Lịch sử

  • Các chủ đề liên quan tới lịch sử

    Bởi Admin
    03/01/2018
    4 phản hồi

    Vì “chỉ đạo ở trên” là tiêu diệt sạch chính quyền “cũ” để “giải phóng hoàn toàn” Huế nên đã xảy ra các vụ bắt bớ tràn lan và giết chóc vô tội vạ. Cứ là “thành phần ngụy quyền” thì bắt hoặc giết, bất luận có “ác ôn” hay không. Trường hợp gia đình bà Nguyễn Công Minh là một ví dụ. Bà kể, lúc 2g sáng sau Giao thừa, một nhóm Việt Cộng cầm AK đến gõ cửa. Bố bà sợ hãi kêu anh cùng chú của bà lẻn cửa sau đi trốn. Việt Cộng đòi xem căn cước và hỏi bố bà làm gì. Ông là phó quận trưởng quận Triệu Phong ở Quảng Trị, sắp nghỉ hưu. Sáng mùng một, họ quay lại, dẫn ông đi “thẩm cung”. Sáng mùng hai, họ lại đưa ông đến Trường tiểu học Vỹ Dạ để tra hỏi. Đến mùng ba, họ yêu cầu ông gói ghém đồ dùng cá nhân và đi “học tập cải tạo 10 ngày”. Ông mất biệt từ đó.

    Bởi Diên Vỹ
    01/01/2018
    0 phản hồi

    Trong kỳ đàm phán lần này, đến từng nước, chúng tôi đều chú trọng thực hiện việc thông báo nội bộ với các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước về tình hình cuộc đấu tranh của nhân dân Việt-nam chống đế quốc Mỹ xâm lược, về nhận định và chủ trương của Trung ương Đảng ta.

    Bởi Biên tập viên
    16/12/2017
    0 phản hồi

    Hắn đã lên khỏi bờ ao. Một tay vẫn còn nắm một mớ rau muống, tay kia bỏ vào miệng móc cho nôn ọe hết mọi thứ còn dính trong miệng.
    - Chuyện gì vậy Dũng ? Tại sao mầy móc họng cho ói ?
    - Trời ơi là trời, sao tôi đến nông nỗi này. Tao ăn cứt.
    Lúc ấy tôi mới nhìn kỷ, vẫn còn những vệt phân màu vàng dính trên môi và hai bên má hắn.
    Tôi hiểu ra rồi. Dân ở vùng này vẫn có thoái quen dùng phân người để bón rau. Trong lúc đói và vội vã hắn đã nhai ngấu nghiến những cọng rau muống còn lẫn phân người.

    Bởi Khách
    06/12/2017
    2 phản hồi

    Nhưng một thế kỷ cầm quyền của chủ nghĩa cộng sản – mà ngày nay vẫn còn đứng vững ở Cuba, Bắc Hàn và Trung Quốc – đã làm rõ cái giá phải trả về nhân mạng của một chương trình chính trị quyết tâm lật đổ chủ nghĩa tư bản. Hết lần này đến lượt khác, nỗ lực xóa bỏ thị trường và quyền tư hữu đã gây ra cái chết của một số lượng người đáng kinh ngạc. Từ năm 1917 - ở Liên xô, Trung quốc, Mông cổ, Đông Âu, Đông Dương, Phi châu, Afghanistan và nhiều nước châu Mỹ Latin – chủ nghĩa cộng sản đã làm thiệt mạng ít nhất 65 triệu người, theo nghiên cứu cẩn thận của các nhà dân số học.

    Bởi Admin
    22/11/2017
    3 phản hồi

    Nhiều bạn trẻ nghe nói NHÂN VĂN GIAI PHẨM (NVGP), mà chưa có điều kiện hiểu rõ nó là cái gì. NVGP là một nỗi đau của các trí thức và văn nghệ sĩ cách nay đã trên 60 năm, là một vết đen trong việc đàn áp tư tưởng của nền chuyên chính vô sản.

    Bởi Admin
    16/11/2017
    1 phản hồi

    Tổng cộng, các nước cộng sản đã giết khoảng 100 triệu người, nhiều hơn số người mà tất cả các chế độ áp bức khác đã giết hại trong cùng thời gian đó. Cho đến nay, số người chết nhiều nhất là do những nỗ lực của cộng sản nhằm tập thể hóa nông nghiệp và giết hại những người nông dân có tài sản tư hữu. Riêng ở Trung Quốc, Đại nhảy vọt của Mao Trạch Đông đã dẫn đến nạn đói do chính con người gây ra, làm 45 triệu người thiệt mạng - vụ giết người hàng loạt lớn nhất trong lịch sử thế giới. Ở Liên Xô, quá trình tập thể hóa của Joseph Stalin – mô hình cho những nỗ lực tương tự ở Trung Quốc và các nước khác – làm thiệt mạng từ 6 đến 10 triệu người. Nạn đói xảy ra trong nhiều chế độ cộng sản khác, từ Bắc Triều Tiên đến Ethiopia. Trong mỗi trường hợp, các ông trùm cộng sản đều biết rõ rằng chính sách của họ đã làm nhiều người chết, nhưng họ vẫn tiếp tục làm vì họ coi việc giết địa chủ là đặc điểm của cách mạng chứ không phải là sai lầm.

    Bởi Admin
    09/11/2017
    2 phản hồi

    Thủ phạm chính là do ta mê tín đi vào cải tạo công thương và tư bản tư doanh. Khi đã xác định đối tượng cải tạo rồi thì lại đẻ ra nỗi sợ trả nhà cho người này , không trả cho người khác sợ khó xử. Sợ khó xử đến mức, quên cả ân nhân rất đặc biệt và ân nhân sống còn của mình!

    Bởi Admin
    05/11/2017
    4 phản hồi

    Các mục tiêu lớn nhất của những người Marxist mãi mãi vẫn là gia đình, tôn giáo, và xã hội dân sự - đây là những trở ngại mang tính thiết chế đối với việc áp đặt nhà nước toàn trí toàn năng lên đời sống của con người. Sau khi những người Bolsheviks nắm được quyền lực, Lenin bắt đầu tiêu diệt những thiết chế này.
    Vụ giết hại trẻ em đã trở thành bình thường sau khi ông ta ra lệnh giết Sa Hoàng Nicholas II, hoàng hậu Alexandra và năm người con của họ. Hàng triệu gia đình bị bao vây và bị cưỡng bức di chuyển đến những vùng xa xôi hẻo lánh và không có người ở tại Siberia và Kazakhstan. Hàng trăm ngàn trẻ em đã chết vì đói hoặc bệnh tật trong suốt cuộc hành trình đến nơi lưu đầy và bị chôn trong những ngôi mộ không để lại dấu vết gì.

    Bởi Admin
    01/11/2017
    0 phản hồi

    Tháng 3 năm 1917 Lénine, chủ một đảng cách mạng cực đoan nhỏ tý, còn sống trong cảnh bần hàn ở Zurich Thụy Sĩ. Tám tháng sau, tháng 10-1917, Lénine nghiễm nhiên trở thành chủ nhân ông của nước Nga, một nước 160 triệu dân, có diện tích chiếm một phần sáu đất đai có người ở trên trái đất. Trong khoảng thời gian tám tháng đó, khi chiến tranh Thế giới lần thứ Nhất còn trong giai đoạn khốc liệt, xẩy ra một chuyện quá là huyễn hoặc: Với sự giúp đỡ của chính phủ Đức hoàng, Lénine được Đức đưa trở về Nga, xuyên qua Đức và mấy nước Bắc Âu. Cuộc hành trình tám ngày, từ 27-3 đến 3-4 1917, đã làm thay đổi bộ mặt thế giới.

    Bởi Admin
    23/10/2017
    4 phản hồi

    Trước hết bộ phim tỏ ý tiếc rằng hồi 1945, ông Hồ Chí Minh đã có thiện chí gửi đến 6 hay 8 bức thư và điện cho Tổng thống H.S. Truman để kêu gọi sự ủng hộ của Hoa Kỳ đối với cuộc đấu tranh giành độc lập của Việt Nam chống thực dân Pháp. Nhưng đáng tiếc là phía Hoa Kỳ không đáp ứng, sau đó còn giúp vũ khí và tài trợ cho Pháp rồi thay chân Pháp tham chiến ở Việt Nam. Bộ phim còn nói lên thiện chí của ông Hồ Chí Minh trích dẫn Tuyên ngôn độc lập của Hoa Kỳ trong bản Tuyên ngôn độc lập ngày 2-9-1945 ở Hà Nội. Điều này phản ánh suy nghĩ của nhiều người cho rằng nếu hồi đó Hoa Kỳ đáp ứng lời chìa tay hữu nghị của Hà Nội thì chiến tranh có thể không xảy ra, Việt Nam được độc lập như Ấn Độ, Miến Điện… mà không phải đổ máu.

    Bởi Admin
    19/10/2017
    0 phản hồi

    Sau khi phân tích tình trạng mất cân đối nghiêm trọng của nền kinh tế, tôi kiến nghị điều chỉnh toàn diện cả tích lũy và tiêu dùng, đình chỉ hẳn hoặc tạm hoãn nhiều công trình xây dựng. Trước khi trình bản báo cáo, một số cán bộ của Ủy ban Kế hoạch nhà nước nói với tôi: "Chúng tôi lo anh mất chức vì bản báo cáo này". Tôi trả lời: "Mất chức là chuyện nhỏ. Để cho đất nước sa lầy trong tình trạng này mới là tội lớn". Sự phản ứng quyết liệt của các bộ/ngành là điều có thể biết trước. Và không chỉ các bộ/ngành. Mỗi ủy viên Bộ Chính trị đều gửi gắm hi vọng vào một số công trình.

    Bởi Admin
    07/10/2017
    6 phản hồi

    Khi nghiên cứu về chiến tranh Việt Nam họ chỉ dựa trên hai quan điểm, quan điểm của người Mỹ và quan điểm của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam, trong khi đó, gần như hoàn toàn bỏ quên quan điểm thứ ba, cũng không kém phần quan trọng, đó là quan điểm từ phía Việt Nam Cộng Hòa. Thái độ đó phản ảnh mặc cảm bại trận, thiếu khách quan về điều kiện chính trị xã hội tại Việt Nam và thiếu đạo đức đối với những người đã một thời cùng chiến đấu với họ.

    Bởi Admin
    02/10/2017
    0 phản hồi

    1959 cũng là thời điểm mà quan hệ giữa Tổng thống Ngô Đình Diệm với các cố vấn MSUG (Michigan State University Vietnam Advisory Group; đặc trách kiến thiết quốc gia) trở nên rất gay gắt (“Misalliance”, Edward Miller, trang 150). Không như những thông tin gây “ngộ nhận” một cách có chủ ý về việc “miền Nam quỵ lụy và bán đứng quốc gia cho Mỹ”, hai chính quyền VNCH, Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu, đều luôn thẳng thừng bày tỏ bất bình trước việc Mỹ can thiệp sâu vào nội chính và đặc biệt tự ý đưa quân vào Nam Việt Nam.

    Bởi Biên tập viên
    01/10/2017
    1 phản hồi

    Sau khi tôi đăng bài „Bức tường Berlin“

    https://www.facebook.com/tho.nguyen.9231/posts/1824950290856369

    Bởi Biên tập viên
    30/09/2017
    0 phản hồi

    Cho đến khi bị nhân dân CHDC Đức phá bỏ vào tháng 11.1989, đã có 139 người bị bắn chết dọc bức tường Berlin. Con số này trên tuyến biên giới Đông Tây Đức là 327 đưa tổng số người Đức bị chính đồng bào mình bắn chết trên quê hương lên đến 466 người. Thêm vào đó là hơn 200 người bị chết khi vượt biển Baltic (Ostsee) để sang Tây Đức và khoảng 300 công dân CHDC Đức nữa chết khi vượt biên giới của các nước XHCN khác để sang phương Tây. Tổng cộng khoảng 1000 người Đức đã bị giết chỉ vì muốn đi từ mảnh đất này đến mảnh đất khác của tổ quốc mình. (2)

    Bởi Admin
    28/09/2017
    3 phản hồi

    Trong chập choạng nắng hoàng hôn soi bóng giữa mây trời và mặt nước hồ tĩnh lặng sau nhà, đang nhìn mẹ con nhà chim quốc bơi thẳng hàng, rẽ sóng thành hình chữ V từ mấy đôi chân nhỏ bé, người bạn chợt hỏi: “Tại sao anh không xem bộ phim?” Dù không muốn trả lời nhưng quay nhìn lại, trong đôi mắt đó có cái gì đó thật bâng khuâng, phải lên tiếng: “Bộ phim chỉ nên dành cho người ngoài cuộc tìm hiểu hay thưởng ngoạn. Người phía Bắc có thể rất thích vì họ chưa từng biết sự thật tại miền Nam thời đó. Họ cần mắt thấy tai nghe thân phận của người phía Nam trong máu lửa. Còn mình, người miền Nam, mới sinh ra đã bị ném ngay vào lò lửa chiến tranh, đã thấm đẫm vào ký ức rồi. Chuyện đã trôi qua 42 năm, dù vết thương da thịt đã lành nhưng vết thương tâm hồn vẫn còn nguyên vẹn. Tại sao không để nó ngủ yên mà tự mình cào xới lại? Cào lại cho tươm máu để làm gì? Đó là công việc của sử gia, của khán giả không liên quan trực tiếp đến cuộc chiến cần xem để biết rõ chiến tranh và tội ác”

    Bởi Admin
    17/09/2017
    0 phản hồi

    Ken Burns & Lynn Novick đã chỉ ra những tội ác và sai lầm của người Mỹ đặc biệt là sai lầm của chính phủ. Bao giờ người Việt Nam mới thẳng thắn mổ xẻ những bài học của mình, những bài học trả phí bằng hàng triệu người dân vô tội.

    Bởi Admin
    17/09/2017
    20 phản hồi

    “The Vietnam War” không là bộ phim “one size fits all”. Nó dành cho tất cả nhưng không thỏa mãn được tất cả. Bởi vì, cuộc chiến đã để lại một gánh nặng tâm lý cực kỳ khủng khiếp. Nó chạm đến tổn thương lẫn kiêu hãnh. Nó khơi gợi vinh quang và nhục nhã, và sự lẫn lộn giữa vinh quang và nhục nhã. Nó dắt người ta đến ranh giới của đúng và sai, và sự lẫn lộn của đúng và sai. Chỉ bước thêm một bước nhỏ qua lằn ranh, người ta sẽ thấy họ dường như đã sai mà khi lùi lại thì họ lại thấy như là mình đúng. Cái tâm lý đó đè nặng lên lương tri đối với những người có lương tri khi nhìn lại ý nghĩa của việc tham chiến, và với cả những kẻ hậu thế quan sát cuộc chiến như một phần di sản khốc liệt của dân tộc.

    Bởi Admin
    16/09/2017
    0 phản hồi

    Trở lại với “The Vietnam War”. Việc xem lại cuộc chiến này sẽ giúp điều gì? Đạo diễn Lynn Novick nói: “Tất cả chúng ta đều tìm kiếm một ý nghĩa nào đó trong bi kịch khủng khiếp này. Đạo diễn Ken và tôi đã cố gắng soi chiếu một thứ ánh sáng mới vào cuộc chiến qua cách nhìn đa diện - từ dưới lên, từ trên xuống, và từ tất cả các bên. Bên cạnh hàng chục người Mỹ chia sẻ câu chuyện của họ, chúng tôi cũng phỏng vấn nhiều người lính và thường dân Việt Nam ở cả hai phe. Chúng tôi thực sự ngạc nhiên khi nhận ra rằng, cũng giống như chúng ta, cuộc chiến này để lại cho họ nhiều đớn đau và nhiều điều vẫn chưa giải tỏa được”.

    Bởi Admin
    16/09/2017
    0 phản hồi

    Tui có may mắn được xem trước hai trong số 10 tập của bộ phim tài liệu dài 18 tiếng xoay quanh cuộc chiến tranh Việt Nam do Ken Burns và Lynn Novick làm đạo diễn. Có lẽ cuộc chiến tranh này vẫn luôn ám ảnh rất nhiều người Mỹ, và cả người Việt Nam. Còn có quá nhiều bí mật, quá nhiều câu chuyện chưa được kể về nó.
    Ken và Lynn không thuộc thế hệ những người tham chiến trực tiếp ở cuộc chiến này. Họ không có mối liên hệ trực tiếp. Họ cũng như tôi, một người được sinh ra và lớn lên sau cuộc chiến này. Liệu chúng ta nghĩ gì, hiểu gì khi nhìn lại cuộc chiến này?

    Bởi Biên tập viên
    16/09/2017
    0 phản hồi

    Dù vẫn e hèm nhắc nhở chúng tôi không được xem đài địch, nhưng các anh „lòng vả cũng như lòng sung“. Tối đó sau 22 giờ các anh cũng sang phòng chúng tôi chờ xem phim sex của Tây Đức. Chương trình TV đến một giờ sáng mới kết thúc, cả bọn cứ nín thở chờ, bật hết cả 3 kênh ARD, ZDF, SFB mà chẳng thấy gì. Mẹ kiếp, đến hết đêm thứ tư mà vẫn chưa thấy bọn tư bản động phòng, các anh chửi chúng tôi ngu, mất tiền mua TV làm gì để chúng ông mất ngủ mấy đêm liền :-)

    Bởi Admin
    05/09/2017
    4 phản hồi

    Việc gọi “ngụy quân” hay “ngụy quyền” đối với chính thể Việt Nam Cộng Hòa là một sự quay lưng lại với một phần quan trọng của lịch sử Việt Nam hiện đại, một chính quyền, một quốc gia mà trên thực tế đã tồn tại một cách độc lập trên thực tế ở miền Nam Việt Nam từ năm 1954 – 1975. Cách gọi là “ngụy”, “tay sai” là một sự chứng tỏ muốn “phe ta” là chính nghĩa của những người Cộng sản và gán cho đối phương phía bên kia chiến tuyến những tính từ không hay. Dù sao đi nữa cách gọi như vậy cũng đã quá lỗi thời và chỉ càng đào sâu thêm khoảng cách thù hằn dân tộc, có lẽ đã đến lúc nhà nước Việt Nam và những người lãnh đạo nên tự ý thức lại chính bản thân họ mà gạt đi những cái nhìn “địch – ta” đối với những người đã từng ở phía bên kia chiến tuyến và đất nước Việt Nam hơn bao giờ hết đang cần phải có sự đoàn kết để đối phó với những thử thách cả về đối nội lẫn đối ngoại.

    Bởi Admin
    02/09/2017
    6 phản hồi

    Vào năm 1931, khi ông Hồ Chí Minh, lúc đó với tên gọi là Tống Văn Sơ, bị chính quyền Pháp (và Anh) yêu cầu phía Hồng Kông lập tức bắt và giao nộp (hoặc dẫn độ) cho chính quốc (hoặc bất kể thuộc quốc nào của Pháp) để xét xử vì coi ông là "thành phần cộng sản, làm việc cho Liên Xô, nguy hiểm cho chế độ". Trước đó, tại một toà án ở Vinh (xứ Trung Kỳ), Nguyễn Ái Quốc đã bị xử tử hình vắng mặt và chỉ còn chờ lệnh thi hành án.

    Bởi Admin
    28/08/2017
    3 phản hồi

    Chưa đọc “công trình sử học” của bộ “Lịch sử Việt Nam” do Trần Đức Cường chủ biên nên không thể nói nhiều về nó nhưng qua những gì báo chí nhắc đến, dường như có rất nhiều vấn đề lịch sử gây thắc mắc dai dẳng chưa thấy được đề cập. Cái mà “bọn phản động” gọi “Công hàm bán nước 1958” là gì, nó được ký trong hoàn cảnh nào và ai là người chịu trách nhiệm chính trong việc đàm phán và đồng ý để Phạm Văn Đồng ký. Cá nhân Phạm Văn Đồng dĩ nhiên không thể tự quyết. Thực chất Công hàm này có “bán nước” như cách nghĩ phổ biến hay không. Hà Nội được gì hoặc mất gì khi ký Công hàm này. Còn vô số bí mật chính trường giữa Việt Nam và Trung Quốc giai đoạn trước lẫn sau 1945, không biết các “soạn giả” viết như thế nào. Độc giả có thể tự hỏi rằng, nếu xem việc viết sử là minh định sự thật lịch sử bằng nhãn quan của sự thật và chỉ sự thật mà thôi thì bộ sử này có bao nhiêu phần trăm sự thật được phép viết ra và bao nhiêu phần trăm dối trá được quyền tiếp tục che đậy.

    Bởi Admin
    26/08/2017
    1 phản hồi

    Việc Mạc Đăng Dung “cướp ngôi” nhà Lê đã mục nát khi ấy là hợp quy luật, ngày nay không có gì phải tranh cãi, nhưng sự kiện gây tranh cãi nhiều nhất là việc ông quỳ gối đầu hàng nhà Minh. ĐVSKTT chép : “Mùa đông, tháng 11 (năm 1540), Mạc Đăng Dung cùng với cháu là Văn Minh và bề tôi (…) qua trấn Nam Quan, mỗi người đều cầm thước, buộc dây ở cổ, đi chân không đến phủ phục trước mạc phủ của quân Minh quỳ gối, cúi đầu dâng tờ biểu đầu hàng, nộp hết sổ sách về đất đai, quân dân và quan chức cả nước để chờ phân xử, dâng các động Tê Phù, Kim Lặc, Cổ Sâm, Liễu Cát, An Lương, La Phù của châu Vĩnh An trấn Yên Quảng, xin cho nội thuộc vào Khâm Châu. Lại xin ban chính sóc, cho ấn chương, để kính cẩn coi giữ việc nước…”.

    Pages