Đặng Huy Văn - Lời thương từ bà quả phụ Ngụy Văn Thà

  • Bởi Admin
    2.445 lượt đọc
    19/01/2013
    5 phản hồi
    Chia sẻ bài viết này

    Ts. Đặng Huy Văn

    Lời Tác Giả: Chỉ còn đúng một ngày nữa là tròn 39 năm ngày Hoàng Sa bị quân xâm lược Trung Quốc cưỡng chiếm. Ngày 19/1/1974 đó đã được đánh dấu bằng một trận Hải Chiến Hoàng Sa oanh liệt giữa Hải Quân VNCH với quân Trung Quốc xâm lược. Do phía Trung Quốc có lực lượng đông, chuẩn bị kĩ lại được Hoa Kỳ bật đèn xanh và Miền Bắc làm ngơ, nên Hải Quân VNCH đã thất bại! Nhưng tấm gương chiến đấu dũng cảm và xả thân vì Tổ Quốc của các chiến sĩ ta thì muôn đời sau sẽ được lịch sử ghi danh.

    Đặc biệt trong trận Hải Chiến Hoàng Sa đó, Thiếu Tá HQ Ngụy Văn Thà, Hạm Trưởng Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ 10 đã mưu trí dũng cảm hạ gục được hai chiến hạm 389 và 396 của bọn Trung Quốc xâm lược. Nhưng HQ 10 cũng đã bị hư hỏng nặng, nhiều chiến sĩ hi sinh và bị thương trong đó có Đại Úy Hạm Phó Nguyễn Thành Trí. Lúc đó, Hạm Trưởng Ngụy Văn Thà đã quyết định chiến đấu đến giọt máu cuối cùng và các anh đã tiếp tục nã đạn vào các chiến hạm của TQ. Cuối cùng các anh đã bị chết chìm cùng Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ 10 vào lúc 14 giờ 52 phút ngày 19/1/1974, tức ngày 27 tết Giáp Dần! Quân ta đã có 74 chiến sĩ hi sinh anh dũng.

    Nhân dịp này, tôi xin trân trọng gửi tới quý vị độc giả gần xa một bài viết để tưởng nhớ Thiếu Tá HQ Ngụy Văn Thà phỏng theo lời kể của bà quả phụ Ngụy Văn Thà, bà Huỳnh Thị Sinh nay vẫn còn sống tại Sài Gòn cùng các con cháu.

    LỜI THƯƠNG TỪ BÀ QUẢ PHỤ NGỤY VĂN THÀ

    (Phỏng theo lời kể của bà Huỳnh Thị Sinh)

    Anh ơi nhớ chăng?
    Hôm đó ra đi anh đã quay về mấy bận
    Nói đang sửa tàu hư, rồi anh gọi em hoài!
    Từ chung cư Nguyễn Kim ngó xuống nhìn
    Em đã thấy anh xách va li quay lại
    Và gọi với lên “Tàu còn sửa đến mai!”
    Nhưng tàu sửa xong ngay và anh đi, đi mãi
    Đi đến tận bây giờ rồi ở mãi “Chốn Bồng Lai”!

    Em đã quen với những cuộc ra đi như vậy
    Nay Vũng Tàu, Nha Trang mai Đà Nẵng, Hoàng Sa
    Được ở nhà mươi hôm anh chăm sóc ba con gái
    Đứa chín tuổi, đứa sáu năm còn bé út lên ba

    Các con cũng đã quen với những chuyến xa ba
    Nên mỗi lần chia tay không đứa nào dám khóc
    Chỉ bé lớn một lần ngồi cầu thang lau nước mắt
    Bị bé út “lêu lêu” làm chị nó phải cười xòa

    Nhưng cái lần cuối này anh đi em thấy điềm rất lạ
    Anh đứng dưới sân nhìn lên mắt như đẫm lệ nhòa
    Anh đi rồi làm suốt đêm em không sao chợp mắt
    Vì có tin quân mình đang đụng giặc tại Hoàng Sa!

    Chiều hôm sau tin báo về
    Anh đã bị giặc bắn chìm cùng tàu HQ10 - Nhật Tảo!
    Sau khi đã phá tan hai chiến hạm của giặc Tàu
    Nhưng trừ con lớn, hai đứa sau vẫn không hề hay biết
    Ngày nào chúng cũng ngồi chờ: “Ba của chúng con đâu?”

    Em khôn xiết khổ đau tháng ngày ngồi ngóng đợi
    Và hy vọng thời nay Trời còn có phép màu
    Giúp kéo tàu Hộ Tống Hạm lên đưa anh về một buổi
    Thăm lại các con thơ cho chúng vợi buồn đau!

    Anh ơi!
    Ba mươi chín năm rồi! Anh đã tròn tuổi bảy mươi
    Các con của chúng ta nay cũng đã thành gia thất
    Nhưng em không thể nào tin là anh yêu đã mất
    Vì đêm nào em cũng nghe tiếng anh gọi: “Em ơi!”

    Khi đươc trở về trời, ai cũng cần nấm đất
    Để vợ con ngày tết, ngày mất còn có chỗ cắm nhang
    Nay anh nằm dưới biển sâu nơi giặc Tàu cưỡng chiếm
    Ba mươi chín năm trời hồn xác dạt lang thang!

    Không có anh nhưng vì còn các con, em phải sống!
    Rồi bán dần thứ nọ thứ kia để nuôi chúng trưởng thành
    Nay nhà ở cũng đang phải chờ, mấy năm liền thuê trọ
    Nên chưa có chỗ đặt bàn thờ để treo ảnh của anh!

    Anh Thà ơi!
    Em nhớ lắm ngày xưa mỗi lần về nghỉ phép
    Anh đưa cả bốn mẹ con em tới phố Nguyễn Tri Phương
    Ăn ốc luộc chấm mắm gừng mồm út cay bật khóc
    Anh cười hiền ôm dỗ con ngó phụng phịu mà thương!

    Ôi ước gì em và các con được một lần ra đảo
    Để thả 74 vòng hoa tang trên biển cả bao la
    Nguyện cầu hương hồn 74 các anh được về quê ăn tết
    Để các anh thôi bị giặc Tàu xéo dày giữa Hoàng Sa!

    Đến mùa bão, ngư dân ta hay vào Hoàng Sa lánh nạn
    Vẫn thường bị quân Trung Quốc đuổi ra giữa biển khơi
    Hồn các anh có thiêng xin hãy cứu đồng bào gặp nạn
    Vì dân Việt Nam mình còn khổ lắm, các anh ơi!

    Ôi giá em đưa được anh về Trảng Bàng như anh từng ao ước
    - Nếu anh hi sinh, xin em để xác anh được về lại quê nhà!
    - Để được nằm gần má, gần ba, gần ông bà nội ngoại!
    Có ai ngờ xác anh nay trôi dạt mãi Hoàng Sa!

    Em không dám mơ các anh sẽ được vinh danh, tạc tượng
    Mà chỉ ước biển đảo quê hương không còn giặc xâm lăng!
    Cho đất nước bớt lầm than, dân thôi phải bị lao tù oan trái
    Để Hoàng Sa sớm trở về Đất Mẹ Cửu Long Giang!

    Hà Nội, 18/1/2013
    Ts. Đặng Huy Văn

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Dang Huy Van oi,toi khong biet ong khoang bao nhieu tuoi,du sao ong co tam voi ong Nguy Van Tha nhu vay that dang quy,nhung se dang quy hon khi ong hieu duoc rang mat bao nhieu xuong mau cho mien Bac giai phong mien Nam ,ma nay da hon 35 nam roi ma dat nuoc chung ta van lop ngop tut hau lai phia sau.Hanh dien hay xau ho.Liet si hay la tay sai cho loai nga quy,mong ong binh tam suy nghi nhe.

    Bài thơ mang tình cảm rất thật và cảm động.

    Cám ơn TS Đặng Huy Văn - về cách một trí thức Hà Nội ca ngợi một chiến sĩ Sài Gòn.

    THƠ VIẾT NGÀY 19-1-2013

    tác giả: Đồ Khương

    (Nguồn: http://danoanbuihang.blogspot.com.au/2013/01/buc-tranh-cuoc-chien-gac-ma-toi-nhan.html)

    Muốn nắm tay em vào chiều nay, thứ bẩy
    Đưa em đi dạo phố mùa đông
    Để như mọi lần, anh tặng em những lời thơ tình tha thiết
    Nhưng hôm nay, thơ cứ nghẹn ở trong lòng...
    Ngày này năm ấy, em biết không?
    Năm một chín bẩy tư, có một hạm đội
    Nhận mệnh lệnh cuối cùng của một tổng thống
    trước giờ cáo chung của một thể chế sau bốn chục năm vẫn mang tội ''bù nhìn''
    (một bản án sau bốn chục năm vẫn đợi phiên phúc thẩm của lịch sử văn minh)
    Họ đã nhận một khẩu lệnh ngắn:
    -đừng để mất một tấc đất!
    ...Và rồi em ơi, em biết không?
    Năm một chín bẩy tư, có bẩy mươi tư chiến sỹ ngã xuống
    Lấy máu mình nhuộm đỏ từng tấc đảo quê hương
    Và rồi Hoàng Sa, máu thịt của Việt Nam yêu thương
    ...đã mất vào tay quân xâm lược mang tên ''đồng chí''
    ...ngay trước tầm pháo hạm của ''đồng minh''
    Xin em đừng hỏi tên những người lính ấy
    Vì thú thật
    anh cũng như em,chúng ta không nhớ hết
    Bởi họ chưa, hoặc không bao giờ được vinh danh ''liệt sỹ''
    Bởi họ là ''phía bên kia'', là ''quân ngụy''
    Bởi lòng đồng bào mình còn chưa dứt những phân tranh
    Bởi nước non mình chưa liền sẹo vết thương chia cắt
    Hay bởi hậu sinh chúng mình vô tâm với xương máu của cha anh?...
    Hay tất cả những điều đó đều là sự thật?
    Em ơi sẽ ra sao nếu đó là sự thật??
    Nghĩa là anh và em, con chúng ta, hậu thế...
    Sẽ lãng quên mấy nghìn năm xương máu tổ tiên mình
    Sẽ tiếp tục cả tin như Mỵ Châu, gọi kẻ xâm lăng là ''anh em, đồng chí''
    Hát ru nhau những lời tình rên rỉ
    ...và phó mặc Loa Thành, trông chờ sự che chở của ''bạn hữu, đồng minh''
    Sẽ tiếp tục làm những con chuột bạch, làm tiên phong cho các cuộc ''thập tự chinh''
    Sẽ lại làm lính đánh thuê ngay trên đất nhà mình
    Để mặc mồ mả cha ông biến thành sân sau nhà hàng xóm
    Để mặc biển đảo của mình nổi chìm trong ao tù nhà hàng xóm
    Cả dải đất Rồng-Tiên rên xiết dưới nhục hình
    Em ơi, em biết không?
    Đó là lý do vì sao câu thơ tình cho riêng em anh không viết được
    Trong chiều nay, thứ bẩy, vẻ thanh bình...
    Dẫu chẳng biết đây có phải là thơ không?
    Nhưng anh sẽ nói cùng em, chúng ta sẽ cùng nhau nói
    (để những đồng bào gần, đồng bào xa, phía bên này, phía bên kia cùng nghe tiếng gọi)
    Bằng trái tim yêu, bằng tâm thế của thơ tình.

    Một bài thơ hay và rất cảm động. Xin cám ơn tác giả Đặng Huy Văn.

    Tưởng niệm 39 năm ngày Hoàng Sa lọt vào tay bọ Tàu xâm lược, tôi xin cúi đầu khấn nguyện hương linh 74 vị anh hùng tuẫn quốc ở Hoàng Sa, cầu xin anh linh của quý vị phù hộ cho dân tộc ta có được ngày quật khởi đuổi sạch bọn xâm lăng TQ ra khỏi biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc ta, để cho Hoàng Sa và Trường Sa và Biển Đông mãi mãi là phần lãnh thổ, lãnh hải của VN bên bờ Thái Bình Dương hiền hòa.