TS Trần Công Trục trả lời ông Mai Thái Lĩnh về thác Bản Giốc

Trần Công Trục
Chia sẻ bài viết này

Đôi lời: Như vậy là ngoài dự đoán của nhiều người, TS Trần Công Trục đã trả lời ông Mai Thái Lĩnh. Mặc dù báo Giáo dục VN không đăng tải cả 2 bài viết của ông Mai Thái Lĩnh, nhưng xem ra đây cũng đã là một bước tiến mạnh bạo hiếm hoi của báo nhà nước trước những phản biện trên mạng xã hội, rất cần được khích lệ.

Chỉ có một nhầm lẫn trong lời bạt của Tòa soạn báo, đó là đã dẫn đường link sai bài của ông Mai Thái Lĩnh “Sự thật về thác Bản Giốc”. Đường link đúng là đây – trên trang Bô xít. *

Cá nhân tôi mong muốn thông qua quá trình trao đổi, đối thoại để thu hẹp khoảng cách trong nhận thức xã hội về vấn đề chủ quyền lãnh thổ sao cho có lợi nhất cho công cuộc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ hợp pháp của quốc gia, dân tộc, đặc biệt trong bối cảnh căng thẳng trên Biển Đông ngày càng gia tăng và tiềm ẩn những nhân tố khó lường.

Lời Tòa soạn: Ngày 7/9/2013 Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam nhận được e-mail phản hồi của ông Mai Thái Lĩnh, tác giả bài viết “Sự thật về thác Bản Giốc” được chúng tôi đề cập trong bài báo “Sự thật về Thác Bản Giốc” và nhận thức sai lầm về chủ quyền lịch sử” do phóng viên Hồng Thủy phỏng vấn Tiến sĩ Trần Công Trục và Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đăng tải ngày 3/9. *

Nhận thấy vấn đề đang được dư luận đặc biệt quan tâm, theo dõi và đòi hỏi có những thông tin khách quan, rõ ràng, Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đã trao đổi với Tiến sĩ Trần Công Trục, ông Trục đồng ý trả lời các câu hỏi, chất vấn của ông Mai Thái Lĩnh xung quanh vấn đề thác Bản Giốc mà bài báo hôm 3/9 đã đề cập. Nội dung email phản hồi của ông Mai Thái Lĩnh về bài báo đã được ông Mai Thái Lĩnh công bố rộng rãi trước đó, do đó chúng tôi không nhắc lại, trong nội dung bài trả lời Tiến sĩ Trần Công Trục chỉ tập trung làm rõ các câu hỏi, chất vấn của ông Mai Thái Lĩnh xung quanh vấn đề thác Bản Giốc, và đây cũng là tâm điểm chú ý của dư luận. Tôn trọng nguyên tắc khách quan, thông tin đa chiều, chúng tôi xin trân trọng giới thiệu bài trả lời ông Mai Thái Lĩnh của Tiến sĩ Trần Công Trục.


TS Trần Công Trục

Qua Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, tôi nhận được e-mail phản hồi của ông Mai Thái Lĩnh đưa ra 5 vấn đề chất vấn xung quanh bài trả lời phỏng vấn của tôi đối với Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam hôm 3/9. Trên tinh thần tôn trọng sự thật khách quan, cùng nỗ lực thu hẹp khoảng cách sự khác biệt trong nhận thức xã hội về vấn đề chủ quyền lãnh thổ, củng cố khối đại đoàn kết toàn dân và tranh thủ sự ủng hộ rộng rãi của công luận quốc tế trong vấn đề bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam trên Biển Đông hiện nay, chúng tôi đã đưa ra những phân tích những NHẬN THỨC về quá trình đàm phán phân giới cắm mốc trên biên giới phía Bắc với mong muốn cung cấp thông tin một cách đầy đủ, chính xác từ những người trực tiếp tham gia công việc này đến dư luận. Trong quá trình đó chúng tôi có sử dụng bài viết “Sự thật về Thác Bản Giốc” của ông Mai Thái Lĩnh để làm sáng tỏ vấn đề dư luận đang quan tâm, chúng tôi không nhằm vào mục đích công kích bất kỳ cá nhân nào, chỉ mong muốn tìm kiếm sự đồng thuận thông qua việc NHẬN THỨC đúng đắn những gì đã diễn ra ngày hôm qua để rút ra bài học cho ngày hôm nay và ngày mai trong công tác đấu tranh bảo vệ chủ quyền hợp pháp của dân tộc. Xin trao đổi cùng ông Mai Thái Lĩnh và dư luận quan tâm xung quanh 5 câu hỏi nhưng tập trung vào 3 vấn đề đã nêu ra trong phản hồi của ông Mai Thái Lĩnh, như sau:

Thứ nhất, việc đưa vấn đề Sam Rainsy và nhóm chính trị đối lập Campuchia bám vào CHỦ TRƯƠNG “chủ quyền lịch sử, quan điểm lịch sử và bằng chứng lịch sử” để lật lại quá trình đàm phán phân giới cắm mốc giữa Việt Nam và Campuchia đã diễn ra một cách công khai, minh bạch và đúng luật để “đòi” Việt Nam “trả” cho người Campuchia các bộ phận lãnh thổ của Việt Nam như đảo Thổ Chu, Phú Quốc, thậm chí là toàn bộ miền Nam vào bài trả lời phỏng vấn nhằm phân tích kỹ, phân biệt sự khác nhau giữa CHỦ TRƯƠNG giải quyết tranh chấp lãnh thổ trên cơ sở “chủ quyền lịch sử, quan điểm lịch sử và bằng chứng lịch sử” (mà trong dư luận hiện nay còn nhiều người lầm tưởng rằng đó là chủ trương của chúng ta trong giải quyết tranh chấp Biển Đông) với CHỦ TRƯƠNG giải quyết tranh chấp lãnh thổ dựa trên cơ sở luật pháp và thông lệ quốc tế, trong đó có sử dụng các “chứng lý lịch sử có giá trị pháp lý”.

Cá nhân tôi đã nhiều lần phân tích công khai về sự khác biệt đó bởi rất nhiều người trong thực tế còn mơ hồ giữa 2 CHỦ TRƯƠNG này, dẫn đến đánh đồng hoặc lẫn lộn dẫn tới những hậu quả nguy hiểm, đó chính là quan điểm chính thức của Trung Quốc ở Biển Đông hiện nay cũng như phe đối lập Campuchia ở biên giới Tây Nam mà thực tế không ai chấp nhận được.

Về việc này, nhiều học giả quốc tế đã có những bình luân, đánh giá rất khách quan; chẳng hạn, theo Giáo sư Mohan Malik, việc Trung Quốc tuyên bố chủ quyền bao trùm tới hơn 80% diện tích Biển Đông dựa vào yêu sách “yếu tố lịch sử” đang đi ngược lại với UNCLOS mà chính nước này đã phê chuẩn năm 1996. Hay nói cách khác, các tuyên bố ngang ngược từ quan chức trong chính quyền Bắc Kinh nhận các đảo, đá và các rạn san hô trên Biển Đông là “lãnh thổ từ thời xa xưa” của Trung Quốc; hay việc nước này in cả “đường lưỡi bò” phi pháp lên hộ chiếu và bản đồ mới đây đã trái với tinh thần của UNCLOS về việc bác bỏ các yêu sách “dựa trên lịch sử”.

Do đó, mặc dù Trung Quốc trắng trợn yêu sách hơn 80% Biển Đông là “vùng nước lịch sử” của họ, thì theo cách đó, Mexico cũng được độc quyền chiếm vịnh Mexico, hay Iran đòi Vịnh Ba Tư, và Ấn Độ lấn Ấn Độ Dương y như vậy. Tóm lại, theo giáo sư Mohan Malik, “vấn đề lịch sử” là rất phức tạp và không thể giải thích một cách dễ dãi. Ngay cả khi các yêu sách lịch sử có giá trị nào đó, thì Mông Cổ còn có thể yêu sách tất cả các khu vực tại châu Á, vì họ đã từng chinh phục các vùng đất của châu lục này.

Quan điểm nhất quán của Việt Nam trong đàm phán giải quyết tranh chấp lănh thổ dù là ở biên giới phía Bắc, biên giới Tây Nam hay trên Biển Đông đều chủ trương thông qua đàm phán hòa bình, theo nguyên tắc thỏa thuận, phù hợp với luật pháp và thực tiễn quốc tế. Chúng ta không dựa vào quan điểm “chủ quyền lịch sử, danh nghĩa lịch sử hay bằng chứng lịch sử” chung chung để giải quyết tranh chấp như nhiều người còn đang nhầm lẫn. Chúng ta chỉ sử dụng các bằng chứng, chứng lý lịch sử có giá trị pháp lý để đấu tranh bảo vệ chủ quyền.

Thông điệp, mục đích, nội dung xuyên suốt trong bài trả lời phỏng vấn Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam hôm 3/9 đều chỉ xoay quanh vấn đề này, cho nên các tư liệu nêu trong bài “Sự thật về Thác Bản Giốc” của ông Mai Thái Lĩnh được tôi đưa ra làm ví dụ để làm rõ sự khác biệt nói trên, chúng tôi không công kích cá nhân ai, chỉ phân tích, phản biện các quan điểm liên quan đến “lịch sử”, trong đó có quan điểm của ông Mai Thái Lĩnh. Chúng tôi muốn làm rõ những điều đó, giải đáp thắc mắc lâu nay trong dư luận do thiếu thông tin. Những nội dung cụ thể cũng như nguyên nhân của sự khác biệt trong NHẬN THỨC cùng 1 vấn đề, tôi sẽ lần lượt trả lời phía dưới.

Thứ 2, về các tư liệu lịch sử mà ông Mai Thái Lĩnh nêu ra trong phần đầu của bài “Sự thật về thác Bản Giốc”, ông Mai Thái Lĩnh cũng đã thừa nhận trong email phản hồi là nó không nằm trong phạm vi của Công ước Pháp – Thanh 1887, 1895 mà hai bên đã thỏa thuận dùng làm cơ sở để đàm phán, thường được gọi là “đường biên giới do lịch sử để lại”. Các tư liệu do ông Mai Thái Lĩnh trích dẫn chỉ có giá trị tham khảo.

Vấn đề gây tranh cãi nằm ở chỗ một số tài liệu chính thức của ta được phát hành trong giai đoạn những năm 1979 trở về sau, trong đó có cuốn tài liệu “Vấn đề biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc” và 4 hồ sơ: [1] Tài liệu về việc Trung Quốc “sửa bản đồ” vào năm 1955-56 để âm mưu chiếm cồn Pò Thoong và một phần Thác Bản Giốc, [2] Tài liệu về việc xây dựng trạm thủy văn trên cồn Pò Thoong vào thập niên 1960, [3] Tài liệu về việc Trung Quốc lấn chiếm cồn Pò Thoong vào năm 1976 và [4] Hai tờ bản đồ Trùng Khánh số hiệu 6354-IV do Quân đội Nhân dân Việt Nam in vào những năm 1976 và 1980” được ông Mai Thái Lĩnh sử dụng để bảo vệ luận điểm của mình xung quanh vấn đề thác Bản Giốc, tôi xin nói rõ như sau:

Về nguyên tắc chung tôi đã nói rõ trong bài phỏng vấn ngày 3/9 trên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam cũng như nhiều lần đã phân tích, các tài liệu ông Lĩnh nêu ra trên đây mặc dù là tài liệu chính thức của các cơ quan nhà nước Việt Nam ban hành công khai và rộng rãi thời kỳ những năm 1979 nhưng không được xem là “căn cứ pháp lý” được thỏa thuận để làm cơ sở giải quyết tranh chấp biên giới phía Bắc, vì rõ ràng các tài liệu này không phải là bộ phận cấu thành của Công ước Pháp – Thanh 1887, 1895 mà 2 nước Việt Nam, Trung Quốc đã thoa thuận lấy làm căn cứ pháp lý để bai bên tiến hành hoạch định biên giới.

Những người làm công tác đàm phán chúng tôi đã nghiên cứu kỹ các tài liệu ông Mai Thái Lĩnh vừa nêu nên chúng tôi rất hiểu và chia sẻ những băn khoăn của dư luận cũng như của ông Mai Thái Lĩnh.

Giai đoạn cuối những năm 1970, quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc hết sức căng thẳng và cuối cùng dẫn tới xung đột, vấn đề tranh chấp biên giới trong nhận thức đơn phương của mỗi bên lúc đó rất khác nhau, đây cũng chính là một trong những cái cớ Trung Quốc vin vào để tấn công xâm phạm lãnh thổ Việt Nam…

Mọi người đều biết rằng, hệ thống tài liệu tuyên truyền chính thức của cả 2 phía Việt Nam và Trung Quốc giai đoạn này, trong đó có những nội dung đề cập đến đường biên giới trên bộ giữa 2 nước đã bị ảnh hưởng sâu sắc bởi xu thế chính trị của cả xã hội thời kỳ đó. Hai nước giao tranh, việc phát hành tài liệu liên quan đến đường biên giới, chủ quyền trong các tài liệu tuyên truyền ít nhiều đã mất đi tính khách quan, lại được tuyên truyền thường xuyên và rộng rãi nên những thông tin trong đó ăn sâu vào tiềm thức người dân. Điển hình là việc ta luôn luôn nghĩ toàn bộ thác Bản Giốc là của Việt Nam trong khi người Trung Quốc họ nghĩ toàn bộ thác Bản Giốc mà họ gọi là thác Đức Thiên là của họ.

Đó là một thực tế lịch sử đã xảy ra. Có thể những tài liệu tuyên truyền như vậy là cần thiết, phù hợp trong thời điểm đó khi quan hệ hai bên căng thẳng, xung đột. Nhưng sau khi đã bình thường hóa quan hệ với chủ trương của 2 bên là “khép lại quá khứ, hướng tới tương lai” thì nó không còn phù hợp nữa.

Chúng ta “khép lại” nhưng quên mất việc giải thích, nói rõ cái đúng, cái sai cho dư luận người dân nắm rõ, trong khi cái đúng, cái sai ấy lại liên quan trực tiếp tới vấn đề tranh chấp biên giới lãnh thổ sau này, chính điều đó mới tạo ra những khác biệt về mặt nhận thức dẫn đến băn khoăn trong xã hội về vấn đề biên giới Việt Nam – Trung Quốc như ngày hôm nay, thác Bản Giốc là một điển hình.

Chúng tôi những người làm công tác đàm phán về biên giới lãnh thổ, trước khi đề xuất nội dung thỏa thuận nguyên tắc giải quyết biên giới lãnh thổ giữa Việt Nam và Trung Quốc, đương nhiên đã nghiên cứu những tài liệu này, so sánh đối chiếu các nội dung liên quan đến đường biên giới trên bộ giữa Việt Nam – Trung Quốc được đề cập trong đó với Công ước Pháp – Thanh 1887, 1895 và các bản đồ, văn kiện đi kèm 2 Công ước.

Ý kiến thống nhất từ trung ương đến địa phương đều cho rằng một số nội dung liên quan tới đường biên giới trên bộ của các tài liệu nêu trên đều không phù hợp, do đó không có căn cứ để đem ra tranh luận, đàm phán. Phía Trung Quốc cũng có những tài liệu tuyên truyền tương tự như vậy, thậm chí còn nhiều hơn ta, nhưng không thể đem những tài liệu này, dù là chính thống, đặt lên bàn đàm phán.

Chúng ta đã chấp nhận nguyên tắc dựa vào Công ước Pháp Thanh 1887, 1895 cùng những bản đồ, biên bản phân giới cắm do Công ước quy định để đàm phán thì phải tuân thủ. Và về quy trình đàm phán, chúng tôi đã có bài phân tích cụ thể trên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, trong đó nói rõ đường biên giới chủ trương do nhóm chuyên gia thực hiện công phu và nghiêm túc đã phải được các tỉnh có đường biên giới đi qua xác nhận, các bộ ngành có liên quan xác nhận, trong đó có Bộ Quốc phòng, Bộ Ngoại giao, được Quốc hội chấp thuận thông qua, chúng tôi mới đem đi đàm phán. Điều này có thể trả lời câu hỏi của ông Mai Thái Lĩnh rằng các nhà đàm phán có tham khảo các cơ quan liên quan và các tài liệu như ông nêu ra trong bài viết hay không.

Ở đây, tôi xin nói thêm rằng sự khác biệt trong nhận thức ngày hôm nay chính là hệ quả của công tác tuyên truyền ngày hôm qua, khi chúng ta chưa kịp thay đổi, thích ứng theo những diễn biến mới của thời cuộc. Tôi không phủ nhận những giá trị của các tài liệu chính thức của ta mà ông Mai Thái Lĩnh đề cập, nhưng nó chỉ có giá trị trong thời điểm đó và bối cảnh đó, những tài liệu như vậy không thể mang đi đàm phán. Tôi cũng không đổ lỗi cho ai, chỉ muốn nhấn mạnh rằng đó là sản phẩm của một thời kỳ lịch sử có quá nhiều biến động và còn thiếu nhiều thông tin, nên ngày nay chúng ta cần bình tĩnh để nhìn nhận lại cho rõ cái đúng, cái sai.

Chúng ta muốn bảo vệ toàn vẹn chủ quyền lãnh thổ thì phải hết sức cầu thị, cái gì đúng chúng ta kiên quyết bảo vệ, cái gì sai, chúng ta phải dũng cảm điều chỉnh. Có như vậy đàm phán mới có kết quả, nguyên tắc pháp lý mới được tôn trọng. Tôi tin rằng đại đa số người dân cũng như công luận quốc tế, khu vực và ngay cả đối tượng đàm phán của chúng ta cũng đều hoan nghênh thái độ cầu thị này.

Đối với phía Trung Quốc, những gì họ nêu ra là bất hợp lý, không thuyết phục khi đàm phán biên giới trên bộ và vịnh Bắc Bộ, chúng tôi đều bác bỏ để tôn trọng và giữ thỏa thuận nguyên tắc chung. Ngày nay, chúng ta muốn bác bỏ đường lưỡi bò “lịch sử” của Trung Quốc ở Biển Đông thì chính chúng ta phải sòng phẳng với nhau về các bằng chứng lịch sử của chúng ta, trong đó nghiên cứu tìm tòi và đưa ra những bằng chứng lịch sử có giá trị và sức nặng pháp lý nhất để đấu tranh bảo vệ chủ quyền chứ không thể dựa vào “chủ trương lịch sử, quan điểm lịch sử hay bằng chứng lịch sử” chung chung như chính cách Trung Quốc đã và đang làm.

Nói rõ điểm này, tôi thiết nghĩ không cần phân tích sâu vào khái niệm “đường biên giới do lịch sử để lại” được đề cập trong các tài liệu mà ông Mai Thái Lĩnh trích dẫn, độc giả cũng có thể dễ dàng hiểu được tại sao.

Thứ 3, quan điểm ông Mai Thái Lĩnh cho rằng những người đàm phán chúng tôi đã “mắc mưu Trung Quốc” khi chấp nhận lấy Công ước Pháp – Thanh 1887, 1895 và các bản đồ, văn kiện mô tả đường biên giới được quy định bởi 2 Công ước trên làm căn cứ đàm phán, vì trình độ kỹ thuật thời đó không thể mô tả, vẽ một cách chính xác đường biên giới, nhất là chưa có tọa độ địa lý chính xác, chúng tôi xin thưa lại như sau: Nếu cuối thế kỷ 19 Pháp với vai trò Nhà nước bảo hộ của Việt Nam về mặt đối ngoại cùng với nhà Thanh, Trung Quốc mà phân giới cắm mốc thành một đường biên giới rõ ràng, hoàn chỉnh và hiện đại như ngày nay thì làm gì còn tranh chấp. Lúc đó nếu có tranh chấp vì nguyên nhân nào đó thì chỉ cần sau khi thỏa thuận nguyên tắc chung xong, 2 bên lôi Công ước và bản đồ văn kiện đi kèm ra đối chiếu là xong, cần gì đàm phán.

Các bằng chứng lịch sử như bản đồ, thư tịch…chúng tôi đã tham khảo khi hoạch định đường biên giới chủ trương trước lúc mang đi đàm phán, và khi trao bản đồ đường biên giới chủ trương 2 bên đã trùng nhau 70%, 30% còn lại là các khu vực tranh chấp, lúc này mới là giai đoạn đưa các chứng cứ ra chứng minh. Khi chúng ta đưa ra các bản đồ, thư tịch và bằng chứng lịch sử khác không nằm trong phạm vi nguyên tắc chung quy định, thì Trung Quốc họ cũng làm tương tự, và tài liệu của họ còn nhiều hơn ta. Chưa bàn đến độ chính xác đến đâu, nhưng đàm phán như vậy sẽ rơi vào ngõ cụt, bế tắc vì đánh mất nguyên tắc chung khi ai cũng khăng khăng là “bằng chứng lịch sử” của mình đúng.

Dưới góc độ cá nhân là người trực tiếp tham gia quá trình đàm phán, hoạch định phân giới cắm mốc biên giới phía Bắc, biên giới Tây Nam, vịnh Bắc Bộ, tôi phân tích cụ thể ví dụ về thác Bản Giốc vừa để cung cấp thêm thông tin cho dư luận đang quan tâm, thắc mắc, nhưng đồng thời còn muốn nói rõ câu chuyện đang diễn ra ngoài Biển Đông, để tránh lặp lại những nhận thức sai lệch không đáng có.

Những chất vấn của ông Mai Thái Lĩnh, đồng thời cũng là những thông tin tôi nghĩ nhiều người đang quan tâm tìm hiểu, tôi đã đề cập trong nội dung trả lời này. Nhưng câu chuyện về biên giới lãnh thổ luôn luôn không hề đơn giản, những ai quan tâm có thể đọc những bài trả lời phỏng vấn của tôi trên các phương tiện truyền thông để có thêm các thông tin một cách hệ thống, đầy đủ và có điều kiện để so sánh, đối chiếu, tìm ra cái đúng, cái sai.

Cuối cùng, cá nhân tôi mong muốn thông qua quá trình trao đổi, đối thoại để thu hẹp khoảng cách trong nhận thức xã hội về vấn đề chủ quyền lãnh thổ sao cho có lợi nhất cho công cuộc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ hợp pháp của quốc gia, dân tộc, đặc biệt trong bối cảnh căng thẳng trên Biển Đông ngày càng gia tăng và tiềm ẩn những nhân tố khó lường.

Tiến sĩ Trần Công Trục

Nguồn: Giáo dục Việt Nam, Thứ ba 10/09/2013 08:00
_____________

[*] Mời xem bài liên quan: - Sự thật về Thác Bản Giốc (Boxitvn);- 2021. Thư trao đổi giữa ông Mai Thái Lĩnh và Ban quản trị báo Giáo dục Việt Nam (Ba Sàm).

Admin gửi hôm Thứ Ba, 10/09/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Nguyễn Ngọc Già: Trần Huỳnh Duy Thức - Tình Yêu Kỳ Diệu

Đoan Trang - “Nói với mình và các bạn”: Kiện, tại sao không?

Đoan Trang - Làm truyền thông hay "tuyên truyền phản tuyên truyền"

Nguyễn Thị Ánh Hiền - Đi tìm sự hợp lý trong lý do biện minh "tự vệ" ở vụ án Đoàn Văn Vươn

Đinh Từ Thức - Từ Rosa Parks đến Nguyễn Đắc Kiên


Khách Cao Bách Dương (khách viếng thăm) gửi lúc 06:20, 14/09/2013 - mã số 97426

Phát ngôn là do cái mồm của ông Trục, còn cái đầu nghĩ ra ý phát biểu thì là Đảng CS nên nghe nó trục trặc quá đa, không chấp nhận được. Nếu ông Trục không phát biểu theo ý Đảng thì mất sổ hưu. "Thôi đành mất đất còn hơn mất sổ hưu". Đó là cách suy nghĩ của những người được Đảng giáo dục và nuôi dưỡng bằng tiền của dân.

Chê người dân đưa kiến nghị về dân chủ và nhân quyền đến đại sứ quan nước ngoài là "bán nước". Vậy đem đất dâng cho ngoại bang thì là gì nếu không phải là "kinh doanh Tổ quốc". Nay nhờ người Pháp làm trọng tài xem thác Bản Giốc là của ta hay của Tàu. Đảng giám không? Chắc chắn hiêp ước Pháp - Trung còn được người Pháp lưu trữ.

Khách Kẹt Đường (khách viếng thăm) gửi lúc 15:57, 13/09/2013 - mã số 97387

Ông Trần Công Trục và quý ngài Thứ trưởng ngoại giao CHXHCNVN đặc trách về thương thuyết phân định biên giới Việt Trung (như Lê Công Phụng, Vũ Dũng, v.v...) cứ mở miệng ra là bô bô rổn rảng về 4 chữ Công ước Pháp Thanh 1887 và 1895. Nhưng nực cười là những điều LỢI cho phía VN trong Công ước này, như cái đường đỏ phân chia Vịnh Bắc Bộ mà Công ước đã nói RẤT RÕ là lập nên đường biên giới trên Vịnh Bắc Bộ giữa Bắc Kỳ và TQ (formant la frontière), từ đó VN được nhiều hơn TQ (64% của VN, 36% của TQ), thì quý ngài chịu KHUẤT PHỤC phía TQ và đồng ý theo TQ hủy bỏ nó, phân định lại theo cách có lợi cho TQ, để đưa đến việc ta mất hơn 10 ngàn kilômét vuông trong Vịnh Bắc Bộ qua Hiệp ước 2000. Còn ở thác Bản Giốc, thì phía TQ dời cột mốc 53 xuống cồn Pò Thoong, quý vị không chịu phản đối dựa theo những bằng chứng rất RÕ RÀNG và THUYẾT PHỤC trong bị vong lục năm 1979 của Nhà nước VN, mà lại KHUẤT PHỤC phía TQ, chịu nhận cột mốc dỏm 53 do Tàu ngụy tạo làm cột mốc nguyên thủy, từ đó nước ta mất nửa phần thác hùng vĩ nhất ở Bản Giốc (và toàn bộ đất đai phía bờ Bắc sông Quây Sơn) vào tay Tàu. Tương tự, ở vùng đất lịch sử thiêng liêng Ải Nam Quan, phía TQ đã lấn vào lãnh thổ ta hơn 200 mét trên một đoạn đường dài hàng chục kilômét, khi so với Công ước Pháp Thanh, hoặc ở núi Đất (tức cao điểm 1509) theo Công ước Pháp Thanh thì thuộc về VN, quý vị cũng đã chịu KHUẤT PHỤC Tàu và để đất đai của cha ông lọt vào tay TQ. Còn nhiều vị trí, cao điểm quân sự trọng yếu khác nữa.

Nói tóm lại, quý vị chỉ biết NGỤY BIỆN để chạy tội BÁN NƯỚC cho Đảng của quý vị mà thôi. Nhưng lịch sử vốn vô cùng khách quan, vô tư, công bình, lạnh lùng, và tàn nhẫn sẽ không tha thứ bất cứ ai phạm vào trọng tội BÁN NƯỚC. Những ai đã phản bội Tổ quốc, đem dâng đất biển của tổ tiên cho ngoại bang, dù đã chết hàng trăm năm, tên tuổi vẫn còn lưu lại trên miệng của dân ta, và đó chính là cái giá to lớn nhất mà kẻ phản quốc phải gánh chịu. Cũng rất đáng đời cho họ!

người đương thời (khách viếng thăm) gửi lúc 12:35, 13/09/2013 - mã số 97378

Xin có nhời với Khách xa. Ông đã nhầm lẫn giữa nền văn hóa Pháp với những văn kiện của nhà nước bảo hộ khi kí kết với nước ngoài liên quan đến chủ quyền quốc gia . Việc lấy các văn kiện này coi là cơ sở pháp lí, chưa nói đến việc mất đất đai,sẽ còn là sự ngầm thừa nhận tính chính danh của nhà nước xâm lược Pháp, và khi ấy phải coi là tính phi nghĩa của cuộc chiến chống Pháp thần thánh của dân tộc ta...
Việc ông bảo tôi cần đưa ra những căn cứ ư, tiếc rằng đó không phải là công việc mà nhà nước và nhân dân giao cho.
Không thể lấy văn kiện của một nhà nước phi nghĩa, xâm lược để gọi là "lịch sử để lại" được, và xem đó là cơ sở pháp lí. Với TQ, thì đúng là có cơ sở pháp lí do nhà Thanh để lại. Nhưng chắc chắn nó không phải là cơ sở pháp lí của chúng ta. Tôi không thể hiểu được, vì sao ủy ban đàm phán biên giới của ta lại có sự dễ rãi này?

Khách xa (khách viếng thăm) gửi lúc 03:08, 13/09/2013 - mã số 97363
Nguoi con Sai Gon viết:
Dân đen ý kiến
Vì tôi là Dân đen nên đọc bài của các vị Trí thức (như TS.Trần Công Trục) tôi cảm thấy hơi khó hiểu, vì vậy tôi nghĩ chắc đa số dân Việt Nam cũng giống như tôi, do đó tôi xin viêt 1 bài ví dụ để gỉai thích tranh luận giữa Ông Mai Thái Lĩnh và TS.Trần Công Trục theo cách dễ hiểu hơn với loại “Dân ngu khu đen” (như tôi, không biết có đúng không nữa).....

Người con Sài Gòn: HS-TS-VN

Tui đọc ý kiến của bác (tự nhận là Dân đen) mà tui thấy chẳng dễ hiểu hơn tí xíu nào. Nếu bác muốn ví von chuyện thi hoa hậu, thì nên viết thế này cho dễ hiểu. Để rút gọn, chỉ xin so sánh vòng 1 của hai thí sinh, xem thí sinh nào lớn hơn.

GK 1: Thí sinh A có vòng 1 lớn hơn vì tui đo được 4 gang tay cộng với 3 thốn. Còn thí sinh B thì ông đo được 3 feet cộng với 2 inch, tương đương với 5 gang tay và 2 thốn rưỡi của ông.

GK 2: Bác ạ, trước hết, chúng ta phải đồng thuận với nhau về cách thức đo và dùng thước nào để đo. Muốn so sánh số đo vòng 1 của hai thí sinh, ta nên dùng chung một loại thước đo, thí dụ loại meter ruler, tức là loại thước có chia vạch cm, mm (đơn vị SI - Metric System of Measurement). Chứ bác cứ chơi gang tay với thốn, còn tôi cứ xài feet với inch thì chúng ta cứ cãi nhau tới Tết Công Gô cũng chưa phân định ai thắng ai.

Đấy, đấy bác. Ý ông TS Trục trình bày là một số nguyên tắc, cơ sở thực tế để đàm phán (cách thức đo và dùng thước nào để đo vòng 1).

Khách xa (khách viếng thăm) gửi lúc 02:48, 13/09/2013 - mã số 97361
người đương thời viết:
Xin có câu hỏi gửi tới ông Trần Công Trục.
...

Vì sao ta và TQ lại lấy công ước Pháp-Thanh (1887, 1895) làm cơ sở pháp lí trong vấn đề phân định biên giới giữa 2 nước.

Tôi mạn phép góp ý: Trong đàm phán, nếu hai bên thực tâm muốn có một kết quả, thì có lẽ trước hết phải xuất phát từ một cái gì chung nhất (tức là cả hai bên đồng thuận ban đầu). Dĩ nhiên, bên nào thấy "cái chung nhất" ấy có hại cho phía mình thì bên ấy không chịu đồng thuận.

Theo bác, ngoài công ước Pháp-Thanh (1887, 1895) mà hai bên đều "chịu" , liệu có một văn bản nào khác để tạo cơ sở đàm phán để hai bên đồng thuận không? Bác nêu ra thử.

Pháp xâm lược ta, đô hộ dân ta,... nhưng không phải thế mà cái gì của Pháp ta cũng vứt bỏ đi. Cái chữ viết mà bác đang dùng cũng từ những người Pháp mà ra đó bác.

người đương thời viết:
Xin hỏi ông TCT, nếu công ước Pháp-Thanh đã cắt luôn cả 6 tỉnh phía bắc cho nhà Thanh, vì lợi ích của nhà nước Pháp bảo hộ, thì chẳng nhẽ bây giờ chúng ta cũng chịu mất luôn 6 tỉnh đó ư?

Nếu công ước Pháp-Thanh có quy định như bác nêu thì ta (phía VN) không đồng thuận chứ có gì đâu. Ta (phía VN) cứ đọc cho kỹ công ước Pháp-Thanh, thấy nó không có hại cho ta (phía VN) thì ta đồng thuận. Khá đơn giản phải không bác ?

Khách xa (khách viếng thăm) gửi lúc 02:32, 13/09/2013 - mã số 97359
Anh Minh viết:
Khách xa viết:
Một số bác chê bai bài trả lời chất vấn của TS Trục theo kiểu ... thật là ... trẻ con và hơi giống chuyện cãi nhau ở mấy quán cafe vỉa hè. Có bác viện dẫn vấn đề biên giới là quốc gia đại sự để chê trách bài trả lời chất vấn của TS Trục là ... nguỵ biện (trong ngữ cảnh này).

Ơ hay, mọi người đang nghiêm túc đấy chứ, cứ phải khen thì mới là người lớn, còn chê thì con nít ư, không lẽ anh bạn đây là loại ưa nước đường nên dễ đồng hóa với bọn con nít , nên thấy cái gì cũng con nít.
"trong ngữ cảnh này" anh bạn có thể nói rõ nữa được không?
Chuyện ông Trần Công Trực phải trả lời là chuyện chẳng đặng đừng, ông ta cũng đau lắm rồi với những câu nói dân gian "loại bán nước, cầu vinh" . Ừ thì cứ cho ông Trực trả lời vấn đề biển đảo là có lý có tình, thì ông Trực làm ơn nói cho chúng tôi biết, chúng tôi là công dân VN đấy nhé, tại sao nhà nước của ông không thể công bố những văn bản đã ký, bản đồ đã vẽ mà ông là người đại diện.
Hay là ông Trực tự cho ông, cũng như anh bạn đây là người lớn, còn toàn dân Việt là con nít, trả màng trả lời.

- "là ... nguỵ biện (trong ngữ cảnh này)".

Mời bác xem bài viết của TS Nguyễn Văn Tuấn (Thói nguỵ biện của người Việt), chú ý nguỵ biện 10 nhóm 2, nguỵ biện 20 và 23 nhóm 4.

Phần đầu ý kiến của tôi cũng đã nêu: đây chỉ là phần ông TS Trục trả lời về cách thức/cơ sở/phương pháp trong đàm phán biên giới Việt-Trung. Đây không phải là một bài giảng cho các cháu học sinh phổ thông.

Không phải hễ cái gì cũng lồng đất nước/dân tộc vô cho bằng được. Nếu đã lồng đất nước/dân tộc vô, vui lòng xét luôn cả hoàn cầu, Thái Dương hệ, dãi Ngân Hà, vũ trụ,... :D

- Câu hỏi thêm của bác: " ... tại sao nhà nước của ông không thể công bố những văn bản đã ký, bản đồ đã vẽ mà ông là người đại diện."

Câu trả lời quá đơn giản: đây không phải là trách nhiệm/nhiệm vụ/ quyền hạn của một vị cựu Trưởng ban Biên Giới. Đại diện cho nhà nước của ông (TS. Trục) là Chủ tịch Sang, là Chủ tịch Hùng, là Thủ Tướng Dũng (và có thể là ông Tổng BT Trọng). Trưởng ban Biên Giới (của Chính Phủ) chỉ có thể đại diện cho Chính Phủ trong một số lĩnh vực có quy định sẵn, không thể đại diện cho cả một Nhà Nước.

Bác phải hiểu điều cơ bản và dễ hiểu này trước , nếu không bác sẽ không hiểu gì cả về vấn đề biên giới vốn khá phức tạp và cần thiết phải có một số kiến thức chuyên môn tối thiểu. Bác đồng ý chứ?

Anh Minh viết:
Hay là ông Trực tự cho ông, cũng như anh bạn đây là người lớn, còn toàn dân Việt là con nít, trả màng trả lời.

- Bác lại nguỵ biện (xem bài của TS Tuấn, đã dẫn): Ý kiến của tôi đã viết rất rõ ràng mà bất cứ ai cũng có thể hiểu (nếu đã qua trình độ XNMC): Một số bác chê bai ... theo kiểu ... thật là ... trẻ con. "Một số bác" không đồng nghĩa với "toàn dân Việt". Quá đơn giản để hiểu khái niệm này. Hơn nữa, tôi chẳng biết bác là người lớn hay là trẻ con, nhưng người lớn vẫn có thể có kiểu chê bai, hờn mát, thiếu ý thức của trẻ con như bác thể hiện trong câu cuối (ý kiến của bác).

Nguoi con Sai Gon (khách viếng thăm) gửi lúc 17:10, 12/09/2013 - mã số 97336

Dân đen ý kiến
Vì tôi là Dân đen nên đọc bài của các vị Trí thức (như TS.Trần Công Trục) tôi cảm thấy hơi khó hiểu, vì vậy tôi nghĩ chắc đa số dân Việt Nam cũng giống như tôi, do đó tôi xin viêt 1 bài ví dụ để gỉai thích tranh luận giữa Ông Mai Thái Lĩnh và TS.Trần Công Trục theo cách dễ hiểu hơn với loại “Dân ngu khu đen” (như tôi, không biết có đúng không nữa).
Trong 1 cuộc thi hoa hậu “phúc khảo” (lần 2) được tổ chức bí mật (không có khán giả), ban tổ chức (BTC) là đcs Việt Nam, còn ban giám khảo (BGK) gồm có 2 người là: Ông Mai Thái Lĩnh (GK1) và TS.Trần Công Trục (GK2), thí sinh (TS) cũng chỉ có 2 người là TSA và TSB (lạ quá hen).
Cuộc thi diễn tiến như sau:
GK1 khẳng định là TSA đẹp và xứng đáng đoạt vương miện hoa hậu (VMHH) hơn, rồi đưa ra các bằng chứng gồm:
- Hình chụp trước đây
- Các số đo vòng 1, vòng 2, vòng3, …v.v..
- Kết quả của BTC lần trước (công nhận TSA là hoa hậu),
- Các lời chứng của gia đình, anh chị em, bạn bè, hàng xóm …. (xác nhận rằng TSA đẹp và xứng đáng đoạt giải hơn) và vị GK1 này còn tả rõ về nhan sắc của TSA như sau: da trắng như tuyết, tóc đen như gỗ mun, môi đỏ như máu, mũi dọc dừa..v.v.. và đặc biệt là cao đến gần 2m (hehe giống nàng Bạch Tuyết quá)
GK2 phản biện lại rằng:
- Hình chụp của vị GK1 đưa ra đã bị chỉnh sửa lại rồi (chắc bằng photoshop)
- Các số đo của TSA trên giấy tờ chưa được công chứng nên không có giá trị về mặt pháp lý.
- Kết quả của BTC lần trước không được khách quan, trung thực vì lúc đó BTC cũ có xích mích với gia đình TSB. Còn hiện nay thì BTC mới có quan hệ hữu hão với gia đình TSB (4 tốt, 16 chữ vàng) nên kết quả hiện nay (TSB đoạt vương miện hoa hậu) là chính xác và công bằng hơn nhiều.
- Các lời chứng thiên vị quá nhiều (cho TSA), còn lời nhận xét của vị GK1 thì quá chủ quan nên không thể đưa ra xem xét được.
- Cuối cùng vị GK2 kết luận rằng TSB đẹp và xứng đáng đoạt VMHH hơn.
Nhưng ….. mặc dù khẳng định điều mình nói là đúng và BTC mới cũng công nhận như vậy, nhưng (lại nhưng, kỳ quá) vị GK2 lại không chịu đưa ra hình chụp và các số đo của TSB để chứng minh cho quan điểm của mình (chắc do đó là bí mật của BTC cuộc thi).
Kết quả cuối cùng : TSB đoạt ngôi vị hoa hậu và điều đó là không thể thay đổi được vì BTC đã công nhận.
Nhân đây tôi cũng xin gởi lời chào đến Bác Nguyễn Ngọc Già và rất tiếc là Bác đã không còn cộng tác với Dân Luận nữa, chúc Bác luôn khỏe mạnh và bình an, đặc biệt là vẫn đều đều viết bài (vì tôi rất thích đọc các bài viết của Bác)
Cám ơn Dân luận rất nhiều

Người con Sài Gòn: HS-TS-VN

Tran Than Kho So (khách viếng thăm) gửi lúc 14:31, 12/09/2013 - mã số 97321

Em không đọc kỹ từng câu chữ chỉ đọc thoáng qua. Em hiểu ông Trần Công Trục nói thế này:

Những tài liệu ( NXB Sự Thật) đưa ra trong giai đoạn 1979 là tuyên truyền có lợi cho đảng cs không có giá trị đàm phán. Nghĩa là trong giai đoạn đó nhà nước CHXHCN Việt Nam chỉ tuyên truyền thế thôi. Không đúng sự thật.

Câu hỏi: Tại sao nhà xb mang tên sự thật lại nói những điều không sự thật như vậy?

người đương thời (khách viếng thăm) gửi lúc 13:08, 12/09/2013 - mã số 97314

Xin có câu hỏi gửi tới ông Trần Công Trục.
Trong bài này, tôi thấy ông rất có lí lẽ khi khẳng định, không thể lấy "chủ quyền lịch sử, danh nghĩa lịch sử..." chung chung để làm cở sở trong việc đàm phán phân định biên giới. Tôi hiểu ý của ông, rằng bằng chứng lịch sử là rất vô cùng. Vì lợi ích mỗi bên, sẽ không thể thống nhất được các thời khoảng lịch sử đó, và do đó sẽ đưa câu chuyện đến chỗ bế tắc.
Tôi cũng đồng ý với ông, rằng không thể đem văn chương, hay những nội dung tuyên truyền có giá trị trong từng thời điểm lịch sử vào bàn đàm phán.
Tuy nhiên, tôi có điều này rất băn khoăn, xin hỏi ông. Vì sao ta và TQ lại lấy công ước Pháp-Thanh (1887, 1895) làm cơ sở pháp lí trong vấn đề phân định biên giới giữa 2 nước.
Chúng ta đều biết, Pháp là nhà nước bảo hộ cho VN là không chính danh. Đó là thực dân Pháp, là ngơại xâm, là kẻ thù của dân tộc, của đất nước chúng ta. Chúng ta đã mất nhiều xương máu để đánh đuổi cái nhà nước bảo hộ này để giành quyền tự quyết, tự chủ và độc lập. Chỉ có nhà nước VNDCCH mới đủ chính danh, và pháp lí để nói về câu chuyện chủ quyền biên giới và quốc gia.
Khi cách mạng thành công, nhà nước chúng ta ra đời, thì mọi văn bản, công ước mà nhà nước Pháp bảo hộ đã kí kết với nước ngoài liên quan đến các v/đ lợi ích dân tộc, chủ quyền quốc gia của ta đều không còn có giá trị. Nó phải bị hủy bỏ.
Tôi thiển nghĩ, nhà nước VN ra đời năm 1945, và TQ năm 1949, thì v/đ phân định biên giới cần phải lấy mốc lịch sử từ năm 1949, và các bằng chúng lịch được lấy từ đó mới đúng.
Từ hồi còn nhỏ đi học, những năm 60, tôi đã được học đất nước ta liền một dải từ Mục nam quan, đến Mũi Cà mau, và bây giờ thì đã không còn nữa.
Xin hỏi ông TCT, nếu công ước Pháp-Thanh đã cắt luôn cả 6 tỉnh phía bắc cho nhà Thanh, vì lợi ích của nhà nước Pháp bảo hộ, thì chẳng nhẽ bây giờ chúng ta cũng chịu mất luôn 6 tỉnh đó ư? Rất mong ông trả lời

Anh Minh (khách viếng thăm) gửi lúc 02:04, 12/09/2013 - mã số 97289
Khách xa viết:
Một số bác chê bai bài trả lời chất vấn của TS Trục theo kiểu ... thật là ... trẻ con và hơi giống chuyện cãi nhau ở mấy quán cafe vỉa hè. Có bác viện dẫn vấn đề biên giới là quốc gia đại sự để chê trách bài trả lời chất vấn của TS Trục là ... nguỵ biện (trong ngữ cảnh này).

Ơ hay, mọi người đang nghiêm túc đấy chứ, cứ phải khen thì mới là người lớn, còn chê thì con nít ư, không lẽ anh bạn đây là loại ưa nước đường nên dễ đồng hóa với bọn con nít , nên thấy cái gì cũng con nít.
"trong ngữ cảnh này" anh bạn có thể nói rõ nữa được không?
Chuyện ông Trần Công Trực phải trả lời là chuyện chẳng đặng đừng, ông ta cũng đau lắm rồi với những câu nói dân gian "loại bán nước, cầu vinh" . Ừ thì cứ cho ông Trực trả lời vấn đề biển đảo là có lý có tình, thì ông Trực làm ơn nói cho chúng tôi biết, chúng tôi là công dân VN đấy nhé, tại sao nhà nước của ông không thể công bố những văn bản đã ký, bản đồ đã vẽ mà ông là người đại diện.
Hay là ông Trực tự cho ông, cũng như anh bạn đây là người lớn, còn toàn dân Việt là con nít, trả màng trả lời.

Khách xa (khách viếng thăm) gửi lúc 22:36, 11/09/2013 - mã số 97272

Xét về cơ sở để đàm phán vấn đề biên giới Việt-Trung, lập luận của TS Trần Công Trục rất hợp lý và thuyết phục. Đàm phán không xong thì chúng cứ quấy nhiễu biên giới, làm khổ dân và lính vùng cao, từng bước lấn đất lấn rừng. Thế của TQ đang mạnh (so với VN), nó chịu ngồi đàm phán với VN là ... ngon rồi.

Đàm phán không phải là ... chửi nhau cho sướng miệng, không phải là tố cáo tội ác của nhau, không phải khoe tôi giỏi hơn anh, ...

TS Trần Công Trục viết:
Các bằng chứng lịch sử như bản đồ, thư tịch…chúng tôi đã tham khảo khi hoạch định đường biên giới chủ trương trước lúc mang đi đàm phán, và khi trao bản đồ đường biên giới chủ trương 2 bên đã trùng nhau 70%, 30% còn lại là các khu vực tranh chấp, lúc này mới là giai đoạn đưa các chứng cứ ra chứng minh. Khi chúng ta đưa ra các bản đồ, thư tịch và bằng chứng lịch sử khác không nằm trong phạm vi nguyên tắc chung quy định, thì Trung Quốc họ cũng làm tương tự, và tài liệu của họ còn nhiều hơn ta. Chưa bàn đến độ chính xác đến đâu, nhưng đàm phán như vậy sẽ rơi vào ngõ cụt, bế tắc vì đánh mất nguyên tắc chung khi ai cũng khăng khăng là “bằng chứng lịch sử” của mình đúng.

Trong phạm vi một bài trả lời chất vấn, TS Trần Công Trục không thể đưa ra nhiều tư liệu, bản đồ hơn (đôi khi ông ta cũng không có quyền làm điều này). Chúng ta dễ thấy là TS Trục tập trung vào cách thức, cơ sở đàm phán (chứ không lang thang vào các tiểu tiết cụ thể). Lời lẽ nhẹ nhàng, có tình có lý. Khá chuyên nghiệp!

Một số bác chê bai bài trả lời chất vấn của TS Trục theo kiểu ... thật là ... trẻ con và hơi giống chuyện cãi nhau ở mấy quán cafe vỉa hè. Có bác viện dẫn vấn đề biên giới là quốc gia đại sự để chê trách bài trả lời chất vấn của TS Trục là ... nguỵ biện (trong ngữ cảnh này).

DVM2013 (khách viếng thăm) gửi lúc 21:43, 11/09/2013 - mã số 97262

Cái mốc giới giữa VN với TQ thời Pháp + Thanh như thế nào, bây giờ cũng in ấn ra cho nhân dân biết ( Có rất nhiều người VN không rõ, không hiểu)
Cái mốc giới sau khi có đàm phán phân định giữa VN với TQ mà ông Trần công Trục được cử đi đàm phán nó cụ thể ra sao thì cũng in ấn phát hành cho nhân dân biết để sau này con cháu chúng ta rõ mà bảo vệ (không thể nói bảo vệ chủ quyền chung chung được)
Tại sao bây giờ không phổ biến rõ trên mạng cho nhân dân rõ, ơ đâu cũng đọc được và xem được.
Sau đó không cần tranh luận nữa, ai đúng ai sai, ai thế nào thì con cháu chúng ta sẽ giải quyết.

Khách Kẹt Đường (khách viếng thăm) gửi lúc 12:26, 11/09/2013 - mã số 97222

Cách trả lời của ông Trần Công Trục nghe rất LÈM BÈM, KHUẤT TẤT. Thực không thuyết phục được ai cả.

Vấn đề toàn vẹn lãnh thổ và lãnh hải là vô cùng thiêng liêng, bất khả nhân nhượng, dù với bất cứ lý do gì. Đất nước là của dân tộc do cha ông ta đổ máu xương, mồ hôi và nước mắt để gầy dựng và truyền lại cho con cháu muôn đời. Nó không phải là của riêng của ĐCSVN mà Đảng TÙY TIỆN muốn cắt xén bao nhiêu dâng cho TÀU cũng được.

Nhà nước CHXHCNVN muốn thương thuyết với ông bạn vàng TQ về đất biển thì phải CÔNG KHAI hỏi ý kiến của quốc dân qua những cuộc thảo luận minh bạch tại Quốc hội (trên nguyên tắc là cơ quan quyền lực cao nhất đại diện cho toàn dân Việt). Ở đây, mọi việc được làm trong BÓNG TỐI, và ngay cả khi Hiệp định đã ký gần 15 năm, cột mốc mới đã DỰNG lên (cột mốc cũ TQ đã nhổ sạch đem về Tàu) mà ngay cả cái BẢN ĐỒ chính thức về hình thể nước Việt sau khi tái phân định biên giới ĐCSVN vẫn không chịu CÔNG BỐ cho toàn dân ta biết. Như vậy là sao?
Theo tôi, ĐCSVN đã BÁN NƯỚC đành rành, nhưng theo chủ trương CÂM, ĐIẾC, không nghe, không nói, không làm, hy vọng là theo thời gian dân ta sẽ quên đi hành vi bán nước này của Đảng, vì đây là chuyện đã rồi (fait accompli). Nhưng trong thời đại thông tin internet ngày nay, Đảng đã THẤT BẠI và người dân càng ngày càng biết rõ SỰ THẬT. Do đó, Đảng mới bấm bụng đưa ông Tiến sĩ Trần Công Trục ra mặt giải thích kiểu LÈM BÈM, NGỌNG NGHỊU như ri.

Muốn giải thích cho thực thuyết phục, ông TRỤC và ĐCSVN chỉ cần công bố toàn bộ biên bản các cuộc thương thuyết, tất cả các bản đồ chi tiết (có tọa độ) của các vùng tranh chấp (như Ải Nam Quan, thác Bản Giốc, núi Đất, v.v…) và đồng thời công bố toàn bộ Hiệp uớc Pháp Thanh, để cho dân ta SO SÁNH và thấy rõ là Đảng đã không làm MẤT đất, MẤT biển. Chỉ có thế, dễ ợt, sao ông TRỤC không làm rõ đi cho mọi người yên tâm, và đồng thời để cho toàn dân “GHI CÔNG” của các ngài Trưởng ban Biên giới nước CHXHCNVN, tên tuổi lưu truyền cho hậu thế? Hay là sự thật hoàn toàn TRÁI NGƯỢC là quý ngài đã đang tâm tiếp tay với Đảng của quý ngài để cắt xén hình hài đất mẹ Việt Nam dâng cho người anh em đồng chí TQ ?

Nguyễn Thiện (khách viếng thăm) gửi lúc 07:04, 11/09/2013 - mã số 97192

Ông Mai Thái Lĩnh đưa ra 11 bản đồ, 12 hình ảnh, và trên 14 nguồn tài liệu tham khảo.

Ts Trần Công Trực nhận định về các tài liệu của ông Mai Thái Lĩnh như sau: "Tôi không phủ nhận những giá trị của các tài liệu chính thức của ta mà ông Mai Thái Lĩnh đề cập, nhưng nó chỉ có giá trị trong thời điểm đó và bối cảnh đó, những tài liệu như vậy không thể mang đi đàm phán."

"Chúng ta không dựa vào quan điểm “chủ quyền lịch sử, danh nghĩa lịch sử hay bằng chứng lịch sử” chung chung để giải quyết tranh chấp như nhiều người còn đang nhầm lẫn. Chúng ta chỉ sử dụng các bằng chứng, chứng lý lịch sử có giá trị pháp lý để đấu tranh bảo vệ chủ quyền."

"...không được xem là “căn cứ pháp lý” được thỏa thuận để làm cơ sở giải quyết tranh chấp biên giới phía Bắc, vì rõ ràng các tài liệu này không phải là bộ phận cấu thành của Công ước Pháp – Thanh 1887, 1895 mà 2 nước Việt Nam, Trung Quốc đã thoa thuận lấy làm căn cứ pháp lý để bai bên tiến hành hoạch định biên giới.

Trong phần trả lời các câu hỏi của ông Mai Thái Lĩnh, tôi nhận thấy Ts Trần Công Trực đã không đưa ra một bản đồ mới mà ông lãnh trách nhiệm đàm phàn với TQ, bài trả lời của ông cũng không có hình ảnh các cột mốc mới sau khi đàm phán và ký kết hiệp định. Ông chỉ nhắc đến Công ước Pháp – Thanh 1887, 1895.

Dẫu biết đây không phải là diễn đàn Ts TCT đọc và trả lời, tôi có một số câu hỏi sau đây:

Ngoài Công ước Pháp – Thanh 1887, 1895, có những tài liệu nào khác có "căn cứ pháp lý" khi Ts Trân Công Trực đi đàm phán với phía TQ? Liệu Ts TCT có thể dẫn link, dẫn nguồn, hoặc cho biết các tài liệu ấy hiện có lưu trữ ở thư viện nào...cho mọi người tham khảo không?

Kính mong Ts Trần Công Trực cho biết: sau khi đàm phán giữa VN và TQ đã hoàn tất và ký kết hiệp định biên giới, hiện nay bản đồ mới của VN có hình dạng như thế nào? Chính phủ đã in tấm bản đồ mới ra và phổ biến cho dân chúng biết chưa? Có thư viện hay công sở nào ở VN trưng bản đồ mới này để mọi người có thể tự do đến xem tấm bản đồ mới này hay không?

Nếu hiện nay chính phủ chưa in ra, chưa phổ biến cho dân chúng biết, vậy Ts Trần Công Trực nghĩ sao về chuyện này? Chúng tôi có cảm nghĩ rằng đất nước VN như một món đồ thuộc quyền sở hữu của vài nhân vật cao cấp nhất trong Đảng CSVN và Nhà Nước CHXHCNVN Chẳng hạn như: khi đi đàm phán, nhà nước đã không cho báo chí hay đại diện của báo chí tham dự và phổ biến các cuộc đàm phán và kết quả đàm phán cho dân chúng biết; sau khi đàm phán xong, ký hiệp định biên giới xong, họ cũng không muốn trưng tấm bản đồ mới ra cho dân chúng xem. Ts TCT nhận thấy các hành động ấy có chính danh hay không?

Khi đi đàm phán vấn đề biên giới trọng đại như thế, chắc chắn phải có băng thu hình, băng thu thanh (video, audio) thu lại toàn bộ cuộc đàm phán này, phải không? Vậy, các hình ảnh và băng thu thanh hiện nay để ở đâu? Mong Ts Trần Công Trực có thể chỉ nơi nào cất giữ các cuốn băng này cho mọi người có thể tham khảo được không? Cám ơn Ts T.C.T.

(Ở Mỹ, các phiên tòa dù lớn hay nhỏ, ngay cả các vụ tòa xử vi phạm luạt, các bài giảng của các môn học của một số ngành học...vẫn được các cơ quan chính quyền, trường học thu thanh, thu hình, và để lại trong thư viện cho sinh viên đến tham khảo trong thời hạn qui định, một số có gia trị được lưu trử vĩnh viễn và tồn tại hàng vài chục năm.).

Trần Hữu Cách (khách viếng thăm) gửi lúc 02:45, 11/09/2013 - mã số 97178
TS Trần Công Trục viết:
Chúng ta “khép lại” nhưng quên mất việc giải thích, nói rõ cái đúng, cái sai cho dư luận người dân nắm rõ, trong khi cái đúng, cái sai ấy lại liên quan trực tiếp tới vấn đề tranh chấp biên giới lãnh thổ sau này, chính điều đó mới tạo ra những khác biệt về mặt nhận thức dẫn đến băn khoăn trong xã hội về vấn đề biên giới Việt Nam – Trung Quốc như ngày hôm nay, thác Bản Giốc là một điển hình.

Tôi tin ông Trục thành thật khi nói ra điều trên. Nhưng nói "quên" là một cách nói quá dễ dãi.

Chế độ độc đảng toàn trị không có "quên", mà nó thực sự không có cơ chế giải thích (cái đúng, cái sai). Ở đây chỉ gồm những vấn đề về tranh chấp biên giới. Trên bình diện rộng hơn, có biết bao nhiêu vấn đề nhà nước không bao giờ nhận thấy có trách nhiệm giải trình?

Trần Hữu Cách (khách viếng thăm) gửi lúc 02:38, 11/09/2013 - mã số 97177

Lần đầu tiên nghe một quan chức bộc bạch rằng tuyên truyền của nhà nước nói láo trong giai đoạn, để về sau nhà nước phải tự điều chỉnh lại khi cần bang giao với nước ngoài!

Còn nội dung tuyên truyền nào láo khoét nữa không? Các nội dung tuyên truyền nào đang láo khoét trong giai đoạn hiện tại?

Anh Minh (khách viếng thăm) gửi lúc 00:40, 11/09/2013 - mã số 97168
PVĐ viết:
Ts Trần Công Trục trả lời thế là ok rồi.

Nói không bằng nhìn, sao mà ok được ,sao anh bạn dể giải quá vậy, mọi sự việc phải có giấy tờ, chuyện đại sự, sống chết của cả một dân tộc, tại sao không công bố văn bản, bản đồ, những gì đã ký kết. Không lẽ ký xong rồi dấu, mai mốt lại lôi ra ký lại và nói cái này mới đúng, bởi vì lịch sử không giá trị.

Cù cưa (khách viếng thăm) gửi lúc 23:16, 10/09/2013 - mã số 97164

Hề hề, chắc gì tòa soạn báo giáo dục đưa đường link sai. Có khi họ cố ý như vậy để mọi người khỏi tò mò chui vào trang của bọn phản động thì sao?

Khách Hu Hu (khách viếng thăm) gửi lúc 23:12, 10/09/2013 - mã số 97162

Đảng luôn luôn sáng suốt thề mà hồi đó đek biết đường biên giới nước mình cụ thể ra sao. Hô hào quân lính chiến đấu bảo vệ biên cương chết một đống cuối cùng té ra đek phải biên cương của mình. Thôi thì chết rồi chẳng lấy lại được. Thế nhưng bi giờ đàm phán xong rồi, dân vẫn chẳng hay biên cương hiện nay nó ra sao. Lỡ giờ lại chết một đống nữa để bảo vệ biên cương không phải của mình thì tội thằng dân lắm.

Dang (khách viếng thăm) gửi lúc 23:06, 10/09/2013 - mã số 97160

Ông Trục quen thói trả lời lòng vòng, quanh co, nói không bằng chứng. Cứ đưa Công ước Pháp – Thanh 1887, 1895 và các bản đồ, văn kiện mô tả đường biên giới được quy định bởi 2 Công ước ra cho mọi người biết, rồi đưa văn bản đã ký sau khi đàm phán thì sẽ giải quyết mọi nghi vấn. Văn bản về đường biên giới của nước VN thì nhân dân VN có quyền biết chứ. Tại sao đến giờ vẫn chưa thấy công bố?

PVĐ (khách viếng thăm) gửi lúc 20:35, 10/09/2013 - mã số 97142

Ts Trần Công Trục trả lời thế là ok rồi.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
10 + 7 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Chúng ta đổ lỗi cho xã hội, nhưng chính chúng ta là xã hội. Chúng ta than phiền nhiều về tham nhũng, nhưng đã có mấy người trong chúng ta đứng lên đấu tranh với tham nhũng, với cái thể chế đẻ ra tham nhũng? Chúng ta nói nhiều về quyền con người của chúng ta bị chà đạp, nhưng mấy ai trong chúng ta đứng lên cất tiếng bảo vệ cái quyền của mình, hay góp phần vào việc bảo vệ cái quyền đó?

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 1 thành viên399 khách truy cập.

Thành viên online

Admin

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png