Lịch sử

  • Các chủ đề liên quan tới lịch sử

    Bởi Admin
    24/03/2017
    0 phản hồi

    Lịch sử Việt Nam còn quá nhiều góc khuất đối với đa số người Việt Nam, dù rằng các góc khuất đó phần nào đã được soi sáng bởi các sử gia nước ngoài từ lâu. Nhiều tài liệu cho phép nghĩ rằng, người quyết định số phận nước Việt Nam cộng sản là Lê Duẩn chứ không phải Hồ Chí Minh. Và cái chế độ mà ĐCS hiện nay đang hy sinh tất cả để bảo vệ là chế độ của Lê Duẩn hay của Hồ Chí Minh? Vấn đề này còn cần phải tiếp tục làm sáng tỏ.

    Bởi Admin
    20/03/2017
    11 phản hồi

    Phật tử không thích người Công giáo. Người miền bắc ghét người miền Nam. Dân thường không ưa quân đội. Người thành thị ghét người ngoại tỉnh. Dân tộc Việt Nam không ưa dân tộc thiểu số. Vào năm 1967, miền Nam Việt Nam giống như một cái nồi hổ lốn chứa đầy các phe phái cạnh tranh lẫn nhau, càng làm trầm trọng thêm cuộc khủng hoảng chính trị sau khi tổng thống Ngô Đình Diệm bị ám sát vào năm 1963 trong cuộc đảo chính của quân đội.

    Bởi Admin
    19/03/2017
    10 phản hồi

    Lẽ tất nhiên ông Diệm, một người có tinh thần quốc gia rất cao, yêu nước một cách mù quáng và vẫn giữ khí phách của một người thấm nhuần nho học, không thể, vừa mới đuổi Pháp về, nay vì muốn chống cộng sản, dầu sao cũng là người trong một nước, lại rước Mỹ vào! Làm như vậy, Cộng sản sẽ tha hồ có cớ tuyên truyền, nền độc lập của miền Nam sẽ bị sứt mẻ, và chế độ còn một chút tính chính đáng (legitimacy) cũng sẽ bị mất luôn.

    Bởi Admin
    07/03/2017
    1 phản hồi

    Vào thời Phan viết những dòng trên, những đầu óc ưu tú nhất của đất nước còn đang chăm chăm hy vọng rằng nếu như có đươc ít súng ống cần thiết thì sẽ lấy ngay lại nước và người dân sẽ biết sống với nhau thuận hòa vui vẻ. Trong những lời kêu gọi của nhóm các nhà nho yêu nước kiểu cũ, bao gồm cả những người chân thành tưởng mình là theo mới lắm rồi, bao giờ người ta cũng nghe một niềm lạc quan kỳ lạ.

    Bởi Admin
    28/02/2017
    0 phản hồi

    Dù là ở trong thời chiến chinh, phải đương đầu với phía bên kia và sau cùng là không thành công trong việc bảo vệ chính thể Việt Nam Cộng Hòa, tất cả những sự kiện lịch sử đó đã lùi dần càng xa vào quá khứ nhưng chắc hẳn trong thâm tâm những người từng trải nghiệm cuộc sống dưới chính thể miền Nam khi đó thì ít nhiều vẫn sẽ nhớ tiếc giai đoạn lịch sử này, nhớ nhất chính là cái “chất” của Sài Gòn không thể lẫn vào đâu được vào thời kỳ đó, khi đó cái đời sống tinh thần của con người ở miền Nam rất tuyệt vời, những bản nhạc Trịnh sâu lắng nhất cũng ra đời vào thời kỳ này kèm theo với giọng hát của Khánh Ly dưới quán Văn của đại học Văn Khoa Sài Gòn, những thanh niên sinh viên khi đó rất thích đọc sách về những tác giả Phạm Công Thiện, Nguyên Sa, thi sĩ cuồng Bùi Giáng v.v... và rồi những bài bình, thảo luận của các học giả về tư tưởng của các Triết gia Hiện sinh (Sartre, Heidegger, Nietzsche v.v...), bàn về Hiện tượng học, Biện chứng pháp v..v.. được đăng tải trên các tờ báo. Ngay cả chủ nghĩa Marx cũng được đón nhận và nghiên cứu trong giới học thuật miền Nam khi đó (có những công trình về cuộc đời và tư tưởng của Marx như Hành trình tri thức của Karl Marx của Nguyễn Văn Trung, Tìm hiểu triết học Karl Marx của Trần Văn Toàn….) và nó còn là một điểm tựa về tư tưởng cho giới sinh viên, trí thức có xu hướng thiên tả của miền Nam khi đó. Vậy nên thiết nghĩ rằng những ai đã từng sinh sống dưới thời kỳ của miền Nam giai đoạn trước 75 là những người cực kỳ may mắn, được cảm nhận cái đời sống tinh thần phóng khoáng tự do khi đó, những thành tựu, hệ thống giáo dục miền Nam khi đó cũng là một điểm cần ghi nhận của chính thể Việt Nam Cộng Hòa lúc đó.

    Bởi Admin
    27/02/2017
    23 phản hồi

    Ngay cả Mỹ cũng bắt đầu cảm thấy báo động bởi những báo cáo về sự tàn bạo của Diệm. Đặc biệt việc đàn áp Phật tử một cách công khai khiến nhiều người Mỹ cảm thấy kinh sợ khi họ lại ủng hộ một nhà lãnh đạo như vậy. Do đó, kế hoạch lật đổ Diệm của một nhóm sĩ quan quân đội Việt Nam Cộng hòa nhận được sự ủng hộ ngầm từ chính quyền Mỹ là điều hiển nhiên. Tháng 11 năm 1963, Diệm bị ám sát và bị thay thế bởi một nhóm cố vấn không mấy tên tuổi. Năm 1965, tướng Nguyễn Văn Thiệu trở thành tổng thống. Nhìn bên ngoài có vẻ Thiệu mang đến sự ổn định nhưng thực chất chính quyền của ông ta cũng tham nhũng và tướng tá của ông ta cũng bất tài chẳng khác gì dưới thời Diệm. Những chính sách của Thiệu chẳng theo một hệ tư tưởng nào, mà chỉ dựa trên những nhu cầu trước mắt để chống lại miền Bắc và Việt cộng, cũng như để duy trì sự ủng hộ mình qua hình ảnh và các mối quan hệ cá nhân hơn là việc loại bỏ tình trạng tham nhũng tồi tệ mà Diệm để lại.

    Bởi Admin
    27/02/2017
    19 phản hồi

    Thời còn ở Huế, tôi thường được cha dẫn lên chùa Từ Đàm đọc kinh Pháp Hoa mỗi sáng Chủ Nhật. Sau khoảng nữa năm thì cha không dẫn đi nữa mà mua một bộ kinh Pháp Hoa về nhà tự đọc. Tôi hỏi tại sao, ông nói: "cha thích kinh Pháp Hoa bản dịch của Thượng Tọa Thích Trí Quang hơn, bản đọc ở chùa Từ Đàm là do vị khác dịch". Tôi bắt đầu để ý cái tên Thích Trí Quang từ đó.

    Bởi Admin
    25/02/2017
    1 phản hồi

    Các nhà lãnh đạo của Việt Nam cho đến mùa hè này vẫn cho rằng không thể nào mong đợi dân chúng họ chiến đấu hăng say trong cuộc chiến tranh bảo vệ chế độ cai trị thực dân của Pháp ở Đông Dương mà coi người Việt là công dân hạng hai ở chính nước mình. Họ nói lòng hăng say chỉ có thể được khơi dậy bằng cách cho Việt Nam độc lập hoàn toàn.

    Bởi Admin
    22/02/2017
    0 phản hồi

    Chiến tranh biên giới 1979 giữa 2 quốc gia do Đảng Cộng sản lãnh đạo là CHNDTH và CHXHCNVN đã nổ ra rất quyết liệt, bắt đầu từ 17/2/1979, kết thúc vào 16/3/1979. Trung Quốc tấn công vào 6 tỉnh biên giới của Việt Nam với mục đích công khai đoạn tuyệt với phe xã hội chủ nghĩa, để tìm kiếm viện trợ của Mỹ và Phương Tây cho chương trình cải cách mở cửa Trung Quốc của Đặng Tiểu Bình.

    Bởi Admin
    21/02/2017
    16 phản hồi

    “Quốc gia nào càng nhiều anh hùng từ chiến tranh cách mạng thì số phận lịch sử của họ càng nhiều tang tóc.” (trang 74) Đáng buồn thay, đây lại là trường hợp của Việt Nam.

    Bởi Admin
    17/02/2017
    12 phản hồi

    Trên đường từ Quán Hồ về thị xã, khoảng 6km, họ gặp 4 người lính xơ xác chui từ trong rừng ra. "Bọn em vừa lên thay quân ở 611 thì Tàu đánh lên. Như kiến. Anh em hy sinh hết chỉ còn mấy thằng em, hết đạn phải vất súng lăn xuống núi". Trong số 4 người lính có một người đứng tuổi, đeo khẩu CKC không còn đạn. Anh nói, "Khẩu này theo tôi từ hơn 10 năm trước khi đánh nhau với quân Park Chunghee ở Bình Định. Không bỏ được".

    Bởi Admin
    08/02/2017
    0 phản hồi

    Chế độ độc tài toàn trị của Stalin bắt đầu xung đột ngày càng nghiêm trọng với sự phát triển về kinh tế và văn hóa của đất nước. Ông ta là hiện thân của bộ máy hành chính quan liêu. Sự liều lĩnh mà ông học được trong trường học của cách mạng hiện nay được áp dụng chỉ để duy trì uy quyền tuyệt đối của chính ông ta bằng những biện pháp khéo léo về mặt hình sự đến mức có thể coi là kì quái. Phiên tòa này cho thấy một cuộc khủng hoảng chính trị khủng khiếp đang sắp đổ vào ở Nga. Tôi sẵn sàng tố cáo Stalin trước bất kì ủy ban quốc tế vô tư và có thẩm quyền nào. Tôi gửi lời kêu gọi này tới tất cả những người có thiện chí và những tờ báo còn trung thực và độc lập. Và tôi tin rằng Manchester Guardian sẽ là một trong những tờ báo đầu tiên đứng lên vì sự thật và lòng nhân ái.

    Bởi Admin
    06/02/2017
    2 phản hồi

    Phạm Quỳnh không làm đầu sai cho Thực dân Pháp như một số kẻ xấu tuyên truyền mà chỉ cộng tác với Triều đình Phong kiến đang suy tàn để canh tân đất nước. Phạm Quỳnh đi tiên phong trong việc dùng Việt ngữ để viết lý luận, thực hiện một chủ nghĩa quốc gia theo xu hướng ôn hòa, lấy việc canh tân văn hóa để làm sống lại hồn nước.

    Bởi Admin
    31/01/2017
    1 phản hồi

    Nếu kẻ nào đó thực sự làm gián điệp hoặc khủng bố, thì hành vi của hắn phải bị trừng trị. Nhưng không một ai đáng bị bắt giam chỉ vì họ cùng chủng tộc, dân tộc, hoặc tôn giáo với tên gián điệp hoặc kẻ khủng bố. Nếu chúng ta vẫn chưa hiểu được nguyên tắc này thông qua bài học của việc cách ly người Mỹ gốc Nhật, thì nền dân chủ của chúng ta quả thật đang lâm nguy

    Bởi Admin
    26/01/2017
    2 phản hồi

    Theo nghiên cứu của Scholl-Latour (2000), hành trình vượt núi rừng Trường Sơn nhiều năm của bộ đội Bắc Việt Nam đã dẫn tới những thực hành tình dục đặc thù. Sau khi chiến thắng ở Sài Gòn, họ không còn ham muốn phụ nữ nữa, họ không tìm đến với phụ nữ bán dâm. Tuy vậy, nghiên cứu cũng cho rằng rằng nguyên do thật sự có thể là vì quy định của quân đội Bắc Việt rất khắt khe với việc qua lại với người bán dâm.

    Bởi Admin
    25/01/2017
    1 phản hồi

    Nói về người đồng chí thân thiết nhất của mình, cũng là người đứng đầu nhóm “bộ ba Quảng Nam”, Huỳnh Thúc Kháng có một đánh giá rất đáng chú ý, ông gọi Phan Châu Trinh là “nhà cách mạng đầu tiên của Việt Nam”. Như thường thấy ở các nhà Nho uyên thâm chuyển sang Tây học và sử dụng chữ quốc ngữ, Huỳnh Thúc Kháng vốn là người rất nghiêm túc, cẩn trọng, súc tích trong từng câu chữ phát ngôn. Chắc chắn đánh giá trên đây của ông dựa trên những suy ngẫm sâu xa, những hiểu biết rất kỹ về người đồng chí tâm huyết nhất của mình, và những so sánh không hời hợt. Ông hiểu nhà cách mạng không chỉ là người mưu đồ một cuộc nổi dậy, chủ trương một cuộc khởi nghĩa, lật đổ một chính quyền… Nhà cách mạng là người muốn thay đổi một xã hội, biến đổi số phận một dân tộc, chuyển cuộc sống của đất nước và con người sang một cấp độ khác, một đường hướng và một thời đại khác. Chính vì nhận thức như vậy nên ông đã không dành danh hiệu ấy cho ai khác trong những người chiến sĩ và anh hùng cùng thời với ông, ngoài Phan Châu Trinh.

    Bởi Admin
    19/01/2017
    1 phản hồi

    Thời đó, người Mỹ da màu tuy đã được tự do theo pháp luật, hầu như chỉ được coi là “con" chứ không phải là “người”. Họ là lao động chân tay chính của tất cả mọi lãnh vực, họ làm tất cả những gì một người da trắng không bao giờ làm. Họ làm miệt mài từ mờ sáng đến tối khuya, chỉ nhận về những đồng lương vừa đủ sống qua ngày. Họ là nạn nhân trực tiếp của sự thô bạo. Họ thường xuyên bị mắng chửi, bị ngược đãi, bị đánh đập. Họ hoàn toàn không có cơ hội thăng tiến dù có tận tâm với công việc đến thế nào đi nữa, nghĩa là, họ không có tương lai. Và, nếu một ngày, họ chẳng may bị tai nạn mất khả năng lao động, điều đó đồng nghĩa với việc họ sẽ phải sống trong túng quẫn suốt phần đời còn lại. Không một ai bồi thường cho tai nạn, người da màu bị đối xử như một loại lao động ... xài một lần rồi vứt!

    Bởi Admin
    11/01/2017
    1 phản hồi

    Nhắc một chút đến nhà độc tài Napoleon chỉ để nói đến cuộc Cách Mạng Dân Chủ Pháp, nếu so sánh với cuộc cách mạng khá thành công ở Mỹ, thì cuộc cách mạng ở Pháp là một cuộc cách mạng nửa vời. Nửa vời là vì trong cuộc cách mạng Pháp có quá nhiều những trí thức cơ hội lợi dụng cách mạng để thâu tóm quyền lực,trả thù riêng, cũng như có quá nhiều bạo loạn cướp phá từ giới cùng đinh khiến cuộc cách mạng dần vựợt quá giới hạn kiểm soát và xa rời mục đích tốt đẹp ban đầu của nó.

    Bởi Admin
    08/01/2017
    0 phản hồi

    Trương Vĩnh Ký là một người đáng quý, một học giả đáng tự hào về học vấn của nước ta, nhất là trong buổi đầu tiếp xúc với phương Tây. TVK từng bị hiểu lầm, từng bị huyền thoại hóa theo âm mưu của thực dân, từng bị khen chê theo yêu ghét cá nhân, theo xu hướng chính trị và thời cuộc. Đã đến lúc chấm dứt tình trạng ấy. Chúng ta ủng hộ tự do học thuật, nên rất cần những công trình nghiêm cẩn, chứ không muốn thêm những công trình thiên lệch hay những huyền thoại mới về ông.

    Bởi Admin
    05/01/2017
    1 phản hồi

    Nhưng giờ thì chúng ta đều biết rằng Nixon đã nói dối. Trong một ghi chép mới được tìm thấy của Haldeman, phụ tá thân cận của Nixon, đã chỉ ra rằng trong chiến dịch tranh cử năm 1968 tổng thống Nixon đã cố phá hoại cuộc đàm phán hòa bình bởi ông cho rằng cuộc đàm phán này sẽ mang lại lợi thế cho đối thủ của ông là phó tổng thống Hubert H. Humphrey trong cuộc bầu cử tổng thống năm 1968. Vào ngày 22 tháng Mười năm 1968, Nixon đã yêu cầu Haldeman phải “phá hỏng” cuộc đàm phán này.

    Bởi Admin
    23/12/2016
    2 phản hồi

    Đây là đơn vị mà mình sẽ cùng chết ngay với họ ở tuổi 19 nếu đồng ý về cái đoàn văn nghệ tuyên truyền này! Họ đang chuẩn bị và luyện tập cho đêm biểu diễn trên sân khấu Nhà Hát Lớn vào tối 10/11 thì, 10g30 phút sáng, xe tăng quân Pháp ầm ầm kéo đến bao vây và yêu cầu cùng trung đội bảo vệ hạ súng đầu hàng... Nhưng, không một ai trong họ bị khuất phục nên quyết chiến đấu đến cùng!... Họ chấp nhận trận giáp lá cà với cả một đội quân tinh nhuệ, sát khí đằng đằng và tất cả - xin nhắc là: TẤT CẢ - đã hy sinh... kể cả Trung đội Trưởng NỞ đã kiên quyết không trao súng đầu hàng....

    Bởi Admin
    18/11/2016
    0 phản hồi

    Chu Văn An sinh ngày 25/8 (có tài liệu nói 15/8) năm Nhâm Thìn, niên hiệu Trùng Hưng thứ 8 (1282), tại thôn Văn, xã Thanh Liệt, huyện Thanh Trì, Hà Nội và mất ngày 26 tháng 11 năm Canh Tuất (1370), hưởng thọ 78 tuổi, đã từng đỗ Thái học sinh (tương đương tiến sỹ ngày nay) nhưng không ra làm quan mà mở trường dạy học ở làng Huỳnh Cung, bên kia sông Tô Lịch. Tâm huyết với nghề dạy học, không màng danh lợi, Chu Văn An bắt đầu sự nghiệp với một mái tranh đơn sơ ở làng Huỳnh Cung, giáp với làng Quang quê mẹ. Tuy là trường ở làng quê, nhưng cũng có thư viện. Thầy Chu dạy học trò từ hạng ấu học, mộng học, trung tập và đại tập (tương đương với vỡ lòng, tiểu học, trung học và đại học). Học trò nhiều nơi, từ Kinh Bắc, Sơn Nam, Châu Hồng, Châu Hoan tìm đến theo học rất đông, tới 3.000 người. Trường Huỳnh Cung đã đào tạo nên rất nhiều trò giỏi. Khoa thi năm 1314, dưới thời vua Trần Minh Tông, trường có hai học trò đỗ Thái học sinh là Lê Quát và Phạm Sư Mạnh, cả hai đều làm quan dưới triều Trần (Lê Quát được thăng đến chức Thượng thư).

    Bởi Admin
    12/10/2016
    4 phản hồi

    Để chống lại sắc lệnh 007, một cuộc họp của chủ báo, ký giả (nhà báo), dân biểu, có phóng viên nước ngoài tham dự đã diễn ra cạnh Trụ sở Quốc Hội (nay là Nhà hát Thành phố). Trong lúc đang họp, thình lình có người ngồi ngoài phòng họp nói to lên "Luật 007 mà thi hành thi nhà báo đi ăn mày cả đám". Thế là Ủy ban tranh đấu của các ký giả đã chớp ngay cái ý "đi ăn mày", để quyết định ngày 10-10-1974 sẽ tổ chức một cuộc biểu tình mang tên "biểu tình ký giả đi ăn mày" chống luật 007.

    Bởi Admin
    18/09/2016
    3 phản hồi

    Hiểu đơn giản, không người Việt nào trước thế kỉ XX từng xem trống đồng là một biểu tượng về “thời cổ nước Việt”. Thực vậy, trong nhiều thế kỉ, hầu hết người Việt có lẽ đã sống và chết mà chưa từng nhìn thấy, hay nghe nói về một chiếc trống đồng.

    Bởi Admin
    09/09/2016
    2 phản hồi

    Trong lịch sử thế giới, ai là kẻ giết nhiều người nhất? Có khả năng là đa số sẽ nói rằng đấy là Adolf Hitler, kiến trúc sư vụ Holocaust (giết hàng loạt người Do Thái – ND). Một số người khác có thể cho rằng đấy là Joseph Stalin, người có thể đã tìm cách giết nhiều người vô tội hơn cả Hitler, nhiều người trong số đó đã bị chết đói, vụ khủng bố này có thể làm nhiều người chết hơn là Holocaust.

    Pages