Phạm Thị Hoài - Những người vừa phải

Phạm Thị Hoài
Chia sẻ bài viết này

Phát biểu mới đây của bà Nguyễn Thị Hồng Ngát trên BBC về vụ nghệ sĩ Kim Chi khước từ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cống hiến cho chúng ta 3 điều.

Thứ nhất, nó có tính giải trí cao. Đến đoạn “Những cái việc của ai làm như thế nào, đấy là việc đã có xã hội, đã có mọi người các thứ nọ kia, chứ chỉ vì một việc rất nhỏ thế này mà nói một vấn đề rất là lớn“, hay chậm nhất đến đoạn “Bởi vì cái đơn đó là gửi cho Hội Điện ảnh Việt Nam cơ mà, chứ có phải gửi cho BBC hay cho tất cả các blog khác đâu. Thế thì cái đơn đúng là kính gửi Hội Điện ảnh Việt Nam mà. Thế thì Hội Điện ảnh Việt Nam chưa xem xét, chưa ấy gì cả, thì tự nhiên đã công bố hết cả lên trên kia“, ai không bật cười thì rất nên dẫn óc hài hước của mình đi khám bệnh.

Thứ hai, nó giúp ta một lần nữa xác nhận quy luật: Người chọn chức còn có thể sai, chức chọn người thì bao giờ cũng đúng. Nhìn chức là ra người. Cả nội dung lẫn cách nói của bà đều đúng như những gì ta có thể chờ đợi ở một Phó Chủ tịch thường trực Hội Điện ảnh Việt Nam, một quan chức ngành điện ảnh, cũng như trước đó bà từng là Giám đốc Hãng Phim truyện và Cục phó Cục Điện ảnh. Ở đây một chị Ngát riêng tư nhiệt tình với bạn hữu mà tôi có chút sơ giao, một giọng thơ Hồng Ngát được một số đồng nghiệp trân trọng, hay một tác giả Nguyễn Thị Hồng Ngát được coi là cấp tiến trong thế sự, chỉ là một cước chú [i].

Thứ ba, đáng ghi nhận hơn cả, bà đã đặt được một tên gọi có hiệu lực lâu dài cho cả một phạm trù gồm những nghệ sĩ “tồn đọng” từ nhiều năm nay, trong đó nhiều người đã về hưu mà chưa được nhà nước khen thưởng. Họ không phải là những nghệ sĩ giỏi. Giỏi thì đã không tồn đọng, mà đã “được những cái Huân chương Độc lập hay là Huân chương Lao động hạng nhất từ lâu rồi“. Nhưng cũng không thuộc diện kém. Kém thì thậm chí không lọt vào danh sách tồn đọng. Họ là “những người cũng vừa phải thôi“. Phần thưởng thích đáng cho sự vừa phải của họ là “bằng khen hay là Huân chương Lao động hạng ba gì đấy“.

Nghệ thuật cần rất nhiều sự chia sẻ. Nghệ sĩ cần rất nhiều khích lệ. Cái Tôi của nghệ sĩ cần rất nhiều vuốt ve. Chính vì thế mà một nghệ sĩ thà là hạng bét chứ không là hạng vừa phải, thà không được công nhận hơn là xếp hàng chờ mấy mẩu vụn còn lại khi chiếc bánh đã chia xong [ii]. Hãy hình dung, Ủy ban Nobel bỗng phát bằng khen hay trao Huy chương Nobel hạng ba cho những ứng cử viên “tồn đọng” từ cả chục năm nay, nhiều người đã gần đất xa trời. Hai trong số đó là Thomas Pynchon và Philip Roth. Họ không có gì chung với “những người vừa phải”.

© 2013 pro&contra

________________

Phụ lục: Nguyên văn phát biểu của bà Nguyễn Thị Hồng Ngát trên BBC ngày 11-1-2013

Chúng tôi đang tập hợp tất cả các hội viên, đã đưa lên Thủ tướng đâu mà nói như thế. Đây mới là công việc của Hội Điện ảnh Việt Nam chị ạ. Tức là nó tồn đọng từ những khóa trước, rất là nhiều các nghệ sĩ mà chưa được… Thường là người ta cứ nghỉ hưu. Ở Việt Nam ấy chị, thì thường là các cơ quan chủ quản hoặc là Hội Điện ảnh Việt Nam thì cũng sẽ xin những cái huân huy chương để coi như là… để ghi nhận những cái cống hiến của các nghệ sĩ trong suốt cả cuộc đời nghệ thuật của mình. Đấy, cái ý nghĩa chung nó là thế chị ạ. Thế thì trong các cái hồ sơ lưu tại Hội Điện ảnh Việt Nam thì có đến năm chục hồ sơ cơ, chứ không phải mình bà Kim Chi. Thế thì Hội thấy có nhiều quá, mà từ những cái khóa trước chứ không phải khóa này do đó tồn lại. Thế thì Hội đang định xem xét để có thể trình lên trên. Những người giỏi thì người ta được những cái Huân chương Độc lập hay là Huân chương Lao động hạng nhất từ lâu rồi. Đây là những người cũng vừa phải thôi thì Ban Chấp hành nghĩ là xin bằng khen hay là Huân chương Lao động hạng ba gì đấy. Nhưng mà bây giờ cái điều ấy chưa thành hiện thực chị ạ. Mới là đang thu thập hồ sơ để mà ai thiếu cái gì thì mời lên để bổ sung, chứ đã có cái gì đâu mà từ chối. Mà tôi cũng không hài lòng lắm khi mà công việc thì chưa đâu vào đâu, hai nữa là cái đơn thư như thế gửi cho Hội thì Hội phải biết những cái điều đấy, chứ chưa chi đã công bố hết cả lên mạng với các thứ. Tôi thấy như thế là không ổn. Việc nội bộ mà chưa đâu vào đâu cả, mà đã có trình chiếc gì đâu mà bảo là không thích của Thủ tướng. Bao giờ chúng tôi trình lên Ban Thi đua Chính phủ hoặc hồ sơ đã nằm ở trên ấy rồi thì lúc ấy hẵng viết cái này lên. Tôi đọc đơn của chị ấy rồi. Thì nói chung là, đấy là ý kiến riêng của chị ấy thôi, tôi cũng không dám có ý kiến gì. Nhưng mà về nguyên tắc thì cái đơn gửi cho Hội thì để Hội xem xét giải quyết như thế nào. Chứ chưa gửi cho Hội, Hội chưa có ý kiến gì đã tung hết cả lên mạng, trả lời cả BBC, thế là không đúng nguyên tắc lắm. Tôi chả hiểu được là nhân cái đơn này thì để làm cái gì. Những cái việc của ai làm như thế nào, đấy là việc đã có xã hội, đã có mọi người các thứ nọ kia, chứ chỉ vì một việc rất nhỏ thế này mà nói một vấn đề rất là lớn. Không thế nọ thế kia, đó là việc quyền của chị ấy, tôi không có ý kiến. Tôi chỉ có ý kiến ở riêng cái trường hợp của Hội Điện ảnh Việt Nam thôi chị ạ.

Sự kiện này thì có ảnh hưởng gì đến chị và Hội không?

Không! Ảnh hưởng gì! Chả ảnh hưởng gì! Tôi thì tôi chỉ thấy là không được nghiêm túc lắm. Bởi vì cái đơn đó là gửi cho Hội Điện ảnh Việt Nam cơ mà, chứ có phải gửi cho BBC hay cho tất cả các blog khác đâu. Thế thì cái đơn đúng là kính gửi Hội Điện ảnh Việt Nam mà. Thế thì Hội Điện ảnh Việt Nam chưa xem xét, chưa ấy gì cả, thì tự nhiên đã công bố hết cả lên trên kia. Thế thì còn coi Hội… Chị ấy nói là chị rất là quý Hội, cảm ơn Hội, nhưng mà như thế thì tôi… nhìn chung là chưa tôn trọng Hội lắm. Chứ còn chị ấy phát biểu như thế nào thì… Nghệ sĩ thì chị biết rồi, muốn ai nói thế nào thì nói có sao đâu, ai đánh thuế đâu.

Hội sẽ có ý kiến trả lời bà Kim Chi sắp tới không ạ?

Tôi đang đi công tác ở Sài Gòn. Tôi chưa ở nhà, thành thử ra tuần tới tôi mới về, mời chị ấy lên. Chắc là sẽ phải mời lên để hỏi xem như thế nào, tình hình ra làm sao. Muốn mới khó chứ không muốn thì dễ không, có gì đâu chị. Từ chối thì thoải mái, có sao đâu. Giời ôi, chúng tôi cũng thấy vất vả lắm chị. Nếu không xét thì hội viên người này thắc mắc người kia thắc mắc. Xét thì cũng có người muốn, người không muốn như chị Kim Chi. Chị ấy không muốn thì hoan nghênh, có sao đâu chị.

___________________________

[i] Và cái cước chú này lại cần cho chính nó một cước chú nữa. Tác giả Nguyễn Thị Hồng Ngát đã đề nghị blogger Nguyễn Xuân Diện hạ bàiVề lại Văn Giang” được dư luận chú ý của mình, vì “chút tế nhị”.

[ii] Ý này rút từ tuyên bố của nhà văn Y Ban từ chối “Giải bằng khen” của Hội Nhà văn Việt Nam hôm nay, 18-1-2013.

Admin gửi hôm Thứ Bảy, 19/01/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Giáp Văn Dương - Chuyện láng giềng: “Dạy ít – Học nhiều” và “Thực học – Thực nghiệp”

Luật sư Ngô Ngọc Trai bàn về sửa hiến pháp

Lê Minh Tiến - Xã hội đang rối ren về chuẩn mực

Cavenui - Bóng đá đi trước xã hội nửa bước

Phiên tòa xét xử nhóm Nhân Văn Giai Phẩm tại Hà Nội (1960)

Trương Quang Đệ - Bối cảnh lịch sử của phong trào Nhân Văn - Giai Phẩm


bằng khen (khách viếng thăm) gửi lúc 16:54, 19/01/2013 - mã số 77041
Hồng Ngát viết:
Giời ôi, chúng tôi cũng thấy vất vả lắm chị. Nếu không xét thì hội viên người này thắc mắc người kia thắc mắc. Xét thì cũng có người muốn, người không muốn như chị Kim Chi. Chị ấy không muốn thì hoan nghênh, có sao đâu chị.

Em muốn, em muốn. Cho em xin chút bã mía đợt tới nghe chị.

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
7 + 0 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

1) Ân xá toàn diện cho những dân bản xứ vốn bị lên án vì những hoạt động chính trị

2) Cải tổ nền công lý Ðông Dương bằng cách ban cho nhân dân bản xứ những bảo đảm về công lý như những người Âu Châu được hưởng, và xóa bỏ toàn bộ guồng máy tòa án đặc biệt vốn là những phương tiện để khủng bố và đàn áp những thành phần có trách nhiệm của nhân dân An Nam.

3) Tự do báo chí và ngôn luận

4) Tự do lập hội và hội họp

5) Tự do di chuyển và xu

— Tám yêu cầu của Nguyễn Ái Quốc cho nhân dân An Nam

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 3 thành viên447 khách truy cập.

Thành viên online

Thuốc Lá, Dương Danh Huy, Admin

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

Hãy bấm để ủng hộ tài chính cho Dân Luận. Thu chi quỹ Dân Luận được công bố công khai tại đây!