Văn hóa - nghệ thuật

  • Các bản tin văn hóa và nghệ thuật

    Bởi Admin
    09/08/2019
    0 phản hồi

    Đã lâu lắm rồi, châu Âu mới có một mùa hè nắng và nóng đến vậy. Trời đã vào đêm, vậy mà dường như, hơi nước bốc lên từ con đường Beton vẫn còn những vệt mờ mờ xuyên qua khung cửa kính trước mặt. Cửa ra của sân bay Leipzig đã vắng người. Nguyễn Bình An có vẻ sốt ruột, kiễng chân, nhoài người, nhòm vào phía trong, văng tục

    Bởi Admin
    05/02/2019
    2 phản hồi

    Ba mươi năm mới trở về / Quê hương vẫn thế vấn đề gì đâu / Vẫn đồng ruộng, vẫn con trâu / Bác nông dân vẫn đi sau cái cày / Bao nhiêu năm vẫn thế này / Bên đường vẫn cứ hàng cây thuở nào

    Bởi Biên tập viên
    13/01/2019
    0 phản hồi

    Chiều hôm qua tôi chống nạng về nhà không một xu dính túi. Mấy chiếc rổ tre tôi đan, mang trên vai đem ra chợ bán, vẫn còn y nguyên. Suốt ngày tôi không có một hột cơm vô bụng. Chỗ tôi ở gọi là nhà nhưng nói cho đúng chỉ là một cái chòi tồi tàn lợp lá buông cũ. Đồ đạc trong nhà vỏn vẹn chỉ có hai cái nồi đất, vài cái chén bể và một cây rựa bén, đồ nghề quý giá nhất để tôi kiếm sống bấy nay. Trong cái chòi hôi hám chật chội có tới năm mạng người chui rúc. Cha tôi, một ông già cụt hai tay đau bệnh nằm liệt quanh năm. Chị tôi luống tuổi góa chồng, ốm đói và xấu đến mức dù đôi lần đã muốn nhưng cũng không thể đi làm đĩ được. Hai đứa con nhỏ của chị tôi sớm tự lập bằng cách dẫn nhau ra bến xe ăn xin.

    Bởi Biên tập viên
    12/01/2019
    0 phản hồi

    Hắn khoe trước đây thường đi bia ôm nhưng gần đây có quen một cô công nhân nên khi cần quan hệ tình dục thì gọi cô ấy đến hoặc bảo cô ấy gọi các cô khác đến, rồi trả tiền. Hắn bảo: “Chơi công nhân rẻ hơn chơi đĩ mà lại an toàn”. Nghe hắn nói tôi mới hiểu thì ra một trong những mối quan hệ thực tế giữa ‘đội tiền phong của giai cấp công nhân’ với giai cấp công nhân là như vậy. Tôi buộc miệng: “Mấy cô công nhân bây giờ tội nghiệp lắm!”. Hắn nói: “Tội nghiệp cái quái gì. Chúng nó đều là con em ngụy quân ngụy quyền cả. Chúng phải trả nợ cho bố mẹ chúng chứ. Con em chúng mình ngày nay đều là kỹ sư bác sĩ cả chứ có đứa nào đi làm công nhân đâu”.

    Bởi Biên tập viên
    09/12/2018
    0 phản hồi

    Lúc ấy tôi đang phấn khích. Tôi buộc miệng nói một câu mà sau này tôi thấy là ngu không thể tả được: "Cô Ba nhìn xem, cả thành phố này từ nay đã thuộc về của chúng ta!". Cô Ba đang ngắm nhìn thành phố quay sang nhìn vào mắt tôi, khẽ lắc đầu nói bằng giọng nhẹ nhàng: "Không. thành phố này không phải của em. Thành phố này là của những người khác".

    Bởi Admin
    05/12/2018
    0 phản hồi

    Có thể nói, Trương Văn Dân là nhà văn của nỗi đau. Bởi, mỗi truyện ngắn, hay mỗi trang tiểu thuyết của ông đều khắc sâu hình tượng, nỗi đau của đất nước và con người. Từ trong nỗi buồn đau, và tương lai mịt mù ấy, nhà văn khai mở ra một con đường, một lối đi… Vâng, con đường đi ra từ nỗi đau ấy, nói như nhà thơ Thế Dũng: Có những nỗi đau trở thành ánh sáng.

    Bởi Admin
    18/10/2018
    2 phản hồi

    Năm đó, cái rét dường như đến sớm. Trời mới sang thu mà lạnh đến bất ngờ. Tuy vậy, đầu tuần đường phố vẫn nhộn nhịp những bước chân. Chuẩn bị cho hàng quán xong, tôi ngồi đọc báo, và nhâm nhi ly cà phê sáng. Bất chợt, có tiếng chân người đuổi nhau, la hét, chạy vòng ra đằng sau phía Kaufhalle (chợ). Chắc chắn là mấy gã bán thuốc lá, băng nhạc lậu bị thuế vụ, hải quan đuổi bắt. Chuyện thường xảy ra ở huyện, nên tôi bình tâm ngồi uống tiếp. Lúc sau, có một người đàn ông bước vào quán, cười cười, rút thẻ Hải quan công vụ chìa trước mặt: Chúng tôi liên ngành công an, hải quan, thuế vụ vừa bắt được một người đồng hương của ông bán thuốc lá và băng đĩa lậu. Nhưng anh ta không nói được tiếng Đức. Do vậy, chúng tôi cần sự giúp đỡ của ông.

    Bởi Admin
    14/07/2018
    0 phản hồi

    Mẹ gọi điện cho dì, hắt vào máy điện thoại những tiếng gắt gỏng: “Để bà ở bên ấy thêm một tuần nữa thì đã sao? Rồi thì tôi trông bà bù hai tuần. Liền hai tuần được chưa? Tôi có việc nếu không tôi chẳng phải tốn hơi nhờ dì…”

    Bởi Admin
    29/06/2018
    0 phản hồi

    Cầm tập thơ từ tay Kiên, miệng tôi lẩm bẩm: Tâm hồn lưu manh, trộm cướp như thằng này mà cũng làm thơ, quả thật xã hội loạn cả rồi… Hắn hỏi giật lại: Ông vừa nói gì? Không, tôi có nói gì đâu. Chỉ muốn biết, với cái quá khứ như vậy, làm thế quái nào mà ông leo lên được cái chức vụ phải nói, không hề nhỏ, rồi còn đẻ ra cả thơ phú nữa?

    Bởi Biên tập viên
    23/04/2018
    2 phản hồi

    Stephan coi Xuân là tình yêu buổi bình minh của anh. Hai người thuê một căn hộ trong phố để ấp ủ tương lai. Xuân luôn ở bên anh trong mọi hoạt động và họ chẳng còn giấu nhau điều gì nữa. Stephan biết Xuân từng là gương mặt của cỗ máy tuyên truyền bên kia, có họ với hoàng đế Bảo Đại, sống trong nhung lụa. Stephan gọi Xuân là "cô bé mơ mộng" và lúc nào cũng nâng niu cô như một bông hồng, chỉ sợ nó rụng cánh. Trả lời câu hỏi của Xuân: "Anh là cộng sản à?", Stephan nói: "Đúng vậy, nhưng chỉ khi nào cách mạng Việt Nam thành công trọn vẹn!"

    Bởi Admin
    12/04/2018
    0 phản hồi

    Có thể nói, những năm gần đây Hoàng Minh Tường là một hiện tượng lạ của Văn học Việt. Không chỉ góp phần làm sống lại dòng Văn học hiện thực phê phán, mà ngòi bút của ông còn chọc thẳng vào những điều cấm kỵ, nhảy cảm nhất của những kẻ cuồng cộng cùng những người chống cộng cực đoan. Những Mảnh Rồng được viết gần đây nhất là cuốn tiểu thuyết điển hình như vậy của Hoàng Minh Tường. Theo cách nói của giới chè chén vỉa hè, thì Hoàng Minh Tường to gan, lớn mật, dám cả gan bóp một phát cả hai dái ngựa, để lãnh trọn hai chân ngựa đá. Do vậy, để cho ra lò được cuốn tiểu thuyết này, chỉ riêng tài năng, sự can trường của Hoàng Minh Tường thì quả thực chưa đủ, mà còn cần sự can đảm của bà đỡ. Vâng! Con đường buộc phải đi giữa hai làn đạn ấy, không phải nhà xuất bản nào cũng đủ dũng khí để đi đến tận cùng với Hoàng Minh Tường.

    Bởi Admin
    05/04/2018
    0 phản hồi

    Chỉ hơn 200 trang nhưng “Ký” cũng khá nặng ký xét về hàm lượng thông tin về những gì tác giả kể. Trong “Ký”, độc giả có thể thấy lại hình ảnh những người không chỉ “từng đi qua đời Thái” mà còn từng đi qua thời cuộc của con thuyền Việt Nam long đong lận đận, trong đó có những phận người trôi dạt theo mệnh nước nổi trôi để rồi phải lang bạt xứ người và nhìn về quê hương với những tự sự cay đắng. Nhưng tác giả đã không viết bằng giọng văn cay đắng. Từng ăn cơm tù chế độ cộng sản sau ngày Sài Gòn “đứt phim” nhưng ông Anh Thái đã không thể hiện bất kỳ nỗi oán hận nào cũng như không chỉ trích bất kỳ cá nhân nào đẩy ông vào cảnh tù ngục.

    Bởi Admin
    09/02/2018
    0 phản hồi

    Hiệp định Genève cắt đôi hình đất nước, kéo theo một cuộc di dân từ Bắc vào Nam, với qui mô chưa từng có, kể từ ngày lập quốc. Những người di dân ấy, đã mang theo ngôn ngữ, văn hóa đặc trưng vùng, miền về nơi định cư mới. Và trong dòng người đó, có rất nhiều văn nhân, nghệ sĩ tài năng. Có thể nói, cái ngôn ngữ, văn hóa này, ảnh hưởng ít, nhiều đến tâm hồn những văn nghệ sĩ phương Nam. Tô Thùy Yên là một trong những nhà thơ chịu ảnh như vậy, và ngay từ buổi đầu đến với thi ca. Nhất là từ khi ông tham gia sáng lập tạp chí Sáng Tạo ở Sài Gòn cùng với những thi sĩ, văn nhân đất Bắc như: Mai Thảo, Doãn Quốc Sỹ, Thanh Tâm Tuyền, Trần Thanh Hiệp, Nguyễn Sĩ Tế, Thái Tuấn, Ngọc Dũng, Duy Thanh

    Bởi Biên tập viên
    16/12/2017
    0 phản hồi

    Hắn đã lên khỏi bờ ao. Một tay vẫn còn nắm một mớ rau muống, tay kia bỏ vào miệng móc cho nôn ọe hết mọi thứ còn dính trong miệng.
    - Chuyện gì vậy Dũng ? Tại sao mầy móc họng cho ói ?
    - Trời ơi là trời, sao tôi đến nông nỗi này. Tao ăn cứt.
    Lúc ấy tôi mới nhìn kỷ, vẫn còn những vệt phân màu vàng dính trên môi và hai bên má hắn.
    Tôi hiểu ra rồi. Dân ở vùng này vẫn có thoái quen dùng phân người để bón rau. Trong lúc đói và vội vã hắn đã nhai ngấu nghiến những cọng rau muống còn lẫn phân người.

    Bởi Admin
    22/10/2017
    0 phản hồi

    Bà Vĩnh bán nhà lên Hà Nội ở với đứa con gái, căn nhà mái ngói ba gian cũ kỹ của bà và mảnh vườn rộng hai sào được bán cho một người đàn ông. Hôm ông ta dọn về nhà mới, Khánh có sang chào hỏi, chuyện không nhiều lắm, chỉ biết được đôi điều ông ta có con cái đã trưởng thành, giờ muốn về quê sống như những người hưu trí muốn nhàn nhã, điền viên nơi thôn quê.

    Bởi Biên tập viên
    21/10/2017
    3 phản hồi

    Cứ như chị Râu Ngô lại sướng. Thay vì đẩy xe nôi, chị đẩy xe lăn cho chồng. Tuy nặng hơn nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang. Đứa nào cười lúc chị lên xe hoa bây giờ tha hồ lác mắt. Nghe nói lương hưu của ông lên tới hai ngàn. Chưa kể chị còn được thừa kế căn hộ sưu tầm toàn thú nhồi bông và có đến hơn chục cái xe lăn, chị cứ trữ đấy, thể nào trong đời cũng có lúc dùng đến.

    Bởi Admin
    19/10/2017
    0 phản hồi

    Trộm cắp được nhiều tiền, Trịnh Xuân Thanh ở khách sạn, thuê luật sư có tiếng tăm ở Berlin. Và chỉ đến khi vị luật sư này yêu cầu, báo chí vào cuộc, thì cảnh sát an ninh, và ngoại giao Đức buộc phải đánh trống khua chiêng lên. Rồi nó cũng lại trở về tĩnh lặng mà thôi. Và không ngoại trừ có những bàn tay ở đằng sau, tuy không bằng văn bản. Ở đâu và chỗ nào chính trị dường như luôn đen ngòm như vậy…

    Bởi Biên tập viên
    13/10/2017
    1 phản hồi

    Hôm qua lần đầu tiên trong đời biết thế nào là đi soi zú. Số là, chị trông trẻ nhà mình trước đây; bây giờ là hàng xóm nhà mình.
    Chị lấy chồng Tây, sau khi lăn lộn với chồng Cộng, bồ Cộng, chị tuyên bố: Tao từ giờ không Cộng, Tây cho nó sướng cái thân!
    Sướng hay không sướng, sướng lúc nào và ở đâu thì mình chị biết, mình chỉ biết là chị có bộ giấy tờ ngon lành ở lại Đức. Ông này quãng 80 non tý, ngày cưới ở tòa thị chính phải ngồi xe lăn. Chị đẩy xe cho ông, choàng khăn voan trắng bồng bềnh như trinh nữ. Ai cũng mừng cho chị sớm trăm năm đầu bạc răng long.
    Chuyện giấy tờ xong xuôi thì anh chồng vào một đêm xấu trời ra đi không trăn trối. Chỉ để lại nguyên hàm răng giả trong cái cốc sứ Rosenthal đầu giường. Chị khóc rất chân thành, đoạn tang chừng hai tháng, chị thông báo, chị giật lại người yêu, đón anh sang đoàn tụ. "Tao giờ là người Đức, về làng con ngan già nhà nó lác mắt". Con ngan già là vợ cũ của anh.

    Bởi Admin
    28/09/2017
    1 phản hồi

    Hy vọng tiếp theo là hy vọng về văn chương. Văn chương của chúng ta nhiều năm qua ít thành tựu, có vẻ ngại đụng chạm đến những vấn đề nhạy cảm đang diễn ra. “Mối chúa” đi thẳng vào vấn đề đang nóng bỏng hiện nay, chia xẻ được tâm trạng xã hội, củng cố lòng tin về sự thắng thế của những giá trị nhân bản. Tác phẩm này lại là của một nhà văn tài năng, tâm huyết, nhiều gập ghềnh trong đời sáng tác, càng thể hiện, những tinh hoa của trí thức đang đứng về phía cái thiện, không vô cảm với những vấn đề nóng bỏng của xã hội hiện nay. Đây chính là nguồn sức mạnh lớn lao của công cuộc chống tham nhũng và lợi ích nhóm nói riêng, công cuộc xây dựng một xã hội dân chủ và nhân bản nói chung hiện nay của chúng ta.

    Bởi Biên tập viên
    22/09/2017
    1 phản hồi

    Thế là anh ta chạy về làng, hô hào anh em con cháu, bà con lối xóm quyết chí vùng lên đòi đất, đòi người, dù biết rõ, y như anh Dậu biết và khuyên vợ “người ta đánh mình không sao, mình đánh người ta thì mình phải tù phải tội”.

    Bởi Admin
    22/09/2017
    5 phản hồi

    Nội dung cuốn sách phản ánh những vấn đề nổi cộm trong xã hội hiện nay. Tác giả đã vạch trần những tiêu cực và bất công trong xã hội. Tuy nhiên, phần lớn các nhân vật trong tác phẩm từ thấp đến cao đều đen tối, vô vọng, đau đớn.

    Bởi Biên tập viên
    16/09/2017
    0 phản hồi

    Dù vẫn e hèm nhắc nhở chúng tôi không được xem đài địch, nhưng các anh „lòng vả cũng như lòng sung“. Tối đó sau 22 giờ các anh cũng sang phòng chúng tôi chờ xem phim sex của Tây Đức. Chương trình TV đến một giờ sáng mới kết thúc, cả bọn cứ nín thở chờ, bật hết cả 3 kênh ARD, ZDF, SFB mà chẳng thấy gì. Mẹ kiếp, đến hết đêm thứ tư mà vẫn chưa thấy bọn tư bản động phòng, các anh chửi chúng tôi ngu, mất tiền mua TV làm gì để chúng ông mất ngủ mấy đêm liền :-)

    Bởi Admin
    02/09/2017
    11 phản hồi

    Nghe theo lời khuyên của Quế, năm 1857, Tự Đức bổ nhiệm Nghị làm Đốc Học tỉnh Nam Định. Nghị nhận chức Đốc Học không được bao lâu, Thực dân Pháp đánh chiếm bán đảo Sơn Trà, Đà Nẵng. Mang nỗi uất ức, căm thù, ngay đêm đó Nghị ra lời mộ quân ứng nghĩa vào Sơn Trà đánh giặc, và viết “Trà Sơn Kháng Sớ” gửi Vua Tự Đức: “…Hạ thần là kẻ thư sinh, tuy không hiểu nhiều việc quân, nhưng khi đất nước có giặc, thường cùng các học trò là cử nhân, tú tài còn chút nghĩa khí, bàn bạc nghiên cứu cái thế của ta và địch, để nắm chắc phần thắng. Nếu Bệ hạ cho phép, chúng thần được tới chỗ quân địch, tìm hiểu hình thế, rồi bày mưu đặt kế, bẩm trình lại. Nếu được sử dụng thì chắc cũng hữu ích…”.

    Bởi Biên tập viên
    19/08/2017
    0 phản hồi

    Ngày này 50 năm trước, tôi và hàng trăm thanh niên Việt Nam từ khói lửa của chiến tranh đến được nước Đức sau 11 ngày trên chuyến tàu hỏa liên vận quốc tế từ Bằng Tường, qua Bắc Kinh, Moskva, Warsawa, đến Berlin.

    Bởi Admin
    17/08/2017
    0 phản hồi

    Nhà báo Xuân Ba vừa khỏi căn bệnh sốt xuất huyết quái ác đang hoành hành Hà Nội, gửi cho tôi chút tư liệu quý hiếm, đó là một tấm ảnh kèm bài thơ do chính tay nhà văn Phùng Quán chép bằng bút mực. Bài thơ được viết nhân kỷ niệm sinh nhật lần thứ 80 của cụ Nguyễn Hữu Đang (15.8.1992), vị thủ lĩnh tinh thần của nhóm Nhân văn-Giai phẩm, con người khí phách kiên cường không chấp nhận cường quyền vô đạo, thà sống lao tù do chính những đồng chí giáng xuống, để trước sau vẫn làm con NGƯỜI viết hoa.

    Pages