Trường Đại học Sư phạm Hà Nội: Gian dối trong hồ sơ tranh cử Hiệu trưởng của PGS,TS Nguyễn Văn Minh

  • Bởi Khách
    44.877 lượt đọc
    01/06/2013
    305 phản hồi

    Dân Luận: Bài viết sau đây - đã đăng trên báo Người Cao Tuổi - do độc giả gửi tới Dân Luận. Những cáo buộc trong bài khá nghiêm trọng, do đó Dân Luận đã tiến hành kiểm tra độc lập trong khả năng của mình. Kết quả kiểm tra và nhận xét của chúng tôi được lồng vào bài viết sau đây. Chúng tôi mong rằng độc giả có thông tin về vụ việc có thể bố sung thêm các thông tin cho bài viết này.

    Phần I, đăng ngày 22/5/2013

    Nhận chức Hiệu trưởng Trường Đại học Sư phạm Hà Nội (ĐHSP Hà Nội) không lâu, PGS.TS Nguyễn Văn Minh lập hồ sơ khoa học ứng cử chức danh Giáo sư. Từ Hội đồng Chức danh Giáo sư cơ sở trường "những bí ẩn" bắt đầu được vén lên. Hiện ông Minh không chứng minh được chức danh Giáo sư nghiên cứu tại Viện Công nghệ Bio-Nano trường Đại học Nữ Ewha (Hàn Quốc), Giáo sư mời giảng hằng năm tại Đại học Hoàng Gia Cam-pu-chia và số lượng lớn các bài báo khoa học quốc tế, nhiều dự án hợp tác khoa học quốc tế không chứng minh được (man khai nhằm nâng vị thế của mình khi tranh cử). Nghiêm trọng hơn, bản lí lịch chính trị của tân Hiệu trưởng cũng bị phát giác là thiếu trung thực, nhằm che đậy tội ác của một gia đình phản cách mạng. Còn nghi án tạo dựng tài liệu giả mang danh giáo sư In-Sang Yang đã được làm rõ…

    ĐHSP Hà Nội “chọn mặt gửi vàng”, “đốt đuốc” tìm Hiệu trưởng

    Đại học Sư phạm Hà Nội (ĐHSP Hà Nội) một trường đầu ngành Sư phạm cả nước. Qua 63 năm xây dựng trưởng thành, với nhiều thành tích xuất sắc, Trường được Nhà nước trao tặng Huân chương Độc lập hạng Nhất, Huân chương Hồ Chí Minh, danh hiệu Anh hùng Lao động, v.v… Sinh thời Chủ tịch Hồ Chí Minh đã hai lần về thăm trường. Người dạy: "Làm thế nào để nhà trường này chẳng những là trường sư phạm mà còn là trường mô phạm của cả nước" trở thành niềm tự hào, mục tiêu phấn đấu của lớp lớp thế hệ thầy và trò ở đây. Làm theo lời dạy của Người, qua 11 nhiệm kì Hiệu trưởng (1951 - 2012) các Phó Giáo sư, Giáo sư danh tiếng được cán bộ và giáo viên "chọn mặt gửi vàng" bầu cử, Bộ Giáo dục (nay là Bộ Giáo dục và Đào tạo) bổ nhiệm Hiệu trưởng. Đó là các GS.TSKH Lê Văn Thiêm, GS Đặng Thai Mai, GS.VS Phạm Huy Thông, GS Nguyễn Lương Ngọc, GS.TSKH Nguyễn Cảnh Toàn, GS Dương Trọng Bái, PGS.TS Phạm Quý Tư, GS.TS Vũ Tuấn, PGS.TS Nghiêm Đình Vỳ, GS.TS Đinh Quang Báo và GS.TS Nguyễn Viết Thịnh. Trường có 70 giảng viên được phong hàm Giáo sư (có 3 giáo sư trẻ nhất Việt Nam, GS. Đỗ Đức Thái năm 2003, GS. Đặng Văn Soa năm 2007, GS Nguyễn Quang Diệu năm 2011); hơn 350 Phó Giáo sư, 33 Nhà giáo Nhân dân, 118 Nhà giáo ưu tú. Hiện trường có 23 khoa và 2 bộ môn trực thuộc.

    Trong số các cựu Hiệu trưởng thuộc nhiều khóa, GS.TS Nguyễn Viết Thịnh (nhiệm kì 2006 - 2012) là Đại biểu Quốc hội Khóa XII. Ông Thịnh là "khuôn thước" cho cán bộ, giáo viên nhà trường tìm người "tài đức", "chọn mặt gửi vàng" bầu Hiệu trưởng nhiệm kì thứ 12 (2012 -2017).


    Trường Đại học Sư phạm Hà Nội.

    Không được bổ nhiệm Hiệu trưởng vì lí lịch

    Các ứng cử viên "sáng giá" được giới thiệu và qua 2 lần bỏ phiếu tín nhiệm của các Phó Giáo sư, Giáo sư và cán bộ chủ chốt khoa, phòng, ban của trường ngày 11 và 14/11/2011, có 3 người trúng cử với số phiếu cao là GS.TSKH Đỗ Đức Thái, GS.TS Vũ Văn Hùng và PGS.TSKH Nguyễn Mạnh Hùng. Ông Thái trúng số phiếu cao nhất (gần 65%). Theo hồ sơ khoa học công khai, tại thời điểm bầu ông Thái là Phó Chủ nhiệm bộ môn Toán -Tin, xứng đáng được "chọn mặt gửi vàng", bởi ông là một nhà giáo có uy tín. Giới toán học trong và ngoài nước đánh giá cao các công trình nghiên cứu khoa học của ông (được giải Ô-lym-píc toán quốc tế từ khi còn là học sinh trung học), là sinh viên giỏi nhất khoa Toán trường ĐHSP Hà Nội, được phong Phó Giáo sư năm 35 tuổi (1996), phong Giáo sư năm 42 tuổi (2003). GS.TSKH Đỗ Đức Thái từng là thầy dạy một thời của nhiều nhà khoa học có tên tuổi như các GS Vũ Hà Văn, Nguyễn Tiến Dũng, Ngô Bảo Châu... Ông còn chủ trì nghiên cứu đề tài khoa học cấp Nhà nước được đánh giá xuất sắc.

    Theo ông Bùi Mạnh Nhị, Vụ trưởng Vụ Tổ chức cán bộ Bộ GD&ĐT "Phải là nhà khoa học, nhà nghiên cứu có uy tín" mới đủ tiêu chuẩn làm Hiệu trưởng Trường ĐHSP Hà Nội. Chiếu theo đó, ông Đỗ Đức Thái là người xứng đáng nhưng đã không được bổ nhiệm chức danh Hiệu trưởng vì lí do chính trị liên quan đến người bố làm việc cho Pháp, gây thắc mắc trong dư luận nhà trường và trong ngành Giáo dục đại học. Trong 11 nhiệm kì Hiệu trưởng của Trường ĐHSP Hà Nội, ông Thái là trường hợp đầu tiên không được bổ nhiệm Hiệu trưởng và cũng để quy chiếu cho lí lịch chính trị của các ứng viên Hiệu trưởng trường sau này, trong đó có lí lịch chính trị của ông Nguyễn Văn Minh hé lộ "nhiều bí ẩn".

    Gia đình ông Nguyễn Văn Minh hai đời là ngụy quân, ngụy quyền

    Công khai lí lịch chính trị, hồ sơ khoa học của các ứng cử viên tranh chức Hiệu trưởng trường ĐHSP Hà Nội, không có gì trái với quy định của Bộ GD&ĐT, của Đảng và Quyết định số 160/2005/QĐ-BCA ngày 23/2/2005 của Bộ Công an.

    Lí lịch chính trị của PGS.TS Nguyễn Văn Minh được bảo đảm qua việc Chi bộ Khoa Vật lí Trường ĐHSP Hà Nội xác minh kết nạp vào Đảng ngày 12/5/2009. Gia đình ông Minh sinh sống ở xã Cam Nghĩa, huỵện Cam Lộ, Quảng Trị, thời Mỹ ngụy. Những năm 1968 - 1972 giai đoạn ác liệt nhất của mặt trận Quảng Trị, gia đình ông Minh có tới 4 người (bố, chú ruột và 2 anh) là ngụy quân, ngụy quyền. Bố ông Minh tên là Nguyễn Xuyên tham gia chính quyền ngụy, năm 1971 vướng mìn du kích chết tại xã Cam Nghĩa. Hai anh trai là Nguyễn Khâm năm 1969 đi lính ngụy “bị bệnh” chết năm 1971; Nguyễn Trọng từ năm 1972 - 1975 là nhân viên thông tin (tâm lí chiến) cho chính quyền ngụy, năm 1978 bị đối tượng (côn đồ) giết. Với lí lịch tự khai của ông Minh như trên, chỉ có thể xếp là thành phần gia đình phản cách mạng có hai đời là ngụy quân, ngụy quyền. Bản lí lịch không theo mẫu 2C của Ban Tổ chức Trung ương, không khai chính trị của bố mẹ và anh em, không niêm yết công khai, khiến khi bầu Hiệu trưởng, cán bộ, giáo viên của trường không ai biết bí mật bản lí lịch "bí ẩn" đó.

    Việc ông Minh khai không rõ bố bị chết vì mìn của du kích (du kích cài mìn tiêu diệt ác ôn); anh trai Nguyễn Khâm năm 1969 đi lính, có tội ác với dân hay không? Năm 1971 Nguyễn Khâm là lính ngụy chết “bị bệnh”, hay tử trận... ông Minh còn giấu không khai trung thực là trái với khoản 4, Điều 2, chương I Điều lệ Đảng năm 2006. Việc ông Nguyễn Văn Minh được kết nạp vào Đảng ngày 12/5/2009, với bản lí lịch "còn nhiều bí ẩn" như trên đã là nền tảng, chân móng, điều kiện chính thức ngày 12/5/2010 để tháng 10/2010 là Chi ủy viên Chi bộ, Trưởng khoa Vật lí, hiện là Phó Bí thư Đảng ủy và Hiệu trưởng Trường ĐHSP Hà Nội.

    * * *

    Phần II, đăng ngày 24/5/2013

    Sau khi ứng cử viên sáng giá GS.TSKH Đỗ Đức Thái không được bổ nhiệm Hiệu trưởng, PGS.TS Nguyễn Văn Minh, Trưởng khoa Vật lí Trường ĐHSP Hà Nội là ứng cử viên mới xuất hiện tranh cử bằng hồ sơ lí lịch chính trị “nhiều bí ẩn” và hồ sơ khoa học không trung thực…

    Trúng cử Hiệu trưởng bằng hồ sơ khoa học “man khai”, hồ sơ chính trị “nhiều bí ẩn”?

    Hồ sơ khoa học tranh chức Hiệu trưởng của PGS.TS Nguyễn Văn Minh được công khai có 127 bài báo công bố, trong đó có hơn 60 bài báo quốc tế (32 bài có chỉ số ISI), đồng thời ông là Giáo sư nghiên cứu tại Viện Công nghệ Bio-Nano, Đại học Nữ Ewha (Hàn Quốc), là Giáo sư mời giảng hằng năm của Đại học Hoàng gia Cam-pu-chia, là người kí nhiều dự án hợp tác khoa học quốc tế đã và đang được thực hiện. Chưa có điều kiện để thẩm chứng kĩ hồ sơ khoa học nhưng mọi người tin khi ông Minh đã “cam đoan những thông tin trên là đúng sự thực, xin chịu trách nhiệm với những thông tin này”.

    Ông Minh trúng cử với số phiếu cao, nhưng ngay chiều ngày 22/3/2012, ông Bùi Mạnh Nhị, Vụ trưởng Vụ Tổ chức Cán bộ Bộ GD&ĐT đã tuyên bố hoãn bầu Hiệu trưởng, gây nhiều nghi ngờ trong dư luận của trường. Tại sao lí lịch các nhân sự được Đảng ủy trường lựa chọn trước khi bầu ở đợt 2 (có ông Minh) lại không được dán công khai để mọi người xem xét? Phải chăng vì sự cố “mù mờ” này, tạo hậu thuẫn cho ông Minh trúng cử? Hay Đảng ủy nhà trường đã thấy “những bí ẩn trong lí lịch”? Bằng bản lí lịch “còn nhiều bí ẩn” và hồ sơ khoa học chưa được thẩm định ông Minh đã trúng cử, Bộ bổ nhiệm sau thời gian “cân nhắc”, khi đó ông Minh chưa bị phát giác có sự “man khai hồ sơ khoa học”.

    Không thể là nhà khoa học chân chính khi “lộ mặt man khai...”

    Hội đồng chức danh Giáo sư cơ sở Trường ĐHSP Hà Nội họp ngày 19/9/2012. Hai bộ hồ sơ khoa học của ông Minh (tranh cử Hiệu trưởng ngày 29/3/2012 và ứng cử chức danh Giáo sư ngày 30/6/2012) được đưa ra soi chiếu. Nhiều thông tin bất nhất lộ khi ông Minh lí giải: Tôi có tham gia giảng dạy ở Cam-pu-chia, sang Hàn Quốc làm việc tại vị trí Giáo sư, thư mời không biết có còn không? Tôi làm việc như một Giáo sư nghiên cứu ở Viện Công nghệ Bio-Nano, không có giấy bổ nhiệm Giáo sư nghiên cứu. Tôi có 32 bài báo có chỉ số ISI là đúng.

    GS.TS Vũ Văn Hùng, Chủ tịch Hội đồng Chức danh Giáo sư cơ sở chứng minh, ông Minh có giấy mời chức danh Tiến sĩ, dạy một tuần ở Đại học Hoàng gia Cam-pu-chia, không phải là Giáo sư mời hằng năm như ông khai báo. Ở Hàn Quốc là Giáo sư nghiên cứu thì phải có giấy bổ nhiệm. Bản thân ông Hùng đã có những giấy tờ như thế, đề nghị ông Minh đưa giấy bổ nhiệm Giáo sư nghiên cứu để chứng minh. Ông Minh khai có 87 bài báo khoa học và 40 bài báo ở nước ngoài, qua thẩm chứng của Hội đồng (chênh lệch hơn 20 bài báo quốc tế so với hồ sơ tranh cử Hiệu trưởng). Thực tế ông Minh có hơn 30 bài báo nước ngoài, 26 bài có chỉ số ISI nhưng ông Minh khai 32 bài. Ông Vũ Văn Hùng nhấn mạnh: “Phải minh bạch thì chân dung nhà khoa học mới chân thực. Chúng tôi mong muốn một chân dung nhà khoa học chân thực, cần tính trung thực của một nhà khoa học…”.

    Không được sự đồng thuận của Hội đồng Chức danh Giáo sư cơ sở vì sự thiếu trung thực, nhưng ông Minh vẫn đủ số phiếu tham ứng tại Hội đồng Chức danh Giáo sư ngành Vật lí. Ở Hội đồng ngành có thêm nội dung xét đơn tố cáo man khai hồ sơ khoa học của ông Nguyễn Văn Minh do một giảng viên Trường ĐHSP Hà Nội gửi các cơ quan chức năng. Tại hai Hội đồng, GS.TS Vũ Văn Hùng vẫn khẳng định ứng viên Nguyễn Văn Minh trả lời 4 câu hỏi phản biện ở hai Hội đồng cơ sở và ngành là không chính xác. Có nhiều điểm thiếu trung thực trong hồ sơ khoa học tranh chức Hiệu trưởng, lá thư của Giáo sư In-Sang-Yang (Hàn Quốc), ông Minh đưa ra chứng minh ông là Giáo sư nghiên cứu ở Viện Công nghệ Bio-Nano thuộc Đại học Nữ Ewha là không có cơ sở pháp lí. GS.TS Vũ Văn Hùng cho rằng do sự gian dối khai hồ sơ thiếu trung thực, ông Minh đã vi phạm tiêu chuẩn đạo đức nhà giáo.

    Kết quả, PGS.TS Nguyễn Văn Minh không đạt số phiếu được phong học hàm Giáo sư năm 2012. Cùng thời điểm này hồ sơ lí lịch chính trị của ông Nguyễn Văn Minh cũng bị phát giác còn nhiều bí ẩn.

    Không có Viện Công nghệ Bio-Nano ở Trường Đại học Nữ Ewha (Hàn Quốc)

    Văn bản số 129 ngày 30/1/2013 Trường ĐHSP Hà Nội trả lời Tạp chí Ánh sáng và Cuộc sống, khẳng định ông Minh được mời tham gia hợp tác nghiên cứu và giảng dạy ở vị trí Giáo sư nghiên cứu tại phòng thí nghiệm quang phổ Raman, Bộ môn khoa học Nano, Khoa Vật lí, Đại học Nữ Ewha, Hàn Quốc (các năm 2004, 2005 và 2006). Xác nhận này cho thấy không có Viện Công nghệ Bio-Nano thì làm gì có vị trí Giáo sư nghiên cứu ở đó?

    Dân Luận: Trường đại học Nữ Ewha (Ewha Womans University) có Viện Công Nghệ Nano-Bio (Institue of Nano-Bio Technology). Theo lời giới thiệu bằng tiếng Anh thì Viện này được hình thành 10/2002 dưới dạng một trung tâm, và trở thành Viện nghiên cứu năm 2003. Tới tháng 2/2011, Viện có tổng cộng 100 nhà nghiên cứu, 18 giáo sư toàn thời (fulltime), 3 giáo sư bán thời (part-time), 5 giáo sư nghiên cứu toàn thời, 6 nghiên cứu viên toàn thời, và 68 sinh viên cao học.

    Chúng tôi cũng tìm thấy trang web của giáo sư In-Sang Yang, người làm việc ở Khoa Vật Lý và bộ môn khoa học nano ở trường Nữ Ewha. Ông Nguyễn Văn Minh và ông In-Sang Yang đã có ít nhất hai bài viết đăng trên Tạp chí Hội Vật Lý Hàn Quốc (Journal of Korean Physical Society):

    1/ "Nano-Particles of Co Doped TiO2 Anatase: Raman Spectroscopy and Structural Studies", N. V. Minh, N. T. M. Hien, V. Vien, S. J. Kim, W. S. Noh and In-Sang Yangy, D. T. Dung, N. C. Khang and N. T. Khoi, Journal of the Korean Physical Society, Vol. 52, No. 5, May 2008, pp. 1629-1632 (Received 17 July 2007, in nal form 22 August 2007).

    2/ "Nano-Sized Particles of Prussian Blue Analogue KxCoy[Fe(CN)6] and KxNiy[Fe(CN)6] : Synthesis and Their Properties", Nguyen Van Minh, Phung Kim Phu, In-Sang Yang, Journal of the Korean Physical Society, Vol. 53, No. 6, December 2008, pp. 3559-3562. (Received 21 August 2007, in final form 3 August 2008).

    Trong bài số 1, tác giả Nguyễn Văn Minh được ghi chú là thuộc bộ môn khoa học nano, trường Nữ Ewha: "Division of Nano-Sciences, Ewha Womans University, Seoul 120-750 and Department of Physics, Hanoi National University of Education, 136 Xuan Thuy Road, Hanoi, Vietnam".

    Sau khi làm việc với ông Bùi Mạnh Nhị, Vụ trưởng Vụ Tổ chức Cán bộ Bộ GD&ĐT, đồng thời nghiên cứu tài liệu thu thập từ các cơ quan trong nước, các văn bản của Giáo sư In-Sang-Yang (Hàn Quốc) người mời ông Minh sang hợp tác nghiên cứu, cho thấy Trường Đại học Nữ Ewha không có Viện Công nghệ Bio-Nano. Viện dẫn tại thư mời ngày 6/12/2005 của Giáo sư In-Sang-Yang gửi Tiến sĩ Nguyễn Văn Minh: “Thưa Tiến sĩ Minh! Tôi viết thư mời ông tới phòng thí nghiệm của tôi trong 6 tháng bắt đầu từ 1/3/2006 đến 31/8/2006. Mọi chi phí sinh hoạt và đi lại trong thời gian ông ở Hàn Quốc, được tài trợ bởi đề tài nghiên cứu của tôi… Kí tên In-Sang-Yang, Fax 82-2-3277-2372; Phone: 82-2-3277-2332; Email yang@ewha.ac.kr” là sự thừa nhận không có Viện Công nghệ Bio-Nano. Hai văn bản ngày 24/2/2005 và ngày 4/8/2006, Giáo sư In-Sang-Yang nhận xét quá trình Tiến sĩ Nguyễn Văn Minh làm việc tại phòng thí nghiệm phổ Ramam, không có từ nào chứng minh ông Minh có chức danh Giáo sư nghiên cứu tại Viện Công nghệ Bio-Nano, trái lại có 15 lần nhắc tới ông Minh với chức danh Tiến sĩ và 5 lần nhắc tới phòng thí nghiệm quang phổ Raman thuộc Khoa Vật lí. Sự khai man của ông Minh về phần khai lí lịch khoa học các dự án “Hợp tác quốc tế” lại lòi “đuôi” khi ông khai “đã kí hợp tác với Viện Công nghệ Bi-Nano, Đại học Nữ Ewha Hàn Quốc, giai đoạn 2007 - 2012. Hằng năm có trao đổi cán bộ, đã gửi 2 sinh viên sang làm nghiên cứu sinh, 1 nghiên cứu sinh đã bảo vệ, năm 2011 phía bạn đã dành cho ĐHSP Hà Nội 10 học bổng Tiến sĩ”. Trường Đại học Nữ Ewha không có Viện Công nghệ Bio-Nano thì ông Minh kí hợp tác với Viện Công nghệ Bio-Nano “ma” chăng? Sự thực trên minh chứng việc man khai hồ sơ khoa học của ông Nguyễn Văn Minh là có chủ đích, nhằm đánh bóng tên tuổi của mình, đánh lừa các cơ quan chức năng, lừa cán bộ, giảng viên nhà trường, mục đích cuối cùng là đoạt chức Hiệu trưởng.

    * * *

    Phần III, đăng ngày 28/5/2013

    Bị phát giác man khai lí lịch chính trị và hồ sơ khoa học tranh chức Hiệu trưởng, nghi án tạo dựng văn bản mang danh nghĩa Giáo sư In-Sang-Yang và bản lí lịch chính trị nhiều bí ẩn của PGS, TS Nguyễn Văn Minh cũng được giải mã…

    Nghi án tạo dựng văn bản mang danh nghĩa Giáo sư In-Sang Yang?

    Điều lạ lùng sau 7 năm ông Minh về nước, không hiểu lí do gì mà chỉ sau 2 ngày ông Nguyễn Văn Minh bị chất vấn tại Hội đồng Chức danh Giáo sư cơ sở, về chức danh Giáo sư nghiên cứu của ông tại Viện Công nghệ Bio-Nano Trường Đại học Nữ Ewha Seoul - Hàn Quốc, thì ngày 21/9/2012 Giáo sư In-Sang-Yang có ngay văn bản gửi Giáo sư Nguyễn Văn Minh để cứu cánh. Văn bản một lần nhắc ông Minh có chức danh Giáo sư nghiên cứu làm việc tại Labo từ tháng 1 đến tháng 8/2006. Tiếc thay nội dung này lại ngược với hai văn bản cũng do chính Giáo sư In-Sang-Yang nhận xét cho Tiến sĩ Nguyễn Văn Minh năm 2005, 2006, trái với thư ngày 6/12/2005 mời Tiến sĩ Nguyễn Văn Minh đến làm việc tại Labo từ 1/3/2006 đến 31/8/2006. Điều này gây nghi ngờ đây là văn bản tạo dựng, giả danh Giáo sư In-Sang-Yang, bởi nó không được phòng công chứng dịch như 2 văn bản trước. Thư ngày 21/9/2012 của Giáo sư In-Sang-Yang, được dịch bởi Phòng Quan hệ Quốc tế của Trường ĐHSP Hà Nội (bản dịch không có giá trị pháp lí). Hiện văn bản này được gửi tới Cơ quan Điều tra, đề nghị ông Minh xuất trình các văn bản chính có liên quan đến 2 thư mời và 3 thư nhận xét các năm 2005, 2006 và 2012, để xác định chữ kí của Giáo sư In-Sang-Yang. Cơ quan Điều tra cũng liên lạc với Giáo sư In-Sang-Yang để xác minh các văn bản do Giáo sư kí nhận xét về ông Minh… Nếu nghi án tạo dựng văn bản mang danh nghĩa Giáo sư In-Sang-Yang được giải mã, thì ông Minh vi phạm các Điều 267, 284 “tội làm giả con dấu, tài liệu của cơ quan tổ chức, giả mạo trong công tác” (làm giả giấy tờ của Giáo sư In-Sang-Yang, nhằm lừa dối cơ quan, tổ chức man khai trong hồ sơ khoa học (tranh cử Hiệu trưởng) có liên quan, ảnh hưởng tới danh dự của Giáo sư In-Sang-Yang.

    Giải mã bản lí lịch chính trị nhiều bí ẩn

    Theo ông Bùi Mạnh Nhị, Vụ trưởng Vụ Tổ chức Cán bộ Bộ GD&ĐT, khi bổ nhiệm chức danh Hiệu trưởng Trường ĐHSP Hà Nội, Bộ không xác minh, mà căn cứ vào lí lịch chính trị của ông Minh được kếp nạp Đảng tháng 5/2009 tại Chi bộ Khoa Vật lí, được Đảng ủy trường và Đảng ủy Khối các trường đại học, Cao đẳng chuẩn y. Lo ngại những góc khuất trong lí lịch chính trị sẽ có ngày bị phơi bày, đường dây trung gian của ông Minh đã đánh tiếng đề nghị Báo Người cao tuổi không đăng bài… vì sự ổn định của nhà trường. Nhóm PV Báo Người cao tuổi đã về tận xã Cam Nghĩa, huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị, quê hương của ông Minh tìm hiểu sự thực bản lí lịch còn “nhiều bí ẩn”.

    Ông Lê Xuân Hà, Bí thư Chi bộ thôn Phương An 1 khẳng định, ông nhận xét lí lịch của ông Minh vào tháng 10/2009 (cuối mùa mưa). Ông Minh được kết nạp đảng tháng 5/2009? Ngày nhận xét của Đảng ủy xã Cam Nghĩa trong lí lịch kết nạp Đảng của ông Minh lại vào thời điểm tháng 2/2009 (mùa khô)? Thật khó hiểu?


    Cụ Nguyễn Văn Hiệt kể về cái chết của hai anh em ngụy quyền Nguyễn Xuyên, Nguyễn Mạo.

    Cái chết của ông Nguyễn Xuyên (bố ông Minh) được làm sáng tỏ bởi cụ Nguyễn Văn Hiệt, 82 tuổi, 52 năm tuổi đảng (người kể lại cho Bí thư Chi bộ Lê Văn Hà xác nhận lí lịch) và ông Trần Cao Quý, sinh năm 1958, hiện là Chủ tịch Hội Nông dân xã kể lại cho phóng viên chiều ngày 25/4/2013 tại trụ sở UBND xã Cam Nghĩa. Theo đó, thời kì từ năm 1970 - 1974 cụ Hiệt không có mặt tại xã Cam Nghĩa, còn ông Quý có mặt tại xã, nhưng cả cụ Hiệt, ông Quý, ông Hà Bí thư Chi bộ thôn và ông Lê Văn Vĩnh, Bí thư Đảng ủy xã đều khẳng định không được chứng kiến cái chết của ông Xuyên. Cái chết của ông Xuyên được cán bộ và nhân dân xã Cam Nghĩa kể lại về chiến công của du kích xã cài mìn hẹn giờ tiêu diệt chính quyền ngụy và tay sai, ác ôn năm 1971. Mìn nổ làm 4 ngụy quân ngụy quyền chết, trong đó có Xã trưởng ngụy tên Giao và ông Xuyên.

    Một bí ẩn nữa chưa được giải mã cái chết của Nguyễn Khâm (anh trai ông Minh), năm 1969 đi lính ngụy, năm 1971 “bị bệnh” chết tại địa phương. Tất cả các nhân chứng chúng tôi gặp, đều không biết ông Khâm đi lính ngụy như thế nào và chết vì ốm thì phần mộ ở đâu? Có gây tội ác gì cho cách mạng không hoặc nếu còn sống thì làm gì, ở đâu? Người anh thứ hai là Nguyễn Trọng, những năm 1972 - 1975 là nhân viên văn hóa thôn Cam Nghĩa làm cho chế độ ngụy, năm 1975 đi “thanh niên xung phong”, năm 1978 bị côn đồ giết.

    Tất cả các nhân chứng khi được hỏi đều khẳng định, năm 1972 xã Cam Nghĩa đã giải phóng chỉ có chính quyền cách mạng, không còn chính quyền cũ tại địa phương. Như vậy năm 1972 Nguyễn Trọng chạy vào Nam làm lính “tâm lí chiến” cho chính quyền ngụy. Năm 1975 giải phóng Nguyễn Trọng về địa phương, đi làm thủy lợi, (không phải là thanh niên xung phong). Như vậy phần khai về ông Trọng, ông Minh một lần nữa thiếu trung thực.

    Theo cụ Nguyễn Văn Hiệt, gia đình ông Nguyễn Xuyên có 2 anh em, ông Xuyên là anh, em là Nguyễn Mạo, đều làm việc cho chính quyền ngụy, có “tội ác” ở địa phương. Nhân dân trong vùng căm ghét Nguyễn Mạo vì là kẻ chỉ điểm. Có biết bao cơ sở cách mạng, bao nhiêu đồng bào, đồng chí rơi vào tay giặc, bị giết tù đày bởi bàn tay anh em nhà Nguyễn Xuyên - Nguyễn Mạo? Năm 1972 vùng Cam Lộ giải phóng, Nguyễn Mạo chạy theo ngụy và chết năm 1972… Theo lí lịch tự khai khi kết nạp Đảng, ông Minh khai chú ruột Nguyễn Mạo là Phó Chủ tịch chính quyền ngụy ở xã Cam Nghĩa, thực chất là xã phó (ác ôn) bị mất tích? Từ năm 1968 - 1972 mặt trận Quảng Trị là chiến trường ác liệt, đặc biệt chiến trường Khe Sanh, Đường 9 - Nam Lào, đến 81 ngày đêm bi tráng mà tâm điểm là Thành cổ Quảng Trị, những gì khốc liệt nhất của cuộc chiến tranh dồn vào đây, hơn 1 vạn chiến sĩ đã hi sinh anh dũng bảo vệ Tổ quốc. Đối nghịch lại, đại gia đình của ông Nguyễn Văn Minh ở Quảng Trị gồm 4 phần tử, 2 thế hệ theo giặc, có nợ máu với nhân dân. Năm 1972 gia quyến nhà ông Minh không trở về vùng quê giải phóng mà chạy theo bọn phản cách mạng… ngay cả bản lí lịch chính trị 2C khai khi tranh cử Hiệu trưởng cũng bỏ qua giai đoạn trước năm 1975 gia đình ông Minh ở đâu, ông Minh học ở đâu?

    Ông Lê Xuân Hà Bí thư Chi bộ thôn Phương An 1 xác nhận lí lịch theo lời kể của cụ Hiệt và theo lí lịch tự khai có lời cam kết của ông Minh. Ông Hà nói: “Tôi nhận xét bản lí lịch khai đúng sự thực, kính chuyển cấp trên”. Như vậy, lí lịch để kết nạp Đảng của ông Minh không có nhận xét về thái độ chính trị của những người thân trước năm 1975. Việc khai thiếu trung thực là trái với khoản C điểm 3.2 Điều 3, văn bản số 04/HD-TCTW của Ban Tổ chức Trung ương ngày 5/2/2002. Trái điểm 24, 27 và 28 hướng dẫn số 05/HD-TCTW ngày 26/2/2002 hướng dẫn nghiệp vụ công tác đảng viên. Ông Minh dù đủ tiêu chuẩn kết nạp Đảng, nhưng nguyên tắc không thể đề bạt cho người có nhân thân như thế vào các chức vụ quan trọng. Theo ông Đặng Xuân Thư, Bí thư Đảng ủy Trường ĐHSP Hà Nội đã có ý kiến của Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ có thể bổ nhiệm ông Minh làm Hiệu trưởng. Ý kiến đó của ai, theo văn bản nào ông Đặng Xuân Thư không đưa ra được. Việc khai lí lịch đảng của ông Minh không rõ ràng về cái chết của bố, anh trai và người chú ruột, nhiều điểm thiếu trung thực là trái Điều lệ Đảng, không đủ tư cách kết nạp đảng viên.

    Cuộc bầu chọn Hiệu trưởng Trường ĐHSP Hà Nội, GS,TSKH Đỗ Đức Thái có số phiếu cao nhưng không được Bộ bổ nhiệm vì lí lịch chính trị liên quan đến người bố làm việc cho Pháp. Vậy PGS, TS Nguyễn Văn Minh lí lịch kết nạp Đảng không rõ ràng, thiếu trung thực, gia đình có 2 thế hệ là ngụy quân, ngụy quyền, phản cách mạng, cùng bộ hồ sơ khoa học man khai và nghi án giả mạo giấy tờ... chẳng lẽ lại đủ tiêu chuẩn để Bộ GD&ĐT xác nhận là người “đủ đức, đủ tài” bổ nhiệm Hiệu trưởng?

    Là trường đầu ngành Sư phạm cả nước, hằng năm Trường ĐHSP Hà Nội đào tạo và cấp hàng trăm, hàng ngàn bằng tiến sĩ, thạc sĩ và cử nhân. Ông Nguyễn Văn Minh xuất thân từ gia đình phản cách mạng, bản thân lại gian dối, man khai (có dấu hiệu vi phạm pháp luật) liệu có đủ tư cách kí vào những tấm bằng danh giá đó?

    * * *

    Phần IV, đăng ngày 30/5/2013

    Cuộc bầu cử “dân chủ giả tạo” ở Trường Đại học Sư phạm (ĐHSP) là nỗi đau chưa từng có của trường này khiến các GS trung thực thất thế. Gian dối, không trung thực trong hồ sơ tranh cử PGS,TS Nguyễn Văn Minh lại trúng Hiệu trưởng, dựng "bè cánh", những cuộc thanh trừng ngầm diễn ra...

    Bầu Hiệu trưởng từ bản khai lí lịch 2C trái mẫu và thanh trừng ngầm người đối kháng

    Chưa có nhiệm kì nào Trường ĐHSP Hà Nội bầu Hiệu trưởng lại khó khăn và để lại nỗi buồn như nhiệm kì thứ 12 (2012 - 2017) bầu tân Hiệu trưởng Nguyễn Văn Minh. Những sai phạm tổ chức bầu Hiệu trưởng, Hiệu phó của trường lộ cái vỏ bên ngoài "dân chủ", bên trong là sự xếp đặt có chủ ý…

    Không phải ngẫu nhiên Trường ĐHSP Hà Nội lại tự ban hành mẫu khai lí lịch tự thuật (không đúng mẫu 2C/TCTW và mẫu Sơ yếu lí lịch chuẩn, do Ban Tổ chức Trung ương và Bộ Tư pháp quy định). Theo mẫu lí lịch tự thuật do trường ĐHSP Hà Nội ban hành, cấp cho 10 cán bộ có thư giới thiệu để bổ nhiệm chức vụ Hiệu trưởng kê khai và thông báo số 441/TB-ĐHSPHN ngày 4/11/2011 của trường, các ứng viên không phải khai hoàn cảnh kinh tế, thái độ chính trị gia đình, bố mẹ, anh chị em ruột và gia đình bên vợ. Khai theo mẫu lí lịch tự thuật này, có 9/10 ứng viên, sinh sau năm 1954 ở miền Bắc, họ không tham gia gì cho đế quốc thực dân (trừ cha mẹ anh em của họ là những người lớn tuổi, nhưng phần này lại không phải khai). Riêng ứng viên PGS,TS Nguyễn Văn Minh sinh năm 1963, tại huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị, gia đình sinh sống dưới thời Mỹ, ngụy trước năm 1975, nhưng mẫu lí lịch lại không phải khai. Cũng vì lí do chính trị của gia đình, ở tuổi 46, sau 26 năm dạy học, ông Minh mới được kết nạp Đảng tháng 5/2009, còn GS.TSKH Đỗ Đức Thái ở tuổi 50, sau 28 năm dạy học mới được kết nạp Đảng 9/2011. Hai ứng viên này ít tuổi Đảng nhất so với 8 ứng viên khác. Trong 2 ngày 11/11 và 14/11/2011 Trường ĐHSP Hà Nội tổ chức bầu Hiệu trưởng mới, ông Đỗ Đức Thái được số phiếu cao nhất (65%), tiếp đến các GS,TS Vũ Văn Hùng; PGS,TS Đỗ Việt Hùng; PGS,TSKH Nguyễn Mạnh Hùng. Nhưng Bộ GD&ĐT không bổ nhiệm Hiệu trưởng cho ông Thái (lí do ông không khai lí lịch chính trị có liên quan đến người cha làm việc cho Pháp). Bộ chỉ đạo Trường ĐHSP Hà Nội bầu Hiệu trưởng lần 2. Đảng ủy nhà trường chọn ông Đỗ Việt Hùng và Đặng Xuân Thư vào chung kết. GS,TS Vũ Văn Hùng; PGS,TSKH Nguyễn Mạnh Hùng có số phiếu cao trong lần 1 bầu cử Hiệu trưởng, bị loại. Trong danh sách 10 cán bộ có thư giới thiệu, có tên GS,TS Đặng Văn Soa, Phó khoa Vật lí, đến tháng 5/2013 mọi người mới biết ông Soa cũng có tên và ông Soa mới biết chuyện này. Văn bản 441 được gửi cho lãnh đạo các đơn vị trong trường, Đảng ủy và Ban Giám hiệu, không có lí gì cùng Khoa Vật lí, PGS,TS Nguyễn Văn Minh, Trưởng khoa nhận được để gửi lí lịch tự thuật tham gia ứng cử Hiệu trưởng, còn GS,TS Đặng Văn Soa lại không biết. Một bàn tay "vô hình" lộ rõ trong lần 2 bầu cử Hiệu trưởng thông qua việc lí lịch các nhân sự Đảng ủy lựa chọn trước khi bầu, không được dán công khai để cán bộ giảng viên xem xét cho ý kiến lại theo kiểu "mù mờ", đã loại các Giáo sư danh tiếng tạo cơ hội cho ông Minh trúng cử sáng 22/3/2012. Ngay chiều đó, ông Bùi Mạnh Nhị, Vụ trưởng Vụ Tổ chức Cán bộ, Bộ GD&ĐT, lại tuyên bố hoãn bầu Hiệu trưởng. Sau thời gian "cân nhắc" hay "ngoại giao…". Bộ bổ nhiệm ông Minh làm Hiệu trưởng, (không thẩm tra lại lí lịch chính trị của gia đình ông Minh)? Những "bí ẩn chính trị" của gia đình ông Minh qua điều tra của phóng viên lộ rõ, đây là đại gia đình ngụy quân ngụy quyền. Ông Minh là đảng viên lại gian dối, không trung thực, man khai lí lịch chính trị và hồ sơ khoa học nhằm vượt lên trên các ứng viên khác để trúng “ghế” Hiệu trưởng. Lấy trường hợp lí lịch chính trị của ông Thái và tiêu chí đề bạt của Bộ GD&ĐT để quy chiếu, một đảng viên "thiếu trung thực, gian dối, có chủ ý", để "leo cao trên bậc thang danh vọng" như ông Minh, lại đủ tiêu chuẩn để Bộ bổ nhiệm Hiệu trưởng? Nếu lí lịch chính trị, ông Minh con gia đình ngụy quân ngụy quyền, man khai hồ sơ khoa học, có nghi án dựng giả văn bản mang danh nghĩa GS In-Sang-Yang… vẫn được Bộ bổ nhiệm Hiệu trưởng, thì cần xem lại việc không bổ nhiệm Hiệu trưởng với GS,TSKH Đỗ Đức Thái?


    Bản lí lịch trái mẫu của ông Nguyễn Văn Minh.

    Củng cố “phe cánh”, vô hiệu hoá những người có uy tín

    Sau khi trúng Hiệu trưởng, ông Minh đã sắp xếp một "hệ thống nắm giữ quyền lực" ở các khoa, phòng, ban trong trường. Thể hiện 2 trường hợp đạt số phiếu thấp nhất trong bầu chọn, vẫn được Hiệu trưởng cất nhắc vượt lên những người có số phiếu cao đề nghị Bộ phê duyệt chức danh Phó Hiệu trưởng, gây bất bình trong dư luận (trường hợp này đến nay Bộ chưa chuẩn y). Sự "thanh trừng ngầm" và "thanh trừng qua bầu cử", dẫn đến kết quả là lần đầu tiên trong 12 nhiệm kì Hiệu trưởng, Trường ĐHSP Hà Nội không có các GS danh tiếng tham gia Ban Giám hiệu ngay cả các phòng ban cũng vắng bóng giáo sư. Một số GS, PGS bị thuyên chuyển vị trí công tác, thực chất là "thanh trừng ngầm" đã chuyển ra khỏi trường như trường hợp GS,TSKH Nguyễn Mạnh Hùng; GS,TS Vũ Văn Hùng, họ là Trưởng phòng Khoa học Công nghệ, Trưởng phòng Tạp chí, bị điều động sang lĩnh vực khác, đẩy 2 ông này phải chuyển công tác ra khỏi trường. Trường hợp của GS,TS Đặng Văn Soa, đương đảm nhiệm Phó Trưởng khoa Vật lí nhiệm kì 2010 - 2015, không hiểu vì lí do gì tân Hiệu trưởng lại cách chức Phó khoa của ông. GS,TS Đỗ Thanh Bình nhiều năm làm Thư kí Hội đồng, phong chức danh Giáo sư cơ sở cũng bị tuột hết các chức vụ. Dư luận cho rằng các vị GS, PGS kia đều có trong Hội đồng phong chức danh Giáo sư cơ sở của Trường ĐHSP Hà Nội đã phát giác ra sự không trung thực trong hồ sơ khoa học của tân Hiệu trưởng đều bị ông Minh "trả thù" ngầm. Không ít người vì "cơm áo gạo tiền kiếm sống" mà phải nhẫn nhục lặng im không dám đối chọi với ông Minh. GS,TS Trần Đăng Xuyền; PGS,TS Kiều Thế Hưng, cựu Hiệu phó, ông Hải Trưởng phòng Đào tạo; PGS,TS Dương Vương Minh, Hiệu trưởng Trường Nguyễn Tất Thành... họ nhận được văn bản của trường đưa, kí tên xin nghỉ không giữ các chức vụ cũ... Ngày 15/5/2013 là ngày chấn động dư luận nhà trường, khi nghe công bố của tân Hiệu trưởng bổ nhiệm nhân sự các trưởng phó khoa, phòng, ban (trong đó nhiều trường hợp không thông qua Đảng ủy nhà trường), bấy giờ mọi người mới "ngớ" ra…

    Ngay cả Ban Giám hiệu mới và Đảng ủy nhà trường cũng phải lặng im trong kì họp và không ít bất bình khi tân Hiệu trưởng, Phó Bí thư, chỉ đạo không bàn luận về việc Ban Giám hiệu cũ gửi 21 tỉ đồng vào ngân hàng ngoài sổ sách của trường. Động thái này cho thấy sự liên kết của ông Minh với Ban Giám hiệu cũ, phải chăng vì "tì vết" trong lí lịch của mình mà ông Minh phải bao che cho tham nhũng?

    * * *

    Phần V, đăng ngày 30/5/2013

    Ông Nguyễn Văn Minh Hiệu trưởng Trường ĐHSP Hà Nội đề bạt nhiều cán bộ chủ chốt của trường không thông qua Đảng ủy, kí quyết định tuyển dụng giáo viên "thuộc diện đào tạo theo địa chỉ”, lộ ra đường dây chạy đại học. Ông còn bao che cho việc làm khuất tất gửi 21 tỉ đồng gửi tiết kiệm của Ban Giám hiệu cũ. Cục Thuế Hà Nội và Thanh tra Chính phủ đã vào cuộc kiểm tra…

    Hiệu trưởng Trường ĐHSP Hà Nội bổ nhiệm nhiều cán bộ chủ chốt không thông qua Đảng ủy.

    Là Hiệu trưởng, ông Nguyễn Văn Minh đảm nhiệm rất nhiều chức trách. Ngoài việc chịu trách nhiệm trước Bộ GD&ĐT về hoạt động của trường, theo Luật Giáo dục và theo Điều lệ trường Đại học, ông còn trực tiếp chỉ đạo phụ trách các phòng Tổ chức cán bộ, Quan hệ quốc tế, Kế hoạch -Tài chính, Hành chính -Tổng hợp; Chủ tịch Hội đồng Thi đua khen thưởng; Chỉ huy Trưởng Ban chỉ huy quân sự; Trưởng Ban An ninh chính trị - Bảo vệ nội bộ; Giám đốc Trung tâm Giáo dục từ xa; Chủ tịch ủy ban Vì sự tiến bộ của phụ nữ; Trưởng Dự án Trường ĐHSP Hà Nội trọng điểm; Chủ tịch Hội đồng Khoa học và Đào tạo; Chủ tịch Hội đồng lương, Chủ tài khoản của trường… Với các trọng trách này, đủ thấy uy quyền của Hiệu trưởng Nguyễn Văn Minh. Việc đầu tiên khi nhận chức, ông lựa chọn những cán bộ “hiểu mình”, đề nghị Bộ GD&ĐT phê chuẩn chức danh Phó Hiệu trưởng. Còn nhân sự trong trường thuộc quyền ông đề bạt. Ngày 15/5/2013 Hiệu trưởng công bố bổ nhiệm nhân sự trong đó có nhiều người không thông qua Đảng ủy nhà trường, đây là lần đầu tiên trong 12 khoá Hiệu trưởng, ông Minh vượt qua thông lệ, chỉ thông qua Ban Thường vụ 5 người, cho thấy quyền lực đã tập trung vào “số ít”. Trong số những gương mặt được bổ nhiệm, có không ít người mới chưa đủ tín nhiệm trong trường, cũng có người “có sai phạm”, nhưng lại đủ “tín nhiệm” với Hiệu trưởng.


    Bà Trần Thị Thái tố cáo vụ gửi 21 tỉ đồng.

    Nhận sinh viên “đào tạo theo địa chỉ” làm giảng viên… lộ đường dây chạy đại học.

    Hơn một năm nhận chức Hiệu trưởng, ông Minh đã thể hiện rõ uy quyền của mình trong việc “cắt chức” cũng như đề bạt, tiếp nhận cán bộ. Tháng 5/2012 ông Minh kí quyết định tuyển dụng chị Nguyễn Thị Thanh Huyền cử nhân hệ chính quy đào tạo theo địa chỉ (tỉnh Tuyên Quang), làm giảng viên tổ bộ môn Động cơ đốt trong, khoa Kĩ thuật Sư phạm. Thật khó lí giải vì sao Hiệu trưởng Nguyễn Văn Minh lại cố tình tiếp nhận giáo viên trái với quy định của Chính phủ và ngành Giáo dục? Trường hợp chị Huyền học lớp đào tạo theo địa chỉ, theo quy chế tốt nghiệp phải trở về Tuyên Quang công tác. Thế nhưng, Trường ĐHSP Hà Nội lại kết luận “Quy trình và tiêu chuẩn tuyển dụng tạo nguồn giảng viên của Khoa Kĩ thuật sư phạm là đúng với quy định của Trường”. Tuy nhiên quy định của trường lại không có điều khoản nào cho phép tuyển sinh viên diện đào tạo theo địa chỉ, vì người đi học theo diện này được hưởng hỗ trợ kinh phí, được địa phương phân công công tác sau khi tốt nghiệp. Mặt khác, tiêu chuẩn đối tượng tuyển sinh diện đào tạo theo địa chỉ được “áp dụng cho đối tượng ở vùng sâu vùng xa, vùng có điều kiện kinh tế-xã hội đặc biệt khó khăn, vùng dân tộc thiểu số”, tỉnh Tuyên Quang có 32 xã đặc biệt khó khăn của 4 huyện Yên Sơn, Sơn Dương, Nà Hang và Chiêm Hóa. Nhưng chị Huyền có hộ khẩu tại thị xã Tuyên Quang, vậy tại sao lại lọt vào diện đào tạo theo địa chỉ của 32 xã đặc biệt khó khăn? Nếu tỉnh Tuyên Quang không cử chị Huyền trong diện này, không hỗ trợ kinh phí đào tạo, không phân công công tác cho chị Huyền sau khi học xong lớp “đào tạo theo địa chỉ”, thì lộ ra đường dây chị Huyền chạy vào đại học, đội lốt “sinh viên đào tạo theo địa chỉ”, để được hưởng chính sách ưu đãi của Nhà nước và tỉnh Tuyên Quang. Cũng như trường hợp chị Huyền, chị Vũ Thị Ngọc Thuý (cùng lớp với chị Huyền), năm 2011 được Hiệu trưởng Nguyễn Viết Thịnh kí quyết định tiếp nhận, trái quy định của Chính phủ. Từ đây hé lộ “đường dây chạy vào đại học” diện đào tạo theo địa chỉ ở tỉnh Tuyên Quang. Đây chỉ là 2 trường hợp bị phát giác, trong khi nhiều năm qua, ĐHSP Hà Nội đã đào tạo sinh viên thuộc diện cử tuyển và đào tạo theo địa chỉ, nếu điều tra ai dám chắc, trong số hàng nghìn sinh viên thuộc diện này, lại không có những người “chạy vào đại học” như trường hợp của hai chị Thuý và Huyền?


    Ông Nguyễn Văn Minh nhận chức Hiệu trưởng Trường ĐHSP Hà Nội

    Những dấu hiệu vi phạm tài chính của Trường ĐHSP Hà Nội đã phát lộ.

    Hiệu trưởng cũ trường ĐHSP Hà Nội là GS,TS Nguyễn Viết Thịnh, (Đại biểu Quốc hội khoá XII), có thể nhìn ra những “tì vết chính trị” của ông Nguyễn Văn Minh, nhưng vẫn hết sức ủng hộ, để ông Minh phải đáp ơn “nâng đỡ” mà im lặng “che đậy, bảo vệ” những dấu hiệu sai phạm kinh tế của Ban Giám hiệu tiền nhiệm. Và ông Minh đã thể hiện hết quyền uy, trong cuộc họp Đảng ủy Trường, ngang nhiên “bao che” cho vụ ông Thịnh (Ban Giám hiệu khoá trước), cho gửi 21 tỉ đồng ngoài sổ sách. Không ngờ những bí ẩn về lí lịch chính trị và hồ sơ khoa học tranh cử Hiệu trưởng của ông Minh man khai bị lộ tẩy, kéo theo việc ông Minh “bao che” cho những dấu hiệu sai phạm tài chính nhiệm kì ông Thịnh làm Hiệu trưởng cũng bị phát giác, Cục Thuế Hà Nội đang kiểm tra tài chính của trường.Trước đó, Thanh tra Chính Phủ đã vào cuộc thanh tra khoản 21 tỉ đồng gửi ngân hàng. Tại biên bản làm việc với người có đơn tố cáo (ngày 20/3/2013), ông Đặng Xuân Thư, Bí thư Đảng ủy, Phó Hiệu trưởng Trường ĐHSP Hà Nội nêu rõ: “Số tiền 21 tỉ đồng gửi của nhà trường, đúng sai thế nào sẽ do Thanh tra Chính phủ xem xét. Những vấn đề này đã được ghi lại trong biên bản họp của Đảng ủy trường. Việc đưa những thông tin cuộc họp ra ngoài là vi phạm nguyên tắc sinh hoạt Đảng”. Hoá ra ở trường ĐHSP Hà Nội nguyên tắc sinh hoạt Đảng là phải “bao che cho tham nhũng”! Trong khi Bí thư Đảng ủy và Hiệu trưởng nhà trường nói “vụ việc 21 tỉ đồng gửi ngân hàng phải giữ kín trong cuộc họp Đảng ủy” và truy lùng ai đưa thông tin ra ngoài, thì hành động của bà Trần Thị Thái cán bộ văn thư nhà trường, dũng cảm tố giác sai phạm thật đáng trân trọng. Bà Thái thấy dấu hiệu gửi tiền mờ ám đã phản ánh: “Ngày 30/8/2011 đóng dấu hợp đồng gửi tiền tiết kiệm của Trường tại Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, số tiền gửi là 6 tỉ đồng Việt Nam), thời hạn gửi 6 tháng từ 5/9/2011 đến 17/2/2012 lãi suất 14%/năm. Khoảng 1 tháng sau đ/c Hiền (Tài vụ) có mang xuống đóng dấu 15 tỉ đồng (Việt Nam) để gửi Ngân hàng BIDV, đ/c Dương (Hành chính) đóng dấu và cũng không cho lưu trữ bản nào”. Nếu bà Thái không tố cáo thì khoản tiền 21 tỉ đồng này sẽ lọt vào tay những ai? Giờ đây cán bộ giáo viên trong trường cần ông Minh Hiệu trưởng công bố rõ; khoản tiền này thuộc nguồn nào vì sao lại gửi tiết kiệm ngoài sổ sách? Sau khoản tiền 21 tỉ đồng bị phát hiện, những nghi vấn hơn 20 nguồn thu cho thuê mặt bằng nhiều năm qua đã được đặt ra. Chiếu theo quy chế chi tiêu nội bộ ban hành theo Quyết định số 3897/ĐHSPHN-KHTC ngày 27/10 năm 2011, nhà trường có tới 11 nguồn thu từ hoạt động sự nghiệp, nguồn thu nào cũng phải trích để lại 10% quỹ, 10% cho quản lí và điều hành. Riêng kinh phí 10 hệ đào tạo (7 hệ đại học, 3 hệ sau đại học), 4 nhóm kinh phí các lớp bồi dưỡng cấp chứng chỉ, nhóm cán bộ quản lí điều hành đều được hưởng 10%? Cụ thể đào tạo tại chức giáo viên có trình độ đại học sư phạm ngành Thể dục thể thao K1 cho tỉnh Hải Dương, theo hợp đồng đào tạo số 546/HĐ-ĐT ngày 31 /1/2010, tổng số kinh phí là 614 triệu đồng, theo đó kinh phí quản lí và các công việc phục vụ đào tạo, kinh phí hỗ trợ đào tạo đã chiếm 169 triệu đồng. Tính ra riêng nguồn kinh phí đào tạo ngoài trường hàng năm trên dưới 80 tỉ đồng, nếu dành 20% quỹ ( quỹ 10% và 10% cho quản lí điều hành) số tiền sẽ là 16 tỉ, nhưng tính theo cách để quỹ như hợp đồng với tỉnh Hải Dương thì có bao nhiêu tỉ dành cho kinh phí quản lí và những ai được hưởng?

    Thay lời kết.

    Hội đồng phong giáo sư Ngành Vật lý gồm các giáo sư danh tiếng đầu ngành đã loại ứng viên Nguyễn Văn Minh khỏi danh sách phong chức danh Giáo sư, vì ông Minh không thể là nhà khoa học chân chính, khi “man khai, thiếu trung thực” vi phạm đạo đức nhà giáo, có dấu hiệu vi phạm pháp luật.... Bản lí lịch bí ẩn của gia đình, ông Minh cố tình che dấu, đã bị lộ rõ có 2 thế hệ (4 người) tham gia nguỵ quân nguỵ quyền phản cách mạng. Sự việc rõ ràng, đã đến lúc Bộ GD&ĐT cần nhanh chóng xem xét lại có nên để ông Minh làm Hiệu trưởng Trường ĐHSP Hà Nội, thậm chí ông Minh không xứng đáng đứng trong hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam vì man khai lí lịch.Từ vụ việc của ông Nguyễn Văn Minh, những dấu hiệu vi phạm tài chính của Trường ĐHSP Hà Nội trong nhiệm kì của Hiệu trưởng Nguyễn Viết Thịnh đã bị phát lộ, đang chờ kết luận của Thanh tra Chính phủ và đoàn kiểm tra Cục thuế Hà Nội và Bộ GD&ĐT không thể không quan tâm đến vấn đề này. Sự việc của Trường ĐHSP Hà Nội xảy ra đúng lúc cả nước đang tổng kết 1 năm thực hiện Nghị quyết 4 của Trung ương Đảng, không thể vì bất cứ lí do nào, tác động của ai, có thể che giấu hay bênh vực cho những dấu hiệu sai phạm về tổ chức và tài chính của Trường ĐHSP những năm qua.

    Nhóm PVĐT

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    305 phản hồi

    Nếu Bộ GDĐT thực hiện kiểm tra lại hồ sơ PGS, GS thuộc các Hội đồng ngành học hàm như bác Hải Địa lý đề xuất thì chắc chắn có nhiều lý thú, khôi hài pha chất cay đắng cho đội ngũ "trí thức trình độ cao" của ĐHSPHN. Tôi cũng là giảng viên ĐHSPHN, biểu quyết đồng ý các ý kiến của các bác Trần Bình Minh và Hải Địa lý là xác thực hoàn toàn. Xác thực một cách khôi hài nhưng cay đắng bên trong.

    Tôi là CB lâu năm của ĐHSPHN. Tôi thấy, việc phong hàm GS, PGS những năm gần đây khá ồ ạt và không có chọn lọc, phong PGS, GS kiểu như "sống lâu nên lão làng" chứ thực chất các ứng viên chẳng có công trình nào ra hồn cả. Ngay việc phong PGS cho ông bí thư đảng ủy (Đảng bộ ĐHSPHN)cũng thế: Ông này chẳng có công trình, bài báo nào đặc biệt, mới BV luận án TS được vài năm (làm luận án TS trong nước đến hơn 9 năm mới được BV), thế rồi cũng thành PGS, thành bí thư ĐU. Về năng lực khoa học của ô. Thư thì nhiều người chuyên ngành hóa học phân tích biết rất rõ. Nếu ông này thực sự có uy tín và năng lực thì đã không bị ô.Thịnh, ô. Minh và nhiều người khác "xỏ mũi". Thế là đảng ủy ĐHSPHN bị vô hiệu hóa. Và rồi từ bí thư ĐU gian lận đã kéo theo nhiều người khác gian lận, cái này là do đảng làm gương, đảng lãnh đạo mà....

    Em và một số bạn nghe nói, đã có chỉ thị "cấm" không được đọc các trang báo mạng "phản động", tuy nhiên chưa được kiểm chứng vì đó là "chỉ đạo mồm" từ cấp trên, chứng tỏ các GS, PGS ở ĐHSPHN cũng đang rất lo lắng và đang tìm cách "bưng bít" sự thật. Bài báo trên báo Người cao tuổi thì vẫn còn đó, chứng tỏ là bài báo đó "Không sai", và "không có lửa thì làm sao có khói". Bài báo này đã thu hút một lượng độc giả cực lớn, chứng tỏ còn có nhiều người quan tâm đến ĐHSPHN nói riêng và nền GD nước nhà nói chúng. Em và các ban SV ĐHSPHN thiển nghĩ, giá như PGS Nguyễn Văn Minh từ chức thì sẽ đón nhận sự cổ vũ và khoan dung của CB và SV ĐHSPHN nói riêng và của nhân dân Việt Nam nói chung...

    Mr. Trần Bình Minh nói đúng về một số lĩnh vực mà Th.S, TS, các đề tài NCKH cấp trường, cấp Bộ,...100% xếp xó, vô tác dụng. Tôi thấy cần bổ sung thêm rõ hơn chúng tồn tại ở các khoa điển hình: Giáo dục chính trị, Sư phạm kỹ thuật, Quản lý giáo dục, Triết học Mác-Lê, các bộ môn Phương pháp dạy học ở tất cả các khoa,....
    ĐHSPHN nổi tiếng về việc tổ chức các Hội nghị khoa học toàn quốc về Sư phạm (với các chuyên đề liên quan đến các khoa, bộ môn nói trên). Kêu gọi các nơi gửi bài về. Bài về chẳng thẩm định, phản biện gì.Hội nghị cũng chẳng tranh luận phản biện gì. Hầu hết bài gửi về được đưa vào cái gọi là "Kỷ yếu", hầu hết không phải báo cáo trong Hội nghị.Xong. Thế là tất cả đều được coi là "Công trình NCKH". Cánh giảng viên trẻ rất khoái trò này, vì có công trình đưa vào Lý lich khoa học quá dễ dàng. Ai đó tự hào về ĐHSPHN có các "PGS trẻ" ?! Nhiều hồ sơ PGS đã đạt mà chỉ có trên dưới chục "công trình" và hầu hết là công trình kiểu như trên.
    Các Hội đồng ngành (học hàm) của các ngành đó hầu hết được trưởng thành trong phong trào lừa dối nhân dân nói trên, nên cũng rất dễ dàng bỏ phiếu cho các PGS đồng dạng với mình, với lý lẽ rằng để tạo nguồn phát triển ngành mình.
    Chúng ta kêu gọi veà xin cá cược với Bộ GDDT về việc kiểm tra lại toàn bộ các Hồ sơ PGS, GS những ngành nói trên để xác định sự thực.

    THU PHAM CHINH viết:
    Trương Quang Trường viết:
    Những ThS,TS,GS ở trường này ra đến đâu đều bốc mùi thối um... Người xung quanh phải bịt mũi hoặc nín thở!
    Nếu giải thể trường ĐHSP HN thì Bộ trưởng Phạm Vũ Luận còn có cơ gỡ lại tín nhiệm vốn thấp nhất nhì Quốc Hội. Vậy vì danh dự của cả Bộ Học tại sao lại không làm?
    Liệu ngài P.V.L có chịu bớt chút thời gian đánh mắt qua trang web này không? Hay ông vẫn say sưa với các bản báo cáo thấm đượm nghiện với chủ nghĩa thành tích dài dòng mà QH đã vất vào sọt rác trước bàn dân thiên hạ?

    Tất cả những tên cậy mình là GS, PGS, TS thì các bạn nên nhớ, chắc chắn đó là những tên DỞM, cả tài năng và nhân cách, đó là cách nhận diện trăm phần trăm không bao giờ sai. Ở ĐHSP đã có tên GS vô cùng lưu manh, lừa đảo ở tất cả mọi khâu, từ các bằng cấp mà hắn đạt được đến lý lịch gia đình, nói năng xoen xoét, hắn chuyên chạy trọt nịnh trên nạt dưới, bưng bít thông tin và ăn chặn. Trong khoa học hắn dối trá tới mức, bịa ra cả kết quả khoa học mà hắn không hề làm được, để báo cáo ở các nơi.

    Tổ hắn, khoa hắn, đều muốn hắn cút khỏi. Vì thế lúc bầu HT hắn được phiếu rất cao, vì ở khoa ấy người ta đã vận động và bỏ cho hắn, cũng chỉ mong là hắn cút khỏi khoa. Thật không may cho khoa ấy, hắn vẫn trượt, và khoa đó lại phải tiếp tục chịu đựng sự thối tha của hắn. Sau khi hắn trượt thì hắn cùng hiệu trưởng cũ vận động cho Ô. Minh, vì thế M được, để rồi M vẫn để hắn làm chủ nhiệm khoa. Như vậy nguyên nhân mà chuyện HT trường SP vẫn còn VANG VỌNG cho đến bây giờ, chính là từ hắn và N. V. Thịnh. Các bạn xa gần có biết hắn là ai không?

    GOP Y CHO CAC TAC GIA viết:
    Nghinh Bách Khoa viết:
    Tôi là giảng viên ĐHBK HN. Các vấn đề lớn của ĐHSPHN tôi đã có nghe các đồng nghiệp chuyện trò đã lâu. Nay có lẽ đã đến lúc khối ung nhọt sắp vỡ mủ. Trước đây ĐHSPHN kiên quyết tách ra khỏi ĐHQGHN để không bị nuốt bởi ĐH Tổng Hợp (cũ) do trình độ chuyên môn quá yếu của ĐHSPHN. Nhưng rất tiếc ĐHSPHN không có thay đổi gì về tư duy phát triển, kèm theo hệ thống quan chức trường, khoa, viện, trung tâm,...tham nhũng quá trời. Trường của các bạn đi xuống không có gì là lạ.
    Nếu các bạn đồng nghiệp bên ĐHSPHN chỉ thụ động chờ Đảng và Chính phủ lo cho thì không bao giờ trường các bạn phục hồi lại được. Hãy cùng nhau hành động một cách chủ động.

    Các bài báo tố cáo gian dối của HT là việc đáng làm. Nhưng những thông tin đánh bóng quá những thành tích của ĐHSPHN nhằm quy tội lừa dối thật nặng cho HT Minh thì lại rất lố bịch và kệch cỡm. Nó cho người ta biết các tác giả của bài báo, đã nhiễm bệnh thành tích, chủ nghĩa bằng cấp, và háo danh rất nặng. Cách nhìn sự thành đạt, tài năng, và đóng góp của tập thể và cá nhân qua những mỹ từ “NGND”, “NGUT”, “ GS danh tiếng” hay “GS-PGS trẻ nhất đất Việt” chứng tỏ những người viết chẳng hiểu gì về lẽ sống cả. Nói đúng ra những danh hiệu kia chỉ càng chứng tỏ độ xấu xa rất cao của những tập thể và cá nhân, một khi chúng lại không có đóng góp gì cho xã hội một cách tương xứng, mà chỉ chứng tỏ độ lừa dối của họ. Tất cả các tiêu chuẩn mà con người đặt ra, thường chỉ có ý nghĩa với những con người nghiêm chỉnh-biết tự trọng, còn những kẻ gian dối-vị thành tích, chúng sẽ làm giả được hết, thậm chí cả các công bố quốc tế...!

    Bây giờ cứ thử mang một vị là NGND, hay GSTSKH với nhiều giải thưởng khoa học và đề tài ra mà kiểm tra lại, bắt đầu từ các hồ sơ thành tích và lý lịch khoa học mà họ đã khai ở từng thời điểm họ đạt danh hiệu hay học hàm học vị đó, sau đó kiểm tra thực tế họ đã đóng góp, cũng như chất lượng của các công trình mà họ đã khai vào những thời điểm ấy, sẽ thấy được độ gian dối của họ cũng như các hội đồng xét duyệt như thế nào?!

    Nói thế để các tác giả của bài báo biết, chứ không nên tiếp thêm sinh khí cho “chủ nghĩa thành tích và bằng cấp” đang phá hủy đất nước này. Chưa kể lại còn mang cả cái ông rất đáng trượt hiệu trưởng ra mà khoe, như có vẻ nuối tiếc, mà đáng lẽ ra ông ta còn phải bị truy tố về bề dày của tội lừa dối công chúng(mà tất cả các cộng đồng khoa học có tầm đều biết từ lâu) mới thòa đáng.

    Các bạn đã làm một việc nên làm, rất đáng hoan nghênh, nhưng giá mà không mắc phải những hạn chế như đã nêu trên thì các bạn còn đáng được trân trọng nữa.

    Như vậy cha Thịnh toàn chọn những tên lưu manh nhất của trường để thay mình làm HT, cha Đỗ Đức Thái bị bại lộ thì đến cha Nguyễn Văn Minh. Không biết bè đảng của Thịnh đang đối phó tiếp vụ này thế nào ??? Những vụ việc như thế này mà người SP không làm được gì để thay đổi, thì chỉ chứng tỏ họ rất hèn và thấp cổ bé họng, hay BỘ DỤC cũng chẳng ra gì. Còn cha Thịnh thì háo danh dốt nát, gia trưởng hết chỗ nói, thành tích khoa học Thịnh chỉ có duy nhất một bài báo quốc tế viết chung. Hắn tốt nghiệp khoa địa với bằng loại thường, vì hắn bị trượt tốt nghiệp lần 1(xem hồ sơ lưu của trường sẽ rõ). Thế mà hắn vẫn được ở lại làm giảng viên, rồi được đi NCS nước ngoài, trong khi đó tiêu chuẩn thi NCS trước đây bộ yêu cầu phải tốt nghiệp loại khá trở lên. Điều này cho thấy Thịnh gian manh như thế nào?!

    Rồi đây nếu trường muốn trở lại bình thường được, thì trước hết phải thanh toán được "băng đảng" của Thịnh, rồi kiểm tra lại tất cả những việc hắn đã làm như tuyển sinh và cấp bằng cho các hệ, các đối tượng cán bộ và giảng viên mà Thịnh cất nhắc, hay tuyển vào trường...

    theo tôi thì các bác nhìn ra rõ rồi

    trường ĐHSP Hà nội nát quá thối quá rồi, còn lại thì...
    các trường khác như BKHN, Tổng hợp cũ, KHTN, ĐH CÔng nghệ, QG, CN, ĐHKT hay thương mại, Xây dựng vân vwn của các anh các chú trên này thì thật tuyệt, tuyệt vời, vung chãi, chuyên môn vô đối thủ, khoa học phát tiển thần sầu, các thầy cô giởi như thánh tướng cả, trong sạch vvo độ, nói chung là tuyệng cmn vời..tương lai giáo dục là đây chứ đâum còn riềng SP thì hỏng rồi, nhể các bác nhể..hehe

    còn về Bộ GD thì các bác BKHN, KT, XD, Cnghe.. vv và vv cũng vô điech tuyệt vời luôn, trừ anh SP thối thôi nhể

    hheef hêg hề hề

    vdd

    theo tôi thì các bác nhìn ra rõ rồi

    trường ĐHSP Hà nội nát quá thối quá rồi, còn lại thì...
    các trường khác như BKHN, Tổng hợp cũ, KHTN, ĐH CÔng nghệ, QG, CN, ĐHKT hay thương mại, Xây dựng vân vwn của các anh các chú trên này thì thật tuyệt, tuyệt vời, vung chãi, chuyên môn vô đối thủ, khoa học phát tiển thần sầu, các thầy cô giởi như thánh tướng cả, trong sạch vvo độ, nói chung là tuyệng cmn vời..tương lai giáo dục là đây chứ đâum còn riềng SP thì hỏng rồi, nhể các bác nhể..hehe

    còn về Bộ GD thì các bác BKHN, KT, XD, Cnghe.. vv và vv cũng vô điech tuyệt vời luôn, trừ anh SP thối thôi nhể

    hheef hêg hề hề

    vdd

    Nghinh Bách Khoa viết:
    Tôi là giảng viên ĐHBK HN. Các vấn đề lớn của ĐHSPHN tôi đã có nghe các đồng nghiệp chuyện trò đã lâu. Nay có lẽ đã đến lúc khối ung nhọt sắp vỡ mủ. Trước đây ĐHSPHN kiên quyết tách ra khỏi ĐHQGHN để không bị nuốt bởi ĐH Tổng Hợp (cũ) do trình độ chuyên môn quá yếu của ĐHSPHN. Nhưng rất tiếc ĐHSPHN không có thay đổi gì về tư duy phát triển, kèm theo hệ thống quan chức trường, khoa, viện, trung tâm,...tham nhũng quá trời. Trường của các bạn đi xuống không có gì là lạ.
    Nếu các bạn đồng nghiệp bên ĐHSPHN chỉ thụ động chờ Đảng và Chính phủ lo cho thì không bao giờ trường các bạn phục hồi lại được. Hãy cùng nhau hành động một cách chủ động.

    Các bài báo tố cáo gian dối của HT là việc đáng làm. Nhưng những thông tin đánh bóng quá những thành tích của ĐHSPHN nhằm quy tội lừa dối thật nặng cho HT Minh thì lại rất lố bịch và kệch cỡm. Nó cho người ta biết các tác giả của bài báo, đã nhiễm bệnh thành tích, chủ nghĩa bằng cấp, và háo danh rất nặng. Cách nhìn sự thành đạt, tài năng, và đóng góp của tập thể và cá nhân qua những mỹ từ “NGND”, “NGUT”, “ GS danh tiếng” hay “GS-PGS trẻ nhất đất Việt” chứng tỏ những người viết chẳng hiểu gì về lẽ sống cả. Nói đúng ra những danh hiệu kia chỉ càng chứng tỏ độ xấu xa rất cao của những tập thể và cá nhân, một khi chúng lại không có đóng góp gì cho xã hội một cách tương xứng, mà chỉ chứng tỏ độ lừa dối của họ. Tất cả các tiêu chuẩn mà con người đặt ra, thường chỉ có ý nghĩa với những con người nghiêm chỉnh-biết tự trọng, còn những kẻ gian dối-vị thành tích, chúng sẽ làm giả được hết, thậm chí cả các công bố quốc tế...!

    Bây giờ cứ thử mang một vị là NGND, hay GSTSKH với nhiều giải thưởng khoa học và đề tài ra mà kiểm tra lại, bắt đầu từ các hồ sơ thành tích và lý lịch khoa học mà họ đã khai ở từng thời điểm họ đạt danh hiệu hay học hàm học vị đó, sau đó kiểm tra thực tế họ đã đóng góp, cũng như chất lượng của các công trình mà họ đã khai vào những thời điểm ấy, sẽ thấy được độ gian dối của họ cũng như các hội đồng xét duyệt như thế nào?!

    Nói thế để các tác giả của bài báo biết, chứ không nên tiếp thêm sinh khí cho “chủ nghĩa thành tích và bằng cấp” đang phá hủy đất nước này. Chưa kể lại còn mang cả cái ông rất đáng trượt hiệu trưởng ra mà khoe, như có vẻ nuối tiếc, mà đáng lẽ ra ông ta còn phải bị truy tố về bề dày của tội lừa dối công chúng(mà tất cả các cộng đồng khoa học có tầm đều biết từ lâu) mới thòa đáng.

    Các bạn đã làm một việc nên làm, rất đáng hoan nghênh, nhưng giá mà không mắc phải những hạn chế như đã nêu trên thì các bạn còn đáng được trân trọng nữa.

    "Trường ĐHSPHN có thể nói là nơi điển hình với số lượng rất đông các TS, PGS, GS chất lượng vô cùng thấp so sánh ngay cả trong mặt bằng chung trong nước. Đặc biệt là các TS, PGS, GS trong các lĩnh vực Phương pháp dạy học, Giáo dục học,Khoa học xã hội, Triét học Mác-Lê và CNXHKH,....
    Không một luận án thạc sĩ, tiến sĩ nào, không một đề tài NCKH cấp trường hay cấp Bộ nào trong các lĩnh vực như vậy có đóng góp ứng dụng thực tiễn trong ngành Giáo dục."
    Đấy là lĩnh vực sở trường, còn các đề tài khác cố làm để lấy bằng cấp thuộc lĩnh vực sở đoản không liên quan tý nào đến chương trình đào tạo ngành sư phạm thì còn bôi bác lãng phí biết nhường nào?

    Tôi là giảng viên ĐHBK HN. Các vấn đề lớn của ĐHSPHN tôi đã có nghe các đồng nghiệp chuyện trò đã lâu. Nay có lẽ đã đến lúc khối ung nhọt sắp vỡ mủ. Trước đây ĐHSPHN kiên quyết tách ra khỏi ĐHQGHN để không bị nuốt bởi ĐH Tổng Hợp (cũ) do trình độ chuyên môn quá yếu của ĐHSPHN. Nhưng rất tiếc ĐHSPHN không có thay đổi gì về tư duy phát triển, kèm theo hệ thống quan chức trường, khoa, viện, trung tâm,...tham nhũng quá trời. Trường của các bạn đi xuống không có gì là lạ.
    Nếu các bạn đồng nghiệp bên ĐHSPHN chỉ thụ động chờ Đảng và Chính phủ lo cho thì không bao giờ trường các bạn phục hồi lại được. Hãy cùng nhau hành động một cách chủ động.

    Các bác ơi, các bác nên nhớ là Trường ĐHSPHN do Đảng ta "lấy kim là CN Mác Lê và tư tưởng HCM làm nên tảng", đang lãnh đạo đấy nhé. Các bác cứ chê nhà trường chứ mấy anh em nhà em mơ ước được lọt qua cánh cổng nhà trường cũng không được. Nhưng thấy các bác phanh "chân dung' nahf trường thì em lại thấy vào cái trường may mà mình không vào nahf trường ấy. Được vào có khi không được học cái hay mà học cái dở òm thì chết cha, có khi càng học càng dốt, hoặc có mở mang sự hiểu biết thì lại là hiểu biết toàn sai.
    Suy cho cùng thì tất đều do "Để Đảng và nhà nước lo" phải không các bác? Vậy thì mấu chốt hay nguyên do sâu xa là ở đâu? Khi người ta đẻ ra cái quái thai, có mấy ai xét đến nguyên do cái quái thai đó ra từ nơi nào đâu. Thỏi em vốn ít học, suy nghĩ nông cạn, biết sao nói vậy, nếu Thỏi em nói sai, nhờ các bác chỉ giáo cho. Cái trường đại học Sư hay phạm hay Sư cũng phạm, hoặc Sư thường phạm lỗi lầm gian trá, trước kia đâu đến nỗi tai tiếng như thế này? Vai trò lãnh đạo của Bộ giáo dục và đào tạo đâu rồi nhỉ? Còn có lỗi nào khác không? Hay do "lỗi hệ thống"?
    Trò dốt là do thầy ngu
    Có kẻ lù đù làm TBT
    Sư thì chẳng phải là sư
    Lại thường hay phạm cái hư cả trường
    Giáo sư một lũ ương ương
    Lại có TS giống phương lưu manh
    Giáo dục thì đứng đàn anh
    Khai man lý lịch tiến nhanh như diều
    Ông thày sao lại nói điêu
    Để trò xấu hổ muôn điều thầy ơi
    Bắc thang lên hỏi ông trời
    Trời rằng vì lũ dở hơi cầm quyền.

    Trương Quang Trường viết:
    Những ThS,TS,GS ở trường này ra đến đâu đều bốc mùi thối um... Người xung quanh phải bịt mũi hoặc nín thở!
    Nếu giải thể trường ĐHSP HN thì Bộ trưởng Phạm Vũ Luận còn có cơ gỡ lại tín nhiệm vốn thấp nhất nhì Quốc Hội. Vậy vì danh dự của cả Bộ Học tại sao lại không làm?
    Liệu ngài P.V.L có chịu bớt chút thời gian đánh mắt qua trang web này không? Hay ông vẫn say sưa với các bản báo cáo thấm đượm nghiện với chủ nghĩa thành tích dài dòng mà QH đã vất vào sọt rác trước bàn dân thiên hạ?

    Tất cả những tên cậy mình là GS, PGS, TS thì các bạn nên nhớ, chắc chắn đó là những tên DỞM, cả tài năng và nhân cách, đó là cách nhận diện trăm phần trăm không bao giờ sai. Ở ĐHSP đã có tên GS vô cùng lưu manh, lừa đảo ở tất cả mọi khâu, từ các bằng cấp mà hắn đạt được đến lý lịch gia đình, nói năng xoen xoét, hắn chuyên chạy trọt nịnh trên nạt dưới, bưng bít thông tin và ăn chặn. Trong khoa học hắn dối trá tới mức, bịa ra cả kết quả khoa học mà hắn không hề làm được, để báo cáo ở các nơi.

    Tổ hắn, khoa hắn, đều muốn hắn cút khỏi. Vì thế lúc bầu HT hắn được phiếu rất cao, vì ở khoa ấy người ta đã vận động và bỏ cho hắn, cũng chỉ mong là hắn cút khỏi khoa. Thật không may cho khoa ấy, hắn vẫn trượt, và khoa đó lại phải tiếp tục chịu đựng sự thối tha của hắn. Sau khi hắn trượt thì hắn cùng hiệu trưởng cũ vận động cho Ô. Minh, vì thế M được, để rồi M vẫn để hắn làm chủ nhiệm khoa. Như vậy nguyên nhân mà chuyện HT trường SP vẫn còn VANG VỌNG cho đến bây giờ, chính là từ hắn và N. V. Thịnh. Các bạn xa gần có biết hắn là ai không?

    Những ThS,TS,GS ở trường này ra đến đâu đều bốc mùi thối um... Người xung quanh phải bịt mũi hoặc nín thở!
    Nếu giải thể trường ĐHSP HN thì Bộ trưởng Phạm Vũ Luận còn có cơ gỡ lại tín nhiệm vốn thấp nhất nhì Quốc Hội. Vậy vì danh dự của cả Bộ Học tại sao lại không làm?
    Liệu ngài P.V.L có chịu bớt chút thời gian đánh mắt qua trang web này không? Hay ông vẫn say sưa với các bản báo cáo thấm đượm nghiện với chủ nghĩa thành tích dài dòng mà QH đã vất vào sọt rác trước bàn dân thiên hạ?

    Phạm Vũ Luận và Bùi Văn Ga là người hướng dẫn thực hiện chính sách tuyển sinh theo địa chỉ. Các trường đại học và các tỉnh không thực hiện nghiêm mà làm bạy để ăn chặn tiền của người vùng núi, người dân tộc. Bùi Văn Ga, Phạm Vũ Luận đã biết chuyện này mà cứ làm ngơ... Thật bỉ ổi cho chức vụ Bộ trưởng và Thứ trưởng Bộ GD&ĐT như Vũ Luận và Bùi Ga. Từ chức đi để giữ kỹ cương đạo đức Xã hội và nghỉ càng sớm thì dân chúng tôi càng bớt nhục nhã, Vũ Luận ơi. Biệt thự của Vũ Luận lớn bật nhất nhì rồi, ông còn tham vọng mấy biệt thự nữa hay sao?

    Anh bạn CO MA có vẻ bi quan quá. Nếu các đề tài thạc sĩ, TS, các đề tài nghiên cứu cấp trường,cấp Bộ, cấp Nhà nước,...mà có cơ chế bắt buộc phải có phần triển khai ứng dụng thực tế thì vẫn phải có kết quả nhất định chứ. Chỉ cần tạo ra tinh thần nghiên cứu triển khai thôi đã tốt rồi, thế rồi chỉ cần ứng dụng có kết quả 20-30% thì cũng đem lại nhiều ích lợi cho dân chứ. Xin đừng bi quan quá các bác ơi.

    Trần Bình Minh viết:
    Trường ĐHSPHN có thể nói là nơi điển hình với số lượng rất đông các TS, PGS, GS chất lượng vô cùng thấp so sánh ngay cả trong mặt bằng chung trong nước. Đặc biệt là các TS, PGS, GS trong các lĩnh vực Phương pháp dạy học, Giáo dục học,Khoa học xã hội, Triét học Mác-Lê và CNXHKH,....
    Không một luận án thạc sĩ, tiến sĩ nào, không một đề tài NCKH cấp trường hay cấp Bộ nào trong các lĩnh vực như vậy có đóng góp ứng dụng thực tiễn trong ngành Giáo dục.
    Tất cả trường hùa với nhau để không ai, không bộ môn nào, không khoa nào,... phải triển khai thực tế cả. Tất cả đều "được" lơ đi cho nhau, xếp xó các đề tài một cách tự nhiên, bất chấp hàng vài chục năm tiêu tiền của Nhà nước cho các đề tài như thế, sau khi nghiệm thu "khá" "giỏi" là chủ yếu. Không ai mảy may động lòng vì sự phí phạm tiền của của quốc gia.
    Không một nhà quả lý nào trăn trở về thực tế đó. Càng dễ dãi cho "anh em" càng được lòng anh em và được nhiều phiếu bầu hơn. Đơn giản thế.

    Cũng còn là may đấy, chứ mà mang ra ứng các "thành quả" ấy thật thì có mà chết cả nước. Thôi thì nhà nước tốn ít tiền để giữ "an sinh" xã hội-trí thức, chỉ nhớ là đừng có ứng dụng "thành quả khoa học" ấy nhé. Xủi xùi cái mồm, sao bác nói dại thế?!

    Trường ĐHSPHN có thể nói là nơi điển hình với số lượng rất đông các TS, PGS, GS chất lượng vô cùng thấp so sánh ngay cả trong mặt bằng chung trong nước. Đặc biệt là các TS, PGS, GS trong các lĩnh vực Phương pháp dạy học, Giáo dục học,Khoa học xã hội, Triét học Mác-Lê và CNXHKH,....
    Không một luận án thạc sĩ, tiến sĩ nào, không một đề tài NCKH cấp trường hay cấp Bộ nào trong các lĩnh vực như vậy có đóng góp ứng dụng thực tiễn trong ngành Giáo dục.
    Tất cả trường hùa với nhau để không ai, không bộ môn nào, không khoa nào,... phải triển khai thực tế cả. Tất cả đều "được" lơ đi cho nhau, xếp xó các đề tài một cách tự nhiên, bất chấp hàng vài chục năm tiêu tiền của Nhà nước cho các đề tài như thế, sau khi nghiệm thu "khá" "giỏi" là chủ yếu. Không ai mảy may động lòng vì sự phí phạm tiền của của quốc gia.
    Không một nhà quả lý nào trăn trở về thực tế đó. Càng dễ dãi cho "anh em" càng được lòng anh em và được nhiều phiếu bầu hơn. Đơn giản thế.

    Các thầy ạ, nhóm Báo, Thịnh, Minh chỉ vì tiền mà chúng có âm mưu phá hoại TRƯỜNG ĐHSPHN. Tôi có minh chứng sau đây:
    Các thầy có biết chính sách đào tạo theo địa chỉ của Chính phủ đề ra để đào tạo cán bộ cho vùng sâu vùng xa, vùng dân tộc thiểu số. Nhưng khi thực hiện, ông Đinh Quang Báo và Nguyễn Viết Thịnh cầm đầu nhóm ăn chặn, giả danh trí thức, thông đồng với Lãnh đạo của 11 tỉnh phía Bắc đưa SV là “người kinh” không đúng đối tượng vào học đại học theo địa chỉ. Tôi xin đư ra một vài con số sau đây:
    - Năm 2005 - 2006 tuyển sinh 463 SV đào tạo theo địa chỉ;
    - Năm 2006 - 2007 tuyển sinh 516 SV đào tạo theo địa chỉ;
    - Năm học 2009 – 2010, tổng số SV đào tạo theo địa chỉ 1080 (SV);
    - Năm học 2010 – 2011, tổng số SV đào tạo theo địa chỉ 1.610 (SV);
    Với con số này, số SV đúng đối tượng (01) chỉ khoảng 10% và theo nguồn tin từ các trung tâm môi giới chạy chui vào đại học thì 1 SV vào học đại học theo địa chỉ ở ĐHSPHN, mỗi xuất ô Báo hoặc ông Thịnh thu được từ 40 triệu VNĐ đồng đến 70 triệu VNĐ. Các bác thử nhân và tính xem ông Thịnh ăn tiền của nguời chạy vào đại học là bao nhiêu ? các SV này khi học được hưởng chế độ như người dân tộc và kết quả là chúng ăn chặn tận gốc tiền ngân sách Nhà nước đầu tư cho phát triển vùng sâu vùng xa.
    Con em dân tộc khổ không có tiền đi học mà có chút nào đầu tư của Chính phủ là chúng đều ăn chặn hết, Thịnh không còn lương tâm của một thầy giáo nữa các thầy ơi.
    Vì thế Thịnh phải dựng tên Minh có rất nhiều tội để bảo vệ cho nhiều sai phạm của Thịnh và Báo. Các thầy thấy Báo, Thịnh, Minh vừa ăn vừa phá và phá đến mức tàn khốc ĐHSPHN.

    Khách Lê Văn Mọi viết:
    Tôi thấy ý kiến của TRUONG SU PHAM HOM NAY rất đúng, không chỉ với trường ĐHSP mà đúng trong cả xã hội ta. Cái bệnh thành tích như có ông cốp đã nhận thấy, thế nhưng lại không có biện pháp ngăn chặn nó mà để nó càng ngày càng phát triển thêm. Có hiện tượng này xẩy ra thường xuyên: có ông khoe bằng nọ, bằng kia, học vị này học vị khác, học hàm thì cao ngất, thế nhưng có người hỏi vấn đề sơ đẳng lại không biết, kể cả không biết xấu hổ. Ôi nền giáo dục của ta!!!
    Còn cái sự học của ta thì khác xa với kiểu giáo dục của các nước tiên tiến như Albert Einstein đã nói: "Giáo dục không phải học thuộc những dữ kiện, mà là để huấn luyện bộ óc cách suy nghĩ." Ở nhiều nước thì người ta dạy cho người học phép tư duy, trong đó có tư duy độc lập và tư duy phản biện, còn "triết lý giáo dục" của ta thì cứ nhồi nhét, để người khác nghĩ hộ rồi sao chép, có ngời làm luận án TS thì sao chép ý tưởng của người khác mà chỉ thay đổi các từ ngữ, nghĩa là lười suy nghĩ, mà dùng sức lao động vào thủ thuậtâăn cắp, hay có thể nói là khả năng tư duy độc lập rất kém, không có sáng tạo. Họ "triết lý" về điều này như sau: "Cần có học vị để ít nhất là giữ ghế, sau đó là lên chức lên lương, suy nghĩ làm gì cho mệt óc" (!!!). Lại có trường hợp có người làm luận án thạc sĩ mà người "hướng dẫn" là ông TS thì chẳng biết mô tê gì về vấn đề mình "hướng dẫn" vì nó mới quá. Chuyện này hài hước vì người làm luận án hỏi một người thì người này "hướng dẫn" là cứ làm đề tài gì mà mọi người không biết, đúng cũng không biết mà sai cũng không biết thì sẽ được điểm cao. Sự thể diễn ra đúng như vậy. Nền giáo dục của ta ít nhiều mang tính ma thuật nhiều hơn là học thuật. Có điều nhà nước đã nói "giáo dục là quốc sách", thì cái "cuốc sách" đó làm cho con người cầm học vị xong thì "xách cuốc" cũng đáng. Nay khối thạc sĩ thất nghiệp.

    Bạn chua xót là đúng-xin chia se! Trí thức GS-giảng viên cao cấp gì mà nói như cuội, mặt thớt bóng, không biết ngượng. Cái gì cũng biết, đến khi người ta hỏi lại thì chẳng biết gì. Vua chạy, tranh giành, phần thưởng, đề tài-dự án, làm “hướng dẫn viên du lịch” cho tây, với danh nghĩa hợp tác quốc tế-để lấy tiền của công. Loại ấy không thể tác động bằng giáo dục được, mà cứ phải cho ăn đòn, phải cư xử với hạng người ấy như bọn kẻ cướp ở chợ mới thỏa đáng. Bạn cứ tin rằng sẽ có lúc như thế.

    Khách Lê Văn Mọi viết:
    Tôi thấy ý kiến của TRUONG SU PHAM HOM NAY rất đúng, không chỉ với trường ĐHSP mà đúng trong cả xã hội ta. Cái bệnh thành tích như có ông cốp đã nhận thấy, thế nhưng lại không có biện pháp ngăn chặn nó mà để nó càng ngày càng phát triển thêm. Có hiện tượng này xẩy ra thường xuyên: có ông khoe bằng nọ, bằng kia, học vị này học vị khác, học hàm thì cao ngất, thế nhưng có người hỏi vấn đề sơ đẳng lại không biết, kể cả không biết xấu hổ. Ôi nền giáo dục của ta!!!
    Còn cái sự học của ta thì khác xa với kiểu giáo dục của các nước tiên tiến như Albert Einstein đã nói: "Giáo dục không phải học thuộc những dữ kiện, mà là để huấn luyện bộ óc cách suy nghĩ." Ở nhiều nước thì người ta dạy cho người học phép tư duy, trong đó có tư duy độc lập và tư duy phản biện, còn "triết lý giáo dục" của ta thì cứ nhồi nhét, để người khác nghĩ hộ rồi sao chép, có ngời làm luận án TS thì sao chép ý tưởng của người khác mà chỉ thay đổi các từ ngữ, nghĩa là lười suy nghĩ, mà dùng sức lao động vào thủ thuậtâăn cắp, hay có thể nói là khả năng tư duy độc lập rất kém, không có sáng tạo. Họ "triết lý" về điều này như sau: "Cần có học vị để ít nhất là giữ ghế, sau đó là lên chức lên lương, suy nghĩ làm gì cho mệt óc" (!!!). Lại có trường hợp có người làm luận án thạc sĩ mà người "hướng dẫn" là ông TS thì chẳng biết mô tê gì về vấn đề mình "hướng dẫn" vì nó mới quá. Chuyện này hài hước vì người làm luận án hỏi một người thì người này "hướng dẫn" là cứ làm đề tài gì mà mọi người không biết, đúng cũng không biết mà sai cũng không biết thì sẽ được điểm cao. Sự thể diễn ra đúng như vậy. Nền giáo dục của ta ít nhiều mang tính ma thuật nhiều hơn là học thuật. Có điều nhà nước đã nói "giáo dục là quốc sách", thì cái "cuốc sách" đó làm cho con người cầm học vị xong thì "xách cuốc" cũng đáng. Nay khối thạc sĩ thất nghiệp.

    Bạn chua xót là đúng! Trí thức GS-giảng viên cao cấp gì mà nói như cuội, mặt thớt bóng, không biết ngượng. Cái gì cũng biết, đến khi người ta hỏi lại thì chẳng biết gì. Vua chạy, tranh dành, phần thưởng, đề tài-dự án, làm “hướng dẫn viên du lịch” cho tây, với danh nghĩa hợp tác quốc tế-để lấy tiền của công. Loại ấy không thể tác động bằng giáo dục được, mà cứ phải cho ăn đòn, phải cư xử với hạng người ấy như bọn kẻ cướp ở chợ mới thỏa đáng. Bạn cứ tin rằng sẽ có lúc như thế.

    Tôi thấy ý kiến của TRUONG SU PHAM HOM NAY rất đúng, không chỉ với trường ĐHSP mà đúng trong cả xã hội ta. Cái bệnh thành tích như có ông cốp đã nhận thấy, thế nhưng lại không có biện pháp ngăn chặn nó mà để nó càng ngày càng phát triển thêm. Có hiện tượng này xẩy ra thường xuyên: có ông khoe bằng nọ, bằng kia, học vị này học vị khác, học hàm thì cao ngất, thế nhưng có người hỏi vấn đề sơ đẳng lại không biết, kể cả không biết xấu hổ. Ôi nền giáo dục của ta!!!
    Còn cái sự học của ta thì khác xa với kiểu giáo dục của các nước tiên tiến như Albert Einstein đã nói: "Giáo dục không phải học thuộc những dữ kiện, mà là để huấn luyện bộ óc cách suy nghĩ." Ở nhiều nước thì người ta dạy cho người học phép tư duy, trong đó có tư duy độc lập và tư duy phản biện, còn "triết lý giáo dục" của ta thì cứ nhồi nhét, để người khác nghĩ hộ rồi sao chép, có ngời làm luận án TS thì sao chép ý tưởng của người khác mà chỉ thay đổi các từ ngữ, nghĩa là lười suy nghĩ, mà dùng sức lao động vào thủ thuậtâăn cắp, hay có thể nói là khả năng tư duy độc lập rất kém, không có sáng tạo. Họ "triết lý" về điều này như sau: "Cần có học vị để ít nhất là giữ ghế, sau đó là lên chức lên lương, suy nghĩ làm gì cho mệt óc" (!!!). Lại có trường hợp có người làm luận án thạc sĩ mà người "hướng dẫn" là ông TS thì chẳng biết mô tê gì về vấn đề mình "hướng dẫn" vì nó mới quá. Chuyện này hài hước vì người làm luận án hỏi một người thì người này "hướng dẫn" là cứ làm đề tài gì mà mọi người không biết, đúng cũng không biết mà sai cũng không biết thì sẽ được điểm cao. Sự thể diễn ra đúng như vậy. Nền giáo dục của ta ít nhiều mang tính ma thuật nhiều hơn là học thuật. Có điều nhà nước đã nói "giáo dục là quốc sách", thì cái "cuốc sách" đó làm cho con người cầm học vị xong thì "xách cuốc" cũng đáng. Nay khối thạc sĩ thất nghiệp.

    Tôi thấy ý kiến của TRUONG SU PHAM HOM NAY rất đúng, không chỉ với trường ĐHSP mà đúng trong cả xã hội ta. Cái bệnh thành tích như có ông cốp đã nhận thấy, thế nhưng lại không có biện pháp ngăn chặn nó mà để nó càng ngày càng phát triển thêm. Có hiện tượng này xẩy ra thường xuyên: có ông khoe bằng nọ, bằng kia, học vị này học vị khác, học hàm thì cao ngất, thế nhưng có người hỏi vấn đề sơ đẳng lại không biết, kể cả không biết xấu hổ. Ôi nền giáo dục của ta!!!
    Còn cái sự học của ta thì khác xa với kiểu giáo dục của các nước tiên tiến như Albert Einstein đã nói: "Giáo dục không phải học thuộc những dữ kiện, mà là để huấn luyện bộ óc cách suy nghĩ." Ở nhiều nước thì người ta dạy cho người học phép tư duy, trong đó có tư duy độc lập và tư duy phản biện, còn "triết lý giáo dục" của ta thì cứ nhồi nhét, để người khác nghĩ hộ rồi sao chép, có ngời làm luận án TS thì sao chép ý tưởng của người khác mà chỉ thay đổi các từ ngữ, nghĩa là lười suy nghĩ, mà dùng sức lao động vào thủ thuậtâăn cắp, hay có thể nói là khả năng tư duy độc lập rất kém, không có sáng tạo. Họ "triết lý" về điều này như sau: "Cần có học vị để ít nhất là giữ ghế, sau đó là lên chức lên lương, suy nghĩ làm gì cho mệt óc" (!!!). Lại có trường hợp có người làm luận án thạc sĩ mà người "hướng dẫn" là ông TS thì chẳng biết mô tê gì về vấn đề mình "hướng dẫn" vì nó mới quá. Chuyện này hài hước vì người làm luận án hỏi một người thì người này "hướng dẫn" là cứ làm đề tài gì mà mọi người không biết, đúng cũng không biết mà sai cũng không biết thì sẽ được điểm cao. Sự thể diễn ra đúng như vậy. Nền giáo dục của ta ít nhiều mang tính ma thuật nhiều hơn là học thuật. Có điều nhà nước đã nói "giáo dục là quốc sách", thì cái "cuốc sách" đó làm cho con người cầm học vị xong thì "xách cuốc" cũng đáng. Nay khối thạc sĩ thất nghiệp.

    Khách La Y Diệp viết:
    Xem số lượng còm thì bài này chiếm kỷ lục. Chẳng hiểu nhiều người quan tâm đến giáo dục hay cái đề tài này dễ lên tiếng còm mà nhiều người tham gia đến thế?
    Mẵ nói "Người giáo dục phải được giáo dục trước." Ông thầy mà còn gian dối thì làm sao dạy được sinh viên? Cũng có nguyên nhân là ta còn nặng về chủ nghiã lý lịch nên mới tạo ra con người phải gian dối về lý lịch. Nếu như ông thầy có nhân cách thì đéo thèm chức tước.
    Còn nhiều người đang chờ Bộ giáo dục xử lý vụ này ra sao?
    Phải nói rằng trước kia trường đại học cũng đào tạo ra lắm nhân tài, ví dụ nhà thơ nổi tiếng Phạm Tiến Duật, Ma Văn Kháng và ngay cả ủy viên BCT là nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm cũng từ cái nhà trường này mà ra. Rồi Vương Trí Nhàn ...cũng xuất thân từ cái nôi sư phạm. Thế nhưng có một thời (vào khoảng những năm đầu của thập niên 60 thế kỷ trước) thì trường ĐH Sư phạm Hà Nội lấy cả những người đỗ vào các trường đại học khác vào để đào tạo ra giáo viên (đào tạo không theo nguyện vọng ngành nghề mà đào tạo theo nhu cầu của nhà nước). Lê Duẩn cứ ca ngợi ngành sư phạm lên mây xanh nhưng lại vơ vét sinh viên từ các trường khác để lấp chỗ trống, có người vì lý lịch không được vào các trươgnf kahcs như Y khoa, Bách khoa ...thì bị tống vào ĐH SP.
    Còn nhiều chuyện khác quan trọng và cần quan tâm hơn chuyện một ông hiệu trưởng gian dối lý lịch. Nhà nước gian dối này còn đẻ ra nhiều cái gian dối lừa đảo khác. Chúng ta đang sống trong một thời đại gian dối và lừa đảo, cả nước bị lừa, cả một thế hệ bị lừa. Cứ sa đà vào
    cái chuyện cỏn con này mà quên những vấn đề quan trọng khác hay sao? Gía như đừng nặng nề về lý lịch, ai có tài thì lên thì có khi không có chuyện gian dối lý lịch này. Nếu như gian dối về tài năng, gian dối về học vị thì còn đáng lên án hơn nhiều.

    Cái bệnh thành tích, háo danh, chuộng học hàm học vị, có lẽ đã đẩy trường sư phạm xuống cấp như ngày nay. Nguyên nhân xã hội thì nhiều, nhưng xét về đẳng cấp và vị trí, thì một trường như trường SPHN sẽ không thể chạy hoàn toàn theo xã hội như thế, nếu ở đó nó có đội ngũ đông đảo những trí thức chân chính. Chỉ riêng bệnh thành tích và háo danh-điều rất xa lạ với trí thức chân chính, cũng đã đủ làm hỏng trường rồi. Trước hết để có nghiên cứu khoa học của sinh viên, người ta đã nặn ra rất nhiều báo cáo, rất ăn non, để đè nhau, thực ra NCKH của sinh viên, phải được rèn luyện từ trong cách học cách dạy, chứ không phải đẻ non như thế. Rồi nạn tiến sĩ hóa giảng viên, đã đẩy nhiều giảng viên trẻ vào con đường tuyệt vọng trong tương lai phát triển khoa học của họ, bởi các hướng nghiên cứu không chuẩn-do các ông thầy không có khả năng hướng dẫn, hay lấy bằng ở nước ngoài theo dự án. Vì thế nhiều người lấy bằng tiến sĩ xong-cũng là lúc cánh cửa khoa học khép lại với họ.

    Chưa kể do bệnh thành tích-háo danh-tầm nhìn hạn hẹp, họ nặn ra những tiến sĩ hay PGS rất trẻ, bằng cách tăng cường dăm ba bài báo ở một cái “xó xỉnh” trong một chuyên ngành rất hẹp-rất không cơ bản, mà chỉ cần dùng rất ít kiến thức cũng đạt được. Điều này sẽ chỉ làm nên sự ngộ nhận, và giết chết khả năng nếu có của họ. Bởi lẽ ra họ cần phải đọc rất nhiều, những kiến thức nền tảng, và cần được thử thách qua những vấn đề khó. Thực chất họ chỉ như một cây non, được "nhổ gốc" để kéo lên cho cao-thật tội nghiệp. Còn nguy hại hơn, những “vật hy sinh này” một mặt kiến thức rất hạn hẹp, mặt khác lại sớm “nổi tiếng-thành đạt”, nên dễ thuộc vào dị dạng không thể sửa chữa được. Họ đã bị giáo dục phổ thông làm hỏng, bây giờ lại tiếp tục bị làm hỏng hơn, nhưng tai hại là họ lại có học hàm học vị rất cao, nên sẽ gây hại cho trường. Chính cái văn hóa-nhân cách của các đội ngũ có học hàm học vị-không tương xứng với con người của họ, đã tạo nên những dị dạng cho thế hệ sau.

    Người ta phấn đấu để trở thành TS, PGS, GS một cách vô khoa học, nghĩa là tìm mọi cách để có bài có điểm và quan hệ với các thành viên trong hội đồng. Ở sư phạm người ta nhận ra rằng, những gã có ý đồ làm PGS, GS thì luôn phải tỏ ra sợ sệt khom lưng khi gặp các giáo sư trong hội đồng, tức là người ta hèn đi, thay hình đổi dạng đi cho lọt. Tất nhiên cũng phải là do không ít các thành viên trong các hội đồng dởm về tài năng và nhân cách, nên mới có các ứng viên như vậy. Các PGS, GS phải lột xác như vậy đó.

    Thử hỏi như vậy thì trong đội ngũ PGS, GS có bao nhiêu người có tài năng và nhân cách. Tất nhien cờ đến tay ai người ấy phất, đến lượt, họ lại hành người khác như vậy. Khi có học hàm học vị rồi, một mặt người ta chèn ép kẻ yếu-từ nhời ăn tiếng nói, rồi tranh cướp mọi quyền lợi, và nhòm ngó các chức vụ. Thế là lừa dối, đánh nhau, gây náo loạn. Vì thế không ngạc nhiên khi trong một thời gian dài trường SP phải đốt đuốc đi tìm hiệu trưởng, có lẽ trường đó đã sai khi bó đuốc chỉ soi trong đám PGS, GS, mà lẽ ra trong tình hình thực tế này, thì cần tìm ở một lớp rộng hơn.

    Mặc dù ngày nay vào trường, thì tiến sĩ nhan nhản, những danh hiệu “giáo sư danh tiếng” hay “PGS-GS trẻ nhất đất Việt” hào nhoáng, nhưng chắc đốt đuốc cũng khó tìm ra “những nhân cách lớn” những tác phẩm công phu, hay những công trình có tính đột phá.

    Vâng việc đào tạo ra các Phạm Tiến Duật, Đỗ Chu, Nguyễn Khoa Điềm....chắc đã trở thành dĩ vãng.

    Xem số lượng còm thì bài này chiếm kỷ lục. Chẳng hiểu nhiều người quan tâm đến giáo dục hay cái đề tài này dễ lên tiếng còm mà nhiều người tham gia đến thế?
    Mẵ nói "Người giáo dục phải được giáo dục trước." Ông thầy mà còn gian dối thì làm sao dạy được sinh viên? Cũng có nguyên nhân là ta còn nặng về chủ nghiã lý lịch nên mới tạo ra con người phải gian dối về lý lịch. Nếu như ông thầy có nhân cách thì đéo thèm chức tước.
    Còn nhiều người đang chờ Bộ giáo dục xử lý vụ này ra sao?
    Phải nói rằng trước kia trường đại học cũng đào tạo ra lắm nhân tài, ví dụ nhà thơ nổi tiếng Phạm Tiến Duật, Ma Văn Kháng và ngay cả ủy viên BCT là nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm cũng từ cái nhà trường này mà ra. Rồi Vương Trí Nhàn ...cũng xuất thân từ cái nôi sư phạm. Thế nhưng có một thời (vào khoảng những năm đầu của thập niên 60 thế kỷ trước) thì trường ĐH Sư phạm Hà Nội lấy cả những người đỗ vào các trường đại học khác vào để đào tạo ra giáo viên (đào tạo không theo nguyện vọng ngành nghề mà đào tạo theo nhu cầu của nhà nước). Lê Duẩn cứ ca ngợi ngành sư phạm lên mây xanh nhưng lại vơ vét sinh viên từ các trường khác để lấp chỗ trống, có người vì lý lịch không được vào các trươgnf kahcs như Y khoa, Bách khoa ...thì bị tống vào ĐH SP.
    Còn nhiều chuyện khác quan trọng và cần quan tâm hơn chuyện một ông hiệu trưởng gian dối lý lịch. Nhà nước gian dối này còn đẻ ra nhiều cái gian dối lừa đảo khác. Chúng ta đang sống trong một thời đại gian dối và lừa đảo, cả nước bị lừa, cả một thế hệ bị lừa. Cứ sa đà vào
    cái chuyện cỏn con này mà quên những vấn đề quan trọng khác hay sao? Gía như đừng nặng nề về lý lịch, ai có tài thì lên thì có khi không có chuyện gian dối lý lịch này. Nếu như gian dối về tài năng, gian dối về học vị thì còn đáng lên án hơn nhiều.

    NGUOI SU PHAM THAT HANH PHUC viết:
    Ngu xuẩn viết:
    Nói đâu xa, cứ xem thành tích NCKH của các GS, PGS trong trường ĐHSPHN thì rõ (trừ một vài vị NCKH "thật"còn lại, các bài báo hầu như đang trong các tạp chí trong nước, tạp chí của trường, hầu như không có sự phả biện trước khi đăng (mà nếu có cũng rất sơ sài, hầu hết là "xin ,cho". Có những vị giảng bài "huyên thuyên" trên bục giảng, hỏi lại chả học trò nào hiểu gì...Có vị thì ngồi đọc giáo án cho SV chép bài. Tôi có nói chuyện với vài đồng nghiệp trẻ ở nhiều khoa khác nhau, các bạn đều trả lời "đó là cơ chế chung". CBGD trẻ chúng tôi chỉ dám bàn tán với nhau, xì xào với nhau thôi chứ chảng bao giờ được bày tỏ gì cả (cũng vì đồng tiền bát gạo thôi), nếu có, sẽ bị gợi ý chuyển công tác hoặc cho thôi việc ngay. Thế mới biết, quyền lực của HT "to" thật. Thế này mà vẫn còn muốn "tự chủ" thêm, lúc đó, sẽ còn nhiều ô.Thịnh, ô. Minh, ô. Thư...sẽ còn nhiều chị Huyền, chị Thúy...(CBGD khoa SPKT, không biết dạy nhưng biết "tiếp khách, uống rượu..."

    Các bạn lại sẽ “nhoi lên” để có vị trí như thầy của các bạn thôi. Cứ học các thầy ấy, học hết “các miếng võ bí truyền” của các thầy mình cũng đã no đủ, làm gì cần phải nhìn đâu, còn phải học ai nữa. Chưa kể các bạn lại được học và dạy ở một trường trọng điểm số 1-đầu ngành, thầy dạy mình thì là các “giáo sư danh tiếng”, toán thì có GS này, văn thì có GS kia... hỏi còn ai bằng ?! Khoa học thì một mình một kiểu, chẳng ai nhẩy vào đó mà tranh được với mình. Bọn khác làm được tiến sĩ thì gần chết, chứ các bạn thì nhàn như không, vì toàn trong nhà cả mà. Giảng dạy thì trước thầy dạy mình thế nào thì giờ mình cứ dậy thế, vừa giữ được truyền thống, lại giữ cho giáo trình của các thầy được bền lâu. Tóm lại các bạn chị cần “bơi ngụp” trong cái “thế giới sư phạm” là đã có đủ tất cả công danh-sự nghiệp rồi. Còn bọn bên ngoài chỉ là bọn “vô sư phạm” học chúng làm gì.

    Giáo dục có xuống cấp, hay cuộc đời có đổi thay, kệ họ, các bạn cứ phải giữ lấy truyền thống, để làm chuẩn cho xã hội.

    Rồi đây các bạn thành đạt trong môi trường ấy, các bạn lại được lớp lớp sinh viên-con em nông dân nghèo khổ nhìn các bạn như những vĩ nhân, các bạn lại xây tượng đài, lại viết lịch sử truyền thống, lại ngợi ca các thế hệ đi trước... Hỏi có ai hạnh phúc và thành đạt hơn các bạn nữa không?!

    Đời "chuột sư phạm" sướng thật !

    Ngu xuẩn viết:
    Nói đâu xa, cứ xem thành tích NCKH của các GS, PGS trong trường ĐHSPHN thì rõ (trừ một vài vị NCKH "thật"còn lại, các bài báo hầu như đang trong các tạp chí trong nước, tạp chí của trường, hầu như không có sự phả biện trước khi đăng (mà nếu có cũng rất sơ sài, hầu hết là "xin ,cho". Có những vị giảng bài "huyên thuyên" trên bục giảng, hỏi lại chả học trò nào hiểu gì...Có vị thì ngồi đọc giáo án cho SV chép bài. Tôi có nói chuyện với vài đồng nghiệp trẻ ở nhiều khoa khác nhau, các bạn đều trả lời "đó là cơ chế chung". CBGD trẻ chúng tôi chỉ dám bàn tán với nhau, xì xào với nhau thôi chứ chảng bao giờ được bày tỏ gì cả (cũng vì đồng tiền bát gạo thôi), nếu có, sẽ bị gợi ý chuyển công tác hoặc cho thôi việc ngay. Thế mới biết, quyền lực của HT "to" thật. Thế này mà vẫn còn muốn "tự chủ" thêm, lúc đó, sẽ còn nhiều ô.Thịnh, ô. Minh, ô. Thư...sẽ còn nhiều chị Huyền, chị Thúy...(CBGD khoa SPKT, không biết dạy nhưng biết "tiếp khách, uống rượu..."

    Các bạn lại sẽ “nhoi lên” để có vị trí như thầy của các bạn thôi. Cứ học các thầy ấy, học hết “các miếng võ bí truyền” của các thầy mình cũng đã no đủ, làm gì cần phải nhìn đâu, còn phải học ai nữa. Chưa kể các bạn lại được học và dạy ở một trường trọng điểm số 1-đầu ngành, thầy dạy mình thì là các “giáo sư danh tiếng”, toán thì có GS này, văn thì có GS kia... hỏi còn ai bằng ?! Khoa học thì một mình một kiểu, chẳng ai nhẩy vào đó mà tranh được với mình. Bọn khác làm được tiến sĩ thì gần chết, chứ các bạn thì nhàn như không, vì toàn trong nhà cả mà. Giảng dạy thì trước thầy dạy mình thế nào thì giờ mình cứ dậy thế, vừa giữ được truyền thống, lại giữ cho giáo trình của các thầy được bền lâu. Tóm lại các bạn chị cần “bơi ngụp” trong cái “thế giới sư phạm” là đã có đủ tất cả công danh-sự nghiệp rồi. Còn bọn bên ngoài chỉ là bọn “vô sư phạm” học chúng làm gì.

    Giáo dục có xuống cấp, hay cuộc đời có đổi thay, kệ họ, các bạn cứ phải giữ lấy truyền thống, để làm chuẩn cho xã hội.

    Rồi đây các bạn thành đạt trong môi trường ấy, các bạn lại được lớp lớp sinh viên-con em nông dân nghèo khổ nhìn các bạn như những vĩ nhân, các bạn lại xây tượng đài, lại viết lịch sử truyền thống, lại ngợi ca các thế hệ đi trước... Hỏi có ai hạnh phúc và thành đạt hơn các bạn nữa không?!

    “Nguyen van thong dit” ơi, tôi không biết ông thuộc loại tri thức hay ông là lái buôn thịt bò thối ở chợ Đông Hà. Nhưng ông chưa biết về luật báo chí thì ông đừng viết bạy bạ để nói xấu, xuyên tạc các tờ báo chính thống của Chính phủ Việt Nam.
    Báo Người cao tuổi là tiếng nói của Đảng Cộng sản Việt Nam, nếu báo đăng sai thông tin thì Tổng biên tập và Phóng viên phải chịu trách nhiệm trước pháp luật (có thể bị phạt tù). Và nếu báo có đăng thông tin sai hoặc chưa có bằng chứng thì ông Minh và đồng bọn của ông Minh đã kiện Tổng biên tập, bài báo phải được tháo gỡ và đăng tin xin lỗi. ĐẰNG NÀY 5 bài báo vẫn đăng tải trọn vẹn và ông Minh với vẻ mặt sợ hãi đến xin TBT không đăng tiếp nữa và một vài ĐBQH (bà NTTH, ông NTK) có ý kiến xin TBT không đăng tiếp và chờ Bộ GD&ĐT xử lý kỹ luật.
    Kính thưa các bác: Tôi rất mong các bác cảnh giác với chiêu bài truyền thống của gia đình “Tâm lý chiến” đang được ông Minh và tay sai vận dụng để làm mất uy tín của Đảng Cộng sản và Chính phủ Việt Nam.

    Đánh giá nhà nghiên cứu trong khoa học tự nhiên phải công tâm, chính xác như sau:
    1) Thống kê đầy đủ tất cả các bài báo (trong và ngoài ISI). Vì chỉ tra trên http://apps.webofknowledge.com có thể thiếu sót những bài báo trong ISI. Tốt nhất là xem lý lịch khoa học của nhà nghiên cứu rồi tra trên http://apps.webofknowledge.com để có một liệt kê các bài báo ISI đầy đủ.
    2) Xem trong các bài báo trong ISI, có bao nhiêu bài trên tạp chí hàng đầu, trên tạp chí tốt, trên tạp chí khá, trên tạp chí trung bình, trên tạp chí xếp hạng cuối của ISI. (phân loại tạp chí thì Article Influence Score tốt hơn Impact Factor vì phân biệt được trích dẫn từ các tạp chí khác nhau, 1 lần trích dãn từ các tạp chí tốt phải có trọng lượng hơn 1 lần trích dẫn từ tạp chí trung bình)
    3) Xem số lần được trích dẫn bao gồm cả người khác trích dẫn và tự trích dẫn. Được trích dẫn từ những tạp chí nào.
    4) Hỏi ý kiến các nhà khoa học cùng ngành nếu muốn biết chính xác hơn nữa. Tuy nhiên ba bước trên là đủ cho hầu hết các trường hợp nên bước thứ 4 chỉ dành cho các trường hợp đặc biệt.

    Nếu có quá nhiều bài báo trong các tạp chí chất lương thấp như tạp chí trường hoặc trong ISI nhưng ở các tạp chí xếp hạng cuối thì lý lịch khoa học đó không đáng tin tưởng.

    Nên Giải Thể ĐHSPHN viết:
    Đặc trưng của trường ĐHSPHN là gồm những giảng viên ,không thực tài,xếp loại làng nhàng trong toàn quốc, phi thực tiễn, nhưng rất háo danh nên chỉ quan tâm phấn đấu gạo bằng con đường "hợp pháp" hoặc không hợp pháp , đánh bóng cho đủ và thừa tiêu chuẩn để đè nhau, thậm chí còn đề lên các trường khác(một thời tự nhận là trường trọng điểm chuẩn mực của quốc gia). Trình độ học vấn của các GS TS chỉ giỏi về thủ đoạn bon chen mà rất kém về kiến thức cơ bản và giải quyết thực tiễn. Chính nơi đây đã làm thui chột nhiều tài năng thật sự của QG và QT (tuy trong ngành sư phạm những người này rất hiếm). Sinh viên khi ra trường công tác và giảng viên của trường này có đặc điểm nổi bật dễ nhận ra là rất chuộng chức tước, coi đó là con đường và mục đích sống hãnh tiến "trí thức" của họ.
    Đề nghị nhà nước xoá bỏ giải thể ngay trường này đi để đỡ nhục cho quốc gia.Loại cáo già mang nhiều dấu hiệu lừa đảo này càng để lâu càng gây tai hại lan toả đến các trường khác, mặc dù đã lây ra nhiều nơi,nhưng muộn vẫn hơn không!

    Tôi không có thực tế ở ĐHSP, nhưng qua đọc bài báo về tố cáo ông HT, tôi nghĩ có lẽ bạn này đã nói đúng. Và một điều quan trọng hơn tất cả, các nhân tài của ĐHSP nên cho người ta biết thành tích của mình, chẳng hạn: Làm ra bài thơ nào hay; tác phẩm phê bình-nghiên cứu nào sáng giá; hay những công trình nào đột phá, chứ cái danh hão "giáo sư danh tiếng"; "giáo sư phó giáo sư trẻ nhất Việt Nam"...thậm chí cả nhiều bài trong ISI; nhiều đề tài, nhiều cuốn sách làng nhàng...phỏng có ý nghĩa gì? Chưa kể nó chỉ cho người ta biết mình tranh cướp giỏi, hay khả năng non kém thôi mà! Lao động sáng tạo là một con đường nghiệt ngã, nó không thể năng xuất, hay đẻ non như các bạn nghĩ đâu. Còn nữa, các bạn đã đóng góp gì cho giáo dục nước nhà, hay con số trùng điệp mà các bạn đã và đang đào tạo ra, đã và đang tàn phá nền giáo dục của đất nước-hỏi có phải là thành tích chăng?

    Công bằng viết:
    Góp hai ý kiến khách quan:
    1) Đánh giá đóng góp khoa học của một nhà nghiên cứu là dựa vào chất lượng bài báo như chất lượng tạp chí (chỉ số Article Influence Score và chỉ số Impact Factor) và số lần được các nhà khoa học khác trích dẫn, sau mới đến số lượng bài báo trong ISI. Có hơn 300 tạp chí trong ISI nên chất lượng các tạp chí trong ISI là rất khác nhau. Vì vậy không thể đánh giá đống góp khoa học của một nhà nghiên cứu chỉ bằng cách đếm số bài báo trong ISI.
    2) Thống kê bài báo của tác giả người Việt trong các tạp chí ISI trên http://apps.webofknowledge.com phải rất cẩn thận vì họ tên người Việt thường không thống nhất trong hệ thống này. Phải tham khảo các trang tìm kiếm khác để bổ sung vào http://apps.webofknowledge.com.

    Mời bác vào đây: ( http://giaosudom.wordpress.com/ ) ta thảo luận khi nào thì nên dùng thang đo ISI, thang SCI, SCIE, thang của AMS, APS, thậm chí thang của Google ranks.

    Nói thêm với bác: Đối với những người gian dối trong khoa học như ông Minh thì thang ISI là đủ, vì những tạp chí đăng bài của ông Minh có số Impact factor rất thấp so với các tạp chí cùng chuyên ngành trong danh sách SCI hoặc SCIE.

    Pages