Bùi Văn Bồng - Thế nào là "Ổn định chính trị"?

Bùi Văn Bồng
Chia sẻ bài viết này

Lúc này, trong dư luận xã hội, câu hỏi đó đang được đặt ra khá phổ biển coi đây là vẫn đề cấp bách. Ở tất cả các nước, các dân tộc trên thế giới, bất cứ một thể chế xã hội nào cũng mang màu sắc chính trị riêng, hoặc khu biệt. Điều hiển nhiên, không ổn định chính trị thì không một xã hội náo có thể tồn tại và phát triển.

Trong các kỳ Đại hội Đảng vẫn có những đánh giá như một thành tích, đầy tự hào, rất mỹ mãn về “giữ vững ổng định chính trị”. Nhưng, cần xem xét, phân tích rõ: “Thực chất của ổn định chính trị là gì?”.

Trong chế độ chính trị do Đảng cầm quyền, ổn định chính trị được đánh giá là khả năng lãnh đạo, uy tín của Đảng đối với quần chúng, khả năng tập hợp để phát huy sức mạnh nội lực từ trong quần chúng, sức mạnh của cả hệ thống chính trị gắn chặt với sức mạnh toàn dân, của cả dân tộc; thể hiện bằng hiệu quả, chất lượng kinh tế-xã hội phát triển mạnh, uy tín trên trường quốc tế ngày càng nâng cao. Đó chính là thực thi nền dân chủ xã hội, tôn trọng dân quyền, kết hợp chặt chẽ kỷ cương phép nước với phát triển lành mạnh xã hội dân sự. Dân chủ tư sản, dân chủ chuyên chế, hay dân chủ XHCN cũng đều đi đến kết cục là sự hài lòng, tin tưởng của người dân đối với chế độ chính trị, thể chế quản lý, điều hành xã hội.

Cần phải có quan điểm nhất quán là đứng ở góc độ nhìn thẳng vào sự thật, Đảng ta có thật sự là đảng vững mạnh hay không? Đảng có tập hợp, phát huy được sức mạnh toàn dân tộc hay không? Người dân có hài lòng với đảng lãnh đạo hay không? Đảng ta đã đúc kết: “Thực tiễn là sợi chỉ đỏ xuyên suốt trong toàn bộ chủ nghĩa Mác”. Nhưng miệng hô hào trung thành tuyệt đối với những nguyên lý cơ bản của chủ nghĩa Mác-Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, còn thực tế hành động thì xa rời thực tiễn, nặng về lý luận giáo điều, nhất là không học được ở Chủ tịch Hồ Chí Minh được gì, mặc du đã cả chục năm tốn kém tiền bạc, mất nhiều thời gian tổ chức đủ loại hình “học tập, làm theo”!.

Không thể né tránh một thực tế là Đảng ta ngày càng đánh mất vị thế, vai trò lãnh đạo, uy tín bị xói mòn, mất dần và đứng trước nguy cơ tồn vong của một chính đảng cầm quyền, kèm theo đó là nguy cơ tồn vong của chế độ. Đảng không còn được cái danh tiếng “đạo đức, văn minh”, tóm lại: Mất thiêng rồi!

Chỉ nhìn từ hơn 20 năm qua, 5 nhiệm kỳ Đại hội Đảng, vấn đề uy tín lãnh đạo của Đảng, vấn đề ổn định chính trị đã được nêu ra, thấy hết thực chất, thực trạng, nhìn rõ mạnh-yếu ở chỗ nào, nhưng dù hô hào mạnh mà khắc phục lại quá yếu kém, uy tín lãnh đạo mất dần. Nhiều mặt cho thấy ngày càng bị xuống cấp. Vai trò lãnh đạo của Đảng mờ nhạt dần, sức chiến đấu kém, đội ngũ đảng viên đông đảo, nhưng không mạnh. Gọi là “phai nhạt lý tưởng”, nhưng thực chất là không có lý tưởng. Sự hào nhoáng, tô vẽ vẫn gia tăng, nhưng thực chất bên trong ngày càng biểu hiện sự mục ruỗng, kém, nát, chỉ còn cái vỏ bề ngoài, nước sơn tự phết! Thực tế đó không nên có ai đó cố tình ngụy lý, phủ nhận, tiếp tục “tự hào cái không có”.

Hãy bình tĩnh đọc lại những câu chữ được dùng trong Văn kiện Đại hội VII của Đảng, tháng 6-1991: “Nhiều đảng viên giảm sút ý chí phấn đấu, một bộ phận đã tha hoá, tham nhũng, xa dân, làm giảm sút nghiêm trọng uy tín của Đảng. Nội dung và phương thức lãnh đạo của Đảng đổi mới còn chậm, cơ cấu tổ chức còn nhiều bất hợp lý, bộ máy vẫn cồng kềnh, kém hiệu quả.

Phương hướng tới cần chú trọng thực hiện dân chủ trong Đảng và lãnh đạo thực hiện dân chủ trong xã hội một cách đúng hướng, vừa phát huy trí tuệ tập thể, thực hiện quyền công dân, vừa bảo đảm sự ổn định về chính trị”. Tuy nhiên, trong Nghị quyết Đại hội VII của Đảng vẫn không quên đánh giá: “Mặc dù những khó khăn trở ngại còn nhiều, nhưng những thành tựu đổi mới đã xác nhận khả năng tự đổi mới của Đảng Cộng sản và nhân dân Việt Nam”. Phải chăng đó cũng là thói quen tự khen, chủ quan, vỗ ngực, tự huyễn hoặc, từ PR cho chính mình?

Từ tháng 6 -1991 đến nay, cái cụm từ “ổn định chính trị” liên tục được nhắc tới, nhấn mạnh, và có vẻ rất tự hào, coi là thành tích: “Giữ vững ổn định chính trị”. Nhưng, cần phân định rõ, đánh giá một cách nghiêm túc: “Thực chất ổn định chính trị” là gì? Chỉ cần gõ vào mục tìm kiếm trên trang Google, trong 0,20 giây đã hiện lên trên 11.600.000 kết quả của 4 từ: “Ổn định chính trị”.

Thực tế cần khẳng định rằng ít nhất đã hơn 20 năm qua, thực chất xã hội ta chưa có ổn định chính trị, nền chính trị-xã hội đặt trong những hoàn cảnh bấp bênh.

Sự trì trệ, yếu kém kéo dài, rõ nhất là nhiệm kỳ lãnh đạo IX và X đã buông lỏng vai trò lãnh đạo của Đảng. Báo cáo Chính trị tại Đại hội XI nêu rõ: "Tình trạng suy thoái về chính trị, tư tưởng, đạo đức, lối sống trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên và tình trạng tham nhũng, lãng phí, quan liêu, những tiêu cực và tệ nạn xã hội chưa được ngăn chặn, đẩy lùi mà còn tiếp tục diễn biến phức tạp, cùng với sự phân hoá giàu nghèo và sự yếu kém trong quản lý, điều hành của nhiều cấp, nhiều ngành làm giảm lòng tin của nhân dân đối với Đảng và Nhà nước, đe dọa sự ổn định, phát triển của đất nước. Cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” chưa thực sự đi vào chiều sâu, ở một số nơi còn mang tính hình thức, hiệu quả chưa cao, làm theo chưa đạt yêu cầu. Tệ quan liêu, tham nhũng, lãng phí, tội phạm, tệ nạn xã hội, suy thoái đạo đức, lối sống... chưa được ngăn chặn, đẩy lùi. Nền dân chủ xã hội chủ nghĩa và sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc chưa được phát huy đầy đủ. Còn tiềm ẩn những yếu tố gây mất ổn định chính trị - xã hội". Vậy là do chất lượng, vai trò lãnh đạo của Đảng mà nền chính trị đất nước vào đầu năm 2011 đã mất ổn định hơn so với 20 năm trước (Đại hội VII - 1991). Qua 4 nhiệm kỳ, nghị quyết vẫn chỉ là nghị quyết mà thôi.

Nguy cơ báo động mất ổn định chính trị phát sinh ngay trong nội bộ Đảng chính là sự tiềm ẩn nguy cơ tồn vong của Đảng và chế độ. Có 7 biểu hiện cơ bản như sau:

- Lãnh đạo mà gian dối, trước tổ chức, trước nhân dân thì nhũn nhặn, xin lỗi, hứa hẹn cho xong, nhưng "qua cầu rút ván", thoát nạn rồi thì vẫn chứng nào tật ấy, thủ đoạn càng sâu hiểm thêm, vỏ bọc dày thêm.

- Nội bộ Đảng không thống nhất cao, bằng mặt không bằng lòng; có những biểu hiện tranh quyền, đoạt lợi; dùng nhiều thủ đoạn kéo bè kết cánh, xâu xé chia rẽ, bài trung dùng gian, xưng hùng xưng bá, mất đoàn kết; từ đó xuất hiện các nhóm đối trọng, thậm chí đối địch nhau về quyền lợi, quyền hành.

- Mất dân chủ ngày càng nghiêm trọng.

- Vi phạm pháp luật ngày càng phổ biến và trắng trợn, kỷ cương phép nước không nghiêm. Không dám kỷ luật, truy tố ai, giữ một đội ngũ xấu-tốt lẫn lộn, cào bằng, đánh đồng hổ lốn trung kiên lẫn với gian hùng, kẻ suy thoái, biến chất lẫn với người giữ vững phẩm chất - như thể không thể gọi là "giữ vững ổn định chính trị" mà là duy trì mầm mống sinh loạn, đảng càng mất uy tín.

- Khoảng cách giữa lãnh đạo với người dân ngày càng bị roãng xa, thiếu hẳn sự gắn kết cần thiết, phát sinh mâu thuẫn.

- Phân hóa giàu-nghèo theo kiểu chia ra tầng lớp, giai cấp ngày càng rõ nét, mất dần đoàn kết cộng đồng, bất công phát sinh ngày càng nguy hại.

- Pháp luật Nhà nước, nguyên tắc điều lệ Đảng bị xem nhẹ. Khiếu nại, tố cáo, mít tinh, biểu tình gia tăng.

Bên ngoài giặc ngoại xâm lăm le, bên trong như ngọn lửa ngún cháy chỉ chờ bùng phát đấu tranh nội bộ với nhau, đấu tranh vì quyền vì dân chủ, dân sinh, vì công bằng xã hội, làm sao mà gọi là "ổn định chính trị"?

Những việc cần làm:

- Năng cao sức mạnh đoàn kết trong Đảng, đề phòng trong cuộc chống suy thoái, chống tham nhũng lại nảy sinh ra đấu trận giữa Đảng, Nhà nước, Chính phủ, tự phân rã nội bộ. Tăng cường và phát huy khối đại đoàn kết toàn dân tộc.

- Đảng phải mạnh dạn nhìn thẳng vào sự thật, đánh giá đúng thực chất mạnh-yếu, nhất là trong đội ngũ lãnh đạo có chức có quyền.

- Cần xác định chính xác “thế lực thù địch” của cách mạng, của nhân dân là kẻ nào?

- Coi trọng dân chủ và nhân quyền.

- Nhìn rõ nguy cơ “tự diễn biến” do suy thoái, biến chất, tham nhũng ngay trong nội bộ đảng cầm quyền.

- Kiên quyết đấu tranh không khoan nhượng, dứt khoát đưa pháp luật, nguyên tắc điều lệ vào việc xử lý kỷ luật nội bộ đảng, kiên quyết đưa ra khỏi đảng những cán bộ lãnh đạo, đảng viên không còn đủ tư cách đảng viên cộng sản. thoái hóa, biến chất.

- Không nên dùng quyền đảng, quyền của chính quyền (vì bảo thủ, cố hữu, độc đoán chuyên quyền) huy động công an, quân đội thay hai chữ "dân chủ" thành “chuyên chính với nhân dân”, mất cảnh giác với thù trong-giặc ngoài; không được làm mất quyền dân chủ, hoặc mù quáng đi ngăn chặn những hoạt động dân chủ của xã hội.

- Lãnh đạo không nhu nhược, không luồn cúi trước thế lực thù địch lớn nhất là Trung Quốc đe dọa chủ quyền dân tộc, biển đảo của VN, không ngăn chặn những bày tỏ thái độ lòng yêu nước, kể cả mít tinh, biểu tình chống quân xâm lược Trung Quốc, bảo vệ chủ quyền, độc lập dân tộc. Cần có thái độ dứt khoát, kiên quyết, làm yên lòng dân thì mới "ổn định chính trị"...

Cũng về nội dung này, trong bài “Đất nước Miến Điện và dân chủ”, nhà bình luận Trần Bình Nam đã nói: “Cái luận thuyết: 'Ổn định chính trị là môi trường cần thiết cho sự phát triển kinh tế' cũng có cái giá trị thực tế của nó, nhưng vấn đề là môi trường nào và có thực chất hay không. Thông thường các chế độ độc tài hay dùng luận thuyết đó như một chiêu bài. Không ai đặt câu hỏi, thế nào là ổn định chính trị và muốn ổn định chính trị có nhất thiết phải duy trì một chính sách độc tài không. Một chế độ dân chủ với khối quần chúng có trình độ và với những người lãnh đạo có trách nhiệm là môi trường tốt nhất cho ổn định chính trị và phát triển kinh tế. Trên căn bản đó tôi cho lập luận 'ổn định chính trị để phát triển kinh tế' cũng là ngụy biện cho sự bảo thủ".

Nhìn rõ thực trạng đánh giá đúng tình hình, có giải pháp thích hợp và kiên quyết, thì mới giữ vững được ổn định chính trị trong tình hình hiện nay, thoát khỏi được những nguy cơ mất nước, mất dân.

BVB

Admin gửi hôm Thứ Hai, 21/01/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Đỗ Thúy Hường - Mệnh đề bịp: "Đất đai là sở hữu toàn dân"

Iris Vinh Hayes - Xin hãy đứng cùng tôi!

Đoan Trang - "Nói với mình và các bạn": "Tham gia chính trị" là làm gì?

Nguyễn Đắc Kiên - Vài lời với TBT ĐCS VN Nguyễn Phú Trọng

Hà Sĩ Phu - Góp phần “giải mã” một thế hệ dấn thân


Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 20:39, 21/01/2013 - mã số 77259

Rồi lại gặp ông Bồng nữa! Nhai đi nhai lại ba cái điều cũ ra cũ rích thế này để cố níu cái đảng của các ông nữa!

Những việc cần làm: (thiếu chữ 'NGAY" cho giống ông nờ vờ lờ)

- Năng cao sức mạnh đoàn kết trong Đảng, đề phòng trong cuộc chống suy thoái, chống tham nhũng lại nảy sinh ra đấu trận giữa Đảng, Nhà nước, Chính phủ, tự phân rã nội bộ. Tăng cường và phát huy khối đại đoàn kết toàn dân tộc.

1/ làm gì còn đoàn kết mà nâng cao với chả hạ thấp. tham nhũng đầy vỉa hè mà còn đề phòng cái nỗi chi?! cả cái đảng các ông đang đánh nhau chết cha chết mẹ mà còn chưa đâu vô đâu lại đi biểu "tăng cường và phát huy", còn mẹ gì nữa đâu mà tăng với cường, phát với huy?!

- Đảng phải mạnh dạn nhìn thẳng vào sự thật, đánh giá đúng thực chất mạnh-yếu, nhất là trong đội ngũ lãnh đạo có chức có quyền.

2/ đảng các ông có bao giờ chịu "nhìn" vào sự thật đâu mà mạnh với chả dạn? đảng của các ông toàn là gian hùng, lếu láo, đầu óc bã đậu (chính ông cũng công nhận) kiểu như Trần Đăng Thanh, Nguyễn Chí Vịnh, Trọng (lú) v.v...mà ông còn "tự hào" biểu là "đánh giá đúng". Ông tưởng trình độ các đồng chí của ông còn cao lắm chăng?! Ông ngủ mơ rồi đó!

- Cần xác định chính xác “thế lực thù địch” của cách mạng, của nhân dân là kẻ nào?

3/ Trình độ toàn là lẹt đẹt, cãi bướng, chụp mũ người khác thì còn khả năng nào mà xác định "thế lực thù địch"? Thế lực thù địch là chính mấy ông CS nhà ông với nhau chứ dân nào có đủ "cơ" làm thế lực thù địch của các ông? Chỉ mới nói ra, bất đồng chính kiến, thậm chí góp ý đàng hoàng như THDT, LCĐ, CHHV hay mới đây là chỉ ra một phần sự thật như Huy Đức, các ông CS nhà ông nhào vô đánh hội đồng thấy mẹ người ta rồi! Còn gì mà ngồi xác định?

- Coi trọng dân chủ và nhân quyền.

4/ Ông có ngủ mơ không vậy? ông Hồ còn sống mà đòi dân chủ nhân quyền, bọn hậu sinh khả ố nó cũng tống vào nhà đá, chứ giỡn được à? Tào lao!

- Nhìn rõ nguy cơ “tự diễn biến” do suy thoái, biến chất, tham nhũng ngay trong nội bộ đảng cầm quyền.

5/ Không việc gì phải nhìn rõ, nhìn mờ gì nữa! cả đám chóp bu trung, cao cấp toàn thoái hóa, suy đồi, vô học, côn đồ, tham nhũng, mafia, thì còn nhìn cái gì nữa mà nhìn!

- Kiên quyết đấu tranh không khoan nhượng, dứt khoát đưa pháp luật, nguyên tắc điều lệ vào việc xử lý kỷ luật nội bộ đảng, kiên quyết đưa ra khỏi đảng những cán bộ lãnh đạo, đảng viên không còn đủ tư cách đảng viên cộng sản. thoái hóa, biến chất.

6/ ai đấu tranh không khoan nhượng? ông giỏi ngon thò đầu ông ra như tư mụn kêu đó! Đã dứt khoát đưa pháp luật vào thì dẹp giùm ngay cái nguyên tắc điều lệ của mấy ông đi! xã hội chỉ điều khiển bằng pháp luật mới văn minh, không hỗn loạn! Ông Bồng có ngon lên ngay bàn 3 Dũng đập bàn kêu hắn xài luật giùm cho dân đen cái coi!

- Không nên dùng quyền đảng, quyền của chính quyền (vì bảo thủ, cố hữu, độc đoán chuyên quyền) huy động công an, quân đội thay hai chữ "dân chủ" thành “chuyên chính với nhân dân”, mất cảnh giác với thù trong-giặc ngoài; không được làm mất quyền dân chủ, hoặc mù quáng đi ngăn chặn những hoạt động dân chủ của xã hội.

7/ Cái này ngon ha! dân đi biểu tình, nó hốt vô khám, khủng bố cả gia đình người ta vì cái tội đi biểu tình như đạo diễn Song Chi, ông Bồng sao mau quên ông còn lớn tiếng phê phán, phỉ báng Song Chi dạo nào?!

- Lãnh đạo không nhu nhược, không luồn cúi trước thế lực thù địch lớn nhất là Trung Quốc đe dọa chủ quyền dân tộc, biển đảo của VN, không ngăn chặn những bày tỏ thái độ lòng yêu nước, kể cả mít tinh, biểu tình chống quân xâm lược Trung Quốc, bảo vệ chủ quyền, độc lập dân tộc. Cần có thái độ dứt khoát, kiên quyết, làm yên lòng dân thì mới "ổn định chính trị"...

8/ lãnh đạo của các ông cướp quyền dân, ngồi lên đầu dân rồi luồn cúi dưới háng Tập cận Bình thì ông giỏi lên đập bàn Trọng lú biểu hắn không được luồn cúi giùm coi!

Bùi Văn Bồng tới giờ vẫn chưa tỉnh ngủ! tào lao!

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
6 + 1 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Bất kỳ nhà nước độc tài nào cũng đều nhắn nhủ đến giới trí thức một thông điệp như thế này: “Các anh hãy im lặng mà đóng góp cho nhiều, chứ đừng phê phán chúng tôi. Ai ngoan ngoãn thì sẽ được thưởng. Ai làm phiền thì sẽ đón nhận hậu quả…”

Người dân thì lại muốn nhắn nhủ đến giới trí thức một thông điệp như thế này: “Các anh có nhiều điều kiện thuận lợi hơn chúng tôi. Các anh hãy giúp chúng tôi lên tiếng.

— Blogger Gió Wind

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 0 thành viên330 khách truy cập.


Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png