cách mạng

  • Bởi Admin
    565 lượt đọc
    03/09/2015
    3 phản hồi

    Trẻ em nào được phong danh hiệu “Dũng Sĩ Diệt Mỹ” sẽ được đưa ra Bắc gặp thằng Hồ. Muốn có danh hiệu đó cần diệt Mỹ thật nhiều đồng nghĩa vô số trẻ em cũng bị chết thật nhiều. Chúng mầy giỏi ở chỗ tạo lên được hình ảnh thằng bác như "thánh" từ lúc còn sống, chứ thiệt chả hiểu gặp mặt thằng bác được cái vẹo gì. Thời chiến luôn thời bình. Người lớn chỉ cần yêu thương, săn sóc, bảo vệ trẻ em được an toàn bằng hết khả năng có được. Quân khốn nạn lấy ngoại xâm làm cái cớ, coi trẻ em như phương tiện đạt mục đích. Chúng mầy không phải là người khi ra sức chiêu dụ nhiều trẻ em trên cả hai miền Nam - Bắc, lao vào con đường chết để phục vụ cho đảng CSVN bằng mỹ từ đẹp đẽ "cứu quốc". Cứu cứu con cặc chứ cứu.

    Bởi Admin
    25.588 lượt đọc
    01/09/2015
    8 phản hồi

    Không phải là chiến thắng thần thánh thì là gì? Này nhé, giặc Pháp đã chạy, mang theo xích xiềng thực dân của nó; giặc Nhật đã cùng phe Trục đầu hàng phe Đồng Minh, tự huỷ gông cùm phát-xít của nó; và nhà vua cuối cùng của triều Nguyễn đã thoái vị, tức không còn trở ngại nào đáng kể, thì cách mạng ta còn chờ gì mà chẳng tiếm ngôi?

    Bởi Admin
    909 lượt đọc
    01/09/2015
    1 phản hồi

    Nói về mặt chính trị, Tuyên ngôn Độc lập do Hồ Chí Minh đọc trước đám đông ở Hà Nội vào ngày 2/9/1945 là một trong những văn bản quan trọng nhất trong lịch sử Việt Nam hiện đại. Đối với nhiều người thì nó biểu trưng cho hồi cáo chung của sự cai trị ngoại quốc, mặc dù chuyện này còn cần đến chín năm thử thách bằng máu lửa. Chắc chắn nó đánh dấu việc thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà (VNDCCH), tiền thân của hệ thống nhà nước ngày nay, mặc dù ông Hồ đã cẩn trọng gọi tên chính quyền của mình là lâm thời, đợi tổng tuyển cử cả nước và ban hành hiến pháp.

    Bởi Khách
    1.736 lượt đọc
    29/08/2015
    3 phản hồi

    À vì tôi thấy sự thật ngày càng rõ ràng, cái háo hức của tôi là háo hức nhận ra sự thật. Tôi ngày càng nhận ra sai lầm của mình bấy lâu, khi chống phá, xuyên tạc uy tín của ĐCSVN.

    Bởi Admin
    752 lượt đọc
    29/08/2015
    2 phản hồi

    Câu chuyện cách mạng “có tổ chức bài bản”, nói theo tuyên truyền trong suốt 70 năm của đảng, thực chất chỉ bắt đầu là: “Cuộc mít tinh của Chính phủ Trần Trọng Kim đã nhanh chóng biến thành biểu tình, tuần hành của quần chúng cách mạng. Hội nghị của Thành ủy và Ủy ban Quân sự cách mạng mở rộng được triệu tập ngay sau đó quyết định khởi nghĩa vào ngày 19/8.”

    Bởi Admin
    946 lượt đọc
    27/08/2015
    1 phản hồi

    Việt Nam cuối cùng đã được độc lập và thống nhất, nhưng ở trong tình trạng chẳng tốt hơn Liên Xô, Bắc Triều Tiên hay Cuba và gần như tất cả mọi người biết điều đó, kể cả nhiều lãnh đạo cộng sản. Vào giữa thập niên 1980, một cuộc đấu đá đã nổ ra giữa một bên muốn tiếp tục với hệ thống cũ và một bên đã được hưởng lợi từ những cải cách nhỏ kiểu TBCN thầm lặng thực hiện vào năm 1979 và muốn mở rộng ra thêm. Người miền Nam ồn ào đòi trở lại với hệ thống trước cộng sản mà từ kinh nghiệm cá nhân họ đã biết có hiệu quả hơn nhiều. Sự thành công về kinh tế tương đối của các nước Đông Nam Á khác, đặc biệt là Thái Lan, là hiển nhiên ngay đối với cả những người theo giáo điều.

    Bởi Admin
    1.375 lượt đọc
    26/08/2015
    0 phản hồi

    Hay như Điều thứ 32, là điều quy định về người dân tham gia phúc quyết các vấn đề liên quan tới vận mệnh quốc gia, quyền này đã không còn xuất hiện trong các văn bản Hiến pháp tuyên bố là kế thừa 1959, 1992, 2013: ”Những việc quan hệ đến vận mệnh quốc gia sẽ đưa ra nhân dân phúc quyết, nếu hai phần ba tổng số nghị viên đồng ý. Cách thức phúc quyết sẽ do luật định”…

    Bởi Admin
    861 lượt đọc
    20/08/2015
    4 phản hồi

    Cuộc Cách mạng tháng 8 năm 1945 ở Việt Nam đã đập tan và xóa bỏ một chính quyền thực dân phong kiến, một xã hội nô lệ, mất nước, đói nghèo nhục nhã – nhưng lại xây nên một xã hội chưa tốt đẹp, nhiều tệ nạn, một chính quyền phản dân chủ, chuyên chế của một chế độ độc đảng và toàn trị, nhiều thói xấu giống và tệ hại hơn trong chế độ cũ

    Bởi Admin
    1.290 lượt đọc
    17/08/2015
    1 phản hồi

    Cứ theo sử chính thống và bộ máy tuyên truyền của chế độ này thì những cuộc khởi nghĩa của người nông dân vùng lên chống lại nhà nước phong kiến (như Nguyễn Hữu Cầu, Lía, Hoàng Công Chất, Lê Duy Mật...) đều được coi là phong trào phản kháng tích cực, thể hiện nguyện vọng chính đáng của nhân dân, góp phần làm lung lay chế độ cai trị tàn bạo, đáng được sử sách ca ngợi.

    Bởi Admin
    1.988 lượt đọc
    16/08/2015
    1 phản hồi

    Chính vì vậy mà nhu cầu kéo lá nho dĩ vãng ra che đậy chỗ hiểm yếu lại càng bức thiết hơn bao giờ hết. Họ tích cực dựng thêm tượng đài, nâng thêm các cố lãnh tụ lên hàng thần thánh, và nhất là kỷ niệm những ngày lễ của Đảng ngày càng lớn. Hiện tượng "ăn mày dĩ vãng" mà ông Hà Sĩ Phu đặt tên nay đã trở thành một ngành công nghiệp quốc doanh.

    Bởi deholy
    1.967 lượt đọc
    15/08/2015
    3 phản hồi
    Cách mạng hay con đường phản cách mạng

    Theo tự điển, cách mạng là hành vi thay đổi những cái cũ bằng cái mới tốt đẹp hơn. Ngược lại, hàng vi tái dựng lại cái cũ là « phản cách mạng ».

    Bởi Tình Việt
    2.762 lượt đọc
    04/08/2015
    2 phản hồi

    Mong rằng cả một đội ngũ đông đảo các nhà kinh doanh vừa và nhỏ, trong và ngoài nưóc, trẻ trung, năng động, mê cải tạo xã hội hơn mê kinh doanh, lợi nhuận sẽ tham gia đội ngũ của giai cấp trung lưu, giác ngộ về vai trò lịch sử không ai thay thế được của mình, tăng lực đáng kể về tinh thần vật chất cho cuộc đấu tranh lịch sử Thoát Trung, Thoát Cộng vẻ vang hiện nay, ngay trong dịp Đại hội Đảng CS lần thứ XII này.

    Bởi Gió Nghịch Mùa
    1.412 lượt đọc
    24/06/2015
    0 phản hồi

    Báo chí Việt Nam đang rộ lên chuyện một bộ phim truyền hình của Ấn Độ kéo dài đến gần 2000 tập. Các ý kiến được dẫn lời về bộ phim, cái thì khen tài làm phim dài hơi, cái thì chê bai mọi chuyện cứ kéo lê thê một cách không cần thiết và buồn chán.

    Bởi Admin
    771 lượt đọc
    24/06/2015
    1 phản hồi

    Tôi nhắc lại một cách nghiêm túc rằng, đây là “báo chí cách mạng Việt Nam!” “Báo chí cách mạng” vì thực chất nó là phương tiện tuyên truyền của một nhà nước độc tài, toàn trị Cộng Sản. Tại Việt Nam hoạt động báo chí không phải là một hoạt động dân sự, không phải là tấm gương phản chiếu hiện thực và lành mạnh hóa xã hội.

    Bởi Admin
    442 lượt đọc
    24/06/2015
    1 phản hồi

    Với đội quân báo chí 2 sư đoàn, gần 20 ngàn nhà báo được đào tạo bài bản; có nghĩa là, trước khi trở thành nhà báo, các sinh viên ban báo chí hẳn đã được học hành và thực tập nhuần nhuyễn từ những cách viết báo căn bản cho đến cách viết một đề tài trong giới hạn số chữ nào đó, cách khai thác một bản tin theo nhiều hướng khác nhau ở những lớp cao hơn, v.v.... Với quá trình được học tập và đào tạo như vậy, cộng thêm thời gian chập chững thực tập, trình độ và nghiệp vụ (nói chung) của nhà báo VN dù không khá hay giỏi đi nữa, thì cũng không thể nào kém cỏi. Như vậy, sự bết bát của “báo chí cách mạng” ắt là phải do nguyên nhân khác đưa đến. Từ câu hỏi này, cần phải tìm hiểu mục tiêu và chức năng của báo chí cách mạng là gì? Được thực hiện ra sao, để dẫn đến hậu quả ngày hôm nay.

    Bởi Admin
    759 lượt đọc
    20/06/2015
    2 phản hồi

    Báo chí VN rất thích nói về những Seymour Hersh với những bài báo phanh phui làm xấu mặt chính quyền nhưng làng báo "cách mạng VN" chưa bao giờ có một Seymour Hersh dám "làm xấu mặt chính quyền" hay một New York Times dám bung ra một hồ sơ tương tự "Hồ sơ Lầu năm góc". Những uyển ngữ kiểu "nhà báo là người xung kích trên mặt trận thông tin" chỉ là một khẩu hiệu thuần túy như một thứ hô hào rỗng tuếch.

    Bởi Sapphire
    823 lượt đọc
    16/06/2015
    1 phản hồi

    Nhưng còn lâu báo chí Việt Nam mới là “cách mạng”. Vì sao thế? Vì cái thực trạng, thân xác, và linh hồn của nó chưa phản ảnh tính “cách mạng”, theo tinh thần và luận điểm của cái ông Các Mác là tổ sư của “cách mạng vô sản” ở Việt Nam. Không làm theo tư tưởng, chỉ dẫn của tổ sư của mình thì cái tính cách mạng mà mình tự xưng chỉ là vớ vẫn. Nó chỉ là sự phản trắc, lừa thầy dối bạn mà thôi.

    Bởi Trà Mạn
    352 lượt đọc
    02/06/2015
    0 phản hồi

    Chủ nghĩa phi lý mà Camus mô tả trong các tác phẩm của mình, chính là bài tụng ca lòng can đảm khi đối mặt với những hiện tượng không thể giải thích được, là thách thức đối với chế độ toàn trị, đã không được giới trí thức Arab trong giai đoạn phi thực dân hóa tiếp thu. Nhà cách mạng trong thế giới Arab không phải là homme révolté (con người phản kháng) của Camus. Và nói chung, trong các trường học của chúng ta người ta không dạy Camus.

    Bởi Trà Mạn
    461 lượt đọc
    04/04/2015
    0 phản hồi

    On ne saurait faire une omelette sans casser des oeufs.
    Dịch nghĩa: "Ta không thể muốn làm món trứng chiên omellete mà không đập bể trứng."
    Khi thốt lên những lời đó năm 1790, Maximilian Robespierre đã hoan nghênh cuộc Cách Mạng Pháp kinh hoàng xảy ra một năm trước đó. Là một người theo chủ nghĩa trung ương tập quyền lão luyện và đã hoạt động không mệt mỏi để hoạch định đời sống của những người khác, Robespierre đã trở thành kiến trúc sư của giai đoạn đẫm máu nhất của cuộc Cách mạng Pháp-giai đoạn được mệnh danh là Thời kỳ Khủng bố 1793-1794. Robespierre và chiếc máy chém của ông ta đã đập vỡ hàng ngàn trái trứng trong một nỗ lực vô vọng nhằm áp đặt một xã hội tuyệt vời nhưng không tưởng lên trên toàn dân Pháp, một lý tưởng dựa trên những khẩu hiệu đầy quyến rũ "tự do, bình đẳng, huynh đệ."

    Bởi Trà Mạn
    584 lượt đọc
    27/03/2015
    0 phản hồi

    Chúng ta đã được biết đến các cuộc cách mạng chấm dứt độc tài, cộng sản bằng phương thức đấu tranh Bất Bạo Động qua những tên gọi rất ôn hòa, dễ thương như cuộc Cách Mạng Cam (Orange), CM Hoa Tulip, CM Nhung (Velvet), CM Hoa Hồng (Rose), CM Bách Hương (Cedar), CM Hoa Nhài (Jasmine). Những tên gọi này thường dựa trên biểu tượng mà người dân đã dùng khi xuống đường tranh đấu.

    Bởi Admin
    3.618 lượt đọc
    24/03/2015
    3 phản hồi

    Hà Nội có một cái rất đặc thù: thời chiến tranh, thời tem phiếu, thời phân phối, thời xin cho kéo dài quá lâu nên chính quyền quen thói thô lỗ thích làm gì thì làm, quên mất dân có rất nhiều quyền dân sự được pháp luật và hiến pháp bảo vệ. Dân thì tệ hơn, vì quen với việc cúi đầu nghe chính quyền, người dân không những quên những quyền đương nhiên của mình, và quên mất cách đấu tranh dân sự.

    Bởi Admin
    70 lượt đọc
    20/02/2015
    0 phản hồi

    Làm sao để khởi động một cuộc cách mạng

    Bộ phim nói về Gene Sharp, nhà lý luận của phương pháp đấu tranh bất bạo động chống lại các chế độ áp bức.

    Bởi Trà Mạn
    685 lượt đọc
    07/02/2015
    1 phản hồi

    Cuốn sách "The Structure of Scientific Revolutions” của Thomas S. Kuhn ra đời năm 1962 (được bổ sung thêm “Lời bạt" trong lần xuất bản thứ hai năm 1970) là một sự bác bỏ có tính chất quyết định) quan niệm vốn có về sự phát triển của khoa học theo cách tích lũy đồng thời làm rõ bản chất của khái niệm “cách mạng khoa học" mà những cách hiểu trước đó chưa thể xem là thích hợp. Công trình này đã đưa ra một hình ảnh rõ ràng và đơn giản về sự phát triển của khoa học: Một khuôn mẫu (paradigm) (một cấu trúc cơ bản ổn định nảy sinh từ một số khám phá được chấp nhận bởi cộng đồng khoa học) xuất hiện rồi bị thay thế bởi một khuôn mẫu mới do trong quá trình nghiên cứu theo khuôn mẫu cũ đã xuất hiện những dị thường ngày càng phát triển sâu rộng dẫn đến khủng hoảng không thể khắc phục được, trong thời kỳ phát triển bình thường, khuôn mẫu định hướng và thúc đẩy toàn bộ sự phát triển của khoa học - khoa học chuẩn, cách mạng khoa học chính là sự thay thế khuôn mẫu cũ bằng khuôn mẫu mới.

    Bởi Khách
    407 lượt đọc
    23/01/2015
    0 phản hồi

    Đời cách mạng, rồi đây sung sướng hỉ / Chức quan cao, tiền của nhũng tham đầy / Là vi-la, xế hộp, gái kề vai / Là thân sống phủ phê nhờ cướp giựt / Dân khổ oán, thôi cần chi biết nữa / Độc tài ơi! Ta đã hiểu mi rồi.

    Bởi Admin
    822 lượt đọc
    22/01/2015
    0 phản hồi

    Có gì đáng góp ý hay chỉ trích không, nếu các bạn trẻ Việt Nam vừa thẳng thắn thể hiện quan điểm “Tôi không thích Đảng Cộng sản Việt Nam”, vừa đấu tranh để khẳng định nhân quyền cơ bản của mình, tham gia chính trị theo hướng vận động chính sách, kiến tạo sự thay đổi, cổ súy cho lòng yêu nước và một xã hội được quản trị tốt hơn? Và họ làm tất cả những điều đó trong khi vẫn viết blog, vẫn học hành, kiếm sống, lo trả tiền trọ… Và ta đừng quên là, trong một xã hội độc tài thì đôi khi, ngay cả việc một nhóm thanh niên đi nhặc rác ở công viên cũng đã bị cấm cản, rất có thể chỉ là vì họ vốn bị coi là “phản động” – tức là bị coi như một giống dân khác với thứ hạng thấp kém hơn.

    Pages