Nguyễn Văn Thạnh - Quyền Bình Đẳng

Nguyễn Văn Thạnh
Chia sẻ bài viết này

1. Bình đẳng trong các nghề:

Hồi học phổ thông, thầy giáo ra một câu hỏi cho cả lớp: “Theo các em, nghề nào quan trọng nhất? Vì sao?” Chúng tôi sôi nổi bàn luận và xung phong phát biểu: bạn thì bảo nghề nông là quan trọng nhất vì làm ra lúa gạo nuôi sống xã hội, không có thì mọi người sẽ chết đói; bạn thì bảo nghề xây nhà là quan trọng nhất vì nếu không thì không có nhà ở, con người sẽ bị lạnh và đau yếu; bạn thì bảo bác sĩ quan trọng nhất vì nếu không có bác sĩ thì khi bị bệnh sẽ chết; người thì bảo nghề công an vì bắt bọn cướp của giết người, bảo vệ bình yên cho mọi người làm ăn sinh sống. Chúng tôi tranh cãi bất tận để bảo vệ ý kiến ngành nghề mình đưa ra là quan trọng nhất. Cuối cùng chúng tôi đều cảm thấy hài lòng với câu trả lời của thầy giáo là có một nhóm nghành nghề thiết yếu giữ vai trò quan trọng đối với cuộc sống con người, trong đó ngành nghề nào cũng có một vai trò đặc biệt không thể thay thế và đều cần thiết như nhau vì nó đều phục vụ cho cuộc sống con người, giữ cho cuộc sống được tồn tại trong một hệ thống cân bằng, nếu thiếu một nghành nghề thì cuộc sống sẽ bị mất cân bằng, cuộc sống con người sẽ gặp nhiều rối loạn và khó khăn.

2. Bình đẳng giữa công dân và nhà nước:

Ngày xưa, ta thấy rằng người cầm quyền-Vua, quan-là những bậc bề trên của dân. Họ như cha mẹ dân và có đặc quyền là không bao giờ sai và không phải bồi thường nếu có gây hại cho dân (nhà nước là cha mẹ dân, con cái không ai đi kiện cha mẹ). Trách nhiệm của người cầm quyền chỉ được gắn với họ theo thuyết “quan phụ mẫu” hay ‘quân tử”, có nghĩa là tùy vào đạo đức, lòng tốt của họ đối với con dân, dân hoàn toàn trông chờ vào ơn mưa móc của họ chứ không có quyền gì đối với họ.

Ngày nay chúng ta biết rằng nhân dân là chủ thể của đất nước, họ ủy quyền để xây dựng nên bộ máy nhà nước, đóng thuế để nuôi bộ máy này, thuê nhân viên nhà nước để thực hiện các công việc chung như: bảo đảm an ninh, chống tội phạm, chống lừa đảo, điều tra, xét xử,... Nhà nước như thế được gọi là nhà nước pháp quyền. Nhà nước pháp quyền là nhà nước bảo đảm sự ngự trị của pháp luật, tổ chức và hoạt động của nhà nước phải tuân thủ pháp luật.

Trong nhà nước pháp quyền, mối quan hệ giữa nhà nước và công dân là “bình đẳng”, cả hai bên đều có quyền và nghĩa vụ đối với nhau, được ghi nhận và đảm bảo thực hiện bằng Hiến pháp và pháp luật. Như vậy, không có lý do gì mà hành vi vi phạm pháp luật của công dân thì bị xét xử mà hành vi xâm phạm, lạm quyền từ phía nhà nước lại được miễn trừ. Công chức suy cho cùng cũng là một nghề nghiệp trong xã hội. Trong mỗi nghề nghiệp đều có trách nhiệm của nó.

3. Thực tế cuộc sống còn đầy bất công

Chúng ta thấy một bất công lớn là nhân viên nhà nước thường hay nhân danh nhà nước để bắt công dân phối hợp với họ trong công việc. Họ chỉ chú ý đến được việc cho họ mà quên đi công việc của công dân: công an giao thông nhân danh bảo đảm an toàn giao thông ra lệnh dừng xe để kiểm tra thoải mái mà không đếm xỉa đến thời gian vận chuyển của chủ xe (chính điều này là nguyên nhân gây ra nạn mãi lộ); cán bộ thuế có quyền yêu cầu doanh nghiệp phối hợp kiểm tra thuế mà không đếm xỉa đến thời gian, sự rối loạn hoạt động trong công ty (gây ra nạn chạy chọt, đút lót), thậm chí mới chỉ nghi ngờ là đã cho người đến trụ sở công ty lục tung đồ đạt để khám xét, bắt giam giám đốc như trường hợp gia đình LS Lê Quốc Quân; cơ quan an ninh nếu có sự nghi ngờ thì mời công dân lên làm việc bao nhiêu tùy thích, có người bị mời lên trụ sở làm việc cả tháng trời, mà không đếm xỉa gì đến công ăn việc làm của họ; cơ quan điều tra thì có quyền tạm giam công dân hay có quyền giữ phương tiện tài sản công dân như trường hợp này (sau đó chẳng thấy xin lỗi hay bồi thường gì cho người ta); rồi có nơi còn nhân danh bảo vệ an ninh để bắt cóc công dân, sau một thời gian rất lâu mới công bố như vụ bắt cóc cô sinh viên Nguyễn Thị Phương Uyên, bà Bùi Hằng.

Khi quyền bình đẳng của công dân đối với nhà nước không được bảo đảm là nguyên nhân sinh ra nhiều vấn nạn như chúng ta thấy: đội ngũ công chức làm việc đầy quan liêu, tắt trách, cửa quyền, hiệu quả công việc rất thấp, nạn mãi lộ, ăn của đút lót. Một số lớn trong số viên chức là ăn bám “sáng cắp ô đi, chiều cắp ô về”. Nhiều nơi còn gây oan sai rất lớn cho công dân, xâm phạm quyền con người nghiêm trọng. Công dân là chủ thể của đất nước nhưng rất sợ sệt khi gặp công quyền, không dám nói lên suy nghĩ thật của mình. Để khỏi bị tai bay vạ gió, nhiều công dân từ chối quyền bày tỏ chính kiến, tham gia xây dựng thể chế nhà nước. Điều này để lại cái họa rất lớn cho tương lai đất nước vì chính sự rườm rà thì dân chúng khốn khổ.

4. Giải pháp

Chúng ta - những người lên tiếng cho một xã hội tốt đẹp hơn - cần phải cho công chức thấy rõ trách nhiệm của họ. Họ không thể nhân danh nhà nước mà quan liêu, gây phiền hà cho dân. Phải cho họ thấy, việc họ làm cũng như bao ngành nghề khác. Họ phải có tinh thần như một người làm thuê, họ phải là người phục vụ chứ không phải là người ngồi chễnh chệ trên chiếc ghế mà dân bỏ tiền ra thuê mướn họ rồi lại phải phục vụ họ. Công dân khi được mời đi làm việc hãy dũng cảm sử dụng quyền từ chối của mình. Chúng ta yêu cầu Quốc Hội ra luật qui định “khi công dân được mời đi làm việc để phối hợp với nhà nước tìm hiểu vụ việc thì công dân phải được bồi thường ngày công theo thỏa thuận và hành vi khám xét, thanh tra phải được sự chấp nhận của viện kiểm sát. Trong trường hợp khám xét, thanh tra không thấy lỗi như lệnh khám xét thì phải bồi thường thỏa đáng cho thiệt hại vật chất và uy tín”

Chúng ta cần khởi xướng một phong trào đòi quyền bình đẳng cho công dân trước nhà nước. Chúng ta thường nghe từ “bình đẳng”: “mọi công dân bình đẳng trước pháp luật”, “nam nữ bình đẳng”,... nhưng ít người để ý đến sự bình đẳng giữa công dân và nhà nước. Trong các loại nô lệ, không có nô lệ nào nguy hiểm bằng nô lệ với nhà nước. Chúng ta cần kiến nghị Quốc Hội ra luật một cách rõ ràng, qui định chế độ trách nhiệm cụ thể đối với công chức. (Dù hiện nay Quốc hội đã ban hành luật “trách nhiệm bồi thường của nhà nước” nhưng nhiều điều khoản rất khó khăn và bất cập (trong đó có điều khoản công dân phải chứng minh thiệt hại) làm cho công dân không dễ gì được bồi thường).

Chúng ta cần tranh đấu để công chức phải bỏ tiền túi ra bồi thường khi họ sai sót, chấm dứt tình trạng lấy công quỹ (tiền thuế của dân) ra bồi thường, có như vậy chúng ta mới làm cho công chức trở nên mẫn cán và diệt được thói vô trách nhiệm, quan liêu của đội ngũ công chức lâu nay (trong cuộc sống khi bạn được chủ thuê mướn mà làm hỏng việc, gây thiệt hại thì bạn phải bỏ tiền túi ra bồi thường).

Khi chúng ta bảo đảm quyền bình đẳng giữa công dân với nhà nước là chúng ta góp phần làm cho cán bộ, nhân viên nhà nước phải có trách nhiệm với công việc của mình hơn, loại thải những cán bộ công chức không đáp ứng được công việc, cố chạy chọt để ngồi vào chiếc ghế chỉ nhằm hưởng lương.

Khi quyền bình đẳng của công dân trước nhà nước được bảo đảm thì nhà nước pháp quyền được củng cố. Có pháp quyền là có dân chủ, có dân chủ thì có tự do.

Chúng ta thấy ở các nước văn minh như Đan Mạch, người dân hoàn toàn thoải mái khi tiếp xúc với nhân viên nhà nước như cảnh sát, thẩm phán,… thậm chí chuyện gặp Thủ tướng đi làm trên tàu điện ngầm, dân giơ tay chào là chuyện bình thường. Họ biết rằng công việc của thủ tướng cũng như bao việc khác. Người dân họ tự tin như vậy là vì họ biết được quyền bình đẳng giữa công dân và nhà nước. Đấu tranh cho quyền bình đẳng trên cũng là đấu tranh cho quyền con người.

Admin gửi hôm Chủ Nhật, 17/02/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Nguyễn Văn Thạnh - Đảng và Vua

Bức chân dung LS Lê công Định do họa sĩ Trần Thúc Lân vẽ

Lê Công Định - Trả lại hào khí Diên Hồng

Nelson Mandela đã thống nhất một đất nước đầy chia rẽ bằng cách nào?

Dân Làm Báo - Những người mang tên Yêu Nước

Ảnh cổ: Nữ sinh Nhật đọc sách

Trần Văn Thọ - Dịch thuật và tinh thần cầu học: Khởi động quá trình hiện đại hóa Nhật Bản


Khách nhanthuc (khách viếng thăm) gửi lúc 11:01, 20/02/2013 - mã số 79562
ANH LAN viết:
Người ta viết một đàng diễn đạt lại một kiểu. Bình đẳng không có nghĩa là cào bằng, là giống nhau. Bình đẳng là được tôn trọng và thừa nhận vai trò của nghành nghề với cái giá trị của nó. Phiên Ngung diễn đạt nhiều và tỏ ra am tường nhưng theo tôi y không hiểu gì ý của tác giả Nguyễn Văn Thạnh. Xin cám ơn tác giả có những bài viết thật cụ thể, ý tưởng rất thiết thực trong thời gian qua.

Tôi cũng hiểu ý nghĩa bình đẳng qua truyền đạt của tác giả Nguyễn Văn Thạnh giống bạn Lan Anh.
Đồng tình với bạn.
Vâng! "những bài viết thật cụ thể, ý tưởng rất thiết thực trong thời gian qua".
Cám ơn cái tâm và tầm kiến thức ngày càng phong phú của NVT

ANH LAN (khách viếng thăm) gửi lúc 22:08, 19/02/2013 - mã số 79521

Người ta viết một đàng diễn đạt lại một kiểu. Bình đẳng không có nghĩa là cào bằng, là giống nhau. Bình đẳng là được tôn trọng và thừa nhận vai trò của nghành nghề với cái giá trị của nó. Phiên Ngung diễn đạt nhiều và tỏ ra am tường nhưng theo tôi y không hiểu gì ý của tác giả Nguyễn Văn Thạnh. Xin cám ơn tác giả có những bài viết thật cụ thể, ý tưởng rất thiết thực trong thời gian qua.

Nguyễn Văn Thạnh (khách viếng thăm) gửi lúc 21:17, 19/02/2013 - mã số 79517

Thời trung cổ, con người phân chia nhau thành những đẳng cấp, nguồn gốc xuất thân. Có người chủ trương "dưới bầu trời, mọi người bình đẳng", điều này lúc đó thật khó hiểu. Ngay cả ngày nay chúng ta không thể cào bằng "bình đẳng" giữa một vị tỷ phú với một gã ăn mày được. Tuy nhiên khái niệm bình đẳng có lý và có giá trị của nó. Chúng ta cần nghiền ngẫm mới thấy.

Phiên Ngung gửi lúc 18:42, 19/02/2013 - mã số 79510
Tên tác giả viết:
Chúng ta cần khởi xướng một phong trào đòi quyền bình đẳng cho công dân trước nhà nước. Chúng ta thường nghe từ “bình đẳng”: “mọi công dân bình đẳng trước pháp luật”, “nam nữ bình đẳng”,... nhưng ít người để ý đến sự bình đẳng giữa công dân và nhà nước.

Họ biết rằng công việc của thủ tướng cũng như bao việc khác. Người dân họ tự tin như vậy là vì họ biết được quyền bình đẳng giữa công dân và nhà nước. Đấu tranh cho quyền bình đẳng trên cũng là đấu tranh cho quyền con người.

Cần phải phân biệt chính quyền như một pháp nhân trước pháp luật và chính quyền như một thực thể đại diện công dân để điều hành quốc gia.

Với tư cách pháp nhân, nhà nước cũng như các công ty tư nhân hay công dân trước pháp luật. Trong trường hợp có kiện tụng, thường là trong lĩnh vực dân sự hay thương mại, các tư cách pháp nhân này đều bình đẳng trước pháp luật.

Với tư cách là đại diện công dân để điều hành quốc gia, chính quyền qua bộ máy hành chánh có những quyền hạn khác với công dân. Đại diện chính quyền trong ngành tư pháp cũng có những quyền hạn khác với công dân. Trong quan hệ chính quyền và công dân trong việc điều hành đất nước, đại diện chính quyền như cán bộ công nhân viên chức, công an, cảnh sát và quân đội đều có những quyền hạn và trách nhiệm khác với công dân. Thường thì tùy mức độ quan trọng của các ngành bộ và chức vụ mà đại diện chính quyền có quyền hạn và trách nhiệm khác với công dân như thế nào. Tuy nhiên, nói chung, đại diện nhà nước có nhiều quyền hạn hơn công dân. Cùng với quyền hạn này là trách nhiệm của họ lớn lao hơn công dân bình thường.

Trong những quốc gia dân chủ pháp trị, quan hệ giữa chính quyền và công dân được phân định bằng luật pháp. Ai vi phạm sẽ bị phân xử công bình trước pháp luật. Điều này xảy ra một cách minh bạch và công bình vì cơ chế tam quyền phân lập của những quốc gia này, theo đó tư pháp độc lập hoàn toàn với lập pháp và hành pháp. Chính sự độc lập này giúp cho guồng máy chính quyền trong sạch vì nếu vi phạm, dại diện chính quyền có thể bị chính cơ quan tư pháp độc lập truy tố và xét xử. Nhiều quốc gia còn lập ra nhiều cơ quan độc lập do quốc hội tuyển chọn để thanh tra và kiểm soát không để hành pháp tức đại diện chính quyền phạm pháp.

Tình trạng hổn mang của nhà nước độc tài khiến cho cả hai phía, đại diện nhà nước và công dân không biết đâu là quyền hạn, trách nhiệm và giới hạn của mình. Công dân khi bị bắt vì phạm pháp đòi hỏi phải được đối xử công bằng với nhà nước nhưng chính nhà nước, mà đại diện là công an có nhiệm vụ điều tra và bắt bớ thì làm sao có thể bình đẳng với công dân được.

Nhật ký về những buổi làm việc của tác giả với công an Đà nẵng cho thấy có sự bất đồng và lẫn lộn giữa quyền hạn, trách nhiệm của đại diện nhà nước và công dân của họ.

Ai ngờ (khách viếng thăm) gửi lúc 14:14, 19/02/2013 - mã số 79491
Tên tác giả viết:
văn minh như Đan Mạch, người dân hoàn toàn thoải mái khi tiếp xúc với nhân viên nhà nước như cảnh sát, thẩm phán,… thậm chí chuyện gặp Thủ tướng đi làm trên tàu điện ngầm, dân giơ tay chào là chuyện bình thường

Olof Palme tên đầy đủ là Sven Olof Joachim Palme (Olof Palme (trợ giúp·chi tiết)) (30.1.1927 – 28.2.1986) là một chính trị gia Thụy Điển.

Palme là người lãnh đạo Đảng Dân chủ Xã hội Thụy Điển từ năm 1969 tới ngày bị ám sát năm 1986. Ông cũng làm thủ tướng Thụy Điển hai lần, đứng đầu chính phủ từ năm 1969 tới năm 1976 và lần thứ hai từ 1982 tới khi chết. Vụ ám sát Palme là vụ ám sát chính trị gia đầu tiên trong lịch sử Thụy Điển hiện đại và có tác động lớn lao khắp vùng Scandinavia.[1]

http://vi.wikipedia.org/wiki/Olof_Palme

Phiên Ngung gửi lúc 15:10, 18/02/2013 - mã số 79391
Tên tác giả viết:
Thực tế cuộc sống còn đầy bất công

Đồng ý cuộc sống đầy bất công nhưng muốn giải quyết bất công phải hiểu rõ nguyên cớ gây nên bất công. Thường bất bình đẳng gây bất công. Nhưng phải hiểu bình đẳng và bất bình đẳng như thế nào mới giải quyết bất công được.

Trong hai tiêu đề chính của bài này, tác giả Nguyễn Văn Thạnh đã sai lệch khi cho rằng cần có bình đẳng trong các ngành nghề và bình đẳng giữa công dân và nhà nước.

Trong những năm tháng đầu khi đất nước bị bọn người mù dẫn lối, họ thường rêu rao về viễn tượng xã hội Việt nam sẽ có ngày người dân làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu vì ngành nghề nào cũng như nhau và mọi nghề đều bình đẳng về giá trị.

Thực tế không như thế. Trong độ tuổi lao động, nếu có sức khỏe, ai cũng có thể làm nghề phu như hốt rác, khuân vác... nhưng chỉ có những người có trí thông minh và học vấn mới làm bác sỹ, luật sư... Giá trị của từng ngành nghề cũng khác biệt. Vì vậy câu trả lời của thầy giáo đã khẳng định có một số ngành nghề quan trọng hơn các ngành nghề khác. Vậy làm sao có được sự bình đẳng trong các nghề? Thưa không có sự bình đẳng giữa các nghề mà cần phải có sự bình đẳng giữa mọi người trong một nghề. Ví dụ, là thầy giáo thì tư cách hội viên các tổ chức chính trị của thầy giáo không ảnh hưởng gì đến quyền lợi của thầy giáo ấy so với các thầy giáo khác.

Thứ hai, không thể so sánh hai thực thể công dân và chính quyền xem thử có bình đẳng hay bất bình đẳng. Công dân là công dân còn nhà nước là cơ chế quản lý điều hành xã hội. Hai thực thể này khác biệt nên không thể so sánh hay đòi hỏi có sự công bình.

Đúng ra, hiện nay, trước pháp luật, công dân CHXHCNVN bị cơ chế nhà nước phân biệt tùy theo thái độ chính trị của họ. Đây là một điều bất công. Đáng lý ra, mọi công dân phải bình đẳng trong việc tham gia chính quyền và các công sở của chính quyền. Công dân phải được bình đẳng trước pháp luật thay vì bị phân biệt vì quan điểm chính trị.

Tình trạng bất bình đẳng tại Việt nam ngày nay vì sự độc đoán của đảng và nhà nước CSVN trong đó họ dành nhiều đặc quyền đặc lợi cho đảng viên và những cảm tình viên, ủng hộ viên của họ.

Nguyễn Phú Trọng (khách viếng thăm) gửi lúc 08:22, 18/02/2013 - mã số 79369

"Hãy hành động cho xứng đáng tiền thuế của dân"

Đây là đòi hỏi thông thường, chính đáng ở trong các nước tư bản vì nhân dân ở đó bị bóc lột thậm tệ. Trong nền chuyên chính vô sản Đảng chủ của ta, nhà nước do Đảng lãnh đạo sáng suốt và ưu việt, nên chỉ ngồi chồm hổm trên đầu dân thôi, vì thế đòi hỏi trên không có ý nghĩa.

Cứ xem đồng chí X kia, làm mất bao nhiêu tỉ đô la vào các quả đấm thép, tập đoàn, đại công ty xí nghiệp quốc doanh nhà nước, làm biết bao nhiêu sai phạm, thế mà đồng chí vẫn vô tư tiếp tục lãnh đạo nhà nước, có sao đâu. Thế mới là chuyên chính vô sản Đảng chủ chứ. Và Đảng ta mới xứng đáng danh Đảng đểu chứ.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
9 + 0 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Một xã hội mà công dân không được quyền sống thật, nói thật, nhà văn cũng không được quyền bộc bạch tâm sự riêng tư của mình trên trang giấy là một xã hội không có chân móng.

— Nguyễn Khải (tùy bút "Đi tìm cái tôi đã mất")

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 0 thành viên522 khách truy cập.


Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!