văn hóa

WEGREEN: Shinto Nhật Bản và Đạo Mẫu Việt Nam

Có thể nói, tính thực dụng vốn có trong tín ngưỡng của người Việt, tính thực dụng rất hồn nhiên về một mong muốn được ấm no, phát tài ngày nay đã không còn nữa. Tâm hồn một bộ phận người Việt Nam đã bị lệch lạc méo mó đến mức khó tả, khi trong họ tự biến tướng đức tin dân gian của mình vào một đấng siêu nhiên thành đức tin vào những vật dụng vô tri, rồi đánh đổi tất cả để lấy bằng được nó. Hậu quả này, có lẽ ta lại phải đổ lỗi cho một nền giáo dục xiêu vẹo, sự vô minh đến vô cảm và vô ý thức của những người vẫn tự cho là sùng đạo nhưng thực chất lại đang chà đạp lên đạo.

1768 lượt đọc kể từ Wed, 10/04/2013 - 11:34

Vương Trí Nhàn - Hư hỏng lặn sâu vào trong cách nghĩ

Nếu không tìm cho ra những căn nguyên văn hoá đứng sau những hiện tượng tiêu cực đang là những ung nhọt nhức nhối trên cơ thể cả xã hội, thì cuộc đấu tranh ở đây sẽ chẳng khác là bao so với chuyện chặt đầu tên giặc Phạm Nhan ngày xưa: cứ đầu này bị chặt, đầu khác lại mọc.

1974 lượt đọc kể từ Tue, 26/03/2013 - 19:37

Tiểu Bối - Vì sao chúng ta nghèo? (1)

Có bao giờ các bạn đặt câu hỏi tại sao: ở cùng một xuất phát điểm thì nhiều nước có xuất phát điểm giống nhau nhưng sau một thời gian thì người ta bứt phá lên được còn nước mình lại rơi vào trạng thái tuy có phát triển nhưng không có sự bứt phá - hay vẫn cứ nghèo nàn lạc hậu hay không!?

3155 lượt đọc kể từ Wed, 20/03/2013 - 09:20

Giáp Văn Dương - Sự tùy tiện đã thành bản sắc?

Mười lăm phút sau, giữa khu ăn uống, con trai bạn tôi, khoảng 3 tuổi, thông báo muốn... “tè”. Vợ tôi cuống quýt giục bạn cho cháu đi vệ sinh và chỉ đường ra toilet. Nhưng bạn tôi khăng khăng bảo không cần vì đã chuẩn bị sẵn rồi. Rồi hai vợ chồng lục tối lấy chai nước La Vie đã uống hết cho cháu “tè” vào trước sự sửng sốt của bao người.

2600 lượt đọc kể từ Thu, 07/03/2013 - 08:18

Trần Huỳnh Duy Thức - Tâm Linh Lễ

“Mùa xuân có lễ Khai ấn, mùa thu có lễ hội Trần”. Nghe lời giới thiệu hấp dẫn của bè bạn, tôi háo hức lên đường về Thiên Trường dự lễ hội Khai ấn đầu xuân mang đầy nét văn hóa truyền thống dân tộc.

2340 lượt đọc kể từ Sat, 23/02/2013 - 16:45

Đào Tuấn - Những đồng tiền trần trên bàn tay Phật

Không biết thánh thần có nhận được “tiền lẻ” hay không, chỉ biết Phó Thống đốc NHNN Đào Minh Tú, hồi đầu năm “tiết lộ” rằng một ngôi chùa nổi tiếng Hà Nội sau Tết năm ngoái thu về 6 tỷ đồng tiền lẻ, nêm cứng vào thành bao tải, chất đầy trong kho và phải nhờ cả bộ máy ngân hàng Agribank chi nhánh Hoài Đức (Hà Nội) kiểm, đếm suốt mấy tuần mới xong.

2056 lượt đọc kể từ Sat, 23/02/2013 - 12:23

Nguyễn Xuân Diện - Đầu năm bàn về văn hóa tâm linh hiện đại của người Việt

Nước ta đang dấy lên chuyện tâm linh, nhưng toàn cổ xúy cho những lệch lạc. Đáng lẽ đền Trần là nơi giáo dục hào khí Đông A và tinh thần yêu nước thì thành ra nơi cổ xúy chuyện ấn triện, thăng tiến và lợi lộc, mua quan bán chức.

3752 lượt đọc kể từ Fri, 15/02/2013 - 20:25

F.K. - Nước ta chưa có văn hóa dân chủ

Theo tôi, ta nên định nghĩa "người Dân chủ" dựa trên một tiêu chí quan trọng nhất: biết sống dân chủ với mọi người. Hắn tôn trọng quyền Tự do của tha nhân cũng nhiều như quyền Tự do của chính hắn. Hắn day dứt không yên khi Tự do của mình, hoặc của người khác bị xâm hại. Hắn tự coi là nghĩa vụ, việc bảo vệ cái quyền vùng vẫy mà tạo hóa đã ban tặng cho mọi người, và cho từng con người nhỏ bé giữa nhân gian.

1763 lượt đọc kể từ Fri, 08/02/2013 - 18:20

Nguyễn Ngọc Già - Sài Gòn ghẻ lở này đâu phải của tui!

Các anh bảo con trai Sài Gòn không lưu manh cũng lính ngụy / Con gái Sài Gòn không tiểu thư khuê các, cũng đĩ điếm giang hồ / Các anh bảo Sài Gòn là trang sách “hư vô” / Văn hóa lai căng không cội nguồn dân tộc

5702 lượt đọc kể từ Mon, 04/02/2013 - 15:54

Nhị Linh - Hồ Thị Thu Hồng là một nhà báo giỏi

Vụ việc blogger Beo tức nhà báo Hồ Thị Thu Hồng đang có đầy đủ mầm mống cho một vụ ném đá tập thể ghê rợn, có thể là ghê rợn hơn cả trong lịch sử Internet tiếng Việt.

4694 lượt đọc kể từ Thu, 31/01/2013 - 15:18

Tưởng Năng Tiến - Công An Văn Hoá & Văn Hoá Công An

Phần thưởng của phe công an, tất nhiên, không nhỏ. Nhờ thế, tô bún riêu, điếu thuốc lá (thời bao cấp) không còn là nhu cầu thiết thân hàng ngày của họ nữa.

2609 lượt đọc kể từ Sun, 27/01/2013 - 09:55

Lý Lan - Im lặng = chết

Sự im lặng và sự cam chịu là xiềng xích vô hình đã trói buộc phụ nữ vào những giá trị mà nam giới đã đặt định cho họ và đặt họ ở vị trí thấp kém lệ thuộc. Báo The Hindu hôm kia đăng tin một phụ nữ làm việc cho một bác sĩ đã bị ông hiếp dâm nhiều lần trong suốt bốn năm, chị đã im lặng trong sợ hãi vì bị đe dọa và vì áp lực kinh tế. Cuộc xuống đường sau cái chết của cô gái bị hiếp dâm trên xe buýt đã khiến người phụ nữ này có một quyết định dũng cảm là tố cáo kẻ đã đày đọa mình lâu nay, tự giải phóng mình khỏi sự sợ hãi và nỗi ám ảnh ô nhục.

1878 lượt đọc kể từ Sun, 20/01/2013 - 23:27

Quyền Duy - Văn hóa từ chức

Từ chức được hiểu xin thôi không làm chức vụ hiện đang giữ. Như vậy, từ chức chỉ có thể xảy ra ở những người có chức, có quyền. Từ chức một cách tự nguyện, tự giác là thái độ trung thực với chính mình, biết xấu hổ khi làm điều trái với đạo lý, đi ngược lại nguyện vọng của cơ quan, tổ chức và cộng đồng, là biểu hiện của sự cao thượng, dũng cảm, tự trọng.

2085 lượt đọc kể từ Sun, 20/01/2013 - 08:05

Nguyễn Quang A - Văn hóa cảnh sát

Tôi đã có dịp lang thang cả chục ngàn km trên đất Mỹ và Canada trong nhiều ngày và chỉ một lần duy nhất nhìn thấy cảnh sát hỏi giấy tờ của một người lái xe. Không thấy bóng cảnh sát giao thông ở đâu cả, ở trong phố lẫn ở cạnh hay trên đường, nhưng theo những người địa phương cảnh sát sẽ rất nhanh chóng có mặt để giải quyết các vụ va chạm hay mất trật tự.

5210 lượt đọc kể từ Tue, 15/01/2013 - 07:45

Đặng Ngữ - Tầm nhìn và văn hoá

Câu hỏi vẫn là: tại sao chúng ta vẫn luôn loay hoay với những lựa chọn mang tính đối phó tình huống thực tế trong khi tình hình đòi hỏi phải cần làm một cái gì đó mang tính triệt để? Câu trả lời: văn hóa của chúng ta quá tồi. Văn hóa chính trị, văn hóa kinh tế, văn hóa giá dục...của chúng ta quá tồi. Xin đừng hiểu văn hóa theo nghĩa hẹp thông thường. Văn hóa, nếu được phép, xin hãy hiểu: văn hóa là toàn bộ những ý niệm và giá trị mà chúng ta đã được giáo dục để coi là đúng và do đó quyết định cách suy nghĩ, hành động và ứng xử của chúng ta.

2398 lượt đọc kể từ Thu, 20/12/2012 - 21:34

Alan Phan - Đàn cừu và bầy sói

Văn hóa từ chức hiện diện trong nhiều xã hội văn minh và nặng lòng tự trọng. Nhưng một con sói đúng nghĩa chỉ bước xuống khi không còn lựa chọn cho tương lai mình. Từ chức là hành động duy nhứt để cứu vãn chút hư danh còn sót lại. Trong những xã hội hoang dã hơn, hy vọng lãnh tụ sẽ tỉnh ngộ để nhường ngôi cho người tài giỏi hơn là một hiện tượng tự sướng dành riêng cho các trí thức tháp ngà ngây thơ và thích lý tưởng hóa thực tại. Những vị học giả này là những con cừu thông minh nhưng hèn kém và sợ sệt mọi đấu tranh có thể làm bẩn áo quần.

3999 lượt đọc kể từ Mon, 17/12/2012 - 23:35

Phạm Thị Hoài - Trường hợp “Bác Hồ”

Tôi không ngại nói quá khi khẳng định rằng trước và sau Hồ Chí Minh, khó tìm thấy một người Việt Nam nào trải qua nhiều tình huống xưng hô một cách tự nhiên và lịch lãm như ông. Trong toàn bộ lịch sử Việt Nam, chắc chắn ông là người đứng đầu nhà nước giữ kỉ lục về tiếp xúc với các tầng lớp và thành phần đủ mọi lứa tuổi trong xã hội. Chúng ta hãy điểm một số cách xưng hô của Hồ Chí Minh trong giao tiếp, trước khi “Bác Hồ” trở thành quy phạm xưng hô của người Việt.

5862 lượt đọc kể từ Fri, 07/12/2012 - 23:52

N. Đ. Hải Di - Nhục biển Đông quá đủ [*]

Con người bị ảnh hưởng bởi xã hội nhưng không thể vì thế mà đổ hết cho xã hội. Xã hội có thể thối nát, đạo đức xuống dốc, luật pháp không công bằng, nhưng nếu bạn có 1 hệ thống nguyên tắc và đạo đức và sống dựa theo đó, bạn vẫn có thể sống tốt. Có thể hệ thống giáo dục và truyền thông không dạy gì về lòng yêu nước, lịch sử Việt Nam, văn hóa Việt Nam... nhưng tất cả những điều đó, nếu muốn, bạn có thể tìm thấy trong sách, trên internet...

4899 lượt đọc kể từ Sat, 01/12/2012 - 05:48

Ly Thuy Nguyen - nước mắt mà là thứ còn lại duy nhất - thì đất nước chúng ta chẳng còn gì

Chú Quân này chú có biết không /
những đứa trẻ chú cười chê là một phần của thế hệ tiếp theo tôi đấy /
Là thế hệ sinh sau thời hậu chiến /
Nói ngôn ngữ khác rồi, văn hoá cũng khác ngày xưa /
Và họ - cũng như tôi – là nạn nhân của cái nền văn hoá tạp nham /
Ngẩng đầu nhìn quanh báo đài lăng xê những tuổi tên của những đất nước nào xa lạ /
Trước khi chú hỏi tại sao trẻ con khóc vì bọn nào lạ hoắc /
Sao chú không hỏi nền giáo dục nào khiến trẻ con phát điên /
Sao chú không hỏi xã hội thế nào người lớn đâm sau lưng nhau anh chị em giành nhau cái nhà cho bố mẹ ra ngoài đường ngủ /
Sao chú không hỏi truyền thông thế nào toàn du nhập những văn hoá ngoại lai báo chí thì một điều Ngọc Trinh gái ngoan Mai Phương Thuý lộ hàng Hoàng Thuỳ Linh băng sếch

3983 lượt đọc kể từ Fri, 30/11/2012 - 01:24

Thư của Fan Kpop gửi nhà thơ Đỗ Trung Quân

Tôi cũng chỉ nói 1 lần này thôi nhé! /
Không phải cứ Fan Hàn là nỗi nhục của Việt Nam /
Không phải cứ đam mê, là bị nói cuồng Hàn /
Là làm nhục quê hương, đất nước

5738 lượt đọc kể từ Fri, 30/11/2012 - 00:49

Đỗ Trung Quân - Hãy tiết kiệm thứ còn lại duy nhất

Nói thật /
Bọn tôi đàn ông cũng có khi rơi nước mắt /
Khi nhìn xác đồng bào, ôm trong tay đồng đội. /
Sắt đá vẫn nghẹn ngào. /
Nhưng các em ạ /
Chúng tôi không bao giờ rơi lệ /
Những chuyện tào lao /
Chúng tôi không mất thì giờ nửa đêm run rẩy,gào thét trước cổng sân bay để đón đứa lạ hươ lạ hoắc
đến bố mẹ ở nhà cũng chả biết đi đâu

10876 lượt đọc kể từ Wed, 28/11/2012 - 20:23

Nguyễn Đình Đăng - Lại chuyện "người" và "ta"

Theo tôi, cái “may mắn” lớn nhất của thần dân xứ Phù Tang có lẽ là nước Nhật đã thua trong Đại chiến thứ Hai. Về mặt tâm lý, thất bại đó khiến người Nhật cảm thấy nhục nhã, và quyết tâm đưa dân tộc mình vươn lên về mọi mặt để “rửa hận”. Thất bại đó cũng khiến dân tộc Nhật trở nên khiêm tốn, nhún nhường hơn trong giao tiếp vì có lẽ họ không có “chiến thắng oanh liệt” nào để họ có thể “vênh váo” với thế giới, và quá khứ thê thảm của Đệ Nhị Thế Chiến không để lại gì để họ có thể trở thành “ăn mày dĩ vãng” [1]. Về chính trị, thất bại đó khiến nước Nhật ngay sau chiến tranh “bị” đặt dưới sự kiểm soát cuả Hoa kỳ. Từ đó Nhật bản được Hoa kỳ giúp đỡ về mọi mặt và trở thành đồng minh chặt chẽ của Hoa kỳ. Bản Hiến pháp của Nhật sau Đại chiến thứ Hai là do người Mỹ viết năm 1946 [2]. Đó là một bản hiến pháp hết sức dân chủ. Người Nhật, từ ông thủ tướng (và gia đình, họ hàng ông ta) đến cậu học sinh tiểu học, tất cả đều rất tôn trọng pháp luật và thực hiện đúng Hiến pháp.

2835 lượt đọc kể từ Thu, 22/11/2012 - 11:25

Tùng Lâm - "Văn hóa từ chức" trên một nền tảng "không còn gì và chưa có gì"?

Rằng Thủ tướng đã có 51 năm theo đảng (năm nay ông 63) điều đó có nghĩa là năm 12 tuổi ông đã phải vào rừng làm giao liên hay nhiệm vụ gì đó thì ông lấy đâu ra điều kiện học tập và thừa hưởng nền giáo dục Nho học như ông Dương Trung Quốc? Suốt quá trình từ đó đến nay, ông cùng với đảng của ông luôn phải bận tâm chống lại biết bao nhiêu kẻ thù văn hóa tư tưởng; nào là phá bỏ nền văn hóa Phong kiến hủ bại, lỗi thời, nào là đập tan nền văn hóa nô dịch của Thực dân Đế quốc và đặc biệt là chống lại văn hóa "độc hại" của của bọn Tư bản giãy chết. Trong khi nền "văn hóa bản sắc đích thực" định hướng Xã hội chủ nghĩa thì chưa kịp ra đời vì chưa định hình xong "con người Xã hội chủ nghĩa". Nói tóm lại có thể định dạng văn hóa nước nhà hiện nay đang trong trạng thái: không còn gì và chưa có gì.

11751 lượt đọc kể từ Tue, 20/11/2012 - 07:05

Như Thổ - Từ chức… khó lắm!

Cứ xem gương bao nhiêu cán bộ khi đương chức, đương quyền thì nói chuyện “rời ghế” nhẹ như lông hồng và rất cao đạo, coi chức tước là phù vân, coi danh lợi là như gió thoảng… Nhưng khi sắp đến lúc phải về hưu thì họ vội vàng, cuống quýt “chạy” để ở lại. Họ xin xỏ, nằn nèo và lôi ra đủ mọi lý do để mong cấp trên giữ lại cho thêm thời gian. Nhiều thì vài ba năm, ít thì vài ba tháng… Và không ít người, khi rời ghế về nghỉ theo chế độ thì đã bị sốc nặng… Đấy, chuyện về nghỉ hưu mà còn không đơn giản như vậy, huống chi xin “từ chức”.

2031 lượt đọc kể từ Mon, 19/11/2012 - 22:20

Bà Đầu Đinh - Bất bình đẳng và đẳng cấp trong cách xưng hô của người Việt

Trong xã hội hiện đại với những yêu cầu về bình đẳng, dân chủ, thì những cách thức xưng hô có sự áp đặt mặc định (theo tuổi tác, theo quan hệ họ hàng…) bộc lộ những cản trở mỗi con người trong việc khẳng định quyền bình đẳng của mình. Nhiều người, theo thói quen, cảm thấy thoải mái với cách xưng hô với người lớn tuổi hơn mình là ông, bà cô, chú, bác, anh, chị…. Trong nhiều mối quan hệ, người nhiều tuổi hơn (nhưng nhiều khi lại không hơn người trẻ về bất cứ khía cạnh gì) lại lấy quyền nhiều tuổi hơn để áp đặt. Và người trẻ tuổi hơn, trong nhiều trường hợp, vì ngại, vì sợ mình mang tiếng vô lễ… mà phải chịu bị thiệt, hoặc bị áp đặt. Giả sử, cũng hoàn cảnh tương tự, nhưng với người ngang hàng, ngang tuổi, hoặc thậm chí ít tuổi hơn, thì vẫn người đó, chắc sẽ không chịu để bị thiệt, bị áp đặt. Trong trường hợp này, nếu trong cách xưng hô bình đẳng, không phân biệt tuổi tác, thì chuyện người lớn tuổi dùng quyền hơn tuổi để áp đặt là không thể xảy ra. Đây chính là thể hiện của sự thiếu bình đẳng, dân chủ do cách xưng hô đem lại.

4202 lượt đọc kể từ Mon, 29/10/2012 - 18:56
Syndicate content

Suy ngẫm

Nếu không có hiểu biết về quá khứ (nói cách khác, lịch sử bị bóp méo), con người không thể giải thích đầy đủ được hiện tại. Và khi không giải thích được hiện tại, con người không thể chuẩn bị cho tương lai. Do vậy, một dân tộc thiếu tri thức về quá khứ sẽ đánh mất tương lai của chính mình.

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên439 khách truy cập.

Thành viên online

Thuốc Lá, Cát Bụi

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!