Thanh Hương - Thời cơ quyết định đã đến

Thanh Hương
Chia sẻ bài viết này

Bên ngoài Mỹ và các đồng minh Đông Á của mình đang buộc Trung Quốc sa vào những vấn đề nóng ở vùng Đông Bắc Á như tranh chấp chủ quyền với Nhật, hạt nhân của Triều Tiên. Sắp tới sẽ còn nhiều sự kiện nóng hơn nữa làm cho Trung Quốc mất tập trung không thể can thiệp phá bĩnh xu thế cải cách chính trị tiến bộ ở Việt Nam được. Mặt khác, Nguyễn Tấn Dũng đang bị tấn công mạnh ngay từ trong nội bộ lẫn dư luận của quần chúng. Con bài "thế lực thù địch" của Nguyễn Tấn Dũng đang bắt đầu không còn đắt khách. Nguyễn Tấn Dũng đang chuyển hướng hình ảnh của mình vào những chuyến thăm các đơn vị vũ trang hiện đại để thể hiện mình là người sẵn sàng đối đầu để bảo vệ chủ quyền quốc gia. Điều này sẽ làm cho Nguyễn Phú Trọng không dễ dàng dựa vào Trung Quốc một cách giáo điều được nữa.

Bên trong, cuộc đấu nội bộ đang tạo lợi thế cho cánh cấp tiến. Lực lượng chủ lực ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng bây giờ chỉ còn lại những quan chức tham nhũng cơ hội. Chúng còn rất đông nhưng sắp tới đây sẽ phải co vòi vì "sâu chúa" của mình đã mất quyền ban phát kim bài miễn tội. Chúng sẽ nhanh chóng trở cờ theo đúng bản chất cơ hội mà quay ngoắt về phía Nguyễn Bá Thanh. Do vậy sức chống phá xu thế tiến bộ của bầy sâu sẽ bị vô hiệu đáng kể.


Thiên thời – Địa lợi – Nhân hòa. Chưa bao giờ Tổ quốc đứng trước một cơ hội thay đổi tốt như bây giờ. Kinh tế, xã hội suy đồi làm lòng dân mong muốn thay đổi hệ thống chính trị thối nát này hơn bao giờ hết. Cái cần duy nhất bây giờ là một chữ THỜI. Thời cơ đó đang đến và phải đến. Nhưng đến nhanh hay chậm là do các lực lượng xã hội có mau chóng hướng đến một mục tiêu chung duy nhất hay không. Qui tụ được về mục tiêu này thì thời cơ đó sẽ đến ngay trong năm nay và làm cho chế độ toàn trị cộng sản sụp đổ, cải biến thành một chế độ dân chủ.

Đến hiện nay mục tiêu này đã hiển hiện rất rõ ràng và không gì có thể khác hơn là Quyền Con Người. Mục tiêu này không chỉ là nhu cầu chung của toàn nhân dân Việt Nam mà còn là sự ủng hộ quốc tế của nhân dân toàn thế giới tiến bộ, dân chủ và văn minh. Mục tiêu Quyền con người là hoàn toàn chính nghĩa và không thể bác bỏ ngay cả bởi chính quyền Cộng Sản. Các lực lượng đấu tranh vì dân chủ cho Việt Nam cần gác bỏ những bất đồng về quan điểm, chủ thuyết chủ nghĩa, tên gọi, quá khứ và cả sự thù giận để cùng bước đến một mục tiêu đấu tranh duy nhất là Quyền Con Người. Như vậy nước sẽ đổ về một chỗ, lòng dân sẽ hướng về một mục tiêu nên sẽ tạo ra một sức mạnh không có bất cứ súng đạn nào của cường quyền có thể thắng nổi. Sự ủng hộ và sức ép quốc tế sẽ tiếp thêm sức cho sức mạnh này tạo nên những làn sóng mãnh liệt. Mục tiêu xóa bỏ chế độ cộng sản không thu hút được sức mạnh này. Nguyên tắc ngoại giao không cho phép các chính phủ cổ suý dư luận cho mục tiêu như vậy. Hơn nữa nếu hướng đến mục tiêu đó thì sẽ tạo nên một sức chống đối cực lớn từ những người cộng sản. Hướng đến mục tiêu Quyền Con Người không hận thù, đào khoét quá khứ thì tự động các sức chống đối sẽ bị triệt tiêu. Không có gì khôn ngoan hơn một đường lối chính trị như vậy cả. Tinh thần và niềm tin của những người cộng sản đang rệu rã. Nhưng nếu thấy bị phủ định và bị trả thù thì họ sẽ buộc phải chiến đấu tới cùng. Ngược lại họ sẽ âm thầm ủng hộ và khi thời cơ đã điểm họ sẽ ra tay hành động bất ngờ. Sự rệu rã đang diễn ra ngay trong các bộ phận trung và cao cấp. Ngày càng xuất hiện những kiểu như Trần Bình dùi đểu để đẩy Hạng Vũ vào chỗ chết. Khi sắp chết rồi thì sẽ buông súng và trở cờ. Sự thay đổi sẽ rất hòa bình, không đổ máu để sau đó cả dân tộc đoàn kết cùng nhau phát triển đất nước. Há chẳng phải quá tốt sao?


Đã có Quyền Con Người làm mục tiêu chiến lược rồi thì cần những phương pháp thực tế để đạt được mục tiêu đó. Vì muốn xây hầm trú ẩn cho mình mà chế độ toàn trị cộng sản đã vô tình tạo ra một cơ may hiếm có cho nhân dân là sửa đổi Hiến pháp. Tôi đánh giá rất cao bài viết “Làm sao lấy lại quyền làm người cho Việt Nam”. Bài này phân tích là cần có một thông điệp ngắn gọn, hàm chứa mục tiêu, thời cơ và phải rất dễ hiểu với quần chúng. Tôi thấy một khẩu hiệu đòi đảm bảo quyền phúc quyết hiến pháp vào lúc này đáp ứng được thông điệp đó. Nó chứa đựng quyền con người, chủ quyền của nhân dân và hội tụ thời cơ hành động trong năm 2013. Rất rõ ràng và dễ hiểu đối với tất cả mọi người. Các lực lượng đấu tranh vì dân chủ hãy tập trung vào một khẩu hiệu như vậy ngay từ bây giờ và dốc sức hành động kêu gọi người ủng hộ hướng đến đó. Chỉ cần không quá 6 tháng như vậy thì cả nước sẽ hình thành nên những làn sóng chính nghĩa đòi phúc quyết hiến pháp rất mạnh mẽ. Nếu chính quyền không đáp ứng mà dấm dúi để cho các nghị gật bấm nút thông qua hiến pháp thì chắc chắn những làn sóng đó sẽ nhanh chóng biến thành những phong trào quần chúng kinh hồn. Vì đã có chính nghĩa rồi và nhân dân trong và ngoài nước đều thấy được thời cơ chín mùi “ra tay là thắng lợi” nên sẽ dễ dàng phát động các phong trào:

- Đảng viên trả thẻ đảng. Người còn vương vấn thì bất tuân và phản đối 19 điều cấm đảng viên.

- Kiều bào biểu tình vận động dư luận quốc tế ủng hộ cuộc đấu tranh đòi Quyền Con Người và quyền phúc quyết hiến pháp của nhân dân Việt Nam.

- Bất tuân dân sự trong nước. Tổ chức bãi thị và bãi khoá để đòi hỏi quyền phúc quyết hiến pháp. Các chương trình đình công tự phát của công nhân cũng sẽ tìm được ý nghĩa và mục tiêu chiến lược để tự hướng tới hưởng ứng vào những thời điểm quyết định. Ý chí của những kẻ tham quyền cố vị sẽ mau chóng tê liệt.

- Vào lúc thời cơ chín mùi, xuống đường biểu tình đòi phúc quyết hiến pháp sẽ là đòn quyết định. Để xem nhà cầm quyền sẽ đối phó thế nào với dư luận và sức ép quốc tế nếu đàn áp những cuộc biểu tình như thế. Càng đàn áp thì chắc chắn phong trào này sẽ càng bùng phát dữ dội.

Chỉ cần nhưng việc trên kéo dài trong 3 tháng thì sẽ đông cứng. Chính quyền cộng sản sẽ tê liệt.

Lâu nay những phương pháp trên có được nhắc tới và cũng có những lời kêu gọi hành động nhưng không được hưởng ứng. Lý do là thời cơ chưa chín mùi. Người dân chỉ hành động khi nào họ có thể thấy được chính nghĩa và kết quả. Một lý do nữa là sự trông chờ tổ chức và lãnh tụ, cho rằng đây là nhân tố quyết định. Điều này rơi vào cái bẫy của chính quyền toàn trị. Biết sự trông chờ đó nên nhiều lần Nguyễn Tấn Dũng đã tuyên bố, ra lệnh và răn đe để không hình thành được các lực lượng chính đối lập. Thực tế cách mạng lật đổ độc tài thế giới gần đây cho thấy đây không phải là nhân tố quyết định. Mùa xuân Ả Rập xuất phát từ những phong trào quần chúng được thúc đẩy bởi rất nhiều nhóm nhỏ khác nhau không có tổ chức chung. Đến thời điểm chín mùi thì họ tự liên kết với nhau vì một mục tiêu chung. Nếu cần thì một tổ chức liên minh sẽ dễ dàng hình thành vào lúc đó như một hệ quả tất yếu, chứ không phải là nhân tố quyết định.


Việt Nam hiện nay đã hình thành cả trăm nhóm đấu tranh, có những lợi thế khác nhau nhưng bổ sung nhau. Nhưng lâu nay chưa có mục tiêu đấu tranh giống nhau nên rất phân tán. Gần đây mục tiêu quyền con người đang thu hút các nhóm hướng đến ngày càng nhiều. Sửa hiến pháp là một cơ hội để hội tụ mục tiêu này vào một yêu cầu chung là đòi phúc quyết. Nếu tẩy chay việc sửa đổi hiến pháp vì nội dung của dự thảo của nó thì sẽ bỏ qua một cơ hội tốt.

Vận hội đã điểm. Thời cơ đang đến rõ rệt hơn bao giờ hết. Một mục tiêu chiến lược thuận theo qui luật có sức mạnh hơn nhiều lần một tổ chức. Thuận qui luật thì hợp lòng dân.

Hơn lúc nào hết, các lực lượng đấu tranh vì dân chủ cho Việt Nam cần hướng đến mục tiêu chung là Quyền Con Người và ủng hộ lẫn nhau. Đừng vì những khác biệt và thành kiến mà bài bác nhau và để cho an ninh cộng sản chia rẽ. Cũng không cần phải nghĩ đến hợp nhất lực lượng thì mới qui tụ được sức mạnh hành động. Chỉ cần cùng hướng đến một mục tiêu chiến lược chung thì sẽ tạo ra sức mạnh còn lớn hơn nhiều.

Lâu nay chế độ toàn trị cộng sản duy trì được vì nó đã thành công trong việc phá vỡ sự kết hợp các lực lượng. Nhưng sẽ không có thế lực nào đủ sức ngăn chặn một mục tiêu chiến lược chung là quyền con người. Và khi mục tiêu đó có cơ hội để kết tinh vào một đòi hỏi duy nhất là quyền phúc quyết hiến pháp thì nó sẽ tạo nên một thời cơ tuyệt vời cho dân tộc đứng lên giành lại quyền làm chủ của mình.

Mong rằng chúng ta sẽ không đánh mất thời cơ phải chờ đợi mấy chục năm nay.

Thanh Hương

Admin gửi hôm Thứ Sáu, 22/02/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Ngô Quốc Phương - ABC CHÍNH TRỊ

Đoan Trang - "Nói với mình và các bạn": Bất tuân dân sự hay là "phản động"

Phạm Thanh Nghiên - Cảm xúc ngày 22 tháng 5

Đồng Phụng Việt - Trương Tấn Sang, hãy nhớ anh là “con nhà luật”!

Nguyễn Vạn Phú - Việt Nam có báo tư nhân không?


Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) (khách viếng thăm) gửi lúc 18:28, 24/02/2013 - mã số 79941
TVS viết:
Dân tộc VN có một lich sử đầy ắp những hào hùng và những chứng tích về ... bỏ lỡ thời cơ. Lần này thời cơ (nếu có) đang đến nơi thì chắc cũng thế thôi. Phải không bác Vũ Như Cẩn?

Việc nước bận rộn , nhưng anh Cẩn rất coi trọng công tác bồi dưỡng nhận thức cho các thế hệ măng non . Xét cho cùng , măng mà đéo nhớn thì làm sâu anh Cẩn theo cụ Gióng vui thú điền viên , nhỉ !?

Trong cái thớt Bùi Tín , anh Cẩn đã còm vài nhận định ở hai chữ thời cuộc . Các bạn , hãy mở to mắt cho thật rõ để mà nhận định , thời cuộc , khác với thời cơ và chỉ có những diển biến của thời cuộc mới tạo ra thời cơ , tức cơ hội .

Để có cái nhìn chính xác quanh các diễn biến đang diễn ra bắt buộc phải có tầm nhìn bao quát , tổng hợp ở nhiều góc . Câu chuyện chiếc lò xo bị nén trong một xã hội khép kín giờ đây ko còn nữa . Việt Nam , với chính sách phát triển bằng khai thác tài nguyên và nhân công rẻ mạt , đã đi đến cạn kiệt . Hiện nay ,riêng tổng số nợ của các tập đoàn quốc doanh được công bố ở mức 60 tỷ đô , chiếm 1/2 GDP toán quốc . Ai sẽ phải trả món nợ này , nếu không phải là ngân sách quốc gia ? Hay nói 1 cách khác , sẽ là toàn bộ tiền túi của lũ Lừa !? Đây là một cú sốc kinh khủng đối với Việt Nam và hơn ai hết Chính phủ, với những sai lầm nặng nề trong việc điều hành chính sách vỹ mô, tài chính, tiền tệ, tỷ giá , phải chịu trách nhiệm chính cho sự suy thoái của đất nước , cho sự phá sản của hàng loạt doanh nghiệp vừa và nhỏ . Đây là bi kịch của xã hội Việt Nam khi đã có quá nhiều niềm tin bị đổ vỡ ,và là dẫn nguồn của mọi dấu hiệu sụp đổ .

So với Kam và Lào , những nước diện tích chỉ bằng 2/3 Việt Nam , nhưng mật độ sinh sống trên bề mặt diện tích lại thấp hơn hàng chục lần . 90 triệu dân chen chúc trên bề mặt 330.000 km2 . Không gian sinh tồn của người Việt thật bức bối . Điều đó đòi hỏi thể chế cai trị phải có những cái đầu có đủ tầm nhìn xa khi tính toán tới bài toán khai thác tài nguyên quốc gia . Tiếc thay, Việt Nam chỉ có những cái đầu đủ mưu mẹo để làm đầy cái túi của nội bộ mình .

Về mặt chính trị . Việc đấu đá trong Bộ chính trị xứ Lừa giữa các bạn anh chỉ là một phần nhỏ của vấn đề . Chính trị Việt Nam đã làm băng hoại tài năng và tha hóa về đạo đức bất kỳ thằng nào tham gia vào nó . Đặc điểm của cơ chế đã tạo ra tham nhũng và tham nhũng giờ đây là một căn bệnh ăn sâu vào bộ máy từ thấp tới cao,là nguồn thu nhập chủ yếu của công chức . Tất nhiên , tiềm lực của quốc gia hẳn phải suy yếu và điều đó cũng đặt chế độ hiện nay trước những nguy cơ có tính sinh tồn , nó thể hiện ở sự bất tín sâu sắc của đại đa số dân cư thuộc tầng lớp bị bóc lột tàn tệ như nông dân . Còn những thành phần ăn trên ngồi trốc , dư thừa thông minh và thủ đoạn như anh Cẩn thì vẩn rung đùi , cho dù ngày mai Giời có sập . Trong các thành phần ấy , làn sóng âm ỉ của sự bất phục vẫn đang âm thầm tồn tại , có thể bùng nổ chỉ vì một mâu thuẫn nếu không được dàn xếp khéo léo . V6án đề đặt ra ở đây là chuyện gì sẽ diễn ra khi sự bất công vượt quá giới hạn ? bạo lực và bất ổn ? Máu sẽ phải đổ ? Anh không mong chờ điều đó, vì cái giá phải trả của người Việt Nam là quá đắt.

Trong những bối cảnh ấy , các bạn phải làm gì ? Ngoài công tác chờ đợi diễn biến của thời cuộc , hay chờ đợi 1 minh chủ ? Các bạn , còn làm cái đéo gì khác ngoài việc ủng hộ cho phe đại diện tiến bộ và cải cách mà đơn cử nhất là 72 chiến sỹ bạn anh . Các bạn anh có tâm huyết , có đường lối , có phương pháp và quan trọng nhất là các bạn anh gây được sự đoàn kết ủng hộ trong nhiều tầng lớp , nhất là những cá nhân xuất chúng như anh Cẩn .

Thưa các chiến sỹ , thưa các bạn . Thời thế , tạo anh hùng , và cũng tạo vô số cơ hội . Nước Việt ta nhân tài đã chết hết đéo đâu ? Ngay bản thân anh Cẩn , vẫn luôn sung mãn và còn lâu mới chết . Minh chủ , sẽ xuất hiện và theo anh Cẩn , lô gíc là từ một tổ chức xuất sắc , chứ không phải từ cái chuồng bò .

TVS (khách viếng thăm) gửi lúc 02:56, 24/02/2013 - mã số 79909

Dân tộc VN có một lich sử đầy ắp những hào hùng và những chứng tích về ... bỏ lỡ thời cơ. Lần này thời cơ (nếu có) đang đến nơi thì chắc cũng thế thôi. Phải không bác Vũ Như Cẩn?

Admin gửi lúc 05:57, 23/02/2013 - mã số 79846

Trận chiến Ba Tư: tiền quyền ngang ngửa, ai cầm được súng sẽ thắng?

Dân Làm Báo - Trong cuộc chiến Ba-Tư hồi I, 2012 vai trò của quân đội tương đối khá mờ nhạt cho đến giờ thứ 25 với cú hồi mã thương của Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh ra mặt ủng hộ 3D, góp phần thay đổi cục diện và cứu nguy đồng chí X. Sang hồi II, 2013, quân đội sẽ đóng vai trò ra sao trong thế trận đấu đá quyền lực của đảng trong thời gian tới?

Điều mà người ta có thể thấy ngay đó là những dự trù thay đổi trong bản dự thảo sửa đổi hiến pháp 2013 với sự gia tăng quyền lực của Tư Sang là người đang ngồi ghế Chủ tịch nước. Chủ tịch nước vẫn là người thống lĩnh các lực lượng vũ trang nhân dân và giữ chức vụ Chủ tịch Hội đồng quốc phòng và an ninh như trong hiến pháp 1992. Quyền hạn mới được dự thảo trong điều 93 (sửa đổi, bổ sung điều 103) là: "quyết định phong hàm, cấp sĩ quan cấp tướng trong các lực lượng vũ trang nhân dân, đô đốc, phó đô đốc, chuẩn đô đốc hải quân; bổ nhiệm Tổng tham mưu trưởng, Chủ nhiệm Tổng cục chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam".

Với quyền hạn mới được hiến định, trong tương lai vây cánh của Chủ tịch Sang sẽ được phối trí vào những cấp bậc cao nhất của quân đội.

Quyền hạn này, phối hợp với Điều 70 (sửa đổi, bổ sung Điều 45): "Lực lượng vũ trang nhân dân phải tuyệt đối trung thành với Đảng cộng sản Việt Nam..." sẽ mang lợi thế về phía cặp bài trùng Sang (Chủ tịch nước) và Trọng (Tổng Bí Thư đảng). Cán cân quyền lực dựa vào tiền và quyền đang ở thế bất phân thắng bại sẽ bị phá lệch bởi thành phần cầm súng. Nó còn có khả năng dẫn đến một cuộc đảo chính để loại trừ Thủ tướng Dũng nếu cần.

Đứng trước những manh động đó từ phe 4Sang và tổng Trọng, có phải vì thế mà:

Ngày 21-12-2012, đồng chí X trong vai trò Thủ tướng đã ký Quyết định số 1919/QĐ-CP bổ nhiệm, thăng quân hàm cho 70 cán bộ cao cấp trong quân đội. (1)

Và trong dịp tết, đồng chí X đã thu xếp để vào ngày 26 tháng 1 đến thăm Trung đoàn Không quân 923, Sư đoàn 371, Quân chủng Phòng không không quân tại huyện Thọ Xuân, tỉnh Thanh Hóa. (2). Ngày 13 tháng 2 đến thăm, chúc tết LLVT Quân Khu 9 khu vực Đồng bằng Sông Cửu Long (3), ngày 18 tháng 2 đến viếng Đoàn 681 Hải quân tại Bình Thuận. (4)

3 lần viếng thăm chia đều 3 binh chủng tại 3 miền Nam, Trung, Bắc.

Trong thời gian tới cả 2 phe đều chạy đua gấp rút để một mặt đưa thêm người của mình vào cánh quân đội, mặt khác sẽ đấu nhau từng câu từng chữ để dành quyền lực hiến định về phe mình.

Quân đội sẽ an tâm để cầm súng và tham gia vào cuộc chiến nội bộ đảng mà không phải lo lắng quân trường đổ mồ hôi, chiến trường đổ máu vì cả Sang, Trọng, Dũng đều khẳng định bảo vệ lãnh thổ và biển Đông bằng phương pháp hòa bình.

Và dĩ nhiên, đấu đá nội bộ nhưng phải bảo vệ đảng tối đa. Điều 70 cũng làm được 1 công 2 chuyện là cho phép quân đội tái diễn một Thiên An Môn lên đồng bào Việt Nam để bảo vệ đảng nếu cần.

Hiến pháp của đảng CSVN từ đó đến giờ chưa bao giờ được làm ra để đáp ứng quyền lợi và hạnh phúc của dân tộc và đất nước Việt Nam. Nó chỉ đáp ứng cho nhu cầu thống trị của đảng. Lần sửa Hiến pháp 2013 cũng không khác. Kỳ này nó vừa gia tăng khả năng bảo vệ đảng bằng súng ống sẵn sàng bắn vào dân, vừa đáp ứng cho nhu cầu tranh giành quyền lực trong nội bộ đảng.

Dân Làm Báo
danlambaovn.blogspot.com

_________________________________

Chú thích:

(1) http://bienphong.com.vn/BaoBienPhong/32/349/349/17427/Trao-quan-ham-Thieu-tuong-cho-2-can-bo-cao-cap-cua-luc-luong-BDBP/bbp.aspx

(2) http://dantri.com.vn/chinh-tri/thu-tuong-nguyen-tan-dung-tham-trung-doan-khong-quan-923-689770.htm

(3) http://www.tienphong.vn/hanh-trang-nguoi-linh/613879/Thu-tuong-Nguyen-Tan-Dung-chuc-Tet-Quan-khu-9-tpol.html

(4) http://www.thanhnien.com.vn/pages/20130218/thu-tuong-nguyen-tan-dung-tham-doan-681-hai-quan.aspx

Theo Dân Làm Báo

Admin gửi lúc 05:40, 23/02/2013 - mã số 79844

Cầu Nhật Tân - Sân sau của đồng chí X đang bị đập tan tành?

Bầu cử Quốc hội khóa 13, đồng chí X được Hải Phòng “làm đất” đã “gặt” tỉ lệ phiếu gần tuyệt đối. Xong việc, nhiều đồng chí được trả công hậu hĩ. Tướng Thiều tiếp tục được củng cố vị trí trên tổng cục 3 Bộ Công an với hứa hẹn hoặc lên Trung tướng/Thứ trưởng hoặc “hạ phóng” làm Bí thư tỉnh hoặc Chủ tịch thành phố. Bí thư Nguyễn Văn Thành được hứa kéo lên làm Phó một Ban Trung ương, làm công tác Tổ chức hoặc Kiểm tra tùy theo nguyện vọng.

“Vai u thịt bắp” như đồng chí Ca (Giám đốc Công an) cũng được “tạo điều kiện” lấy bằng tiến sỹ, hồ sơ phong tướng thì được gấp rút hoàn thiện để trình ký. Với mác tiến sỹ và lon tướng, chiếc ghế Tổng cục trưởng với đại tá Ca cứ gọi là chắc đét. Hôm lên Hà Nội “bảo vệ” luận án tiến sỹ, đại tá được vinh dự hộ tống bởi hơn 50 xe ô-tô của lãnh đạo công an các quận huyện, đơn vị nghiệp vụ cùng bọn đầu gấu, lưu manh đất cảng.

Nhưng đó là câu chuyện của quá khứ.

Nay, hồ sơ phong tướng của đồng chí Ca bị nhặt ra để chờ. Dương Tự Trọng (nguyên Phó giám đốc Công an HP) vừa bị bắt, dù đã được đưa lên Cục phó trên Bộ CA để trú ẩn. Đại tá Trọng là mắt xích quan trọng trong đường dây đưa anh trai là Dương Chí Dũng trốn ra nước ngoài. Chỉ đạo đường dây này theo tin đồn là một đồng chí lãnh đạo hiện nắm chức vụ rất rất cao cùng nhiều cán bộ, tướng lĩnh cao cấp của Bộ CA.

Tết vừa rồi, Bí thư Nguyễn Văn Thành đột ngột bị điều làm trưởng đoàn đi dự đại hội Đảng CS Pháp để cơ quan chức năng ở nhà tiện tác nghiệp. Việc đi dự đại hội Đảng CS Pháp thuộc trách nhiệm và chức năng của Ban Đối ngoại Trung ương, có đâu phải khiến Bí thư cấp tỉnh/thành như ông Thành dự vào. Theo thông tin của một cán bộ thuộc Ban Đối ngoại đi cùng thì, toàn bộ thời gian tại Pháp, ông Thành biểu hiện rất chán chường và mệt mỏi.

Từ nay đến tháng 5 (dự kiến sẽ có cuộc so đấu lịch sử nữa), Hải Phòng chắc sẽ tiếp tục trải qua nhiều biến động.

Theo blog Cầu Nhật Tân

Sĩ phu đất Việt (khách viếng thăm) gửi lúc 04:16, 23/02/2013 - mã số 79840

Nghe lời bác Sinh này thì chắc vài chục năm nữa thì may ra mới có đủ cả Thời và Cơ. Tất cả đều phụ thuộc vào hành động của mọi người, dù ít dù nhiều thì cũng phải hành động mới mong có thay đổi xảy ra. Cứ ngồi đó với sức ỳ của chính mình rồi biện hộ là tại cái xã hội này nó thế, tại người VN nó thế thì đúng là VN chả bao giờ giống các nước khác

Lưu Trần Sinh viết:
"Qui tụ được về mục tiêu này thì thời cơ đó sẽ đến ngay TRONG NĂM NAY và làm cho chế độ toàn trị cộng sản sụp đổ, cải biến thành một chế độ dân chủ".
Lạc quan cách mạng là tốt nhưng thế này là lạc quan tếu.
Xã hội Việt Nam ngày nay có mấy đặc điểm không giống các nước khác mà các nhà cách mạng dân chủ ở Việt Nam đừng bao giờ quên là:
1/ Sau nhiều năm đấu tranh đánh nhau mà chẳng đâu ra đâu, số đông người dân VN bây giờ chán đấu tranh. Chỉ thích sống yên bình.
2/ Sau nhiều năm bị ăn bánh vẽ, người VN trở nên thực dụng, cái gì cũng phải "tiền tươi thóc thật". Phải trông thấy lợi ích thiết thân kiểu "phá kho thóc" thì mới theo.
3/ Sau nhiều năm sống theo lý tưởng thành ra ảo tưởng, người VN thấm nhuần thực tế phũ phàng và tự rút ra chân lý cách sống "vô cảm thì yên, vô lương mới giàu".
4/ Tâm lý chung của dân tộc Việt Nam đã được Hồ Chí Minh đúc kết "dân ta có thói quen thà nhịn khát chứ không chịu đào giếng". Chưa bị đẩy vào bước đường cùng thì chưa vùng lên, "bò chưa mất thì éo cần làm chuồng".
5/ Việt Nam là một nước còn nghèo và lạc hậu, văn hóa Nông nghiệp Á đông còn thấm đẫm trong tư duy. Chưa nhìn thấy lực lượng nào là ngọn cờ đầu, chưa thấy cá nhân nào là minh chủ thì nhiệt tình nhiều lắm là hô hào cổ súy chứ khi lâm sự thì lại lãng ra.
Xét tình hình kinh tế chính trị xã hội hiện thời ở Việt Nam đối chiếu với những điểm trên thì có thể thấy THỜI ĐÃ ĐẾN NHƯNG CƠ THÌ CÒN PHẢI ÍT NĂM NỮA.

Lưu Trần Sinh (khách viếng thăm) gửi lúc 22:35, 22/02/2013 - mã số 79825

"Qui tụ được về mục tiêu này thì thời cơ đó sẽ đến ngay TRONG NĂM NAY và làm cho chế độ toàn trị cộng sản sụp đổ, cải biến thành một chế độ dân chủ".
Lạc quan cách mạng là tốt nhưng thế này là lạc quan tếu.
Xã hội Việt Nam ngày nay có mấy đặc điểm không giống các nước khác mà các nhà cách mạng dân chủ ở Việt Nam đừng bao giờ quên là:
1/ Sau nhiều năm đấu tranh đánh nhau mà chẳng đâu ra đâu, số đông người dân VN bây giờ chán đấu tranh. Chỉ thích sống yên bình.
2/ Sau nhiều năm bị ăn bánh vẽ, người VN trở nên thực dụng, cái gì cũng phải "tiền tươi thóc thật". Phải trông thấy lợi ích thiết thân kiểu "phá kho thóc" thì mới theo.
3/ Sau nhiều năm sống theo lý tưởng thành ra ảo tưởng, người VN thấm nhuần thực tế phũ phàng và tự rút ra chân lý cách sống "vô cảm thì yên, vô lương mới giàu".
4/ Tâm lý chung của dân tộc Việt Nam đã được Hồ Chí Minh đúc kết "dân ta có thói quen thà nhịn khát chứ không chịu đào giếng". Chưa bị đẩy vào bước đường cùng thì chưa vùng lên, "bò chưa mất thì éo cần làm chuồng".
5/ Việt Nam là một nước còn nghèo và lạc hậu, văn hóa Nông nghiệp Á đông còn thấm đẫm trong tư duy. Chưa nhìn thấy lực lượng nào là ngọn cờ đầu, chưa thấy cá nhân nào là minh chủ thì nhiệt tình nhiều lắm là hô hào cổ súy chứ khi lâm sự thì lại lãng ra.
Xét tình hình kinh tế chính trị xã hội hiện thời ở Việt Nam đối chiếu với những điểm trên thì có thể thấy THỜI ĐÃ ĐẾN NHƯNG CƠ THÌ CÒN PHẢI ÍT NĂM NỮA.

hu nho (khách viếng thăm) gửi lúc 22:20, 22/02/2013 - mã số 79821

thời cơ đã đến thật rồi, đồng ý với bạn.các bạn không được chủ quan mà phải chuẩn bị phương án nếu chính quyền đồng ý cho người dân được phúc quyết thì bước tiếp theo ra sao?,Công tác tiếp quản chính quyền và quản lý xã hội hậu cộng sản phải được tính toán kỹ lưỡng. chúc thành công .

Khách th hien (khách viếng thăm) gửi lúc 16:56, 22/02/2013 - mã số 79784

Tôi cũng có cùng nhận định với bác Thanh Hương về bài dự thi này.
Xin được trích dẫn đầy đủ nội dung bài viết mã số QCN&T000022 để đọc giả tiện bình chọn:

Tên tác giả viết:
Mã số QCN&T000022 - Làm Sao Lấy Lại Quyền Làm Người cho Việt Nam
Đăng bởi Lê Quốc Tuấn vào Sun, 01/20/2013 - 11:34.

Vì sao Việt Nam vẫn là một đất nước toàn trị chà đạp lên quyền con người trong khi hầu hết các nước trong khu vực đã ít nhiều thay đổi? Vì sao chỉ một nhóm nhỏ có vài chục ngàn người lại thống trị chuyên chế được đến gần 100 triệu dân? Làm sao để nhân dân Việt Nam lấy lại quyền làm người đã bị tước đoạt hàng thế kỷ rồi?

Đã có rất nhiều nghiên cứu để lý giải và trả lời những câu hỏi trên. Hầu hết đều đúng và hay nhưng tình hình nhân quyền Việt Nam ngày càng xấu đi thảm hại. Vì sao vậy? Theo phân tích của tôi đó là vì chúng ta nói nhiều hơn làm. Hay chính xác hơn là các giải pháp và hành động của những người và tổ chức đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền thiên về nói, về viết; chứ không phải bằng những hoạt động cụ thể, thực tế và mang tính biểu tượng cao để thu hút và thuyết phục quần chúng. Ở nước ta bây giờ không thiếu những tiếng nói mạnh mẽ, từ các nhà văn, nhà khoa học, sinh viên, đảng viên đến đại biểu quốc hội và cả chủ tịch nước. Người dân đều nghe, đều đọc được hết, ngay cả ở vùng xa xôi. Đầu tiên nghe hay, lạ thì họ thích và cũng không tiếc lời ca tụng. Đến lần thứ hai, thứ ba nghe thì họ vẫn thích và bảo những người này dám nói, dũng cảm đây. Nhưng đến lần thứ tư, thứ năm và thứ n thì họ bắt đầu ngán vì thấy hiện trạng vẫn thế. Người nóng nảy, bi quan thì bảo biết rồi, khổ lắm, nói mãi. Người bình tĩnh, lạc quan khi thì nghĩ “cũng phải từ từ”. Nhưng đa số xem những lời nói, bài viết mạnh dạn sau rất nhiều lần như vậy chỉ như những món “giải trí” tinh thần trong một không khí mà báo chí và sự thật bị bóp nghẹt quá mức.

Đúng là chúng ta thiếu sự hoạt động hiệu quả. Ngay cả những người được tiếng là dũng cảm, nói và viết rất hay lại rất thiếu, chính xác hơn là sợ, những hoạt động thực tế. Điều đáng buồn là lý do làm họ sợ là ở chỗ: vì những hoạt động đó có thể tạo ra kết quả thực tế. Vì có thể tạo ra kết quả thực tế nên an ninh sẵn sàng ngăn chặn, đe dọa đến an nguy của họ. Do vậy, họ chọn một cách an toàn bằng cách vạch một đường giới hạn cho việc làm của mình chỉ dừng lại bằng những hành động nói và viết. Bây giờ số người nói và viết mạnh dạn đã khá nhiều rồi, còn đang rộ lên như nấm mùa mưa. Nên an ninh không đủ sức để ngăn chặn những việc làm này. Hơn nữa an ninh cũng đủ ma mãnh để hiểu rằng những hành động trên giấy, trên miệng này không đủ để tạo nên sự đe dọa đối với chế độ toàn trị. Do đó chỉ cần thỉnh thoảng “ khều” nhẹ vài người để những người này “la toáng” lên mạng. Như vậy cũng đủ “rung cây nhát khỉ” những người khác để nấm không quá nở rộ là được rồi. Nhiệm vụ trọng tâm của an ninh bây giờ là tập trung phá những hoạt động hữu hiệu có thể mang lại kết quả thực tế, đe dọa sự toàn trị. Cánh an ninh làm bộ như lo ngại ghê gớm về những bài viết, lời nói như vậy, như là chúng sắp giật sập chế độ đến nơi rồi. Nhưng theo đánh giá của tôi thì dù nấm có nở rộ tiếp 10 năm nữa thì sự toàn trị của cộng sản vẫn cứ y xì nếu những hành động đấu tranh vì nhân quyền vẫn thiếu vắng các hoạt động thực tế hữu hiệu.

Nếu bạn yêu cầu tôi một dẫn chứng cụ thể thì xin lấy trường hợp một phong trào vì quyền con người ra đời cách đây 6 tháng. Nó đã muốn thực hiện một hoạt động thực tế mà nếu thành công thì sẽ đưa đến hiệu quả lớn. Đó chính là ngay khi ra đời nó đã mời gọi gần như toàn bộ những người có tiếng là dám đấu tranh vì dân chủ, nhân quyền của cả nước. Nhưng những người này đáp ứng ra sao thì bạn biết rồi. Một số người đã phản ứng ngay theo bản năng để bảo vệ ranh giới an toàn của họ bằng cách thể hiện mình “vô tội” với những lời lẽ cay độc miệt thị phong trào này và người phát động nó. Một cây viết được gọi là cự phách không ngần ngại khẳng định nó là con đường vào tù. Nhiều chủ blog có tiếng thì thay nhau phân tích về sự nguy hiểm của phong trào này đối với sự an toàn cá nhân bằng những trí tưởng tượng xuất phát từ sợ hãi. Tôi còn được biết rằng an ninh đã cho người gọi đến một số người được mời với một câu hỏi ngắn gọn nhưng đầy giọng đe dọa: “anh tham gia cái phong trào ấy à?” Và nhận được nhiều câu trả lời với đại ý là: “không, tôi có biết gì đâu. Chúng nó chơi tôi đấy”. Rồi như để chứng minh sự trung thực của mình với an ninh, họ chẳng tiếc bất kỳ lời lẽ nào mà một trí thức chẳng bao giờ nên phát biểu trước công chúng. Không biết họ có biết rằng cùng lúc đó cánh an ninh đang ngồi quan sát và mỉm cười đắc ý. Nhà hoạt động Nguyễn Thanh Giang đã phải nhiều lần than trời vì những thủ đoạn như vậy của an ninh Việt Nam: “mượn dao giết người”, “lấy mỡ nó rán nó”.

Xin được nói rõ là tôi ủng hộ những tiếng nói mạnh mẽ. Đó là cần thiết. Nhưng chưa đủ, và sẽ không bao giờ đủ để thay đổi chế độ toàn trị. Tôi chưa thấy một đất nước nào mà những nhà đấu tranh ở đó không sẵn sàng để vào tù mà có thể chuyển đổi được chế độ độc tài cả. Toàn trị cộng sản còn thâm sâu hơn nữa khi nó lợi dụng và đặt những tiếng nói mạnh mẽ ở ranh giới an toàn để biến chúng thành một cách xả stress cho xã hội đang bị dồn nén quá mức không nổ bung ra. Giả sử an ninh Việt Nam thiếu khôn ngoan, bắt vài chục người được mời hoặc tham gia cái phong trào nói trên thì cuộc cách mạng nhân quyền Việt Nam đã có được một sự kiện tuyệt vời tạo ra một cột mốc xoay chuyển quan trọng rồi. Nó sẽ dẫn đến một sự bùng nổ vì người dân sẽ thấy được một lực lượng tinh hoa không chỉ dám lên tiếng mạnh mẽ mà còn sẵn sàng dấn thân gian khổ để đấu tranh vì quyền con người cho họ. Đừng nghĩ dân trí thấp mà quần chúng không nhận ra được ai thực sự dấn thân, ai chỉ đấu tranh bằng mồm và ai chỉ mượn việc đấu tranh để đạt mục tiêu cá nhân mà không mang lại lợi ích cho họ. Đương nhiên sự thất bại của phong trào này còn có lý do ở người phát động thiếu kỹ năng tổ chức tốt và có phần ngây thơ. Nhưng không phải sự ngây thơ vô tình làm cái bẫy cho an ninh như một người được mời tham gia phong trào đó nhận định. Mà là sự ngây thơ không hiểu được lằn ranh an toàn của những người mình mời gọi họ. Tiếc thay cái lằn ranh đó cũng là ranh giới đảm bảo sự an toàn cho chế độ toàn trị.

Cũng đừng tưởng người dân Việt Nam không quan tâm, chưa mong muốn có đủ quyền làm người. Họ biết họ bị tước đoạt, biết sự cần thiết của các quyền đó để làm cuộc sống họ tốt hơn. Nhưng họ chưa thấy, chưa tin được những ai, lực lượng nào mà họ có thể gửi gắm sự dấn thân của họ để đấu tranh đến được kết quả cuối cùng. Có người phân tích theo tháp nhu cầu Maslow để cho rằng chỉ khi nào nhu cầu vật chất của con người được thỏa mãn thì họ mới quan tâm đến những nhu cầu tinh thần như văn hóa, chính trị. Nhưng lý thuyết này không giải thích được vì sao ở Việt Nam hoặc Trung Quốc đã có nhiều người giàu có, đầy đủ vật chất rồi nhưng đa số họ vẫn sẵn sàng để cho chính quyền đè đầu cưỡi cổ mình nhằm kiếm được nhiều tiền hơn nữa. Cũng không giải thích được rằng vì sao sinh viên miền nam Việt Nam, Hàn Quốc, Đài Loan, Phi Luật Tân xuống đường hy sinh cả tính mạng để đấu tranh chống nền độc tài. Rồi những thanh niên nghèo Hồi giáo đã làm nên kỳ tích mùa xuân Ả rập. Và vì sao Miến Điện chuyển hóa dân chủ trong khi thu nhập đầu người ở hàng bét thế giới, thua xa Việt Nam?

Tâm lý chung của số đông quần chúng, ở bất kỳ nơi nào trên thế giới đều có một mẫu số chung là chỉ muốn nhìn gần vào những gì cụ thể. Đòi hỏi đám đông nhìn xa trông rộng là một việc luôn luôn ảo tưởng. Những nhà lãnh đạo xuất chúng là những người huy động được sức mạnh từ tầm nhìn ngắn hạn của quần chúng để chuyển hóa thành những giá trị dài hạn tốt đẹp cho họ. Từ một tâm lý như vậy nên một biểu tượng để thu hút quần chúng vào những hình ảnh cụ thể thực tế cho một cuộc cách mạng xã hội luôn có giá trị rất lớn dẫn đến thành công. Tâm lý đó không chỉ phổ biến ở châu Á mà ngay ở châu Âu như trường hợp của Valesa (Ba Lan), Havel (Tiệp Khắc) trong việc lật đổ chế độ toàn trị cộng sản ở đó.

Từ những lý do trên, tôi xin mạo muội đưa ra những cách thức sau đây để cuộc cách mạng nhân quyền ở Việt Nam có thể hình thành, lớn mạnh và đạt được kết quả cuối cùng:

1- Các lực lượng đấu tranh cho dân chủ hiện nay cần liên kết ngay lại với nhau bằng cách cam kết cùng nhau đấu tranh cho một mục tiêu duy nhất là lấy lại quyền làm người cho nhân dân Việt Nam. Đây chắc chắn là mục tiêu chung mà tất cả các lực lượng dân chủ đều có, vừa là mong muốn của bất kỳ người dân nào. Hơn nữa để tránh bị mâu thuẫn và chia rẽ thì cần gác bỏ những mục tiêu riêng hoặc đặc thù của mỗi lực lượng chẳng hạn như xóa bỏ chế độ cộng sản. Mục tiêu quyền con người là tối thượng tự thân nó giải quyết được tất cả những mục tiêu khác, từ xóa bỏ sự toàn trị đến thiết lập tam quyền phân lập từ gốc. Cái gốc đó đảm bảo cho một nền dân chủ chứ không phải ngược lại. Nếu có nhiều hơn một mục tiêu thì khó tránh được những tranh cãi, giành giật làm suy yếu sự liên kết và thống nhất. Hơn nữa mục tiêu duy nhất này còn là một chính nghĩa, một sức mạnh to lớn cho một cuộc cách mạng nhân quyền của nhân dân chúng ta. Nếu chế độ toàn trị đàn áp thì chắc chắn nó sẽ không chỉ bị lên án mạnh mẽ bởi cộng đồng tiến bộ quốc tế mà còn gây phẫn uất nghiêm trọng trong lòng dân.

2- Các lực lượng liên kết nay hãy cùng nhau xây dựng một biểu tượng cho cuộc cách mạng nhân quyền này. Đó có thể là hình ảnh kết hợp của một vài người bất khuất, đã hoặc đang bị tù đày ác nghiệt vì đấu tranh cho quyền con người của nhân dân. Hình ảnh đó nếu gắn kết được với một niềm tin về khả năng mang đến sự thịnh vượng cho dân chúng thì sẽ tạo nên được sức mạnh cực lớn. Những hình ảnh biểu tượng này nếu được hỗ trợ bởi những hình ảnh và sự cam kết của vài chục người sẵn sàng dấn thân vào tù để tiếp nối sự đấu tranh cho cuộc cách mạng nhân quyền đi đến kết quả cuối cùng thì chắc chắn sẽ tạo nên một làn sóng mãnh liệt thu hút quần chúng vào cuộc cách mạng, hết lớp này đến lớp khác. Đồng bào bên ngoài sẽ tiếp sức để duy trì ngọn lửa đấu tranh trong nước. Cộng sản hiểu rất rõ giá trị của biểu tượng nên sẵn sàng bỏ bao nhiêu công sức tôn tạo hình ảnh của Hồ Chí Minh để duy trì sức mạnh cho chế độ toàn trị. Cuộc cách mạng nhân quyền mà không biết tận dụng thế mạnh này thì đã thua mất một sức mạnh quan trọng rồi. Nhưng cần lưu ý là xây dựng biểu tượng chứ không phải thần tượng như các chế độ cộng sản. Thần tượng luôn gắn với sự mù quáng nên không mang đến tương lai tốt đẹp lâu dài.

3- Hãy cùng nhau đưa ra một hiến chương đòi quyền thật ngắn gọn, rõ ràng và dễ hiểu đối với quần chúng, trực tiếp và dứt khoát đối với chính quyền. Vận động nhân dân cùng lên tiếng đòi hỏi đáp ứng hiến chương này bằng nhiều hình thức khác nhau, từ thỉnh nguyện thư cá nhân đến các yêu cầu tập thể. Yêu cầu chính quyền đáp ứng và đề nghị cộng đồng quốc tế trợ giúp. Khi tới một mức độ nào đó mà chính quyền không đáp ứng thì sẵn sàng xuống đường biểu tình để đòi cho bằng được. Cần chuẩn bị tốt để nếu chính quyền đàn áp thì sẽ tự dấy lên một sự kiện lớn thu hút dư luận của quốc tế. Lúc đó cuộc cách mạng nhân quyền Việt Nam sẽ bước vào một bước ngoặt hết sức quan trọng. Đây là điều mà chúng ta thiếu hẳn từ trước đến giờ. Những cuộc biểu tình chống Trung Quốc không đủ sức thuyết phục cộng đồng quốc tế quan tâm khi bị đàn áp. Phải là biểu tình đòi quyền con người, đòi dân chủ.

4- Theo dõi sát tình hình để nắm bắt được thời cơ. Kinh tế đang đi xuống không phanh sẽ làm lòng dân ắt lay chuyển mạnh. Việt Nam ứng cử vào Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc. Sửa đổi hiến pháp, lủng củng nội bộ chính quyền và sự thất bại của đảng cộng sản trong việc giải quyết những vấn nạn và nhu cầu cấp thiết của đất nước, bảo vệ chủ quyền quốc gia và Trung Quốc ngày càng lấn lướt táo tợn, v.v… chắc chắn sẽ tạo nên một thời điểm chín muồi cho cuộc cách mạng nhân quyền Việt Nam không lâu nữa.

5- Đưa ra được một thông điệp ngắn gọn cho hiến chương đòi quyền ẩn chứa được các giải pháp cho các vấn đề trên và gợi lên một niềm tin thành công sắp đến cho quần chúng. Đây là việc rất khó nhưng nếu có được một thông điệp như vậy vào thời cơ chín muồi thì sẽ hiệu triệu được quần chúng để đưa cuộc cách mạng nhân quyền Việt Nam về đích.

Trong khuôn khổ một bài viết ngắn không diễn đạt hết được những lý giải sâu xa. Nhưng có lẽ không cần nói nhiều vì sẽ có không ít người thấu hiểu.

Tôi viết bài này để chia sẻ sự quan sát của tôi nhiều năm nay về con đường đấu tranh dân chủ cho Việt Nam. Nhưng cũng là để dự thi tìm một giải thưởng. Tuy nhiên tôi lại không nhắm cái giải nhất, nhì, ba mà là giải do bạn đọc bình chọn. Vì tôi nghĩ nếu nhiều người bỏ phiếu cho bài này tức là suy nghĩ của tôi đúng và phù hợp với nguyện vọng của đa số quần chúng. Đấy sẽ là một minh chứng thuyết phục cho những lực lượng đấu tranh vì một Việt Nam tự do, dân chủ, giàu mạnh.

Do vậy rất mong các bạn bình chọn cho tôi.

Trần Phương

3 comments

23
Jan
Re: Mã số QCN&T000022 - Làm Sao Lấy Lại Quyền Làm Người cho ...
Đăng bởi Khách ThuyHanh (khách viếng thăm) vào Wed, 01/23/2013 - 01:24.

Tôi đánh giá cao những bài viết nói lên sáng kiến hay giải pháp về nhân quyền.
Bài viết này đã đạt được điều đó, đáng được giải thưởng bình chọn.
#546

trả lời
trích dẫn

22
Jan
Re: Mã số QCN&T000022 - Làm Sao Lấy Lại Quyền Làm Người cho ...
Đăng bởi Khách mote (khách viếng thăm) vào Tue, 01/22/2013 - 16:42.

Bài ni rất hay!
#543

trả lời
trích dẫn

20
Jan
Re: Mã số QCN&T000022 - Làm Sao Lấy Lại Quyền Làm Người cho ...
Đăng bởi Khách viếng thăm tiepthu (khách viếng thăm) vào Sun, 01/20/2013 - 22:35.

Tôi bình chọn cho bài dự thi Mã số QCN&T000022 này.
Bài viết rất hay, đặc biệt là có nhiều sáng kiến cụ thể, thiết thực đóng góp cho người VN có được tự do nhân quyền.

Khách vanhnhtheoquiluat (khách viếng thăm) gửi lúc 16:24, 22/02/2013 - mã số 79781

Bài viết trên cả tuyệt vời.

Bác Thanh Hương đã đúc kết tình hình trong nước, nêu bật những thuận lợi về thời cơ mấy mươi năm mới có được 1 lần vào lúc này để hướng các lực lượng đấu tranh dân chủ vào mục tiêu chiến lược chung duy nhất mà không cần hợp nhấtlà Quyền Con Người để tạo nên sức mạnh đưa dân chủ đến thành công

Vận hội đã điểm. Thời cơ đang đến rõ rệt hơn bao giờ hết. Một mục tiêu chiến lược thuận theo qui luật có sức mạnh hơn nhiều lần một tổ chức. Thuận qui luật thì hợp lòng dân.

Hơn lúc nào hết, các lực lượng đấu tranh vì dân chủ cho Việt Nam cần hướng đến mục tiêu chung là Quyền Con Người và ủng hộ lẫn nhau. Đừng vì những khác biệt và thành kiến mà bài bác nhau và để cho an ninh cộng sản chia rẽ. Cũng không cần phải nghĩ đến hợp nhất lực lượng thì mới qui tụ được sức mạnh hành động. Chỉ cần cùng hướng đến một mục tiêu chiến lược chung thì sẽ tạo ra sức mạnh còn lớn hơn nhiều.

Lâu nay chế độ toàn trị cộng sản duy trì được vì nó đã thành công trong việc phá vỡ sự kết hợp các lực lượng. Nhưng sẽ không có thế lực nào đủ sức ngăn chặn một mục tiêu chiến lược chung là quyền con người. Và khi mục tiêu đó có cơ hội để kết tinh vào một đòi hỏi duy nhất là quyền phúc quyết hiến pháp thì nó sẽ tạo nên một thời cơ tuyệt vời cho dân tộc đứng lên giành lại quyền làm chủ của mình.

Mong rằng chúng ta sẽ không đánh mất thời cơ phải chờ đợi mấy chục năm nay.

Thanh Hương

kieu nguyen (khách viếng thăm) gửi lúc 14:18, 22/02/2013 - mã số 79759

Rất tán đồng ý kiến của Thanh Hương: lúc này ta không nhất thiết phải tập hợp các nhóm đấu tranh dân chủ lại mà chính là phải nhắm cùng một hướng,cùng đấu tranh đòi thực thí quyền con người.
Ông, bà ta đã dạy :đánh kẻ chạy đi chứ đừng có đánh người chạy lại.Vì vậy chúng ta phải làm cho lực lượng cấp tiến trong đảng cs an tâm để góp sức xóa tan chế độ độc tài đảng trị tại nước ta

Khách ThuyHanh (khách viếng thăm) gửi lúc 11:17, 22/02/2013 - mã số 79745

Bài viết "Thời cơ quyết định đã đến" của tác giả Thanh Hương thật thỏa mãn ý tôi.Tác giả nói lên điều mà thí sinh mã số 000022 muốn nói.

Trước một ngày cuộc thi QON&T chính thức công bố kết quả, tôi đã đọc bài dự thi mả số QCN&T000022 này của tác giả Trần Phương. Tôi thật hồ hỡi vì nhận thấy đây là không chỉ nằm trong khuôn khổ bài dự thi mà nó còn gửi gắm khát khao về một VN dân chủ, giàu mạnh trên một giải pháp đơn giản là tất cả mọi người hãy thể hiện QCN của mình và tôi mong muốn bài này được giải bình chọn theo mong muốn của tác giả nên đã phản hồi như sau:

Tên tác giả viết:
Re: Mã số QCN&T000022 - Làm Sao Lấy Lại Quyền Làm Người cho ...
Đăng bởi Khách ThuyHanh (khách viếng thăm) vào Wed, 01/23/2013 - 01:24.

Tôi đánh giá cao những bài viết nói lên sáng kiến hay giải pháp về nhân quyền.
Bài viết này đã đạt được điều đó, đáng được giải thưởng bình chọn.

Mong rằng có thật nhiều đọc giả tham gia bầu chọn cho mã số 000022 này để nhanh chóng đạt được thời cơ mà bác Thanh Huơng đã phân tích. Hạn chót là 24/2/13

Giải bạn đọc bầu chọn

BGK đã làm xong nhiệm vụ của mình, bây giờ tới lượt độc giả chọn ra bài viết mà mình ưa thích nhất theo thể lệ sau:

- Các bài viết dự thi sẽ được đăng công khai trên hai trang web: ConDuongVietNam.org và Facebook.com/quyenconnguoi.

- Độc giả có thể bình chọn cho bài mình thích bằng cách viết comment trên trang facebook.com/quyenconnguoi với nội dung: Mã số bài bạn chọn + Ước tính có bao nhiêu người có lựa chọn giống bạn. Xin lưu ý, chúng tôi CHỈ nhận bình chọn trên Facebook, không nhận qua email hoặc web ConDuongVietNam.org để tránh sự gian lận khi bỏ phiếu.

- Bài dự thi có mã số được nhiều người lựa chọn nhất sẽ đoạt giải “bài viết được độc giả ưa thích", giải thưởng là một điện thoại iPhone 4S.

- Độc giả nào bầu cho bài đoạt giải này có ước tính GẦN NHẤT với con số thực tế sẽ được một phần quà trị giá 1 triệu VNĐ từ Con Đường Việt Nam.

- Quyết định của BTC về giải bạn đọc bình chọn là quyết định cuối cùng.

- Thời hạn bầu chọn là 1 tháng kể từ thông báo này tức là kết thúc vào ngày 24/02/2013.

Người yêu nước (khách viếng thăm) gửi lúc 08:51, 22/02/2013 - mã số 79737

Bài viết rất độc đáo,tác giả có tầm nhìn chiến luơc. Huy động lực lượng các tổ chức trong và ngoài nước và kêu gọi sự đoàn kết tranh đấu có được quyền con người từ đó sẽ yêu cầu được phúc quyết hiến pháp.Chúng ta phải giúp cho người dân thấy được điểm mạnh của nhân dân và điểm yếu của chính quyền,đánh tan âm mưu phá vỡ sự kết hợp các lực lượng dân chủ của chế độ cộng sản, từ đó tạo ra sức mạnh và đưa con đường dân chủ đến thành công. Tất cả phải bắt đầu từ đấu tranh để có được quyền con người

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
2 + 0 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Quyền con người là quyền của các bạn. Hãy giành lấy nó. Bảo vệ nó. Phát huy nó. Hiểu nó và gắn bó với nó. Nuôi dưỡng và bồi đắp nó.

— Kofi Annan

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên613 khách truy cập.

Thành viên online

Sapphire, Mắt Bão

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png