Lê Hiếu Đằng: SUY NGHĨ TRONG NHỮNG NGÀY NẰM BỆNH

Lê Hiếu Đằng
Chia sẻ bài viết này

Thời gian vừa qua, có dịp vào Sài Gòn, được tin ông Lê Hiếu Đằng phải cấp cứu ở BV Bình dân, tôi và bạn bè đã đến thăm ông. Chúng tôi nhìn nhau khôn xiết bồi hồi. Sờ bàn chân ông thấy có hiện tượng phù nhẹ, nhưng trông khuôn mặt thì vẫn rất linh lợi, nhất là ánh mắt sáng láng, vẫn ngời lên cái khát vọng tha thiết về tương lai dân chủ hóa cho đất nước. Vài ngày sau tôi nhận được điện của ông, giọng rõ từng tiếng: “Thưa anh HC, tôi đã ra viện, đã trở về với đội ngũ. Sẽ sớm có bài viết tính sổ đời mình gửi đến anh”. Bồi hồi sung sướng, tôi vâng lên một tiếng thật to ở đầu dây bên này, và từ đó cứ chờ đợi bài ông.

Thì hôm nay, bỗng nhận được bài viết dưới đây trong e-mail với lời gửi gắm kèm thêm nói qua điện thoại: “Anh sửa chính tả thật kỹ giúp tôi, bởi đối với một người vừa qua cơn bệnh hiểm nghèo có thể viết còn nhiều lỗi. Nhưng toàn bộ những ý tưởng trong bài là của tôi, tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm”.

Tôi xin vâng theo lời ông. Chợt nhớ tới câu châm ngôn mà chính nhà chí sĩ Phan Bội Châu đã từng nhắc: “Nhân chi tương tử kỳ ngôn dã thiện”. Người bạn của tôi trong những ngày vừa qua cũng coi như đã một lần xáp mặt với cái chết và may mắn giải thoát khỏi nó, nên những lời ông nói ra là tất cả những gì tâm huyết ông muốn gửi gắm cho đồng bạn và cho lớp trẻ đang tiếp bước mình. Những lời vừa có tính chất ôn lại chuyện cũ để chiêm nghiệm sự đời cho sâu chín hơn, đồng thời cũng là sự kết đọng trong nó một lời tuyên ngôn chắc nịch về con đường nhất thiết phải đi để đưa dân tộc thoát khỏi số phận một chàng Sisyphe suốt đời phải đẩy khối đá khổng lồ chồng trên lưng mình như một định mệnh – mà một thời vẫn cứ mê muội ngỡ đó là trách nhiệm và vinh quang do lịch sử giao phó “Nếu lịch sử chọn ta làm điểm tựa” – nhưng ở thời điểm hiện tại thì sự quá tải trên mọi phương diện của một cái ách cực kỳ phi lý hầu như bất kỳ ai cũng cảm nhận được rõ ràng. Và câu nói âm thầm từ muôn miệng hình như đang cùng muốn thốt lên: Hãy hất nó xuống khe vực để đứng thẳng dậy, sánh bước cùng nhân loại văn minh.

Xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc.


Nguyễn Huệ Chi

Sau hơn 45 năm chiến đấu trong hàng ngũ Đảng Cộng sản Việt Nam, với 45 tuổi Đảng, những trải nghiệm cay đắng mà tôi cùng nhiều bạn bè nữa trong phong trào học sinh sinh viên trước 1975 đã chịu đựng, thôi thúc tôi phải “thanh toán”, “tính sổ” lại tất cả. Trong lúc nằm bịnh tôi đọc quyển Chuyện nghề của Thủy của đạo diễn Trần Văn Thủy, các truyện của các nhà văn quân đội như Nguyễn Khải, Nguyễn Minh Châu, Lê Lựu, Trần Dần và qua ti vi xem các chuyến đi thăm Mỹ của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng thăm Hàn Quốc, Myanma (Miến Điện) lại càng giục giã tôi viết những dòng này. Các nhà văn đã cho tôi thấy thêm sự bi thảm của thân phận con người trong cái gọi là CNXH ở Miền Bắc, một xã hội không có bóng người. Chuyến đi của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang không có những nghi thức cao nhất của một nguyên thủ quốc gia hay chuyến đi thăm Hàn Quốc, Myanma của Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nếu đem so sánh các chuyến đi thăm Trung Quốc của các vị thì không khí hoàn toàn khác nhau. Một bên thì khô cứng, lạnh lùng của một nước lớn đầy tham vọng, một bên là không khí cởi mở, vui vẻ bình đẳng. Không biết các nhà lãnh đạo của ĐCS Việt Nam với lòng tự trọng dân tộc có “mở mắt” thấy điều đó không? Hẳn nhiên chúng ta không thể đòi hỏi Mỹ làm nhiều điều tích cực hơn bởi vì công bằng mà nói anh không thể “mở lòng” với một nước mà thái độ không rõ ràng, bất nhất.

Tất cả tình cảm của gia đình và bạn bè trong nước cũng như ở nước ngoài làm tôi suy nghĩ miên man trong lúc nằm bịnh càng khẳng định với tôi một điều: con đường mà tôi cùng nhiều bạn bè, đồng đội đã lựa chọn, con đường tiếp tục đấu tranh cho lý tưởng thời trai trẻ và một xã hội công bằng tự do dân chủ. Ở đó con người sống với nhau một cách tử tế, thật sự được giải phóng từ người nô lệ thành người làm chủ của đất nước. Tôi ngày càng hiểu sâu sắc từ “GIẢI PHÓNG” không có nghĩa như ngày nay người ta thường dùng mà là sự thoát xác thật sự làm người tự do dù cho người cai trị là da trắng hay da vàng, thậm chí điều đau khổ, bi thảm nhất là hệ thống cai trị chính là người của dân tộc đó, là Việt Nam, là Trung Quốc, v.v. Nếu hiểu từ giải phóng theo ý thức sâu xa đó thì tôi cũng rất đồng tình với nhận xét của nhiều nhà báo, nhà văn, học giả ở Miền Bắc, trong đó có nhà báo Huy Đức trong cuốn Bên thắng cuộc mới đây. Thật sự là Miền Nam đã giải phóng Miền Bắc trên tất cả các lĩnh vực nhất là kinh tế, văn hóa, tư tưởng… Vì những lẽ trên tôi xin “tính sổ” với ĐCS VN và với bản thân cuộc đời của tôi, tư cách một đảng viên, một công dân ở những điểm cơ bản sau: một cách minh bạch, sòng phẳng để từ đây thanh thản dấn thân vô cuộc chiến mới.

1. Vì sao tôi đi kháng chiến, vào ĐCS Việt Nam?

Vào thế kỷ trước, chủ nghĩa Marx, CNXH, CNCS đã làm say mê biết bao trí thức, văn nghệ sĩ ở các nước, nhất là ở nước Pháp, cái nôi của khuynh hướng xã hội, dân chủ mà cả thời kỳ ánh sáng với các tên tuổi như Montesquieux, Voltaire, Jean Jacquess Rousseaux, v.v. với khát vọng xây dựng một xã hội bác ái, tự do, bình đẳng. Chủ nghĩa Marx, CNXH, CNCS chẳng những lôi cuốn, làm say mê nhiều thế hệ trí thức phương Tây mà ở Việt Nam cũng vậy. Những tri thức văn nghệ sĩ tên tuổi lẫy lừng như Văn Cao, Xuân Diệu, Huy Cận, Nguyễn Đình Thi, Tô Hoài, Thanh Tịnh, Thế Lữ, v.v. hay những tri thức tên tuổi ở nước ngoài như Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường. Thật ra họ theo lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của HCM mà đi vào chiến khu chứ họ ít hoặc chưa biết chủ nghĩa Marx là gì, CNXH ra sao, nhưng họ hy vọng sau khi kháng chiến thành công sẽ xây dựng một xã hội dân chủ, tiến bộ xã hội, tự do, hạnh phúc mà trong tuyên ngôn độc lập và Hiến pháp năm 1946 ông HCM đã trịnh trọng cam kết trước toàn dân trước Ba Đình lịch sử.

Lòng yêu nước, lòng tự trọng dân tộc đã thúc đẩy mọi người tham gia Cách mạng tháng 8 và sau đó đi kháng chiến. Bạn bè tôi và bản thân tôi cũng thôi thúc bởi những tình cảm đó: lòng yêu nước, ý chí chống xâm lược, giành độc lập tự do dân chủ cho Tổ quốc để xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn các chế độ cũ ở đó công nhân, nông dân, người lao động, những người hy sinh nhiều trong chiến tranh có cuộc sống ấm no, hạnh phúc đã thôi thúc chúng tôi lên đường.

Tôi vào Đảng cũng rất đơn giản: năm 1966, anh Nguyễn Ngọc Phương (Ba Triết) phụ trách đơn tuyến tôi, hẹn tôi gặp nhau ở một chùa trên đường Trần Quốc Toản (nay là đường 3-2) để sinh hoạt. Anh Nguyễn Ngọc Phương nghiêm mặt tuyên bố: “Đ/c Bắc Sơn (bí danh của tôi lúc đó), đ/c từ nay là Đảng viên Đảng Nhân dân cách mạng (thực chất là Đảng Lao động Việt Nam ở Miền Nam mà thôi). Lẽ ra tôi đưa điều lệ để đồng chí nghiên cứu nhưng đ/c là người hoạt động công khai trong Ban chấp hành Tổng hội sinh viên Sài Gòn và ĐH Luật Khoa nên tôi bây giờ mới phổ biến một số điều trong điều lệ để đ/c biết”. Một buổi kết nạp chẳng có lời thề thốt, cờ quạt gì cả. Anh Nguyễn Ngọc Phương, người phụ trách tôi trong thời gian đầu, là người lớn lên trong một gia đình khá giả, có em gái lấy nghệ sĩ hài nổi tiếng Bảo Quốc. Thật ra qua một số người hoạt động ở Huế anh ấy đã biết tôi đã từng tham gia phong trào đấu tranh Sinh viên học sinh Huế lúc tôi còn học đệ nhị, đệ nhất Quốc học Huế và đã từng bị bắt giam ở lao Thừa Phủ Huế gần một năm với Lý Thiện Sanh (nay là bác sĩ định cư ở Úc). Vì chính quyền Thừa Thiên-Huế lúc đó nghĩ tôi là thành viên của Đoàn TN nhân dân Cách mạng Miền Nam. Nhắc đến đây tôi có một kỷ niệm khó quên: ba tôi và mẹ Lý Thiện Sanh nóng lòng vì đã đến kì thi Tú tài II nhưng chúng tôi vẫn bị nhốt trong tù. Vì vậy ông bà làm đơn hú họa xin hai chúng tôi ra thi. Thế mà chính quyền Thừa Thiên-Huế lúc đó lại giải quyết cho ra thi. Tôi theo ban C Triết học nên chỉ còn vài ngày nữa là thi, ba tôi gửi một số sách vào cho tôi. May mắn lúc đó tôi đã đọc nhiều sách triết học của các Giáo sư Nguyễn Văn Trung, Trần Văn Toàn và các tạp chí Sáng tạo, Hiện đại của nhà văn Thanh Tâm Tuyền, Mai Thảo, nhà thơ Nguyên Sa, Tô Hoàng Yên, v.v., kể cả quyển sách viết về Nietzsche của Nguyễn Đồng Thi Hiền còn trai trẻ trước 1945 nên gặp đề thi triết khá hay tôi tán đủ điều, đậu hạng thứ dễ dàng. Còn Lý Thiện Sanh học ban B vốn rất giỏi nên đậu hạng bình thứ. Những ngày ba tôi đến đón tôi ra thi ông đã đi qua cánh đồng An Cựu trong giá lạnh. Tôi không thể nào quên hình ảnh đó của ba tôi. Bây giờ Người đã mất nhưng tôi không bao giờ quên ông, biết ơn nuôi dạy tôi thành người trưởng thành pha một chút ân hận vì tôi mà ông phải khổ sở. Tôi không biết với chế độ gọi là “ưu việt” hiện nay có người tù nào đã được cho ra đi thi như chúng tôi hay không?

Trong thời gian đó, lúc nhà tù cho tù nhân làm văn nghệ tôi thường hát bài “Tình quê hương” thơ Phan Lạc Tuyên, nhạc Đan Thọ, lúc đó là Đại úy Quân đội Sài Gòn. Gia đình của người phụ trách lao Thừa Phủ đứng trên bức tường có đường đi bao quanh nhà tù để xem. Đúng là cái máu lãng mạng của đám Sinh viên học sinh chúng tôi lúc đó ngay trong tù cũng nổi dậy đùng đùng và có cô con gái rất thích bài đó. Lý Thiện Sanh đùa “Nó khoái mày rồi đó”.

Về anh Nguyễn Ngọc Phương – người phụ trách tôi sau này bị địch bắt, đã hy sinh trong tù năm 1973. Năm ngoái, nhân ngày giỗ anh, tôi có kể lại việc mỗi lần sinh hoạt với tôi xong anh đề nghị tôi hát bài “Trăng mờ bên suối” của Hoàng Nguyên. Hát xong tôi hỏi anh: “Anh là bí thư Đảng ủy sinh viên mà sao thích bài hát ướt át quá vậy?”. Anh cười buồn và nói: “Chúng ta chiến đấu xét đến cùng là vì con người. Nhưng bài hát đó viết rất hay về con người thì sao mình không thích được!”. Nghe anh tôi càng cảm phục người đ/c phụ trách tôi và hôm giỗ anh tôi hát lại bài “Trăng mờ bên suối” để cúng anh. Sau đó, chị Cao Thị Quế Hương có vẻ trách tôi vì cho rằng anh Phương không thể ủy mị như vậy. Tôi cười buồn và im lặng.

Tôi đã đi theo kháng chiến và vào Đảng như thế đó…

2. Vấn đề đa nguyên, đa đảng

Có thời gian từ 1975 đến 1983 tôi là giảng viên Triết học và Chủ nghĩa xã hội khoa học ở trường Đảng Nguyễn Văn Cừ thuộc khu ủy Sài Gòn-Gia Định. Về phương pháp luận của Chủ nghĩa Mác-Lê nin mà tôi hiểu được có một điều cơ bản là cơ sở hạ tầng (bao gồm cơ sở xã hội, cơ sở kinh tế, v.v.) như thế nào thì phản ảnh lên thượng tầng kiến trúc như thế đó. Sau một thời gian dài Đảng và nhà nước Việt Nam nhận chìm các tầng lớp nhân dân Việt Nam từ Bắc chí Nam dưới chế độ quản lý kinh tế bao cấp, đi ngược lại tất cả quy luật tự nhiên, cop-py mô hình kinh tế của Liên bang Xô viết và Trung Quốc cộng sản 100%. Dân chúng đói kém rên xiết. Các đợt cải tạo tư sản X1, X2 đã làm tan nát biết bao gia đình, làm dòng người vượt biên ngày càng nhiều và biết bao gia đình phải chết tức tưởi trên biển. Trong đó có gia đình nhà báo Trần Triệu Luật, người đã cùng tôi vào chiến khu và đã hy sinh vào ngày 11.10.1968 tại căn cứ Ban tuyên huấn T.Ư cục Miền Nam cùng với nhà thơ Thảo Nguyên Trần Quang Long sau trận bom ác liệt của F105 của Mỹ. Hoặc bị bọn cướp biển hãm hiếp làm nhục trước mặt chồng con. Có thể nói tất cả điều đó là tội ác của Đảng và Nhà nước Việt Nam, không thể nói khác được.

Trước sự rên xiết của người dân, những nhà lãnh đạo còn có tấm lòng và suy nghĩ đã chủ trương phải đổi mới kinh tế bằng cách phải chấp nhận kinh tế có nhiều thành phần trong đó có kinh tế cá thể. Thế thì một khi cơ sở hạ tầng có nhiều thành phần kinh tế khác nhau trong xã hội sẽ có nhiều tầng lớp với lợi ích khác nhau thì tất yếu họ phải có tổ chức để đấu tranh bảo vệ quyền lợi của họ. Đó là quy luật tất yếu vì vậy không thể không đa nguyên đa đảng được và như vậy điều 4 Hiến Pháp hiện nay là vô nghĩa. Trước sau gì các vị lãnh đạo của ĐCS phải chấp nhận thách thức này: các Đảng, tổ chức đối lập sẽ đấu tranh bình đẳng với ĐCS trong các cuộc bầu cử hợp pháp có quan sát viên Quốc tế giám sát như hiện nay Campuchia đã làm.

Tôi thách bất cứ ai trong Bộ chính trị, Ban bí thư, trong ban Tuyên huấn của Đảng mà đứng đầu là ông Đinh Thế Huynh, vừa là Trưởng ban, vừa là Chủ tịch Hội đồng lý luận Trung ương trả lời luôn một cách công khai, minh bạch với chúng tôi trên các diễn đàn mà không chơi trò “bỏ bóng đá người” như đã từng thường sử dụng hiện nay. Thực tế hiện nay, trong Nam ngoài Bắc đã tập hợp được những khuynh hướng có chủ trương đấu tranh cho một thể chế dân chủ cộng hòa mà tiêu biểu là đề nghị 7 điểm và dự thảo hiến pháp năm 2013 của nhân sĩ trí thức tiêu biểu ở trong Nam ngoài Bắc như nhà văn Nguyên Ngọc, các Giáo sư Hoàng Tụy, Chu Hảo, Tương Lai, Phạm Duy Hiển, những trợ lý Tổng bí thư, Thủ tướng hoặc Đại sứ nhiều thời kỳ như ông Trần Đức Nguyên, Việt Phương, Nguyễn Trung, v.v. Các nhà kinh tế có uy tín lớn như Lê Đăng Doanh, Phạm Chi Lan, các nhà báo, nhân sĩ trí thức kỳ cựu như Hồ Ngọc Nhuận, Nguyễn Đình Đầu, Lữ Phương, Kha Lương Ngãi, Nguyễn Quốc Thái, và các “lãnh tụ” sinh viên trước đây đã có một thời kỳ lẫy lừng trong phong trào đấu tranh tại Sài Gòn và các đô thị Miền Nam trước 1975 như Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Công Giàu, Trần Văn Long (Năm Hiền), Huỳnh Kim Báu, Hạ Đình Nguyên, Cao Lập và biết bao con người tâm huyết mặc dầu đời sống kinh tế đã khá giả, có những người là giàu có nhưng không thể yên tâm thụ hưởng tất cả những tiện nghi của đời sống đã vùng lên sau một giấc ngủ khá dài để chấp nhận mọi rủi ro, nguy hiểm cho bản thân cá nhân mình cũng như gia đình để dấn thân vào cuộc chiến đấu mới để tiếp tục thực hiện lý tưởng thời trai trẻ mà hiện nay đã bị phản bội, chà đạp những lời hứa năm nào trong kháng chiến. Ngoài ra còn cả một lớp trẻ hăng hái, nhiệt tình bao gồm những blogger, những sinh viên đang có những hoạt động ở các trường Đại học hoặc nhiều tổ chức khác.

Tình hình trên cộng với thực tế hiện nay tôi biết nhiều đảng viên đang muốn ra khỏi Đảng, hoặc không còn sinh hoạt Đảng (giấy sinh hoạt bỏ vào ngăn kéo). Vậy tại sao chúng ta hàng trăm đảng viên không tuyên bố tập thể ra khỏi Đảng và thành lập một Đảng mới, chẳng hạn như Đảng Dân chủ xã hội, những Đảng đã có trên thực tế trước đây cho đến khi bị ĐCS bức tử phải tự giải tán.

Tại sao tình hình đã chín mùi mà chúng ta không dám làm điều này? Chủ trương không đa nguyên đa đảng chỉ là chủ trương của Đảng chứ chưa có một văn bản pháp lý nào cấm điều này, mà nguyên tắc pháp lý là điều gì luật pháp không cấm chúng ta đều có quyền làm. Đó là quyền công dân chính đáng của chúng ta. Không thể rụt rè, cân nhắc gì nữa. Đây là một yếu tố sẽ làm cho xã hội công dân, xã hội dân sự mạnh lên, không có thế lực nào ngăn cản được. Đây là cách chúng ta phá vỡ một mảng yếu nhất của một nhà nước độc tài toàn trị hiện nay. Chẳng lẽ nhà nước này bắt bỏ tù tất cả chúng ta sao? Chúng ta phải đấu tranh với phương châm công khai, minh bạch, ôn hòa, bất bạo động, phản đối tất cả mọi hành động manh động, bạo lực khiêu khích gây chiến tranh. Như nhà thơ Nguyễn Duy đã viết đại khái trong bất cứ cuộc chiến tranh nào người thất bại đều là nhân dân. Giờ hành động đã đến. Không chần chừ, do dự được nữa.

3. Vấn đề Độc lập dân chủ, tự do và hạnh phúc

- Việt Nam đã thống nhất mặc dầu còn nhiều điều chưa hòa hợp, đoàn kết thực sự. Nhưng còn độc lập thì sao? Sau khi hy sinh biết bao xương máu, nay Đảng và Nhà nước Việt Nam đều phải len lén nhìn ông bạn láng giềng Trung Quốc, những kẻ luôn chực nuốt chửng nước ta và vào năm 1979 họ đã xua quân tàn sát người dân Lạng Sơn và các tỉnh phía Bắc mà tên Đặng Tiểu Bình xấc xược gọi là dạy cho Việt Nam một bài học.

Thật ra tổ tiên chúng ta, những tiền nhân thời xa xưa đã cho họ nhiều bài học Chi Lăng, Bạch Đằng Giang, Gò Đống Đa, v.v. Không biết tập đoàn Tập Cận Bình có còn nhớ những bài học đó không? Riêng các vị lãnh đạo ĐCS và Nhà nước Việt Nam thì dường như chưa thấy hết sức mạnh của dân tộc Việt nam nên quá “hiền lành” đối với một nước lớn nhưng rất “tiểu nhân” (chữ nghĩa của các truyện Tàu), miệng thì xoen xoét nói về “bốn tốt mười sáu chữ vàng” trong lúc hành động thực tế là uy hiếp, săn đuổi, bắt bớ một cách vô nhân đạo các ngư dân Việt Nam đang đánh bắt trong ngư trường truyền thống của mình hoặc hèn hạ cắt đứt cáp các tàu thăm dò dầu khí của chúng ta. Thế mà phản ứng của lãnh đạo Việt Nam thì quá nhu nhược: chỉ là lời phản đối lặp đi lặp lại nghe quá nhàm tai và khó chịu của người phát ngôn viên bộ Ngoại giao. Đến nỗi có những vụ việc lớn càng không dám thực hiện những việc bình thường trong quan hệ quốc tế là triệu tập đại sứ Trung Quốc ở Hà Nội để trao công hàm phản đối chứ không chỉ là đưa công hàm đến toà đại sứ. Vậy thì độc lập cái gì? Hẳn nhiên là chúng ta không dựa vào nước này chống các nước khác nhưng thực tế quốc tế hiện nay rất thuận lợi để chúng ta liên kết với các nước để đấu tranh với Trung Quốc về Biển Đông.

Tôi rất mừng nghe Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố ở hội nghị Shangri-La chống lại nền chính trị cường quyền và những đối xử vô nhân đạo đối với ngư dân Việt Nam. Trả lời phỏng vấn một thiếu tướng Trung Quốc, Thủ tướng đã khéo léo nói nước đó là nước nào ai cũng biết. Rõ ràng đây là cú đấm đích đáng bọn bành trướng Bắc Kinh trong một diễn đàn quốc tế. Tôi càng thấy vui hơn khi được biết đây là ý kiến của cá nhân Thủ tướng dám chịu trách nhiệm để tuyên bố như vậy chứ không có sự chỉ đạo nào của Bộ chính trị cả. Vì thế mà Hạ Đình Nguyên trong một bài viết về vấn đề này đã hoan hô Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đến 5 lần.

4. Vấn đề Dân chủ, tự do và hạnh phúc

Thực chất đây là vấn đề dân sinh, dân chủ mà trước đây trong thời kỳ kháng chiến hoặc trước 1975 ĐCS VN đã phát động để đấu tranh giành quyền sống. Đây là vấn đề về con người.

+ Về dân chủ thì đã quá rõ. Muốn có dân chủ thực sự thì phải thay đổi thể chế từ một nhà nước độc tài toàn trị chuyển thành một nhà nước cộng hòa với tam quyền phân lập: lập pháp, hiến pháp, tư pháp độc lập. Tư pháp độc lập thì mới có thể chống tham nhũng. Cần có Quốc hội lập hiến để soạn thảo và thông qua Hiến pháp mới. Sau đó bầu Quốc hội lập pháp để ĐCS sẽ qua bầu cử bình đẳng mà trở thành người lãnh đạo.

Tôi nghĩ trong một thời gian dài ĐCS sẽ là một lực lượng chính trị mà không có bất cứ lực lượng nào có thể tranh chấp được. Các nhà lãnh đạo ĐCS cần tự tin điều đó. Dần dần các Đảng đối lập sẽ trở thành một lực lượng làm nhiệm vụ như một kháng thể trong một cơ thể xã hội lành mạnh. Nếu xã hội không có lực lượng đối lập sẽ trở thành một con bệnh SIDA khó trị, chờ chết mà thôi.

+ Con người khác con vật ở chỗ là có tự do. Tự do là thuộc tính của con người. Không có tự do thì con người chỉ là một đàn cừu (theo ngôn ngữ của Giáo sư toán học Ngô Bảo Châu). Không có tự do thì không thể có khoa học, văn học, nghệ thuật, báo chí… thật sự. Do đó Hiến Pháp 1946 đã qui định những quyền tự do của con người. Đó là vấn đề quyền con người. Nhưng giờ đây chế độ toàn trị đã phản bội tước đoạt tất cả các quyền cơ bản đó, vất bỏ tuyên ngôn nhân quyền và nhai đi nhai lại luận điệu mỗi nước có hoàn cảnh riêng, có vấn đề nhân quyền riêng. Họ không biết rằng đó là quyền cơ bản và phổ quát mà loài người đã đấu tranh qua nhiều thế hệ. Đại tá nhà văn Nguyễn Khải đã nói: “khi đọc cuốn Bàn về tự do của Stuart Mil thì vỡ ra nhiều vấn đề”. Vì vậy anh Nguyễn Khãi đã nhìn lại những gì mà anh đã trải nghiệm một cách sâu sắc với một giọng văn nhẹ nhàng không hàm hồ nên rất thuyết phục. Đây là quyển sách đã đi sâu vào tim óc của chế độ mà không thấy các vị “phê bình chỉ điểm” (cách gọi mới đây của nhà văn Phạm Xuân Nguyên, Chủ tịch Hội nhà văn Hà Nội đối với tên Nguyễn Văn Lưu cùng với một số người trong việc “bề hội đồng” bài viết của Thạc sĩ Nhã Thuyên về nhóm “Mở miệng”) nào dám phê phán, chửi rủa.

Các vị lãnh đạo ĐCS tại sao không suy nghĩ trong chế độ thuộc Pháp lại có một thời báo chí, văn học nghệ thuật phát triển mà cho đến nay chưa có thời kỳ nào có thể so sánh được dù là chế độ gọi là “tự do gấp vạn lần” như bà Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan đã nói một cách hàm hồ, thiếu suy nghĩ, chỉ làm trò cười cho thiên hạ. Báo chí thì nở rộ Gia Định báo, Phụ nữ tân văn, Nam Phong, Phong hóa, Ngày nay… với những học giả Phạm Quỳnh, Nguyễn Văn Vĩnh, Phan Khôi,… Văn học nghệ thuật thì có cả một trào lưu thơ mới với Xuân Diệu, Huy Cận, Thế Lữ, Chế Lan Viên, Lưu Trọng Lư và nhiều nhà thơ nổi tiếng khác với nhiều bài thơ bất hủ mà đến nay ai cũng thuộc nằm lòng. Về tiểu thuyết thì có nhóm Tự lực văn đoàn với Nhất Linh, Khái Hưng, Thạch Lam, Hoàng Đạo… Ngoài ra còn có hàng loạt nhà văn tài hoa khác như Nguyễn Tuân, Tô Hoài, Lan Khai, Thanh Tịnh, Nguyên Hồng, v.v. Với Thanh Tịnh tôi vẫn nhớ bài “Tôi đi học” trong tập Quê mẹ của ông. “Hàng năm cứ vào cuối thu lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức với những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường. Tôi quên thế nào được những cảm giác trong sáng ấy nẩy nở trong lòng tôi như những đóa hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng. Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm đắt tay tôi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại nhiều lần nhưng lần này bỗng nhiên thấy lạ vì hôm nay tôi đi học”. Nhạc thì có một thời có nền tân nhạc rực rỡ với các tên tuổi như Văn Cao, Đặng Thế Phong, Phạm Duy, Đoàn Chuẩn-Từ Linh, Doãn Mẫn, Lê Thương, Nguyễn Văn Thương… Thế mà Thanh Tịnh và những nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ nói trên dưới chế độ XHCN ở Miền Bắc chẳng có tác phẩm nào ra hồn.

Cũng may ra sau 1975, không khí vui vẻ, sum họp của những ngày đầu đã tạo nên trào lưu hứng khởi để nhạc sĩ VĂN CAO làm bài “Mùa xuân đầu tiên” với điệu valse dìu dặt. Nhưng tội nghiệp cho Văn Cao đã ngây thơ tin rằng “Từ đây người biết yêu người, từ đây người biết thương người, từ đây người biết quê người…”, thế mà bài ca này cũng bị cấm hát hết mấy năm. Những năm sau khi vào chơi với Trịnh Công Sơn và các nhạc sĩ Miền Nam ông đã nói lên nỗi thất vọng của ông. Cảnh chia lìa, vượt biên, đày đọa, tù tội trong đó có người bạn văn chương của các ông đã làm ông buồn bực và tiếp tục uống rượu. Chỉ có một điều an ủi ông là vào Nam, vào Sài Gòn ông nghe mọi người từ trẻ đến già đều hát “Mùa xuân đầu tiên”, “Thiên thai”, “Suối mơ”, “Trương Chi”, “Buồn tàn thu”, v.v. của ông.

Vấn đề là ĐCS VN cần trả lại những gì của lịch sử, của tiền nhân để lại. Việc đổi tên đường từ Trần Quý Cáp thành Võ Văn Tần, từ Phan Đình Phùng thành Nguyễn Đình Chiểu, v.v. là việc làm thiếu suy nghĩ, nếu không nói là ngu xuẩn, chà đạp lên lịch sử, xúc phạm những chiến sĩ tuy không phải là Cộng sản nhưng đã đấu tranh bảo vệ đất nước trong các phong trào Cần Vương, Duy Tân.

Ngay trong lĩnh vực báo chí tại sao lại lấy ngày ra đời báo Thanh niên, báo của tổ chức CS làm ngày báo chí VN. Quan điểm tôi là phải lấy ngày 15-4 là ngày số báo đầu tiên của Gia Định báo năm 1865 làm ngày báo chí VN. Năm sau, một số nhà báo cùng chúng tôi sẽ tổ chức ngày báo chí VN vào ngày 15-4. Còn ĐCS và các tổ chức của mình cứ lấy ngày 21-6 làm ngày báo chí Cách mạng cũng không sao. Việc ai nấy làm. Thế thôi.

Tại Miền Bắc gọi là XHCN khi hòa bình mới lập lại, các văn nghệ sĩ mà đặc biệt đi tiên phong là các nhà thơ, nhà văn quân đội, mà tiêu biểu là Trần Dần, Phùng Quán, Hoàng Cầm,... đã gây chấn động trong vụ Nhân văn Giai phẩm. Có lẽ là những người trực tiếp chiến đấu chứng kiến cảnh chết chóc của nhân dân trong chiến tranh nên họ quyết tâm tiếp tục chiến đấu để xây dựng một chế độ xã hội tự do dân chủ và tiến bộ xã hội. Họ đã quy tụ được nhiều nhân sĩ, trí thức, văn nghệ sĩ giàn trận đấu tranh quyết liệt với Đảng để đòi hỏi tự do sáng tác, đòi hỏi chính trị không được can thiệp vào sáng tác của văn nghệ sĩ. Nhà nước độc tài Đảng trị trong những năm đó thấy đây là nguy cơ đe dọa của chế độ nên đã ra tay đàn áp, bắt bớ, tù đày một cách không nương tay. Người bị tù với vụ án ngụy tạo như công thần Nguyễn Hữu Đang, người đã làm lễ đài Độc lập năm 1946. Hữu Loan với lòng tự trọng của một người văn nghệ sĩ cương quyết về quê thồ vác đá nuôi vợ con. Ba mẹ vợ anh trong cải cách ruộng đất đã bị chôn sống để trâu bò bừa lên đầu, lên cổ cho đến chết. Một Nguyên Hồng khảng khái bỏ về Yên Thế nuôi heo để kiếm sống. Trần Hữu Đang sau khi ra tù sống những ngày tủi nhục phải góp nhặt bao thuốc lá làm hàng “đối lưu” với ếch nhái, rắn rết của bọn trẻ chung quanh kiếm cho. Năm 1989, tôi gặp Thạc sĩ Luật Nguyễn Mạnh Tường ở Pháp, người đã theo Hồ Chí Minh về nước năm 1946. Ông kể lại hoàn cảnh của ông lúc đó, bị cô lập đến nỗi học trò cũng không dám nhìn mặt, phải bán tủ sách quý để sống qua ngày. Còn nhà triết học Trần Đức Thảo, khi tôi còn làm Phó chủ tịch thường trực MTTQ TP HCM đã mời ông đến nói chuyện. Bước xuống xe ông ngó lên liền xem có công an theo dõi ông không. Buổi nói chuyện làm mọi người thất vọng vô cùng về ông.

Tôi còn có những kỷ niệm đau đến xé lòng khi còn nằm trong hệ thống chính trị của nhà nước toàn trị. Lúc còn là phó CT/TT MTTQ TP HCM và là đại biểu HĐND TP khóa 4, khóa 5. Có mấy việc tôi còn nhớ mãi:

+ ĐCS VN ngày trở thành kiêu binh. Đâu đâu cũng vỗ ngực xưng tên là “ĐCS VN quang vinh muôn năm”. Ngay cả Hội trường của cơ quan dân cử như HĐND TP thế mà chẳng thấy đất nước, Tổ quốc đâu cả, chỉ thấy một khẩu hiệu to chần dần [to đùng] “ĐCS VN quang vinh muôn năm”. Một số đại biểu trong HĐND trong Đảng cũng như ngoài Đảng thấy chướng mắt nhưng không dám nói. Họ đến nói với tôi. Tôi thông cảm họ. Trong HĐND khóa 5, khi lên phát biểu ở Hội trường tôi trầm giọng nói: “Đây là cơ quan dân cử, đại diện cho nhân dân TP, nhưng tôi không thấy đất nước, Tổ quốc ở đâu mà chỉ có ĐCS muôn năm thôi là sao? Đảng chỉ là một bộ phận của nhân dân, không có Tổ quốc, nhân dân thì làm gì có Đảng. Đảng phải đặt Tổ quốc lên trên hết, vì vậy tôi đề nghị thay đổi khẩu hiệu này bằng câu CHXHCN Việt Nam. Cả hội trường im phăng phắc. Nhưng ngay kỳ họp sau thì khẩu hiệu Đảng đã thay đổi bằng tên nước.

+ Tôi là Trưởng ban VHXH HĐND TP khóa 5. Trong các kỳ họp HĐND TP, các ban có bài thẩm định khá công phu. Phải đi thực tế, làm việc với các ngành và sau đó họp toàn ban để thông qua Trưởng ban là người quyết định cuối cùng. Tôi nhớ trong một kỳ họp, tôi thức suốt đêm sửa chữa, hoàn thiện văn bản để phát biểu trước HĐND. Khi lên phát biểu, nhìn xuống thì không thấy vị Phó CT nào dự, kể cả phó CT phụ trách VNXH. Thấy vậy tôi không đọc mà đề nghị ông Huỳnh Đảm, lúc đó là CT HĐND, cho các thư ký, trợ lý điện gấp cho các Phó CT, nhất là các Phó CT phụ trách VHXH về dự họp. Ban thẩm định chuẩn bị công phu để phân tích những vấn đề, nhất là những vấn đề còn tồn tại, hạn chế trong lĩnh vực văn hóa, giáo dục, y tế, thể dục thể thao, các vấn đề xã hội khác. Những vấn đề có liên quan thiết yếu đến đời sống nhân dân TP. Khi thấy các Phó CT lục tục về họp tôi mới phát biểu bản thẩm định của Ban. Đây là lần đầu tiên các phóng viên báo chí thấy việc này nên rất khoái. Từ đó, kỳ họp nào các PCT UBND cũng đều có mặt trừ một số PCT có lý do chính đáng. Cái bệnh chỉ coi trọng Đảng, Thành ủy, xem thường HĐND đã vào máu các vị quan chức của chúng ta.

+ Việc thứ ba là cuộc đấu tranh hay có thể nói là đấu khẩu của Chủ tịch UBND TP Võ Viết Thanh và tôi về việc có nên dẹp chợ hoa Nguyễn Huệ hay không? Cuộc đấu khẩu gay gắt đến nỗi CT Võ Viết Thanh nói đại ý nếu đ/c Đằng thấy Đảng chật hẹp quá thì xin ra khỏi Đảng. Tôi liền đốp chát lại: đó là chuyện mà tôi và anh sẽ nói trong Đảng, còn đây là HĐND. Giữa lúc có nhiều đại biểu đồng ý với tôi, trong đó có Trần Văn Tạo, Ủy viên TVTU, Phó giám đốc Công an TP, Phạm Phương Thảo, Ủy viên TVTU, Phó CT phụ trách VHXH UBND TP thì chủ tọa kỳ họp lại được tin ban Thường vụ Thành ủy họp và đã đồng ý dẹp chợ hoa TP. Tôi cương quyết đề nghị có Nghị quyết về vấn đề này nhưng chủ tọa làm ngơ và thông qua NQ ở HĐND TP. Tuy đấu tranh gay gắt như vậy nhưng đối với anh Võ Viết Thanh tôi vẫn tôn trọng tính trung thực, quyết đoán của anh.

Lúc đó tôi với tư cách đại biểu HĐND TP có phối hợp với các vị hưu trí Q.6, với Ban quản lý thị trường TP để tố cáo những tiêu cực, sai trái của Giám đốc Đông lạnh Hùng Vương. Phối hợp với cuộc đấu tranh này có anh Nguyễn Văn Thắng, Ủy viên TV Quận ủy Q.6, Trưởng ban Tuyên huấn Q.6. Thắng cũng là dân phong trào SV. Không hiểu sao sau đó có một văn bản có danh sách 12 người gọi là điệp báo của Cục tình báo TƯ trong đó Nguyễn Văn Thắng nằm ở số 7. Lúc ấy anh Nguyễn Minh Triết mới về làm Phó bí thư thường trực của TƯ. Tôi gặp anh Nguyễn Minh Triết và trình bày với anh về vấn đề thì anh đề nghị tôi không can thiệp nữa vì danh sách đã có dấu đỏ của đặc ủy tình báo TƯ của Mỹ. Trước đó có người biết chuyện ngụy tạo danh sách này và nói danh sách láo được đánh trên giấy Bãi Bằng là giấy chỉ do Cộng sản sau 1975 sản xuất. Anh Nguyễn Minh Triết ghi nhận nhưng Nguyễn Văn Thắng vẫn bị giam ở 4 Bạch Đằng. Lúc ấy Q.6 tính lấy lại nhà của Nguyễn Văn Thắng ở Bà Hom, Q.6. Tôi gặp Chủ tịch Võ Viết Thanh và đề nghị anh xem xét lại vấn đề này thì anh nói với tôi một cách cương quyết: “Chuyện chính trị của Thắng tôi không biết nhưng chuyện nhà của Thắng tôi bảo đảm không ai lấy được”. Anh giữ lời hứa khi Thắng được giải oan về lại Bà Hom, Q.6 như cũ. Tôi gặp anh Võ Viết Thanh cám ơn anh. Nhân đó tôi hỏi thăm tại sao anh không đi học Cử nhân, Tiến sĩ như những người khác. Anh cười nói rất Nam Bộ: “Tôi không chơi kiểu đó. Nếu tôi học tôi sẽ xin nghỉ làm để đi học thật sự, không như những vị học giả mà bằng thật như hiện nay”. Từ đó quan hệ giữa anh và tôi rất vui vẻ, không còn nhớ gì trận đấu khẩu nảy lửa ở HĐND về vụ chợ hoa Nguyễn Huệ. Sau này anh bị thất sủng vì vụ án Sáu Sứ mà trong quyển Bên thắng cuộc nhà báo Huy Đức có nêu.

Tôi nêu những trải nghiệm nói trên để chứng minh rằng trong chế độ này không có chỗ cho người trung thực mà chỉ dành cho những người nói láo, tránh né đấu tranh. Giờ đây chúng ta phải phá vỡ nỗi sợ hãi đó đi để thực hiện một chủ trương cực kỳ quan trọng của nhà cách mạng Phan Châu Trinh: Khai dân trí, chấn dân trí, hậu dân sinh.

Cuối cùng tôi xác định bài viết này chỉ có mục đích là thanh toán, tính sổ cuộc đời của mình, trang trải những món nợ còn lại để gửi các vị lãnh đạo Đảng CSVN, để mong các vị “mở mắt” ra mà có sự lựa chọn con đường sống cho dân tộc. Hiện nay xu hướng chạy theo CN Mác-Lênin CNXH đã lạc điệu, không còn phù hợp nữa và đã sụp đổ tan tành ở ngay quê hương Xô Viết. Hiện nay là cuộc đấu tranh trên thế giới về dân quyền, dân sinh, dân chủ, tự do, tiến bộ xã hội và bảo vệ môi trường. Nghĩa là đây là cuộc đấu tranh quyết liệt cho con người, vì con người chống lại các thế lực phản động đang âm mưu nô dịch nhân dân, phá hoại môi trường vì những lợi ích kinh tế ích kỷ của các tập đoàn, lung đoạn nhà nước.

Tôi không tin lắm về sự tự giác của một số nhà lãnh đạo Đảng và Nhà nước sớm thấy tình hình và xu thế phát triển hiện nay để đặt lợi ích của Đất nước, Tổ quốc lên trên hết mà có một giải pháp hợp lý, không vì lợi ích và sự tồn tại của Đãng, của chế độ mà đi ngược lại xu thế phát triển của thời đại hiện nay. Tôi quan niệm rằng làm nhiệm vụ của chúng ta hiện nay là cương quyết đấu tranh cho một xã hội công bằng, dân chủ và tiến bộ, tôn trọng thực hiện những lý tưởng của biết bao thế hệ cha anh chúng ta về một nước VN hòa bình, độc lập, tiến bộ xã hội, văn minh và giàu mạnh. Một khi xã hội dân sự, xã hội công dân mạnh lên, đủ sức kìm hãm, ức chế các khuynh hướng độc tài của một nhà nước toàn trị. Trước mắt là phải “chấn dân khí” để không còn sợ hãi các thế lực tàn bạo, không sợ bắt bớ, tù đày. Sau đó là “khai dân trí” và “hậu dân sinh”.

Bài viết nầy cũng là để trải lòng với bạn bè, đồng đội và những nhân sĩ trí thức, các văn nghệ sĩ, các bạn TNSVHS mà tôi đã quen hoặc mới quen, để khẳng định một điều: với lòng tự trọng của một công dân một nước có lịch sử hào hùng chúng ta phải hành động. Không nên ngồi tranh luận với nhau về sự đúng, sai khi chọn lựa đứng bên này hay bên kia. Vì thật ra cả một bộ phận loài người trong đó có người VN khát khao với một xã hội tốt đẹp hơn, chống lại cái ác, cái xấu nên đã có thời gian dài nuôi ảo tưởng về ĐCS VN và CNXH. Vấn đề là trước đây chúng ta chưa có đủ điều kiện, dữ liệu để nhận thức một số vấn đề sống còn của đất nước nhưng hiện nay tình hình trong nước và trên thế giới đã thay đổi, vì vậy chúng ta phải nhận thức lại một số vấn đề trước đây. Nhận thức lại và dấn thân hành động cho cuộc chiến đấu mới. Đừng loay hoay những chuyện đã qua mà làm suy yếu sức mạnh đoàn kết dân tộc. Hãy để con cháu chúng ta làm nhiệm vụ đánh giá lịch sử. Còn chúng ta trước mắt là hành động, hành động và hành động. Điều này tôi nói một lần rồi thôi…

Viết trong những ngày nằm bịnh.

Lê Hiếu Đằng

- Nguyên phó TTK Ủy ban TƯ LM các lực lượng Dân tộc, dân chủ và Hòa bình Việt Nam

- Nguyên phó CT Ủy ban MTTQ VN TP.HCM (từ 1989-2009)

- Đại biểu HĐND TP khóa 4, khóa 5

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

Thuốc Lá gửi hôm Thứ Hai, 12/08/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Nguyễn Thị Hường - Thay đổi Hiến pháp và nhu cầu của xã hội

Thái Hiền - Ai sẽ dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992?

Hoàng Lại Giang - "Diễn biến hòa bình" hay "bạo lực cách mạng"?

Nguyễn Quang A - Lấy ý kiến nhân dân và trưng cầu dân ý

Cuộc chiến Ba-Tư vẫn còn tiếp diễn: Việt Nam sẽ rơi vào quỹ đạo của Trung Quốc hay đi theo con đường Myanmar?


Huy, đảng viên Đảng csVN (khách viếng thăm) gửi lúc 13:01, 20/08/2013 - mã số 95638

Tôi hoàn toàn ủng hộ Ông Lê Hiếu Đằng.

NJ (khách viếng thăm) gửi lúc 23:35, 14/08/2013 - mã số 95184
Xích - lô Hải Phòng viết:
Bài viết của bác LHĐ đang lan truyền và gây chấn động rất mạnh trong hàng ngũ đảng viên.

Kể ra bác làm một cái clip đốt thẻ đảng post lên thì còn hiệu quả hơn nữa.

Bác phải thật cảnh giác đề phòng đảng của bác hại bác.

Chỉ khi nào nhìn thấy ông Đằng đốt thẻ đảng, hay tự ông tuyên bố: " Tôi, Lê Hiếu Đằng tuyên bố ly khai đảng từ giờ phút này! " tôi mới tin ông thật lòng cải tà quy chánh, quay về với dân tộc.
Bài học về Mặt trận giải phóng miền Nam Việt Nam với lá cờ trung lập vẫn còn đó.

Nguyễn Jung

goloa (khách viếng thăm) gửi lúc 22:32, 14/08/2013 - mã số 95179
Khách vãn lai viết:
Quá muộn rồi. Bao nhiêu sinh mạng đả bỏ mình trong trại tù cải tạo? trại tỵ nạn? biển cả? sắp gặp HCM rồi mới lên tiếng? sau này TT Dũng về hưu rồi lên tiếng chỉ trích đảng thì hy vọng bạn tha thứ cho tên "Tham nhũng nhất" này.

Ông im cái miệng ông đi, theo ông thì sớm là như nào, cái còm của ông thì tui bít rỏ ông là thằng phá bỉnh chứ chả được tích sự dzì!!

Xích - lô Hải Phòng (khách viếng thăm) gửi lúc 16:55, 14/08/2013 - mã số 95157

Bài viết của bác LHĐ đang lan truyền và gây chấn động rất mạnh trong hàng ngũ đảng viên.

Kể ra bác làm một cái clip đốt thẻ đảng post lên thì còn hiệu quả hơn nữa.

Bác phải thật cảnh giác đề phòng đảng của bác hại bác.

NJ (khách viếng thăm) gửi lúc 12:25, 14/08/2013 - mã số 95136
Cong viết:
-
Cong viết:
Việc từ bỏ CN Mác - Lenin
- Việc từ bỏ ảo tưởng về ĐCS VN và CNXH.
Nói ra những sự thật về đảng CS, về Giải Phóng.

Ông Đằng chỉ mới có nhận thức mới về CN Mác - Lenin, ĐCS VN và CNXH. Nhận thức này chưa đưa đến hành động là trả lại thẻ đảng, ly khai đảng.

Cong viết:
- Đi biểu tình chống bọn bành trướng Bắc Kinh.

Ông chưa đi biểu tình chống Tàu. Chỉ có một Huỳnh Tấn Mẫm có mặt.
Nếu thật lòng thì ông đã có cách thoát ra được sự canh chừng của công an.

Cong viết:
- Góp ý về Đa nguyên Đa Đảng.
- Ký tên cùng nhiều trí thức góp ý phản biện....

Điều này thì có đúng sự thật.

Tôi chưa ca ngợi ông Đằng. Hãy chờ xem ông có ly khai đảng hay không, để chứng tỏ ông đã làm gương khi kêu gọi người khác hãy hành động.
Nếu việc ly khai không xẩy ra dù đã gần đất xa trời thì tôi nghĩ lời nói của ông Thiệu về cộng sản lại thêm một lần được chứng minh.

Nguyễn Jung

Cong (khách viếng thăm) gửi lúc 07:16, 14/08/2013 - mã số 95122

Có nhiều người thắc mắc bác Đằng đã làm gì cho phong trào dân chủ?
- Việc từ bỏ CN Mác - Lenin
- Việc từ bỏ ảo tưởng về ĐCS VN và CNXH.
- Nói ra những sự thật về đảng CS, về Giải Phóng.
- Đi biểu tình chống bọn bành trướng Bắc Kinh.
- Góp ý về Đa nguyên Đa Đảng.
- Ký tên cùng nhiều trí thức góp ý phản biện....
theo tôi thì thấy những việc làm như trên của bác, một đảng viên CS, là làm quá nhiều cho dân chủ rồi.

Sĩ phu đất Việt (khách viếng thăm) gửi lúc 04:27, 14/08/2013 - mã số 95117

Nếu ông Lê Hiếu Đằng tạo nên được một phong trào ra khỏi Đảng của nhiều đảng viên thì đó sẽ là một đòn rất mạnh giáng lên chính quyền. Và khi đó công của ông không hề nhỏ đối với lịch sử. Biết đâu đó lại là điều to lớn nhất mà ông có thể làm trong cuộc đời mình.

Khách vãn lai (khách viếng thăm) gửi lúc 00:01, 14/08/2013 - mã số 95114

Quá muộn rồi. Bao nhiêu sinh mạng đả bỏ mình trong trại tù cải tạo? trại tỵ nạn? biển cả? sắp gặp HCM rồi mới lên tiếng? sau này TT Dũng về hưu rồi lên tiếng chỉ trích đảng thì hy vọng bạn tha thứ cho tên "Tham nhũng nhất" này.

NiMarxNiJesus gửi lúc 23:56, 13/08/2013 - mã số 95113
Lê Mai viết:
Anh Ni ơi,
Anh có cao kiến gì với bài này không? Tôi chắc rằng anh cũng thuộc thế hệ với ông Đằng, Mẫm.
Quê hương thứ hai của tôi là Canada, như anh, nhưng bên bờ Tây.

Tôi ủng hộ mọi ý kiến nhắm đến một Việt Nam tốt đẹp hơn về mọi phương diện, do đó, ý kiến của ông Lê Hiếu Đằng hay bất cứ ai tôi cũng đều tôn trọng cho dù cùng hay khác biệt chính kiến .

Tôi chỉ ghét những trò ba xạo, cho dân ăn bánh vẽ, thủ lợi cá nhân, thêu dệt huyền thoại... thôi .

Bài ông Đằng viết có những đoạn làm cho tôi bồi hồi ( Về các bài hát ).

Nhưng ý kiến của ông không có gì mới cả, thậm chí là Nguyễn chí Đức tức Đông Hải Long Vương đã đưa ra trước ông ... Nguyễn Chí Đức từng cho rằng " Hành hộng và chỉ có hành động mà thôi " từ lâu lắm rồi, đồng thời, cậu ta dám làm thật.

Và cho dù tôi không đồng ý với Nguyễn chí Đức nhiều điều, tôi vẫn khen ngợi đương sự ở điểm dám nói dám làm ( Ít nhất là giai đoạn vừa qua ) .

Còn ông Đằng; thực sự là đến nay ông mới chỉ nói, lại nói vào lúc hết còn gì để sợ thì tôi nghĩ rằng cần phải chờ xem ông sẽ làm gì ...

Mọi cuộc đấu tranh đều đòi hỏi hy sinh nhưng hy sinh chưa chắc đã là biết đấu tranh mà đấu tranh chưa hẳn đã là xây dựng đất nước .. vì thế cứ wait and see .

thang Bom (khách viếng thăm) gửi lúc 23:13, 13/08/2013 - mã số 95111

Nói ra những sự thật về Đảng CSVN đã là hành động dũng cảm và trân trọng lắm rồi!!!

Cần thêm nhiều hơn nữa những "anh hùng" của thế hệ bác Lê Hiếu Đằng nói ra những sự thật về Đảng CSVN.

Các bác không cần làm gì cả, chỉ cần chấm dứt sợ hãi và nói ra sự thật là đủ lắm rồi.

Các bác gìn giữ sức khoẻ, an hưởng tuổi già. Thế hệ trẻ sẽ tiếp nối các bác bằng những sự thật về Đảng CSVN do các bác nói ra.

Phiên Ngung gửi lúc 22:08, 13/08/2013 - mã số 95105

Xin đừng góp tay với bạo quyền bóp ngặt tiếng nói lương tri từ trong nước.

Đối với những ai đang ở ngoại quốc, ngoài vòng kềm toả của nhà nước độc tài và có sự bảo vệ công lý của quốc gia tạm dung, chúng ta có quyền bày tỏ quan điểm một cách công khai và tự do. Nhưng ông Đằng và nhiều người trong nước phải dò trước đón sau để làm sao tạo ra được điều gì hữu ích bền lâu. Điều này, trong hoàn cảnh độc tài đảng trị, vốn đã khó vì thế chẳng cần khải khích tướng hay mĩa mai để những tiếng nói như của ông Đằng bổng dưng tắt lịm.

Nên hổ trợ và tạo điều kiện để có nhiều tiếng nói lương tri cất lên cho đồng bào nghe, thấy và suy gẫm cho hoàn cảnh của họ và đất nước.

goloa (khách viếng thăm) gửi lúc 20:28, 13/08/2013 - mã số 95102
Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) viết:
goloa viết:
ÔNG "KHÁCH VÃN LAI" QUÊN CÂU "BỎ ĐAO THÀNH PHẬT, QUAY ĐẦU LÀ BỜ" RỒI SAO? BÁC ĐẰNG NÓI LÊN ĐIỀU NÀY KO MUỘN CHÚT NÀO, TRONG KHI NHỮNG Ý KIẾN NHƯ "KHÁCH VÃN LAI" LẠI KO GIÚP ÍT GÌ CHO DÂN TỘC MÀ CÒN GÂY CHIA RẺ. TRONG ĐỜI AI CHẢ MỘT LẦN SAI LẦM, CÁI QUAN TRỌNG LÀ BIẾT TỰ SỬA SAI HAY KO?

Chú Gà Sống thân mến , chú đúng lắm , đúng lắm lắm !!

Có 1 điểm nhấn ở đây rất đáng để lưu tâm tới là chiện bạn Đằng hô thành lập một đảng đối lập dựa trên cơ sở đêk có mịe gì gọi là " vi hiến ". Nếu chiện này diễn ra , thì theo nhãn quan của anh Cẩn , có thể nôm na đặt tên là Biến Cố được ko ? Là Tiền Đề , là bước khởi đầu được ko ?

Hoan hô các chiến sỹ Lót Đường , hoan hô .

Chấn Dân Khí trước , khai Dân Trí sau . Cha nó chứ , anh Cẩn thích quá đi mất . Hồi đó đến giờ mình gào mãi cái chiện chấn Dân Khí cho nó xung cái đã , rồi muốn sinh cái khỉ gì hẵng tính sau .

Cuộc đời đó , có bao lâu , mà hững hờ...

**Em khoái cái cách nói chiện của anh Vũ Như Cẩn quá....hee..Với bác Đằng vì khi xưa bác "hiến" nên nếu điều này xãy ra thì bác ấy "vi hiến" còn của anh Cẩn em chả bít sao? Với em thì ko. Gì mà ghê vậy anh? sao lại kêu to là "Biến cố" có thể gọi là những bước khởi đầu thôi, vì còn chờ xem anh và em có "Vẫn như Cũ" hay ko nữa mà...hiiii

maile (khách viếng thăm) gửi lúc 19:55, 13/08/2013 - mã số 95101

Dạ, tại bởi sốt ruột quá nên em đành phải ăn theo, nói leo.

Bác LH Đằng đã đề nghị thành lập một đảng mới tách ra từ đảng CS " Dziệt " Nam. Đề nghị ni em thấy cũng được quá xá đi chớ. Dzưng em là cái đứa ưa théc méc nên em muốn biết chừng nào thì đảng mới sẽ chào đời.

Nơi em ở thì rất ư là dễ dàng, trước nhứt là ta và các bạn đồng chí của ta tụ lại, đặt tên cho đảng, rùi bầu đảng trưởng, đảng phó.. vưn vưn và vưn vưn. Rùi đăng ký trước bạ tại toà (để người khác chớ có dại dột dành tên của đảng ta).

Trong trường hợp ta đơn thương độc mã (vì ta có viễn kiến!) thì ta cứ tiên bố cho rõ to (bi giờ thì ta chơi mạng in tờ nét):

" Hallo, tui lập đảng tên ... ai muốn chơi mí tui thì nhào dzô, điều kiện ắt có và đủ để trở thành đảng viên đảng tui thì hoỏng được là đảng viên đảng cộng sản Việt Nam." Khi có đủ nhân sự (kể trừ 2 trở lên) ta sẽ bầu đảng trưởng, đảng phó, thủ quỹ (chiện tiền bạc quan trọng lắm à nha!)..... Tui nhân danh người thành lập sẽ bảo trì, xí lộn, bảo vệ, giữ kín tên tuổi của các đảng viên. Các đảng viên phải tự mua cà phê uống, sẽ không được CA mời đi uống cà phê " chung nghiên ".

Bác LH Đằng chắc chắn là không cô đơn, các đồng chí từ hồi nẳm vẫn còn sống (nhăn răng cả ra đấy). Ít ra cũng có được một tá. Từ một tá này sẽ nhân lên chục, trăm, ngàn......
Em cũng sẽ tham gia đảng của bác LH Đằng cùng các đồng chí của bác từ những ngày xa xưa đó. Em chỉ dám xin một chân nấu trà, bưng cà phê khi các bác hội họp. Cũng có khi bưng Bier, rượu vang trắng, đỏ, (uống nước trà, cà phê goài, chán bỏ xừ!) Thế là em mãn nguyện lắm lắm rùi ùi ùi.

Tương lai, triển vọng của Việt Nam thiệt là sáng láng.

Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) (khách viếng thăm) gửi lúc 14:58, 13/08/2013 - mã số 95093
maile viết:
bác Lê Hiếu Đằng viết:
Còn chúng ta trước mắt là hành động, hành động và hành động. Điều này tôi nói một lần rồi thôi…

Dạ, cháu sốt ruột quá đi bác Lê Hiếu Đằng ui!

Khi anh Cẩn đọc được bài Tính sổ cuộc đời của đồng chí Đằng , biết ra nhời gào thành lập 1 đảng đối lập , thì anh ....phê quá . Bấy lâu nay nghĩ mãi vữn ko biết dân Lừa xoay ra cách nào , còn bi giờ , phải la toáng lên giống như tay tổ Acsimet ngày xưa : Aaaa, cục xà bông của dân Lừa đây rồi !!
-----------------------------

Hành động ngay thôi các bố ạ . Thiên hạ chán đọc thư của các bố lắm rồi , chán lắm rồi . Thiên hạ cũng chán nhà sản đến tận cổ . Thiên hạ muốn nhìn , muốn sờ , muốn biết các bố hành động .

Thưa các bố . Các bố cứ hành động đi , rồi người dân sẽ hành động cùng các bố .

Tất nhiên , vạn sự khởi đầu nan , ở đây tồn đọng luôn sự hung hiểm ko thể coi thường . Nhưng , chúng ta , anh Cẩn cũng như các bạn , lại sinh ra trong một nòi giống mà luôn phải trả giá rất đắt cho quyền tự do của mình.

SV (khách viếng thăm) gửi lúc 13:48, 13/08/2013 - mã số 95090

Đảng Xã Hội nếu cũng được tái lập tôi tin sẽ thành công. Ngày xưa khẩu hiệu của cách mạng là "người cày có ruộng". Ngày nay người ta đang bỏ ruộng, nhu cầu bức thiết nhất bây giờ chính là các vấn đề xã hội như "thanh niên có việc làm". Một khi sinh viên hiểu rõ sự bế tắc của chế độ, ra trường loại giỏi vẫn thất nghiệp, tấm bằng tốt nghiệp không còn đủ sức đe dọa họ nữa. Họ sẽ xếp bút nghiên đi làm cách mạng. Thái Lan cũng từng như vậy để thanh toán chế độ quân phiệt.

Bồ Câu Trắng (khách viếng thăm) gửi lúc 13:00, 13/08/2013 - mã số 95086
Lê Mai viết:

Trong nước có phong trào mạnh, thì khi đó người VN ở hải ngoại mới ủng hộ được.

Giờ thì chỉ có những người có kinh nghiệm với CS như thế hệ ông Đằng mới có đủ khôn ngoan, mưu lược để thực hiện bức đầu gian nan này.
Ông Đằng, cùng các đòng chí của ông ở thế hệ đó hãy khởi đầu đi, tôi tin rồi sẽ phá vỡ được thế bế tắc chính trị hiện tại, lớp trẻ sẽ tiếp nối tụ hội và đất nước còn có đầu ra để đất nước có cơ hội vuơn lên.

Bác nói hay lắm. Chí lý chí tình !

Lê Mai (khách viếng thăm) gửi lúc 12:24, 13/08/2013 - mã số 95085

Đừng loay hoay những chuyện đã qua mà làm suy yếu sức mạnh đoàn kết dân tộc. Hãy để con cháu chúng ta làm nhiệm vụ đánh giá lịch sử.

Tôi hoàn toàn đồng ý. Lịch sữ cận đại vẫn còn đó, có nhiều điều chưa thật sự giải mật, nhất là hồ sơ của miền Bắc VN và chính quyền VN thống nhất sau 1975. "Bên Thắng Cuộc" và "Quyền Bính" chỉ soi sáng được một phần từ một góc nhìn của Huy Đức. Sau này khi có một thể chế thật sự vì dân, do dân thì ngoài chuyện huy động nhân, tài lực để phát triển bền vững đất nước, cơ hội đánh giá lịch sử công bằng, minh bạch hơn sẽ đến.

Còn chúng ta trước mắt là hành động, hành động và hành động.

Theo tôi đây là điểm mấu chốt của ông Đằng muốn truyền đạt. Nhưng làm sau cho hiệu quả và nhất là bớt tổn thất (có thể hao tốn xương máu).

Lập Đảng mới? Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Anh Kim của đảng Dân chủ đã bị chính quyền này sử dụng án bỏ túi để vô hiệu hoá là kinh nghiệm nhỡn tiền.
Tích cực góp ý để xây dựng đất nước: hãy nhìm nhóm IDS của TS Nguyễn Quang A và cộng sự, Cù Huy Hà Vũ, Trần Huỳnh Duy Thức...
Đảng hoạt động bí mật? Tất nhiên Đảng nào cũng có bộ phận bí mật, nhưng hoàn toàn bí mật thì không có hiệu quả trong đấu tranh vì CSVN đã kiểm soát hầu hết mọi tổ chức quần chúng, từ địa phương (làng, xã, phường.. cho đến cấp nhà nước).
Do vậy phương án mà ông Đằng nêu ra là một phương án dung hoà, khả thi: một đảng tách ra từ đang CSVN. Ít nhất thì đảng này ít bị xuyên tạc chụp các loại mũ bởi CSVN hơn, và có thể quy tụ được những người muốn bỏ đảng CSVN hơn (Chí Đức là một trường hợp cá biệt dũng cảm).
Từ lớp người lớn và trung tuổi làm hạt nhân này, sau đó mới lôi kéo lớp người trẻ hơn: một khi sinh viên học sinh, công nhân đông đảo tham gia thì khi đó chính đảng này mới thực sự lớn mạnh và cạnh tranh được với đảng CSVN.
Vạn sự khởi đầu nan, nhưng chuyện này thì cưc kỳ khó khăn trong tình thế đảng CSVN ý thức được thế đứng của mình trong lòng người dân hiện nay nên bằng mọi thủ đoạn để ôm giữ quyền lực (+quyền lợi): từ điều 4 Hiến Pháp cho đến bao nghị định 88, 258,,, kiểu hiếp dâm luật pháp.

Trong nước có phong trào mạnh, thì khi đó người VN ở hải ngoại mới ủng hộ được.

Giờ thì chỉ có những người có kinh nghiệm với CS như thế hệ ông Đằng mới có đủ khôn ngoan, mưu lược để thực hiện bức đầu gian nan này.
Ông Đằng, cùng các đòng chí của ông ở thế hệ đó hãy khởi đầu đi, tôi tin rồi sẽ phá vỡ được thế bế tắc chính trị hiện tại, lớp trẻ sẽ tiếp nối tụ hội và đất nước còn có đầu ra để đất nước có cơ hội vuơn lên.

Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) (khách viếng thăm) gửi lúc 10:21, 13/08/2013 - mã số 95074
goloa viết:
ÔNG "KHÁCH VÃN LAI" QUÊN CÂU "BỎ ĐAO THÀNH PHẬT, QUAY ĐẦU LÀ BỜ" RỒI SAO? BÁC ĐẰNG NÓI LÊN ĐIỀU NÀY KO MUỘN CHÚT NÀO, TRONG KHI NHỮNG Ý KIẾN NHƯ "KHÁCH VÃN LAI" LẠI KO GIÚP ÍT GÌ CHO DÂN TỘC MÀ CÒN GÂY CHIA RẺ. TRONG ĐỜI AI CHẢ MỘT LẦN SAI LẦM, CÁI QUAN TRỌNG LÀ BIẾT TỰ SỬA SAI HAY KO?

Chú Gà Sống thân mến , chú đúng lắm , đúng lắm lắm !!

Có 1 điểm nhấn ở đây rất đáng để lưu tâm tới là chiện bạn Đằng hô thành lập một đảng đối lập dựa trên cơ sở đêk có mịe gì gọi là " vi hiến ". Nếu chiện này diễn ra , thì theo nhãn quan của anh Cẩn , có thể nôm na đặt tên là Biến Cố được ko ? Là Tiền Đề , là bước khởi đầu được ko ?

Hoan hô các chiến sỹ Lót Đường , hoan hô .

Chấn Dân Khí trước , khai Dân Trí sau . Cha nó chứ , anh Cẩn thích quá đi mất . Hồi đó đến giờ mình gào mãi cái chiện chấn Dân Khí cho nó xung cái đã , rồi muốn sinh cái khỉ gì hẵng tính sau .

Cuộc đời đó , có bao lâu , mà hững hờ...

goloa (khách viếng thăm) gửi lúc 08:56, 13/08/2013 - mã số 95069

ÔNG "KHÁCH VÃN LAI" QUÊN CÂU "BỎ ĐAO THÀNH PHẬT, QUAY ĐẦU LÀ BỜ" RỒI SAO? BÁC ĐẰNG NÓI LÊN ĐIỀU NÀY KO MUỘN CHÚT NÀO, TRONG KHI NHỮNG Ý KIẾN NHƯ "KHÁCH VÃN LAI" LẠI KO GIÚP ÍT GÌ CHO DÂN TỘC MÀ CÒN GÂY CHIA RẺ. TRONG ĐỜI AI CHẢ MỘT LẦN SAI LẦM, CÁI QUAN TRỌNG LÀ BIẾT TỰ SỬA SAI HAY KO?

Hanh Dao (khách viếng thăm) gửi lúc 06:45, 13/08/2013 - mã số 95064

Chỉ e là bác Đằng chỉ kêu gọi được vài bác nguyên, cựu. Mấy bác "đương" sẽ hẹn, chừng nào thành "nguyên", "cựu" sẽ suy nghĩ tới đề nghị của bác.

bystander (khách viếng thăm) gửi lúc 03:37, 13/08/2013 - mã số 95061

Tôi kết lời dẫn của bác Huê Chi:

"...Những lời vừa có tính chất ôn lại chuyện cũ để chiêm nghiệm sự đời cho sâu chín hơn, đồng thời cũng là sự kết đọng trong nó một lời tuyên ngôn chắc nịch về con đường nhất thiết phải đi để đưa dân tộc thoát khỏi số phận một chàng Sisyphe suốt đời phải đẩy khối đá khổng lồ chồng trên lưng mình như một định mệnh – mà một thời vẫn cứ mê muội ngỡ đó là trách nhiệm và vinh quang do lịch sử giao phó "Nếu lịch sử chọn ta làm điểm tựa" – nhưng ở thời điểm hiện tại thì sự quá tải trên mọi phương diện của một cái ách cực kỳ phi lý hầu như bất kỳ ai cũng cảm nhận được rõ ràng. Và câu nói âm thầm từ muôn miệng hình như đang cùng muốn thốt lên: Hãy hất nó xuống khe vực để đứng thẳng dậy, sánh bước cùng nhân loại văn minh."

maile (khách viếng thăm) gửi lúc 03:09, 13/08/2013 - mã số 95060
bác Lê Hiếu Đằng viết:
Còn chúng ta trước mắt là hành động, hành động và hành động. Điều này tôi nói một lần rồi thôi…

Dạ, cháu sốt ruột quá đi bác Lê Hiếu Đằng ui!

Nếu Là Chim (khách viếng thăm) gửi lúc 03:09, 13/08/2013 - mã số 95059

Có lẽ ông Đằng bệnh nặng lắm rồi nên tinh thần có vẻ rất hoang mang, dao động, trên cả mức bất bình thường. Thử điểm qua một vài biểu hiện suy thoái tư tưởng, rất phản động, của ông.

Một là,

Trích dẫn:
Các nhà văn đã cho tôi thấy thêm sự bi thảm của thân phận con người trong cái gọi là CNXH ở Miền Bắc, một xã hội không có bóng người.

Ý ông Đằng muốn nói xã hội xhcn ở miền Bắc vndcch là 'không có bóng người', có nghĩa là vô nhân, bất nhân. Cái xã hội bất nhân như thế mà là niềm tin yêu và hy vọng của hôm nay và mai sau ư ?

Hai là,

Trích dẫn:
Tôi ngày càng hiểu sâu sắc từ “GIẢI PHÓNG” không có nghĩa như ngày nay người ta thường dùng mà là sự thoát xác thật sự làm người tự do dù cho người cai trị là da trắng hay da vàng, thậm chí điều đau khổ, bi thảm nhất là hệ thống cai trị chính là người của dân tộc đó, là Việt Nam, là Trung Quốc, v.v. Nếu hiểu từ giải phóng theo ý thức sâu xa đó thì tôi cũng rất đồng tình với nhận xét của nhiều nhà báo, nhà văn, học giả ở Miền Bắc, trong đó có nhà báo Huy Đức trong cuốn Bên thắng cuộc mới đây. Thật sự là Miền Nam đã giải phóng Miền Bắc trên tất cả các lĩnh vực nhất là kinh tế, văn hóa, tư tưởng…

Thế là ngày trước ông Đằng mới chỉ hiểu nông cạn, chưa sâu sắc từ 'giải phóng', mà lại đi hiểu theo theo nghĩa 'thường dùng' của ngày nay !? Ông lại cả quyết rằng ngày giải phóng 30/4/1975 thực ra là ngày bọn ngụy miền Nam 'giải phóng' miền Bắc xhcn. Nếu như thế thì rõ ràng ông gián tiếp tự khai là đã hiểu tầm bậy từ 'giải phóng', chứ không chỉ là hiểu 'chưa sâu sắc'; khi bỏ vào bưng theo quân 'giải phóng' để hòng giải phóng (bậy) miền Nam. Thật là bậy bạ, phản động hết sức !

Ba là,

Trích dẫn:
Chủ nghĩa Marx, CNXH, CNCS chẳng những lôi cuốn, làm say mê nhiều thế hệ trí thức phương Tây mà ở Việt Nam cũng vậy. Những tri thức văn nghệ sĩ tên tuổi lẫy lừng như Văn Cao, Xuân Diệu, Huy Cận, Nguyễn Đình Thi, Tô Hoài, Thanh Tịnh, Thế Lữ, v.v. hay những tri thức tên tuổi ở nước ngoài như Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường. Thật ra họ theo lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của HCM mà đi vào chiến khu chứ họ ít hoặc chưa biết chủ nghĩa Marx là gì, CNXH ra sao

Ông Đằng lại cho rằng những trí thức tên tuổi lẫy lừng của VN say mê chủ nghĩa Marx, CNXH, CNCS mà chẳng biết mấy thứ đó là cái chi chi. Nói thế chẳng khác nào bảo mấy trí thức VN toàn loại ngu ngơ, ngật ngưỡng, treo ngược ở cành cây, có đi theo HCM kháng chiến cũng là vì say mê lú lẫn. Não trạng say mê bất cần nhận thức ấy rõ ràng không phải là đặc trưng của hạng trí thức. Thế thì, ông Đằng có ý cạnh khóe là quần chúng trí thức theo HCM vào chiến khu thực ra cũng chỉ toàn loại nhiều cảm xúc mà ít trí tuệ.

Bốn là,

Trích dẫn:
Tôi vào Đảng cũng rất đơn giản: năm 1966, anh Nguyễn Ngọc Phương (Ba Triết) phụ trách đơn tuyến tôi, hẹn tôi gặp nhau ở một chùa trên đường Trần Quốc Toản (nay là đường 3-2) để sinh hoạt. Anh Nguyễn Ngọc Phương nghiêm mặt tuyên bố: “Đ/c Bắc Sơn (bí danh của tôi lúc đó), đ/c từ nay là Đảng viên Đảng Nhân dân cách mạng (thực chất là Đảng Lao động Việt Nam ở Miền Nam mà thôi). Lẽ ra tôi đưa điều lệ để đồng chí nghiên cứu nhưng đ/c là người hoạt động công khai trong Ban chấp hành Tổng hội sinh viên Sài Gòn và ĐH Luật Khoa nên tôi bây giờ mới phổ biến một số điều trong điều lệ để đ/c biết”. Một buổi kết nạp chẳng có lời thề thốt, cờ quạt gì cả.

Ông Đằng muốn nói là thực ra hồi xưa ông ta đã phải vào đảng đột xuất là do bị đ/c phụ trách bất ngờ ép phải vào. Ông tuy phải vào đảng nhưng không cần học điều lệ, cũng chẳng thèm thề trung thành với đảng. Như thế thì ông sinh hoạt trong đảng lâu như thế để làm gì ? Có phải chính vì không học điều lệ, không giơ tay thề trước đảng nên bây giờ ông Đằng tự thấy rất thoải mái khi xúi dục các đảng viên khác bỏ đảng theo ông ? Như thế này thì ông Đằng muốn thổ lộ là cái thẻ đảng viên đối với ông xưa nay cũng chẳng có ý nghĩa gì cả chứ gì !

Năm là,

Trích dẫn:
Nhắc đến đây tôi có một kỷ niệm khó quên: ba tôi và mẹ Lý Thiện Sanh nóng lòng vì đã đến kì thi Tú tài II nhưng chúng tôi vẫn bị nhốt trong tù. Vì vậy ông bà làm đơn hú họa xin hai chúng tôi ra thi. Thế mà chính quyền Thừa Thiên-Huế lúc đó lại giải quyết cho ra thi ... Tôi không biết với chế độ gọi là “ưu việt” hiện nay có người tù nào đã được cho ra đi thi như chúng tôi hay không?

Chỉ vì được bọn cai ngục ác ôn nhà lao Thừa Phủ ưu ái cho học thi Tú Tài II mà ông Đằng đã vội nâng quan điểm, hàm ý là chế độ Ngụy ngày trước ở miền Nam ưu việt hơn, 'có tính người' hơn chế độ ta bây giờ ư ? Sao lại có thể nhận định một cách dễ dãi, hời hợt, nông cạn đến như thế ! Còn hàng hàng lớp lớp các đồng bào đồng chí khác đã không được may mắn như ông ngày ấy, đã phải nếm chịu biết bao đòn thù dã man, tàn khốc trong lao tù Mỹ Ngụy. Ông còn nhớ hay ông đã quên ?

Sáu là,

Trích dẫn:
Các đợt cải tạo tư sản X1, X2 đã làm tan nát biết bao gia đình, làm dòng người vượt biên ngày càng nhiều và biết bao gia đình phải chết tức tưởi trên biển. Trong đó có gia đình nhà báo Trần Triệu Luật, người đã cùng tôi vào chiến khu và đã hy sinh vào ngày 11.10.1968 tại căn cứ Ban tuyên huấn T.Ư cục Miền Nam cùng với nhà thơ Thảo Nguyên Trần Quang Long sau trận bom ác liệt của F105 của Mỹ. Hoặc bị bọn cướp biển hãm hiếp làm nhục trước mặt chồng con. Có thể nói tất cả điều đó là tội ác của Đảng và Nhà nước Việt Nam, không thể nói khác được.

Chỗ này thì ông Đằng vu khống trắng trợn đảng và nhà nước ta gây tội ác với nhân dân, đồng bào miền Nam. Bọn ngụy phản động, tư sản mại bản bóc lột bị ta đánh bại, tịch thu tài sản bất chính, bỏ chạy bám theo đít Mỹ, rồi bị chìm xuồng chết đuối, trôi sông dạt bể ở tận đẩu tận đâu thì dính dáng gì đến đảng và nhà nước ta. Nếu xét cho cùng thì đó cũng là hậu quả do chiến tranh xâm lược của Mỹ và tội ác làm tay sai bán nước của Ngụy.

Bảy là,

Trích dẫn:
Tôi thách bất cứ ai trong Bộ chính trị, Ban bí thư, trong ban Tuyên huấn của Đảng mà đứng đầu là ông Đinh Thế Huynh, vừa là Trưởng ban, vừa là Chủ tịch Hội đồng lý luận Trung ương trả lời luôn một cách công khai, minh bạch với chúng tôi trên các diễn đàn mà không chơi trò “bỏ bóng đá người” như đã từng thường sử dụng hiện nay.
Trích dẫn:
Tình hình trên cộng với thực tế hiện nay tôi biết nhiều đảng viên đang muốn ra khỏi Đảng, hoặc không còn sinh hoạt Đảng (giấy sinh hoạt bỏ vào ngăn kéo). Vậy tại sao chúng ta hàng trăm đảng viên không tuyên bố tập thể ra khỏi Đảng và thành lập một Đảng mới, chẳng hạn như Đảng Dân chủ xã hội, những Đảng đã có trên thực tế trước đây cho đến khi bị ĐCS bức tử phải tự giải tán.
Trích dẫn:
Tại sao tình hình đã chín mùi mà chúng ta không dám làm điều này? Chủ trương không đa nguyên đa đảng chỉ là chủ trương của Đảng chứ chưa có một văn bản pháp lý nào cấm điều này, mà nguyên tắc pháp lý là điều gì luật pháp không cấm chúng ta đều có quyền làm. Đó là quyền công dân chính đáng của chúng ta. Không thể rụt rè, cân nhắc gì nữa.

Đây là đỉnh điểm của quan điểm phản động của ông Đằng. Ông ta một mặt lên tiếng thách thức đảng một cách rất ngông cuồng, vô kỷ luật, một mặt lại kêu gọi bỏ đảng, lập đảng đối lập chống lại đảng ta, thách thức pháp luật hiện hành của nhà nước ta. Tội này có thể bị khép ngay vào các điều 79, 88 của bộ luật hình sự nước chxhcn VN. Ông Đằng là luật gia nên ắt phải hiểu điều này hơn ai hết !

Tám là,

Trích dẫn:
Do đó Hiến Pháp 1946 đã qui định những quyền tự do của con người. Đó là vấn đề quyền con người. Nhưng giờ đây chế độ toàn trị đã phản bội tước đoạt tất cả các quyền cơ bản đó, vất bỏ tuyên ngôn nhân quyền và nhai đi nhai lại luận điệu mỗi nước có hoàn cảnh riêng, có vấn đề nhân quyền riêng. Họ không biết rằng đó là quyền cơ bản và phổ quát mà loài người đã đấu tranh qua nhiều thế hệ.
Trích dẫn:
Tôi nêu những trải nghiệm nói trên để chứng minh rằng trong chế độ này không có chỗ cho người trung thực mà chỉ dành cho những người nói láo, tránh né đấu tranh.

Ông Đằng lại cho rằng nhà nước ta tước đoạt nhân quyền của dân, cán bộ lừa dối nhau, lừa dối nhân dân. Luận điểm này hết sức sai trái, tai hại, vu khống, bôi nhọ uy tín cán bộ ta, về hùa theo bọn phản động và các thế lực thù địch đang lợi dụng tình hình khó khăn hiện nay của đất nước ta, dùng chiêu bài nhân quyền hòng gây sức ép lên đảng và chính phủ ta. Tội này có thể khép vào đều 258 của bộ luật hình sự nước chxhcn VN. Một lần nữa, ông Đằng lại bỏ quên mất mớ kiến thức tầm luật gia của mình !

Chín là,

Trích dẫn:
Vì thật ra cả một bộ phận loài người trong đó có người VN khát khao với một xã hội tốt đẹp hơn, chống lại cái ác, cái xấu nên đã có thời gian dài nuôi ảo tưởng về ĐCS VN và CNXH. Vấn đề là trước đây chúng ta chưa có đủ điều kiện, dữ liệu để nhận thức một số vấn đề sống còn của đất nước nhưng hiện nay tình hình trong nước và trên thế giới đã thay đổi, vì vậy chúng ta phải nhận thức lại một số vấn đề trước đây.

Quan điểm xét lại này của ông Đằng tỏ ra rất nguy hiểm cho an ninh chính trị của đảng và nhà nước ta, chính nó là nguyên nhân đã từng làm sụp đổ cả một khối xã hội chủ nghĩa Đông Âu hùng mạnh ngày trước. Cần phải kịp thời chận đứng, chấn chỉnh ngay, không để lan truyền mầm mống tư tưởng xét lại độc hại này trong hàng ngũ cán bộ đảng viên, nhất là cán bộ chiến sĩ các lực lượng vũ trang, an ninh, công an nhân dân.

Mười là,

Ông Đằng có vẻ đã hết sợ vì nghĩ rằng giờ đây chẳng có điều gì đáng sợ cho bằng cái chết cận kề mà ông đã vừa trải qua ? Cho dù theo chính lời ông Đằng kể thì ông đã không thề trước đảng, cũng chẳng đọc điều lệ đảng khi chính thức đứng vào hàng ngũ đảng, nhưng đó cũng chỉ là những thứ hình thức mà thôi, đối với đảng thì tình đồng chí sắt son, keo sơn gắn bó là quan trọng hơn cả ! thứ gì đảng đã kết nạp, tự ông không thể chia ly được đâu, trừ lúc phải hy sinh. Xin ông nhớ cho !

Khach1234 (khách viếng thăm) gửi lúc 23:12, 12/08/2013 - mã số 95051

Sao các bác không lập ngay một trang mạng để thu thập những người bỏ Đảng cộng sản về với nhân dân. phải có đầy đủ họ tên, chức vụ cho đến thời điểm bỏ đảng, và cả địa chỉ liên lạc. Chỉ bằng cách này mới phát hiện những kẻ chuyên đánh võ miệng, vàlôi kéo kéo những người còn lừng khừng chưa dấn thân để tạo con số=sức mạnh.
Trước mắt thì chưa cần thiết phải lập ngay đảng mới để chính quyền có lý do để làm khó dể các bác thông qua các điều luật hiện hành của họ.
Nếu sợ bị bắt bớ, tù đày, trù dập, thì không ký vào đơn bỏ đảng tập thể, và bằng cách này các bác sẽ đo lường được "bên ta" một cách rõ ràng nhất. Khi những người ký tên đạt một con số nhất định (10,000 - 20,000) thì các bác làm lễ bỏ đảng tập thể đàng hoàng. Đảng không sai, chỉ những người lãnh đạo nhân danh đảng làm sai. Các bác đã bỏ thanh xuân của mình cho lý tưởng cao đẹp, nay chỉ còn một ít ngày tháng cuối đời, hãy kiên quyết lấy lại lý tưởng của mình.
Helu

Lê Mai (khách viếng thăm) gửi lúc 22:59, 12/08/2013 - mã số 95050

Anh Ni ơi,
Anh có cao kiến gì với bài này không? Tôi chắc rằng anh cũng thuộc thế hệ với ông Đằng, Mẫm.
Quê hương thứ hai của tôi là Canada, như anh, nhưng bên bờ Tây.

NJ (khách viếng thăm) gửi lúc 22:01, 12/08/2013 - mã số 95047
nguyenhong viết:
Thưa ông Lê Hiếu Đằng, tôi mong ông và những người đồng chí hướng với ông hãy làm ngay cái việc mà ông đã viết trong bài: "tuyên bố tập thể ra khỏi Đảng". Xin ông đừng chỉ nói hay như ông nguyên Chủ tịch QH NVA để rồi cuối cùng lại ngậm miệng ăn tiền. Những lời nói và hành động bất nhất chỉ càng làm cho những người dân thấy cay đắng thêm mà thôi.
Cầu mong ông sớm bình phục.

Nếu chưa tuyên bố tập thể được thì từng cá nhân cũng đáng hoan nghêng, dù đã muộn, đã gần đất xa trời! Có còn hơn không!
Tôi đọc mỏi cả mắt già cũng không tìm thấy câu:
" Kể từ hôm nay, tôi Lê Hiếu Đằng tuyên bố ra khỏi đảng/trả lại thẻ đảng ". Hay anh đợi có đầy đủ số lượng (khi nào thì đủ, bao nhiêu thì đủ?) rồi mới tuyên bố chung? Nếu không đủ, thì thôi xin đợi đó! Hay xin đợi kiếp sau?
Tôi xin anh hãy thành thật một lần với chính mình, đừng làm cho dân tình thêm chán nản, cay đắng vì lời nói và hành động bất nhất của các anh.

Nguyễn Jung

TQVN (khách viếng thăm) gửi lúc 20:32, 12/08/2013 - mã số 95045

Thành thật cảm ơn ông Lê Hiếu Đằng rất nhiều. Vì lòng yêu nước, yêu dân tộc và sự bồng bột của tuổi trẻ nên sự lựa chọn khó tránh khỏi “lạc đường”, nhất là trước những sự ma mãnh, lừa dối tinh vi của ĐCSVN.

Ông Lê Hiếu Đằng (vẫn còn là đảng viên ĐCSVN?) đang sống trong lòng chế độ độc tài toàn trị sắt máu của ĐCSVN mà đã mạnh mẽ, dũng cảm, thành thật nói ra tất cả những trải nghiệm, suy tư và quan điểm của mình hoàn toàn trái với CNXH, CNCS và ĐCSVN thì rõ ràng ông là tấm gương cho những người đã từng nằm trong hoàn cảnh của ông nếu họ còn lòng tự trọng; và ông cũng là bài học soi đường cho tuổi trẻ Việt Nam.

Xin lặp lại hai điều quan trọng trong “thông điệp” của ông Lê Hiếu Đằng:

*** Vậy tại sao chúng ta hàng trăm đảng viên không tuyên bố tập thể ra khỏi Đảng và thành lập một Đảng mới, chẳng hạn như Đảng Dân chủ xã hội, những Đảng đã có trên thực tế trước đây cho đến khi bị ĐCS bức tử phải tự giải tán.

*** Đừng loay hoay những chuyện đã qua mà làm suy yếu sức mạnh đoàn kết dân tộc. Hãy để con cháu chúng ta làm nhiệm vụ đánh giá lịch sử. Còn chúng ta trước mắt là hành động, hành động và hành động.

nguyenhong (khách viếng thăm) gửi lúc 20:26, 12/08/2013 - mã số 95044

Thưa ông Lê Hiếu Đằng, tôi mong ông và những người đồng chí hướng với ông hãy làm ngay cái việc mà ông đã viết trong bài: "tuyên bố tập thể ra khỏi Đảng". Xin ông đừng chỉ nói hay như ông nguyên Chủ tịch QH NVA để rồi cuối cùng lại ngậm miệng ăn tiền. Những lời nói và hành động bất nhất chỉ càng làm cho những người dân thấy cay đắng thêm mà thôi.
Cầu mong ông sớm bình phục.

Huỳnh Tấn - Cựu HS QGNT Saigon (khách viếng thăm) gửi lúc 20:16, 12/08/2013 - mã số 95043

Tìm mãi không thấy câu "kể từ hôm nay, tôi LHĐ tuyên bố ra khỏi đảng/trả lại thẻ đảng" trong bài. Hay là bác Đằng quên? hay là bác í còn bài 2, bài 3...???

Khách vãn lai (khách viếng thăm) gửi lúc 20:12, 12/08/2013 - mã số 95042

Yêu nước một cách mù quáng chỉ có hại cho đất nước. Những người "ăn cơm quốc gia thờ ma CS" như anh đã tiếp tay làm sụp đỗ chế độ VNCH. Chế độ đã cho các anh tự do và học thức mà các anh được hưỡng trước 1975. mĩa may thay cho hai chữ "Giải Phóng". Bây giờ các anh thông suốt "Tư tưởng, đạo đức HCM" thì biết bao nhiêu người Việt đã bỏ mình trên biển, đảo, trại tù cải tạo cũng gì sự đần độn cũa các anh. Sau 1975, những năm đầu "Giải Phóng", tại sau các anh không xuống đường đòi công lý cho những người bị cải tạo, bị đánh tư sản? Khi anh làm việc cho CS, sao anh không lên tiếng bảo vệ họ? anh sợ à? hèn à? hay là "tự do" của anh không cho phép?. đến cuối đời thì mới lên tiếng. Trể rồi anh LHĐ. Anh là tội nhân cũa đất nước.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
11 + 3 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Không có nhà độc tài nào mạnh. Chỉ có các lực lượng đối kháng chưa mạnh. Các lực lượng đối kháng chưa mạnh không phải vì họ ít mà là vì họ chưa tập trung. Tất cả các nỗ lực duy trì quyền lực của các nhà độc tài là, bằng mọi cách, ngăn cản tiến trình tập trung ấy. Họ biết họ chỉ tồn tại cho đến khi những kẻ đối kháng không còn phân tán nữa.

— Nguyễn Hưng Quốc

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 1 thành viên251 khách truy cập.

Thành viên online

Admin

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png