Nguyễn Gia Kiểng - Chín muồi tới mức độ nào?

Nguyễn Gia Kiểng
Chia sẻ bài viết này

“…Quần chúng Việt Nam đã chín muồi cho một cuộc chuyển động về dân chủ nhưng trí thức thì không. Chúng ta giống như một đoàn tàu mà các toa tầu đều đã sẵn sàng nhưng động cơ chưa chạy…”

Tháng 01-2013. Bạn tôi vừa về thăm nhà trong một tháng. Anh ta về Việt Nam rất thường xuyên. Việt kiều tốt, nhiều lần được tuyên dương, hộ chiếu năm năm. Lần này gặp tôi anh nói một cách sôi nổi: "Việt Nam đã chín muồi cho một cuộc thay đổi chế độ rồi". Kế tiếp là một tường thuật chi tiết và chính xác về tình hình chính trị, kinh tế, xã hội. Anh là một chuyên gia cao cấp và cũng có kiến thức cao về chính trị. Anh rất quả quyết, một trong những lý do là: "Trong suốt một tháng tao không thấy ai không chửi Nguyễn Tấn Dũng". Nhưng khi tôi hỏi: "Liệu có chín muồi đến độ dân chủ có thể thắng mà không cần một tổ chức dân chủ mạnh không?" thì anh như bị mất hứng, vì câu hỏi gợi lại nhiều cuộc thảo luận giữa chúng tôi trước đây.

Sự kiện quan trọng nhất trong năm 2012 là Đảng Cộng Sản Việt Nam đã chết (1). Chết thực sự dù chưa khai tử. Đó đã là năm mà những cố gắng phi thường đã được đổ ra để chấn chỉnh và cứu đảng, với kết quả là một con số không. Hội nghị trung ương 6, và kỳ họp quốc hội ngay sau đó, đã chứng tỏ một cách hùng hồn rằng căn bệnh của ĐCSVN không có thuốc chữa.

Đối với đời sống dân chúng sự kiện quan trọng nhất là kinh tế sa sút. Sa sút rất nặng dù chính quyền vẫn còn biện luận lúng túng đàng sau những con số thống kê giả tạo. Đà suy sụp là chắc chắn và không thể đảo ngược được vì chế độ CSVN đã bị các nước dân chủ và các nhà đầu tư nhìn như một chế độ côn đồ trong khi kinh tế Việt Nam quá phụ thuộc ngoại thương. Năm 2013 rất có thể sẽ là năm mà kinh tế phá sản, kéo theo những thảm kịch tương tự như trong thập niên 1980. Khác ở chỗ quần chúng Việt Nam ngày nay có sức mạnh hơn, hiểu biết hơn và ít sợ hơn. Bạo loạn có thể bùng nổ.

Đối với những người dân chủ năm 2012 đã là năm gia tăng đàn áp. Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải) làm gì mà bị xử 12 năm tù sau khi đã ở tù ba năm? Điếu Cày viết rất ít và những gì anh viết ra cũng không thách đố chính quyền. Điếu Cày và Tạ Phong Tần bị trừng phạt nặng vì họ bị coi là đầu tàu của một tổ chức đang thai nghén: Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do, trong khi thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tuyên bố là nhất định không để "nhen nhúm" những tổ chức đối lập. Một tội nặng khác của Điếu Cày và Tạ Phong Tần là họ đã xuất hiện như những người dẫn đầu các cuộc biểu tình chống Trung Quốc. Năm 2012 cũng đã là năm mà chính quyền CSVN khẳng định đứng hẳn về phía Trung Quốc. Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, một trong vài người nhiều quyền lực nhất hiện nay, tuyên bố thẳng thừng: "Việt Nam không còn bất cứ băn khoăn gì khi hợp tác với Trung Quốc trên mọi lĩnh vực". Không còn bất cứ băn khoăn nào dù Trung Quốc cắt dây cáp tầu thăm dò địa chấn của Việt Nam ngay trong hải phận Việt Nam, tiếp tục khủng bố ngư dân Việt Nam và cho in hình Hoàng Sa, Trường Sa và cái lưỡi bò lên hộ chiếu. Không còn băn khoăn vì một lý do giản dị là không được quyền băn khoăn nữa, họ đã chấp nhận phục tùng Trung Quốc vô điều kiện. Chọn lựa ô nhục và tai hại này dĩ nhiên là nhân dân Việt Nam không thể chấp nhận và có hậu quả là đổ thêm dầu vào lửa phẫn nộ của nhân dân.

Tóm lại nhân dân phẫn nộ và không còn sợ như trước nữa trong khi chính quyền đã quyết định đàn áp thẳng tay. Xung đột chính quyền – nhân dân đã đi vào logic leo thang trong khi chính quyền cộng sản đã rạn nứt dưới trọng lượng của những xung đột nội bộ. Bạn tôi quả là có lý do để nghĩ rằng Việt Nam đã chín muồi cho cuộc cách mạng dân chủ.

Câu hỏi của tôi làm anh khựng lại bởi vì chúng tôi đã từng là chí hữu. Cách đây ba mươi năm chúng tôi đã cùng tham gia thành lập một nhóm chính trị sau này mang tên Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên. Trừ hai chuyên gia mà anh bạn là một, tất cả đều là những cựu viên chức cao cấp của chế độ Việt Nam Công Hòa đã suy nghĩ rất nhiều trong tù sau ngày 30-4-1975. Đồng thuận đầu tiên của chúng tôi là nhất định phải thay đổi chế độ thì đất nước mới có thể tồn tại và vươn lên, nhưng cũng không thể có vấn đề phục hồi chế độ VNCH; đấu tranh chính trị từ nay chỉ có ý nghĩa và hy vọng nếu là cuộc đấu tranh vì dân chủ bằng phương thức bất bạo động qui tụ một cách bình đẳng những người dân chủ thuộc mọi quá khứ chính trị. Sau đó chúng tôi dành trọn hai năm để nghiên cứu và thảo luận trong tinh thần gạt bỏ mọi trói buộc và thành kiến để khảo sát thực trạng Việt Nam và tất cả những thay đổi chế độ đã diễn ra trên thế giới. Đó đã là hai năm của một cuộc thám hiểm trí tuệ sôi sục và đầy đam mê. Kết luận của chúng tôi là cuộc cách mạng dân chủ sẽ rất dài và khó khăn. Cả hai chuyên gia đều đã rời nhóm sau đó trong tình bạn; họ hoàn toàn đồng ý với những suy nghĩ chung nhưng họ tự thấy không đủ kiên nhẫn. Anh bạn chọn con đường hợp tác để thay đổi chế độ từ bên trong. Anh nói if you can't beat them, join them (nếu không đánh bại được họ thì hãy hợp tác với họ). Anh là một người thực tiễn.

Trước hết chúng tôi coi chấm dứt độc tài và thiết lập dân chủ là một cuộc cách mạng rất lớn và nghiên cứu những điều kiện để một cuộc cách mạng thành công. Chúng tôi tìm ra bốn điều kiện vừa cần vừa đủ:

1/ người dân trong nước đồng thuận rằng chế độ hiện có là tệ hại và phải thay đổi;

2/ đảng hoặc nhóm cầm quyền mất lý tưởng, trở thành đạo tặc, chia rẽ nội bộ và không còn sức sống và khả năng tự vệ của một tập thể;

3/ người dân trong nước đồng thuận về một chế độ mới phải có; và

4/ có một tổ chức đủ mạnh để làm tụ điểm cho nguyện vọng đổi mới.

Vào thời điểm 1984, khi chúng tôi nhận ra những điều kiện này, tình hình Việt Nam đúng là chưa chín muồi. Người dân trong Nam cũng như ngoài Bắc quả là rất thất vọng với chính quyền cộng sản nhưng đảng cộng sản dù rất bối rối cũng còn khá gắn bó. Mặt khác chưa có đồng thuận dân tộc về một chế độ mới; đa số đảng viên cộng sản vì nhiều lý do khác nhau còn gắn bó với đảng trong khi đa số những người đấu tranh tại hải ngoại chỉ muốn lập lại chế độ Việt Nam Cộng Hòa.

Trong bốn điều kiện này điều kiện thứ tư, nghĩa là tổ chức, là điều kiện quan trọng nhất và cũng là điều kiện hoàn toàn thiếu vắng, thậm chí còn có những trở ngại. Vì thế chúng tôi đã nghiên cứu và thảo luận nhiều nhất về tiến trình thành lập và hành động của một đảng cách mạng. Và kết luận đã rất đặc sắc. Nó trái ngược hẳn với thành kiến chung không biết từ đâu mà có của trí thức Việt Nam về đấu tranh chính trị. Chúng tôi đã nhận diện năm giai đoạn đấu tranh cách mạng:

1/ xây dựng một tư tưởng chính trị;

2/ xây dựng một đội ngũ nòng cốt

3/ xây dựng và kiểm điểm phương tiện

4/ xây dựng cơ sở quần chúng

5/ vận động quần chúng đứng dậy và tiến công giành chính quyền.

Kinh nghiệm các cuộc cách mạng lớn cho thấy trong năm giai đoạn này hai giai đoạn đầu khó khăn và dài nhất. Phải vài thập niên mới xây dựng được một tư tưởng chính trị đúng nghĩa và một đội ngũ nòng cốt đúng nghĩa, nhưng một khi đã có hai yếu tố này rồi thì tổ chức có thể vận dụng một cơ hội để giành thắng lợi trong vàì năm, thậm chí vài tháng.

Đối chiếu với tình hình Việt Nam chúng tôi nhận định rằng thời gian để xậy dựng tổ chức có thể còn lâu hơn do di sản văn hóa Việt Nam. Người Việt Nam, nhất là trí thức, không những không có tổ chức mà còn dị ứng với tổ chức, hay nếu có nhìn thấy sự cần thiết của tổ chức thì cũng không hiểu sự khó khăn của nó, và thường nhảy xổ vào giai đoạn vận động quần chúng nổi dậy, nghĩa là giai đoạn cuối cùng của tiến trình đấu tranh. Không khác gì chỉ muốn hái quả mà không chịu trồng cây. Những manh động như vậy chỉ có thể thất bại và gây thất vọng. Chúng tôi kết luận: dù phải kiên trì trong nhiều thập niên, nghĩa là dài hơn vốn thời gian hoạt động của hầu hết anh em chúng tôi, cũng phải xây dựng tổ chức vì không có chọn lựa nào khác. Chính kết luận này, mà tất cả chúng tôi đều hoàn toàn nhất trí, đã khiến hai anh bạn chuyên gia rời tổ chức. Bình thường người ta chia tay vì không đồng ý, ở đây chúng tôi chia tay vì đồng ý. Chúng tôi vẫn là bạn.

Ngay cả giai đoạn vận động quần chúng mà nhiều người và tổ chức cho là công việc duy nhất của cuộc đấu tranh vì dân chủ cũng không như họ tưởng. Đã có vô số kinh nghiệm và nghiên cứu về chủ đề này và tất cả đều có cùng một kết luận là một khối quần chúng dù đông đảo và bị ức hiếp đến đâu cũng không nổi dậy đánh đổ tập đoàn thống trị. Họ chỉ nổi dậy khi đã hội đủ hai điều kiện:

- Một là họ ý thức một cách rõ rệt rằng họ là một khối người liên đới với nhau trong một số phận chung đang bị một nhóm người khác ức hiếp. Nói cách khác, một mặt, phải có một giải pháp chung cho tất cả chứ mỗi người không thể luồn lách để tự giải quyết những vấn đề cá nhân bằng những giải pháp cá nhân; và, mặt khác, phải có sự hiện hữu được nhận diện một cách rõ rệt của hai tập thể: một tập thể ta và một tập thể địch.

- Hai là quần chúng chỉ đứng dậy tranh đấu nếu có mộttổ chức để động viên và lãnh đạo họ và tổ chức này phải đủ mạnh để đem lại cho họ niềm tin vào thắng lợi. Quần chúng không lãng mạn.

Chưa xây dựng được một tổ chức mạnh thì không động viên được quần chúng, cùng lắm chỉ động viên được một số nhỏ, rồi thất bại và gây thất vọng, như kinh nghiệm của hơn ba mươi năm qua đã chứng tỏ.

Chuyển động xã hội đưa đến cuộc cách mạng thay đổi chế độ diễn ra như thế nào? Điều kiện thứ hai trong bốn điều kiện cần và đủ để một cuộc cách mạng thành công là đảng cầm quyền mất lý tưởng và phân hóa để chỉ còn là một hư cấu, chế độ chuyển từ độc tài đảng trị sang độc tài cá nhân. Từ đó, bất mãn và phẫn nộ tập trung vào một khuôn mặt cụ thể và dễ bộc lộ hơn trong khi đàn áp cũng gia tăng một cách tự nhiên vì quyết định nằm trong tay một người và người đó lại chính là đối tượng bị chống đối. Vòng xoắn leo thang phẫn nộ - chống đối – đàn áp - chống đối này sẽ đưa nhiều thành phần xã hội nhập cuộc đấu tranh cho dân chủ. Kinh nghiệm cho thấy trong hầu như mọi trường hợp chuyển hóa về dân chủ các thành phần này thường nhập cuộc theo cùng một thứ tự đã được nhiều nghiên cứu xác định, đặc biệt là một công trình nghiên cứu rất công phu của Trung Tâm Woodrow Wilson Center, cho đến nay chưa bị phản bác, qui tụ một số lượng đông đảo những nhà nghiên cứu có uy tín trong hơn hai năm từ 1979 đến 1981.

- Đầu tiên là giới văn nghệ sĩ, những người cần tự do nhất để có thể sáng tạo đồng thời cũng là những người có bản chất phóng khoáng và chính quyền cũng không lo ngại. Lớp người này tuy ít và hiểu biết chính trị sơ sài nhưng lại có một khả năng động viên lớn do sức thu hút quần chúng của họ.

- Kế tiếp là thành phần cởi mở trong đảng cầm quyền và bộ máy nhà nước. Cần nhấn mạnh rằng mục đích ban đầu của thành phần này không phải là thay đổi chế độ mà là bảo vệ chế độ. Một phần vì cảm thấy không được đãi ngộ xứng đáng, một phần vì sáng suốt, họ tin rằng chế độ không thể tồn tại như hiện trạng và họ vận động cải tiến nó để giúp nó tiếp tục tồn tại. Chỉ sau khi những cố gắng này chứng tỏ rõ ràng là tuyệt vọng họ mới đứng về phe dân chủ.

- Sau đó là các tập hợp ngành nghề, như các đoàn thể nhà báo, luật gia, y sĩ, kiến trúc sư, nhà giáo, nhà nông v.v. Tất cả đều bực bội vì ngành nghề của họ bị bế tắc do chính quyền. Đặc tính chung của những chế độ độc tài tham nhũng là tất cả mọi ngành nghề đều bị chèn ép, quyền lợi tập trung trong tay một vài băng đảng tay chân của chính quyền, vì thế mỗi tập thể đều là một trái bom nổ chậm và khi một ngành đứng dậy phản đối thì một cách nhanh chóng các ngành nghề khác cũng hưởng ứng theo.

- Sau cùng là tuổi trẻ, thanh niên và sinh viên. Khi tuổi trẻ đã nhập cuộc một cách đông đảo thì sự sụp đổ của chính quyền là điều chắc chắn.

Những nghiên cứu này có thể giúp giải thích biến cố Thiên An Môn năm 1989 trong đó sinh viên Trung Quốc đã nổi dậy và bị tàn sát nhưng sau đó chính quyền cộng sản Trung Quốc vẫn đứng vững. Đó là vì tuổi trẻ Trung Quốc đã nổi dậy bồng bột và đơn độc trong một xã hội chưa sẵn sàng. Con số 10.000 sinh viên trong một nước với 1.300 triệu người cũng là một tỷ lệ quá nhỏ. Chúng cũng giải thích tại sao tình hình Việt Nam đã không chuyển động cho tới nay, đồng thời cho phép đánh giá mức độ chín muồi của tiến trình dân chủ hóa tại nước ta.

Giới văn nghệ sĩ Việt Nam đã bất động; họ không cần tự do vì không có nhu cầu sáng tạo. Văn học và nghệ thuật Việt Nam không sáng tạo và do đó không làm nảy sinh nhu cầu đòi tự do. Điều này chúng ta có thể thấy rõ, văn nghệ sĩ Việt Nam hải ngoại không bị kềm kẹp nhưng cũng không có sáng tạo nào dù những thảm kịch của giai đoạn lịch sử vừa qua đã có thể là chủ đề cho những tác phẩm rất lớn, các ca sĩ hát đi hát lại những bản nhạc đã quá cũ về cả nhạc lẫn lời và ý. Chỉ mới gần đây mới có những hiện tượng Việt Khang, Kim Chi v.v. Hy vọng đó là những con én báo mùa xuân.

Các tập thể nghề nghiệp cũng không nhiều tâm sự. Kể cả hai tập thể đông đảo đáng lẽ phải rất đau nhức là giới nhà báo và giới luật gia. Họ bị bắt buộc phải hàng ngày phản bội nghề nghiệp và danh dự của mình, nhà báo phải xuyên tạc, thẩm phán phải xử ngược với luật pháp và lương tâm, luật sư không được bào chữa tận tình. Thậm chí cơ quan lập pháp cao nhất, quốc hội, cũng là cơ quan quyền lực cao nhất trên danh nghĩa, cũng không hề phiền lòng khi luật pháp và hiến pháp bị vi phạm thô bạo. Chắc chắn tuyệt đại đa số "đại biểu" tin chắc rằng vai trò của quốc hội chỉ là để làm công cụ cho chính phủ và không cần thắc mắc.

Vậy phải chăng chỉ còn trông đợi ở những "thành phần sáng suốt" trong đảng và nhà nước cộng sản? Không ít người tin như vậy, nghĩa là Việt Nam chỉ có thể thay đổi nhờ một "Gorbachev Việt Nam" hay là nhờ đảng cộng sản tự vỡ, tự tách. Nếu như thế thì còn phải chờ đợi rất lâu vì các "thành phần sáng suốt" này hoặc chỉ muốn chấn chỉnh đảng để có thể chống lại dân chủ, hoặc chỉ lên tiếng kêu gọi dân chủ một cách rụt rè sau khi đã trở thành những vị "nguyên là". Các xung khắc trong nội bộ đảng và nhà nước cộng sản có và ngày càng nhiều nhưng vẫn chưa đủ mạnh để đẩy một cấp lãnh đạo thất vọng nào vào hàng ngũ dân chủ.

Một số người, chủ yếu ở hải ngoại, hy vọng khối dân oan sẽ là chủ lực của cuộc tiến công giành dân chủ. Nhưng khối dân oan là một khối cần được giúp đỡ hơn là một lực lượng. Họ không phải là một tập thể liên đới. Họ đi cùng nhau nhưng không có đòi hỏi chung. Họ chỉ có thể hưởng ứng và tăng cường cuộc nổi dậy đòi dân chủ chứ không thể là chủ lực.

Nhưng tại sao các thành phần đáng lẽ phải đi đầu trong đấu tranh dân chủ hóa lại bất động như thế? Đó là vì mọi thành phần xã hội đều phải do trí thức lãnh đạo, nhất là trong kỷ nguyên tri thức này, trong khi trí thức Việt Nam nhất định không chịu đảm nhiệm vai trò của mình. Thay đổi từ độc tài sang dân chủ là một cuộc cách mạng lớn, rất lớn, nhưng trí thức Việt Nam, hậu duệ của giai cấp sĩ ngày xưa, chỉ có văn hoá làm quan chứ không có văn hóa cách mạng, họ được đào tạo và tự đào tạo để làm công cụ cho một chế độ chứ không phải để thay đổi chế độ. Cái kẹt của chúng ta là thế. Quần chúng Việt Nam đã chín muồi cho một cuộc chuyển động về dân chủ nhưng trí thức thì không. Chúng ta giống như một đoàn tàu mà các toa tầu đều đã sẵn sàng nhưng động cơ chưa chạy. Tình trạng này không mới, nó chỉ là sự tiếp nối của một di sản lịch sử và văn hóa. Do ảnh hưởng tồi tệ của Khổng Giáo, một hằng số trong lịch sử Việt Nam và Trung Hoa là những thay đổi chế độ đều hoàn toàn không do kẻ sĩ mà do những vương tôn, những võ tướng hay những anh hùng áo vải xuất phát từ quần chúng.

Trí thức Việt Nam thừa hưởng của giai cấp sĩ ít nhất hai tật nguyền nặng nề.

Một là họ hoàn toàn không có văn hóa chính trị. Những sĩ tử đậu những khoá thi thơ phú vớ vẩn được cử làm quan trị dân để lại cho lớp hậu duệ thành kiến tệ hại là làm chính trị không cần phải học. Trí thức Việt Nam không có kiến thức chính trị không phải vì không học nổi mà vì không thấy cần phải học.

Tật nguyền thứ hai, còn nghiêm trọng hơn, là họ không yêu nước. Tổ quốc trước hết là đồng bào, yêu nước trước hết là quí trọng đồng bào của mình nhưng mộng đời của kẻ sĩ trong hàng ngàn năm đã chỉ là được làm quan để "giúp vua trị nước", nghĩa là làm tay sai cho một bạo quyền để thống trị và bóc lột quần chúng. Trong mỗi trí thức Việt Nam đều mai phục một tên phản quốc. Đó là lý do khiến trí thức Việt Nam không phẫn nộ trước một chính quyền kéo đất nước vào thảm họa một cách hung bạo, hay không đủ phẫn nộ để thấy phải có phản ứng.

Trí thức Việt Nam vẫn chứng tỏ chưa khắc phục được hai tật nguyền truyền kiếp này.

Nói như thế không có nghĩa là đất nước không có lối thoát. Trí thức Việt Nam về kiến thức và kỹ năng không thua kém trí thức nhiều nước dân chủ phát triển. Họ thiếu ý chí, nhưng ngay về điểm này họ cũng đã thay đổi khá nhiều. Tâng bốc chế độ cộng sản là điều không một trí thức nào còn đủ trơ trẽn để làm nữa. Anh bạn tôi kể chuyện một trí thức khá nổi tiếng từng đóng góp nhiều cho thắng lợi của đảng cộng sản. Vị này nói rằng: "Có lẽ chúng tôi lại sắp phải hy sinh một lần nữa". "Chúng tôi" là những vị "nguyên là" đã từng có danh phận trong chế độ. Hơi muộn, nhưng cũng còn hơn không.

Nhưng hy vọng không phải ở đó. Hy vọng vì một lý do khác. Lớp trí thức cũ có thức tỉnh và nhập cuộc thì càng tốt nhưng họ không còn là thành phần không có không được nữa. Một lớp trí thức mới đã xuất hiện và ngày càng đông đảo. Họ không phải chỉ là những sinh viên. Các sinh viên chỉ là một thiểu số. Trong đại đa số họ là những người ở lứa tuổi 25 – 45, đã tốt nghiệp và đã tự lập. Họ gặp nhau, kết bạn và trao đổi với nhau trên mạng qua các Blog, Twitter, Facebook. Họ đã thất vọng với thế hệ cha anh và có lý. Thế hệ F. Họ ngày càng đông đảo và những trao đổi của họ càng ngày càng có chất lượng. Thực tế cơ bản của Việt Nam hiện nay là đang có hai không gian chính trị, một không gian thực trong đó người ta bắt buộc phải nói dối và một không gian ảo trong đó người ta nói thực. Chính quyền cộng sản khống chế không gian thực nhưng đã bị đánh bật khỏi không gian ảo mặc dù những phương tiện khổng lồ và một đội ngũ công an mạng hùng hậu bởi vì không có gì để nói. Dùi cui và chó nghiệp vụ không thể sử dụng trên mạng. Trong thế giới ngày nay không gian mạng quan trọng hơn hẳn không gian thực và ngày càng áp đảo hơn nữa. Đã thất bại trên không gian mạng thì chắc chắn sẽ thất bại trên thế giới thực. Một sản phẩm của không gian mạng là lớp người mà Việt Nam mong đợi nhưng chưa có: lớp trí thức chính trị. Thắng lợi của dân chủ sẽ tới khi lớp trí thức này đủ mạnh và gắn bó để dắt tay nhau từ không gian mạng bước ra đời thực. Quần chúng đã chín muồi và đang chờ đợi họ.

Bao giờ? Không ai có thể quả quyết, chỉ biết chắc một điều là đặc tính của không gian mạng là sự nhanh chóng.

Chúng ta cũng có thể đóng góp để tiến trình này nhanh chóng hơn. Lớp người lớn tuổi bằng thái độ khuyến khích và hợp tác khiêm tốn. Lớp trẻ bằng cách dứt khoát đoạn tuyệt với văn hóa nhân sĩ của tầng lớp cha anh và quả quyết sống như những con người tự do, quả quyết sống khác với cách cha anh mình đã sống. Họ sẽ hiểu, họ đang hiểu, rằng tự do và dân chủ không bao giờ miễn phí mà luôn luôn đòi hỏi phấn đấu và hy sinh để có. Và một khi đã quyết định đấu tranh tranh thực sự họ sẽ hiểu rằng chỉ có thể giành thắng lợi cho dân chủ nếu xây dựng được một tổ chức dân chủ có tầm vóc. Họ cũng sẽ hiểu phải làm gì và như thế nào trong mỗi chặng đường.

Nguyễn Gia Kiểng
(tháng 01/2013)

(1) Đảng Cộng Sản Việt Nam đã chết!

Admin gửi hôm Thứ Hai, 28/01/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Nguyễn Xuyến - Tư tưởng Quyền Con Người trong Tuyên Ngôn Độc Lập của Bác Hồ

Nguyễn Ngọc Già: Trần Huỳnh Duy Thức - Tình Yêu Kỳ Diệu

Đoan Trang - “Nói với mình và các bạn”: Kiện, tại sao không?

Đoan Trang - Làm truyền thông hay "tuyên truyền phản tuyên truyền"

Nguyễn Thị Ánh Hiền - Đi tìm sự hợp lý trong lý do biện minh "tự vệ" ở vụ án Đoàn Văn Vươn


Rạch Chanh gửi lúc 04:52, 31/01/2013 - mã số 78027

Cám ơn ông Nguyễn Ngọc Già đã nói chuyện.

Về dự tính của tui là liên lạc và gởi ý tưởng cho các nhóm hoạt động dân chủ. Việc này rất dễ vì nhóm nào cũng có thông tin liên lạc trên trang nhà của họ (như email...). Chỉ cần một người có ý tưởng và muốn hợp tác thì liên lạc là họ sẽ trả lời. Tui cũng chỉ có một vài ý tưởng, chỉ mong sao tất cả mọi người cùng suy nghĩ và hành động cho đất nước mình, sẽ rút ngắn thời gian rất nhiều, tốt hơn hàng ngàn lần một cái đầu của tui.

Rất cám ơn ông đã nói ra tình cảm của mình. Mong rằng qua thời gian mọi người sẽ hiểu nhau hơn.

Chúc ông sức khỏe và niềm vui,

Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 22:36, 30/01/2013 - mã số 78010

Gởi ông Việt Hoàng!

Tôi chả quan tâm đến cái kiểu của quý vị THDCĐN nữa! Các vị cứ đi theo cái kiểu của quý vị. Chúc thành công vào... cuối thế kỷ 21!

Việt Hoàng gửi lúc 22:28, 30/01/2013 - mã số 78009

Chào ông Nguyễn Ngọc Già.
Bài viết của ông Nguyễn Gia Kiểng rất rõ ràng và đầy đủ vậy mà ông, hoặc là không hiểu hoặc là cố tình không hiểu. Tôi thì nghĩ rằng ông thật sự không hiểu ông NGK muốn nói gì. Chuyện không hiểu nhau là chuyện bình thường, ông có thể hỏi và chúng tôi sẵn sàng trao đổi và trả lời. Tuy nhiên đối thoại phải dựa trên tinh thần dân chủ, bao dung và thiện chí. Hình như chúng tôi không thấy được tinh thần đó từ phía ông cho nên chúng tôi nghĩ có "đối thoại" với ông cũng chẳng đi đến đâu.
Chúng tôi trả lời ông là vì sự tôn trọng đối với bạn đọc.
-Nói về tầng lớp trí thức VN thì bạn Rạch Chanh rất hiểu chúng tôi và đã trả lời ông, tôi không nhắc lại và cũng nói luôn với ông là tôi không quen bạn Rạch Chanh (kẻo ông lại bảo chúng tôi tung hứng).
-Ông nói rằng THDCĐN chỉ nói mà không làm gì? Phương pháp thì cũ rích?...Tôi thì cho rằng phương pháp đấu tranh của chúng tôi là hoàn toàn mới và chưa từng được thử nghiệm tại VN (thế giới thì người ta đã làm từ lâu nay). Phương pháp đó là thay đổi trong hòa bình, bằng sự dấn thân của tầng lớp trí thức. Chúng tôi cho rằng cuộc cách mạng dân chủ mà VN đang hướng tới là cuộc cách mạng của tri thức chứ không phải cuộc cách mạng bằng Búa và Liềm như ĐCSVN đã thực hiện. Những việc chúng tôi làm, có những cái không thể khai ra với ông ngay bây giờ được. Sau này khi đất nước có dân chủ thì mọi sự sẽ rõ ràng tất cả.
-Ông hỏi chúng tôi về "biện pháp giải quyết". Chúng tôi đưa ra giải pháp là kêu gọi giới trí thức VN dấn thân cho dân chủ hãy tham gia vào một tổ chức đối lập chính trị nào đó để làm đối trọng với ĐCSVN. Nếu hình thành và tập hợp được một tổ chức đối lập có tầm vóc thì sẽ tạo ra được áp lực buộc ĐCSVN phải thay đổi trong hòa bình. Chúng tôi chưa đạt được tầm vóc đó. Nhóm 8406, nhóm Bo-xit...không phải là các tổ chức chính trị đúng nghĩa.
-Ông hỏi vì sao chúng tôi không ký tên vào bản HP mới của 72 nhân sĩ trí thức? Xin thưa với ông là có, nhiều thành viên THDCĐN ký tên ủng hộ trên danh nghĩa cá nhân. THDCĐN không công khai ký tên vào các bản kiến nghị từ trước tới nay là vì lý do không muốn làm khó dễ cho các bản kiến nghị đó. Ông sống ở VN mà không hiểu rằng nếu chúng tôi công khai ký tên ủng hộ vào các bản kiến nghị thì các vị khởi xướng sẽ bị chụp mũ là "phản động", cấu kết với các thế lực thù địch...hay sao?
-Ông bảo chúng tôi kiêu căng không chịu kết hợp với các tổ chức khác? Không hiểu ông nói đùa hay nói thật? Một đôi trai gái phải tìm hiểu nhau rồi mới đi đến quyết định chung sống với nhau lâu dài được chứ, huống gì là những tổ chức chính trị với những đường lối khác nhau (dù tốt)? Ở các nước dân chủ với nhiều đảng phái (trên 3), sao họ không hợp nhất với nhau làm một, để thành một đảng lớn?
-Cuối cùng tôi muốn nói với ông rằng, yêu nước có trăm nghìn cách khác nhau. Ông không thích, không tán thành đường lối của chúng tôi là lẽ rất bình thường, hà cớ gì mà ông lại khó chịu với chúng tôi như vậy? Hôm nay được đọc lá thư ông gửi cho Việt Tân tôi cũng mừng vì ông đã tìm được nơi đó một sự đồng cảm và chia sẻ về cách thức đấu tranh cho dân chủ. Xin chúc mừng ông.
Tôi cũng xin đề nghị ông đừng chụp mũ chúng tôi là giống cộng sản. Đừng nặng nề thế làm gì. Không có tác dụng gì đâu.

Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 12:40, 30/01/2013 - mã số 77956

Cám ơn Rạch Chanh. Nhờ bạn chuyển lời đến THDCĐN vài ý của tôi (xuất phát từ câu trả lời của bạn):

Nghe THDCĐN nói là thành viên của họ đông lắm, có hầu như ở trong và ngoài nước, lên cả mấy ngàn. Nếu toàn bộ thành viên của THDCĐN cùng ký vào kiến nghị dự thảo HP, chắc chắn đó là biện pháp hiệu quả và chính nhờ đó mà người dân biết đến THDCĐN nhiều hơn.

Vậy xin hỏi:

- THDCĐN có đồng ý ký kiến nghị HP không? Tất nhiên những người chưa ra mặt thì ký dưới dạng cá nhân để bảo toàn lực lượng trong giai đoạn hiện nay, nhưng các thành viên đã công khai lộ diện, đặc biệt ông NGK cần ký công khai, mới gây hiệu quả lớn.

- THDCĐN có chương trình hành động cụ thể nào khác không? Nếu có thì có thể công bố và kêu gọi để thực hiện bây giờ được chưa? Hay đợi đến bao giờ?

- THDCĐN có ý định liên minh, liên kết với các đảng khác như: Vì Dân, Việt Tân, Thăng Tiến, Dân Chủ v.v... để tạo đoàn kết hay không? Theo tôi biết trước đây, họ không có ý định này, vì qua cuộc hội luận do DL tổ chức năm 2011, họ quá kiêu căng (nói dân dã là...chảnh)! Họ chỉ có ý định, coi liên minh như là một dạng sát nhập hết các đảng khác vào để THDCĐN nắm đầu thống lĩnh. Nói thiệt với Rạch Chanh, làm chính trị kiểu đó có khác mẹ gì so với CSVN dụ hết mấy đảng khác vô tròng rồi xóa sổ và thanh trừng như lịch sử cho thấy?!

Tôi ưa chuộng hành động thiết thực và cụ thể, đặc biệt là giai đoạn hiện nay. Không biết, mấy hôm nay thành viên của THDCĐN có đọc ý kiến của tui không mà hổng thấy ai nói? Ví dụ như Việt Hoàng, Lê Mạnh Tường?

Nói thiệt nữa với Rạch Chanh, tui là dân SG thứ thiệt, sinh đẻ ngay tại đất này và hiện đang sống tại đây, nên thẳng ruột ngựa khi cần. Còn nếu mấy ông Lê Mạnh Tường, Việt Hoàng, Nguyễn Gia Kiểng có xem thường tui như là dân hàng tôm hàng cá mà không quan tâm hay nhếch mép cười khẩy, thì chính mấy ổng cuối cùng không biết lắng nghe dân, xin lỗi, y chang mấy anh CSVN vậy thôi.

Ông bà nói: thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng là vậy.

Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 12:39, 30/01/2013 - mã số 77955

Cám ơn Rạch Chanh. Nhờ bạn chuyển lời đến THDCĐN vài ý của tôi (xuất phát từ câu trả lời của bạn):

Nghe THDCĐN nói là thành viên của họ đông lắm, có hầu như ở trong và ngoài nước, lên cả mấy ngàn. Nếu toàn bộ thành viên của THDCĐN cùng ký vào kiến nghị dự thảo HP, chắc chắn đó là biện pháp hiệu quả và chính nhờ đó mà người dân biết đến THDCĐN nhiều hơn.

Vậy xin hỏi:

- THDCĐN có đồng ý ký kiến nghị HP không? Tất nhiên những người chưa ra mặt thì ký dưới dạng cá nhân để bảo toàn lực lượng trong giai đoạn hiện nay, nhưng các thành viên đã công khai lộ diện, đặc biệt ông NGK cần ký công khai, mới gây hiệu quả lớn.

- THDCĐN có chương trình hành động cụ thể nào khác không? Nếu có thì có thể công bố và kêu gọi để thực hiện bây giờ được chưa? Hay đợi đến bao giờ?

- THDCĐN có ý định liên minh, liên kết với các đảng khác như: Vì Dân, Việt Tân, Thăng Tiến, Dân Chủ v.v... để tạo đoàn kết hay không? Theo tôi biết trước đây, họ không có ý định này, vì qua cuộc hội luận do DL tổ chức năm 2011, họ quá kiêu căng (nói dân dã là...chảnh)! Họ chỉ có ý định, coi liên minh như là một dạng sát nhập hết các đảng khác vào để THDCĐN nắm đầu thống lĩnh. Nói thiệt với Rạch Chanh, làm chính trị kiểu đó có khác mẹ gì so với CSVN dụ hết mấy đảng khác vô tròng rồi xóa sổ và thanh trừng như lịch sử cho thấy?!

Tôi ưa chuộng hành động thiết thực và cụ thể, đặc biệt là giai đoạn hiện nay. Không biết, mấy hôm nay thành viên của THDCĐN có đọc ý kiến của tui không mà hổng thấy ai nói? Ví dụ như Việt Hoàng, Lê Mạnh Tường?

Nói thiệt nữa với Rạch Chanh, tui là dân SG thứ thiệt, sinh đẻ ngay tại đất này và hiện đang sống tại đây, nên thẳng ruột ngựa khi cần. Còn nếu mấy ông Lê Mạnh Tường, Việt Hoàng, Nguyễn Gia Kiểng có xem thường tui như là dân hàng tôm hàng cá mà không quan tâm hay nhếch mép cười khẩy, thì chính mấy ổng cuối cùng không biết lắng nghe dân, xin lỗi, y chang mấy anh CSVN vậy thôi.

Ông bà nói: thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng là vậy.

Rạch Chanh gửi lúc 12:08, 30/01/2013 - mã số 77953
Nguyễn Ngọc Già viết:
Chào Rạch Chanh.

Tôi và Rạch Chanh không gặp nhau ở cách đặt vấn đề. Tôi nghĩ cho đến ngày hôm nay, tôi không cần định nghĩa "trí thức là gì", "lớp trí thức" hay "nhóm trí thức", "cá nhân trí thức" gì nữa.

Nếu tôi đồng ý với bạn cũng như THDCĐN, cho tôi hỏi mấy câu:

Câu 1: biện pháp giải quyết?
Câu 2: biện pháp giải quyết?
Câu 3: biện pháp giải quyết?

Tôi tin người dân trong nước đang cần trí thức làm điều này, chứ không phải lý giải "tại, bị, bởi vì", như "2 tật nguyền" và "động cơ không chạy" của ông NGK!

Xin nhắc lại: BIỆN PHÁP giải quyết là gì?

Bản kiến nghị là viên đạn đã bắn. Nhưng nó cần sức mạnh từ lớp trí thức đang ngủ đông. Nhắc lại trường hợp ở Maribor, Slovenia, sau 2 tháng có gần 30 ngàn người đồng thuận xuống đường, vậy là trung bình 500 người/ ngày. Hôm nay có 1700 người ký tên ủng hộ bản kiến nghị, ban hành từ ngày 19/1, nghĩa là trung bình 150 người/ ngày. Một tốc độ khiêm tốn.

Thời gian này cần một con sóng mồi để tạo thành dòng thác, mà mượn lời của ông, sẽ là cái tát thẳng vào mặt ĐCS. Tui xin lỗi không tiện nói ra ý tưởng ở đây. Nhưng sẽ gởi cho mọi nhóm hoạt động dân chủ trong thời gian sớm nhất.

Tuổi trẻ yêu nước, NO-U, Nhật ký yêu nước, Dân luận, Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ, Dòng chúa cứu thế, tất cả các hội nhóm, tất cả các blogger riêng lẻ... xin đứng về một phía ngay bây giờ và ủng hộ bản kiến nghị này.

Về chuyện lãnh tụ như một anh có nhắc đến. Không cần đợi hay nhìn đâu xa, chính 72 nhân sĩ trí thức lập ra bản kiến nghị sửa đổi hiến pháp là hiện thân cho lãnh tụ. Xin đừng chờ đợi nữa mà hãy hành động ngay! Không ai khác không lãnh tụ nào khác làm thay cho bạn, không Nhật hay Mỹ nào giúp bạn dành lấy tự do. Chính bản thân bạn phải chiến đấu dành lấy cuộc sống tốt đẹp cho bạn và gia đình!

Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 10:07, 30/01/2013 - mã số 77946

Chào Rạch Chanh.

Tôi và Rạch Chanh không gặp nhau ở cách đặt vấn đề. Tôi nghĩ cho đến ngày hôm nay, tôi không cần định nghĩa "trí thức là gì", "lớp trí thức" hay "nhóm trí thức", "cá nhân trí thức" gì nữa.

Nếu tôi đồng ý với bạn cũng như THDCĐN, cho tôi hỏi mấy câu:

Câu 1: biện pháp giải quyết?
Câu 2: biện pháp giải quyết?
Câu 3: biện pháp giải quyết?

Tôi tin người dân trong nước đang cần trí thức làm điều này, chứ không phải lý giải "tại, bị, bởi vì", như "2 tật nguyền" và "động cơ không chạy" của ông NGK!

Xin nhắc lại: BIỆN PHÁP giải quyết là gì?

Rạch Chanh gửi lúc 08:26, 30/01/2013 - mã số 77939
Nguyễn Ngọc Già viết:
Tóm lại, bài này vẫn chỉ là:

- Trí thức VN bị tật nguyền như lâu nay vẫn bị?
- Làm cho "động cơ" chạy?

Ông NGK viết:“…Quần chúng Việt Nam đã chín muồi cho một cuộc chuyển động về dân chủ nhưng trí thức thì không. Chúng ta giống như một đoàn tàu mà các toa tầu đều đã sẵn sàng nhưng động cơ chưa chạy…”

Thử hỏi:

- Ông NGK và THDCĐN có phải là tập hợp của trí thức VN không?

- Nếu phải thì THDCĐN có bị "tật nguyền" không? Hay mới nghe hai chữ "tật nguyền", cứ như người ta bôi nhọ, nói xấu rồi là giãy đành đạch như ông Tường, ông Việt Hoàng?

- Vậy hỏi tiếp: ông NGK và THDCĐN có ý định chữa "tật nguyền" không? Chữa bằng cách nào? Bao giờ chữa xong?

- Ông NGK xem trí thức như là "động cơ" chưa chạy, vậy để động cơ chạy thì sửa cái gì? chỗ nào? thời gian sửa chữa cái "động cơ" mất bao lâu thì xong? Ông NGK đã chắc mẩm hư hòng rồi, thì phải có biện pháp sửa máy chứ nhỉ?! Còn nói như ông NGK chẳng qua như là ông bác sĩ tự cao tự đại mà rằng: tôi (NGK) biết hết mọi bệnh tật của trí thức VN, ruột gan phèo phổi ra sao biết hết, mà biết (cứ tạm cho là) rất chính xác, xong rồi ông bác sĩ NGK phán: Đó! "Nó" bệnh đúng y xì vậy đó! Xong. Ai chữa thì chữa. Tôi (NGK) hổng biết chữa, nhưng tôi (NGK) biết có thể chữa được. Nói kiểu ông thì ai chả nói được!

Sẵn đây, thử nêu một loạt dẫn chứng trong nước và hải ngoại thử xem "động cơ" có chạy chưa nhé:

+ NS. Trúc Hồ với hai phong trào vận động rầm rộ. Động cơ chưa chạy?

+ Các trí thức trong và ngoài nước với nhiều chương trình hành động từ 7 năm qua và mới nhất là dự thảo sửa đổi HP. Động cơ chưa chạy?

+ CĐVN của nhóm trí thức trong và ngoài nước hình thành và hoạt động khó nhọc. Động cơ chưa chạy?

+ 8406 hoạt động cả gần 7 năm nay. Động cơ chưa chạy?

+ Hàng chục cuộc biểu tình chống Tàu trong mấy năm qua, cũng một phần lớn do trí thức chủ xướng. Động cơ chưa chạy?

+ Gần cả trăm trí thức đòi trả tự do cho 2 sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha, trong đó có cả Ngô Bảo Châu và song thân. Động cơ chưa chạy?

+ TS. Nguyễn Quốc Quân (đảng VT), ông Vi Đức Hồi, Ký giả Trương Minh Đức (Đảng VD), LS. Lê Thị Công Nhân (đảng Thăng Tiến) cùng hàng chục trí thức từ Trần Huỳnh Duy Thức, CHHV, Lê Công Định, Lê Thăng Long, Nguyễn Tiến Trung, Điếu Cày, Tạ Phong Tần, anh Ba SG, Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình v.v... cho đến LS. Lê Trần Luật, Huỳnh Văn Đông bị vô hiệu hóa và hàng trăm trí thức khác dấn thân. Động cơ chưa chạy?

Xin lỗi, ngồi mà dẫn ra hàng chục sự kiện "động cơ chưa chạy" chắc không tài nào hết nỗi một lúc. Vậy "động cơ" của THDCĐN sao chưa chạy?

THDCĐN càng viết càng thấy chán từ ông NGK, Lê Mạnh Tường, Việt Hoàng, Trương Nhân Tuấn. Xin lỗi các ông, các ông là trí thức hay trí ngủ?

Xin nhắc, tôi không là trí thức gì cả, để tránh đôi co với các ông. THDCĐN hơn 30 năm qua càng lúc càng chứng tỏ, các ông chỉ giỏi đùn đẩy và kích các tổ chức, trí thức khác nhào ra, còn các ông cứ vẫn loay hoay ba cái mớ lý luận cũ mèm! Chờ cách mạng bùng lên và nhắm thành công là nhào ra tranh phần! Nhắm không "ngon ăn" thì đứng ngoài chỉ chõ, đốc xúi vô thôi!

Tôi không phải khích bác THDCĐN của các ông đâu, đây xin nói có sách, mách có chứng: "Việt kiều Pháp về làm từ thiện bị công an đe dọa" (*), cũng chịu chết như các tổ chức khác, có làm gì giỏi hơn đâu?!

http://rfavietnam.wordpress.com/2012/07/30/viet-kieu-phap-ve-lam-tu-thien-bi-cong-an-ham-doa/ (*)

Tôi không có để bụng, thù vặt gì cả đâu, THDCĐN nhé. Vì tôi cũng chẳng hề có mâu thuẫn gì với quý vị cả. Thật tình, tôi chán quý vị quá! Tới nay rồi mà tư duy của quý vị vẫn đứng yên như đã từng đứng yên thì làm ăn gì nữa đây, ít nhất kể từ bài mới nhất này của ông NGK???!!!

THDCĐN muốn giành quyền lực thì làm gì đi chứ! Nói hoài vậy?! Tôi - một thằng dân đen đang trông chờ một tổ chức đủ mạnh, đủ uy, đủ giàu như THDCĐN đấy!

Tui có góc nhìn khác với ông Nguyễn Ngọc Già...

Ông Kiểng nói về lớp trí thức. Ông Nguyễn Ngọc Già nói về từng nhóm trí thức (nhỏ) hay từng người riêng lẻ. Những trường hợp ông Nguyễn Ngọc Già dẫn ra là về những người/ nhóm/ tổ chức lãnh đạo phong trào dân chủ. Họ làm và mãi mãi vẫn làm. Nhưng lớp trí thức mà ông Kiểng nói đến không phải là họ.

Lớp trí thức ông Kiểng muốn nói,

  • là những công nhân văn phòng
  • là những cô cậu phóng viên mà bà mẹ già của Đinh Nhật Uy hỏi đến tin con mình đăng trên báo lại nói là không hay biết
  • là những ông chủ bịnh viện tâm thần nhận người "theo lệnh sếp"
  • là hàng ngàn hàng vạn thành viên tinhte.vn — một diễn đàn mang danh công nghệ của nước nhà — nhưng khù khờ ngu ngơ nhắm mắt trước bạo lực độc tài
  • là lớp trẻ lớn lên sau này chấp nhận lối sống luồn lách "đồng tiền đi trước"
  • là hàng ngàn hàng vạn thành viên các mạng xã hội Facebook, Twitter, Google+... — học rất nhanh cách tiêu thụ công nghệ của nước ngoài, nhưng không chịu học cách quản lý điều hành cái đất nước này, không chịu mở mắt và nhìn cho tương lai con cháu của chính họ trước bạo quyền độc tài
  • là hàng ngàn hàng vạn người đều hay biết ai là Lê Thị Công Nhân, ai là 8406, ai là Trần Huỳnh Duy Thức, ai là Nguyễn Phương Uyên, ai là Cù Huy Hà Vũ... và im lặng
  • là những người còn thần tượng một ông già không dám vỗ ngực xưng danh "tui là Nguyễn Sinh Cung", mà chỉ sống đời kiếp dưới cái mặt nạ Hồ Chí Minh. Nếu Khổng Tử là cái mặt nạ nuôi sống cộng sản tàu, thì "Hồ Chí Minh" là cái mặt nạ nuôi sống cộng sản Việt

Cách đây mấy tháng một người bạn tui ở Maribor, Slovenia kể chuyện về cuộc biểu tình chống ông thị trưởng bạo quyền, tham nhũng. Chỉ trong 2 tháng, 30 ngàn thành viên Facebook, chưa tính các mạng xã hội khác, đã đứng bên nhau, và xuống đường. Đó là chưa nói những con người đó, lớp trí thức đó họ chưa cần một ai dẫn dắt, đơn giản họ tự biết mình phải làm gì.

Đó là lớp trí thức ông Kiểng nói tới. Và hiện tại đang ngủ đông ở quê nhà, dù ở đây là đất nước nhiệt đới.

Sẽ ra sao nếu những ngày với Cù Huy Hà Vũ, với Lê Thị Công Nhân, với 8406, với Lê Thăng Long, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, với dân oan... ở dưới lòng đường có hàng ngàn trí thức Việt? Trí thức Việt mà sáng mắt ra một chút thì cộng sản này sụp đổ lâu rồi.

Trí thức Việt không còn chất keo nào kết dính họ nữa, lòng yêu nước cũng không còn. Họ yêu thương con cháu họ, nhưng chỉ nhìn gần mà không nhìn xa. Họ chấp nhận luồn lách cúi đầu trước độc tài để mong con cháu họ tốt đẹp hơn. Nhưng mãi mãi sống đời nô lệ nếu vẫn còn độc tài.

Họ ngồi đợi cái ngày gông cổ Hùng Dũng Sang Trọng lên vành móng ngựa. Nhưng rồi sau cái ngày đó, bãi rác mà cộng sản để lại, sẽ do chính họ thu dọn chớ không ai khác. Tại sao không ngăn chặn cái hiểm họa đó từ sáng sớm mà phải đợi đến đêm khuya? Cho dù sáng ngày mai có thể không bao giờ đến.

điều kiện cần và đủ (khách viếng thăm) gửi lúc 15:52, 29/01/2013 - mã số 77884

Nói về chính trị và các biến động chính trị chứ có phải khảo cứu khoa học chính xác đâu mà đưa ra "những điều kiện cần và đủ". Còn nhiều yếu tố tác động nhau mới có đủ sức và thế tạo ra chuyển biến vốn có thể tiệm tiến hoặc bộc phát do một cú hích đúng lúc, đúng chỗ, đúng người. Ít nhất còn những yếu tố mà người xưa chiêm nghiệm và truyền dạy như thiên thời, địa lợi, nhân hòa...

“…Quần chúng Việt Nam đã chín muồi cho một cuộc chuyển động về dân chủ nhưng trí thức thì không. Chúng ta giống như một đoàn tàu mà các toa tầu đều đã sẵn sàng nhưng động cơ chưa chạy…”

Nếu đủ địa lợi thì đoàn tàu sẽ chạy mà không cần động cơ. Ví dụ đất bị nứt làm thành đường giốc khiến đoàn tàu chạy và lôi cái đầu máy (vô dụng :D) chạy theo. Sức lôi ấy là kéo hay đẩy tùy vào độ giốc theo hướng nào. Cho dù lúc ấy đầu máy thức giấc (khỏi cơn trí ngủ) cũng làm gì được để khống chế chuyền động ấy?

Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 12:04, 29/01/2013 - mã số 77871

Tóm lại, bài này vẫn chỉ là:

- Trí thức VN bị tật nguyền như lâu nay vẫn bị?
- Làm cho "động cơ" chạy?

Ông NGK viết:“…Quần chúng Việt Nam đã chín muồi cho một cuộc chuyển động về dân chủ nhưng trí thức thì không. Chúng ta giống như một đoàn tàu mà các toa tầu đều đã sẵn sàng nhưng động cơ chưa chạy…”

Thử hỏi:

- Ông NGK và THDCĐN có phải là tập hợp của trí thức VN không?

- Nếu phải thì THDCĐN có bị "tật nguyền" không? Hay mới nghe hai chữ "tật nguyền", cứ như người ta bôi nhọ, nói xấu rồi là giãy đành đạch như ông Tường, ông Việt Hoàng?

- Vậy hỏi tiếp: ông NGK và THDCĐN có ý định chữa "tật nguyền" không? Chữa bằng cách nào? Bao giờ chữa xong?

- Ông NGK xem trí thức như là "động cơ" chưa chạy, vậy để động cơ chạy thì sửa cái gì? chỗ nào? thời gian sửa chữa cái "động cơ" mất bao lâu thì xong? Ông NGK đã chắc mẩm hư hòng rồi, thì phải có biện pháp sửa máy chứ nhỉ?! Còn nói như ông NGK chẳng qua như là ông bác sĩ tự cao tự đại mà rằng: tôi (NGK) biết hết mọi bệnh tật của trí thức VN, ruột gan phèo phổi ra sao biết hết, mà biết (cứ tạm cho là) rất chính xác, xong rồi ông bác sĩ NGK phán: Đó! "Nó" bệnh đúng y xì vậy đó! Xong. Ai chữa thì chữa. Tôi (NGK) hổng biết chữa, nhưng tôi (NGK) biết có thể chữa được. Nói kiểu ông thì ai chả nói được!

Sẵn đây, thử nêu một loạt dẫn chứng trong nước và hải ngoại thử xem "động cơ" có chạy chưa nhé:

+ NS. Trúc Hồ với hai phong trào vận động rầm rộ. Động cơ chưa chạy?

+ Các trí thức trong và ngoài nước với nhiều chương trình hành động từ 7 năm qua và mới nhất là dự thảo sửa đổi HP. Động cơ chưa chạy?

+ CĐVN của nhóm trí thức trong và ngoài nước hình thành và hoạt động khó nhọc. Động cơ chưa chạy?

+ 8406 hoạt động cả gần 7 năm nay. Động cơ chưa chạy?

+ Hàng chục cuộc biểu tình chống Tàu trong mấy năm qua, cũng một phần lớn do trí thức chủ xướng. Động cơ chưa chạy?

+ Gần cả trăm trí thức đòi trả tự do cho 2 sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha, trong đó có cả Ngô Bảo Châu và song thân. Động cơ chưa chạy?

+ TS. Nguyễn Quốc Quân (đảng VT), ông Vi Đức Hồi, Ký giả Trương Minh Đức (Đảng VD), LS. Lê Thị Công Nhân (đảng Thăng Tiến) cùng hàng chục trí thức từ Trần Huỳnh Duy Thức, CHHV, Lê Công Định, Lê Thăng Long, Nguyễn Tiến Trung, Điếu Cày, Tạ Phong Tần, anh Ba SG, Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình v.v... cho đến LS. Lê Trần Luật, Huỳnh Văn Đông bị vô hiệu hóa và hàng trăm trí thức khác dấn thân. Động cơ chưa chạy?

Xin lỗi, ngồi mà dẫn ra hàng chục sự kiện "động cơ chưa chạy" chắc không tài nào hết nỗi một lúc. Vậy "động cơ" của THDCĐN sao chưa chạy?

THDCĐN càng viết càng thấy chán từ ông NGK, Lê Mạnh Tường, Việt Hoàng, Trương Nhân Tuấn. Xin lỗi các ông, các ông là trí thức hay trí ngủ?

Xin nhắc, tôi không là trí thức gì cả, để tránh đôi co với các ông. THDCĐN hơn 30 năm qua càng lúc càng chứng tỏ, các ông chỉ giỏi đùn đẩy và kích các tổ chức, trí thức khác nhào ra, còn các ông cứ vẫn loay hoay ba cái mớ lý luận cũ mèm! Chờ cách mạng bùng lên và nhắm thành công là nhào ra tranh phần! Nhắm không "ngon ăn" thì đứng ngoài chỉ chõ, đốc xúi vô thôi!

Tôi không phải khích bác THDCĐN của các ông đâu, đây xin nói có sách, mách có chứng: "Việt kiều Pháp về làm từ thiện bị công an đe dọa" (*), cũng chịu chết như các tổ chức khác, có làm gì giỏi hơn đâu?!

http://rfavietnam.wordpress.com/2012/07/30/viet-kieu-phap-ve-lam-tu-thien-bi-cong-an-ham-doa/ (*)

Tôi không có để bụng, thù vặt gì cả đâu, THDCĐN nhé. Vì tôi cũng chẳng hề có mâu thuẫn gì với quý vị cả. Thật tình, tôi chán quý vị quá! Tới nay rồi mà tư duy của quý vị vẫn đứng yên như đã từng đứng yên thì làm ăn gì nữa đây, ít nhất kể từ bài mới nhất này của ông NGK???!!!

THDCĐN muốn giành quyền lực thì làm gì đi chứ! Nói hoài vậy?! Tôi - một thằng dân đen đang trông chờ một tổ chức đủ mạnh, đủ uy, đủ giàu như THDCĐN đấy!

Rạch Chanh gửi lúc 10:08, 29/01/2013 - mã số 77862
ngóng chờ MỘT LÃNH TỤ viết:
Bài này đúng. Anh Kiểng nhìn ra vấn đề rồi đấy. Thấy anh thực tế hơn hồi mơ mộng "Tổ quốc ăn năn"

Nhưng anh vẫn chưa nhận ra 1 điều là dân tộc VN vẫn đang và sẽ mãi mãi theo sau Trung Quốc. Bao giờ ở TQ cách mạng dân chủ bùng nổ, thì mới có hi vọng vào VN được.

Anh cũng biết văn hóa VN sẽ quyết định mọi mặt đời sống chính trị, kinh tế, xã hội VN. Cái văn hóa này là kết hợp giữa Khổng giáo cộng với văn hóa nông thôn VN. Nên dân tộc này đang và sẽ mãi mãi cần 1 LÃNH TỤ. Nó giống như nước Nga, dù chế tạo được bom hay tên lửa gì đi nữa, văn hóa của nó vẫn là văn hóa nông nô, nó cần Sa hoàng.

Không có lãnh tụ, sẽ chẳng có một cuộc cách mạng nào cả. Chế độ ở VN hiểu rất rõ điều này, nên bôi nhọ, bóp chết từ trong trứng nước mọi cá nhân, tổ chức nào nhen nhóm.

Đời Lê mạt, Nguyễn mạt, tồi tệ hơn chế độ hiện nay hàng ngàn lần còn kéo dài cả mấy chục năm. Huống hồ gì chế độ hiện nay, thừa thủ đoạn đàn áp, mới có mấy năm lao đao, nhằm nhò gì cho sự trường tồn của họ.

VN sẽ không bao giờ chứng kiến cách mạng dân chủ quần chúng như mùa xuân Ai Cập. Dân tộc nông dân này vẫn đang và sẽ tiếp tục ngóng chờ MỘT LÃNH TỤ.

Không phải tệ như vậy...

Chỉ cần họ liên lạc với nhau, cùng tổ chức và phát động phong trào chung. Biến những ý tưởng nhỏ thành sức mạnh là được. Như ý tưởng chụp hình ủng hộ sửa đổi hiến pháp rất hay. Cũng có thể kêu gọi in cái hình đó ra và dán lên máy tính xách tay, lên xe máy, xe đạp, điện thoại, nón bảo hiểm... Nó cũng như một cái khung, áp dụng nó sang những chuyện khác như chụp hình ủng hộ lời kêu gọi thực thi Quyền con người theo hiến pháp, chụp hình ủng hộ thể chế dân chủ đa nguyên tại Việt Nam...

Hay kêu gọi những người ủng hộ cho dân chủ hãy đi làm bằng xe đạp vào ngày thứ hai trong tuần. Kêu gọi người thân không mua báo "một chiều" nữa... Kêu gọi công ty trích quỹ mua cà phê cho nhân viên: thứ hai uống cà phê đường, thứ ba uống cà phê sữa, thứ tư uống nước lọc, tiền cà phê dành làm từ thiện... Hay kêu gọi xài nón bảo hiểm một màu, tuần này màu xanh, tuần sau màu vàng...

Những ý tưởng hay, đúng luật và có hàng ngàn người tham gia, ngày qua ngày... Sẽ là sức sống chung chống lại cái bóng độc tài.

Nhóm NO-U, Nhật ký yêu nước, Dân làm báo, Tuổi trẻ yêu nước, Bauxite Việt Nam... và các blogger riêng lẻ khác... Họ liên kết với nhau, cùng hành động. Các bạn sinh viên có ghé đây chơi, tui gởi mấy bạn sự sáng tạo. Làm cái gì đó còn hơn không làm.

Tới chừng có hàng ngàn người tham gia, thì chính bản thân họ là lãnh tụ rồi. Họ đã vượt qua chính họ và làm chủ cuộc đời họ. Chừng đó cộng sản phải nhượng bộ, nữa có tự do bầu cử, thì bầu lãnh tụ mấy hồi. Người dân làm chủ chính bản thân họ thì tốt hơn... ngồi đợi lãnh tụ.

Trần Hữu Cách (khách viếng thăm) gửi lúc 07:56, 29/01/2013 - mã số 77852

Cuộc suy thoái kinh tế toàn cầu hiện nay thật ra đang tạo cho người dân Việt Nam hy vọng về một ngày mai khá hơn.

Tôi tin rằng nhiều người dân trong nước trong thời gian qua (có thể là mới năm ngoái, năm kia) từng chứng kiến hiện tượng hôm nay khá hơn hôm qua. Đối với họ sẽ không khó để nuôi một niềm tin tưởng là sau cuộc suy thoái, sẽ lại tái diễn hiện tượng hôm nay khá hơn hôm qua. Và đó là lý do khiến họ chờ đợi, không thể kết luận được là chế độ "đang kéo đất nước vào thảm họa một cách hung bạo".

Nguyễn Thọ (khách viếng thăm) gửi lúc 20:56, 28/01/2013 - mã số 77812
Trích dẫn:
Tật nguyền thứ hai, còn nghiêm trọng hơn, là họ không yêu nước. Tổ quốc trước hết là đồng bào, yêu nước trước hết là quí trọng đồng bào của mình nhưng mộng đời của kẻ sĩ trong hàng ngàn năm đã chỉ là được làm quan để "giúp vua trị nước", nghĩa là làm tay sai cho một bạo quyền để thống trị và bóc lột quần chúng. Trong mỗi trí thức Việt Nam đều mai phục một tên phản quốc. Đó là lý do khiến trí thức Việt Nam không phẫn nộ trước một chính quyền kéo đất nước vào thảm họa một cách hung bạo, hay không đủ phẫn nộ để thấy phải có phản ứng.

Đoạn này tuyệt hay. Tôi còn nhớ trong một bài đăng trên một tập san (hình như của Hội Nghiên cứu Dịch thuật TPHCM) vào khoảng 1975-1980 của một trí thức miền Nam nổi tiếng là GSTS N.C.T (xin phép viết tắt tên ông), có đoạn: "... Chúng tôi được Lãnh đạo huyện cho gọi đến..." để hỏi về thổ nhưỡng của một vùng nào đấy ở miền Tây Nam Bộ. Một lãnh đạo huyện (thời điểm mới giải phóng), cho gọi một trí thức Tiến sĩ, và ông Tiến sĩ thì khúm núm, lấy làm vinh hạnh.
Ý kiến của tác giả NGK về trí thức VN thật là chí lý !

ngóng chờ MỘT LÃNH TỤ (khách viếng thăm) gửi lúc 20:45, 28/01/2013 - mã số 77810

Bài này đúng. Anh Kiểng nhìn ra vấn đề rồi đấy. Thấy anh thực tế hơn hồi mơ mộng "Tổ quốc ăn năn"

Nhưng anh vẫn chưa nhận ra 1 điều là dân tộc VN vẫn đang và sẽ mãi mãi theo sau Trung Quốc. Bao giờ ở TQ cách mạng dân chủ bùng nổ, thì mới có hi vọng vào VN được.

Anh cũng biết văn hóa VN sẽ quyết định mọi mặt đời sống chính trị, kinh tế, xã hội VN. Cái văn hóa này là kết hợp giữa Khổng giáo cộng với văn hóa nông thôn VN. Nên dân tộc này đang và sẽ mãi mãi cần 1 LÃNH TỤ. Nó giống như nước Nga, dù chế tạo được bom hay tên lửa gì đi nữa, văn hóa của nó vẫn là văn hóa nông nô, nó cần Sa hoàng.

Không có lãnh tụ, sẽ chẳng có một cuộc cách mạng nào cả. Chế độ ở VN hiểu rất rõ điều này, nên bôi nhọ, bóp chết từ trong trứng nước mọi cá nhân, tổ chức nào nhen nhóm.

Đời Lê mạt, Nguyễn mạt, tồi tệ hơn chế độ hiện nay hàng ngàn lần còn kéo dài cả mấy chục năm. Huống hồ gì chế độ hiện nay, thừa thủ đoạn đàn áp, mới có mấy năm lao đao, nhằm nhò gì cho sự trường tồn của họ.

VN sẽ không bao giờ chứng kiến cách mạng dân chủ quần chúng như mùa xuân Ai Cập. Dân tộc nông dân này vẫn đang và sẽ tiếp tục ngóng chờ MỘT LÃNH TỤ.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Use special [news] tag to display title, source and url of news.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.
  • Web page addresses and e-mail addresses turn into links automatically.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
6 + 9 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Khoa học thông tin đã chứng minh sự lừa đảo liên quan đến bất đối xứng về thông tin. Bên lừa biết bản chất, giá trị của món hàng nhưng không cung cấp thông tin cho người mua, người mua cũng không có khả năng kiểm chứng chất lượng hàng hóa mà mình mua tại thời điểm mua hàng. Khi mua rồi mới té ngửa ra là “nói vậy mà không phải vậy” thì đã muộn.

— Tiến sĩ Lê Đăng Doanh

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 3 thành viên431 khách truy cập.

Thành viên online

Mắt Bão, Biên tập viên, halftimebed

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png