Văn hóa - nghệ thuật

  • Các bản tin văn hóa và nghệ thuật

    Bởi Admin
    22/09/2015
    0 phản hồi

    Ngày hôm sau, hai vợ chồng nhà hắn tức tốc về quê. Nhìn thấy căn nhà bị ủi bằng phẳng mà hắn tan nát cõi lòng. Ngổn ngang những gạch vụn, vôi vữa là những gương mặt đờ đẫn của bậc song thân hắn, là gương mặt ngây ngô tò mò của hai đứa con nhỏ dại, là những gương mặt bàng hoàng của xóm giềng sang chia buồn. Hắn hét lên rồi khụy gối xuống. Những mảnh gạch vụn găm vào chân rỉ máu nhưng hắn không có cảm nhận thấy gì hết. Bây giờ chỉ là những cảm giác căm phẫn, uất ức.

    Bởi Admin
    21/09/2015
    0 phản hồi

    Tôi ngồi tỉ mỉ bắt từng con chí trên đầu cô gái cũng chạc tuổi mình nhưng xưng "Con" và "Cô" với tôi ngọt xớt. Cô gái là người đầu tiên cho tôi biết rằng ở ở trại cai nghiện này tất cả mọi người phải xưng con lễ phép với quản giáo, không phân biệt tuổi tác. Hai phụ nữ ngồi bệt ngay cái hành lang trước cửa phòng, lưng tôi dựa vào cây cột, cả hai đều thảnh thơi trong một buổi chiều có ngọn gió se lạnh cứ vào tầm bốn năm giờ chiều đã khiến người ta cảm thấy ơn ớn nổi da gà. Mùi hoa cà phê thơm ngát bay luẩn quẩn trong gió, quyện vào những câu chuyện không đầu không đuôi của hai người phụ nữ trẻ và đong vào cuộc sống của tôi những hiện thực xã hội mà thủa ấy, thật ra và đúng hơn tôi hoàn toàn chẳng để tâm và chẳng biết.

    Bởi Admin
    15/09/2015
    3 phản hồi

    Tôi giật nảy người, thật sự hoảng hốt và lo sợ. Kiến thức về cuộc sống và nhất là về y tế của tôi vốn hạn hẹp, trước giờ tôi nào biết gì đến việc phơi nhiễm, lây nhiễm qua đường tình dục. Tôi chỉ mới tốt nghiệp trường Luật, chân ướt chân ráo lên đây là bị đưa xuống trại làm quản lý ngay lập tức. Tôi không được tập huấn, đào tạo một giờ huống chi nói đến một ngày. Tất cả trong tôi đều là sự bỡ ngỡ, mới mẻ, tôi chỉ có vài ba đứa bạn lên đây trước, may mắn chúng có chút kinh nghiệm, và nhờ chúng tận tình hướng dẫn, giúp đỡ mà tôi nhanh chóng hội nhập.

    Bởi Admin
    15/09/2015
    2 phản hồi

    Ba con mất lâu, mẹ lên đây đi làm (Long Thành) cũng hơn 1 năm, mà từ lúc mẹ đi đến giờ không có về, tết hay giỗ ba cũng vậy. Con có đứa em nữa, 2 anh em ở với ngoại. Ở nhà, con đi làm phụ gáp tủ cho người ta, kiếm thêm tiền phụ ngoại nuôi nhỏ em đi học.

    Bởi Admin
    12/09/2015
    0 phản hồi

    Thằng nhỏ không làm sao hình dung nổi cái thứ cao hơn gấp hai chục lần tháp chuông làng mình. Nằm ngửa, tâm tưởng cậu lấy tháp này chồng lên tháp nọ, nhưng luôn bị mất mối nối giữa chừng. Nó rã rời trong cái ước muốn tận mắt nhìn ngọn tháp ngạo mạn chọc ngoáy vào những bó chớp, như những lần tuyệt vọng muốn sống trong một đêm Bắc Âu trời vẫn sáng trưng, hay nếm thử thứ trà khiến người ta luôn mơ thấy mình bay.

    Bởi Admin
    10/09/2015
    0 phản hồi

    Phượng giúp tôi hiểu về số phận, hiểu lý do đẩy đưa khiến những cô gái chấp nhận việc “nâng mông và cúi mặt” trên giường đôi khi rất đơn giản nhưng quả thật là chua cay! Họ quăng đi thân xác họ đôi khi không phải vì nghèo đói mà chỉ vì những bất mãn với gia đình và với xã hội quanh họ.

    Bởi deholy
    09/09/2015
    0 phản hồi

    Nhiều cuốn sách chỉ có một nửa nội dung là do các tác giả biên soạn (từ các nguồn khác nhau), còn lại là cóp nhặt bài viết của các tác giả khác có cùng chủ đề. Ở phần Tài liệu tham khảo có đến một nửa số tác phẩm trích dẫn không thấy đề năm xuất bản.

    Bởi deholy
    05/09/2015
    3 phản hồi

    Du khách cảm thấy bị trêu chọc nhiều hơn là lời chào đón bởi những câu chào lớn tiếng với thái độ cười cợt của những người “làm du lịch” địa phương như: bác xe ôm, xích lô, người địa phương, bán hàng.v.v…: “Hế Lô, Ông Tây…” “ Du Du .. (you! You)…” trong khi đi du lịch tại những nước láng giềng của Việt Nam, họ cảm thấy được chào đón nồng hậu bởi cách chào rất nhã nhặn và lịch thiệp của người Thái Lan, Lào… Hoặc luôn bất đầu bằng: “excuse me, please, sir, madam…”

    Bởi Admin
    04/09/2015
    5 phản hồi

    Tôi không thể gọi các anh là những người cộng sản / Vì các anh có nhiều / Nhà lầu / Xe hơi / Đô la / Vàng bốn số chín / Và khi chết các anh sẽ được đốt rất nhiều vàng mã

    Bởi Admin
    04/09/2015
    1 phản hồi

    Clip thanh niên vì một ẩn ức đau thương nào đó mà trở nên hận thù, tự tay giết hại những chú chó một cách "dã man" đã tác động rất sâu vào tâm khảm tôi. Nó khiến tôi đau đớn khi phải nhớ lại những ký ức cũ, những kỷ niệm đau buồn mà tôi đã cố gắng quên đi nhưng chẳng thể nào quên được. Đó là ký ức về “cái ác”, về sự vô lương tâm đã hằn sâu vào tâm khảm của một đứa bé 10 tuổi cho đến khi đứa bé ấy 20 tuổi.

    Bởi Admin
    03/09/2015
    0 phản hồi

    Hầu hết các trại viên đều xăm trổ đầy mình, thật sự tôi thấy rất đẹp. Tôi còn nhớ cái cảm giác mình nóng ửng hai gò má và xấu hổ thế nào khi bị anh chàng học viên bắt gặp ánh nhìn của tôi. Anh ta cao ráo, rất điển trai và trên chiếc lưng trần là một con rồng đang bay lượn. Chàng học viên ấy cởi trần phơi nắng trong giờ tập thể dục, tôi cứ ngẩn ngơ nhìn vào con rồng ấy và thú thật đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một hình xăm to, đẹp và nghệ thuật đến mức vậy.

    Bởi Sapphire
    02/09/2015
    0 phản hồi

    Cuối tháng 8/2015, nhiều sân khấu dựng lại kịch của Lưu Quang Vũ như một cách để nhớ về một tài năng hiếm có của Việt Nam. Không khác gì các kịch bản lừng danh mang đầy tính dự báo về thời cuộc, con người… của ông, sự ra đi của ông cũng là một dự báo về xã hội với sự hỗn loạn trên các đường chạy mà số phận con người cũng mỏng manh không khác gì trong chiến tranh.

    Bởi Admin
    02/09/2015
    0 phản hồi

    Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi biết thế nào là giờ giấc kỷ luật, giờ nào ra giờ đó, việc gì ra việc đó lòng vòng xoay tua cho đến hết ngày. Sáng sớm 5 giờ nghe tiếng kẻng là học viên ào ra giữa sân tập thể dục. Có đứa đánh răng, rửa mặt đàng hoàng, có đứa không. Chẳng phải vì lười mà bởi vì có bàn chải, kem đánh răng đâu mà đánh.

    Bởi Khách
    01/09/2015
    0 phản hồi

    “Chuyện kể năm 2000” còn có những đoạn văn thật đẹp, những từ ngữ ấn tượng. Tôi nhớ đoạn tả cảnh sau khi từ “nhà tủ nhỏ” bước ra “nhà tù lớn” nhân vật chính kinh ngạc khi nhìn cuộc sống bên ngoài - ở đó tất cả mọi người đều khoác 1 bộ đồng phục “đồng phục mặt người”. Rồi ông thấy ai trông cũng quen quen cứ như thể vừa mới đc phóng thích ra từ 1 nhà tù nào đó trước ông. Ai cũng mang trong mình 2 phiên bản đối lập – 1 là tù nhân dự khuyết của chế độ nhưng đồng thời cũng là một thứ "cai ngục không lương cho nhà nước".

    Bởi Admin
    31/08/2015
    0 phản hồi

    Trong cuộc đời, tôi chỉ biết 2 loại ngôn ngữ: đó là ngôn ngữ của người bình thường và ngôn ngữ của người câm. Bước vào thế giới này, tôi biết được loại ngôn ngữ thứ 3, ngôn ngữ của những người không câm, không điếc và chẳng hiểu bằng cách nào, từ bao giờ mà họ đã sáng chế và lan truyền với nhau một ngôn ngữ ký hiệu của riêng họ. Đám Quản giáo chúng tôi thật khốn đốn vất vả để có thể ngăn chặn họ truyền đi một tín hiệu bởi chính tôi đây cũng chưa thể hiểu rõ cử chỉ nào được gọi là “yêu”, là “nhớ”, là “hôn”. Khi thấy họ múa máy tay chân, đầu gật lúc la lúc lắc, đá lông nheo, liếc mắt, chu mỏ… thì có nghĩa là họ đang có hàng tá thứ ngôn ngữ không lời đang bí mật tìm cách trao đổi… Tôi không hiểu được lý do tại sao Nội quy trại lại cấm nam nữ học viên thích nhau, yêu nhau? Tôi chỉ ngỡ ngàng và cảm thấy phấn khích y như mình lạc vào một thế giới kỳ lạ mà bản năng nhân bản khiến tôi luôn phải nhắm mắt lại, giả ngơ, giả đò mỗi khi tôi phát hiện ra một tín hiệu lạ giữa hai bên. Lòng tôi thấy vui vui, tôi tò mò, tôi háo hức với những cử chỉ bí mật đó. Tôi mà còn hớn hở như vậy thì có nghĩa là cặp nam nữ đó còn hớn hở sướng vui đến mức nào? Vậy tại sao tôi có thể nỡ mà dập tắt chút ánh sáng leo lét chợt thắp trong trái tim họ với một cuộc đời gần như là bế tắc…

    Bởi deholy
    30/08/2015
    1 phản hồi

    Các cụ có câu: Hổ dữ cũng không ăn thịt con. Chúng ta cũng chứng kiến các loại động vật khác, từ chó, mèo, khỉ, gà vịt ngan ngỗng, trâu, bò... bảo vệ con như thế nào? Còn ở đây, một người mẹ, đứt ruột đẻ ra con, nuôi đến 12 năm, dẫu là nuôi bé như trong tù ngục, không được đi học, phải lê la bán vé số, nhưng vẫn là con mình, là giọt máu của mình, là một phần xương thịt của mình, thậm chí hơn thế - bởi rất nhiều bà mẹ, hay chính xác là tuyệt đại đa số các bà mẹ, khi gặp tình huống cần thiết nào đó, đều sẵn sàng hy sinh thân mình để cứu con, không suy tính, không đắn đo - tự tay đốt con mình. Châm lửa xong bỏ đi, kệ cháu giãy giụa giữa đống lửa ngùn ngụt...

    Bởi Sapphire
    29/08/2015
    6 phản hồi

    Trong những cuộc tán gẫu bất tận về sự diệu vợi của nền âm nhạc miền Nam giữa cuối thế kỷ 20, Vũ Thành An vẫn được nhắc đến với nét nhạc luôn buồn bã loay hoay. Ngay cả trong lời hy vọng của ông, nghe như cũng vang lên từ huyệt mộ sâu thẳm. Đôi lúc người nghe phải tự hỏi rằng thương đau nào mà ông đã trãi qua, tận cùng đến mức trong ý nhạc đó, luôn là sự cào cấu của hối tiếc, nghẹn ngào.

    Bởi Sapphire
    27/08/2015
    3 phản hồi

    Cứ hồn nhiên hãnh diện tồn tại bằng tiền thuế của dân, Hội Nhà văn Việt Nam, hội Nhà Văn của Đảng đã giết chết lương tâm, giết chết con người xã hội trong các nhà văn. Những nhà văn còn chút lương tâm, còn sự khắc khoải của con người xã hội cần một tổ chức của riêng mình, tổ chức không xài tiền của dân. Đó là Văn đoàn Độc lập.

    Bởi deholy
    27/08/2015
    14 phản hồi

    Một nhạc sĩ có thể viết được một câu tuyệt vời như: “Hôm nay ta say ôm đời ngủ muộn” thì chuyện vào Đảng, chuyện chính trị chính em cũng chỉ là miếng giẻ rách mà người nhạc sĩ tài hoa tình cờ gặp phải trên đường “tìm lại bên sông những dấu hài.”

    Bởi Khách
    25/08/2015
    0 phản hồi

    Độc tài toàn trị tổ tông / Cộng Tàu chỉ đạo bắt ông điều hành / Phận đàn em phải nghe anh / Bảy mươi năm trải đã thành thói quen!

    Bởi Sapphire
    25/08/2015
    0 phản hồi

    Tiến Quân Ca là một bài hát, gồm phần nhạc và phần lời. Phần nhạc là của Văn Cao, phần lời trước đây đã có tranh chấp, cho đến nay không thấy khiếu nại gì nữa, cho nên cũng thuộc về Văn Cao, trừ trường hợp một thời điểm nào đó ở tương lai trong giai đoạn bài hát còn được bảo hộ quyền tác giả, một người nào đó chính thức khiếu kiện kèm theo bằng chứng, lúc đó vấn đề sẽ được xem xét theo pháp luật. Lời bài hát cũng đã được sửa vài chỗ so với bản gốc, được xác nhận là đã có sự đồng ý của Văn Cao, cũng không có ai đòi chia tác quyền về lời. Do đó ở thời điểm này, Tiến Quân Ca được xem là thuộc về Văn Cao 100%.

    Bởi Admin
    22/08/2015
    1 phản hồi

    Trong thư ngỏ ngày 21-6-2010, bà Nghiêm Thúy Băng, vợ nhạc sĩ Văn Cao, đã gửi thư ngỏ lời được hiến tặng tác phẩm Tiến quân ca có đoạn viết “ Tôi là Nghiêm Thúy Băng 80 tuổi, vợ cố Nhạc sĩ Văn cao – tác giả Quốc ca Việt Nam ( đã mất từ 07/1995), đại diện cho gia đình đang hưởng quyền thừa kế các tác phẩm âm nhạc của ông, xin trân trọng ngỏ lời hiến tặng công chúng, Đảng, Quốc hội và Nhà nước tác phẩm “ Tiến quân ca” đang là Quốc ca Việt Nam từ năm 1946”.

    Bởi Admin
    21/08/2015
    1 phản hồi

    Chưa kịp cất trong tim những tình bạn đẹp / Đã thấy xung quanh toàn những kẻ cạnh tranh / Chưa ngắm trọn quê hương với những khoảng trời xanh / Đã thấy tất cả chỉ là một bãi rác / Chưa tìm được giấc mơ qua các bài giảng / Đã thấy ngoài cửa sổ chỉ toàn bão giông / Chưa kịp quẫy đạp trên những dòng sông / Đã thấy xung quanh chỉ sặc mùi xú uế

    Bởi Sapphire
    21/08/2015
    0 phản hồi

    Trong khi chờ đợi hướng dẫn của Quý Trung tâm (VCPMC) cho việc thực hiện quy định này, cá nhân tôi sẽ: – Tạm thời không hát Tiến quân ca, hoặc – Theo quy định của cơ quan, đoàn thể cần phải hát Tiến quân ca trong các dịp cần thiết thì sẽ hát và xin chứng thực lưu lại để truy nạp tiền tác quyền khi có hướng dẫn cụ thể.

    Bởi Sapphire
    13/08/2015
    4 phản hồi

    Trước khi đọc bài viết Khách Việt phẫn nộ, nhục nhã khi ghé 'Ngôi nhà Việt Nam' tại Expo 2015 ở Milan (Ý), tôi đã nhận được mail của Steven Nguyễn, Việt kiều Mỹ đang du lịch ở Ý cùng mấy người bạn.

    Pages