cách mạng

Xích Tử - Sơ kết 100 năm câu chuyện về nhân dân Việt Nam

Khi chưa giành được quyền lực thì nhân dân là trên hết; khi đã nắm quyền và lợi và cần bảo vệ quyền lợi đó đến cùng thì nhân dân chẳng là gì cả, ngoài chức năng làm công cụ để cai trị, bóc lột, khủng bố và lừa phỉnh. 100 năm nhân dân như hòn bi lăn dài thảm bại để làm nên “chiến thắng”.

1979 lượt đọc kể từ Mon, 12/08/2013 - 17:14

Đồng Phụng Việt - Lạm bàn về “công” và “tội” với “cách mạng”

Sự khác biệt, mâu thuẫn trong cách đối xử với những người đóng góp cho “cách mạng” hình như nằm ở chỗ: Nếu tuân phục thì “cách mạng” sẽ cho hưởng công đã có. Thậm chí còn cho… chuyển nhượng, cho… thừa kế. Kể cả khi đương sự hoặc kẻ nhận chuyển nhượng, nhận thừa kế phạm những tội phi luân, bại lý.

2237 lượt đọc kể từ Wed, 07/08/2013 - 13:32

Đánh giá về "Mùa xuân Ả-rập"

Tại Trung Đông, sự thất bại của cánh tả chống chủ nghĩa đế quốc là rất lớn, nhưng thật đáng buồn điều đó đã được báo trước. Phe cánh tả đang vận động xung quanh Hezbollah và Xyri. Họ ưu tiên chống chủ nghĩa đế quốc về dân chủ, thỏa hiệp với chế độ của Tổng thống Bashar al- Assad. Họ không còn là một động lực của cuộc cách mạng. Tuy nhiên, Ai Cập và Tuynidi có những phong trào xã hội mạnh mẽ. Đã xuất hiện trở lại phong trào dân chủ và xã hội chủ nghĩa cánh tả, bên cạnh Tổng Liên đoàn lao động Tuynidi (UGTT) và phong trào néonassériens (những người theo chủ nghĩa Nasser mới – TTXVN) ở Ai Cập. Phe cánh tả dân chủ này không thỏa hiệp với các chế độ độc tài.

1677 lượt đọc kể từ Wed, 24/07/2013 - 12:49

Đỗ Thúy Hường - Tháng 7, nhân kỷ niệm cách mạng tư sản Pháp

Chế độ tư bản vẫn còn sức sống mạnh mẽ. Điều quan trọng là nhờ chính những giá trị mà nó mang lại, nó tự hoàn thiện ngày càng cao. Nó là thượng tầng của nền văn minh công nghiệp, làm gương cho những nước nông nghiệp mà người lao động ở đó vẫn còn… tay “nắm chắc” cái cày, chân “vững vàng” bám theo đít con trâu, miệng không ngớt hô “tiến thẳng”...

1294 lượt đọc kể từ Tue, 09/07/2013 - 19:36

Francis Fukuyama - Cuộc Cách Mạng của Giai Cấp Trung Lưu

Do vậy, những người biểu tình trẻ tuổi ở Tunis hoặc quảng trường Tahrir ở Cairo, dù đã khiến cho các nền độc tài của họ sụp đổ, đã thất bại trong việc thành lập các đảng phái chính trị có khả năng tranh cử trong các cuộc bầu cử trên toàn quốc. Đặc biệt là các sinh viên không biết làm cách nào để tiếp cận được với giới nông dân và giai cấp lao động để tạo ra một liên minh chính trị rộng rãi. Ngược lại, các đảng phái Hồi giáo – Ennahda ở Tuynidi và Anh em Hồi giáo ở Ai Cập – có một nền tảng xã hội trong tầng lớp dân chúng nông thôn. Trải qua nhiều năm đàn áp chính trị, họ đã thành thạo trong việc thu nạp các tín đồ ít học. Kết quả là họ giành chiến thắng trong cuộc bầu cử đầu tiên sau sự sụp đổ của các chế độ độc tài.

912 lượt đọc kể từ Fri, 05/07/2013 - 16:16

Tưởng Năng Tiến - Một Tấm Gương Sáng Cho Thế Hệ Sau

Sau khi “cách mạng” thành công, ông Hồ Chí Minh trở thành chủ tịch nước thì bà Hoàng Thị Minh Hồ lại lâm vào cảnh… mất nhà. Đó là nửa phần sự thực còn lại của câu chuyện mà nhà báo Hoàng Thùy đã không kể kết, hay nói một cách không mấy lịch sự là ông ấy “nhất định dấu biến đi cứ y như là mèo dấu cứt” vậy.

3176 lượt đọc kể từ Fri, 05/07/2013 - 10:24

James Traub - Sự chuyên chế của đa số

Các quốc gia may mắn có được một Nelson Mandela hay George Washington nhận được một bài học lâu dài trong cách sử dụng quyền lực dân chủ. Còn khi nào các nền dân chủ nổi lên từ một loạt các cuộc thương lượng giữa phe cải cách và phe thống trị, như ở Đông Âu sau sự sụp đổ của bức tường Berlin, tất cả mọi người đều có cơ hội để học hỏi nghệ thuật của sự thỏa hiệp. Nhưng khi quyền lực bị thâu tóm bằng cách mạng, như ở Ai Cập và những nơi khác trong thế giới Ả Rập, có một quy tắc mà ai cũng biết, đó là kẻ chiến thắng sẽ vơ cả. Bởi vậy, làm thế nào để các nhà lãnh đạo học cách đại diện cho cả một dân tộc thay vì chỉ cho bè phái của những người đã bỏ phiếu cho họ?

1041 lượt đọc kể từ Fri, 28/06/2013 - 19:20

Hà Hiển - Con dao hai lưỡi

Có thể nói thông tin có định hướng tại Romania thời đó đã làm cho nhà độc tài không thể đánh giá đúng tình hình và là nguyên nhân cực kỳ quan trọng dẫn đến sự sụp đổ chế độ và cái chết bi thảm của vợ chồng ông.

2222 lượt đọc kể từ Wed, 19/06/2013 - 08:34

Michael Lüders - Những Ngày Thịnh Nộ - Chương 10

Từ hơn mười năm nay, những thay đổi lớn trong xã hội Ai cập bao giờ cũng được phản ánh trong giới Huynh Đệ Hồi giáo. Khả năng, rằng sau cuộc Cách mạng họ sẽ tan rã ra thành nhiều đảng phái hay nhóm, là lớn. Giới già hẳn sẽ không có một tương lai chính trị. Những người cải cách, ngay khi họ cũng không phải là một phong trào đồng nhất, cũng như giới đối lập phi tôn giáo, yêu cầu tự do hóa nền kinh tế và một nền kinh tế thị trường rời bỏ kinh tế bổng lộc và kinh tế bảo trợ móc ngoặc được nhà nước hỗ trợ, như chúng được giới quân đội và tầng lớp thượng lưu truyền thống tiến hành.

886 lượt đọc kể từ Thu, 25/04/2013 - 05:41

Michael Lüders - Những Ngày Thịnh Nộ - Chương 9

Jemen, một đất nước mà người dân của nó trước đây một thế hệ vẫn còn sống trong thời Trung cổ, trên thực tế là đã phá sản. Chính phủ Salih cũng bị dồn đến chân tường tương ứng. Họ thiếu tiền để tiếp tục nắm được sự trung thành. Chính phủ trung ương Jemen lúc nào cũng đã yếu, nhưng ít khi nào yếu như hiện tại. Uy quyền của họ hầu như không vượt quá được thủ đô. Đất nước đang sắp sử phân rã ra thành những lãnh đạo của các trưởng bộ tộc, trở thành một Somalia thứ nhì – ai là tổng thống hay lập chính phủ đều cũng thế.

811 lượt đọc kể từ Wed, 24/04/2013 - 15:41

Michael Lüders - Những Ngày Thịnh Nộ - Chương 8

Không còn ai quan tâm thật sự đến viễn tưởng của một “xã hội công bằng” của Ghaddafi, đến những người theo ông ấy cũng không. Các “Ủy ban Thanh trừng”, được đặc biệt thành lập để tuyên án tử hình và cho hành quyết những kẻ gangster quá táo tợn, không thay đổi được gì trong việc “Jamahiriya” mất đi diện mạo và tính chính danh một cách nhanh chóng trong quần chúng. Chế độ cảm thấy bất an cho tới đâu, nó cố gắng một cách tuyệt vọng cho tới đâu để giữ được một phần còn lại của tính đáng tin cậy, không mẩu chuyện nào có thể minh họa cho điều đấy một cách dễ hiểu như vụ máu dự trữ nhiễm HIV. Năm 1997 và 1998, trong thời cấm vận, hơn 400 trẻ em trong một bệnh viện nhi đồng ở Bengasi đã nhiễm HIV, 43 em đã chết. Vụ này làm chấn động giới công chúng Libyia và đã trở thành một dịp may để tuyên truyền cho chế độ. Ghaddafi đổ lỗi cho mật vụ Mỹ và Israel CIA và Mossad đã bày mưu. Năm nữ y tá Bulgaria và một bác sỹ Palestina bị buộc tội đã cố tình truyền máu nhiễm HIV sang cho các em. Sau những vụ xử án kéo dài nhiều năm, họ bị tuyên án tử hình năm 2007, nhưng được trả tự do và bị trục xuất sau khi các món tiền “bồi thường” hàng triệu bạc được chi trả.

832 lượt đọc kể từ Wed, 17/04/2013 - 21:41

Michael Lüders - Những Ngày Thịnh Nộ - Chương 6

Bây giờ sẽ tiếp tục ra sao? Thế mạnh to lớn của cuộc Cách mạng Ai Cập cũng như của cuộc Cách mạng Tunesia, tức là tính tự phát của nó, cũng đồng thời là điểm yếu to lớn của nó. Trong cả hai đất nước đều không có một Václav Havel, không có một Lech Walesa. Không có một nhân vật lãnh tụ đáng tin cậy có được sự ủng hộ rộng khắp – như trong trường hợp của Ba Lan là qua nhà thờ Công giáo và phong trào công đoàn Solidarnosc.

717 lượt đọc kể từ Sun, 14/04/2013 - 02:41

Michael Lüders - Những Ngày Thịnh Nộ - Chương 5

Cuộc Cách mạng Ả Rập đã được định dạng một cách sai lầm. Nó không phù hợp với cái “đĩa cứng tâm lý” đang thống trị, không tương ứng với những cảm nhận và những điều được tin chắc của đa số. Làm sao mà có thể được, khi hàng triệu những người theo đạo Hồi, những người mà theo luận điểm của Thilo Sarrazin là bị hỏng hệ gene, bước xuống đường và chỉ trong vòng vài tuần là đã lật đổ được những chế độ độc tài có từ nhiều thập niên nay mà, ở Tunesia và Ai Cập, không phải bắn đến một phát súng, không cần đến những chiến binh thần thánh, không cần đến những chiềc mũ của sự căm thù? Làm sao có thể được, khi những người phụ nữ trùm kín người chỉ còn nhìn thấy mắt lại đứng trước máy camera yêu cầu có dân chủ và tự do bằng tiếng Anh thông thạo? Làm sao có thể được, khi đám đông người đần độn đấy, say mê một tôn giáo thời Trung cổ, muốn thống trị thế giới, lại có khả năng đoàn kết, viết nên lịch sử?

808 lượt đọc kể từ Sat, 13/04/2013 - 14:41

Xích Tử - Chủ nghĩa xã hội và thơ Trạng Quỳnh

Trong sự suy sụp vào chính mình, vào bên trong như kiểu lỗ đen như vậy, vai trò, uy tín của đảng trong lòng nhân dân đã cạn kiệt. Đã đến lúc nhân dân xem đảng như một thứ của nợ, một loại ký sinh, đã quá date và không còn lợi ích, tác dụng tích cực gì với đất nước. Đảng không dám trưng cầu ý kiến của dân về điều ấy (và có thể mở rộng bằng trưng cầu thái độ nhân dân với 3 phương án lựa chọn: yêu/sợ/ghét đảng) và cố tạo ra 44 + n triệu ý kiến, trong đó tuyệt đại đa số đồng ý với bản dự thảo Hiến pháp do đảng viết ra và rồi một bản Hiến pháp vũ như cẩn cũng sẽ ra đời. Nhưng phỏng có ích gì vì đó vẫn tiếp tục nâng cấp sự giả dối. Mà nâng cấp như vậy chỉ càng tự phủ nhận tính chính danh của mình, đẩy mình rời xa nhân dân, đối lập với nhân dân. Hậu quả là sau đó đảng chỉ còn là hiện thân của cái dối, cái ác, chỉ tồn tại và thực hiện hoạt động lãnh đạo của mình bằng giả dối được bảo vệ bằng những công cụ bạo lực đã trở nên quá mạnh, bị sử dụng sai chức năng, sứ mệnh trong đối nội.

2787 lượt đọc kể từ Wed, 10/04/2013 - 08:11

Nguyễn Ái Quốc và Phan Châu Trinh thời gian ở Pháp

Tấm gương Nhật Bản còn đó để làm hậu thuẫn cho yêu cầu của chúng ta... Tại sao họ có thể đạt tới trình độ hùng cường đó để đặt nước Nhật ngang hàng với những cường quốc lớn nhất ở châu Âu? Thật là đơn giản, vì những người cầm đầu nước họ đã làm những việc mà họ cho là có ích lợi để đẩ họ đi tới một cách tích cực trên bước đường tiến bộ. Và biện pháp họ dùng chủ yếu là phát triển nền giáo dục của dân chúng và khai hóa xã hội bằng tự do báo chí.

2855 lượt đọc kể từ Thu, 28/03/2013 - 01:36

Michael Lüders - Những Ngày Thịnh Nộ - Chương 7

Không còn ai quan tâm thật sự đến viễn tưởng của một “xã hội công bằng” của Ghaddafi, đến những người theo ông ấy cũng không. Các “Ủy ban Thanh trừng”, được đặc biệt thành lập để tuyên án tử hình và cho hành quyết những kẻ gangster quá táo tợn, không thay đổi được gì trong việc “Jamahiriya” mất đi diện mạo và tính chính danh một cách nhanh chóng trong quần chúng. Chế độ cảm thấy bất an cho tới đâu, nó cố gắng một cách tuyệt vọng cho tới đâu để giữ được một phần còn lại của tính đáng tin cậy, không mẩu chuyện nào có thể minh họa cho điều đấy một cách dễ hiểu như vụ máu dự trữ nhiễm HIV. Năm 1997 và 1998, trong thời cấm vận, hơn 400 trẻ em trong một bệnh viện nhi đồng ở Bengasi đã nhiễm HIV, 43 em đã chết. Vụ này làm chấn động giới công chúng Libyia và đã trở thành một dịp may để tuyên truyền cho chế độ. Ghaddafi đổ lỗi cho mật vụ Mỹ và Israel CIA và Mossad đã bày mưu. Năm nữ y tá Bulgaria và một bác sỹ Palestina bị buộc tội đã cố tình truyền máu nhiễm HIV sang cho các em. Sau những vụ xử án kéo dài nhiều năm, họ bị tuyên án tử hình năm 2007, nhưng được trả tự do và bị trục xuất sau khi các món tiền “bồi thường” hàng triệu bạc được chi trả.

364 lượt đọc kể từ Thu, 14/03/2013 - 20:41

Michael Lüders - Những Ngày Thịnh Nộ - Chương 4

Khu vực tài chính Tunesia bị hoành hành bởi… tham nhũng và quản lý sai lầm … Để có thể vay được tiền, quen biết cá nhân quan trọng hơn là một kế hoạch kinh doanh có thể tin cậy được… 19% của các khoản tiền cho vay không được hoàn trả… Thông thường, đấy là những doanh nhân khá giả của Tunisia, những người lợi dụng những mối quen biết tốt đẹp của họ với chính quyền để tránh không phải trả nợ…

326 lượt đọc kể từ Sat, 09/03/2013 - 07:41

Cao Huy Thuần - Hiến pháp là gì ?

Vậy thì dân chúng Việt Nam chờ đợi cái tinh thần gì được luật hóa trong hiến pháp? Một tinh thần phù hợp với giai đoạn hòa bình của đất nước, sau nhiều năm chiến tranh đòi hỏi con người phải hy sinh nhiều thứ, kể cả thứ quý nhất trong đời là tự do. Chiến tranh là tình trạng bất thường, hòa bình là chấm dứt tình trạng bất thường, là phải trả lại cho con người cái khao khát bức thiết nhất của con người ở muôn thuở và muôn nơi, là phải trả lại cho con người Việt Nam cái giá đã mua bằng máu, là phải thực hiện lời cam kết chói lọi trong Tuyên ngôn độc lập vinh quang: ai cũng biết, đó là "quyền tự do". "Không có gì quý hơn độc lập, tự do": đó là tinh thần mà người dân chờ đợi luật hóa trong hiến pháp, một hiến pháp hoàn toàn mới, phù hợp với giai đoạn mới, giai đoạn hòa bình.

1696 lượt đọc kể từ Wed, 06/03/2013 - 22:08

Victor Sybestyen - Làm thế nào để giết một đồng chí? Phần 2: Xử Ceausescu

Mới ba ngày trước, Nicolae và Elena Ceausescu còn là cặp vợ chồng được khiếp sợ nhất và căm ghét nhất nước. Họ có quyền sinh sát với hơn 23 triệu dân Rumani. Họ điều hành một đất nước công an trị tàn bạo nhất Châu Âu. Truyền hình và báo chí trong nước hàng ngày đều phải ca tụng họ như những á thần thực sự.

1896 lượt đọc kể từ Wed, 06/03/2013 - 20:01

Victor Sybestyen - Làm thế nào để giết một đồng chí? Phần I: Cách mạng Rumani, 1989

Cách mạng hạ bệ cộng sản có thể Nhung như ở Tiệp Khắc, nhưng cũng có thể nhầy nhụa máu, nhất là máu lãnh tụ, như ở Rumani. Màu của cách mạng dường như tùy vào ‘thái độ lâm chung’ của người cộng sản vào giờ chót: lui thì sống, chống thì chết, bằng súng của mình.

1297 lượt đọc kể từ Tue, 05/03/2013 - 22:15

Michael Lüders - Những Ngày Thịnh Nộ - Chương 1

Không ai thấy trước cuộc Cách mạng Ả Rập sẽ đến. Thế nhưng nó đã xảy ra, một sức mạnh thiên nhiên, lật đổ các chế độ và gây ra những cuộc phản cách mạng. Thế giới Ả Rập trải qua một cuộc biến đổi đánh dấu một kỷ nguyên mới giống như Đông Âu từ năm 1989. Nhưng khác với trường hợp của Bức tường Berlin, cuộc nổi dậy Ả Rập khơi dậy nhiều hoài nghi. Cũng vì nó làm lung lay những điều mà người ta đã từng tin chắc vào đấy. Người Hồi giáo yêu cầu dân chủ ư? Chứ không phải một quốc gia thần quyền? Lật đổ Mubarak, một pharaoh, mà không cần phải bắn một phát súng? Nổi dậy chống Ghaddafi, và khối NATO còn giúp đỡ họ trong lúc đấy? Những điều đấy dẫn đi đến đâu?

1406 lượt đọc kể từ Tue, 05/03/2013 - 01:41

Michael Lüders - Những Ngày Thịnh Nộ

Không ai thấy trước cuộc Cách mạng Ả Rập sẽ đến. Thế nhưng nó đã xảy ra, một sức mạnh thiên nhiên, lật đổ các chế độ và gây ra những cuộc phản cách mạng. Thế giới Ả Rập trải qua một cuộc biến đổi đánh dấu một kỷ nguyên mới giống như Đông Âu từ năm 1989. Nhưng khác với trường hợp của Bức tường Berlin, cuộc nổi dậy Ả Rập khơi dậy nhiều hoài nghi. Cũng vì nó làm lung lay những điều mà người ta đã từng tin chắc vào đấy. Người Hồi giáo yêu cầu dân chủ ư? Chứ không phải một quốc gia thần quyền? Lật đổ Mubarak, một pharaoh, mà không cần phải bắn một phát súng? Nổi dậy chống Ghaddafi, và khối NATO còn giúp đỡ họ trong lúc đấy? Những điều đấy dẫn đi đến đâu?

1590 lượt đọc kể từ Mon, 04/03/2013 - 22:41

Tấn Hà - Bất tuân - Điểm khởi đầu của mọi cuộc cách mạng mềm!

Gần đây ở Việt Nam có việc 72 nhân sĩ trí thức trong nước ra kiến nghị góp ý sửa đổi hiến pháp, đến nay đã có hơn 5 ngàn chữ ký hưởng ứng. Đây là hành động bất tuân, tại sao lại nói như vậy? Nếu tuân phục theo mong muốn của nhà cầm quyền CSVN thì mọi kiến nghị sửa đổi hiến pháp phải theo hướng dẫn của quốc hội, tức là chỉ được góp ý những điều khoản mà chính quyền đưa ra. Nhưng nhóm 72 nhân sĩ đã "làm quá" tức là đòi sửa đổi cả những điều khoản "không trong danh mục" như Điều 4 chẳng hạn...

1830 lượt đọc kể từ Wed, 27/02/2013 - 13:31

QuảnTrị21 – Cù Huy Hà Vũ, Ải Vị Vị và Alexis de Tocqueville

Cuốn “Chế Độ Cũ và Cuộc Cách Mạng” có nói, bài học lịch sử của các cuộc cách mạng bạo động cho thấy, nó không xảy ra khi xã hội hoặc con người sống trong hoàn cảnh nghèo đói. Nó xảy ra khi hố sâu ngăn cách giữa các tầng lớp xã hội và sự giàu nghèo trỏ nên quá lớn. Cũng dễ hiểu, người cùng khổ và dân oan sẽ đổi ngọn lửa nóng giận của họ thành chiến tranh, như gia đình họ Đoàn và người dân Dương Nội. Một số học giả và giới lãnh đạo cao cấp Đảng CS nhìn nhận rằng hoàn cảnh trước cuộc cách mạng nước Pháp rất giống hoàn cảnh của Đảng CS Việt Nam và Trung Hoa bây giờ.

1888 lượt đọc kể từ Tue, 12/02/2013 - 20:34

Lãng - 3X vs Bá Thanh, người nông dân cần phải làm gì?

Hệ thống cai trị đáng sợ nhất là khi nó là một khối thống nhất, với các công cụ quyền lực về pháp lý, quân đội và công an, nó có thể ngự trị vững chắc và đồng lòng bóp cổ dân đen mà ít phải tính tới chuyện trả giá. Dân đen trong trường hợp đó ít có tiếng nói và thường không được đếm xỉa tới trong các chính sách lớn. Điều này đã từng diễn ra. Ngược lại, khi có nội đấu, các bên đấu đá đều sẽ tìm cách lôi kéo nhân dân để tạo thanh thế, tạo dư luận và tính chính danh. Trong mọi trường hợp, ý kiến người dân sẽ được tôn trọng hơn.

5654 lượt đọc kể từ Tue, 22/01/2013 - 19:16
Syndicate content

Suy ngẫm

Mọi sinh vật khi ra đời đều phải được giáo dục. Con mèo muốn bắt được chuột phải có mẹ hướng dẫn. Con gà muốn bới được thóc phải có mẹ tập nghề.

— Thiện Đạo

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 1 thành viên373 khách truy cập.

Thành viên online

Admin

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!