thì lại lan man, lạc đề.

    Bài này cũng đã được đăng ở DCV.info.
    Trong phản hồi đầu tiên tại DCV, tôi có đăng ý kiến của bạn viết comment " Nam Dụ" làm nội dung chính, hôm nay xin thông báo để bạn rõ. Nguyên văn phản hồi trên DCV là :
    "Nguyễn Nghĩa . says:
    17/12/2011 at 13:12.
    Có 1 bạn đọc nhắc nhở tôi rằng ‘Nam dụ” còn dùng cho cả Lào, Cămpuchia và Asean. Tôi cũng công nhận: nhận xét này là đúng. Nói thêm rằng Tập Cận Bình đã khoe tài bằng chiêu tặng Tổng cục trưởng Tổng cục chính trị QDDND VN ; 3 kiên trì.
    Nguyễn Nghĩa."

    [quote=Không có ai ?][quote=NJ]Tác giả phân tích chính xác về cuộc đấu tranh sinh tồn của Dân Tộc VN. Nhưng không rõ, có đánh thức được những người còn đang mê ngủ???

    Thấy số lượng người vào đọc mà chán.
    Cũng chẳng thấy ai vào thảo luận.
    Hay vì chính xác quá nên không có người phản đối.

    Cám ơn bác Nguyễn Nghĩa.[/quote]

    Tôi là người viết comment "Nam dụ" ngay ở dưới comment của bác NJ đấy.
    Sao bác NJ lại cho rằng không có ai vào thảo luận ?[/quote]

    Xin lỗi bác Nam dụ, tôi viết nhầm. Viết đúng là chỉ có một người (tôi là người thứ hai) phản biện. Bây giờ thì có thêm bác VN2006A

    Nguyễn Jung

    @ Chiến sĩ VN2006A.

    Tôi không có ý định đánh thức những người như VN2006A.
    Bài viết thể hiện suy nghĩ của mình, đóng góp của mình theo tinh thần : có cuốc dùng cuốc, có gươm dùng gươm, không có gươm thì dùng gì cũng được, miễn là góp sức theo khả năng.
    Những người đang làm "con tê tê", thì theo tôi nghĩ cứ làm "con tê tê" suốt đời đi, ai cũng chỉ có 1 cuộc đời.
    Cai làm gì cho mệt.
    Mác đã nói Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân.

    Mắc vào CNCS khó cai lắm.

    Vì chiến sĩ VN2006A làm "con tê tê" nên viết phản hồi cũng kiểu "con tê tê". Nghĩa là phê bình bài viết theo cảm tính mà chính phê bình này là cảm tính, không có dẫn chứng cụ thể.
    Bài tôi viết đã chỉ ra Nam Dụ và Đông Lấn, Đông Cướp của TQ đối với VN thì hiển nhiên sách lược của VN phải là :

    1.Bắc Ngăn; Các tỉnh biên giới phía bắc phải làm thành thành đồng lũy sắt, 1 người TQ không có thị thực không qua được, 1 kg hàng lậu cũng bị bắt lại.../ nên cùng với Lào và Thái Lan, Miến Điện thực hiện việc ngăn này/
    2. Nam Hòa là hòa hoãn với Philippines, với Indonexia, với Singapor.. cùng nhau khai thác Biển Đông.
    3. Đông Cự là cự trực diện, mặt đối mặt với bành trướng xâm lược, như Tổ tiên VN đã cự với giặc Tầu phù. Đông Cự là đánh để lấy lại HS, TS. Đánh bằng ngoại giao, bằng luật quốc tế và cả hải chiến nếu tình hình cho phép.
    4. Tây- Liên: Liên minh 1 khối kinh tế, 1 khối quân sự, 1 khối chính trị với Hoa Kỳ, Ấn Độ, Nhật Bản ...

    Thế là tôi đã "phân tích dò đường tìm hướng đi" rồi đấy.

    Chiến sĩ VN2006A có "phân tích dò đường tìm hướng đi" nào không? Xin cho biết.

    Còn về đoạn CCRD, thì đoạn này nằm trong ý buộc tội ĐCS VN, không lạc đề đâu.

    Dẫu sao thì "con tê tê" VN2006A cũng đã cố gắng gõ bàn phím để phản hồi.

    Vì vất vả này, xin cám ơn.

    Nguyễn Nghĩa.

    [quote=Khách-Nguyễn Nghĩa 11-]@ Chiến sĩ VN2006A.

    ... thì hiển nhiên sách lược của VN phải là :

    1.Bắc Ngăn; Các tỉnh biên giới phía bắc phải làm thành thành đồng lũy sắt, 1 người TQ không có thị thực không qua được, 1 kg hàng lậu cũng bị bắt lại.../ nên cùng với Lào và Thái Lan, Miến Điện thực hiện việc ngăn này/
    [/quote]

    Đây chính là cảm tính!!! chừng nào khả năng sản xuất hàng hóa, mức sống của người dân còn thấp, chừng đó còn buôn lậu. Chặn bắt như thế nào, trừ khi đóng cửa biên giới, và ngay khi đóng cửa biên giới, nguy cơ lính biên phòng bắt tay với dân buôn lậu cũng không hết!!!

    Biên giới Mexico với Mỹ vẫn đầy dân chui lậu sang Mỹ. Với điều kiện như Mỹ mà cũng có ngăn nổi đâu?!

    [quote=Khách-Nguyễn Nghĩa 11-]
    2. Nam Hòa là hòa hoãn với Philippines, với Indonexia, với Singapor.. cùng nhau khai thác Biển Đông.[/quote]

    Cái này NN Vietnam đang làm!!!

    [quote=Khách-Nguyễn Nghĩa 11-]
    3. Đông Cự là cự trực diện, mặt đối mặt với bành trướng xâm lược, như Tổ tiên VN đã cự với giặc Tầu phù. Đông Cự là đánh để lấy lại HS, TS. Đánh bằng ngoại giao, bằng luật quốc tế và cả hải chiến nếu tình hình cho phép.[/quote]

    Ngoại giao, luật quốc tế thì NN Vietnam cũng đang tiến hành, dù có thể chưa với cường độ như ý.

    Hải chiến thì hiện nay khả năng chưa cho phép!

    Tổ tiên cự Tầu oai hùng như thế nào, kể cho mọi người nghe xem nào???

    Hôm rồi có đọc tấm lòng yêu nước của ông vua Tự Đức(bên Basam). Thời ông này có bọn cờ lạ(cờ đen, cờ vàng của bọn Lưu Vĩnh Phúc...) từ bên nước lạ tràn sang các tỉnh phía Bắc thu thuế dân ta. Tự Đức đánh dẹp 1 hồi rồi cũng phải để cho bọn cờ lạ thu thuế dân ta. Đau ở chỗ, bọn cờ lạ không thuộc biên chế nước lạ, chính bọn nó cũng bị nước lạ xua đuổi!!!

    [quote=Khách-Nguyễn Nghĩa 11-]
    4. Tây- Liên: Liên minh 1 khối kinh tế, 1 khối quân sự, 1 khối chính trị với Hoa Kỳ, Ấn Độ, Nhật Bản ...[/quote]

    Điều kiện nào để trở thành liên minh??? Không phải ngửa tay xin xỏ là được làm liên minh! liên minh được đến mức độ nào cũng là 1 câu hỏi còn trống???

    [quote=Khách-Nguyễn Nghĩa 11-]

    Chiến sĩ VN2006A có "phân tích dò đường tìm hướng đi" nào không? Xin cho biết.
    [/quote]

    Đã nói là đang phê như con tê tê, nên không dò hướng, khi nào hết phê sẽ trả lời đầy đủ!

    Thế nhé!!!

    Bạn Nguyễn Nghĩa sao lại chỉ nhìn vào một mặt, một số điểm yếu trong quan hệ Việt Trung mà kết luận :
    “Nếu dành được độc lập cho VN từ nước Pháp thực dân mà lại biến VN trở thành thuộc quốc của nước Trung Quốc phong kiến, thì thử hỏi họ có công lao gì?” Và than vãn rằng “Đảng cộng sản VN đã quên kẻ thù truyền kiếp của dân tộc VN là TQ”.
    Xin thưa với bạn Dân tộc VN không coi dân tộc TQ là kẻ thù mà chỉ coi những kẻ dã tâm xâm lược Việt nam là kẻ thù thôi. Mỗi khi chúng xâm lược thì đều nhận được sự chống trả quyết liệt và rước về sự thua đau, nhục nhã. Song chúng ta dù thắng cũng không khỏi có mất mát, đau thương. Lịch sử lâu đời VN không bao giờ cúi đầu khuất phục trước kẻ thù phương bắc. Nếu nói như bạn thì ngay sau khi giành được chính quyền, năm 1946 hàng vạn quân tàu tưởng bị ai lãnh đạo và cùng nhân dân Việt nam đuổi chúng phải cút khỏi nước ta? Cuộc chiến biên giới phía bắc năm 1979 ai đã đập tan mưu đồ “dạy cho Việt Nam một bài học” để giờ đây dải đất hình chữ S vẫn hiên ngang hiện diện trên bản đồ thế giới với những quan hệ rộng khắp với các nước trên mọi châu lục? Lẽ tự nhiên ở đời “cá lớn nuốt cá bé”, ta nhỏ tí xíu lại ở sát ngay bên nách gã khổng lồ thâm hiểm. Dù muốn hay không muốn, dù đề phòng cẩn mật cũng không tránh khỏi có những lần bị chèn, bị ép, bị vô tình hay cố ý dẫm cho một nhát chết điếng. Khôn thì phải biết mềm dẻo, biết thiệt thòi tí chút để bảo toàn sinh mệnh. Nếu khơi khơi nói như kết luận của bạn thì việc gì phải tốn công tốn sức hàng mấy chục năm, mất bao nhiêu tiền của để phân định cắm mốc cho được biên giới của ta của họ (dù rằng để cắm được mốc ta phải thiệt thòi ít nhiều, nhưng đó cũng đã là thành công). Cứ gân cổ ra mà co kéo liệu rằng có bảo toàn hay mất tất? Mình không chịu khuất phục, không thể để cho nó nuốt, nhưng trong chừng mực nào đó cũng phải buộc lòng thuận theo cái lẽ của tự nhiên. Nó có cắn được một miếng cũng phải gang mồm nó ra mà thoát tuy rằng sây sát đôi chút! Chứ đâu có để cho nó nuốt trôi!
    Họa mất Biển Đông, mất nước có thể đang bầy ra trước mắt, mất nhiều, mất ít hay không mất là cần ở sự khôn khéo những người lãnh đạo và của cả dân tộc. Còn nếu cứ kích động cái kiểu ba sạo như thế này không chừng chính những người như bạn đang mắc mưu thâm kế độc mà không hay biết đó nghen.

    @ nhớ rừng, gửi lúc 10:08, 29/12/2011 - mã số 48344.

    Bạn bị nhầm 1 chút, tôi không kết luận mà chỉ đặt câu hỏi :“Nếu dành được độc lập cho VN từ nước Pháp thực dân mà lại biến VN trở thành thuộc quốc của nước Trung Quốc phong kiến, thì thử hỏi họ có công lao gì?".
    Đây là câu hỏi để mọi người tự trả lời. Tùy từng góc độ cảm nhận cuộc sống và quan điểm chính trị mà có câu trả lời.

    Tôi cũng không than vãn mà khẳng định là :“Đảng cộng sản VN đã quên kẻ thù truyền kiếp của dân tộc VN là TQ”. Dĩ nhiên, như nhận xét của bạn, nên viết rõ hơn là bành trướng TQ. Cũng cần nói rõ ở đây là VN thời Lê Duẩn đã coi TQ là kẻ thù số 1 của dân tộc VN.

    Ta chỉ cần dẫn chứng Tuyên bố chung sau cuộc thăm TQ của Nguyễn Phú Trọng

    1 “..tình hữu nghị đời đời Việt-Trung là tài sản quý báu chung của hai Đảng, hai nước và nhân dân hai nước, cần được không ngừng củng cố, phát triển, truyền mãi cho các thế hệ mai sau”.

    2 “Hai bên khẳng định, Việt Nam và Trung Quốc tiếp tục kiên trì phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt,” từ tầm cao chiến lược và tầm nhìn toàn cục”.

    3. “... trong bối cảnh tình hình thế giới và khu vực diễn biến sâu sắc, phức tạp, việc hai Đảng, hai nước Việt Nam-Trung Quốc tăng cường hơn nữa sự tin cậy chiến lược, hợp tác chặt chẽ toàn diện, xử lý thỏa đáng các vấn đề còn tồn tại hay mới nảy sinh giữa hai nước, là phù hợp với lợi ích căn bản và lâu dài của hai Đảng, hai nước và nhân dân hai nước, có lợi cho sự nghiệp chủ nghĩa xã hội ở mỗi nước, có lợi cho hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển ở khu vực và trên thế giới”.

    Ở đoạn 1., ĐCS VN đã đánh tráo lịch sử, không có "tình hữu nghị đời đời Việt-Trung". Đấy chỉ là sản phẩm riêng của ĐCS VN. Họ đã quên câu chuyên An Dương Vương và Triệu Đà. Họ dã quên 8 lần TQ xua quân xâm lược VN chỉ kể từ Ngô Quyền/từ năm 936/.
    Hai đoạn sau thể hiện sự bấu víu của ĐCS VN vào TQ. Với 16 từ chỉ có lợi cho TQ, 4 tốt sáo rỗng để chụp vào dân tộc VN vòng kim cô này. TQ thì không 1 chút hữu nghị với VN, từ cướp của VN 2 quần đảo HS,TS đến khai thác Bôxits Tây Nguyên, từ xuất siêu sang VN hàng chục tỷ đôla 1 năm / năm 2010 là hơn 12 tỷ đô la/ đến thắng 90% các gói thầu EPS... VN đang là thuôc địa kinh tế của TQ.
    Đọc phản hồi của bạn, biết bạn là 1 cán bộ lãnh đạo của ĐCS VN.
    Bạn đang theo đúng đường lối của Đảng, hạ thấp những tranh chấp có tính căn bản, như chủ quyền quốc gia, tính bất khả xâm phạm của lãnh hải, lãnh thổ... và biến các vấn đề cơ bản ấy thành những chuyện "nhỏ như con thỏ" kiểu như Nguyễn Phú Trọng đứng trên tầm cao đại cuộc, tầm cao ý thức hệ... bỏ qua các tranh chấp TS,HS, bỏ qua việc TQ biến HS, TS thành quận huyện, bỏ qua việc TQ cấm ngư dân VN đánh cá trên các bãi cá của tổ tiên VN trên HS ...

    Đọc phản hồi của bạn, thấy bạn đang phân trần cho những mất mát không thể chấp nhận được ở biên giới phía bắc như Thác Bản Giốc, Ải Mục Nam quan, cao điểm 1509 Vị Xuyên Hà Giang... thì tôi cho là bạn ở trong Ủy ban Biên giới Lãnh thổ thuộc Bộ Ngoại Giao VN.
    Mà cho dù bạn là ai thì cũng xin thưa với bạn rằng, chỉ có 1 định nghĩa duy nhất là: Triều đại nào không bảo vệ được sự bất khả xâm phạm của lãnh thổ, lãnh hải VN thì triều đại đó là triều đại bán nước.
    Không có Định nghĩa thứ 2. Không có thanh minh, phân trần gì có thể xóa được tội bán nước.
    Bạn đem sức mạnh của TQ ra để biện hộ cho mất mát của VN trong giai đoạn vừa qua. Trong lịch sử VN đã bao giờ TQ yếu hơn VN không, khi họ xua quân xâm lược VN ?
    Ta đã mất những gì?
    Trên biên giới phía bắc thì mất 1 diện tích bằng diện tích tỉnh Thái Bình với các địa danh nổi tiếng vừa miêu tả trên.
    Trên vịnh Bắc Bộ thì lãnh hải bị co lại so với hiệp đinh Thanh-Pháp.
    Hai quần đảo mà ông cha VN đã dầy công khai phá bị TQ chiến 1 cách ngoạn mục.
    Chỉ trong giai đoạn từ 1974-1992, TQ đã 5 lần khai lửa đánh VN. Cả lịch sử VN không có giai đoạn nào TQ lại gây sự dầy đặc như vậy, trong thời gian gắn như vậy.
    Đây là hậu quả của việc theo đuôi, cầu hòa, sợ hãi TQ. Mà TQ thì thực hiện như theo đúng bài từ của Mao : "Địch lùi, ta tiến."
    Xin khẳng định với bạn rằng, họa mất Biển Đông, mất VN thực sự đang bầy ra trước mắt. Nếu còn lãnh đạo VN, thì ĐCS VN là kẻ gây họa làm đắm cơ đồ này.

    Nông Đức Mạnh mang Boxit Tây Nguyên cho TQ ém quân trên địa bàn chiến lược một mất 1 còn của VN.

    Nguyễn Phú Trọng mang hợp tác các tỉnh biên giới với TQ, đem họa ly khai cả biên giới phía bắc cho VN trong tương lai. Đây là cảnh báo chiến lược của tôi cho công luận biết./Tuyên bố chung 15/10/2011/

    Các bạn là những đảng viên ĐCS VN. Các bạn đã được giáo dục rằng mọi việc đã có đảng chịu trách nhiệm. Vì thế bạn nói đến mất ít hay mất nhiều lãnh thổ, lãnh hải VN 1 cách bình thường.

    Không VN không phải là cái bánh để mọi người chia chác, cắt ra cầu hòa với TQ.

    Không thể cho TQ 1 m đất, 1 li lãnh hải của VN.
    Hãy dùng lời Hoàng đế Lê Thánh Tông làm điều răn: Kẻ nào mang 1 thước sông núi của cha ông cho giặc, kẻ đó đáng tội chu di.

    Bạn đừng dựa dẫm vào cái chính Đảng đầu hàng của bạn nữa, hãy lắng nghe lòng yêu nước của mình.

    Nguyễn Nghĩa.

    [quote=Nguyễn Nghĩa]@ nhớ rừng, gửi lúc 10:08, 29/12/2011 - mã số 48344.

    Đọc phản hồi của bạn, thấy bạn đang phân trần cho những mất mát không thể chấp nhận được ở biên giới phía bắc như Thác Bản Giốc, Ải Mục Nam quan, cao điểm 1509 Vị Xuyên Hà Giang... thì tôi cho là bạn ở trong Ủy ban Biên giới Lãnh thổ thuộc Bộ Ngoại Giao VN.
    Mà cho dù bạn là ai thì cũng xin thưa với bạn rằng, chỉ có 1 định nghĩa duy nhất là: Triều đại nào không bảo vệ được sự bất khả xâm phạm của lãnh thổ, lãnh hải VN thì triều đại đó là triều đại bán nước.
    Không có Định nghĩa thứ 2. Không có thanh minh, phân trần gì có thể xóa được tội bán nước.
    Bạn đem sức mạnh của TQ ra để biện hộ cho mất mát của VN trong giai đoạn vừa qua. Trong lịch sử VN đã bao giờ TQ yếu hơn VN không, khi họ xua quân xâm lược VN ?
    Ta đã mất những gì?
    Nguyễn Nghĩa.[/quote]

    Định nghĩa tô đậm quá gượng ép !

    QLVNCH từng chiến đấu với TQ và đã mất Hoàng sa ==> VNCH bán nước cho TQ ?

    QLVNCH từng thua quân đội miền bắc ===> VNCH bán nước cho miền bắc ???

    [quote=nhớ rừng]Bạn Nguyễn Nghĩa sao lại chỉ nhìn vào một mặt, một số điểm yếu trong quan hệ Việt Trung mà kết luận :
    “Nếu dành được độc lập cho VN từ nước Pháp thực dân mà lại biến VN trở thành thuộc quốc của nước Trung Quốc phong kiến, thì thử hỏi họ có công lao gì?” Và than vãn rằng “Đảng cộng sản VN đã quên kẻ thù truyền kiếp của dân tộc VN là TQ”.
    Xin thưa với bạn Dân tộc VN không coi dân tộc TQ là kẻ thù mà chỉ coi những kẻ dã tâm xâm lược Việt nam là kẻ thù thôi. Mỗi khi chúng xâm lược thì đều nhận được sự chống trả quyết liệt và rước về sự thua đau, nhục nhã. Song chúng ta dù thắng cũng không khỏi có mất mát, đau thương. Lịch sử lâu đời VN không bao giờ cúi đầu khuất phục trước kẻ thù phương bắc. Nếu nói như bạn thì ngay sau khi giành được chính quyền, năm 1946 hàng vạn quân tàu tưởng bị ai lãnh đạo và cùng nhân dân Việt nam đuổi chúng phải cút khỏi nước ta? Cuộc chiến biên giới phía bắc năm 1979 ai đã đập tan mưu đồ “dạy cho Việt Nam một bài học” để giờ đây dải đất hình chữ S vẫn hiên ngang hiện diện trên bản đồ thế giới với những quan hệ rộng khắp với các nước trên mọi châu lục? Lẽ tự nhiên ở đời “cá lớn nuốt cá bé”, ta nhỏ tí xíu lại ở sát ngay bên nách gã khổng lồ thâm hiểm. Dù muốn hay không muốn, dù đề phòng cẩn mật cũng không tránh khỏi có những lần bị chèn, bị ép, bị vô tình hay cố ý dẫm cho một nhát chết điếng. Khôn thì phải biết mềm dẻo, biết thiệt thòi tí chút để bảo toàn sinh mệnh. Nếu khơi khơi nói như kết luận của bạn thì việc gì phải tốn công tốn sức hàng mấy chục năm, mất bao nhiêu tiền của để phân định cắm mốc cho được biên giới của ta của họ (dù rằng để cắm được mốc ta phải thiệt thòi ít nhiều, nhưng đó cũng đã là thành công). Cứ gân cổ ra mà co kéo liệu rằng có bảo toàn hay mất tất? Mình không chịu khuất phục, không thể để cho nó nuốt, nhưng trong chừng mực nào đó cũng phải buộc lòng thuận theo cái lẽ của tự nhiên. Nó có cắn được một miếng cũng phải gang mồm nó ra mà thoát tuy rằng sây sát đôi chút! Chứ đâu có để cho nó nuốt trôi!
    Họa mất Biển Đông, mất nước có thể đang bầy ra trước mắt, mất nhiều, mất ít hay không mất là cần ở sự khôn khéo những người lãnh đạo và của cả dân tộc. Còn nếu cứ kích động cái kiểu ba sạo như thế này không chừng chính những người như bạn đang mắc mưu thâm kế độc mà không hay biết đó nghen.[/quote]

    Ngán ngẫm và tởm lợm khi đọc những giòng phản biện này.

    [quote=NiMarxNiJesus][quote=Nguyễn Nghĩa]@ nhớ rừng, gửi lúc 10:08, 29/12/2011 - mã số 48344.

    Đọc phản hồi của bạn, thấy bạn đang phân trần cho những mất mát không thể chấp nhận được ở biên giới phía bắc như Thác Bản Giốc, Ải Mục Nam quan, cao điểm 1509 Vị Xuyên Hà Giang... thì tôi cho là bạn ở trong Ủy ban Biên giới Lãnh thổ thuộc Bộ Ngoại Giao VN.
    Mà cho dù bạn là ai thì cũng xin thưa với bạn rằng, chỉ có 1 định nghĩa duy nhất là: Triều đại nào không bảo vệ được sự bất khả xâm phạm của lãnh thổ, lãnh hải VN thì triều đại đó là triều đại bán nước.
    Không có Định nghĩa thứ 2. Không có thanh minh, phân trần gì có thể xóa được tội bán nước.
    Bạn đem sức mạnh của TQ ra để biện hộ cho mất mát của VN trong giai đoạn vừa qua. Trong lịch sử VN đã bao giờ TQ yếu hơn VN không, khi họ xua quân xâm lược VN ?
    Ta đã mất những gì?
    Nguyễn Nghĩa.[/quote]

    Định nghĩa tô đậm quá gượng ép !

    QLVNCH từng chiến đấu với TQ và đã mất Hoàng sa ==> VNCH bán nước cho TQ ?

    QLVNCH từng thua quân đội miền bắc ===> VNCH bán nước cho miền bắc ???[/quote]

    Có đánh nhau, thua thì khác với dâng hiến bác Ni (đủ thứ ) à.

    Ta đánh nhau với TQ năm 79, tống cổ chúng nó về TQ, ta thắng, không mất đất.

    Các hiệp định được ký giữa 2 nước CHXHCN VN và CHND Trung Hoa (mà bác NN dã nêu ra) không xảy ra khi ta thua sau một trận chiến.
    Ta mất đất, mất biển, mất rừng không qua một trận chiến nào, mà qua tinh hữu nghị VT đời đời bền vững với 16 chữ vàng, 4 chữ tốt.
    Đó mới là chuyện để nói, chứ đánh nhau rồi thua, rút lui, tập trung nhân lực QG để phản công như Tổ Tiên ta đã làm sau những lần thua TQ, thì chẳng ai nói đâu, mà còn tình nguyện tòng quân để đánh giặc như ngày xưa đã đánh Pháp, đánh Mỹ đấy bác NI (đủ thứ à).

    Ý của bác NN, nhiều người hiểu rất rõ, không hiểu như bác đâu.
    Ghê thay cho những lý luận hàm chứa mục đích bênh vực cho việc bán nước.

    [quote=thichkhach][quote=nhớ rừng]Bạn Nguyễn Nghĩa sao lại chỉ nhìn vào một mặt, một số điểm yếu trong quan hệ Việt Trung mà kết luận :
    “Nếu dành được độc lập cho VN từ nước Pháp thực dân mà lại biến VN trở thành thuộc quốc của nước Trung Quốc phong kiến, thì thử hỏi họ có công lao gì?” Và than vãn rằng “Đảng cộng sản VN đã quên kẻ thù truyền kiếp của dân tộc VN là TQ”.
    Xin thưa với bạn Dân tộc VN không coi dân tộc TQ là kẻ thù mà chỉ coi những kẻ dã tâm xâm lược Việt nam là kẻ thù thôi. Mỗi khi chúng xâm lược thì đều nhận được sự chống trả quyết liệt và rước về sự thua đau, nhục nhã. Song chúng ta dù thắng cũng không khỏi có mất mát, đau thương. Lịch sử lâu đời VN không bao giờ cúi đầu khuất phục trước kẻ thù phương bắc. Nếu nói như bạn thì ngay sau khi giành được chính quyền, năm 1946 hàng vạn quân tàu tưởng bị ai lãnh đạo và cùng nhân dân Việt nam đuổi chúng phải cút khỏi nước ta? Cuộc chiến biên giới phía bắc năm 1979 ai đã đập tan mưu đồ “dạy cho Việt Nam một bài học” để giờ đây dải đất hình chữ S vẫn hiên ngang hiện diện trên bản đồ thế giới với những quan hệ rộng khắp với các nước trên mọi châu lục? Lẽ tự nhiên ở đời “cá lớn nuốt cá bé”, ta nhỏ tí xíu lại ở sát ngay bên nách gã khổng lồ thâm hiểm. Dù muốn hay không muốn, dù đề phòng cẩn mật cũng không tránh khỏi có những lần bị chèn, bị ép, bị vô tình hay cố ý dẫm cho một nhát chết điếng. Khôn thì phải biết mềm dẻo, biết thiệt thòi tí chút để bảo toàn sinh mệnh. Nếu khơi khơi nói như kết luận của bạn thì việc gì phải tốn công tốn sức hàng mấy chục năm, mất bao nhiêu tiền của để phân định cắm mốc cho được biên giới của ta của họ (dù rằng để cắm được mốc ta phải thiệt thòi ít nhiều, nhưng đó cũng đã là thành công). Cứ gân cổ ra mà co kéo liệu rằng có bảo toàn hay mất tất? Mình không chịu khuất phục, không thể để cho nó nuốt, nhưng trong chừng mực nào đó cũng phải buộc lòng thuận theo cái lẽ của tự nhiên. Nó có cắn được một miếng cũng phải gang mồm nó ra mà thoát tuy rằng sây sát đôi chút! Chứ đâu có để cho nó nuốt trôi!
    Họa mất Biển Đông, mất nước có thể đang bầy ra trước mắt, mất nhiều, mất ít hay không mất là cần ở sự khôn khéo những người lãnh đạo và của cả dân tộc. Còn nếu cứ kích động cái kiểu ba sạo như thế này không chừng chính những người như bạn đang mắc mưu thâm kế độc mà không hay biết đó nghen.[/quote]

    Ngán ngẫm và tởm lợm khi đọc những giòng phản biện này.[/quote]

    Tôi xin được chia sẻ với bạn thichkhach cái cảm giác NGÁN NGẪM và TỞM LỢM này khi đọc ý kiến của ông/bà nhớ rừng. Ông/bà “nhớ rừng” xem ra có vẻ rất thấm nhuần lời DẠY vàng ngọc của Ngài Lê Công Phụng, nguyên Thứ trưởng Ngoại giao nước CHXHCNVN, Đại sứ nước CHXHCNVN tại Hoa Kỳ, rằng: “Ta phải biết cách sống với Trung Quốc”. Tôi tự hỏi, phải chăng ông/bà “nhớ rừng” chính là Ngài Lê Công Phụng, đã giá lâm vào Diễn đàn Dân Luận để giáo dục thêm nhân dân? Hay biết đâu ông/bà “nhớ rừng” lại là Cụ Vũ Dũng?

    Vâng, quý ngài như “nhớ rừng”, Lê Công Phụng, Vũ Dũng (nguyên Thứ trưởng Ngoại giao CHXHCNVN đặc trách Phân định biên giới) và cả những Ngài trong các Bộ Chính Trị ĐCSVN từ thời Nguyễn Văn Linh, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, cho đến Nguyễn Phú Trọng ngày nay, xem ra đều THÔNG MINH, KHÔN NGOAN, BIẾT CÁCH SỐNG VỚI NGƯỜI ANH EM ĐỒNG CHÍ LÁNG GIỀNG Trung Quốc. Chỉ tiếc là vì quý vị quá GIỎI, quá ANH MINH nên đất nước ta càng ngày càng THU HẸP lại. Ải Nam Quan, nửa Thác Bản Giốc (phần hùng vĩ nhất), bãi Tục Lãm, núi Đất, thậm chí ngay cả cái hang Pắc Bó, thánh địa của Đảng quý vị, và còn nhiều nơi khác nửa, dọc biên giới phía Bắc của Tổ quốc, đã LỌT vào tay TQ, như là một nghĩa cử khôn khéo, biết điều, của Đảng “QUANG VINH” của quý vị, để được sống yên với người anh em thâm độc và tham lam TQ. Vịnh Bắc Bộ cũng được quý vị đem chia lại, dâng cho người ANH EM TQ hàng ngàn kilômét vuông biển.

    Chưa hết, quần đảo Hoàng Sa đã lọt hoàn toàn vào tay người anh em “ta”, Trường Sa cũng đã bị mất một phần, và đang chờ ngày người anh em đến TIẾP THU (theo cách nói của TQ) theo đúng tinh thần của Công hàm ngày 14/9/1958 của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng. Cũng vì cái tinh thần “biết cách sống với người anh em TQ” này, mà ngày trước Bộ Chính Trị Đảng “ta” đã ra lệnh cho cụ Đồng ký cái công hàm tỏ tình thân hữu, răng môi, núi liền núi sông liền sông, tiếng gà gáy bên này bên kia nghe rõ. Hay như nhà thơ cách mạng Tố Hữu (người Huế), đã viết:
    Bên ni biên giới là nhà
    Bên tê biên giới cũng là quê hương.

    Thử hỏi, liệu cái giải pháp chịu nhẫn nhục, chịu THIỆT đất biển cho Tàu CHÚT XÍU (thật ra chẳng phải NHỎ NHÍT gì đâu, hàng ngàn kilômét vuông trên bộ, hàng chục ngàn kilômét vuông trên VBB, và có thể hàng TRĂM NGÀN kilômét vuông trên Biển Đông) để được sống yên thân này, có bảo đảm là TQ sẽ không bao giờ còn ngoạm của ta thêm chút nào nữa hay chăng? Nếu thuở xưa cha ông ta theo đúng chính sách “khôn ngoan” này của ông/bà “nhớ rừng”, liệu hiện nay có còn chăng cái nước mang tên VN trên bản đồ thế giới ? Hay là mảnh đất hình chữ S này hiện đã có tên là tỉnh QUẢNG NAM, của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa?

    Để trả lời cho câu hỏi trên, xin ông/bà “nhớ rừng” lắng nghe lời của độc giả Phạm Ngọc Cương viết cách đây đúng 10 năm trong bài “Tổ quốc ơi! Với chúng con, Người cao hơn cả sự sống” (http://www.nsvietnam.com/64toquocoi.html): “Tôi muốn viết những lời sau dành cho Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam. Xin quí vị bình tĩnh nghe sự thật của chính những gì quí vị từng rao giảng. Các vị thường hay nói một đằng làm một nẻo, nhưng khi các vị dùng chữ "Cướp chính quyền" là đã lột đúng bản chất thật của quí vị. Và vì là của ăn cướp nên quí vị cũng phung phá nó ghê gớm quá. Quí vị mới có hơn bốn mươi năm cầm quyền mà đã vung tay đốt lòng quật cường của cả một dân tộc có bốn ngàn năm lịch sử bằng cách dẫn nó đi qua suốt bốn cuộc chiến với ngoại bang là Pháp, Mỹ, Campuchia, Trung Quốc, và một cuộc chiến với chính đồng bào ruột thịt của mình. Các vị cướp quyền của cả một dân tộc. Quí vị luôn cho mình là anh hùng, vậy mà các vị lại thậm thụt với "Thiên Triều" làm gì vậy? Các vị khôn nhà dại chợ' chăng? Nguyên cớ gì khiến các vị sợ hãi Trung Quốc quá như vậy?
    Các vị lo cho tương lai của nền an ninh quốc gia ư? Các vị đã luôn nhượng bộ Nhưng miếng mồi nhỏ không đủ no lòng con beo đói. Các vị đã tính đến bước nhân nhượng nào tiếp nữa rồi? Từ Lạng Sơn về Hà Nội chỉ có tròm trèm một trăm sáu mươi cây số, cứ đà này các vị còn lùi cột mốc biên giới đến đâu nữa? Thời loạn cùng chút đảm lược đã cho quí vị được ngồi trên những chiếc ghế tuy xiêu vẹo nhưng vẫn là cao nhất của quyền lực Việt Nam hiện giờ để các vị làm những điều ấy ư?”
    (Phạm Ngọc Cương)

    Một điều nữa, tôi xin mạo muội hỏi ông/bà “nhớ rừng”. Nếu đồng ý với quan điểm phải nhân nhượng TQ như ông/bà nói, tại sao Đảng và Nhà Nước “ta” không công khai nói rõ cho toàn dân VN, người CHỦ của đất nước VN (như Đảng ông/bà ra rả tuyên bố), hiện đang sống trong cũng như ngoài nước, biết rõ sự nhượng bộ này qua hai Hiệp định biên giới trên bộ (1999) và trên Vịnh Bắc Bộ (2000)? Tại sao hiện nay, đã hơn 3 năm sau khi việc cắm mốc dọc biên giới phía Bắc đã HOÀN TẤT, mà ĐCSVN và Chính phủ CHXHCNVN vẫn chưa chịu CÔNG BỐ các bản đồ biên giới MỚI giữa VN và TQ?

    Chủ nhật, 03/06/2012, trên VOA có bài :"Ông Panetta muốn được tiếp cận dễ dàng hơn với các bến cảng ở Biển Ðông."
    Xin giới thiệu cùng bạn đọc quan tâm đến ý đồ HK tại VN.

    Một chút dẫn chuyện : Sau khi bài này đăng trên mạng, có 1 vài bài của một số tác giả, có vẻ như không đồng ý với nhận định về vị trí địa chính trị của VN, mà tôi viết trong bài, nhất là đoạn về Cam ranh.

    Họ lý luận rằng, với kỹ thuật hiên đại hôm nay, có 1 căn cứ gần Biển Đông hay không có nó, không còn quan trọng nữa.

    Hôm nay, khi mà lần đầu tiên, 1 Bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ thăm VN sau chiến tranh, khi mà địa danh ông ta thăm đầu tiên là Cam Ranh, khi mà ông ta tuyên bố tại Cam Ranh rằng Mỹ có nhu cầu hoạt động hàng hải tự do hơn nữa tại Biển Đông, thì tôi có suy nghĩ rằng : bình luận của tôi trong bài này là chính xác.

    Nguyễn Nghĩa.

    [quote=Khách-Nguyễn Nghĩa 11-]Một chút dẫn chuyện : Sau khi bài này đăng trên mạng, có 1 vài bài của một số tác giả, có vẻ như không đồng ý với nhận định về vị trí địa chính trị của VN, mà tôi viết trong bài, nhất là đoạn về Cam ranh.

    Họ lý luận rằng, với kỹ thuật hiên đại hôm nay, có 1 căn cứ gần Biển Đông hay không có nó, không còn quan trọng nữa.

    Hôm nay, khi mà lần đầu tiên, 1 Bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ thăm VN sau chiến tranh, khi mà địa danh ông ta thăm đầu tiên là Cam Ranh, khi mà ông ta tuyên bố tại Cam Ranh rằng Mỹ có nhu cầu hoạt động hàng hải tự do hơn nữa tại Biển Đông, thì tôi có suy nghĩ rằng : bình luận của tôi trong bài này là chính xác.

    Nguyễn Nghĩa.[/quote]

    Với đoạn trên đây tác giả đã tự đưa mình vào tình thế "sai một ly đi một dặm" rồi. Bộ trưởng quốc phòng của Mỹ thăm VN lần đầu tiên sau chiến tranh là William Cohen. Chuyến thăm này kéo dài 3 ngày bắt đầu vào ngày 13 tháng 03 năm 2000. Ngược lại bộ trưởng quốc phòng VN đầu tiên đặt chân lên đất Mỹ là ông Phạm Văn Trà vào ngày 10 tháng 11 năm 2003.

    Chuyện quốc phòng Mỹ - Việt qua lại này cũng có nhiều hiện tượng mà giới quan sát thấy có ẩn ý bên trong.

    Khi Cohen đến Hà Nội phía VN trải thảm đỏ và mời duyệt hàng quân danh dự! Cái này lớn lắm, chỉ thiếu bắn đại bác nữa là thành nghi lễ đón tiếp kính trọng bậc nhất! ( Nhớ là 8 tháng sau Bill Clinton mới đến VN) Theo thông lệ, khi mình đến người ta người ta chào đón mình mức nào, thì khi người ta đến mình, mình chào đón lại ở múc tương tự. Thế nhưng, khi ông Trà đến Mỹ thì không có thảm đỏ mà cũng chẳng có duyệt hàng quân! Thiên hạ thắc mắc, thằng Mỹ sao lại không biết cái tối thiểu này nhỉ? Hóa ra, hỏi kỹ mới biềt phía VN yêu cầu phía Mỹ bỏ các nghi thức long trọng này! Hehe thiên hạ tự hiểu tại sao...

    Hiện tượng thứ hai là Cohen đến VN tháng 3/2000 mà mãi đến tháng 11/2003 Trà mới sang Mỹ đáp lễ, gần tròn 4 năm! Thông thường, nếu mình là người mời trước thì cũng phải sẵn sàng để đến thăm người ta đáp lễ. Ngược lại, mình đã nhận lời đến xứ người ta thì chậm nhất là khi mình đến phải mời lại người ta sang dòm ngó xứ sở của mình. Cohen phải mời Trà thăm Mỹ chậm nhất là lúc đến Hà Nội. Vậy mà phải mất 4 năm việc đáp lễ mới được thực hiện. Chuyện chậm trễ này chỉ có 2 lý do: một là VN quá "láo", hai là có cái gì đó nhiều người thấy mà không nói ra ...hehe

    Cám ơn bạn "Lo lo" (khách viếng thăm) về phản hồi " gửi lúc 04:34, 07/06/2012 - mã số 59985" về những thông tin về Bộ trưởng Hoa Kỳ William Cohen, và chuyến thăm Mỹ của Bộ trưởng VN, ông Phạm Văn Trà vào ngày 10 tháng 11 năm 2003.

    Bạn "lo lo" cho đoạn văn mà tôi phản hồi sẽ "sai một ly đi một dặm". Nhưng mối lo lắng này là hơi quá. Thật ra ý của đoạn tôi viết chỉ là: Cam Ranh vẫn là quân cảng rất quan trọng với Hải quân Hoa Kỳ. Thế thì, là Bộ trưởng thứ 2 tới VN, hay nếu không nắm chính xác các lượt thăm viếng của 2 bên VN-HK, ta có thể dùng câu văn sau của BBC :
    [quote]Đây là chuyến thăm viếng căn cứ Cam Ranh đầu tiên của một bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ kể từ khi Hoa Kỳ rút quân ra khỏi căn cứ sau Hiệp Định Paris 1973.[/quote]

    Thí dụ của trường hợp "sai 1 ly đi ngàn dặm", ta có thể kể đến Công hàm ngày 14/9/1958 của Phạm Văn Đồng trả lời Công hàm Chu Ân Lai về 12 hải lý. Do diễn đạt không rõ ý, mà đã trở thành cớ để TQ xâm lược HS,TS của VN.

    Thanks.

    Nguyễn Nghĩa.