Lịch sử

  • Các chủ đề liên quan tới lịch sử

    Bởi Admin
    11/08/2017
    0 phản hồi

    Ai muốn biết bản chất vụ án văn Nhân văn giai phẩm, chả cần tìm đâu xa, chỉ cần vào đọc địa chỉ Facebook của nhà văn Thái Kế Toại là rõ. Ông Toại là công an văn hóa, hàm đại tá, công tác tại A25 (cục chuyên về văn hóa tư tưởng của Bộ Công an), được giao thụ lý hồ sơ vụ án văn này. Nhưng càng tìm hiểu, đi vào góc khuất, khám phá ra những điều mà nhà cai trị cố tình che giấu, ông Toại càng thấy đó là tấn bi kịch văn nghệ kinh hoàng, oan sai, oan trái, không chỉ tàn hại một thế hệ văn nghệ đầy công tích trong chiến tranh chống Pháp mà còn phủ cái bóng thảm khốc đen tối của nó ám ảnh cả nền văn nghệ dân tộc suốt thời gian dài về sau. Những số phận đại bi kịch như Phan Khôi, Trương Tửu, Nguyễn Hữu Đang, Trần Đức Thảo, Lê Đạt, Trần Dần, Phùng Quán, Hoàng Cầm, Đào Duy Anh, Tử Phác, Đặng Đình Hưng, Nguyễn Bính, Hữu Loan, Trần Duy, Văn Cao, Cao Xuân Huy, Cao Xuân Hạo, Phan Ngọc, Nguyễn Sáng, Phùng Cung … đã thành mồi ngon cho chiếc máy chém khát máu trí thức của bộ máy cai trị. Dính án, nói theo kiểu Nam Cao, cuộc đời họ cứ mòn đi, mục đi, không có lối thoát, kể cả trong nhà tù đằng đẵng 15 năm như Nguyễn Hữu Đang, hay được tại ngoại như Phan Khôi, Trương Tửu...

    Bởi Admin
    11/08/2017
    0 phản hồi

    Tướng Phạm Xuân Ẩn nói với tôi, trong số anh em của ông Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Cẩn là người tài giỏi nhất. Nếu ông Diệm và ông Nhu nghe lời ông Cẩn thì chế độ của họ Ngô khó mà sụp đổ. Ông Ẩn cũng cho tôi biết, sau khi giết hai ông Diệm và Nhu, quân đảo chính đã ra Huế bắt ông Cẩn. Lúc đó ông Cẩn có giữ một tài sản 2 triệu đô la. Khi lên cầm quyền, tướng Nguyễn Khánh đã yêu cầu ông Cẩn nếu chuyển 2 triệu đô la đó cho ông ta thì được tha, nhưng ông Cẩn dứt khoát không chịu, ông đã nhắn tin cho người quản lý chuyển 2 triệu đô la đó cho Giáo hội Công giáo và chịu chết. Ông Ẩn còn bảo, khi ra pháp trường, ông Cẩn vẫn ung dung, mặt không hề biến sắc.

    Bởi Admin
    11/08/2017
    11 phản hồi

    Cho đến giờ, thông tin được phổ cập về nhân vật này không phải từ báo chí của cách mạng, mà từ báo chí Sài Gòn sau cuộc đảo chính lật đổ chính quyền ông Ngô Đình Diệm năm 1963, trong đó dòng “chủ đạo” là báo chí do Giáo hội Phật giáo Việt nam thống nhất chi phối hoặc báo chí hậu thuẫn cho những người tham gia đảo chính. Theo đó thì Ngô Đình Nhu là “kiến trúc sư” của chế độ độc tài gia đình trị, đàn áp Phật giáo và phản dân chủ.

    Bởi Admin
    17/07/2017
    18 phản hồi

    Ông đã chọn lựa con đường đi theo Lênin chỉ vì thông qua Đệ tam quốc tế, Lê nin hứa giúp các dân tộc bị áp bức giành lại tự do và độc lập. Sự lựa chon của ông do vậy là hoàn toàn cảm tính, vội vàng và phiến diện, không phải là thái độ nghiêm chỉnh về sự lựa chọn chính trị. Trong những thời gian hoạt động về sau này, ông có được tiếp cận thêm về lý thuyết cách mạng nhưng vẫn đi theo con đường đã chọn. Ông đến Liên Xô sau khi Lê nin đã qua đời. Chủ nghĩa Mác - Lê nin đã bị Stalin hóa. Về thực chất, Chủ nghĩa xã hội ở Liên Xô là chủ nghĩa tư bản nhà nước, còn chủ nghĩa vô sản quốc tế đã trở thành chiếc bình phong để bảo vệ Liên Xô và bảo vệ sự bành trướng của chủ nghĩa dân tộc Xô Viết.

    Bởi Admin
    14/07/2017
    0 phản hồi

    Nhất quán với triết lý “không có kẻ thù” mà ông theo đuổi sau năm 1989, giọng điệu mạnh mẽ trong các bài viết trước đây giờ đã dịu xuống. Nhưng sự thẳng thắn tuyệt đối—khả năng không thẳng thắn không được của ông—vẫn không thay đổi. Đến giữa những năm 2000, Lưu Hiểu Ba thường được xem là nhà bất đồng chính kiến hàng đầu của Trung Quốc. Mùa xuân năm 2008, một số người bạn của ông bắt đầu ấp ủ ý tưởng soạn thảo một bản tuyên ngôn công dân, kêu gọi bầu cử tự do và chính phủ hợp hiến ở Trung Quốc. Họ gọi nó là “Hiến chương 08,” nhằm ca ngợi “Hiến chương 77” của Václav Havel và Tiệp Khắc. Ban đầu Lưu Hiểu Ba không tham gia, nhưng đến mùa thu, khi bản dự thảo đang được tiến hành và động lực đang lên, ông đã góp sức mình vào dự án.

    Bởi Admin
    07/07/2017
    3 phản hồi

    Trong dịp kỉ niệm 200 năm ngày Bastille - đánh dấu khởi đầu của Đại Cách Mạng (14/7) - vị chủ tịch hội sử gia Pháp đã nói nửa đùa nửa thật rằng bài học lớn nhất của người Pháp sau cuộc cách mạng đó là họ sẽ không bao giờ làm cách mạng nữa. Những gì diễn ra sau ngày Bastille quá đau thương đến mức được sử sách gọi là Thời kì Khủng Bố. Không phải ngẫu nhiên mà Hannah Arendt đánh giá cao cuộc cách mạng Hoa Kỳ hơn là cuộc cách mạng Pháp. Với Arendt, cách mạng Pháp nổ ra vì mục đích "bánh mì", còn người Mỹ nổi dậy vì "quyền lợi". Đối với Arendt, cách mạng là phải đưa xã hội lên một tầm cao mới, bền vững hơn và văn minh hơn. Nổi dậy vì bánh mì thì chỉ là một cuộc bạo loạn (revolt), nổi dậy vì tự do sẽ đem đến cuộc sống tự do sau cách mạng.

    Bởi Biên tập viên
    05/07/2017
    0 phản hồi

    Thỉnh thoảng tôi nghe thoang thoảng đâu đó một vài tiếng sụt sùi nho nhỏ vang lên khắp hội truờng. Ba nguời bạn của tôi vẫn 'án binh bất động' dõi mắt đăm chiêu theo từng tấm hình, từng tiếng súng, từng buớc đi, từng câu nói, từng tiếng khóc... trên màn ảnh. Tới đoạn phim chiếu lại cảnh những cựu chiến binh trở về từ Việt Nam bị 'dân Mỹ' và có lúc cả gia đình và bạn bè miệt thị, Bob bật tiếng khóc thật lớn, rồi Bernie, rồi Norman và một vài nguời chung quanh cùng khóc theo!

    Bởi Biên tập viên
    03/07/2017
    4 phản hồi

    Từ mấy tuần nay, cả thế giới xúc động về cái chết của cựu thủ trướng Đức Helmut Kohl, người có công lớn cho việc thống nhất nước Đức trong hòa bình, cho quá trình hình thành liên minh châu Âu và sự ra đời của đồng Euro.

    Đối với những người Việt tự hào về thành tích chiến tranh thống nhất giang sơn hoặc về sự nghiệp cải tạo XHCN thì công cuộc thống nhất nước Đức không tốn xương máu, không có trả thù là điều rất đáng suy nghĩ.

    Bởi Admin
    27/06/2017
    7 phản hồi

    “Người cộng sản, khi đã hành động, hay dùng đến chữ giải phóng. Theo việc làm của họ, tôi vẫn chưa hiểu rõ nghĩa hai chữ ấy. Có phải trước kia có cái cũi giam người, bây giờ họ đem cái cũi kiểu mới đến bên cạnh rồi bảo người ta chạy sang cái cũi mới ấy, thế gọi là giải phóng không? Nếu cái nghĩa giải phóng là thế, thì cũi cũ hay cũi mới cũng vẫn là cái cũi, chứ có hơn gì? Cứ như ý tôi, thì giải phóng phải theo đúng cái lẽ công bằng, làm cho người ta được ung dung thư thái, được hành động trong một cái khuôn khổ rộng rãi, ai nấy biết trọng quyền lợi của mọi người theo pháp luật đã định, không bị đàn áp và lừa dối, không bị bắt bớ và giết hại một cách ám muội, oan ức”.

    Bởi Admin
    22/06/2017
    1 phản hồi

    Câu chuyện trên xảy ra hơn một thế kỷ trước, mà sao vẫn là một gợi ý tốt để ta cùng nghĩ về ngày hôm nay, Tình thế bảo khác cũng đúng mà giống nguyên như cũ cũng đúng. Dù trên danh nghĩa, con cháu “người An Nam” kia đã trở thành chủ nhân ông đất nước này, nhưng thực tế điều gì đang xảy ra, chúng ta đều biết. Đã đến thời mà những nhiệt tình yêu nước là không đủ nữa, để phát triển đất nước cần có một cách nghĩ khác so với cách nghĩ những năm chiến tranh. Nhưng chúng ta chỉ biết tiếp tục cách làm cách nghĩ của ngày hôm qua, chả biết học ai và trước tiên không biết mình là thế nào, thế giới này là thế nào.

    Bởi Biên tập viên
    09/06/2017
    3 phản hồi

    Thành phố Sài Gòn không là cái gì nếu không có lối kiến trúc theo kiểu Pháp của thời kỳ thuộc đia? Thành phố HCM ngày nay có lẽ chỉ là một đô thị Á châu lớn như bất cứ một thành phố Á châu nào khác. Số phận này đang đe dọa thành phố VN.

    Bởi Biên tập viên
    03/06/2017
    0 phản hồi

    Khẩu AK-47 được 50 tuổi, anh tử trận 28 năm, hơn nửa số tuổi khẩu súng. Anh tử trận ở Kiên Giang (xã Vĩnh Thanh Vân, tiểu khu Rạch Giá) trong một cuộc hành quân, đánh xáp lá cà, có M-16 của Mỹ và AK-47 của Nga. Trận đánh kéo dài trên hai tuần, và lúc đó anh không biết có bao nhiêu người tử trận bằng AK-47 và M-16 cùng với anh.

    Bởi Admin
    27/05/2017
    4 phản hồi

    Nhưng cần nhắc lại: Năm 2010 phong trào “học tập bác” đã sản xuất một “điển hình tiên tiến” là Hồ Xuân Mãn, bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên – Huế nhiệm kỳ 2000 – 2010, tức từng là sếp của Đinh La Thăng (phó bí thư từ 2003 – 2005), một nhân vật chỉ có thể dùng chữ “tởm” để tả. Năm 2005 Mãn bị một thiếu nữ chạy bàn đáng tuổi con mình bợp tai giữa nhà hàng vì sàm sỡ cô, sau đó cậy quyền buộc nhà hàng phải đuổi việc cô, đến năm 2010 Mãn còn được phong “anh hùng lực lượng vũ trang” và là “điển hình tiên tiến” của phong trào noi gương bác. Nhưng đến năm 2014 thì Mãn bị tước danh hiệu anh hùng vì đã khai man chiến công.

    Bởi Biên tập viên
    27/05/2017
    0 phản hồi

    Sau khi loạt bài “Nghiên cứu Ông cụ” của tôi đăng trên FB này, rất nhiều bạn comm, inbox và điện thoại trao đổi. Tôi đã chuẩn bị tâm lý đón nhận mọi mức độ khen chê. Nhưng không khỏi bất ngờ về một số vấn đề các bạn đặt ra. Đúng là còn rất nhiều chi tiết thú vị mà tôi chưa bàn luận đến. Giai đoạn Tân Trào và những ngày đầu chính quyền DCCH ở Hà Nội tôi cũng chưa nói đến. Hy vọng sẽ có dịp khác tôi sẽ post. Ở stt này, tôi xin “tái bút” chỉ 3 vấn đề sau:

    Bởi Biên tập viên
    26/05/2017
    11 phản hồi

    Thời kỳ Việt Minh là một thời kỳ thú vị của lịch sử Việt Nam, cũng là một thời kỳ thăng hoa thỏa chí của Ông cụ. Tài liệu còn lại cực nhiều, nhưng nhiều khi ta chỉ lướt qua. Hồi đó, về tổ chức cơ cấu của khu vực Việt Minh, trên có Tổng bộ, dưới có Tỉnh bộ, huyện bộ (không thấy nói xã bộ). Chính quyền thuộc Pháp tồn tại vẫn vững mạnh bề nổi, các tổ chức Việt Minh dần dần chiếm hết phần chìm, tức là phần lòng dân. Tới khi Ông cụ đi TQ gặp Mỹ sắp về, các anh ở trong nước bàn tính thành lập các chiến khu, nhưng thực ra chiến khu Cao Bắc Lạng của Việt Minh đã tồn tại lâu rồi. Song song với bộ máy Việt Minh, còn có liên tỉnh ủy, huyện ủy. Nhưng quyền hành thật sự là ở các Tổng bộ, tỉnh huyện bộ. Liên tỉnh ủy được ông Hoàng Văn Thụ thành lập từ các cán bộ địa phương, trình độ có hạn, sau khi nhóm của Ông cụ về nước, bổ sung nhiều anh tài vào các tỉnh ủy, huyện ủy. Cỡ ông Giáp, ông Đồng khi theo Ông cụ về Cao Bằng, chỉ là đảng viên thường, công tác ở Tổng bộ, thì mới bổ sung vào tỉnh ủy, do ông Lã Minh Giang làm bí thư. Ông Lã Minh Giang là một trong 43 người nhóm Lê Quảng Ba, Hoàng Sâm từ TQ kéo về với Ông cụ.

    Bởi Biên tập viên
    25/05/2017
    3 phản hồi

    Có tài liệu bảo Ông cụ đi Diên An tìm cách bắt liên lạc với Cộng sản Tàu. Ngày nay những người chống đối Hà Nội cũng thêu dệt thế. Vô lý. Người ta cố tình quên thực tế ngày đó, là Quốc –Cộng TQ hợp tác chống Nhật, phái đoàn của Đảng Cộng sản TQ diễu dợt giữa Nam Kinh, họ có thế đứng hợp pháp. Cộng sản Tàu còn thế, cộng sản Việt Nam thì quân của Trương Phát Khuê coi ra gì? Đọc sách báo một thời, cứ quy kết nhóm cách mạng hải ngoại mật báo với bọn Tàu đang giữ Ông cụ, rằng Ông cụ là Nguyễn Ái Quốc, để họ trừ khử Ông cụ. Cũng có thể như thế. Nhưng không có lẽ có bọn ngu như vậy. Nếu Ông cụ đi gặp Chu hay Mao, Ông cụ cứ đàng hoàng mà đi qua mấy tỉnh, đố thằng nào làm gì được?

    Bởi Biên tập viên
    24/05/2017
    4 phản hồi

    Khi xem xét các sự kiện năm 1941 liên quan đến Ông cụ, vừa dễ lại vừa khó. Tư liệu cực nhiều, tuyên truyền khoa giáo cực nhiều. Nhưng đó cũng là một cái khó, những cái gì mọi người cùng biết về Ông cụ như một lãnh tụ thông thái, sẽ là làn sương mờ ảo che mắt những người muốn dựng một chân dung văn học, nghĩa là tìm hiểu con người nhân vật trong một thời điểm quan trọng nhất

    Bởi Biên tập viên
    23/05/2017
    6 phản hồi

    Chuyện về người con trai thất lạc của ông Phùng Chí Kiên, báo mạng đã kể rồi. Té ra là một người tôi đã quen biết từ lâu… Các ông đi hoạt động cách mạng ngày xưa gian khổ nhưng cũng là những ngày hội (lãnh tụ nào nói quên rồi) từ đó các ông ấy có các mối tình, rồi con rơi con vãi. Đó là hạnh phúc nhỏ nhoi, cũng là hy sinh của họ cho sự nghiệp lớn….

    Bởi Biên tập viên
    22/05/2017
    16 phản hồi

    (stt 8: nỗi niềm Tống Văn Sơ)

    Bởi Biên tập viên
    06/05/2017
    1 phản hồi

    Chiều ngày 30 tháng tư 1975, cộng sản đưa người của họ vào là Tám Thạch, mang quân hàm thiếu tá trung đoàn trưởng, qua trung gian của Nguyễn Khoa Lai- em thúc bá của tướng Nam, thiếu tá bác sĩ quân đội Việt Nam Cộng Hòa, và đại úy bác sĩ Đoàn Văn Tựu, y sĩ trưởng Tiểu đoàn 40 Chiến Tranh Chính Trị, trú đóng tại Bình Thủy- Cần Thơ, vào tiếp xúc với tướng Nam tại bộ tư lệnh Quân Đoàn 4, đồn trú trên đại lộ Hòa Bình thành phố Cần Thơ. Nội dung cuộc tiếp xúc này, cấp nhỏ như chúng tôi không ai được biết, ngọai trừ tướng Hưng, tư lệnh phó, được tướng tư lệnh bàn bạc và thông báo riêng. Thiếu tướng Hưng trở về tư dinh và tự sát sau đó.

    Bởi Admin
    01/05/2017
    1 phản hồi

    Nay 42 năm đã trôi qua, nhưng “Bóng ma Việt Nam” vẫn chưa chết, tiếp tục ám ảnh nước Mỹ và Việt Nam. Đại học Fulbright (FUV) là một câu chuyện hay đáng mừng, nhưng Bob Kerey là một câu chuyện dở đáng lo, như bị ma ám. Đó là một thực tế đáng buồn. Nước Mỹ thời Donald Trump đầy bất ổn, và bất định. Tại Việt Nam, các phe phái và các nhóm lợi ích tiếp tục tranh giành quyền lực quyết liệt như có nội chiến, dù người ta có thừa nhận hay không. Tiếng súng Yên Bái (8/2016) là một cảnh báo về cực đoan và bạo lực leo thang. Trong khi thảm họa môi trường Miền Trung do Formosa gây ra (4/2016) làm cả nước khủng hoảng, sự cố Đồng Tâm đã làm cả nước bức xúc, cho đến khi quả bom được tháo ngòi (22/4/2017). Hội nghi Trung ương 5 & 6 cũng gần như “Đại hội Giữa kỳ”, không khác mấy Đại hội XII. Kỷ luật ông Đinh La Thăng là tiếng súng mở màn cho một trận chiến mới giành quyền lực.

    Bởi Biên tập viên
    01/05/2017
    1 phản hồi

    Sáng nay gã một mình lang thang dọc con sông La rồi đến đồi Linh Cảm, rồi ra ngã ba sông nơi sông Ngàn Phố gặp sông Ngàn Sâu tạo nên sông La, đi vào bài hát Ơi con sông La,ơi con sông La... của Hà Tĩnh mình ơi.

    Bởi Admin
    30/04/2017
    0 phản hồi

    Trước chuyến đi lênh đênh trên biển, ông Chanh là một người vạm vỡ đang làm trong ngành xây dựng và không có ý định rời khỏi Việt Nam. Nhưng anh trai ông đã lên kế hoạch cho chuyến đi và nhờ ông giúp những người khác lên thuyền trốn khỏi Việt Nam. Không suy nghĩ gì nhiều, ông đồng ý lên thuyền và đã trải qua một hành trình đầy khắc nghiệt. Lúc đó trên thuyền chỉ có đúng hai can nước sạch, còn lại toàn là dầu. Khi nguồn nước cạn sạch, không còn cách nào khác, ông đành phải uống nước tiểu của mình để cầm cự. Nhưng đó mới chỉ là trải nghiệm khắc nghiệt đầu tiên của rất nhiều người tị nạn.

    Bởi Biên tập viên
    28/04/2017
    1 phản hồi

    Chuyện quá nhỏ, với nhiều người là không đáng kể, với tôi lúc đó thật khác thường, nếu không muốn nói thật lớn lao. Tôi không cắt nghĩa được đó là gì trong buổi sáng hôm ấy. Tôi còn ở lại Sài Gòn thêm 30 buổi sáng nữa, vẫn không cắt nghĩa được đó là gì. Nhưng khi quay ra Hà Nội tôi bỗng sống khác đi, nghĩ khác đi, đọc khác đi, nói khác đi. Bạn bè tôi ngày đó gọi tôi là thằng hâm, thằng lập dị. Tôi thì rất vui vì biết mình đã được giải phóng.

    Bởi Biên tập viên
    28/04/2017
    0 phản hồi

    Bởi vì cũng có những đứa trẻ của ngày 30/4/75 đang sống khá đặc biệt. Đó là những người hiện nay thuộc lứa tuổi trên dưới 50 (tức là ở thời điểm 30/4/75 các vị ấy chỉ vừa mới cất tiếng khóc chào đời cho đến 12, 13 tuổi), chẳng những không hề tham gia cách mạng mà thậm chí không biết cách mạng là gì, chiến tranh là gì, nhưng hiện nay họ là những ông bà quan lớn cách mạng, giàu có và đầy quyền lực......
    Nói theo kiểu dân gian: họ là những người “tân gia ba” tức là mới tham gia cách mạng sau ngày ba mươi tháng Tư, nhưng họ vẫn hùng hồn tuyên bố: “Chúng ta đã đổ bao nhiêu xương máu để giành lấy chính quyền này thì không thể nào chúng ta có thể để chính quyền lọt vào tay kẻ khác”.

    Pages