Ngô Nhân Dụng - Ðảng tan rã từ nền tảng

Ngô Nhân Dụng
Chia sẻ bài viết này

Ông Nguyễn Phú Trọng không phải là người duy nhất báo động tình trạng đảng cộng sản đang nằm trên giường bệnh, có thể chết bất cứ lúc nào, mà ông gọi là nguy cơ “đe dọa sự sống còn của chế độ.”

Ông Trọng nói thì người ta có thể tin, vì ông là tổng bí thư, một người nhận được tin tức có lẽ đầy đủ nhất để kết luận mạng sống của đảng cộng sản đang bị đe dọa. Nhưng việc chẩn bệnh của ông Nguyễn Phú Trọng không đầy đủ. Ông cho là nguyên nhân khiến sinh mạng của đảng bị đe dọa là do cán bộ, trong đó có cả những người giữ vị trí lãnh đạo, quản lý. Theo ông chẩn bệnh, họ bị “suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống.”

Chẩn bệnh như vậy là chỉ thấy các triệu chứng bên ngoài, không nhìn ra gốc của căn bệnh nằm từ bên trong. Ðịnh bệnh sai thì không thấy được thuốc chữa đúng; chỉ lo chuyện chữa các triệu chứng là không tìm hiểu tại sao lại sinh ra các triệu chứng này. Không khác gì cứ cho một bệnh nhân uống thuốc thông cổ, tiêu đờm, giảm chứng ho hen mà không tự hỏi tại sao bệnh nhân ho. Không tìm hiểu nên không biết hắn đã bị ung thư phổi từ lâu rồi.

Tại sao các cán bộ bị “suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống?” Trong cơ cấu tổ chức của các đảng cộng sản, trong phương cách đảng chiếm lấy chính quyền và sử dụng quyền hành để cai trị, mà ông Trọng gọi là lãnh đạo và quản lý, phải chứa đựng những căn bệnh trầm kha cho nên mới nẩy sinh ra những cán bộ như vậy. Mà cái triệu chứng ho hen này cứ kéo dài mãi mãi, càng ngày càng nặng nề hơn, cho thấy nếu cứ chữa trị loay hoay ở bên ngoài thì không bao giờ hết bệnh cả.

Chúng ta sẽ phân tích những vấn đề cơ cấu gây nên căn bệnh của các đảng cộng sản khắp thế giới. Nhưng nguyên nhân đầu tiên không phải chỉ nằm trong cơ cấu tổ chức, mà thực ra đã có sẵn từ khi các chế độ cộng sản đầu tiên ra đời. Ðó là những bệnh gọi là “tiên thiên.” Giống như những đứa trẻ bị tật bẩm sinh, người Việt gọi là “tiên thiên bất túc.”

Các đảng cộng sản ra đời dựa trên một niềm tin, tin vào chủ nghĩa Mác-Lê Nin. Họ lập ra những chế độ gọi là cộng sản; chế độ dựa trên một trật tự tinh thần do hai ông Karl Marx và Lenin đặt nền tảng. Ông Marx cho họ niềm tin vào lý thuyết của ông về lịch sử, ông bảo lịch sử đã diễn biến theo những quy luật mà ông tìm ra, và sẽ đi theo đúng bản lộ trình đó. Cho nên, cứ theo ông mà đấu tranh thì đi đúng đường của lịch sử. Marx đã dựng lên một thứ tín ngưỡng, cống hiến cho người ta một niềm hy vọng ở một tương lai tốt đẹp hơn. Nhiều người đi theo chủ nghĩa cộng sản đã sẵn sàng hy sinh mạng sống vì niềm tin vào hy vọng tương lai; không khác gì những người ôm bom tự sát bây giờ.

Ông Lenin đặt nền móng để thiết lập một giáo hội, huấn luyện các giáo sĩ để thực hiện và truyền bá niềm tin đó. Ông chủ trương dùng quyền lực nhà nước để thực hiện những điều Marx đã tiên tri; thiết lập chế độ chuyên chính. Một niềm tin cộng với một guồng máy chuyên chế, đó là căn bản của các chế độ cộng sản.

Nhưng chỉ cần bình tâm suy nghĩ một chút, người ta đã thấy những lý thuyết của cả Marx lẫn Lenin đều đưa người ta vào ngõ cụt. Bản Tuyên ngôn Cộng sản do ông Marx viết mở đầu bằng một định đề nói rằng “lịch sử là lịch sử đấu tranh giai cấp.” Dựa trên ý tưởng đó, ông đã lý luận một hồi để bảo rằng nếu cứ đi theo ông, sẽ đến lúc xã hội loài người không còn giai cấp nữa. Kết luận này hoàn toàn trái ngược với định đề đầu tiên của ông về bản chất của lịch sử. Nếu kết luận của ông đúng, thì cái định đề đầu tiên sai; còn nếu cái định đề đó đúng thì câu kết luận chỉ là một ảo tưởng.

Ông Lenin thiết lập một kiểu mẫu chính quyền gọi là “chuyên chính vô sản,” với giả thiết rằng guồng máy chuyên chế đó sẽ tới lúc tự nó giải tán, theo đúng lời tiên tri của Marx. Giống như lập ra một giáo hội, tuyển chọn những tay dám giết người và dám chết làm giáo sĩ; rồi ban cho các giáo sĩ đó toàn quyền quyết định đời sống với cái chết của tất cả mọi người; nhưng lại hứa hẹn rằng sẽ có ngày tất cả giáo đoàn này sẽ tự giải tán. Ðó là một ảo tưởng, còn hoang đường hơn cái ảo tưởng của Karl Marx. Và độc hại hơn, vì ông Marx chỉ nói suông thôi chứ chưa nhúng tay vào máu. Cuối cùng, ai cũng biết là những chế độ độc tài toàn trị không bao giờ tự giải tán được. Thay vì tiến tới một xã hội không có giai cấp, người ta chỉ thấy hệ thống cấp bực chia chác các đặc quyền đặc lợi ngày càng phức tạp và kiên cố hơn.

Chúng ta bây giờ đã sống hơn trăm năm kể từ ngày ông Marx thuyết giáo, gần 100 năm kể từ lúc ông Lenin cướp được chính quyền. Khi nhìn lại, phải tự hỏi không hiểu tại sao đã có những người tin tưởng vào những lý thuyết mơ hồ và đầy nghịch lý như vậy. Nhiều đảng viên cộng sản sau này hay nêu ra những “nghịch lý” trong xã hội họ đang sống; khi thấy lý thuyết và thực tế trái ngược nhau. Nhưng phải biết từ căn bản, chủ nghĩa Mác-Lê Nin đã đầy mâu thuẫn ngay trong tư tưởng. Chính vì thế mà ngay từ lúc thành hình các chế độ cộng sản đều chứa sẵn cái mầm tự hủy diệt; vì những mối mâu thuẫn càng ngày càng nặng hơn, không thể tự cởi bỏ được. Cho nên, các chế độ cộng sản ở Nga và các nước Ðông Âu đã tự giải thể. Các đảng cộng sản tự tan rã mà không ai tiếc nuối, kể cả các đảng viên. Trên thế giới không còn ai coi những lý thuyết của Marx và Lenin là chuyện đứng đắn nữa. May mắn cho các nước trên, những cuộc cách mạng diễn ra trong hòa bình, không đổ máu vô ích.

Nhưng “diễn biến hòa bình” là con đường tốt nhất để giải quyết những tai họa cho xã hội mà chế độ cộng sản đã tạo nghiệp. Trong khi ai cũng biết một chế độ dẫu đầy mâu thuẫn không thể nào tồn tại được nữa thì con đường tốt nhất là cho chúng giải tán một cách hòa bình.

Nhưng ông Nguyễn Phú Trọng và đồng đảng của ông lại lo sợ về “diễn biến hòa bình.” Khi đã biết thế nào cũng phải giải tán, nếu không muốn tan rã một cách hòa bình tức là chọn con đường tan rã trong hỗn loạn. Các lãnh tụ cộng sản chống “diễn biến hòa bình” vì họ nghĩ rằng có thể tìm một con đường khác để tiếp tục cai trị, coi như tất cả mọi người đều ngu dốt hoặc hèn nhát, hoặc vừa ngu lại vừa hèn. Cảnh tan rã của các đảng cộng sản ở Âu Châu đã xóa sạch niềm tin vào chủ nghĩa Mác-Lê Nin. Sau hơn 20 năm, các nước Ðông Âu trở lại cuộc sống bình thường đã xây dựng dân chủ tự do và kinh tế phồn thịnh, ai cũng trông thấy. Cho nên, chính các đảng cộng sản ở Trung Quốc cũng như Việt Nam trên thực tế đang tự thực hiện một diễn biến hòa bình! Họ đã biết không còn dùng chủ nghĩa Mác-Lê Nin vào việc gì nữa. Thay vì tin vào cách mạng vô sản toàn thế giới, ngày nay họ chỉ mong theo gót những chế độ độc tài kiểu tư bản thời hoang sơ. Họ cố gắng bảo vệ độc quyền chính trị với một hệ thống chia chác quyền lợi, nuôi một bộ máy kìm kẹp dựa hoàn toàn trên lợi lộc. Tất cả những tuyên ngôn về chủ nghĩa Mác-Lê Nin đưa ra trong các kỳ đại hội chỉ là cái màn che đậy cho sự thật nhem nhuốc ở bên trong. Như chúng ta đang chứng kiến, những màn tranh chấp, đấu đá giữa Ba Dũng với Tư Sang, giữa Nguyễn Phú Trọng với Nguyễn Tấn Dũng, giữa Dũng với Nguyễn Bá Thanh hoàn toàn không liên quan gì đến các vấn đề như chủ nghĩa Mác-Lê Nin hay tư tưởng Mao Trạch Ðông! Tất cả đều là những cuộc cãi cọ về hệ thống chia chác quyền ban phát đất để làm ra tiền.

Chế độ độc tài mới của đảng cộng sản dựa trên một cơ cấu chia chác quyền lợi mà chính cơ cấu đó cũng chứa đựng những mâu thuẫn không thể đứng vững được. Cả Nguyễn Tấn Dũng lẫn Nguyễn Phú Trọng đều nói đến các cán bộ, đảng viên suy thoái. Nhưng mọi người biết họ chỉ dùng chiêu bài đó để tìm cách đá lẫn nhau, nếu được thì lật đổ nhau. Tất cả đều tham nhũng như nhau, anh này đưa tay lên chỉ trỏ bảo anh kia là tham nhũng. Vì vậy các anh giành nhau cái chức trưởng ban bài trừ tham nhũng, để dùng khí cụ đó hại lẫn nhau.

Những cảnh tranh quyền giành lợi lộc đang diễn ra cho thấy sợi dây cấu kết các lãnh tụ cộng sản lớn nhỏ với nhau đang rạn nứt. Mối rạn nứt ngày càng nặng nề hơn và càng khó thỏa hiệp hơn. Vì vậy, cảnh tan rã của đảng cộng sản đang diễn ra trước mắt chúng ta.

Admin gửi hôm Thứ Năm, 24/01/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?
Thanh niên Việt Nam hiện nay muốn gì?

Trẻ chậm lớn? Vì sao ư?

Cảnh báo và hy vọng

Nông thôn Việt Nam

Phỏng vấn ông Vương Trí Nhàn: Nâng trình độ sống để thích nghi - phát triển

Văn Miếu - Quốc Tử Giám

Suy nghĩ tản mạn năm 2009 nhân nghiền ngẫm Khuyến Học (phần 3)

Trẻ em Việt Nam

Suy nghĩ tản mạn năm 2009 nhân nghiền ngẫm Khuyến Học (phần 2)


Cuc (khách viếng thăm) gửi lúc 17:56, 27/01/2013 - mã số 77724
Kép Tư Bền viết:
Cuc viết:

Ông anh 'nhanh nhẩu' lắm đấy. Đã nói lịch sử là nói đến thời điểm hiện tại là nhiều nhất, chứ có ai ngây ngô đến mức hiểu lịch sử là bao gồm luôn 1 phút sau khi nói. Như thế thì bảo rằng ông Mác nói 'lịch sử là lịch sử đấu tranh giai cấp' thì có gì là 'nghe hơi nồi chõ', là 'ăn cắp chữ'.[]

Chiến sĩ Cuc này định bênh vực chiến sĩ Dụng bà con với nghị Phước đây, hài vãi!

Chiến sĩ Dụng nghe hơi nồi chõ, tưởng Marx quả quyết rằng lịch sử LÚC NÀO cũng là lịch sử đấu tranh giai cấp, kể cả trong tương lai. Vì thế chú này mới hí hửng hét ầm lên: nếu đã lấy đó làm tiền đề thì làm đêk gì có chiện xây dựng xã hội không có giai cấp trong tương lai như Marx bẩu!

Chiến sĩ Cuc rõ chưa nhở!

Ông kép hát vừa ngồi bú dịu tì tì vừa nghe hơi nồi nhựa mận :), vừa ư ử vài câu cải lương, lại vừa khật khưỡng mổ cò ki boác, nên nói năng chẳng đâu vào đâu cả !

Ông muốn nói rằng ông Ngô Dân Dụng chưa đọc Mác, 'hiểu sai ý' của Marx chứ gì ? Thế ý của Marx là gì nào ? Có phải như ông Dụng bảo là

"Ông Marx cho họ niềm tin vào lý thuyết của ông về lịch sử, ông bảo lịch sử đã diễn biến theo những quy luật mà ông tìm ra, và sẽ đi theo đúng bản lộ trình đó. Cho nên, cứ theo ông mà đấu tranh thì đi đúng đường của lịch sử"

Cái hay được gọi là DUY VẬT LỊCH SỬ đấy ông ạ. Ông Dụng có sai không nào ?

Tiếp sau đây là cái đoạn mà ông vừa bú dịu, vừa móc vừa ngoáy lỗ thở để rồi chọc vào ông Dụng.

Trích dẫn:
"Bản Tuyên ngôn Cộng sản do ông Marx viết mở đầu bằng một định đề nói rằng “lịch sử là lịch sử đấu tranh giai cấp.” Dựa trên ý tưởng đó, ông đã lý luận một hồi để bảo rằng nếu cứ đi theo ông, sẽ đến lúc xã hội loài người không còn giai cấp nữa. Kết luận này hoàn toàn trái ngược với định đề đầu tiên của ông về bản chất của lịch sử. Nếu kết luận của ông đúng, thì cái định đề đầu tiên sai; còn nếu cái định đề đó đúng thì câu kết luận chỉ là một ảo tưởng."

Cho dù có thể bắt bẻ là ông Dụng đã không trích lại nguyên văn cái câu sau trong phần mở đầu cho chương 1 của Bản Tuyên Ngôn Cọng Sản,

Trích dẫn:
The history of all hitherto existing society(2) is the history of class struggles.
http://www.marxists.org/archive/marx/works/1848/communist-manifesto/ch01.htm

thì cũng không thể nhảy cóc một phát đến cái si diễn rằng thì là lập luận của ông Dụng sai trong đoạn trên. Để thêm phần 'trực quan', cho hợp với khả năng 'tiếp thu' của người hay bị đau răng khi phải gặm những thứ liên quan đến lô gích con trừu con tượng, như ông, thử thay cái câu nguyên bản như trên của Marx (đã dịch sang tiếng Việt) vào đoạn văn đã dẫn của ông Dụng,

"Bản Tuyên ngôn Cộng sản do ông Marx viết mở đầu bằng một định đề nói rằng “lịch sử của tất cả xã hội tồn tại cho đến nay là lịch sử các cuộc đấu tranh giai cấp” Dựa trên ý tưởng đó, ông đã lý luận một hồi để bảo rằng nếu cứ đi theo ông, sẽ đến lúc xã hội loài người không còn giai cấp nữa. Kết luận này hoàn toàn trái ngược với định đề đầu tiên của ông về bản chất của lịch sử. Nếu kết luận của ông đúng, thì cái định đề đầu tiên sai; còn nếu cái định đề đó đúng thì câu kết luận chỉ là một ảo tưởng."

Câu nhận định của Marx “lịch sử của tất cả xã hội tồn tại cho đến nay là lịch sử các cuộc đấu tranh giai cấp” đã là phiến diện, chủ quan (hẳn không cần phải bàn ở đây), lịch sử đã xảy ra, đã diễn tiến không hoàn toàn chỉ dựa trên một động lực duy nhất là đấu tranh giai cấp. Marx đã cố tình cưỡng ép lập luận để tuyên xưng, hô hào đấu tranh giai cấp như là phương thức duy nhất để làm cách mạng cải tạo xã hội, lật đổ, xóa bỏ giai cấp tư sản thống trị thời bấy giờ, thay bằng xã hội xhcn do giai cấp công nhân lãnh đạo. Kế đến, Marx cho rằng giai cấp công nhân là tiên tiến, lành mạnh nhất, sẽ lãnh đạo liên minh công nông làm cách mạng xhcn để tiếp tục tiến lên xã hội cọng sản, lúc đó thì không còn giai cấp. Không còn giai cấp là do trong thời kỳ xhcn, công nhân và nông dân không có 'mâu thuẫn đối kháng', do không có tư hữu về tư liệu sản xuất, không có bóc lột, nên sẽ thành 'đôi bạn cùng tiến', đến lúc nào đó sẽ hòa thành một, hết giai cấp. Như thế, lí luận của Marx về một xã hội cọng sản không giai cấp là dựa trên quan điểm 'thần thánh hóa' cái phần con người bên trong của các đồng chí công nhân, nông dân; các đồng chấy này là tốt đẹp, 'hiền hòa' hơn trăm vạn lần các thể loại con người 'thối tha' khác có mặt trên quả đất từ thưở hồng hoang của loài người.

Nếu các đồng chấy công nhân, nông dân biết sống hài hòa, hòa hợp tốt đẹp mí nhau được như thế (thực tế phủ phàng cho thấy là không hề có), thì có gì chắc mẫm là những thể loại con người khác lại là quái nhân dị thú so với các đồng chấy này, như thế thì “lịch sử của tất cả xã hội tồn tại cho đến nay" đâu có chắc hột ngon cơm 100% "là lịch sử các cuộc đấu tranh giai cấp” như Marx phán. Nó có thể gồm vừa đấu tranh vừa hợp tác, vừa tranh giành vừa chia sẻ, vừa đấm vừa xoa, ... thậm chí từ giai cấp này có thể bị 'diễn biến hòa bình' sang giai cấp khác, cao hơn :)

Túm lại, nếu nhất định cho rằng sẽ có xã hội cọng sản không giai cấp thì ắt phải tin vào sự tốt đẹp tuyệt đối của con người, như thế không thể phán như đúng rồi “lịch sử của tất cả xã hội tồn tại cho đến nay là lịch sử các cuộc đấu tranh giai cấp”. Ngược lại, nếu phán rằng “lịch sử của tất cả xã hội tồn tại cho đến nay là lịch sử các cuộc đấu tranh giai cấp” thì đã xem như con người từ xa xưa cho đến thời ông Marx chẳng biết làm gì khác, ngoài chuyện tranh giành, chém giết nhau để sống, thế thì làm sao rao giảng được đức tin rằng thì là vào một ngày đẹp trời nào đó sẽ có xã hội cọng sản không giai cấp.

Phải chi ông Marx đã sinh ra sau để được học kỹ môn phân tâm học của Freud, để hiểu thấu đáo hơn về con người cùng những 'động lực' bản năng bên trong nó, trước khi lập luận về xã hội phức tạp của loài người.

Nếu ông Marx cũng chịu nghe lời một bậc trưởng thượng đồng hương với ông, dạy rằng "Tất cả lí thuyết đều màu xám. Chỉ có cây đời mãi mãi xanh tươi" [Goethe], để hãm bớt cái cuồng thức của ông lại, thì chắc đã không tạo ra cơ hội để đám em út, bọn con cháu lưu manh sau này lợi dụng, chộp lấy cái 'cơ sở lí lựng' pha học của ông, đi gieo rắc biết bao tội ác cho nhân loại.

Đến đây thì anh kép đã xơi xong nồi nhựa mận chưa, còn bú dịu không ?

Chữ nghĩa, lí lựng thì có đường có lối, có ngăn có nắp hẵn hoi, đâu phải đống đất, đống đá đâu mà cứ bốc bốc hốt hốt, ném lung tung.

Nhân đây cũng nhắc anh kép và các bạn cùng 'chiến hào sân khấu' của anh rằng thì là, đừng có đeo cái bảng 'chiến sĩ' vào cổ người đối thoại. Không phải ai cũng có cái máu 'đánh đấm' tứ tung như anh kép et al, trừ khi bị buộc phải làm thế.

Kép Tư Bền gửi lúc 16:10, 26/01/2013 - mã số 77642
Cuc viết:

Ông anh 'nhanh nhẩu' lắm đấy. Đã nói lịch sử là nói đến thời điểm hiện tại là nhiều nhất, chứ có ai ngây ngô đến mức hiểu lịch sử là bao gồm luôn 1 phút sau khi nói. Như thế thì bảo rằng ông Mác nói 'lịch sử là lịch sử đấu tranh giai cấp' thì có gì là 'nghe hơi nồi chõ', là 'ăn cắp chữ'.[]

Chiến sĩ Cuc này định bênh vực chiến sĩ Dụng bà con với nghị Phước đây, hài vãi!

Chiến sĩ Dụng nghe hơi nồi chõ, tưởng Marx quả quyết rằng lịch sử LÚC NÀO cũng là lịch sử đấu tranh giai cấp, kể cả trong tương lai. Vì thế chú này mới hí hửng hét ầm lên: nếu đã lấy đó làm tiền đề thì làm đêk gì có chiện xây dựng xã hội không có giai cấp trong tương lai như Marx bẩu!

Chiến sĩ Cuc rõ chưa nhở!

Ý chí và thực tế (khách viếng thăm) gửi lúc 04:17, 26/01/2013 - mã số 77600
chiên gia viết:
Ngô Nhân Dụng viết:
Cuối cùng, ai cũng biết là những chế độ độc tài toàn trị không bao giờ tự giải tán được.
Ngô Nhân Dụng viết:
Cho nên, các chế độ cộng sản ở Nga và các nước Ðông Âu đã tự giải thể.

Chẳng biết ông Ngô Nhân Dụng lý luận kiểu gì. Cùng ý tưởng này của ông, nhiều người đã lý luận trước ông rồi, hay hơn và chặt chẽ hơn nhiều.

Thực ra không có gì khó hiểu. Đám duy vật biện chứng như Marx, Lenin, Mao là đám quỷ biện liều lĩnh. Họ chỉ trích phe đối lập lươn lẹo như con rắn, nhưng họ còn lươn lẹo hơn. Khi bị bí, họ sẵn sàng "sáng tạo" ra những khái niệm phi lý đến điên rồ.

Marx thì loanh quanh một hồi rồi bảo ông ta không phải người Marxist, nhố nhăng không thể tả (tất nhiên với nhiều kẻ thì thật cao siêu!).

Lenin thì loanh quanh một hồi rồi bảo sẽ đến lúc Nhà nước tự tiêu vong (nếu tiêu vong do bị dân chúng lật đổ thì đó cũng là "tự tiêu vong", vì Dân và Đảng (và Nhà nước) đã hòa quyện làm một trong ngôi nhà vô sản. Đảng chỉ là lực lượng đại diện mà thôi!). Nó chẳng khác gì một tên lãnh tụ tâm thần: Các bạn ạ, tin tôi đi, sẽ đến lúc các bạn ủng hộ tôi bằng cách lật đổ tôi.

Chính vì thế mà ngay từ lúc thành hình các chế độ cộng sản đều chứa sẵn cái mầm tự hủy diệt; vì những mối mâu thuẫn càng ngày càng nặng hơn, không thể tự cởi bỏ được. Cho nên, các chế độ cộng sản ở Nga và các nước Ðông Âu đã tự giải thể.

-------------------

Phải chép dài hơn thì mới có thể hiểu ý tác giả. Có thể sửa lại cho rõ cái ý hơn của bác Ngô Nhân Dụng :

" Cho nên, các chế độ cộng sản ở Nga và các nước Ðông Âu đã bị giải thể bởi cái mầm tự hủy diệt này. "

Có nghĩa là tự các người Mac-Le không muốn giải thể nhưng cách tổ chức của họ mang mầm mống tự hủy diệt.

Đại khái bình dân dễ hiểu là sinh viên học sinh, tự mình không ai muốn thi cử có điểm thấp nhưng cách học, cách tổ chức thời gian học, giao du bạn bè, ... sẽ làm mình trượt vỏ chuối ở các kỳ thi

Có một điều tôi cho rằng vô lý là họ, CS Mac-Le đòi độc tài vô sản (chuyên chính). Đã gào lên, vỗ ngực độc tài thì làm sao tự do được. Lại là của "vô sản" thì không thể nào dân chủ, cho tất cả mọi người. Ai cũng muốn sở hữu chứ có đứa nào thích tất cả là của chung đâu

Cuc (khách viếng thăm) gửi lúc 21:45, 25/01/2013 - mã số 77576
Kép Tư Bền viết:
Chiến sĩ Ngô Nhân Dụng này nhất định là bà con với nghị Phước!

Không đọc trực tiếp tác phẩm, chỉ nghe hơi nồi chõ, nhớ lõm ba lõm bõm, thế mà đã tưởng phát hiện ra mẫu thuẫn của Marx:

Trích dẫn:
Bản Tuyên ngôn Cộng sản do ông Marx viết mở đầu bằng một định đề nói rằng “lịch sử là lịch sử đấu tranh giai cấp.” Dựa trên ý tưởng đó, ông đã lý luận một hồi để bảo rằng nếu cứ đi theo ông, sẽ đến lúc xã hội loài người không còn giai cấp nữa. Kết luận này hoàn toàn trái ngược với định đề đầu tiên của ông về bản chất của lịch sử. Nếu kết luận của ông đúng, thì cái định đề đầu tiên sai; còn nếu cái định đề đó đúng thì câu kết luận chỉ là một ảo tưởng.

Nguyên văn câu đó trong Tuyên ngôn CS dư lày:

Trích dẫn:
Lịch sử tất cả các xã hội tồn tại từ trước đến ngày nay[2] chỉ là lịch sử đấu tranh giai cấp.

Viết rõ rành rành như thế: "Đến ngày nay" - thế mà chiến sĩ Dụng này ăn bớt ngay đi được, rồi hí hửng la toáng lên!

Engels có chú thích rõ hơn nữa về hai chữ "lịch sử" này:

Trích dẫn:
[2] Tức là toàn bộ lịch sử thành văn cho tới nay. Năm 1847, người ta vẫn hầu như hoàn toàn không biết tổ chức xã hộ trước toàn bộ lịch sử thành văn, tức là tiền sử của xã hội.

Chúc mừng nghị Phước có thêm bà con!

Ông anh 'nhanh nhẩu' lắm đấy. Đã nói lịch sử là nói đến thời điểm hiện tại là nhiều nhất, chứ có ai ngây ngô đến mức hiểu lịch sử là bao gồm luôn 1 phút sau khi nói. Như thế thì bảo rằng ông Mác nói 'lịch sử là lịch sử đấu tranh giai cấp' thì có gì là 'nghe hơi nồi chõ', là 'ăn cắp chữ'.

Cái lối si lựng cóc nhảy này xem ra cứ như đào kép cải lương mà nhảy điệu hip hop vậy :)

Chính ông Mác dùng phép ngoai suy (interpolation) kết hợp với phép qui nạp ẩu, để rồi cho rằng đấu tranh giai cấp là động lực phát triển của xã hội loài người, và lằng nhằng một hồi, nhờ giai cấp công nhân lãnh đạo làm cách mạng xả hội, cuối cùng sẽ dẫn đến một xã hội cọng sản phi giai cấp. Có phải thế không ?

Ông bảo người khác 'hí hửng', ăn bớt chữ, nhưng ông không chịu lấy lại mà lại 'hớn hở' ấn thêm 'chữ nghĩa ảo' vào đầu người ta !

Thật là kỳ lạ đó ông kép hát ạ!

Kép Tư Bền gửi lúc 16:33, 25/01/2013 - mã số 77551

Chiến sĩ Ngô Nhân Dụng này nhất định là bà con với nghị Phước!

Không đọc trực tiếp tác phẩm, chỉ nghe hơi nồi chõ, nhớ lõm ba lõm bõm, thế mà đã tưởng phát hiện ra mẫu thuẫn của Marx:

Trích dẫn:
Bản Tuyên ngôn Cộng sản do ông Marx viết mở đầu bằng một định đề nói rằng “lịch sử là lịch sử đấu tranh giai cấp.” Dựa trên ý tưởng đó, ông đã lý luận một hồi để bảo rằng nếu cứ đi theo ông, sẽ đến lúc xã hội loài người không còn giai cấp nữa. Kết luận này hoàn toàn trái ngược với định đề đầu tiên của ông về bản chất của lịch sử. Nếu kết luận của ông đúng, thì cái định đề đầu tiên sai; còn nếu cái định đề đó đúng thì câu kết luận chỉ là một ảo tưởng.

Nguyên văn câu đó trong Tuyên ngôn CS dư lày:

Trích dẫn:
Lịch sử tất cả các xã hội tồn tại từ trước đến ngày nay[2] chỉ là lịch sử đấu tranh giai cấp.

Viết rõ rành rành như thế: "Đến ngày nay" - thế mà chiến sĩ Dụng này ăn bớt ngay đi được, rồi hí hửng la toáng lên!

Engels có chú thích rõ hơn nữa về hai chữ "lịch sử" này:

Trích dẫn:
[2] Tức là toàn bộ lịch sử thành văn cho tới nay. Năm 1847, người ta vẫn hầu như hoàn toàn không biết tổ chức xã hộ trước toàn bộ lịch sử thành văn, tức là tiền sử của xã hội.

Chúc mừng nghị Phước có thêm bà con!

Hoan (khách viếng thăm) gửi lúc 18:27, 24/01/2013 - mã số 77483

Cảm ơn bác Ngô Nhân Dụng. Những bài viết của ông được viết bằng văn phong giản dị, rõ ràng, dễ hiểu nhưng chỉ ra điều cốt lõi của vấn đề.

Tại sao tất cả các Đảng cộng sản sau rốt đều có những con người chung mẫu số: độc tài, tàn ác, duy ý chí, tham lam, tham nhũng, hoang tưởng?

Tại sao trình độ, suy nghĩ của dân chúng ở các nước có chế độ cộng sản nắm quyền đều kém cỏi, thiếu tự tin, sợ sệt?

Tại sao đời sống văn hóa, xã hội, đạo đức, kinh tế ở các nước theo chế độ cộng sản đều tha hóa?

Với riêng Việt Nam. Ai cũng tự hỏi tại sao đạo lý của người Việt bây giờ hư hỏng trầm trọng đặc biệt ở lớp trẻ - đối tượng chịu ảnh hưởng nhanh nhất của các chuyển biến xã hội.

Trên không ngay thì dưới tất loạn. Tuy nhiên lý do cho tham nhũng, tham lam vật chất hiện nay có nguyên nhân sâu xa từ tư tưởng mù quáng là chủ thuyết Marx-Lenine: vô sản, đấu tranh giai cấp, bạo lực cách mạng, công hữu ruộng đất. Lời hay ý đẹp trong chủ thuyết này dụ dỗ những người ngây thơ, khờ khạo và thực dụng để mau chóng đạt được mục đích san bằng khác biệt xã hội.

Người giàu lương thiện là do họ chăm chỉ làm việc, khôn ngoan trong cuộc sống. Kẻ giàu xảo trá thì sẽ bị luật pháp kiểm soát. Người nghèo thì ráng học hành và làm việc chăm chỉ để bớt nghèo. Cả người giàu và nghèo, viên chức nhà nước hay dân lao động tự do đều được tôn trọng như nhau, bình đẳng ngang nhau trước pháp luật, trước nhà nước.

Vì vậy ở xứ tự do có người như Bill Gate, Steve Job. Ngay ông tổng thống Mỹ hiện tại giàu lên là nhờ dạy, viết sách, chớ không nhờ làm tổng thống. Lối phát triển xã hội như vậy đáng suy nghĩ hay lên án.

Còn xã hội Việt Nam hay Tàu giàu lên nhờ tham nhũng, nhờ cậy quyền, nhờ lối kinh doanh bất chính. Cứ nhìn gia sản của các quan chức của Đảng vô sản ở Tàu và Việt Nam thì thấy. Thêm vào đó là hàng loạt biểu hiện trong phát ngôn, hành xử của những kẻ được xem là đại diện của đất nước hết sức hoặc ngây ngô, hoặc dối trá, hoặc bao biện, hoặc đê tiện. Đó là tấm gương xấu làm xã hội nhiễm độc.

chiên gia (khách viếng thăm) gửi lúc 14:01, 24/01/2013 - mã số 77468
Ngô Nhân Dụng viết:
Cuối cùng, ai cũng biết là những chế độ độc tài toàn trị không bao giờ tự giải tán được.
Ngô Nhân Dụng viết:
Cho nên, các chế độ cộng sản ở Nga và các nước Ðông Âu đã tự giải thể.

Chẳng biết ông Ngô Nhân Dụng lý luận kiểu gì. Cùng ý tưởng này của ông, nhiều người đã lý luận trước ông rồi, hay hơn và chặt chẽ hơn nhiều.

Thực ra không có gì khó hiểu. Đám duy vật biện chứng như Marx, Lenin, Mao là đám quỷ biện liều lĩnh. Họ chỉ trích phe đối lập lươn lẹo như con rắn, nhưng họ còn lươn lẹo hơn. Khi bị bí, họ sẵn sàng "sáng tạo" ra những khái niệm phi lý đến điên rồ.

Marx thì loanh quanh một hồi rồi bảo ông ta không phải người Marxist, nhố nhăng không thể tả (tất nhiên với nhiều kẻ thì thật cao siêu!).

Lenin thì loanh quanh một hồi rồi bảo sẽ đến lúc Nhà nước tự tiêu vong (nếu tiêu vong do bị dân chúng lật đổ thì đó cũng là "tự tiêu vong", vì Dân và Đảng (và Nhà nước) đã hòa quyện làm một trong ngôi nhà vô sản. Đảng chỉ là lực lượng đại diện mà thôi!). Nó chẳng khác gì một tên lãnh tụ tâm thần: Các bạn ạ, tin tôi đi, sẽ đến lúc các bạn ủng hộ tôi bằng cách lật đổ tôi.

Cuc (khách viếng thăm) gửi lúc 13:17, 24/01/2013 - mã số 77467

Lại thêm một bài hay của bác Ngô Nhân Dụng !

Bác phân tích sâu, lập luận chắc chắn, diễn giải rõ ràng.

Tuy nhiên, cái vấn đề gốc gác của mọi thứ liên quan đến con người là tâm lý, sâu ở dưới nữa là các hormone. Ông Marx không phải là nhà tâm lý học cỡ như Sigmund Freud, nên ông ta rất mơ màng khi nói về chuyện xóa bỏ tư hữu, xóa bỏ giai cấp.

Lenin và đồng bọn thì chẳng biết có chuyên nghiên cứu tâm lý con người hay không, nhưng xem ra rất sành sỏi trong việc kiểm soát, điều kiện hóa tâm lý của đám dân đen; kích động hận thù, bạo lực để giành chính quyền, và tuyên truyền lừa bịp, gieo rắc sợ hãi đề giữ chính quyền.

Như thế vừa học theo lời dạy của một ông thầy mơ mộng, vừa làm theo hành động của một kẻ lưu manh, thì kết quả gặt được có gì khác hơn là ngu và ác.

Rút cuc, Marx có thể được xem như kẻ gây hại không cố ý; thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng :)

Lenin thì thật đáng phỉ nhổ; cố ý làm trái gây hậu quả chết người (hàng trăm triệu) :)

Dân Nga mà còn để cái lăng âm u kia ở quảng trường Đỏ ngày nào thì còn nước Nga còn tiếp tục bị ám (haunted) ngày đó.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
1 + 1 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Đừng có ảo tưởng rằng những người quan liêu, bảo thủ sẽ tự giác trao cho nhân dân quyền dân chủ, tự giác cụ thể hóa để thực hiện sự nghiệp đổi mới. Vấn đề tùy thuộc rất nhiều vào sự đấu tranh [của nhân dân].

— Luật sư Nguyễn Hữu Thọ

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 2 thành viên476 khách truy cập.

Thành viên online

Mắt Bão, Sapphire

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png