Lưu Gia Lạc - Lạ đéo gì!

Lưu Gia Lạc
Chia sẻ bài viết này


Ảnh internet

Tết năm nay anh đến thăm tôi, đó là một ngoại lệ vì hầu như năm nào tôi cũng đến thăm anh trước tết, coi như bổn phận của một thằng em chứ chẳng phải anh làm xếp, mà dù có là xếp thì anh là xếp của đám lính nô bộc lúc nào cũng xun xoe kia của anh chứ của đếch gì tôi. Anh hiểu và chúng tôi - những anh em chơi với nhau, quan tâm đến nhau, vì cái tình quê hương, chứ chẳng vì cái gì khác. Hay chăng chơi với tôi thì anh chẳng có gì để mà phiền lòng, vì quan điểm của tôi việc ai nấy làm, và không muốn nhờ vả anh điều gì, ngoại trừ khi giỗ chạp, bố ốm, mẹ đau... thì thông báo cho anh em một tiếng là xong. Thế nơi chơi với tôi chắc anh cũng cảm thấy như được vào trú ngụ một nơi râm mát mà đời sống, công việc trong thời buổi này thì luôn bị bức bối và nắng nôi. Tiếp anh chẳng bia chẳng rượu, anh cũng cười hiền lành.

- Mày dở bỏ mẹ khó khăn thì có gì mà phiền, rồi qua cả thôi, mà lại đéo đến anh cũng chẳng nói tiếng nào, cứ im như thóc là đéo được đâu...

Câu chuyện lại trở về những ngày tết quê hương, nào củ hành muối, đĩa dưa cải nén cả cây mặn chát... nào đĩa thịt mỡ trắng hếu, chai rượu trắng nhà cất lấy... trên mâm cơm cỗ nơi quê nhà những năm xưa. Vẫn là lòng hoài hương cố hữu của những kẻ tha hương. Nhiều khi nhớ lắm, nhớ đến cháy lòng những điều nhỏ nhặt, nhớ cả những bụi cỏ lùm cây, nhớ cả mùi ngai ngái cuả rơm của rạ... cái mùi của làng quê thưở trước...

- Hôm rồi anh có nghe "cả hệ thống chính trị của chúng ta không dám nói lên sự thật hay không"?

- Láo, bố láo, thằng nào nói?

- Anh không đọc à?... Đầy trên mạng đấy, ông chủ tịch nước nói chứ ai.

- Xì... xì tin đéo gì mấy cái lời nói gió bay. Mà bây giờ mấy thằng nói mà hay thì mày còn lạ đéo gì... nữa.

Ô hô! Lạ đéo gì - là câu cửa miệng của anh, nhưng trong trường hợp này thì mình hoàn toàn nghĩ khác về anh, anh không bình thường một tý nào, một quan chức hẳn hoi, anh cũng là một thành phần trong cái hệ thống chính trị ấy chứ đâu...

- Theo em ông này nói thì được chứ dân đen như bọn em mà nói thì có khi bị bọn anh bắt ngay, bị coi như phản động hoặc bị thế lực thù địch thuê mướn giật dây... khốn khổ thế đấy. Hê he nếu suy luận thì đích thị ông này là phản động, hoặc không ông ta cũng có thể là một kẻ thức thời, ông ta đang đi theo xu hướng không cưỡng được của thời cuộc... phải không anh?

- Thôi mày ơi nói đến bọn nó làm đéo gì, quan tâm làm gì... Hi hi bọn nó à? Hi hi... LẠ ĐÉO GÌ!

Ô hô lại thế, lại là câu cửa miệng của một quan chức: LẠ ĐÉO GÌ!

ĐÈN XANH ĐƯỢC VƠ VÉT!

Với những thông tin quá là không hay về Bauxit Tây Nguyên ngay từ lúc bắt đầu dự án, biết bao đoàn nghiên cứu của chính phủ và đặc biệt là sự can ngăn đến độ phải đi tù của một số người, những sự cảnh báo của các nhà khoa học cả trong và ngoài nước cũng chẳng làm nao lòng các cấp lãnh đạo của chính phủ. Không phải là họ không hay, không biết, càng không thể nói là họ ngu dốt, vậy tại sao họ vẫn làm? Đơn giản quá - Một sự cố tình vơ vét, đại phá hoại! Sự phá hoại đầy tính toán và có tính chiến lược!

Ta hãy nhìn lại tổng thể tất cả các hoạt động kinh tế của các thành phần nhà nước và ngoài nhà nước mới có thể thấy được tình trạng tham nhũng, cố tình vơ vét, phá hoại một cách có hệ thống và ngày càng trắng trợn đến mức... coi dân như cứt. Chỉ đơn giản là các thành phần chóp bu không muốn ngã ngựa, không muốn bị ai đó, thế lực nào đó túm cổ họ, lôi họ xuống vì cái sự phá hoại đó nên họ quyết tâm gây bè kéo cánh cùng nhau phá hoại... cho nó có đồng bọn, một kiểu tư duy buôn có bạn, bán có phường, cùng nhau tạo sự đồng thuận, đoàn kết bảo vệ nhau... thay vì lôi một vài kẻ chóp bu thì ở đất nước này đâu đâu cũng thế nên chẳng thể có thể lôi cá nhân nào ra được - đây chính là sách lược tham nhũng và phá hoại. Chẳng thế có vị lãnh đạo còn nói rằng nếu kỷ luật hết thì lấy ai mà làm việc. Qúa đúng!


Ảnh internet

Nếu không như thế thì sao có Tiên Lãng, Văn Giang, Vụ Bản... đó là sự kết hợp hài hòa và tài tình giữa công và tư, giữa tư nhân và nhà nước, giữa tiền và quyền.

Sách lược là như vậy, có sao thì cũng chẳng mình ông, mình tôi phá... Cái tội của nhiều thằng khác với một thằng, tội của cả một hệ thống, đèn xanh bật lên là chính vì lý do đó. Người ta - nhân dân chỉ có thể kết tội tập thể, kết tội đảng CS, chỉ nhân dân mới đủ tư cách và quyền để làm điều đó, nhưng họ đã tước đoạt hết quyền hành đó của dân và họ đã làm cho dân mê man vì ngủ gần một trăm năm này rồi, để đến lúc tỉnh thì u u mê mê như đi trong cõi mộng. Với một nhân dân như thế, một đối trọng như thế thì họ coi chẳng ra cái cứt gì là phải. Nhân dân ư - chẳng là cái cứt gì với tao - chúng tao.

Thật sự là thế, rõ ràng hơn là vụ Bauxit. Đến giờ này người ta vẫn còn cố tình bơm tiền cho dự án Nhân cơ đó sao? Một sự thách thức, lại một cú đèn xanh dọn đường xanh lè cho những cơ hội tận vơ tận vét cuối cùng có thể!!!

Nhân dân ư? Họ vẫn còn u u mê mê trong liều thuốc lú và trong sự sợ hãi khốn cùng!

ĐỒ TỂ HAY TỂ TƯỚNG?

Thực sự không thể nào hiểu nổi và cảm thấy xấu hổ và nhục nhã khi một quốc gia mà có mỗi cái chuyện chuyển đổi giới tính của một giáo viên (tỉnh Bình Phước) lại và chờ đến quyết định của thủ tướng thì quá thể lắm lắm lắm rồi...

...Một ông thày lang có tiếng ở khu vực Hải Phòng là người bạn thân lâu năm của bố tôi, khi được hỏi tại sao ông không truyền nghề cho 2 anh con trai đầu mà cứ để họ bươn chải với nghề đánh xe ngựa và chạy xe đạp thồ, trong khi nhà cửa lúc nào cũng đông nghẹt người đến xin chẩn bệnh bốc thuốc từ khắp mọi miền, quanh xóm ông trở thành một khu trọ của những người từ nơi xa đến. Hai ông bà già cứ cặm cụi làm việc từ sáng tới tối, ngay cả việc chế biến thuốc ông cũng không để cho 2 hai con trai lớn làm, chẳng thấy ông gắt gỏng với ai bao giờ ngoài cái sự nghiêm khắc với anh con út - người con duy nhất được ông truyền nghề thuốc. Ông nói với bố tôi: - Tôi không thể truyền nghề cho 2 đứa chúng nó (2 con trai lớn) vì nếu để chúng hành nghề chúng sẽ làm việc thất đức với thiên hạ, tôi có tội với tổ tông của tôi, nhất là với cụ thân sinh ra tôi vì tôi theo nghiệp của cụ. Thà cứ để chúng nó làm cu ly, cổ cày vai bừa chúng còn là những người lương thiện đáng kính còn hơn là dúi vào tay nó cái trọng trách nắm sinh mạng người ta. Sự dốt nát và lòng tham của chúng sẽ làm hại chúng, hại người và hại chúng sinh, chúng nó sẽ lấy củi, cỏ... làm thuốc, rồi bán thuốc lấy tiền, gọi ra bệnh để làm giàu, giết người lấy tiền... khả năng chúng sẽ giàu có và rất có thể chúng trở thành những ông nọ bà kia vì những đồng tiền dơ bẩn mà chúng kiếm được, nhưng người đời sẽ nguyền rủa chúng và nguyền rủa chính tôi, ngay cả khi tôi chết họ có thể đào mồ quật mả tôi lên cũng không rửa sạch tội lỗi của tôi nếu tôi biến chúng thành những ông lang, những thày thuốc, nếu tôi để chúng sử dụng cái danh tiếng nghề lang của tôi để trục lợi, kiếm tiền và làm giàu.

Ông nói giọng trầm ấm, nhẹ nhàng đều đều nhưng có gì đó buồn buồn. Đời tôi đã được chứng kiến lần trò chuyện đó của ông với bố tôi và có lẽ cả đời tôi thường xuyên qua lại thăm ông và gia đình ông, ngồi với ông mỗi khi có thể, tôi càng hiểu ông và kính phục ông.

Chuyện nghề thuốc đến chuyện muôn dân, ngẫm đi ngẫm lại thấy máu xôi lên sùng sục.

... Người ta nhìn thấy khả năng xuất chúng gì ở Y, đảng dựa vào cái gì để bồi dưỡng, hun đúc... lăng sê Y lên đến chức tể tướng triều đình?

Ở đời này Không hẳn kẻ cầm dao giết trâu đã phải là đồ tể? Nếu có thể được phải lôi cổ đàn đàn lũ lũ những thằng, những chính đảng nào đã nhào nặn ra cái thằng người cầm dao kia mới phải, mới đúng đạo của đất trời!

Khách gửi hôm Chủ Nhật, 24/02/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Cavenui - Bóng đá đi trước xã hội nửa bước

Phiên tòa xét xử nhóm Nhân Văn Giai Phẩm tại Hà Nội (1960)

Trương Quang Đệ - Bối cảnh lịch sử của phong trào Nhân Văn - Giai Phẩm

Hoàng Xuân Phú - Quyền biểu tình của công dân

Vương Trí Nhàn - Chống tham nhũng kiểu Chí Phèo

Giáp Văn Dương - Thoát Trung Luận


Lưu Nguyễn Thiên (khách viếng thăm) gửi lúc 01:38, 25/02/2013 - mã số 79957

Đạo nào? - Đạo lý.
1/ Tôi được chơi với 1 anh thuộc về gia đình làm nghề thuốc lâu năm. Một hôm anh bảo,"Nếu đã bắt mạch, kê đơn, thì không được mở tiệm bán thuốc. Đó là luật bất thành văn trong nghề lang." Tôi ngạc nhiên, còn nhớ mãi...cho tới khi đọc bài này. Hóa ra vẫn còn người lương tâm.
2/Nhan đề bài làm tôi vừa tò mò, vừa phẫn uất. Thiếu gì chữ có thể lấy làm tựa, việc gì mà..."ghê" thế? Năm mới mà...Hóa ra, những lời văng ra đều đắc địa.
3/ Raymond Mercades, Từ Ty...không hẳn là đồ tể - tuy cầm búa, cầm dao, xong việc phải dấu mặt - nhưng được hậu đãi. Đồ tể thứ thật thì khác...chường mặt khắp nơi. Chuyện "chưa đến trăm năm", tức là vẫn còn mới: Vì còn nhân chứng sống, cũng như còn con cháu nạn nhân.

Dang (khách viếng thăm) gửi lúc 01:19, 25/02/2013 - mã số 79955
Trích dẫn:
chỉ có thể kết tội tập thể, kết tội đảng CS, chỉ nhân dân mới đủ tư cách và quyền để làm điều đó, nhưng họ đã tước đoạt hết quyền hành đó của dân và họ đã làm cho dân mê man vì ngủ gần một trăm năm này rồi, để đến lúc tỉnh thì u u mê mê như đi trong cõi mộng

Bao giờ đại đa số lớp trẻ biết được họ bị lừa dối đến mức trở thành những con lừa của đảng CSVN đây? Chỉ hy vọng lớp trẻ sớm nhận ra điều đó & có đủ tâm huyết để thay đổi tình trạng này. Chỉ lớp trẻ mới làm được điều đó, chứ còn lớp già thì dù biết mình là những con lừa nhưng nói cũng ít ai dám nói, huống chi kêu họ hành động.

Chỉ một số ít dám nói, dám làm thì cũng chẳng thể thay đổi được gì.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
3 + 3 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

chúng ta thờ ơ với con người nên gặt về con vật.

chúng ta.

tự tay ghi vào lý lịch

định mệnh của dân tộc mình.

— Nhà thơ Đỗ Trung Quân

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên233 khách truy cập.

Thành viên online

Admin, Tran Thi Ngự

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!