Nguyễn Hưng Quốc - Sợ báo chí

Nguyễn Hưng Quốc
Chia sẻ bài viết này

Trong một bài phỏng vấn đăng trên báo tamnhin.net ngày 23/6/2013, ông Lê Doãn Hợp, cựu Phó Ban tuyên huấn trung ương và cựu Bộ trưởng Văn hóa thông tin (sau đổi thành bộ Thông tin và Truyền thông), hiện đang làm Chủ tịch Hội Truyền thông số Việt Nam, có một nhận định rất thú vị: “Riêng ở Việt Nam có một cái hay là hệ thống công quyền của chúng ta rất sợ báo chí. Một thiết chế mà quan sợ dân, sợ báo chí là một thiết chế rất tốt cần phát huy ở mức tối đa.”

Đọc nhận định ấy, thấy hơi là lạ, tôi vào Google, thử gõ mấy chữ “chính phủ sợ báo chí” (hoặc “nhà báo”) (government fears journalist/journalism), tôi thấy hiện lên, trong phần kết quả, toàn những chuyện ngược lại: nhà báo sợ chính phủ. Ngoài những nước đang loạn lạc, nơi các nhà báo có thể dễ dàng bị mất mạng khi đang tác nghiệp, những địa điểm đáng sợ nhất là các xứ độc tài (kể cả Nga), ở đó các nhà báo thường bị bắt bớ, bỏ tù, đánh đập hoặc có khi bị giết chết khi lên tiếng tố cáo tham nhũng và lạm quyền. Theo báo cáo của Ủy ban bảo vệ ký giả (Committee to protect journalists), từ năm 1992 đến nay, trên thế giới có tổng cộng 982 nhà báo bị giết chết, trong đó nhiều nhất là các phóng viên báo in (30%), tiếp theo là phóng viên truyền thanh và truyền hình (24%). Số người chết vì bị lạc đạn ngay trên trận địa tương đối ít (19%), trong khi đó chết vì bị sát hại thì rất nhiều (68%). Ai giết họ?

Thủ phạm thuộc các nhóm tội phạm chiếm 13%, thuộc viên chức chính phủ chiếm 23% và thuộc các nhóm chính trị lên đến 30%. Hai mươi quốc gia được xem là nguy hiểm nhất đối với các ký giả là:

Iraq: 151
Philippines: 73
Algeria: 60
Russia: 55
Pakistan: 52
Somalia: 50
Colombia: 44 Syria: 38
India: 29
Mexico: 28
Brazil: 27
Afghanistan: 24
Turkey: 21
Bosnia: 19 Sri Lanka: 19
Tajikistan: 17
Rwanda: 17
Sierra Leone: 16
Bangladesh: 14
Israel and the Occupied Palestinian Territory: 12

(Con số sau tên mỗi nước là số nạn nhân bị giết chết.)

Việt Nam không loạn lạc nhưng lại độc tài. Theo bảng xếp hạng về tự do báo chí của tổ chức Phóng viên không biên giới (Reporters without Borders), trong số 179 quốc gia được tính, hầu như năm nào Việt Nam cũng bị xếp gần chót (ví dụ: năm 2009, hạng 166; năm 2010 nhảy lên được một bậc, 165; từ năm 2011 đến 2013, lại tụt xuống hạng 172). Nói chung, hiện nay, Việt Nam chỉ tự do hơn vài nước: Trung Quốc, Iran, Somilia, Syria, Turkmenistan, Bắc Triều Tiên và Eritrea).

Sống trong một đất nước không có tự do báo chí như thế, tất cả các nhà báo có chút tinh thần độc lập đều phập phồng lo sợ bị mất việc hoặc bị bắt bớ. Sợ, như lời thú nhận của Nguyễn Tuân và Nguyễn Minh Châu ngày trước, đến độ đâm ra hèn. Vậy mà ông Lê Doãn Hợp lại nói một điều ngược ngạo: chính phủ sợ báo chí.

Ông còn ngược ngạo hơn nữa khi nói thêm: Đó là một “thiết chế rất tốt cần phát huy ở mức tối đa”. Dường như ông xem đó là một biểu hiện của dân chủ. Nhưng vấn đề là: ở tất cả các quốc gia dân chủ thực sự, chính phủ lại không sợ báo chí. Họ có thể e dè báo chí nhưng không sợ báo chí. Ở các nước dân chủ, tất cả các nguyên thủ quốc gia đều thường xuyên đối diện với báo chí, trả lời đủ mọi thứ chất vấn của báo chí, dưới hình thức họp báo hoặc xuất hiện trên các đài truyền hình và truyền thanh. Hầu như ngày nào cũng vậy. Có ngày nhiều lần. Từ sáng sớm đến tối mịt.

Sợ báo chí không phải là dấu hiệu của dân chủ.

Vậy tại sao chính phủ Việt Nam lại sợ báo chí?

Câu trả lời, thật ra, rất đơn giản. Có mấy lý do chính:

Thứ nhất là sợ sự thật. Đã đành làm chính trị, nhất là ở vị trí lãnh đạo, bao giờ người ta cũng có rất nhiều điều muốn giấu giếm. Ở các quốc gia tự do cũng vậy thôi. Tuy nhiên, giữa các quốc gia dân chủ và Việt Nam có rất nhiều khác biệt: Một, trong khi ở các nước dân chủ, chỉ có một số bí mật; ở Việt Nam, hầu như mọi thứ đều là… bí mật. Hai, ở các quốc gia dân chủ, chính phủ bị khống chế bởi các đạo luật về minh bạch buộc họ phải cung cấp thông tin cho báo chí; ở Việt Nam, một sự đòi hỏi như thế cũng có thể bị xem là phạm pháp. Ba, khi một sự thật nào đó được phanh phui, ở các quốc gia dân chủ, giới lãnh đạo hoặc nhận lỗi hoặc cố gắng biện hộ; ở Việt Nam, kẻ phanh phui bị nhốt vào tù. Bốn, ở các nước dân chủ, người ta chỉ giấu giếm chứ không dối trá; ở Việt Nam, người ta có cả hai. Bởi vậy, ở đâu giới làm chính trị cũng sợ sự thật, nhưng sợ nhất vẫn là ở các nước độc tài, trong đó có Việt Nam.

Thứ hai là sợ phản biện. Ở các quốc gia dân chủ, trước khi ban hành một chính sách lớn nào đó, giới lãnh đạo bao giờ cũng đối đầu với vô số sự phản biện: từ phe đối lập, từ các nhóm lợi ích, từ giới truyền thông, từ Quốc Hội và từ dân chúng nói chung. Họ phải giải thích, tự bảo vệ, hơn nữa, cố gắng thuyết phục số đông. Ở Việt Nam, ngược lại, giới lãnh đạo rất sợ đối đầu, dù là đối đầu một cách gián tiếp, qua báo chí. Với họ, phản biện đồng nghĩa với phản nghịch; và mọi hình thức phản nghịch, dù trong tư tưởng, cũng bị trấn áp.

Thứ ba là thiếu tự tin. Ở Mỹ, Tổng thống Obama bị tố cáo đủ thứ: giấy khai sinh giả, học bạ giả, tôn giáo giả…nhưng ông không hề bắt nhà báo nào bỏ tù hay đóng cửa bất cứ cơ quan truyền thông nào cả. Có việc ông chỉ cười khẩy; có việc ông đưa ra bằng chứng để mọi người biết những điều người ta tố cáo ông là bịa đặt. Ở Việt Nam, ngược lại, giới lãnh đạo biết rõ là họ không đủ lý lẽ để thuyết phục người khác. Họ cũng biết, trên mặt trận tư tưởng, sức mạnh duy nhất của họ là ở chỗ cấm tranh luận. Chấp nhận tranh luận là thua. Nên họ sợ. Sợ vì thiếu tự tin.

Thứ tư là họ sợ tự do ngôn luận nói chung. Trên trang Phóng viên không biên giới, phần Việt Nam, bên cạnh bức ảnh của Nguyễn Phú Trọng, có mấy đoạn gọi là “Những ý nghĩ thầm của Nguyễn Phú Trọng” (Innermost thoughts of Nguyen Phu Trong), ở đó, người ta diễn tả các chủ trương và chính sách của Nguyễn Phú Trọng thành những suy nghĩ ở ngôi thứ nhất với giọng châm biếm rất thú vị - ít nhất cũng thú vị hơn câu nói của Lê Doãn Hợp ở trên. Tôi xin tạm dịch mấy đoạn ấy như sau:

“Tôi rất quen thuộc với truyền thông và báo chí bởi vì chính tôi cũng đã từng là nhà báo từ 1967 đến 1996 và sau đó, làm Tổng biên tập Tạp chí Cộng sản, tạp chí lý luận của đảng. Chức năng của truyền thông không phải là tuyên truyền chống lại nhà nước. Các nhà báo chỉ được tường thuật các sự kiện và không nên góp ý truyền bá hệ thống đa đảng trên các bài xã luận hay trên mạng. Các cơ quan truyền thông ngoại quốc như RFA, VOA và BBC đã nhanh nhảu phát đi những lời bình luận như thế đến người dân Việt Nam dưới lớp vỏ các tin tức và thông tin ‘độc lập’ ngoài sự đồng ý của chúng tôi.

Ở Việt Nam, các nhà báo có thể tác nghiệp chừng nào họ không phê phán đảng. Tháng 2 vừa rồi, nhà báo Nguyễn Đức Kiên đã vi phạm luật ấy trên tờ Gia Đình và Xã Hội nên đã bị đuổi việc. Không chịu hạn chế bài tường thuật trong nội dung bài diễn văn của tôi và (còn) phát biểu ý kiến về những gì tôi đã nói, nhà báo đã vi phạm đạo đức làm báo và cố tình gây bất ổn chính trị.

Tất cả những kẻ kêu gọi cải tổ trong mấy tháng vừa qua đều phạm tội phá hoại chính trị, ý thức hệ và đạo đức. Khi tôi nhậm chức, chủ nhiệm tờ báo đảng Nhân Dân cũng đã từng lên án những kẻ kêu gọi chủ nghĩa đa nguyên.

Một số người tiếp tục chuyển các thông tin và chính kiến nguy hiểm dưới hình thức nặc danh mặc dù tôi đã ra nghị quyết bắt các nhà báo phải tiết lộ nguồn tin và cấm sử dụng bút hiệu. Điều đó không làm tôi khỏi phải phạt cả thảy 100 năm tù giam cho các blogger và bọn bất đồng chính kiến trên mạng trong suốt 12 tháng vừa qua. Với 30 tên quặt quẹo trong nhà tù, tôi tin thành tích của tôi cao hơn hẳn vị tiền nhiệm Nông Đức Mạnh.”

Một kẻ như vậy mà sợ báo chí, kể cũng hơi lạ.

À, mà ở Việt Nam, cái gì mà không lạ nhỉ?

Admin gửi hôm Thứ Sáu, 05/07/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Alan Phan - Một Quốc Gia Tình Nghĩa

Luật sư Hà Huy Sơn - Mấy ý kiến trước ngày mở phiên tòa "Trương Duy Nhất về Điều 258 Bộ Luật Hình Sự"

Đấu tranh bất bạo động hiệu quả hơn nhiều lần so với bạo động để lật đổ các chế độ độc tài

Đặng Hoàng Giang - 'Cái thể chế này nó thế!'

Phải tưởng niệm, vinh danh chiến sĩ Việt Nam trong cuộc chiến 1979


Khách Bùi Văn Nịt (khách viếng thăm) gửi lúc 07:36, 07/07/2013 - mã số 92388

Tăng Thanh Thỏi viết:

Nói chung báo chí thì ai cũng thích, nhiều người có nhu cầu đọc báo hàng ngày, coi báo chí như cơm ăn nước uống. Sao lại bảo "Sợ báo chí"? Xem ra thì báo chí của ta đang phát triển rầm rộ đấy thôi, hơn năm trước thì cả nước có trên 700 đầu báo và tạp chí, nay con số này đã lên tới 812 rồi, nếu sợ thì làm gì có hiện tượng tăng nhanh như vậy?
Có biết bao người sống nhờ báo chí, kể cả những người hàng ngày bán báo rong. Sợ thì sao lại mang báo đi bán? Người ta bỏ tiền ra mua nỗi sợ hay sao? Bao nhiêu người bỏ tiền ra thuê bao internet để đọc báo mạng, thế là chẳng có ai sợ báo chí cả, có phải không GS Hưng Quốc? Sợ báo chí mà nhà nước còn mở trường đào tạo ra các nhà báo hay sao? Viết thế nào để đọc ngay cái tít người ta cũng hình dung ra tác giả muốn nói về cái gì chứ.

Khách có tên tắt là KXL phản biện như sau: “Lý luận như ông thì chắc nhà nước ta cũng đâu có sợ mãi dâm? Có biết bao nhiêu người sống nhờ mãi dâm, thỏa mãn sinh lý nhờ mãi dâm. Tỷ lệ người bán dâm tăng trưởng tốt. Không biết sắp tới nhà nước có mở trường đào tạo mãi dâm không, nếu làm thêm bước này nữa thì mãi dâm sẽ sánh ngang hàng với báo chí.”

Xét theo logic hình thức thì pbản biện của TTT hoàn toàn chính xác và còn đầy đủ, lại sắc nữa đấy, không cần lý luận dài dòng mà chỉ đưa ra những dẫn chứng trong thực tế để chứng minh mà phản biện, có sức thuyết phục đấy chứ, nếu lại dẫn chứng thêm là hàng năm nhà nước còn có ngày tôn vinh nhà báo là 21-6 thì đúng là nhà nước không sợ báo chí mà rất ưu ái báo chí.
Nhà nước có khuyến khích mại dâm đâu mà khách có tên tắt lại so ánh mại dâm với báo chí, so sánh thế là khập khiễng. Không thể đặt giả định là nhà nước mở trường đào tạo mại dâm được, điều này không xẩy ra như nhà nước có trường đào tạo báo chí. Như vậy thì lỗi là do bài viết của tác giả Hưng Quốc chưa rõ ràng, chưa chặt chẽ để người ta có cớ phản biện được. Nếu như tác gải Hưng Quốc nêu rõ nhà nước sợ báo nào, ghét bào nào, ưa báo nào, tôn vinh báo nào thì chẳng ai phản biện được.

Khách Bùi Văn Nịt (khách viếng thăm) gửi lúc 07:20, 07/07/2013 - mã số 92385

Tăng Thanh Thỏi viết: "Nói chung báo chí thì ai cũng thích, nhiều người có nhu cầu đọc báo hàng ngày, coi báo chí như cơm ăn nước uống. Sao lại bảo "Sợ báo chí"? Xem ra thì báo chí của ta đang phát triển rầm rộ đấy thôi, hơn năm trước thì cả nước có trên 700 đầu báo và tạp chí, nay con số này đã lên tới 812 rồi, nếu sợ thì làm gì có hiện tượng tăng nhanh như vậy?
Có biết bao người sống nhờ báo chí, kể cả những người hàng ngày bán báo rong. Sợ thì sao lại mang báo đi bán? Người ta bỏ tiền ra mua nỗi sợ hay sao? Bao nhiêu người bỏ tiền ra thuê bao internet để đọc báo mạng, thế là chẳng có ai sợ báo chí cả, có phải không GS Hưng Quốc? Sợ báo chí mà nhà nước còn mở trường đào tạo ra các nhà báo hay sao? Viết thế nào để đọc ngay cái tít người ta cũng hình dung ra tác giả muốn nói về cái gì chứ."

Khách có tên tắt là KXL phản biện như sau: “Lý luận như ông thì chắc nhà nước ta cũng đâu có sợ mãi dâm? Có biết bao nhiêu người sống nhờ mãi dâm, thỏa mãn sinh lý nhờ mãi dâm. Tỷ lệ người bán dâm tăng trưởng tốt. Không biết sắp tới nhà nước có mở trường đào tạo mãi dâm không, nếu làm thêm bước này nữa thì mãi dâm sẽ sánh ngang hàng với báo chí.”

Xét theo logic hình thức thì pbản biện của TTT hoàn toàn chính xác và còn đầy đủ, lại sắc nữa đấy, không cần lý luận dài dòng mà chỉ đưa ra những dẫn chứng trong thực tế để chứng minh mà phản biện, có sức thuyết phục đấy chứ, nếu lại dẫn chứng thêm là hàng năm nhà nước còn có ngày tôn vinh nhà báo là 21-6 thì đúng là nhà nước không sợ báo chí mà rất ưu ái báo chí.
Nhà nước có khuyến khích mại dâm đâu mà khách có tên tắt lại so ánh mại dâm với báo chí, so sánh thế là khập khiễng. Không thể đặt giả định là nhà nước mở trường đào tạo mại dâm được, điều này không xẩy ra như nhà nước có trường đào tạo báo chí. Như vậy thì lỗi là do bài viết của tác giả Hưng Quốc chưa rõ ràng, chưa chặt chẽ để người ta có cớ phản biện được. Nếu như tác gải Hưng Quốc nêu rõ nhà nước sợ báo nào, ghét bào nào, ưa báo nào, tôn vinh báo nào thì chẳng ai phản biện được.

Khách Lê Văn Mọi (khách viếng thăm) gửi lúc 15:51, 06/07/2013 - mã số 92345

Đọc kỹ bài này thấy GS Hưng Quốc có một vài ý sâu sắc đấy chứ, tuy GS không ở trong nước nhưng có vài nhận định rất đúng về tình hình báo chí trong nước, nghĩa là nêu đúng sự thực là nhà nước ta sợ sự thật (điều này có thể là do báo chí nêu lên), điều nữa là có thể trích dẫn toàn đoạn sau đây: "Một, trong khi ở các nước dân chủ, chỉ có một số bí mật; ở Việt Nam, hầu như mọi thứ đều là… bí mật. Hai, ở các quốc gia dân chủ, chính phủ bị khống chế bởi các đạo luật về minh bạch buộc họ phải cung cấp thông tin cho báo chí; ở Việt Nam, một sự đòi hỏi như thế cũng có thể bị xem là phạm pháp. Ba, khi một sự thật nào đó được phanh phui, ở các quốc gia dân chủ, giới lãnh đạo hoặc nhận lỗi hoặc cố gắng biện hộ; ở Việt Nam, kẻ phanh phui bị nhốt vào tù. Bốn, ở các nước dân chủ, người ta chỉ giấu giếm chứ không dối trá; ở Việt Nam, người ta có cả hai. Bởi vậy, ở đâu giới làm chính trị cũng sợ sự thật, nhưng sợ nhất vẫn là ở các nước độc tài, trong đó có Việt Nam."
Điều nữa là "Với họ, phản biện đồng nghĩa với phản nghịch; và mọi hình thức phản nghịch, dù trong tư tưởng, cũng bị trấn áp."
Một điều rất đúng là báo chí của ta không có phản biện mà GS đã nêu lên. Chỉ cần lấy một số ý trong bài này kết hợp với một vài điều nữa ở các bài khác nói về thực tại của báo chí thì có thể viết thành bài giải đáp được thắc mắc bấy lâu của quần chúng "Thế nào là một nên báo chí tiến bộ?" Nhưng đây là việc của các báo báo chuyên nghiệp hoặc những bộ óc tầm cỡ hơn. Nó vượt tầm của những người chỉ biết viết còm.
Tốt nhát là chờ GS Hưng Quốc tổng hợp các ý kiến rồi viết thành bài, còn đến thời điểm này thì các nhà báo trong nước đang giơ cờ trắng rồi.

Khách KXL (khách viếng thăm) gửi lúc 14:57, 06/07/2013 - mã số 92341
Khách Tăng Thanh Thỏi viết:
Nói chung báo chí thì ai cũng thích, nhiều người có nhu cầu đọc báo hàng ngày, coi báo chí như cơm ăn nước uống. Sao lại bảo "Sợ báo chí"? Xem ra thì báo chí của ta đang phát triển rầm rộ đấy thôi, hơn năm trước thì cả nước có trên 700 đầu báo và tạp chí, nay con số này đã lên tới 812 rồi, nếu sợ thì làm gì có hiện tượng tăng nhanh như vậy?
Có biết bao người sống nhờ báo chí, kể cả những người hàng ngày bán báo rong. Sợ thì sao lại mang báo đi bán? Người ta bỏ tiền ra mua nỗi sợ hay sao? Bao nhiêu người bỏ tiền ra thuê bao internet để đọc báo mạng, thế là chẳng có ai sợ báo chí cả, có phải không GS Hưng Quốc? Sợ báo chí mà nhà nước còn mở trường đào tạo ra các nhà báo hay sao? Viết thế nào để đọc ngay cái tít người ta cũng hình dung ra tác giả muốn nói về cái gì chứ.

Lý luận như ông thì chắc nhà nước ta cũng đâu có sợ mãi dâm? Có biết bao nhiêu người sống nhờ mãi dâm, thỏa mãn sinh lý nhờ mãi dâm. Tỷ lệ người bán dâm tăng trưởng tốt. Không biết sắp tới nhà nước có mở trường đào tạo mãi dâm không, nếu làm thêm bước này nữa thì mãi dâm sẽ sánh ngang hàng với báo chí.

Khách Tăng Thanh Thỏi (khách viếng thăm) gửi lúc 11:48, 06/07/2013 - mã số 92324

Nói chung báo chí thì ai cũng thích, nhiều người có nhu cầu đọc báo hàng ngày, coi báo chí như cơm ăn nước uống. Sao lại bảo "Sợ báo chí"? Xem ra thì báo chí của ta đang phát triển rầm rộ đấy thôi, hơn năm trước thì cả nước có trên 700 đầu báo và tạp chí, nay con số này đã lên tới 812 rồi, nếu sợ thì làm gì có hiện tượng tăng nhanh như vậy?
Có biết bao người sống nhờ báo chí, kể cả những người hàng ngày bán báo rong. Sợ thì sao lại mang báo đi bán? Người ta bỏ tiền ra mua nỗi sợ hay sao? Bao nhiêu người bỏ tiền ra thuê bao internet để đọc báo mạng, thế là chẳng có ai sợ báo chí cả, có phải không GS Hưng Quốc? Sợ báo chí mà nhà nước còn mở trường đào tạo ra các nhà báo hay sao? Viết thế nào để đọc ngay cái tít người ta cũng hình dung ra tác giả muốn nói về cái gì chứ.

Trần Hữu Cách (khách viếng thăm) gửi lúc 05:42, 06/07/2013 - mã số 92297

Ở Mỹ, thật khó tưởng tượng nổi Quốc hội sẽ làm việc ra sao nếu không có báo chí tự do. Ðành rằng báo chí đánh gục ngay được những dân biểu làm chuyện bậy bạ, nhưng báo chí cũng được các dân biểu sử dụng như một vũ khí sắc bén. Sau những cái tít động trời về những sai phạm trong một cơ quan hay một bộ nào đó, lập tức các dân biểu có thể đùng đùng đăng đàn họp báo rồi tổ chức điều trần, gọi bất cứ quan chức nào vào trụ sở Quốc hội tra vấn từ một buổi cho đến hai ba ngày liền!

Quốc hội Việt Nam nên học cách này. Nhưng báo chí có dám (hay... được phép) phanh phui cái gì ở nơi các quan chức hay không thì là chuyện khác.

Khách Bùi Văn Nịt (khách viếng thăm) gửi lúc 15:24, 05/07/2013 - mã số 92240

"Sợ báo chí không phải là dấu hiệu của dân chủ." Trong các nước dân chủ thì báo chí chiếm vị trí "quyền lực thứ tư". Trước kia Napoléôn cũng đánh giá tất cao vai trò của báo chí, dại khái: có 4 tờ báo lên tiếng thì sợ hơm đội quân 1.000 người có gươm giáo. Cách đây trên thế kỷ thì tại Trung Hoa, bà Từ Hy thái hậu cũng đã từng nói: nếu pháp luật không nghiêm thì nhờ đến báo chí.
Ở nước ta cũng vậy thôi, chính quyền cũng sợ báo chí, đó là chuyện bình thường. Thế nhưng sợ báo chí không có nghiã là sợ ông bà nhà báo. Hiện tượng phổ biến hiện nay là khi cơ quan nào đó phanh phui việc làm của cơ quan nào thì cơ quan ấy thường ỉm những tờ báo đăng tin ấy. Như vậy là cơ quan nhà nước sợ tờ báo. Cách đây khá lâu, hồi ấy tôi thường lên Hà Nội làm ăn và được chứng kiến cảnh ở chợ tạm phuờng Nghĩa Tân, quận Cầu Giấy, như sau: công an đuổi chợ, cướp hàng của người bán hàng thì không hiểu sao những người bán hàng đồng loạt vứt ra gần trăm bài báo được phô tô lên án những việc làm của công an và dân phòng phường. Thế là công an và dân phòng bỏ không bắt người, cướp hàng nữa và đi thu nhặt tất cả những bài báo đó lại. Điều này chứng tỏ họ sợ tờ báo. Còn đối với nhà báo thì chính quyền vẫn đàn áp thẳng tay đáy thôi. Ngay sự đàn áp các nhà báo cũng thể hiện giới quan chức sợ báo chí.
Có nầ tôi hỏi một người quen thuụoc hàng đại gia là: "Nếu cho anh một ỷ và trong một tháng ngày nào loa truyền thanh phường cứ chĩa vào nhà anh chử anh thì anh có đồng ý không?" Người này nói: "Nếu cho tôi 10 tỷ hay 100 tỷ tôi cũng chịu." Ngôn luạn cũng có sức mạnh của nó đáy chứ.
Nhớ lại hồi những năm cuối thập niên 80 thế kỷ trước có một quan chứ ngành bia ở Hf Nội bị báo chí lên án nhiều quá thì đã tự tử, nếu như dưa ra tòa án xét xử thì nhiều lắm ông ta cũng chỉ bị bị tù không quá 10 năm. Rút kinh nghiệm ông Vũ Lai giáp, giám đốc nahf máy rượu Hà Nội bị đài phát thanh và truỳen hình Hà Nội lên án nhièu quá, đã phải mời đài Truyền hinh quốc gia và vời nhiều báo khác đỡ đòn hộ, để rồi hạ cánh an toàn.
Đối với các "sao" hiện nay thì cứ bị báo lên án hôm trước thì hôm sau đến báo đề nghị được trả lời phỏng vấn hoạc viết bài khen ngợi đề vớt vát uy tín.

Có điều là tình hình chung của báo chí thì ít nhiều người đọc dã được biết ít nhiều, nhưng đội ngũ nahf báo hiện nay thì vẫn chưa được báo chí thông tin cho biết, thỉnh thoảng mới có bài ca ngợi nhà báo lão thành nọ, nhà báo tài giỏi kia, nhưng nhìn chung viết chán quá. Hình như nhà báo của ta có nét chung là mắc căn bệnh xã hội là giấu dốt và thành tích nhiều quá. Mặt khác thường không làm tròn sứ mệnh của nhà báo là dự báo và cảnh báo cho toàn dân. Chẳng thấy nhà báo nào có tầm nhìn vượt thời đại mà cứ lon ton chạy theo sau thời đại, cùng lắm là chạy ngang tầm thời đại là cùng. Có nhà báo còn tâm sự "chỉ được nói cái gì không biết, còn cái gì biết thì không được nói." Chỉ đạo như thế thì báo chí của ta thuộc loại báo hại và đang báo động khủng hoảng báo chí, nhiễu loạn thông tin, dẫn đến người dân chỉ tin là có thật khi báo đăng TIN BUỒN, ông này bà nọ đã từ trần ngày, giờ tháng năm tại X Y Z nào đấy. Nhưng may mắn nhờ có báo lề dân trên internet người dân mới sáng mắt ra phần nào hay phần ấy.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
3 + 11 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Con người muốn sống, con ơi
Phải yêu đồng chí, yêu người anh em.

Một ngôi sao chẳng sáng đêm
Một thân lúa chín, chẳng nên mùa vàng
Một người - đâu phải nhân gian?
Sống chăng, một đốm lửa tàn mà thôi!

— Tố Hữu (bài thơ Tiếng Ru)

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 0 thành viên393 khách truy cập.


Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!