Phan An - Còn đợi gì mà không thanh trừng?

Phan An
Chia sẻ bài viết này

Những bài tôi viết gần đây, các bạn kêu buồn. Ờ tôi cũng thấy nó buồn. Và cứ càng thấy nó buồn buồn thì tôi lại càng lo lo: Biết đâu cứ viết lừ đừ thế này, về sau cái kiểu nó lại ám vào người, không khéo lại thành một vị lãng mạn đại nhân mang nét buồn thời đại, nhìn theo gió hiu hiu cười không ít thì nhiều, theo kiểu Nhất Linh và các thứ sến rện vô bổ ngày trước. Mà tôi thì không muốn làm lãng mạn đại nhân – vốn dĩ trước nay tôi chỉ thích viết kiểu tào lao xịt bợp, đâm chỗ này chém chỗ nọ mà thôi, bất kể các bạn cứ lao nhao rằng anh không thay đổi lối viết ư đừng lì lợm quá như thế, đến to béo như Aziz Nesin mà cũng biết thức thời ngày xưa viết châm biếm ngày sau đổi sang viết đả kích nữa là thứ như anh vân vân và vân vân.

Thế nhưng hôm nay thì tôi hết lo. Vâng tôi hết lo. Vì tôi đã vững tin (xác tín, theo kiểu các bạn dốt nát có vốn từ ngữ hoa lá hẹ hay dùng, cùng với những từ khác như tự do, xa ngái, hoang hoải, khải huyền các loại) rằng may mắn quá, tôi viết mấy thứ buồn buồn như thế chẳng qua vì thế sự xung quanh tôi tự nhiên nó vu vơ nó buồn mà thôi, chứ một khi nó đổi sang nó vui, thì tôi lại viết vui được ngay, uyển chuyển chính là như vậy.

Cụ thể là bữa nay tôi đọc báo được cái tin rằng lực lượng công an kia sắp thanh tra, tức thị kiểm tra và thanh trừng, một quán cà phê nọ vì cái tội dám xuyên tạc Lê-nin. Tôi viết Lê-nin là thói quen thôi, thật ra tôi cũng chẳng biết viết tên ổng thế nào cho đúng. Cũng có thể là Lê nin – không có cái gạch ngang. Hoặc Lê Nin, tức là in hoa đầu chữ. Hoặc LÊ NIN, như các tấm biển treo xiên xẹo trên những con đường đầy người chết vì xe tung. Hoặc Lénine, lưu ý vẫn đọc là Lê, không phải Lé. Mấy người ít học quê tôi người ta gọi là ông Sáu Nin, vì thấy ghi tên đầy đủ của ổng có chữ VI – cái này tôi nghĩ có lẽ không đúng, vì nếu ghi thế thì phải đọc là Vi Lê Nin, tương tự như cái cô nhà thơ gì Vi Thùy Nin ấy, hoặc là Sáu La Mã Nin, chứ chỉ đọc Sáu Nin thì chẳng hóa ra là Sáu La Tin Nin. À cái này tôi cũng kể rồi, thằng bạn tôi hồi tiểu học tên là Lê Văn Nin, nó học dốt như bò vì suốt ngày chỉ thích lấy que gai mắt ó chọc đít bò. Tóm lại như thế, công an sắp thanh trừng quán cà phê vì xuyên tạc thằng bạn tôi chọc đít… e hèm, vì xuyên tạc Lê-nin, nay xin nói tắt là anh Nin cho nó tắt.

Nhưng bởi vì rất có thể không phải tất cả chúng ta ở đây đều có kiến thức sơ đẳng về anh Nin, tôi xin mạn phép kể lể dài dòng văn tự ra một ít, xong rồi các bạn có thể vỗ tay khen tôi kiến thức sâu rộng. Anh Nin thì nay đã chết rồi, xác ảnh được xức dầu thơm và quàng trên quảng trường Đỏ cho bà con đi ngang qua có rảnh thì vào xem, nhưng hồi còn sống thì ảnh lẫy lừng một cõi chính và nhiều cõi phụ khác, người ta còn có một định luật vật lí rằng đồng chí Nin không bao giờ sai, và tất cả những nhà khoa học thiên thể cố gắng chứng minh định luật ấy sai sau rốt đều phải vừa khóc vừa nói rằng là em sai em sai, định luật không sai, đồng chí Nin không sai, xin đừng bắn. Theo như sách sử do những người viết sử ghi lại thì chú Nin hồi nhỏ học thôi rồi, ba năm không nhìn ra vườn, bạn đem súng bắn chim tới cũng bảo không không nhà tao làm gì có vườn mà bắn, để yên tao học cơ, kệ súng mày, kệ chim mày luôn. Nhờ học siêng như thanh niên nghiêm túc như thế mà lớn lên anh Nin trở thành lãnh tụ của giai cấp công nhân, được coi là học trò vĩ đại nhất của Các Mác, đồng thời cũng là thầy của một số anh khác, rồi đến lượt các anh này lại cũng giành giật nhau xem ai là học trò vĩ đại nhất của thầy Nin. Anh Nin lãnh đạo cuộc cách mạng vô sản ở Nga đi đến thắng lợi cuối cùng, đảo ngược hoàn toàn cục diện người bóc lột người một cách hết sức vẻ vang. Tượng anh được đặt ở khắp nơi nơi, ở Nga có hằng hà sa số đã đành, lại trùng trùng mông mông ở Trung Quốc và Cuba, và thấy rõ nhất là ở Bắc Triều Tiên vào ban ngày. Ở ta cũng có tượng anh to đùng ở vườn hoa, người ta gọi nhầm là cụ Lý cụ Lê, anh đút tay vào túi, tay kia chỉ ra xa, mắt anh nhìn thẳng, rất cương nghị, không hề chớp, mặc kệ bọn dân ngu khu đen vứt rác và tiêm xì ke tùm lum xung quanh. Thế và ngoài vườn hoa ra thì tượng anh cũng hay được đặt trong những phòng họp, ở đó anh không có tay, anh chỉ thúc thủ mà nhìn thôi, trong lúc những bọn không phải dân ngu khu đen thì ngủ khò khò dưới ánh nhìn của anh. Trong sách giáo khoa người ta cũng viết về anh luôn luôn, giống như người ta sợ chểnh ra một phát là cả thế giới quên anh tút xuỵt, đơn cử như chuyện bắn chim tôi vừa kể phía trên, hoặc bài thơ “Ông Lê-nin ở nước Nga / Đầu ông bị hói rất là Việt Nam” mà ai trong số chúng ta cũng phải thuộc lòng nếu không muốn ở lại lớp, hoặc lại một bài về chú bé Kô-li-a bị lạm dụng sức lao động “Tuổi mười hai đuổi bướm bắt chim / Em ở đây bên bác Lê-nin / Người làm việc. Cần em canh gác.” Tất nhiên khi đã vào thơ ca thì câu chuyện có sai lệch ít nhiều, nhất là khi lại là thơ của nhà thơ Tố Hữu – người mà nếu giữ nguyên tên họ là Nguyễn Kim Thành chứ không chọn bút danh thì hẳn nhà thơ có đôi chút liên quan là Nguyễn Du phải hộc máu chết mấy lần vì sỉ nhục – nhưng đã đến mức độ như thế thì thiết nghĩ chúng ta đều phải nhất trí rằng anh Nin là một người vĩ đại, luận cương của anh làm cho mọi người đều khóc một mình trong phòng cũng như phin Hàn Quốc, những lời anh nói ra đều đáng được coi như sấm truyền, kể cả cái câu “Hỏng bét rồi!” mà bọn thối mồm vẫn đồn là lời anh dặn lúc lâm chung. Những chuyện sau này người ta kéo tượng anh cùng với các bạn đồng chí của anh đổ chỏng gọng, rồi những cái hình chim ỉa lên đầu anh, con nít ngồi lên bụng anh các kiểu trên khắp các nước Đông Âu, tôi ngờ rằng đều là giả trá mà thôi – nếu tinh ý và tỉnh táo thì các bạn sẽ nhận thấy rằng anh em Thomas Knoll và John Knoll tung ra bản Photoshop đầu tiên cho máy Mac vào năm 1990, rồi đúng một năm sau thì chủ nghĩa xã hội Liên Xô sụp đổ và những bức hình ấy bắt đầu được lan truyền, thời chắc chắn phải có gì huyền bí đằng sau chứ không thể nào mà lại trùng hợp nhiệm mầu như thế được.

Như thế, chúng ta đều hiểu rằng ảnh hưởng của Lê-nin lên đất nước quằn quại hình chữ S này rõ ràng là vô thiên lủng. Tất nhiên vô thiên lủng là một từ chỉ dùng cho những thứ đếm được, nhưng vì sự vĩ đại của anh Nin mà tôi cứ gán thẳng cho anh, ai muốn kiện gì cứ tìm gặp anh Nin mà kiện, vì người ta vẫn bảo rằng anh Nin vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta. Con đường mà anh đã chọn, chúng ta vẫn cứ đi kiên trì cho đến ngày nay, chúng ta xây cầu vượt ở đây và sập hầm ở kia, chúng ta nhai cục sắt ở đây và nuốt cục xi măng ở kia, chúng ta xin tiền Nhật Bản ở đây và bị Thụy Điển dừng trợ cấp ở kia, tất cả đều kiên định dưới ngón trỏ của anh và ngón giữa của nhiều vị khác. Cuộc chiến khốc liệt nhất trong lịch sử dân tộc ta, chúng ta không đánh người ngoài, chúng ta đánh nhau bươu đầu mẻ trán, có một phần lớn là nhờ công sức của anh. Khi chúng ta cần cải cách một ít về ruộng đất, cần đánh tư sản và tư bản, người đầu tiên chúng ta giết lại là bà mẹ đã dành tiền dành vàng cho chúng ta ăn, rồi hàng nghìn hàng vạn người chung giống nòi tiếp theo bị đấu tố, lăng mạ, chửi bới, véo, cấu, tát, bớp, bóp, đớp, đạp, bắn, chôn sống, việc ấy cũng có dấu ấn của anh Nin. Như vậy để thấy anh Nin có uy tín cao đến như thế nào, anh là người Nga thôi, anh lại còn hói nữa, mà người Việt chúng ta chém nhau bằm nhau hiếp nhau giết nhau vì anh, chúng ta tôn thờ anh, chúng ta đội anh lên đầu cùng với các bạn bè anh em của anh là Xít Ta Lin và Mao Trạch Đông, bất kể các anh có mặc xịp hay không mặc xịp và đánh rắm hay không đánh rắm.

Cho nên, vốn là người yêu quý anh Nin và một hướng về anh, sự suy đồi về đạo đức, uống nước đái nguồn, ăn quả đái kẻ trồng cây của ta những năm gần đây thật sự làm tôi hết sức buồn lòng. Những người còn chút lương tri hãy nghĩ mà xem, chúng ta được như ngày hôm nay là vì ai của ai và do ai? Nhờ ai mà trên khắp đất nước hiện nay mảnh bom nhiều khôn kể xiết, nội tiền cưa bom bán phế liệu hằng năm cũng không dưới cả trăm triệu đồng? Nhờ ai mà con trẻ của chúng ta sinh ra, chưa biết yêu cha yêu mẹ đã biết yêu người Nga người Tầu, và lớn lên chút nữa thì bám mông Tây bám đít Tầu, đi đánh đĩ bốn phương tám hướng, mang lại nguồn thu nhập tuyệt đối ổn định cho đất nước càng ngày càng vững bước? Nhờ ai mà – một chuyện nhỏ nhặt thế này thôi – nắp cống có hình vuông, khiến cho bọn kẻ trộm muốn lăn đi cũng đành bất lực, cho dù mỗi Hai tháng Chín chúng nó lại xồ ra tính theo đơn vị là hàng vạn? Tôi có thể hỏi cả trăm câu hỏi tu từ như thế, để các bậc tri thức cùng suy ngẫm. Ông cha ta đã dặn rằng, qua sông thì đừng đấm bòi vào sóng. Thế mà cái bọn vô học trong xã hội ta, sông thì chưa qua nổi, mới chỉ đang là quá độ mà thôi, đã vội nảy nòi những thói vong ân. Chúng nó chế tác ra những thứ thơ vè quái đản để cười nhạo lãnh tụ, ví như:

Bác Hồ nói với Lê-nin
“Nước Nga đã có Pút Tin tự hào”
Bác Hồ nói với Bác Mao
“Trung Quốc nó chọn Cẩm Đào là khôn…”

Hoặc:

Lê-nin cương luận thật dài
Bác đọc Bác hiểu một vài ý chung

Hoặc:

Lê-nin ra đến Cửa Lò
Xong rồi bác hỏi “Mình bo thế nào?”

Như thế còn chưa hả, giờ lại có một bọn buôn bán cà phê trên thân xác và tâm hồn Lê-nin. Nghe bảo vì cái sự dốt nát rất vô lí trong thời buổi ngành giáo dục phát triển vàng son này, chúng nó đã chế biến câu nói oanh liệt “Học học nữa học mãi” thành “Cộng cộng nữa cộng mãi” treo giữa quán, trong khi ngay từ nhỏ chúng ta đều biết rằng phải chế thành “Học học nữa hộc máu” mới là đúng. Chúng nó lại vẽ Lê-nin đứng chàng hảng tay cầm li cà phê mắt phê như con dê. Đứng trên Lê-nin mà nói, việc này là một sự báng bổ Lê-nin. Thế còn đứng trên cà phê mà nói thì việc Lê-nin uống cà phê lại là một sự báng bổ cà phê, tại vì không có sử liệu gì chứng tỏ Lê-nin hay các đồng chí Nga biết uống cà phê, ngoài cái truyện cười Xô Viết “Anh mua cà phê ư? Hãy qua cửa hàng bên kia đường, bên đó mới không có cà phê, ở đây thì không có lúa mạch.” Cái thực đơn, thay vì in trên giấy bóng đàng hoàng cho giống những con người đàng hoàng, thì bọn vô học lại in trên sách Lê-nin toàn tập như những bọn vô học. Chúng nó lại đem dán lên tường dẹp lép những Các Mác, người đã làm xao xuyến bao thế hệ với câu nói “Vô sản toàn thế giới hãy tha thứ cho tôi,” Stalin, cái tên thân thương mà bao trẻ em mồ côi Ba Lan vẫn thuộc nằm lòng từ thuở còn đái dầm trong nôi, và cả Mao Trạch Đông, người đã giúp khoảng hai mươi triệu nhân dân Trung Hoa nhảy vọt một cái lên đến tận thiên đàng trong niềm hân hoan tột đỉnh.

Thưa các bạn, cái sự ăn cháo đái bát nó còn đến thế nào được nữa? Bọn Việt Nam này là bọn Việt Nam nào mà dám xúc phạm đến những người Nga vĩ đại này, người Đức vĩ đại này, và người Trung Hoa vĩ đại này? Hãy thanh trừng chúng nó đi, theo đúng như kế hoạch, để một lần nữa chúng nó nhớ cho đến chết rằng đừng có mà đùa với các vị lãnh tụ nước ngoài của chúng ta, rằng trong quá khứ chúng ta đã từng giết mãi bàn tay không phút nghỉ để thờ Mao chủ tịch và Xít Ta Lin bất diệt, chẳng có lí do gì ngày hôm nay, với võ khí hiện đại hơn và lòng nhiệt thành sôi nổi hơn, chúng ta lại tha thứ cho cái bọn ngu dốt bỉ lậu. Hãy vì Lê-nin mà lôi chúng nó ra ngã tư, hãy vì Mao Trạch Đông mà trói chúng nó vào cột điện, hãy vì Xít Ta Lin mà hô hào người ta nhổ nước bọt vào chúng nó, hãy vì Che Guaevara mà bắt con cái chúng nó kể tội chúng nó, rồi cuối cùng hãy vì Các Mác, người thầy vĩ đại của tất cả các thể loại công nông binh vĩ đại, mà đào hố chôn sống chúng nó ngay tại chỗ, để bây giờ và mãi mãi ngàn sau dân tộc ta đái ra quần mỗi khi nghe hai tiếng đồng bào.

Admin gửi hôm Chủ Nhật, 01/09/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Nghiêm Huấn Từ - Ới đảng! Nghe đây: Hãy thôi thờ Stalin như cố nội mình

Tạ Phong Tần - 9.000 giáo sư, phó giáo sư để làm gì?

Tưởng Năng Tiến - Tiếng Cú

Lữ Phương - Vì đâu nên nỗi?

Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết tiếp đón ông Hồ Cương Quyết

Hồ Cương Quyết - DÂN CHỦ: Vài chuyện nhỏ chung quanh một vấn đề lớn


nha nam (khách viếng thăm) gửi lúc 16:43, 02/09/2013 - mã số 96604

Nhiều bác hay dùng thơ của các chiến sỹ CM để minh họa cho tư tưởng của họ. Vì không chuyên về văn học nên có bác không biết: Một số tác giả đã đổi mới tư duy bằng cách sửa lại thơ mình. Như tác giả "Bầm ơi" sửa là:
Bầm ra ruộng cấy bầm run
Con ngồi xe lạnh còn run hơn bầm.

Admin gửi lúc 15:12, 02/09/2013 - mã số 96601

Blogger But Chi: Vụ cà phê Cộng gợi nhớ đoạn này trong "Đi tìm cái tôi đã mất" của Nguyễn Khải:

"Tính hài hước là cái thứ mà người cộng sản ghét nhất vì nó có thể biến mọi chuyện thiêng liêng thành trò cười. Một học thuyết không thể chứng minh sự đúng đắn của nó trong thực tiễn thì trước sau sẽ biến thành tôn giáo. Vì tôn giáo là niềm tin, là thói quen, là tập quán, là vâng phục, là ở thế giới này chỉ có một chân lý, ngờ vực nó, đặt quá nhiều câu hỏi về nó chỉ là kẻ phản đồ, phải bị trục xuất khỏi cộng đồng, phải bị cách ly, bị ngồi tù để tránh mọi sự truyền nhiễm có thể. Học thuyết xã hội đã phải đội lốt tôn giáo để tồn tại thì mọi thứ thuộc về nó đều là thiêng liêng. Lãnh tụ thành thần thánh, lời nói bài viết của họ thành kinh bổn, cuộc sống cá nhân và xã hội của họ đầy ắp những chuyện phi thường. Hình ảnh của Lenin và Stalin, của Mao Trạch Đông và Kim Nhật Thành và lời nói của các vị ấy bao trùm lên toàn bộ cuộc sống tinh thần của các quốc gia họ cầm quyền, làm gì, nói gì, nghĩ gì đều không thoát ra khỏi cái bóng che ấy. Bài hát về lãnh tụ trang nghiêm như thánh ca, người hát có dáng điệu sùng bái như tín đồ. Cái thế giới cá nhân của các công dân đã bị đốt cháy, đã thành tro bụi và tan biến trong hương khói của đền đài."

Câu hỏi đặt ra ở đây là: bây giờ, năm 2013, có còn "người cộng sản" không hay chỉ rặt một lũ giả mạo muốn triệt hạ đối thủ kinh doanh?

trần xuân khang (khách viếng thăm) gửi lúc 08:40, 02/09/2013 - mã số 96579

Rất hay

chanviconnhungke nhuBH (khách viếng thăm) gửi lúc 08:36, 02/09/2013 - mã số 96578

Bài này :Hay, hay nữa, hay mãi.
Còn dân VN : Khổ,khổ nữa, khổ mãi.
Hồn VN : Hèn,hèn nữa, hèn mãi

Khách Thanh Sơn (khách viếng thăm) gửi lúc 22:27, 01/09/2013 - mã số 96554

Xin chào!
Nếu tôi tặng tác giả bài viết một câu thơ của tôi khi chứng kiến Lễ hoành tráng đặt phiến đá ở vườn hoa này trước khi tượng của ông Lenin được khênh sang, thì có bị thanh trừng không ạ?

Phiến đá hôm nay đặt vườn này

Coi như mộ Tổ bị voi giầy

Thế mà lũ lĩ nhà chúng nó

Kéo đến đủ đầy để vỗ tay!

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
7 + 8 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Trải qua bao năm tháng suốt từ trước Cách Mạng Tháng Tám đến ngày nay, từ những phút gian nguy giữa sống và chết, đến những ngày chia ngọt sẻ bùi từng thắng lợi, tôi đã bao lần được đồng bào che chở cưu mang, đã chứng kiến bao tấm gương hy sinh của những người thuộc mọi tầng lớp và lứa tuổi… Tiếc rằng một số năm sau đó, tư tưởng đại đoàn kết đã bị coi nhẹ, quan điểm giai cấp đã được vận dụng một cách máy móc, một chiều….

— Cố thủ tướng Võ Văn Kiệt

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 3 thành viên465 khách truy cập.

Thành viên online

Tâm Như, Biên tập viên, Admin

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!