Nguyễn Văn Thạnh - Giấy mời và dân chủ

Nguyễn Văn Thạnh
Chia sẻ bài viết này

Lời mở đầu: Tôi xin gửi lời cảm ơn đến các bạn đã đọc bài viết “Nhật ký làm việc với PA61 - An ninh thành phố Đà Nẵng”, xin cảm ơn một số bạn đã đồng cảm và lo lắng cho tôi, mong được biết tin buổi làm việc tiếp theo.

Theo hẹn, sang 06.02.2013, tôi lên làm việc, không biết do cuối năm, do cũng chẳng còn gì để “làm việc” hay do bài viết làm việc với an ninh được công khai minh bạch mà hai anh cán bộ làm việc rất nhanh gọn. Họ đưa ra một số bài viết được họ in xuống từ web phong trào Con Đường Việt Nam, Dân Luận, họ hỏi đây có phải là những bài tôi viết không? Tôi đọc qua từng bài. Tôi xác nhận một số bài có thể là tôi viết vì viết đã lâu nên tôi không nhớ hết, tiêu đề và nội dung tổng quát là của tôi nhưng để xác nhận cần phải xem lại thật kỹ mới kết luận được vì không biết có bị biên tập, thêm bớt gì không? Họ yêu cầu tôi trình bày ngụ ý từng bài viết. Tôi trả lời là “từng câu chữ đã mang ý nghĩa của nó, còn người đọc cảm nhận sao là quyền mọi người - một việc luôn có người khen, kẻ chê. Người khác cho chẳng có gì, còn an ninh các anh thì có thể suy diễn ra đủ thứ. Tôi không có nghĩa vụ phải nói lên cảm nhận của mình”. Chỉ có như vậy, sau đó trao đổi vài điều linh tinh mang tính cá nhân. Cuối cùng, họ chúc tết, tôi cảm ơn, chúc lại và ra về.

Qua đây tôi cũng có một bài viết nhỏ, nhằm trao đổi để các bạn biết thêm một điều “là một công dân, chúng ta có rất nhiều quyền lực”, nếu chúng ta biết, chúng ta sử dụng hay cùng nhau đấu tranh để giữ lấy thì chúng ta đã có một thể chế dân chủ tốt hơn là bị “đè đầu, cỡi cổ” như thời gian qua.

Thể chế chính trị dân chủ với quan niệm rằng “quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân”, nhân dân là chủ thể của đất nước, “nhân viên nhà nước” chỉ là người làm thuê. Không cần quan tâm ai lãnh đạo, vai trò của họ là làm thuê. Chúng ta thường nghe câu trích dẫn “cán bộ là công bộc, là đầy tớ của nhân dân” (lời CT HCM). Tuy nhiên dân chủ không thể có được chỉ bằng ý tưởng, bằng lời nói dù là của lãnh tụ, mà nó phải được thực hiện trên thực tế. Thực tế dù nhỏ nhặt nhất như chuyện giấy mời.

Lâu nay, khi an ninh VN có mối nghi ngờ ai đó phạm luật thì họ ra giấy mời, phát đến “đối tượng” mời lên làm việc. Tiếng là giấy mời cho vẻ lịch sự nhưng thực chất thì không khác một “lệnh”: họ qui định hẳn thời gian đi làm việc, không quan tâm đến công dân có bận công việc gì không và thường họ đưa giấy rất cận ngày - chiều hôm nay đưa, sáng mai đi làm việc. Nhiều nơi còn cửa quyền đến mức ghi “có việc quan trọng”, “không đi chịu trách nhiệm trước pháp luật”, “yêu cầu đi đúng giờ”.

Sự vô lý đó có mặt ở khắp nơi và trong một thời gian rất dài. Rất nhiều người là nạn nhân từ thói hành xử này: căng thẳng, mệt mỏi, rối loạn cuộc sống cá nhân; mất việc; thậm chí là phá sản như trường hợp anh Trần Huỳnh Duy Thức. Công ty anh Thức bị nghi ngờ trộm cướp viễn thông, thế là công an mời anh làm việc suốt 21 ngày, dù anh là tổng giám đốc công ty họ cũng chẳng quan tâm là anh có bận việc không. Kết quả là công ty anh lâm vào khó khăn, phá sản dù anh chẳng phạm tội trộm cước viễn thông. Rất, rất nhiều doanh nhân bị tai bay vạ gió giống anh.

Để đất nước chúng ta thật sự dân chủ, chúng ta cần có những qui định rõ ràng nhằm bảo đảm thực hiện được trong thực tế cuộc sống chứ không chỉ lời hay ý đẹp.

- Giáo dục cho công dân, cho nhân viên nhà nước biết quyền và nghĩa vụ của họ. Những người hiểu biết, luật sư,…viết bài để giúp mọi người biết họ có quyền gì khi bị mời, quyền lực cơ quan công an đến đâu?

- Thực hiện nguyên tắc bình đẳng giữa công dân và nhà nước. Trong nhà nước pháp quyền, công dân với nhà nước phải bình đẳng. Công dân có cuộc sống, công việc của công dân, họ đóng thuế để thuê nhân viên nhà nước thực hiện các công việc chung như: giữ trật tự xã hội, chống tội phạm, bảo đảm an ninh. Để có thể thực hiện được công việc được giao phó, nhân viên nhà nước có quyền hành-cái gọi là “công lực”. Tuy nhiên nhiều nhân viên công lực không biết quyền lực này cũng có giới hạn, họ cũng phải bình đẳng trước pháp luật. Họ có xu hướng nhân danh nhà nước, nhân danh pháp luật để lạm quyền. Họ không biết rằng phận sự họ làm cũng như bao công việc khác như giáo viên đi dạy, thầy thuốc chữa bệnh, công nhân làm đường,…. suy cho cùng bảo đảm an ninh cũng chỉ là một việc như bao việc trong cuộc sống. Họ phải có trách nhiệm với công việc. Họ không thể “hành dân” để được việc của mình. Hiện nay nhà nước đã có luật bồi thường oan sai, tuy nhiên người viết luật rất khôn khi dành “cái cán” cho cán bộ nhà nước khi qui định người bị oan phải chứng minh thiệt hại. Rất khó chứng minh là người giám đốc bị mời đi làm việc một ngày thì thiệt hại bao nhiêu? Chúng ta cần đấu tranh để quốc hội ra luật: trong trường hợp nhân viên an ninh muốn công dân cộng tác để được việc mình thì phải thỏa thuận với công dân về thời gian, phải chi trả thiệt hại khi công dân nghỉ việc. Trong trường hợp lạm quyền, hành xử sai luật thì nhân viên phải bồi thường thiệt hại bằng tiền của mình chứ không thể lấy tiền nhà nước (tiền thuế dân) ra bồi thường. (Đây là ý tưởng của tôi, bạn nào đồng ý xin liên lạc để hình thành nhóm vận động).

- Những người lên tiếng cổ xúy cho dân chủ nên lập một cổng thông tin chia sẻ, đấu tranh, kiện cáo khi bị “mời” đi làm việc một cách không tự nguyện.

- Người mời đi làm việc nên chuẩn bị tâm lý không có gì phải sợ. Cơ quan công an hay có một luận điệu “anh có gì chúng tôi mới mời anh, không có lửa làm sao có khói”, kiểu lập lờ như vậy làm nhiều người tự nhiên thấy mình là “tội phạm”, đâm ra lo lắng, sợ hãi. Với tôi họ cũng nói như vậy, tôi bác bỏ ngay. Tôi nói “biết đâu được, nhỡ các anh hoang tưởng thì sao, thấy đâu cũng là tội phạm, các anh mời tôi, hay các anh rảnh quá, muốn làm phiền người khác thì sao?”. Nền pháp trị phải có bằng chứng chứ không thể dùng cảm tính “nghi ngờ” được.

- Không nên có tâm lý chờ ơn lòng tốt của cán bộ công an. Họ hay nói là chúng tôi làm việc nhanh thôi, sẽ làm cho anh không bị theo dõi, không bị làm phiền, chúng tôi muốn tốt cho anh, muốn giúp anh khỏi bị công an hiểu lầm,….Nên nghi ngờ tất cả, có thể có người tốt nhưng khối người chẳng ra gì, gây không biết bao nhiêu oan sai cho dân lành. Nên hỏi kỹ tên, tuổi, số hiệu, ghi chép rõ ràng các điều đó. Yêu cầu làm việc với người có danh tính rõ ràng, chúng ta cứ nói thẳng là thời buổi thật giả lẫn lộn, lừa đảo khắp nơi. Nên ghi âm cuộc làm việc, ít nhất là bằng điện thoại. Ghi âm là quyền của bạn, không phải sợ gì. Nếu họ yêu cầu tắt máy ghi âm, bạn có thể từ chối vì pháp luật không cấm việc này. Bạn nên tấn công lại là “các anh có khuất tất mới sợ sự minh bạch. Ghi âm là quyền tự bảo vệ mình của công dân”.

- Nên nhớ một quyền đó là “chúng ta có quyền im lặng, từ chối trả lời”, không cần thiết là họ hỏi gì trả lời đó. Công an có tính cù nhầy và hay hỏi nhiều câu rất vớ vẩn.

- Nên minh bạch. Thời buổi này không gì tốt hơn minh bạch. Trong thể chế mà tư pháp không độc lập, chính quyền trên dưới một giuột thì để bảo vệ mình không gì tốt hơn là công luận. Chính công luận sẽ làm chùn bước âm mưu khép tội bẩn thiểu.

Vài dòng chia sẻ, kinh chúc quí bạn hữu đón tết ngập tràn niềm vui!

Đà Nẵng, 06.02.2013
Nguyễn Văn Thạnh

Admin gửi hôm Thứ Năm, 07/02/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Một Hiến Pháp dân chủ cho Việt Nam

Tưởng Năng Tiến: Nguyễn Hữu Đang và Lê Công Định

Hơn 16.000 người tại Đông Nam Á và trên thế giới yêu cầu đình chỉ các kế hoạch xây đập thủy điện

Dân Chủ Cho Ai?

Luật sư Lê Công Định

Open letter to UIA and IADL regarding to the case of Lawyer Le Cong Dinh


Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 23:35, 07/02/2013 - mã số 78717
Tran Thi Ngự viết:
Nguyễn Văn Thạnn viết:
Giấy Mời và Dân Chủ

. . . .
Những người lên tiếng cổ xúy cho dân chủ nên lập một cổng thông tin chia sẻ, đấu tranh, kiện cáo khi bị “mời” đi làm việc một cách không tự nguyện.

Theo nghĩa thông thường của từ "mời" là người được mời có quyền từ chối lời mời. Tuy nhiên, chính quyền ở VN đã xử dụng ngôn ngữ một cách mưu mô, gian trá như xử dụng từ "mời"(làm việc với công an) để thay thế cho từ "triệu tập" (summons) bởi vì nhửng người "được mời" không có quyền từ chối, trừ lý do chính đáng.

Việc chính quyền ở VN dùng từ "mời" và né tránh từ "triệu tập" là để muốn biểu diễn trò dân chủ (dởm), nhất là đối với quốc tế, đồng thời làm giảm đi tính căng thẳng của việc triệu tập và hỏi cung, khiền những người "bị mời" cảm thấy an tâm mà trình diện.

Vì ngay thẳng, trung thực, và minh bạch là nhửng yếu tố của dân chủ, nhũng bạn đấu tranh ở VN có thể đòi hỏi chính quyền xử dụng ngôn từ cho đúng bản chất của sự việc. Phải xử dụng từ "triệu tập" khi gọi ai đi làm việc với công an hay toà án. Còn nếu "mời" thì người mời được quyền từ chối lời mời.

Theo LTTHS hiện hành tại VN, "giấy triệu tập" chỉ dùng đối với: bị can, bị cáo, nhân chứng, nguyên đơn, bị đơn. Điều này có nghĩa MỘT VỤ ÁN đã được KHỞI TỐ. Do vậy, tất cả các cuộc làm việc với CA (ví dụ như của anh Thạnh) chỉ có giấy mời với tinh thần hợp tác làm việc, giúp đỡ an ninh.

Tran Thi Ngự gửi lúc 21:04, 07/02/2013 - mã số 78702
Nguyễn Văn Thạnn viết:
Giấy Mời và Dân Chủ

. . . .
Những người lên tiếng cổ xúy cho dân chủ nên lập một cổng thông tin chia sẻ, đấu tranh, kiện cáo khi bị “mời” đi làm việc một cách không tự nguyện.

Theo nghĩa thông thường của từ "mời" là người được mời có quyền từ chối lời mời. Tuy nhiên, chính quyền ở VN đã xử dụng ngôn ngữ một cách mưu mô, gian trá như xử dụng từ "mời" (làm việc với công an) để thay thế cho từ "triệu tập" (summons) bởi vì nhửng người "được mời" không có quyền từ chối, trừ lý do chính đáng.

Việc chính quyền ở VN dùng từ "mời" và né tránh từ "triệu tập" là để muốn biểu diễn trò dân chủ (dởm), nhất là đối với quốc tế, đồng thời làm giảm đi tính căng thẳng của việc triệu tập và hỏi cung, khiền những người "bị mời" cảm thấy an tâm mà trình diện.

Vì ngay thẳng, trung thực, và minh bạch là nhửng yếu tố của dân chủ, nhũng bạn đấu tranh ở VN có thể đòi hỏi chính quyền xử dụng ngôn từ cho đúng bản chất của sự việc. Phải xử dụng từ "triệu tập" khi gọi ai đi làm việc với công an hay toà án. Còn nếu "mời" thì người mời được quyền từ chối lời mời.

maile (khách viếng thăm) gửi lúc 18:44, 07/02/2013 - mã số 78696

Trích bài chủ: " Nên ghi âm cuộc làm việc, ít nhất là bằng điện thoại. Ghi âm là quyền của bạn, không phải sợ gì.".

Ở các nước giẫy hoài không chết, " Ghi âm là bắt buộc, khi cảnh sát hỏi cung, làm việc với nghi can. ".

Người hỏi cung phải tự khai danh tính, chức vụ, nơi, giờ hỏi cung, tên của người bị hỏi cung, địa chỉ hiện tại. Trong phòng hỏi cung có máy thu hình, thu âm. Đằng sau bức màn kính, thường có máy chủ, có cảnh sát viên khác quan sát diễn tiến trong phòng. Thường có cảnh sát trưởng và công tố viên, người trực tiếp chỉ huy vụ án.

Khách Nhivu (khách viếng thăm) gửi lúc 18:40, 07/02/2013 - mã số 78694

Tôi đang hồi hộp chờ ngày 6-2-13 đến với bạn Thạnh.
Nhưng mà không sao, mọi việc đã ổn với bạn . Cuối cùng thì an ninh Đà nẵng cư xử khá đúng mực và dường như họ hiểu được điều anh yêu cầu là "Thực hiện nguyên tắc bình đẳng giữa công dân và nhà nước. Trong nhà nước pháp quyền, công dân với nhà nước phải bình đẳng."
Hi vọng nhiều an ninh nữa trong cả nước cũng biết điều chỉnh như thế sao cho không gây thiệt hại cho dân.

Việc thể hiện quyền con người của bạn Thạnh đã có kết quả. Chắc rằng sẽ có tác động đến nhiều người.
Chúc bạn những ngày xuân thật an lành , hạnh phúc.

Rạch Chanh gửi lúc 16:46, 07/02/2013 - mã số 78687

Cám ơn anh Thạnh,

Chúc anh và gia đình ăn tết vui.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Use special [news] tag to display title, source and url of news.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
4 + 6 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Cao hơn nữa, lịch sử cần phải được nhìn nhận như một bộ môn khoa học. Tại sao vậy? Bởi tri thức của con người gắn liền với lịch sử. Từ việc đơn giản như dùng đũa ăn cơm, tới phức tạp như điều hành một nhà nước, tất cả đều xuất phát từ những bài học lịch sử.

Mới Mới Mới

Từ khóa trong bài viết

    Thống kê truy cập

    Hiện có 1 thành viên384 khách truy cập.

    Thành viên online

    Hồ Gươm

    Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

    Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

    Locations of visitors to this page

    Quỹ Dân Luận

    ung-ho-dan-luan-3.png