văn hóa

Tiến trình dân chủ hóa Việt Nam: Chặt cây hay vun xới thay đổi chất đất?

Mục tiêu của phong trào dân chủ vì thế phải đặt cao hơn: Nâng cao dân trí, thay đổi tư tưởng, khuyến khích ý thức công dân; chứ không phải tìm mọi cách hạ gục Cộng sản. Khi chúng ta có xã hội công dân với tri thức, nếp suy nghĩ độc lập và tư tưởng tự do - dân chủ, thì những độc tài và ý thức hệ Cộng sản sai lầm và cổ hủ sẽ tự động bị đào thải. Những công dân trong xã hội văn minh sẽ tự nhìn thấy quyền lợi của mình bị đe dọa, và đứng lên phản kháng sự chuyên quyền của bất cứ chế độ độc tài nào. Khi đã xác định mục tiêu rõ ràng như thế, chúng ta có một hệ quả quan trọng: phải thực hiện việc tuyên truyền xây dựng hình ảnh người công dân có đầy đủ trách nhiệm và trí tuệ để đảm đương một xã hội dân chủ tương lai.

4329 lượt đọc kể từ Wed, 18/07/2012 - 03:07

Lê Hoàng: Dân Hà Nội khinh tiền và người có tiền thế nào?

Tiền là nguyên nhân của nhiều tệ nạn đến nỗi cơ quan vũ trụ Mỹ- Nasa đã từng tiết lộ: khi phi hành gia lần đầu tiên trên trái đất đặt chân lên mặt trăng, nhìn cảnh vật ông ấy đã thốt lên “ Ôi, yên bình quá, ở đây không có tiền”.

Do vậy, tỏ ra khinh tiền hay nói cách khác khinh những kẻ có tiền luôn luôn là một nhiệm vụ cao quý, cấp bách đặt ra một cách hối thúc cho toàn thể loài người ở mọi tầng lớp, mọi địa phương, mọi quốc gia, và Hà Nội, tuyệt vời thay Hà Nội chính là một trong số nơi ít ỏi dẫn đầu công việc đó.

3302 lượt đọc kể từ Mon, 16/07/2012 - 14:47

Trần Hữu Dũng - Văn hóa và Tăng trưởng: Đọc “Vĩnh biệt bố thí” (Farewell to Alms) của Gregory Clark

Một cuốn sách xuất bản gần đây được nhiều chú ý trong giới kinh tế là cuốn “Vĩnh biệt bố thí” của Gregory Clark. [1] Đây là một tác phẩm vừa hữu ích trong việc khơi dậy một sự kiện có thể là quan trọng bậc nhất trong lịch sử loài người ̶ căn nguyên của cuộc Cách mạng Công nghiệp – vừa có nhiều ý kiến đáng thảo luận về khả năng tăng trưởng hiện nay của các nước nghèo. Chúng tôi xin tóm tắt và thẩm định cuốn này để giới thiệu với bạn đọc.

1661 lượt đọc kể từ Wed, 04/07/2012 - 04:18

Andrew J. Nathan - Khổng Tử và thùng phiếu bầu cử

Bắt đầu từ giữa những năm 1980, làn sóng dân chủ hóa thứ ba đã quét qua châu Á, mang nền chính trị đa đảng sôi động đến cho các chế độ độc tài trước đây như Hàn Quốc và Đài Loan. Tuy vậy, ngày nay, theo tính toán của Doh Chull Shin, trong 16 nước Đông Á và Đông Nam Á hiện nay chỉ bao gồm sáu nền dân chủ đang hoạt động - một tỷ lệ kém hơn so với mức trung bình trên toàn thế giới là cứ 10 nước thì có 6 nền dân chủ. Khu vực này tiếp một số chế độ độc tài dai dẳng nhất của thế giới. Trong khi đó, Campuchia, Philippines, và Thái Lan đã từ lâu chơi trò bập bênh giữa các chính phủ được bầu và không được bầu. Thêm vào đó,thành công kinh tế cũng như sự ổn định chính trị của Trung Quốc đã khiến cho quốc gia này trở thành một mô hình nghiên cứu đáng ghen tị bởi những “ông lớn” trên khắp thế giới. Vậy, mô hình này có ý nghĩa như thế nào đối với châu Á mà sao quá khó khăn để dân chủ bám rễ?

1021 lượt đọc kể từ Fri, 22/06/2012 - 14:03

Nguồn gốc của Quyền lực, Thịnh vượng và Nghèo khó

...Cái gì giải thích những sự khác biệt lớn này về nghèo khó và thịnh vượng và các hình mẫu tăng trưởng? Vì sao các quốc gia Tây Âu và các nhánh thuộc địa của chúng đầy người định cư Âu châu bắt đầu tăng trưởng trong thế kỷ mười chín, hầu như không nhìn lại? Cái gì giải thích sự xếp hạng dai dẳng về bất bình đẳng ở bên trong châu Mỹ? Vì sao các quốc gia Phi châu hạ-Sahara và Trung Đông đã không đạt kiểu tăng trưởng thấy ở Tây Âu, trong khi phần lớn Đông Á đã trải nghiệm tốc độ tăng trưởng kinh tế quá nhanh dễ gây tai nạn?

2417 lượt đọc kể từ Tue, 12/06/2012 - 05:16

Vương Trí Nhàn - Cái đứng đằng sau pháp luật

Chắc chắn, mỗi khi đứng trước một hiện tượng tiêu cực, lại còn lo lần ra căn nguyên đạo lý văn hóa của nó, công việc phải làm sẽ trở nên vô cùng bề bộn. Chẳng phải là lâu nay nhiều người chúng ta có thói quen suy nghĩ một cách đơn giản “truyền thống căn bản là tốt”, “đạo lý nhìn chung là lành mạnh”, để xuê xoa mọi chuyện. Nhưng chính bởi thế, nay lại chính là lúc xã hội phải lo nhận thức cho thấu đáo hơn. Bề bộn mấy thì bề bộn, để giải quyết đến cùng mọi chuyện tiêu cực, không thể có cách nào khác. Bởi các vấn đề đạo lý văn hóa không chỉ liên quan đến pháp luật mà còn liên quan đến mọi mắt xích khác trong guồn máy xã hội. Nói như một viện sĩ người Nga, ông D. Likhachev: Không có văn hóa, xã hội không thể trở thành xã hội có đạo lý.

2053 lượt đọc kể từ Sun, 10/06/2012 - 18:19

Nguyễn Ngọc Già - Đàn áp có cần văn hóa không?!

Khi có bất kỳ một nhân vật nào đó vừa nổi lên như là những người đấu tranh cho dân, cho nước một cách thực tâm đều bị vùi dập ngay lập tức, điều đáng tiếc là vùi dập một cách quá kém về văn hóa. Phía cầm quyền khó thể chối cãi trong việc cố tình phá nát hình ảnh một cách vô văn hóa như thế bởi những "nhà báo" vô lương tâm tiếp tay như Hồ Thu Hồng, Quý Thanh, Nguyễn Văn Minh v.v... Đó có thể gọi là tội ác?

Những họng súng chĩa thẳng vào mình, có sợ không? Có. Còng số tám, dùi cui, nhà tù, có sợ không? Có. Nhưng điều chúng tôi sợ nhất, mà không, chúng tôi ghê tởm nhất, chính là "văn hóa đàn áp". Nó đã ngày càng trở nên ghê rợn như người Việt Nam đang sống giữa rừng già thâm u - nơi "ánh sáng văn hóa" chưa bao giờ rọi tới!

2067 lượt đọc kể từ Sun, 03/06/2012 - 18:57

Lê Anh Hùng - Từ chuyện xây dựng tiêu chí "Người Hà Nội thanh lịch, văn minh" nghĩ về một nền văn hóa bị cưỡng bức

Khi người ta nặn ra những “danh hiệu” như “Gia đình văn hóa”, “Thôn văn hóa”, “Làng văn hóa”, “Ấp văn hóa”, “Bản văn hóa”, “Tổ dân phố văn hóa” và đặt việc “phong tặng” chúng vào trong tay chính quyền, người ta đã phó mặc số phận của những gì cấu thành nên khái niệm văn hoá cho sự thất thường và tuỳ tiện của quyền lực độc đoán. Văn hoá là sản phẩm của con người, nhưng với những thứ “văn hoá” như chúng ta đã nêu ra trong bài viết này thì đấy là những “đứa con” mà không một người mẹ có tiết hạnh và phẩm giá nào muốn thừa nhận, bởi chúng là kết quả của sự cưỡng bức quá ư thô bạo do những kẻ vừa bất lương vừa hoang tưởng thực hiện. Hãy cứu lấy nền văn hoá Việt Nam!

1255 lượt đọc kể từ Sun, 03/06/2012 - 14:41

Hamvas Béla - Văn hóa cổ và văn hóa thời hiện đại

Đối với con người hiện đại, lúa gạo, ngô hoa quả, thịt súc vật, cá của biển, quặng của núi, và trăm nghìn khả năng bí ẩn của vật chất đều biến thành chiến lợi phẩm, cũng như những đặc tính của điện, từ trường, hóa học, và những người khác, các dân tộc khác, chủng loại người khác cũng trở thành chiến lợi phẩm, đá, nước, đất, không khí cũng trở thành chiến lợi phẩm, con người hiện đại cướp bóc, dành cho cái TÔI riêng, và trong suốt quá trình cướp bóc này, con người càng ngày càng trở nên nghèo đói, thô bỉ, thù hằn, khép kín, khô cứng, thất thường, ngu tối, đần độn và độc ác.

Nhiệm vụ đời sống của con người cổ là hiện thực hóa tinh thần của tình yêu thương, đấy là trật tự sống thiêng liêng; đấy là sự sùng bái.

Con người thời kỳ lịch sử cho rằng nhiệm vụ của đời sống là việc thực hiện quyền lực của cái TÔI, và cảm giác này tạo ra một trật tự đời sống thô bạo, hoang dại, khép kín, ích kỷ, một trật tự đời sống đầy sự xúc phạm. Cái tinh thần cao cả thường được giữ gìn trong lý tưởng tính không được hiện thực hóa, cái con người hiện đại đang thực hiện, đấy là bản năng chiến lợi phẩm của cái TÔI ăn cướp.

827 lượt đọc kể từ Sun, 13/05/2012 - 02:26

Văn hóa lập quốc: Đừng như Nhật đi vào vết xe đổ

Trong buổi thuyết trình của một nhà viết kịch đã từng có 1 năm làm cố vấn văn hóa cho nội các Nhật Bản, diễn giả Hirata Oriza không chỉ nói về nước Nhật tươi đẹp mà đã đi sâu vào những sai lầm của đất nước này khi luôn ám ảnh về tốc độ tăng trưởng mà bỏ qua vai trò văn hóa – nghệ thuật dân gian như một nhân tố quan trọng trong sự phát triển bền vững của quốc gia.

1923 lượt đọc kể từ Mon, 02/04/2012 - 10:56

Hoàng Hồng Minh - Đạo Vòng và Đạo Thẳng

Khi ta phải bắt đầu câu nói bằng “tôi xin nói thẳng là…” là ta đã phải chấp nhận điều xấu nhất có thể sẽ xảy ra, có thể liên quan đến cả tính mạng. “Nói thẳng” là cùng bất đắc dĩ, cực chẳng đã, chịu hết nổi.

1583 lượt đọc kể từ Tue, 13/03/2012 - 23:11

Tuấn Anh - Tôi làm người tàng hình

Đã từ lâu tôi phát hiện ra mình có khả năng tàng hình. Các bạn cứ nghĩ thế là thích quá chứ gì? Không hề! Phiền toái cực kỳ. Chung quy chỉ tại những thói quen vô bổ vớ vẩn tôi trót nhiễm sau suốt thời sinh viên 5 năm ở nước ngoài.

1812 lượt đọc kể từ Thu, 23/02/2012 - 20:46

Martin Wolf - Hollywood, made in China

"Kim lăng thập tam thoa" là phim Trung Quốc đắt tiền nhất qua mọi thời đại, chi phí sản xuất 94 triệu dollar. Trương giao vai chính về cho một ngôi sao Hollywood, người nhận giải Oscar Christian Bale, trở nên nổi tiếng qua "Batman". Bale cũng được chờ đợi ở Berlin.

1533 lượt đọc kể từ Mon, 13/02/2012 - 07:44

Trần Trung Chính - Tổ chức xã hội dân sự - một di sản của Việt Nam

Bởi chúng ta vốn có nền văn minh được nhận diện do sự tổ chức xã hội từng thành công dựa trên một “hình thái xã hội dân sự” với các “tế bào” của nó là đơn vị làng. Chúng lưu giữ cả cấu trúc xã hội - kinh tế Việt, mang trong nó các mã di truyền Việt. Nó khác với “Singapore cấu trúc xã hội chủ yếu dựa trên các hiệp hội công thương, trí thức, người tiêu dùng; Philippin với giáo hội là nòng cốt của xã hội dân sự; Indonexia và Malayxia những tổ chức Islam có vai trò nổi bật; ở Thái Lan vai trò này thuộc về các tổ chức tăng đoàn và các chùa Phật giáo”

1077 lượt đọc kể từ Sun, 12/02/2012 - 07:32

Trương Duy Nhất - Tập dân chủ

Dân chủ không chỉ là tư tưởng- học thuyết, dân chủ là một nếp sống. Trong một khái niệm hẹp, tôi muốn cụ thể bằng một phong trào vận động dân chúng tập sống dân chủ, ý thức dân chủ ngay từ những việc nhỏ nhất thường ngày, cụ thể từng việc chứ không dẫn giải dài dòng, không hô hào sáo rỗng. Một người, hai người làm sẽ kéo theo hàng trăm, vạn, triệu triệu người làm theo. Hiệu ứng dân chủ, tôi tin nhờ vậy sẽ chóng thay chuyển.

2327 lượt đọc kể từ Mon, 30/01/2012 - 02:26

Giáp Văn Dương - Tản mạn về văn hóa biển

Việc vươn ra biển lớn để hội nhập với thế giới chỉ mới thực sự nhen nhúm trong khoảng mười năm trở lại đây, khi Việt Nam và Mỹ ký hiệp định Tự do thương mại song phương. Mười năm là khoảng thời gian quá ngắn để một nước nghèo, lại gặp phải vô số khó khăn về kinh tế và thể chế như Việt Nam, vươn ra mặt biển. Vì thế, cho đến giờ, Việt Nam chưa phải là cường quốc biển cũng là điều dễ hiểu.

1220 lượt đọc kể từ Sun, 29/01/2012 - 18:07

Lê Thương - Tết Nguyên Đán

Tết Nguyên Đán là ngày lễ truyền thống lớn nhất trong năm của Việt Nam. Ngày Tết không những là ngày thiêng liêng của người Việt mà nó còn mang sắc thái văn hóa đặc thù của dân tộc ta. Trên bầu trời cao, những cánh én đã về, mùa Xuân đã trở lại với vạn vật. Những cành lá trơ trụi của mùa Đông đã chuyển mình với những mầm non, với lá xanh mơn mởn. Trong bốn mùa, Xuân là mùa của ngàn hoa tươi thắm, với những cành lộc non xanh tươi vì thế mùa Xuân được người đời ưa chuộng hơn cả.

6261 lượt đọc kể từ Mon, 16/01/2012 - 23:43

La Thành – Sự điêu tàn của văn hoá

Trong sơ đồ của tôi, thách thức lớn nhất, bao trùm nhất sẽ đối diện với chính quyền hậu cộng sản đầu tiên của nước Việt là sự điêu tàn của văn hoá. Mọi thách thức khác đều là thành phần, là hệ luỵ của thách thức này.

3107 lượt đọc kể từ Sun, 15/01/2012 - 11:12

Tô Văn Trường - Văn hóa cơ bản và phản biện xã hội

Phản biện xã hội không phản lại, không chống lại xã hội mà trái lại làm cho xã hội phát triển chất lượng, nhanh hơn, bền vững hơn. Phản biện không phải là mổ xẻ, chỉ trích mà là sự bổ sung nhằm "chuẩn mực hóa" các giá trị cuộc sống và xã hội, giúp nhau cùng phát triển.

1462 lượt đọc kể từ Fri, 16/12/2011 - 08:23

Nguyễn Tường Thụy - Chú đi biểu tình có được tiền không?

Lâu rồi, chả nhớ từ bao giờ, xã hội đã quen với cái gọi là “văn hóa phong bì”. Cán bộ cơ quan cấp trên cứ đi xuống các cơ sở là phải có phong bì. Công chức nhà nước đến nhà ai làm việc thì chủ nhà phải có phong bì, không có, nó cứ như thiêu thiếu một cái gì ấy. Cán bộ, công chức đã vậy, dân cũng được phát tiền khi đi họp như họp xóm, họp hội nào đó… Nạn phong bì đã tới mức trở thành đương nhiên, thành cơ chế. Ai không đưa phong bì còn bị những người dân chửi cho là cư xử không “đẹp”. Vì thế, người ta không tưởng tượng nổi chuyện không có tiền mà vẫn có người đi biểu tình.

2057 lượt đọc kể từ Wed, 07/12/2011 - 05:23

Nguyễn Quang Thạch - Thư mời tham gia Nhóm Hành Động Sách Hóa Nông Thôn

Tôi không muốn tiếp tục thấy: những đứa trẻ sinh ra bị khuyết tật về thể chất do mẹ chúng thiếu kiến thức, những đứa trẻ khuyết tật về mặt tâm hồn do chúng không được tiếp xúc với tri thức thực sự, những người phụ nữ bị lừa bán sang Trung Quốc do thiếu hiểu biết; những ông chồng chỉ biết ăn nhậu và đánh vợ; và sự vô cảm của công dân trong xã hội…. Bởi thế, tôi khao khát được mang những tri thức thực sự đến với những người đang cần có nó, tôi muốn tất cả người dân nông thôn CÓ SÁCH ĐỌC.

1613 lượt đọc kể từ Tue, 15/11/2011 - 16:43

Giáo sư Cao Huy Thuần - "Nhà nước mạnh khi biết cư xử với xã hội như người lớn"

Mạnh như nước Pháp mà cũng phải nói rõ: sản phẩm văn hóa không thể được xem như các sản phẩm tiêu thụ khác, phải được bảo vệ, phải có quy chế riêng, trước sự tấn công của các văn hóa mạnh hơn. Nước nào cũng phải bảo vệ văn hóa của mình, nếu không thì truyền thống mất hết, tổ tiên chết lại lần thứ hai. Càng mở cửa càng phải biết mình là gì, mình là ai.

1044 lượt đọc kể từ Tue, 25/10/2011 - 03:55

Thái Bá Tân - Người Việt xấu xí (Một truyện 'lề trái')

Tôi thấy cái ông Bá Dương kia hoàn toàn đúng khi ví nền văn hóa năm nghìn năm của nước ông là cái hũ tương. Còn của ta, bốn nghìn năm, nếu quả đúng bốn nghìn năm, thì là cái hũ nhỏ hơn một chút, thối hơn một chút, chứa một chút tương Trung Quốc, một chút cái gì đó của ta, của Tây, thành thứ hổ lốn mà suốt ngày hôm nay tôi cố tìm tên gọi mãi chưa được. Ta cứ tạm gọi là hũ mắm tôm, món đặc sản dân tộc.

3197 lượt đọc kể từ Wed, 12/10/2011 - 09:19

Chấm dứt một mô thức kinh tế và một văn hóa chính trị

Mô thức kinh tế này là sản phẩm của một văn hóa chính trị bệnh hoạn trong đó, tại các nước dân chủ, các cấp lãnh đạo cao nhất được bầu ra vì trẻ đẹp, giỏi truyền thông và biết tranh cử thay vì lý tưởng, kinh nghiệm, bản lĩnh và thành tích. Các cấp lãnh đạo như thế vừa không muốn vừa không thể áp đặt những cố gắng lớn, như thăng tiến dân chủ và nhân quyền, gia tăng áp lực lên các chế độ độc tài, cầm kiệm về mặt kinh tế. Họ chỉ có thể đưa ra và thực hiện những chính sách thực tiễn, nghĩa là dễ dãi và ngắn hạn, như kích thích tối đa tiêu thụ.

1599 lượt đọc kể từ Mon, 03/10/2011 - 19:42

Kiều Mai - Bàn về văn hóa xấu hổ và từ chức

Phải chăng “tự kiểm điểm”, “tự khiển trách” là đủ? Hay vì lâu nay quan chức Việt Nam vẫn có quan niệm gần như trở thành “chính thống” rằng chức vụ của một ai đó là do “nhân dân ủy thác” và do Đảng chịu trách nhiệm trước nhân dân bố trí, bổ nhiệm hoặc giới thiệu ra ứng cử… nên họ ninh ninh không chịu từ chức?

1672 lượt đọc kể từ Thu, 29/09/2011 - 22:00
Syndicate content

Suy ngẫm

Ai điều khiển được lịch sử, sẽ điều khiển tương lai; ai điều khiển hiện tại, sẽ điều khiển được lịch sử.

— George Orwell

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên368 khách truy cập.

Thành viên online

Admin, Biên tập viên

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!