Lê Văn Thự - Sự Thật Về Trận Hải Chiến Hoàng Sa

Lê Văn Thự
Chia sẻ bài viết này

Từ ngày trận hải chiến Hoàng Sa xẩy ra đến nay, tôi vẫn giữ im lặng, không viết ra những điều mắt thấy tai nghe những gì xẩy ra trong trận chiến, vì nghĩ rằng trận chiến Hoàng Sa là một thất bại vì đã không giữ được đảo Hoàng Sa. So với những chiến tích lẫy lừng của tiền nhân trong lịch sử thì chúng tôi đã không làm nên được tích sự gì, vì vậy tôi cảm thấy hổ thẹn khi phải viết ra.

Nhưng nay đã có nhiều người viết về trận Hoàng Sa, trong đó có Hải quân Đại tá Hà Văn Ngạc là người chỉ huy trận chiến, và Trung úy Hải quân Đào Dân thuộc HQ-16. Nay lại có thêm Hải quân Trung tá Vũ Hữu San, hạm trưởng HQ-4 viết một cuốn sách nói về trận chiến Hoàng Sa. Trong các bài viết cũng như cuốn sách đó, mỗi người nói một cách, không ai giống ai. Nếu ai chỉ đọc một bài thôi thì có thể tin đó là thật, nhưng nếu người đọc tinh ý thì vẫn có thể tìm thấy một vài chi tiết chứng tỏ người viết thiếu thành thật hay nói vu vơ phô trương nhiều hơn những gì cần nói. Còn nếu đọc hết tất cả các bài viết thì sẽ thấy người nói hươu kẻ nói vượn, chẳng biết tin ai. Người đọc sẽ đánh giá thấp Hải quân Việt Nam cộng hòa và sẽ thắc mắc không biết trận chiến Hoàng Sa thật sự như thế nào.

Chính vì lý do này mà tôi phải lên tiếng. Tôi biết trong Hải Quân có một số người biết sự thật, nhưng ai nói sai họ vẫn mặc kệ, miễn người viết đề cao Hải Quân, còn nói thật thì họ cho là làm mất mặt Hải Quân. Vì vậy khi viết bài này, tôi biết trước là sẽ có nhiều người bất mãn vì bài viết của tôi, không những bất mãn mà tệ hơn, còn lên án tôi là kẻ bêu xấu Hải Quân, nhưng tôi vẫn phải viết để nói lên sự thật và nói thay cho những người đã chết trong trận Hoàng Sa.

Tôi cũng xin độc giả hiểu cho rằng trong các quân binh chủng, hàng tướng tá, úy, hạ sĩ quan hay trong bất cứ tập thể nào cũng có người tốt kẻ xấu, người có trình độ cao kẻ trình độ thấp, do đó xin qúi vị không nên vơ đũa cả nắm. Hơn nữa bây giờ ra hải ngoại rồi, chúng ta phải nhìn nhận sự thật Việt Nam cộng hòa sụp đổ chính vì cấp lãnh đạo và những người có trách nhiệm chứ đừng đổ lỗi cho đồng minh phản bội để chối tội.

Trước khi vào bài, tôi xin nêu lên vài ý kiến về bài viết của Trung Úy Đào Dân vì ông ta cùng ở trên HQ-16 với tôi. Những gì xẩy ra trên HQ-16, Trung úy Dân viết có thể đúng nhưng chưa chắc đã thấy hết mọi chuyện xẩy ra trên HQ-16 vì ông chỉ ở một vị trí nào đó trên chiến hạm chứ không thể có mặt ở trên khắp mọi nơi, ngoài ra ông còn phải lo làm phận sự của ông chứ không thể ngồi không mà quan sát trận chiến.

Những gì ông viết về HQ-4, HQ-5 và HQ-10 là hoàn toàn không đúng sự thật. Chính tôi là người chỉ huy HQ-16 mà cũng không biết những hoạt động của HQ 4, HQ-5 làm sao ông Dân biết được ?

Tôi nghĩ là ông Dân muốn viết về trận chiến Hoàng Sa mà ông có tham dự, nhưng khi muốn viết cho đầy đủ, ông phải nói đến các chiến hạm khác mà ông không biết hoạt động của các chiến hạm này nên phải tưởng tượng ra hoặc dựa vào phần nào bài viết của Đại tá Hà Văn Ngạc mà bài viết của Đại tá Ngạc thì hoàn toàn sai sự thật (tôi sẽ đề cập sau), điều này chắc chắn ông Dân cũng biết nên ông dễ dàng phóng bút theo mà không dám nói sự thật.

Ông Dân nói Trung cộng đặt đài quan sát trên đảo, xây dựng doanh trại, và toán người nhái đổ bộ trong ngày cuộc chiến xẩy ra báo cáo là có cả một tiểu đoàn quân Trung cộng trú đóng, là không đúng sự thật. Chỉ có một dẫy nhà gỗ đang xây cất dở dang. Còn người nhái không đổ bộ trong ngày cuộc chiến xẩy ra và cũng chưa bao giờ lên được đảo.

Ông Dân viết :Ạ “Khi chúng tôi được lệnh tiến về phía đảo, HQ-10 hình như có vẻ chần chừ vì khoảng cách giữa chúng tôi ngày càng xa và Hạm trưởng HQ 16 đã nhiều lần thúc dục HQ-10 phải chạy sát nhau hơn”. Đây là chuyện không có. Sự thực, trong trận chiến HQ-16 tiến một hướng, HQ-10 tiến hướng khác để vào lòng chảo quần đảo Hoàng Sa chứ không tiến cùng một hướng. Từ đầu đến cuối trận chiến, HQ-10 đã làm đúng những gì tôi nói với Hạm trưởng HQ-10 tối hôm 18 tháng 1, 1974 trước ngày khai chiến 119 tháng 1, 1974.

Ông Dân nói việc các chiến hạm hải hành tập đội để phô trương lực lượng là hoàn toàn không có. Đã đi đánh trận mà còn phô trương lực lượng thì không còn gì ngớ ngẩn bằng.

Ông Dân nói HQ-4 dùng mũi tàu để ủi tàu Trung cộng ra xa đảo Hoàng Sa là chuyện không đúng sự thật và cũng không thể nào làm như vậy được. Cũng như phóng đồ kế hoạch điều quân của ông Dân cho thấy HQ-4 và HQ-5 tiến vào lòng chảo để tác chiến cũng là không thật nữa. Hướng tiến quân của HQ-4, HQ-5 vào lòng chảo chính là hướng tiến quân của HQ-10. Ông Dân đưa thêm HQ-4, HQ 5 vào cho đủ bộ thành trật lất. Sự thật HQ-4 và HQ-5 chỉ ở vòng ngoài chứ không tham dự trận chiến trong lòng chảo.

Nếu HQ-4, HQ-5 có mặt trong lòng chảo thì khi HQ-16 và HQ-10 bị trúng đạn thì HQ-4 và HQ-5 làm gì thì không thấy ông Dân nói đến !

Trên đây là các điểm tôi muốn đính chính về bài viết của Trung úy Đào Dân.
Và sau đây là những gì xẩy ra trong trận chiến mà tôi đã chứng kiến.
Trước khi nói đến trận đánh, tôi xin sơ lược về quần đảo Hoàng Sa.

Quần đảo Hoàng Sa (gọi chung là Paracels) cách bờ biển Đà Nẵng 180 hải lý về phía đông. Như qúi vị thấy trong bản đồ, quần đảo Hoàng Sa gồm một số đảo ghi trong bản đồ quây quần nhau làm thành một lòng chảo, mà muốn vào bên trong lòng chảo đó phải theo hai lộ trình mà chúng tôi thường gọi là cái “pass”. Một cái ở giữa đảo Hoàng Sa và đảo Cam Tuyền. Cái kia ở giữa bãi đá ngầm Antelope và đảo Quang Hòa.

Bản đồ này tỷ lệ xích quá nhỏ nên các đảo chỉ bằng lóng tay hay chỉ là những dấu chấm. Quần đảo Hoàng Sa không chỉ có bấy nhiêu đảo trong bản đồ mà còn một số đảo khác nữa nằm rải rác ở phía đông bắc. Những đảo trong bản đồ là những đảo tận cùng phía nam của quần đảo Hoàng Sa. Nhìn vào bản đồ, qúi vị thấy các đảo rời nhau, có khoảng trống ở giữa, nhưng tầu bè không chạy qua được vì đá ngầm và san hô ở dưới mặt nước, chỉ ra vào lòng chảo bằng hai cái “pass” tôi nói ở trên.

Quần đảo Hoàng Sa có đảo lài, có đảo cao nhưng cũng chỉ cao hơn mặt biển chừng vài chục thước. Các đảo phần nhiều trơ trụi, hiếm có cây cao, toàn đá lởm chởm, chỗ cao chỗ thấp, ít có nơi bằng phẳng. Gần bờ thì có đá ngầm, san hô. Hết đá ngầm, san hô thì biển rất sâu. Đáy biển cũng có đá nên neo tầu không an toàn. Quần đảo Hoàng Sa cũng như Trường Sa không thể lập căn cứ hải quân được vì không có chỗ ẩn núp cho tàu bè, chỉ có thể lập căn cứ trên đảo mà thôi.

Tất cả các đảo đều không có nước ngọt, trừ đảo Hoàng Sa mà chúng tôi thường gọi là “đảo khí tượng” vì có đài khí tượng do người Pháp thiết lập và sau này luôn luôn có nhân viên khí tượng Việt Nam làm việc cho đến ngày trận chiến Hoàng Sa xẩy ra. Người Pháp xây một hồ chứa nước bên trong nhà, có các máng xối hứng nước mưa chuyền vào bên trong hồ chứa để dùng cho cả năm.

Trên đảo Hoàng Sa mấy năm đầu tiên có một Trung đội Thủy Quân Lục Chiến trấn giữ. Về sau vì nhu cầu chiến trận, Thủy Quân Lục Chiến phải rời đảo và được thay thế bởi Địa Phương Quân của tiểu khu Quảng Nam. Họ phải ở trên đảo Hoàng Sa vì chỉ đảo này mới có nước ngọt. Thủy Quân Lục chiến hay Địa Phương quân đều được trang bị xuồng cao su để di chuyển quanh các đảo mà kiểm soát.

Sau khi biết tổng quát vị trí các đảo, qúi độc giả có thể theo dõi diễn tiến trận chiến Hoàng Sa sau đây.

Tôi cũng xin thưa trước là những gì xẩy ra tôi không nhớ chính xác giờ giấc, chỉ phòng chừng. Nhưng những sự kiện thì xác thực. Ngày giờ và sự kiện xẩy ra đều có ghi trong “Nhật ký hải hành” và “Nhật ký chiến hạm” nhưng nay không có để tham khảo.

Ngày 15 tháng 1, 1974 tàu tôi – HQ-16 – được lệnh ra công tác đảo Hoàng Sa, chở theo một cố vấn Mỹ và một Thiếu tá Bộ binh thuộc Quân đoàn I (mà nay tôi không còn nhớ tên).

Tàu khởi hành tối ngày 15 tháng 1, 1974 và đến Hoàng Sa sáng ngày 16 tháng 1, 1974. Khi đến nơi, Địa phương quân trên đảo thấy tàu đã lái xuồng ra đón viên Thiếu tá Bộ binh lên đảo. Trong khi chờ đợi để đưa Thiếu tá Bộ binh về lại Đà Nẵng, tôi vận chuyển tầu rời đảo Hoàng Sa ra biển, thả trôi tàu gần đảo Quang Hoà. Tôi lấy ống nhòm nhìn lên các đảo chung quanh để ngắm nhìn phong cảnh và tiêu khiển thì giờ.

Khi nhìn lên đảo Quang Hoà thì thấy có một dẫy nhà sườn gỗ còn đang xây cất dở dang, chỉ có sàn nhà, chưa có mái. Tôi thấy lạ, liền gọi máy về Bộ Tư Lệnh Hải Quân Vùng I Duyên Hải (BTL/HQ/VIZH) hỏi thì nơi đây hỏi lại tôi là có biết người nào trên đó không ? Tôi trả lời chỉ thấy bốn, năm người di chuyển tới lui nơi dẫy nhà đang xây cất chứ không thể biết là ai. Họ ăn mặc thường dân, có người ở trần, nhưng có nhà xây cất thì chắc là người ngoại quốc mà không ai khác hơn là Trung cộng, vì cách đảo Quang Hoà chừng 20 hải lý về phía đông bắc có căn cứ của Trung cộng, cũng nằm trong quần đảo Hoàng Sa.

HQ-16 vẫn thả trôi tàu để chờ Thiếu tá Bộ Binh và chờ lệnh từ Bộ Tư Lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải.

· Trưa ngày 16 tháng 1, 1974 : Một chiến hạm Trung cộng xuất hiện trong vùng.
· Tối ngày 17 tháng 1, 1974 : Bộ Tư lệnh Hải quân gởi ra một toán người nhái do HQ-4 chở ra. Toán người nhái này rời HQ-4 bằng xuồng cao su để lên HQ 16.
· Sáng ngày 18 tháng 1, 1974 : HQ-5 và HQ-10 có mặt ở khu vực Hoàng Sa. Đại tá Hải quân Hà Văn Ngạc (khoá 5) ở trên HQ-5 là người chỉ huy cuộc chiến.

HQ-5 do Trung tá Phạm Trọng Quỳnh (khoá 11) chỉ huy.

HQ-16 do tôi (Trung tá Lê Văn Thự) (khoá 10) chỉ huy.

HQ-4 do Trung tá Vũ Hữu San (khoá 11) chỉ huy.

HQ-10 do Thiếu tá Ngụy Văn Thà (khoá 12) chỉ huy.

Khoảng 10 giờ sáng ngày 18 tháng 1, 1974 Đại tá Hà Văn Ngạc ra lệnh cho tôi đưa viên cố vấn Mỹ lên đảo Hoàng Sa sau đó cho toán người nhái đổ bộ lên đảo Quang Hoà và một toán của HQ-16 lên giữ đảo Vĩnh Lạc.

Sau khi đưa viên cố vấn Mỹ lên đảo Hoàng Sa, tôi vận chuyển HQ-16 bên trong lòng chảo để đến gần đảo Quang Hòa đổ bộ toán người nhái lên đảo thì một tàu Trung cộng xuất hiện, cản trước mũi, không cho tàu tôi tiến gần đến đảo (xin xem hình 1).

Tôi phải ngưng máy, vận chuyển để tránh đụng tầu. Nhưng cả hai tàu cũng cọ vào nhau làm dẹp một số trụ căng dây an toàn chung quanh tàu Trung cộng và làm rác bè nổi của tàu Trung cộng. Nhờ xáp lại gần, tôi thấy tàu Trung cộng số hiệu 271, dài chừng 70 mét, có súng tương đương với súng 76.2 ly, 40 ly, 20 ly và đại liên 12.7 của tàu tôi. Tàu Trung cộng nhỏ hơn tàu tôi nhưng vận chuyển nhanh nhẹn hơn.

Tôi báo cáo với Đại tá Ngạc những gì xẩy ra. Sau đó tôi lái tàu ra khỏi lòng chảo và đổ bộ toán người nhái vào mặt ngoài biển (mặt nam) của đảo Quang Hoà và chiều ngày 18 tháng 1, 1974.

HQ-16 chỉ ở cách xa bờ một, hai hải lý rồi người nhái thả xuồng cao su có trang bị máy mà chạy vào bờ chứ HQ-16 không thể vào sát bờ được vì đá ngầm và san hô. Toán người nhái rời tàu chừng non một tiếng thì gọi máy báo cáo là ở trong bờ bắn ra. Tôi hỏi người liên lạc máy là có thấy người ở trên bờ không và các anh đã lên được bờ chưa ? Họ trả lời là đang lội nước ngang ống chân, còn chừng vài chục thước nữa mới tới bờ. Họ cũng cho biết là không thấy người trên bờ.

Vài phút sau thì nghe báo cáo là một thiếu úy người nhái bị bắn chết. Họ xin rút lui vì không thể vào bờ an toàn được. Tôi báo cáo với Đại tá Ngạc và xin cho người nhái rút lui. Toán người nhái đã trở về lại HQ-16.

Chiều ngày 18 tháng 1, 1974, khoảng 6 giờ, Đại tá Ngạc gọi máy cho tôi và ra lệnh cho tôi chỉ huy HQ-10, bằng mọi giá phải đổ bộ cho được toán người nhái lên đảo Quang Hoà. Sau khi Đại tá Ngạc ra lệnh này xong, thì từ đó về sau tôi không còn nghe lệnh lạc gì thêm từ Đại tá Ngạc nữa.

Đến tối ngày 18 tháng 1, 1974 máy liên lạc âm thoại giai tần đơn bị Trung cộng phá rối tần số, không liên lạc được. Tôi không thể gọi Đại tá Ngạc, HQ-4 hay Bộ Tư lệnh Hải quân Vùng I Duyên Hải. Tôi chỉ liên lạc được với HQ-10 bằng máy PRC-45 là loại máy truyền tin xách tay, chỉ liên lạc được trong vòng 10 hải lý.

Sau khi nhận lệnh, tôi nghĩ chỉ còn cách đổ bộ toán người nhái vào ban đêm mới may ra lên được đảo, nhưng chưa chắc toán người nhái đã vào trót lọt được vì có thể tàu Trung cộng theo dõi và liên lạc chỉ điểm cho người của họ trên đảo canh chừng để bắn khi người nhái vào bờ. Ngoài ra thức ăn, nước uống không có, làm sao toán người nhái có thể hoạt động lâu hơn một ngày được, và ít nhất cũng phải có một tiểu đội hay trung đội Thủy Quân Lục Chiến đổ bộ gần bờ yểm trợ cho toán người nhái khi họ rút lui nếu bị phát hiện hay khi gặp lực lượng địch mạnh hơn. Vì thế, muốn thi hành lệnh của Đại tá Ngạc, tôi nghĩ chỉ còn cách là phải tiêu diệt tàu Trung cộng trước rồi mới tính chuyện đổ bộ người nhái lên đảo sau.

Lúc này phía Trung cộng xuất hiện thêm hai chiếc tàu nữa cùng loại với chiếc đã có trước.

Tôi gọi Thiếu tá Thà HQ-10 và nói ý định của tôi : Đêm nay HQ-16 và HQ-10 ra thật xa đảo, làm tối chiến hạm (không cho ánh sáng lọt ra ngoài) để tàu Trung cộng không biết chúng tôi ở đâu. Sáng mai (19 tháng 1, 1974) sẽ tiến vào lòng chảo. HQ-16 vào cái “pass” gần đảo Hoàng Sa, HQ-10 vào cái “pass” gần đảo Quang Hòa (xin xem hình 2).

Tôi cũng nói với Thiếu tá Thà là anh cũng như tôi, phải cố gắng hết sức mình. Nếu một trong hai đứa mà loạng quạng, chỉ còn lại một, thì bọn chúng (ba chiếc tàu Trung cộng) xúm lại, mình không thể nào chống nổi.

Đêm hôm đó (18 tháng 1, 1974) khoảng nửa đêm, tôi tập họp thủy thủ đoàn HQ-16 để thông báo ngày mai sẽ tiến vào đánh tàu Trung cộng. Tôi cũng nói với Thủy thủ đoàn là tất cả mọi người phải can đảm, cố gắng hết sức mình, ai làm phần việc của mình cũng phải nhanh nhẹn, chính xác mới mong thắng và sống còn. Nhất là các ổ súng và toán phòng tai phải lo chuẩn bị trước, xem xét lại súng ống, đạn dược phải mang từ hầm đạn lên để sẵn ở các ụ súng. Ống nước cứu hỏa phải trải sẵn ra. Máy bôm nước phải sẵn sàng.

Sáng ngày 19 tháng 1, 1974, HQ-16 và HQ-10 tiến vào lòng chảo như dự định. Tôi gọi máy cho Thiếu tá Thà và nói là chừng nào thấy tôi khai hỏa là phải khai hỏa theo liền.

Khi HQ-16 và HQ-10 vừa qua khỏi hai cái “pass” và vừa tầm súng, tôi quay ngang tàu HQ-16 đưa phía hữu hạm của HQ-16 hướng về ba tàu Trung cộng. Mục đích của tôi là để tận dụng tất cả súng từ mũi ra sau lái (xin xem hình 2). Nếu hướng mũi tàu về phía tầu Trung cộng thì chỉ sử dụng được hỏa lực ở phía trước mũi thôi. Với lợi thế sử dụng tối đa hỏa lực nhưng cũng có cái bất lợi là hứng đạn của địch nhiều hơn. Nhưng vì tôi đánh phủ đầu tàu Trung cộng nên phải sử dụng tối đa hỏa lực. So với tàu Trung cộng, tàu tôi có đủ loại súng tàu Trung cộng có, ngoài ra còn có thêm khẩu 127 ly mà tàu Trung cộng không có. HQ-10 chỉ có hỏa lực ngang bằng tàu Trung cộng.

Khi đang tiến vào lòng chảo, tôi đã mừng thầm khi thấy ba tàu Trung cộng đều ở trong lòng chảo, tức là những mục tiêu tốt cho HQ-16 và HQ-10 tác xạ. Nếu chúng ở rải rác, chiếc trong chiếc ngoài lòng chảo thì tôi cũng chưa biết tính sao vì tàu Trung cộng tuy nhỏ nhưng linh động hơn, nếu chúng ra ngoài biển thì khó bắn trúng hơn vì nó nhỏ và chạy nhanh, còn tàu tôi lại là mục tiêu tốt cho tàu Trung cộng vì to con nhưng nặng nề, chậm chạp nên dễ lãnh đạn hơn. Nhưng nay thì cả ba tàu địch bị vây trong lòng chảo vì hai cái “pass” đã bị HQ-16 và HQ-10 chặn rồi.

Khi đã ở đúng vị trí và vị thế dự định (xin xem hình 2), HQ-16 cách HQ-10 chừng một hải lý, và hai tầu HQ-16 và HQ-10 cách ba tàu Trung cộng từ 3 đến 4 hải lý, tôi ra lệnh lần chót : Các ổ súng phải luôn luôn theo dõi mục tiêu, mục tiêu nào thuận lợi thì bắn mục tiêu đó. Sau khi hỏi tất cả các ổ súng đã sẵn sàng chưa, tôi ra lệnh khai hỏa.

HQ-16 và HQ-10 đứng yên một chỗ (có muốn di động cũng không được vì chật hẹp) còn ba tàu Trung cộng di chuyển loanh quanh sát vòng cung lòng chảo gần đảo Duy Mộng và bắn trả chúng tôi.

Tôi hy vọng trong 5, 10 phút là triệt hạ được tàu Trung cộng vì khai hỏa trước và xử dụng tối đa hỏa lực trong khi tàu Trung cộng bị tấn công bất ngờ vì ngày hôm trước, tàu tôi bị họ chặn, tôi bỏ đi mà không có gì xẩy ra nên họ không ngờ rằng tôi sẽ tấn công họ.

Mười phút trôi qua mà chưa thấy tàu Trung cộng hề hấn gì, tôi bắt đầu sốt ruột, trong khi đó tôi nghe tiếng lách tách, lép bép trên trời như tiếng pháo bông, giữa tàu tôi và HQ-10 và về phía HQ-10 nhiều hơn. Tôi nghĩ chắc là đạn thời chỉnh tức là đạn tự động nổ mà không cần chạm mục tiêu. Trận chiến vẫn tiếp tục. Chừng khoảng phút thứ 20 hay 30, tôi thấy một tàu Trung cộng bốc khói, một tàu khác có lẽ bị trúng đạn làm hư hệ thống tay lái nên tàu cứ xoay quanh như gà trống chạy lòng vòng trước khi đạp mái.

Tiếp đến HQ-10 báo cáo Hạm trưởng bị thương. Tôi ra lệnh Hạm phó lên thay quyền chỉ huy, đồng thời đặt ống nhòm nhìn sang HQ-10 tôi thấy một ngọn lửa nhỏ cháy ở đài chỉ huy có thể dập tắt được bằng bình CO2 mà sao không ai làm. Quan sát phía sau lái HQ-10 tôi thấy 4, 5 cái đầu nhấp nhô trên mặt biển. Tôi không biết chuyện gì xẩy ra trên HQ-10 vì không nghe báo cáo gì thêm. Tôi đoán chừng vì Hạm trưởng bị thương nặng nên HQ-10 như rắn mất đầu. Một số nhỏ nhát gan sợ tàu cháy hay trúng đạn nổ nên đã nhẩy xuống biển. Nhưng HQ-10 vẫn nổi bình thường, thăng bằng, không nghiêng một chút nào cả.

Sau đó hầm máy hữu HQ-16 báo cáo trúng đạn ở lườn tàu dưới mặt nước. Nước tràn vào tàu. Trung sĩ điện khí Xuân bị thương. Nhân viên cứu hỏa tìm cách bít lỗ thủng. Chừng vài phúa sau, tàu bắt đầu nghiêng. Hầm máy báo cáo lỗ thủng bít không được vì nước vào quá mạnh, chỗ thủng nằm trong kẹt không có chỗ cho nhân viên cứu hỏa xử dụng đà chống để chặn tấm bố và tấm gỗ bít lỗ thủng. Nước ngập đến đầu gối. Tôi ra lệnh nếu không bít được lỗ thủng thì đóng nắp hầm máy lại đừng cho nước tràn ra khỏi hầm máy. (Tôi nhớ hầm máy hữu trúng đạn mà trong bài viết của ông Dân thì lại viết là hầm máy tả !).

Tàu chỉ còn một máy tả và một máy điện, phòng vô tuyến liên lạc truyền tin b gián đoạn vì mất điện. Nhận thấy tình thế không thể tiếp tục chiến đấu được nữa, tôi vận chuyển tầu quay trở ra theo cái “pass” để rời lòng chảo.

Tàu mỗi lúc một nghiêng thêm (trên 10o) và chỉ còn một máy nên vận chuyển rất khó khăn. Hầm máy hữu báo cáo nhân viên phải rời hầm máy vì tàu sắp chìm.

Thấy độ nghiêng của tàu đến mức gần hết độ an toàn, có thể tàu sẽ lật nên tôi ra lệnh : Toàn thể nhân viên vào nhiệm sở đào thoát vì sợ họ không còn thì giờ đào thoát kịp. Ra lệnh xong, tôi nắm lấy tay lái tiếp tục lái thay cho nhân viên ra nhiệm sở.

Trong khi tôi đang lái thì Đại úy Hiệp, cơ khí trưởng, chạy lên đài chỉ huy, nói với tôi : “Vì sao Hạm trưởng cho nhiệm sở đào thoát ? Tôi đang ráng làm cân bằng tàu”. Tôi nói là tàu mỗi lúc một nghiêng thêm, không biết sẽ lật chìm lúc nào nên phải chuẩn bị đào thoát.

Lúc này tàu nghiêng đã đến độ bão hòa (không nghiêng thêm nữa) vì nước đã vào đầy hầm máy. Tôi cho giải tán nhiệm sở đào thoát và vào lại nhiệm sở tác chiến. Lúc này ở đài chỉ huy có Trung úy Đoàn Viết Ất, tôi nói với Trung út Ất : “Tàu nghiêng như thế này, khó mà lái ra biển an toàn được, chắc tôi phải ủi tàu vào đảo khí tượng (đảo Hoàng Sa) để cố thủ và chờ HQ-4, HQ-5 tiếp viện”.

Trung úy Ất nói với tôi : “Xin Hạm trưởng đừng ủi tàu vào đảo khí tượng. Mình sẽ bị Trung cộng bắt làm tù binh. Làm tù binh Trung cộng thì kể như chết rục xương trong tù, không còn thấy cha mẹ, vợ con, quê hương xứ sở. Xim Hạm trưởng cứ lái ra biển. Tàu có chìm thì đào thoát vẫn còn cơ may sống sót. Nếu chết thì chết trên biển vẫn sướng hơn”.

Bây giờ viết lại câu nói này của Trung úy Ất, tôi vẫn còn xúc động đến chảy nước mắt. Nghe Trung úy Ất nói, tôi suy nghĩ thêm : Nếu tôi cứ ủi vào đảo khí tượng thì cũng không thể nào ủi sát vào bờ được vì gần bờ đá ngầm rất nhiều. Nếu ủi, tàu sẽ mắc cạn, lườn tàu sẽ bị đá ngầm rạch nát, nước sẽ vào thêm, tàu sẽ hoàn toàn tê liệt mà thủy thủ đoàn cũng không thể nào lên đảo được. Do đó tôi tiếp tục lái tàu ra khỏi “pass”, đồng thời ra lệnh nhân viên hướng súng về đằng sau và về phía quần đảo Hoàng Sa canh chừng tàu Trung cộng truy kích theo.

Khi rời Hoàng Sa, tôi hết sức ân hận đã bỏ lại trên đảo một toán nhân viên 8 người do Trung úy Liêm chỉ huy khi có lệnh đưa nhân viên lên giữ đảo. Trung úy Liêm và toán nhân viên sau đó đã mạo hiểm vượt biển bằng bè vì không muốn Trung cộng bắt làm tù binh. Sau hơn mười ngày lênh đênh trên biển, bè trôi về tận ngoài khơi Qui Nhơn, được ngư phủ cứu và được đưa vào bệnh viện Qui Nhơn cấp cứu. Họ vượt biển mà không chuẩn bị thức ăn nước uống nên Hạ sĩ Quản kho Nguyễn Văn Duyên đã chết vì kiệt sức khi đưa vào Qui Nhơn.

Ra khỏi “pass”, tôi hướng tàu về Đà Nẵng, lúc này khoảng 5 – 6 giờ chiều ngày 19 tháng 1, 1974. Tàu chỉ còn một máy và nghiêng nên chạy chậm. Khi trời bắt đầu tối, tàu cách Hoàng Sa chừng 15 hải lý. Lúc này tôi mới thở ra nhẹ nhõm vì chắc tàu Trung cộng cũng bị thương tích cả người lẫn tàu nên không truy kích tàu tôi.

Bây giờ mối lo khác lại đến với tôi là tàu có thể lật chìm bất cứ lúc nào nếu có sóng chếch xuôi rất dễ làm tàu lật. Tôi cho nhân viên chuẩn bị các bè nổi, xem xét lại cách xử dụng để khi hữu sự thì làm cho nhanh chứ khi tàu lật thì không có thì giờ mà mò mẫm.

Lúc này hệ thống truyền tin vừa được sửa chữa xong. Nhân viên vô tuyến báo cáo tình trạng chiến hạm về Bộ Tư Lệnh Hải Quân Vùng I Duyên Hải nhưng không thấy HQ-5, HQ-4 lên tiếng.

Một tin làm bàng hoàng mọi người trên chiến hạm là Trung sĩ Điện khí Xuân trút hơi thở cuối cùng vì vết thương quá nặng mà không được săn sóc đúng mức.

Đại úy Hiệp mang họa đồ chiến hạm các khoang hầm trên tàu lên đài chỉ huy và cho tôi biết đã làm cân bằng tàu bằng cách bơm nước và dầu từ hầm này sang hầm khác và dồn về phía tả hạm, nhưng tàu cũng không bớt nghiêng bao nhiêu. Đại úy Hiệp nói : “Bây giờ chỉ còn cách bơm xả nước ngọt và dầu ra biển may ra mới làm tàu bớt nghiêng”. Xả nước ngọt và dầu ra biển thì tôi rất ngại mà cũng không biết chắc là khi xả xong thì tình trạng có khá hơn không hay lại tệ hơn vì phải biết trọng tâm con tàu trước và sau khi xả nằm ở đâu rồi mới dám làm.

Học môn lý thuyết thuyền bè trong trường Hải quân nhưng ra trường lâu ngày và gặp lúc hữu sự, lại không còn nhớ cách tính trọng tâm con tàu nên tôi không dám bảo Đại úy Hiệp làm và giữ nguyên tình trạng như vậy mà chạy về Đà Nẵng. Cũng may nhờ biển rất êm nên không có gì xẩy ra.

Sáng 20 tháng 1, 1974 khoảng 7 – 8 giờ, tàu vào vịnh Tiên Sa Đà Nẵng nhưng tôi không vận chuyển cặp cầu được. Bộ Tư Lệnh Hải Quân Vùng I Duyên Hải phải xin tàu dòng từ Ty Thương Cảng Đà Nẵng, kẹp ngang hông HQ-16 mà cặp cầu quân cảng Đà Nẵng.

Cặp cầu xong, Thủy xưởng Đà Nẵng sang bơm dầu, nước ngọt ra, làm nhẹ tàu cho tàu nổi lên rồi tìm cách bít tạm lỗ thủng dưới nước (do người nhái lặn xuống nước mà bít, tôi nhớ như vậy không biết có đúng không ?). Sau đó bơm nước ngập hầm máy ra và hàn lại lỗ thủng ở hầm máy.

Ngày hôm sau, Bộ Tư Lệnh Hải Quân Vùng I Duyên Hải xin toán tháo gỡ đạn dược từ Quân Đoàn I sang để tháo gỡ viên đạn còn nằm lại trên tàu. Viên đạn được bắn vòng cầu, rơi xuống nước gần HQ-16, do tốc độ của viên đạn nên khi xuống nước gặp sức cản của nước, viên đạn không đi thẳng xuống nước mà bị lệch hướng rồi đâm vào lườn tầu HQ-16 dưới mặt nước. Viên đạn vẫn còn tốc độ di chuyển, xướt qua một góc máy điện, xuyên đứt cánh tay Trung sĩ Điện khí Xuân kế đó rồi chui vào kho điện khí ở một góc hầm máy và nằm ở đó. May là viên đạn không nổ, chứ nổ thì HQ-16 có thể chìm tại chỗ !

Lấy được viên đạn ra, toán tháo gỡ đạn dược ngạc nhiên cho biết là viên đạn “made in USA” và cỡ 127 ly. Sau này truy ra mới biết là đạn do HQ-5 bắn.

Sau khi sửa chữa xong, sơn phết lại, làm sạch sẽ, chiến hạm HQ-16 được lệnh về Sài Gòn làm lễ tiếp đón chiến hạm trở về từ Hoàng Sa. Phần thượng tầng kiến trúc của chiến hạm bị lỗ chỗ các lỗ thủng do đạn 40 ly và 20 ly bắn vào vẫn để y nguyên, mục đích cho dân chúng Sài Gòn ai tò mò muốn xem chiến hạm dự trận Hoàng Sa về ra sao, khi lên tàu xem sẽ thấy được dấu tích còn để lại trên tàu. Tàu cặp cầu B ở bến Bạch Đằng.

Trong buổi lễ tiếp đón, tôi cùng 4 – 5 nhân viên được Tư lệnh Hải quân gắn huy chương. Sau buổi lễ dân Sài gòn được lên xem tàu. Và phóng viên BBC là ông Tôn Thất Kỳ phỏng vấn tôi. Ông hỏi tôi có thấy máy bay phản lực Trung cộng dự chiến trong trận Hoàng Sa không ? Tôi trả lời là tôi không thấy.

Ngày hôm sau, Khối Chiến Tranh Chính trị Bộ Tư Lệnh Hải Quân (lúc đó Đại tá Trần Văn Triết làm Trưởng khối thì phải), phái một thiếu úy hay trung úy (mà tôi không nhớ tên hay cấp bậc), xuống HQ-16. Anh ta nói với tôi : “Tại sao Hạm trưởng trả lời phỏng vấn đài BBC là không thấy phản lực cơ Trung cộng ?”.

Tôi trả lời vị sĩ quan đó : “Anh về nói lại trên Bộ Tư Lệnh là tôi không thấy nên tôi trả lời không có. Nếu Bộ Tư Lệnh muốn tôi nói thù phải báo trước cho tôi biết”.

Tôi nghĩ nguồn tin này do Đại tá Ngạc báo cáo về Bộ Tư Lệnh Hải quân nên Bộ Tư Lệnh Hải quân muốn tôi trả lời phỏng vấn cho phù hợp với nguồn tin. Cũng như Đại tá Ngạc báo cáo về Bộ Tư Lệnh Hải Quân : HQ-16 và HQ-10 mất tích.

Lúc HQ-16 về Sài Gòn, tôi nghe nói lại (không biết có đúng không) là khi nhận được tin HQ-16, HQ-10 mất tích, Đại tá Võ Sum, Trưởng khối Truyền tin Hải quân, đã dùng con lắc (một loại dụng cụ cảm ứng) để xem thử HQ-16 còn hay mất. Tôi không nghe nói kết qủa của việc dùng con lắc này.

Sau khi trình bầy chi tiết những gì xẩy ra trong trận Hoàng Sa, tôi xin nêu lên những nhận xét của tôi về trận chiến này :

1.- Trong trận Hải chiến Hoàng Sa, Hải Quân Việt Nam không có loại tàu thích hợp cho trận chiến. HQ-5, HQ-16, HQ-10 là loại tàu cồng kềnh, vận chuyển chậm, súng quay bằng tay nên theo dõi mục tiêu khó khăn cũng như nhịp bắn chậm. Chỉ có HQ-4 là tối tân nhất, các súng đều xử dụng bằng điện, tốc độ bắn nhanh, radar có tầm xa, vận tốc chiến hạm cao. Nhưng HQ-4 lại không xung trận.

Lúc trước, Sở Phòng vệ Duyên Hải ở Đà Nẵng có loại tàu PT chuyên đi bắn phá phía bắc vĩ tuyến 17 là loại chiến hạm thích hợp với trận chiến Hoàng Sa. Nhưng tôi nghe nói Hoa Kỳ đã thu hồi lại loại tàu này khi họ rút quân khỏi Việt Nam, trước ngày trận chiến Hoàng Sa xẩy ra.

2.- Không có kế hoạch hành quân. Kể từ khi có mặt ở Hoàng Sa, tôi chỉ biết một lệnh duy nhất từ Đại tá Ngạc qua máy âm thoại, chỉ định tôi chỉ huy HQ-10 và có nhiệm vụ phải đổ bộ toán người nhái, mà trong bài viết của ông, ông gọi là Biệt Đội Hải Kích, lên đảo Quang Hòa bằng bất cứ giá nào. Ngoài ra tôi không biết gì về hoạt động của HQ-4 và HQ-5 cũng như nhiệm vụ của họ.

Gần đây, đọc bài “Tường Thuật Trận Hải Chiến Lịch sử Hoàng Sa” của Đại tá Ngạc, tôi mới biết là ông chia 4 chiến hạm thành hai phân đoàn :

· Phân đoàn I gồm HQ-4 và HQ-5 (đại tá Ngạc ở trên HQ-5), do Hạm trưởng HQ-4 chỉ huy là nỗ lực chính.
· Phân đoạn II gồm HQ-16 và HQ-10 do Hạm trưởng HQ-16 chỉ huy là nỗ lực phụ.

Nội việc chỉ định Hạm trưởng HQ-4 chỉ huy phân đoàn I là sai nguyên tắc chỉ huy, vì Đại tá Ngạc ở trên HQ-5, như vậy thì Hạm trưởng HQ-4 (Trung tá Vũ Hữu San) chỉ huuy luôn cả Đại tá Ngạc sao ? Đại tá Ngạc là người chỉ huy trận chiến thì phải kiêm luôn chỉ huy Phân đoàn I mới đúng. Suốt trận chiến, HQ-4 và HQ-5 làm gì tôi không được biết. Và cho đến lúc rời Hoàng Sa về Đà Nẵng, tôi chẳng thấy HQ-4 và HQ-5 đâu.

Sau trận chiến, tôi thấy phải đổi lại Phân đoàn I (gồm HQ-4 và HQ-5) là nỗ lực phụ. Phân đoàn I (gồm HQ-16 và HQ-10) là nỗ lực chính mới đúng vì Phân đoàn II trực chiến với tàu Trung cộng trong lòng chảo trong khi Phân đoàn I chỉ ở bên ngoài “wait and see”. Và vì qúa lo sợ Trung cộng nên tin chắc thế nào Phân đoàn II cũng bị đánh chìm, Đại tá Ngạc mới ra lệnh HQ-5 bắn vào lòng chảo 5 – 7 phát trước khi rút lui. Tôi không trách HQ-4 và HQ-5 vì họ chịu sự điều động của Đại tá Ngạc.

Vì không có kế hoạch hành quân nên máy truyền tin bị Trung cộng phá rối không liên lạc được mà không có tần số dự trù thay thế.

3.- Muốn thanh toán quân Trung cộng trên đảo (tôi nghĩ không nhiều chừng 1 tiểu đội) mà dự định đổ bộ một toán người nhái 9, 10 người thì khó mà thành công. Phải có 1, 2 tiểu đội Thủy Quân Lục Chiến tăng cường yểm trợ mới được. Cần thêm xuồng cao su để đổ bộ quân, tiếp tế lương thực nước uống và vật dụng.

4.- Ra lệnh đưa quân lên giữ đảo mà không cung cấp lương thực, nước uống đầy đủ. Thủy thủ đoàn không có kinh nghiệm tác chiến trên bộ, chỉ có súng cá nhân và một ít đạn bắn chừng nửa tiếng là hết, làm sao giữ được đảo. Nếu chiến hạm bận tác chiến hay bị thiệt hại thì số quân nhân đưa lên đảo phải bị bỏ rơi như trường hợp HQ-16. Đúng là lệnh lạc kiểu mang con bỏ chợ. Phải có kế hoạch đưa bộ binh hay Thủy quân Lục chiến giữ đảo và phải có kế hoạch tiếp tế.

5.- Không có bác sĩ trên chiến hạm, chỉ có y tá không kinh nghiệm cứu thương cũng như ngoài khả năng của họ nên ai bị thương thì khó mà sống sót.

6.- Trận chiến Hoàng Sa rất giản dị, chẳng có chiến thuật gì rắc rối, phức tạp cả. Tôi chỉ khai thác sơ hở của ba chiến hạm Trung cộng tập trung một chỗ trong lòng chảo để tấn công. Nếu thủy thủ đoàn HQ-16 và HQ-10 có kinh nghiệm tác xạ, HQ-16 không bị trúng đạn của HQ-5 và Hạm trưởng HQ-10 không bị thương thì chắc chắn ba tàu Trung cộng phải bị đánh chìm. Tôi còn nghi vấn về Hạm trưởng HQ-10 bị thương là do đạn thời chỉnh của Trung cộng hay của HQ-5, HQ-4 ?

7.- Sau trận chiến, Bộ Tư Lệnh Hải Quân hay ít nữa là Bộ Tư Lệnh Hạm đội cần có một buổi hội gồm các cấp chỉ huy các đơn vị tham dự trận chiến để mỗi người trình bầy những hoạt động của đơn vị mình, nói lên những nhận xét để rút kinh nghiệm học hỏi, cùng những đề nghị nếu được áp dụng thì trận chiến sẽ có kết qủa tốt hơn để mọi người cùng thảo luận. Đằng này mọi chuyện đều choo trôi xuôi luôn.

Bài viết của tôi đến đây xem như đã trình bầy xong trận chiến Hoàng Sa, nhưng cũng xin nối tiếp thêm về bài viết “Tường thuật trận hải chiến lịch sử Hoàng Sa” của Đại tá Hà Văn Ngạc.

Toàn bài viết của Đại tá Ngạc từ đầu đến cuối là sai sự thật. Những điều ông nói khó mà kiểm chứng. Chỉ những người ở trên HQ-16, HQ-5, HQ-4 và HQ-10 mới thấy là hoàn toàn do óc tưởng tượng dàn dựng ra. Tôi chỉ nêu lên một số chi tiết mà tôi thấy vô lý hoặc có liên hệ đến tôi mà sai sự thật.

Ông viết : “Bất thần về phía đông vào khoảng 11 giờ 25 sáng, cách xa chừng 8 đến 10 hải lý, xuất hiện một chiến hạm của Trung cộng loại có trang bị mỗi bên một giàn phóng kép hoả tiễn loại hải – hải đang tiến vào vùng giao tranh”. Cách xa chừng 8 đến 10 hải lý khó mà thấy được mỗi bên một giàn phóng hỏa tiễn. Chỉ tưởng tượng thôi !

Sau đó cũng chẳng thấy ông nói chiến hạm Trung cộng này làm gì. Ngoài ra, ông còn lo sợ cả phản lực cơ và tiềm thủy đĩnh Trung cộng. Vì quá lo sợ nên không còn tinh thần để chiến đấu nữa ! Ông Ngạc viết : “Khoảng 7:00 sáng ngày 20 tháng 1, 1974 thì hai chiến hạm Phân đoàn I về tới căn cứ an toàn. Tuần dương hạm HQ-16 cũng đã về bến trước đó ít lâu…”. Sự thực, sáng ngày 20 tháng 11, 1974, HQ-16 về đến quân cảng Đà Nẵng và sau đó chẳng thấy HQ-4 và HQ-5 ở Đà Nẵng. Chỉ một mình tôi lên trình diện Tư Lệnh Phó Hải Quân trong Phòng hội của Bộ Tư Lệnh Hải quân Vùng I Duyên Hải để trả lời những câu hỏi liên quan đến tổn thất giữa địch và ta trong trận chiến.

Ông Ngạc viết : “Sau khi di tản các chiến sĩ thương vong và tử vong lên căn cứ thì chỉ có ba vị Đô đốc cùng Hải Quân Đại tá Nguyễn Viết Tân, Chỉ huy trưởng Sở Phòng Vệ Duyên Hải lên Tuần dương hạm HQ-5 và vào phòng Hạm trưởng để dự cuộc thuyết trình về trận đánh. Ba vị Hạm trưởng (HQ-5, HQ-16 và HQ-4 – ghi chú của người viết) đều có mặt để trình bầy chi tiết về chiến hạm của mình v.v…”.

Tôi (Hạm trưởng HQ-16) đâu có mặt trên HQ-5 như Đại tá Ngạc viết.

Trong bài của ông có viết HQ-4, HQ-5 bị trúng đạn, thiệt hại khá nhiều, định chạy về Subic Bay Phi Luật Tân để xin Hoa Kỳ sửa chữa. Sao không chạy về Sài gòn cho gần mà lại chạy sang Subic Bay đã xa mà chắc gì Hoa Kỳ chịu sửa chữa.

Sự thật HQ-4 và HQ-5 chẳng bị trầy một mảnh sơn nào cả. Cả Hải quân đều biết. Vì thế cho nên chỉ một mình HQ-16 được tiếp đón ở Sài Gòn và gắn huy chương chứ không có Đại tá Ngạc hay HQ-4 và HQ-5.

Trong bài viết “Biển Đông Dậy Sóng” của ông Trần Bình Nam, có câu : “Đại tá Ngạc biết có một cái gì đó sau lưng trận đánh nên đã dè dặt đôi lời trước khi viết rằng vân vân…”. Cái gì sau lưng đó, nay được ông Trần Bình Nam nói ra : Đó là chuyến công du Trung quốc ngày 10 tháng 11 năm 1973 của ông Henry Kissinger mà nội dung ghi lại trong cuốn hồi ký chính trị “Years of Upheaval” và được ông Trần Bình Nam trích ra trong bài viết của ông ta. Đại khái là Hoa Kỳ bắt tay với Trung cộng để chống lại Nga sô và qua một vài câu dẫn chứng, ông Trần Bình Nam kết luận có lẽ có sự thoả thuận giữa Mao, Chu và Kissinger để Trung quốc chiếm quần đảo Paracels của Việt Nam cộng hòa.

Ông Trần Bình Nam viết : “Một tháng sau khi ông Kissinger rời Bắc Kinh, hải quân Trung quốc lén lút đổ bộ quân lên chiếm một số đảo trong quần đảo Paracels và vân vân…”.

Phần tiếp theo của đoạn này chỉ dựa vào những chi tiết sai sự thật trong bài viết “Tường thuật trận hải chiến lịch sử Hoàng Sa” của Đại tá Ngạc. Như trước ngày trận chiến xẩy ra, quân Trung cộng đã chịu rời đảo mà họ đã chiếm khi có quân từ các chiến hạm Việt Nam đổ bộ chiếm lại đảo (Trung cộng chỉ chiếm một đảo duy nhất là đảo Quang Hòa. Còn quân từ các chiến hạm chỉ đổ bộ lên các đảo không có quân Trung cộng như Ạ đảo Cam Tuyền, Vĩnh Lạc. Toán người nhái đổ bộ lên đảo Quang Hòa nhưng bị bắn phải rút ra – lời người viết).

Những điều ông Trần Bình Nam viết chỉ là những phỏng đoán, chẳng có gì chứng tỏ được Hoa Kỳ ngầm thoả thuận cho Trung quốc chiếm Hoàng Sa. Ngược lại, theo nhận xét của tôi, khi dự trận chiến Hoàng Sa, tôi thấy Trung cộng rất dè dặt trong việc xâm chiếm Hoàng Sa. Trước sau họ chỉ đưa ra vỏn vẹn có ba chiến hạm không thuộc loại tối tân, có thể vì họ ngần ngại có sự can thiệp của Hoa Kỳ. Họ không đưa ra một lực lượng hùng hậu để đánh chiếm Hoàng Sa vì sợ nếu Hoa Kỳ phản ứng thì sẽ thành lớn chuyện khó xử. Ngoài ra họ còn sợ dư luận thế giới nữa.

Ông Trần Bình Nam nói, nhờ Hoa Kỳ can thiệp nên Trung cộng đã nhanh chóng trao trả (qua ngả Hồng Kông) số quân nhân và dân chính trên đảo Hoàng Sa cùng một số ít thủy thủ đoàn của HQ-10 còn sống sót. Tôi không chắc có phải do Hoa Kỳ can thiệp không. Theo tôi, Trung cộng đã chiếm được đảo Hoàng Sa rồi thì sá gì mấy chục mạng người mà không trao trả. Giữ để làm gì ? Không cần Hoa Kỳ can thiệp họ cũng tự động dàn xếp để trao trả, vừa được tiếng nhân đạo vừa xoa dịu sự công phẫn của dân chúng Miền Nam Việt Nam và có thể của cả dư luận thế giới nữa.

Có sự bắt tay giữa Hoa Kỳ và Trung cộng để hai bên rảnh tay chống lại Nga sô nhưng không chắc có sự thoả thuận của Hoa Kỳ để Trung cộng chiếm Hoàng Sa. Có thể một trong những lý do Trung cộng chiếm Hoàng Sa là để thăm dò mức độ hợp tác giữa Hoa Kỳ cà Trung cộng sau khi đã ngầm bắt tay nhau. Trung cộng chỉ cần đưa tới Hoàng Sa ba chiến hạm để thăm dò vừa Hoa Kỳ vừa Việt Nam cộng hòa.

Nếu Việt Nam cộng hòa sợ oai hùm của anh khổng lồ mà tháo lui thì họ không còn gì mong đợi hơn nữa. Còn nếu VNCH tận lực bảo vệ và đánh thắng thì họ sẽ chờ lúc khác, chắc cũng không lâu, nếu Hoa Kỳ không tỏ thái độ trong lần này. Còn giả thử nếu có sự thoả thuận của Hoa Kỳ để Trung cộng chiếm Hoàng Sa đi nữa thì con dân nước Việt chúng ta có đánh hay không ?

Nếu có ai hỏi Đại tá Ngạc hay ông Trần Bình Nam là những người thức thời, nhìn xa hiểu rộng, thì tôi chắc hai người này sẽ dõng dạc công khai tuyên bố : “phải đánh”. Còn đánh như thế nào, đồng tâm hiệp lực mà đánh hay đánh chiếu lệ, nửa nạc nửa mỡ, xem đồng đội như vật hy sinh, thì cái đó không phải là chuyện công khai…

Lê Văn Thự
(Trích báo Thời Luận – Los Angeles – 3/2004)

Admin gửi hôm Thứ Bảy, 19/01/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Ngà Voi - Cảm nhận tháng tư

Nguyễn Sỹ Phương - Án mạng bởi cảnh sát và nguyên lý nhà nước pháp quyền

Thu Hiền - Cô ấy không từ chức được đâu!

Luật sư Ngô Ngọc Trai - Làm sao chấn chỉnh công an Việt Nam?

Huy Đức - Một Nguyên Thủ Mạnh & Một Quốc Gia Mạnh


neofob (khách viếng thăm) gửi lúc 03:59, 09/07/2013 - mã số 92563

Tui không phải là dân lính dưng thấy thế này:
Ở bên đua xe đạp, dân có xe tàng tàng dưng chăm tập luyện thì vẫn
cho mấy tên có tiền có xe xịn cả 4-5 ngàn USD hủi bụi như thường.

Hải quân với không quân là món nhà giàu, cần xăng dầu, bảo trì, trình độ
nhân viên, truyền thống...

Các bác cứ để ý hình chụp trong Jane's hoặc các hình đăng báo chính thống
ở VN hay các trang mạng fan thì sẽ để ý các vết rỉ sét hay mớn nước dường
như không được bình thường. Hay là tàu có nhiều dầu chạy quá và gặp khí hậu
biển Đông làm cho nó mau cũ?

VN2006A viết:
Nào, các chiên da nhất trí là đánh lần này sẽ là viễn chiến, ngoài tầm nhìn xa bằng mắt thường (trên 10 km). Dùng cả ống dòm cũng không dòm thấy địch.

Vậy VN cần những gì???

PS.: TQ oánh nhau với Nhật trong chiến tranh Giáp ngọ (1897) có đến 12 tầu, trong đó có 4 tầu loại hiện đại nhất thời đó, đặt mua của Đức, như Trấn Viễn, Định Viễn, Trí Viễn...tổng cộng 8 thằng Viễn, nhớ không hết tên. Ngoài ra thêm Dương Oai, Lã Dũng và 2 thằng nữa cũng không nhớ tên.

Vẫn bị Nhật tỉn cho lên bờ xuống ruộng. Chứng tỏ VN cũng có thể có cơ hội!?

tào tháo (khách viếng thăm) gửi lúc 02:09, 09/07/2013 - mã số 92555

Thưa các QUAN,
Các Quan "nổ" quá sá cở.
Các quan yêu CS thì chê VNCH dở ẹt; các quan ghét CS thì chê CS sợ TQ như chuột thấy mèo; các quan khác thì phán như thánh.

Sư nói sư phải, sải nói sải hay. Quên mất thời điểm, yếu tố chính trị.

Năm 1974, VNCH còn, nhưng "trên lý thuyết". Không lẽ đến bây giờ mà chưa (hay cố ý chưa) thấy sự thật sao ?

Còn bây giờ, VN so với TQ :
- về thuần túy quân sự, thì thế nào ?
- về địa chính trị, ngoại giao, kinh tế, thì thế nào ?
- về liên hệ với Mỹ, Nga, ai lợi thế hơn ai ?
- còn nhiều v/đ phức tạp khác nữa.

Xin hãy bình tĩnh. Nếu muốn khách quan, thì đừng để cảm tính xen vào. Xét, phê phía nào, hãy tự đặt mình vào phía đó, vào thời điểm
tương xứng, có lẽ sẽ có cái nhìn tương đối thăng bằng hơn.
Ngoài ra, thời gian sẽ cho thấy sự thật, dù chỉ tương đối.

Tuyệt (khách viếng thăm) gửi lúc 23:02, 08/07/2013 - mã số 92539

Nếu VN có những Thần Phong như Nhật thì TQ không dám bén mãn.

Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) (khách viếng thăm) gửi lúc 13:50, 21/01/2013 - mã số 77233

Khi xưa ,Hải quân VNCH mà có 4 chiếc tàu ngầm thì còn lâu mới mất Hoàng Sa , các đồng chí nhỉ .

Mịe , anh dàn 4 chiếc chặn bố nó đường tiếp viện từ Hải Nam đến Hoàng Sa thì cục diện sẽ ra sao ? Theo anh biết , trận HS phải rút bỏ vì hải quân ko còn lực lượng chơi tiếp trong khi bọn 3 ship thì kéo cả bầy hơn chục nhào tới tiếp viện .

Khách Tôn Kính Đảng (khách viếng thăm) gửi lúc 10:04, 21/01/2013 - mã số 77218

Võ mồm thì dễ. Giá như hồi ấy có các "chiến sĩ" còm chỉ huy trận hải chiến ấy thì chúng ta không mất Hoàng Sa (!!)

Nay chỉ biết kính cẩn nghiêng mình trước vong linh trước các chiến sĩ của ta (người Việt) đã ngã xuống để bảo vệ hải đảo của Tổ quốc.

Hồi đó phía VNCH còn phải đối phó với quân đội miền Bắc ở Tây Nguyên và nhiều mặt trận khác trên khắp miền Nam. Họ vừa chống cự lực lượng trong nước vừa chống cự ngoại xâm. Ta khác Trung quốc là nếu như Đài Loan bị bên ngoài tấn công thì chính Trung hoa lục địa giúp Đài Loan. Còn ta coi ngoại bang không nguy hiểm bằng nội bang. Cứ xem nhà nước đàn áp người dân biểu tình chống Trung quốc thì rõ

Hành động thiết thực nhất hiện nay là vận động các tổ chức và cá nhân từ thiện trong và ngoài nước giúp đỡ thân nhân của các chiến sĩ giảm bớt phần nào khó khăn trong cuộc sống.

Nghĩ sao về hành động của ông Phạm Văn Đồng (đứng sau là Hồ chủ tịch) khi ký công hàm năm 1958?

HongLac (khách viếng thăm) gửi lúc 05:56, 21/01/2013 - mã số 77200

Thêm một dữ kiện về trận chiến Hoàng Sa 1974 để mọi tham khảo (?). Theo bài “Số phận con tầu HQ-10” (không dẫn link được, mời quí vị qua danchimviet.info để xem bài nầy!):

Đó là những gì chúng tôi nhìn thấy ở Hoàng Sa. Nhờ nhìn thấy xác tầu HQ-10 mà chúng tôi mới biết HQ-10 đã không chìm vào lòng đại dương như nhiều người tưởng.
......
Một lần nữa, tôi chỉ muốn cho Chị và mọi người biết là HQ-10 (và thân xác anh Hạm Trưởng cùng đồng đội của anh) nằm chết trên bãi san hô ở Hoàng Sa, chứ không có bị chìm vào lòng đại dương như nhiều người tưởng đâu.

Ng. Việt (khách viếng thăm) gửi lúc 23:57, 20/01/2013 - mã số 77172
VN2006A viết:
Chứng tỏ VN cũng có thể có cơ hội!?

Nếu chỉ để bảo vệ các lãnh thổ đang quản lý thì VN luôn có cơ hội, từ hàng ngàn năm nay và sẽ luôn như vậy. Vấn đề là có chiến lược đúng đắn với Tầu mà thôi. Vì khi nó đánh vào các vị trí ta đang giữ, thì dù đông, dù mạnh đến mấy, nó vẫn bị mất thế chủ động và phải đem quân đến. Còn nếu nó đã giữ và củng cố như đang làm ở Hoàng Sa hiện nay thì cái khó lại nằm ở phía ta, đó là chưa kể ta còi hơn nó.

Cuke viết:
chiến đấu cơ 'hiện đại' nhất của không quân VNCH lúc bấy giờ là F5-E, chỉ đủ xăng bay một chặng tới Hoàng Sa từ Đà Nẳng, quăng vài trái bom, bắn vài loạt đạn rồi ... sẽ phải 'hạ cánh' khần cấp xuống biển ngoài đó luôn, vì hết xăng để quay về. Đơn giản là như thế...

Bốn chiến hạm HQ-4, HQ-5, HQ-16, HQ-10 tham chiến trận Hoàng Sa năm xưa cũng là hàng 'khủng' của hải quân VNCH lúc ấy.....

Tuy nhiên, chuyện Hải quân VNCH đã quyết chiến với Tàu cộng là sự thật. Và đây điều đáng nhớ.

Tôi đã nói: Thua là vì sách lược sai chứ không ai phủ nhận tinh thần chiến đấu của anh em binh sỹ.

Còn bác muốn viện giải lý do máy bay không bay được xa hay ít tầu chiến khủng thì xin bác xem lại các tài liệu về các loại chiến đấu cơ ném bom, các loại tầu chiến của Hải quân và Không lực VNCH trong Wikipeddia và trong các tài liệu lịch sử QS thì bác biết là mình nói đúng hay không? (đơn cử là A37 có tầm hoạt động trên 700km)

Nguyễn Việt

Cuc (khách viếng thăm) gửi lúc 23:33, 20/01/2013 - mã số 77169
Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) viết:
Anh hỏi thật chú Thối nhá , cuộc đời chú từ bé đến nhớn đã ...bắn được viên đạn nào chưa !?, đã biết cái mùi thuốc súng nó ra làm sâu chưa ?

Bình tĩnh , giả nhời thành thực , anh thương (:D

Chú bẩu :dưng mà anh giả dụ có 'kẻ lạ' nó không đem tàu thuyền bơi khơi khơi ra chiếm đảo, mà cứ cho HKMH, tàu ngầm áp sát, lởn vỡn, rồi đêm hôm dùng hải pháo, phi pháo dập tơi tả, đổ bộ lính với quân số áp đảo lên đánh chiếm đảo, thì các chú tính nàm thao
, hố hố , cho anh cười thêm phát nữa , hố hố hố !!

Mịe , dỏng tai mà nghe anh giảng !! Muốn đổ bộ chiếm đảo , trước hết là phải bắn phi pháo don đường để dẹp hết mọi bãi mìn hay chướng ngại vật . Chắc cú thêm phát nữa , không quân sẽ dọn sạch mọi ụ phòng thủ hay cụm phòng thủ của đảo ( đại loại thế ) . Sau khi phi pháo và không quân dọn đường thì bộ binh và thiết giáp sẽ từ từ tràn lên . Đéo mịe , anh cho bọn tàu kích tấp cập , kích banh chành cái đảo thì tối thiểu 30p sau bộ binh và thiết giáp mới dám bò lên . Còn chưa dọn đường , có thằng nào ngu đến mức phơi xác bộ binh , hử !?

Mà đảo của bọn Lừa thì có để giồng rau đek đâu !?? Chúng nó đóng quân , rồi xây cả sân bay , chứ đừng nói là ba cái khác !!

Thế ,khi bọn chiếm đảo kia ra tay thì đất liền nhận được tin ngay ko ?? Còn tung biệt kích âm thầm chiếm đảo thì họa may còn có cơ sở , nhá .

Lần sau có phản biện thì hãy sắc bén , xác đáng , hay ho vào . Chưa nói đã lòi mịe cái đuôi ngố ra thì nói làm mịe giề , tốn tài nguyên DL của mấy thằng em anh !!

Trước tiên, để trả lời cho câu hỏi có mùi súng đạn của chú, anh may mắn đíu có được cầm súng bắn phát nào, nhưng dao, búa, cưa, kéo, dùi đục thì có thử qua. Á quên, súng Q-18 thì anh vẫn bắn liên tu xưa nay :)

Đai thể chú nói thì nghe hơi phát ra 'sắc bén' như kiếm. Anh phải dấu ngay cái đuôi 18 phân, sợ đứt thì pỏ mịa :)

Anh chỉ thoáng 'bất bình', và há cả mồm, khi thấy chú cứ vô tư copy 'chiến thuật, chiến lược' của anh để 'phản pháo' lại anh. Anh đã bẩu rằng quân lạ nó sẽ dùng hải pháo, phi pháo bắn tè le quân đồn trú của các chú, rồi xua quân đổ bộ, ào ạt tiến vào chiếm đảo. Chú lại chưa ưng bụng, bèn giảng rằng thì là, Muốn đổ bộ chiếm đảo , trước hết là phải bắn phi pháo don đường để dẹp hết mọi bãi mìn hay chướng ngại vật . Chắc cú thêm phát nữa , không quân sẽ dọn sạch mọi ụ phòng thủ hay cụm phòng thủ của đảo ( đại loại thế ) . Sau khi phi pháo và không quân dọn đường thì bộ binh và thiết giáp sẽ từ từ tràn lên . Đéo mịe , anh cho bọn tàu kích tấp cập , kích banh chành cái đảo thì tối thiểu 30p sau bộ binh và thiết giáp mới dám bò lên . Còn chưa dọn đường , có thằng nào ngu đến mức phơi xác bộ binh. Chắc tại chú quá 'hay ho' trong lúc nghĩ ngợi về cái còm dzắc dzối của anh, phải tạm cắt ngang nhiều lần, để uống cả lọ sirô ho, nên mới đâm ra gật gà như thế này. Anh thông cảm cho chú !

Dưng mà muốn hoải lại chú một phát nhé.
Tàu thuyền chìm, nổi của quân 'lạ' đang dạo chơi thả con gà mái, tự do khắp nơi trên bể Đông, có lúc nó đã mò vào tận biển Đà Nẵng để 'tham quan' đấy. Hải lục không quân 'xịn' của các chú ở mô mà lơ mơ thía ?

Hay là các chú vưỡn còn chờ 'nhận được tin ngay' từ các hải đảo tít mù ngòai khơi ?

Tàu lạ nó bỏ neo sát bên nách các đảo của các chú ngoài kia, tất cả đều nằm trong tầm tác xạ pháo của chúng, thì các chú đang làm được đíu gì chúng đây. Lịt mịa, hay nà các chú cứ ngồi ở đất liền, yên chí chờ 'nhận được tin ngay' vào một ngày xấu trời nào đó, khi quân lạ nó úp sọt chiến sĩ các chú ?

Mà nhận được tin ngay khi chúng đã tràn được lên đảo, lập được đầu cầu, phong tỏa không phận, hải phận tứ bề, thì các chú làm đíu gì nhau. Đây mới là lúc hay nhất của trận đấu. Chú cứ bình tĩnh bàn luận cho 'sắc bén' vào.

Mà nói đến phòng thủ, chống tiếp cận, chống thâm nhập, vưn vưn và vưn vưn thì, như thắc mắc của anh ở bài trước, chú đã tưởng tượng ra được cái cách nàm thao để đuổi được các tàu lạ hiện nay ra khỏi lãnh hải, thềm lục địa, vùng đặc quyền kinh thế trên bể Đông của các chú chưa, nói gì đến dăm ba cái đảo đá chim ỉa ngoài khơi xa. Hay là các chú vưỡn đang 'cùng nhau tuần tra', tra qua tra lại. Vui nhể.

Thôi thì chú cứ từ từ si nghĩ cho 'sắc bén' vào, nếu còn 'hay ho' thì nhớ ráng nhịn, đừng vội uống sirô ho. Nghĩ ra được thì báo, anh sẽ bàn tiếp, nhá !

VN2006A gửi lúc 23:15, 20/01/2013 - mã số 77168

Nào, các chiên da nhất trí là đánh lần này sẽ là viễn chiến, ngoài tầm nhìn xa bằng mắt thường (trên 10 km). Dùng cả ống dòm cũng không dòm thấy địch.

Vậy VN cần những gì???

PS.: TQ oánh nhau với Nhật trong chiến tranh Giáp ngọ (1897) có đến 12 tầu, trong đó có 4 tầu loại hiện đại nhất thời đó, đặt mua của Đức, như Trấn Viễn, Định Viễn, Trí Viễn...tổng cộng 8 thằng Viễn, nhớ không hết tên. Ngoài ra thêm Dương Oai, Lã Dũng và 2 thằng nữa cũng không nhớ tên.

Vẫn bị Nhật tỉn cho lên bờ xuống ruộng. Chứng tỏ VN cũng có thể có cơ hội!?

nhớ ơn (khách viếng thăm) gửi lúc 21:08, 20/01/2013 - mã số 77154

đoc xong bài trên nếu đúng là thế thì tôi cãm thấy tức,giận và tiếc cho những người(74)đã hi sinh thật là oang uổng,nếu tôi là Bác Ngụy Văn Thà thì rút lui để bảo toàn tánh mạng,tính chuyện đưa vợ con đi di tản ở mĩ hay nhất,hoặc là đánh giặc bằng miệng an toàn hơn,dù lực lượng cũa vn (miền nam hay bắc)yếu hơn kẻ thù thì đánh hay rút lui(bỏ chạy)đễ bảo toàn tánh mạng và lực lượng đó là chiến thuật,chiến lược cũa những nhà quân sự và nhà lảnh đạo,tôi không đủ tư cách bàn tới,đằng này xem ra không phải như vậy,họ không biết làm gì hết,như đem con bỏ chợ với những người lính,vào thời điểm đó giữ miền nam không bị người anh em(cộng sãn)thịt đã khó, giữ hoàng sa càng khó hơn,chuyện đáng trách không phải là mất đão biễn mà họ chưa làm đũ ít nhất không giữ được biễn đảo thì củng cứu được những mạng rẽ lính(dân)việt
Chuyện mất biển đảo là chuyện cũ,chuyện lấy lại là chuyện tương lai,chuyện bây giờ mà ai cũng có thể làm được là nên lập 1 quỹ biễn đảo (hoàng sa,trường sa hay gì gì đÓ)đễ giúp thân nhân những người đã nằm xuống và những ngư dân đang mưu sinh trên biễn hiện giờ,họ cũng là những người bão vệ biễn bằng những dụng cụ sãng xuất thô sơ

Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) (khách viếng thăm) gửi lúc 21:07, 20/01/2013 - mã số 77153
Cuc viết:
Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) viết:
VN2006A viết:
VN thua TQ 2 lần: 1974 và 1988!!!

Có lẽ nhược điểm của VN anh hùng là khi phải giao chiến ở những nơi "không nơi ẩn nấp". Nếu có lau sậy um tùm như sông Bạch đằng thì có lẽ tình hình sẽ khác!??

Các chuyên gia thử cho ý kiến xem liệu lần thứ 3 sẽ như thế nào???

Đừng quá đề cao yếu tố tinh thần và lòng yêu nước!?

Hải quân Iran có thánh Allah phù trợ, được các Mullahs (1 loại chính ủy tôn giáo) chỉ huy và thúc mông. Mặc dù vậy, chỉ trong vòng nửa ngày bị US Navy bắn chìm 6 tầu, phải cúp đuôi bơi vào bờ!!!

Hố hố , chú 6 rất có tinh thần học hỏi , anh khen !!

74 với 88 choảng nhau bằng hải quân thì Lừa thua là tất yếu . Thua vì yếu , ýt . Nhớ rõ , yếu , ýt !!

Bây giờ thì sao !? Cũng ýt , nhưng yếu thì chưa chắc . Chứ còn mẹ giề nữa ?

Ti nhiên , nếu so sánh bằng số học đơn thuần kểu như lính anh đông hơn lính chú , tàu anh nhiều hơn tàu chú thì anh chắc thắng là dốt . Cứ lấy số lượng mà đo thì vứt mẹ cái bộ tổng tham mưu , vứt mẹ cái tư duy chiến thuật , chiến lược cho nó rảnh nợ , nhớ !!

Ngày xưa , tầm pháo 12ly 7 , 36 ly , 40 ly trang bị cho tàu chiến chủ yếu chỉ đánh cận chiến , có nghĩa là chú thấy anh thì chú đòm đòm , anh nhòm thấy chú thì anh bóp bóp!! Bi giờ hết rùi , anh nhòm thấy chú bằng ra da và anh làm thịt chú bằng tên lửa với khoảng cách 130-180-300 km , tùy tầm bắn từng loại .

Vậy , anh ýt nhưng không hề yếu thì anh chơi chú 1 trận được ko ??

Được quá chứ lị . Anh có hạm chở tên lửa tầm bắn 130-150kmm . Có tàu ngầm tàng hình chiến thuật phù hợp với vùng biển nông , có dàn phòng không bảo vệ với bán kính 300 kmm , có không quân chuyên diệt hạm !!

Anh ýt , chú nhiều , phỏng !! Nhưng chú có tập trung toàn lực lượng vào 1 trận ko ?? Anh thì có đấy . Lực lượng thì phân tán - khi oánh thì tập trung là như vậy. Nếu oánh , toàn bộ không quân anh cho tham chiến tất !! Chú nên nhớ ,chỉ trong vòng 15p , không quân của anh từ các sân bay dã chiến ở miền trung có thể khai hỏa tham chiến . Chú cứ nhẩm khoảng cách từ Đà Nẵng - Khánh Hòa ra tới Trường Sa là bao nhiêu thì biết thời gian anh có mặt tại trận địa liền !! Còn tàu sân bay của chú , chở được mấy chiếc !?

Này này , anh tiết lộ cho chú 6 biết 1 bí mật nhá , chớ có tiết lộ nhá !! 300 chiếc mic đời 21 , anh đã nhờ bọn Ấn Độ nâng cấp từ động cơ , vũ khí cho đến ăng ten , chiên thịt hạm ý . Mèo trắng hay mèo đen , miễn chơi được chiến hạm , chơi tuốt.

Ngon xông dzô .

Nghe chú nói anh đây té đái, à không, vẫn đứng đái :)

Trích dẫn:
Cứ lấy số lượng mà đo thì vứt mẹ cái bộ tổng tham mưu , vứt mẹ cái tư duy chiến thuật , chiến lược cho nó rảnh nợ

Anh nhớ là có cái bộ tổng tham mưu của quân gì đó chuyên trị vận dụng cái 'tư duy chiến thuật, chiến lược' gọi là biển (thịt) người, ta hy sinh 10 địch bị tiêu diệt 1, có còn đấy không nhỉ ? bị vứt mẹ đi chưa ?

Kể ra thì chú hát về súng, đạn, máy bay, tàu ngầm nghe cũng nổi hứng thật, dưng mà anh giả dụ có 'kẻ lạ' nó không đem tàu thuyền bơi khơi khơi ra chiếm đảo, mà cứ cho HKMH, tàu ngầm áp sát, lởn vỡn, rồi đêm hôm dùng hải pháo, phi pháo dập tơi tả, đổ bộ lính với quân số áp đảo lên đánh chiếm đảo, thì các chú tính nàm thao.

Ừ thì cho là các chú bắn lại, diệt được hạm, hạ máy bay, dưng mà khi đó thì cũng mất mịe nó đảo rồi. Các chú muốn chiếm lại thì phải đưa lực lượng tấn công từ bờ ra, mà lực lượng các chú hiện được trang bị chủ yếu để phòng thủ, cự ly tác chiến thì các chú có thể gần hơn, nhưng chúng thì có hạm đội đông như quân Nguyên, nếu các chú có đồ chơi khủng, hải lục không quân, thì chúng có thứ còn khủng hơn, do nhiều tiền hơn. Ờ mà các ổ Bastion, Yakhont, các sân bay, các dàn radar, các ụ pháo của các chú chắc được đào sâu vài trăm mét dưới đất nên cứ yên chí tha hồ bắn nhỉ ?

Các chú lo trang bị súng ống, tàu thuyền, để chống tiếp cận bờ biển hình chữ S thì OK. Dưng để giữ các nhúm hải đảo xa xôi, mù tít ngoài khơi mà các chú bảo cứ nằm ở trong bờ để bắn ra thì anh đây phải nghi ngờ cái 'tư duy' của cái bộ 'tổng tham mưu' các chú quá.

Khoảng cách 300-400 km trên biển mà các chú phải bơi thuyền ra để lội lên được các đảo ngoài biển Đông là điều các chú phải si nghĩ cho kỹ một khi có súng nổ ngoài kia nhá.

Còn một chuyện to đáng lo mà có lẽ do hứng quá nên chú quên mịa nó mất, nói bạo miệng rằng thì là, sẽ tập trung hết máy bay, hỏa lực vào trận chiến trên biển. Như thế thì còn cái củ cải gì để nghinh đón vài chục sư đoàn lục quân 'lạ', sẵn sàng tràn ngập lãnh thổ trên diện rộng.

Chú đừng có bẩu rằng thì là 'anh em' mình chỉ theo 'luật chơi' là chỉ so tài cao thấp với nhau vài hiệp trên biển thôi nhé.

Trước mắt chú cứ nhìn cho kỹ vào cái bản đồ 9 khúc, và hình ảnh các tàu 'lạ' di chuyển tự do, thả mái trong vùng 'đặc quyền kinh thế' của các chú, rồi cứ tưởng tượng, với số súng đạn, hỏa lực, tàu chìm,tàu nổi mà các chú đã có, sắp có, sẽ có, các chú sẽ chịu chơi khởi trận, 'đánh' thế đíu nào để đuổi được cái bọn khốn nạn, ngạo mạn 'lạ hoắc' kia lên bờ trở lại nhé.

Anh phục lăn cái tinh thần phấn khởi của chú :)

Anh hỏi thật chú Thối nhá , cuộc đời chú từ bé đến nhớn đã ...bắn được viên đạn nào chưa !?, đã biết cái mùi thuốc súng nó ra làm sâu chưa ?

Bình tĩnh , giả nhời thành thực , anh thương (:D

Chú bẩu :dưng mà anh giả dụ có 'kẻ lạ' nó không đem tàu thuyền bơi khơi khơi ra chiếm đảo, mà cứ cho HKMH, tàu ngầm áp sát, lởn vỡn, rồi đêm hôm dùng hải pháo, phi pháo dập tơi tả, đổ bộ lính với quân số áp đảo lên đánh chiếm đảo, thì các chú tính nàm thao
, hố hố , cho anh cười thêm phát nữa , hố hố hố !!

Mịe , dỏng tai mà nghe anh giảng !! Muốn đổ bộ chiếm đảo , trước hết là phải bắn phi pháo don đường để dẹp hết mọi bãi mìn hay chướng ngại vật . Chắc cú thêm phát nữa , không quân sẽ dọn sạch mọi ụ phòng thủ hay cụm phòng thủ của đảo ( đại loại thế ) . Sau khi phi pháo và không quân dọn đường thì bộ binh và thiết giáp sẽ từ từ tràn lên . Đéo mịe , anh cho bọn tàu kích tấp cập , kích banh chành cái đảo thì tối thiểu 30p sau bộ binh và thiết giáp mới dám bò lên . Còn chưa dọn đường , có thằng nào ngu đến mức phơi xác bộ binh , hử !?

Mà đảo của bọn Lừa thì có để giồng rau đek đâu !?? Chúng nó đóng quân , rồi xây cả sân bay , chứ đừng nói là ba cái khác !!

Thế ,khi bọn chiếm đảo kia ra tay thì đất liền nhận được tin ngay ko ?? Còn tung biệt kích âm thầm chiếm đảo thì họa may còn có cơ sở , nhá .

Lần sau có phản biện thì hãy sắc bén , xác đáng , hay ho vào . Chưa nói đã lòi mịe cái đuôi ngố ra thì nói làm mịe giề , tốn tài nguyên DL của mấy thằng em anh !!

Cuke (khách viếng thăm) gửi lúc 19:32, 20/01/2013 - mã số 77147
Ng. Việt viết:
Bỏ qua yếu tố ý thức hệ và lòng yêu nước củan người lính Việt, nếu các dữ kiện của bài này đúng thì chúng ta phải rút ra được một bài học cay đắng:

- Việt Nam mất Hoàng Sa năm 1974 và một phần Trường Sa 1988 vì các nhà lãnh đạo đều tập trung vào kẻ thù trong nước, xem nhẹ kẻ thù chính là TQ. Bài viết này đã cho thấy, tuy chính quyền VNCH chủ trương chiến đấu bảo vệ HS, nhưng lại rất thụ động, không có chiến thuật phù hợp với tình thế và ddawcj bieetj laf sau khi bị thua vì các sai lầm đó, không có ý đồ phản công lấy lại các đảo đám mất. Vào năm 1974 Quân giải phóng nhân dân TQ còn rất lạc hậu. Cho đến tận năm 1979, khi họ mở chiến tranh biên giới ở miền Bắc, vẫn còn lạc hậu như hồi chiến tranh Triều Tiên (1950-1953), chủ yếu dùng "chiến thuật biển người". Hơn nữa tất cả các binh chủng của họ đều là lính thời bình, không biết đánh nhau.

- Trong khi đó Quân lực VNCH, tuy đã mất sự yểm trợ của Mỹ, vẫn là quân đội mạnh nhất trong khu vực, với hơn 1 triệu quân, gần 2000 máy bay (tương đối hiện đại), khoảng 1100 tàu chiến các loại. Lực lượng sỹ quan và chuyên viên kỹ thuật được đào tạo có bài bản. (bài viết cũng nói lên ưu thế hỏa lực của 4 chiến hạm ta) Sau ngày 30.4.75, miền Bắc tiếp quản số lượng binh khí khổng lồ này đã tưởng bở là mình trở thành quân đội mạnh nhất châu Á, nhưng chính vì không có lực lượng sỹ quan và chuyên viên kỹ thuật của miền Nam nên quản lý đống sắt vụn đó cũng không nổi.

- Điều đặc là binh sỹ VNCH rất thiện chiến vì đã chiến đấu với miền Bắc và "Việt Cộng" suốt 15 năm liền. Hải quân VNCH luôn tác chiến chống lại các đoàn tầu vận tải "Đường Trường Sơn trên biển" của miền Bắc. Không lực VNCH có cả chục sân bay dọc bờ biển từ Huế, Đà Nẵng, Chu Lai, Phù Cát.... cách HS từ 250-350Km, hoàn toàn có thể kiểm soát được không phận HS (vì TQ ở xa hơn, máy bay MIG 17,19 kém hơn, phi công ít kinh nghiệm chiến đấu hơn). Do đó tôi không thể hiểu nổi tại sao VNCH chỉ điều động 4 tầu ra HS, khi có trong tay hơn 1000 tầu chiến. Không quân có F4, F105, A37 sao lại bất động ?

- Nếu lãnh đạo cấp cao VNCH có quyết tâm đánh Tầu cộng cao hơn là phòng thủ chống Bắc Việt thì rõ là đã không để mất Hoàng Sa và máu của các tử sỹ đã không bị đổ một cách vô ích.

Điều cần nói thêm là lãnh đạo miền Bắc được thông báo về vụ HS 1974 này, nhưng họ không có các phản ứng tích thích đáng về việc này, vì họ đã há miệng mắc quai TQ.

Riêng về vụ Gạc Ma 1988 thì trách nhiệm rõ ràng thuộc về đảng CSVN. Nếu từ 1975, các căn cứ trên các quần đào Trường Sa được xây dựng, củng cố. Nếu đất nước không bị kiệt quệ về nhân tài, vật chất (như Bên Thắng Cuộc đã nêu)thì quân đội VN vẫn là một quân đội mạnh trong khu vực, với các đô đốc CS và không CS, vẫn có hàng ngàn phi công thiện chiến đào tạo ở cả Liên Xô và Mỹ, vẫn mua được phụ tùng của Mỹ thì kẻ thù giả sử có mạnh hơn cũng khó công phá được các pháo đài đó.

Nhưng... nói ra chỉ để tiếc và...có thể bị ném đá.

Nguyễn Việt

Góp ý với ông Việt là chiến đấu cơ 'hiện đại' nhất của không quân VNCH lúc bấy giờ là F5-E, chỉ đủ xăng bay một chặng tới Hoàng Sa từ Đà Nẳng, quăng vài trái bom, bắn vài loạt đạn rồi ... sẽ phải 'hạ cánh' khần cấp xuống biển ngoài đó luôn, vì hết xăng để quay về. Đơn giản là như thế.

Bốn chiến hạm HQ-4, HQ-5, HQ-16, HQ-10 tham chiến trận Hoàng Sa năm xưa cũng là hàng 'khủng' của hải quân VNCH lúc ấy.

Tuy nhiên, nói gì thì nói, trong chiến trận biển khơi như thế này, quân sĩ VN không thiện chiến thì chẳng có gì lạ. Dân Việt ta tiếng là 4000 sống sát biển mà cho mãi đến nay vẫn có được xem là dân sành sỏi về hàng hải, ngư nghiệp đâu.

Quân sĩ VNCH thua quân Tàu cộng là có.
Một bộ phận quân sĩ VNCH yếu kém về tinh thần, kỹ thuật chiến đấu trong trận Hoàng Sa cũng có thể có.

Tuy nhiên, chuyện Hải quân VNCH đã quyết chiến với Tàu cộng là sự thật. Và đây điều đáng nhớ.

Cuc (khách viếng thăm) gửi lúc 18:50, 20/01/2013 - mã số 77143
Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) viết:
VN2006A viết:
VN thua TQ 2 lần: 1974 và 1988!!!

Có lẽ nhược điểm của VN anh hùng là khi phải giao chiến ở những nơi "không nơi ẩn nấp". Nếu có lau sậy um tùm như sông Bạch đằng thì có lẽ tình hình sẽ khác!??

Các chuyên gia thử cho ý kiến xem liệu lần thứ 3 sẽ như thế nào???

Đừng quá đề cao yếu tố tinh thần và lòng yêu nước!?

Hải quân Iran có thánh Allah phù trợ, được các Mullahs (1 loại chính ủy tôn giáo) chỉ huy và thúc mông. Mặc dù vậy, chỉ trong vòng nửa ngày bị US Navy bắn chìm 6 tầu, phải cúp đuôi bơi vào bờ!!!

Hố hố , chú 6 rất có tinh thần học hỏi , anh khen !!

74 với 88 choảng nhau bằng hải quân thì Lừa thua là tất yếu . Thua vì yếu , ýt . Nhớ rõ , yếu , ýt !!

Bây giờ thì sao !? Cũng ýt , nhưng yếu thì chưa chắc . Chứ còn mẹ giề nữa ?

Ti nhiên , nếu so sánh bằng số học đơn thuần kểu như lính anh đông hơn lính chú , tàu anh nhiều hơn tàu chú thì anh chắc thắng là dốt . Cứ lấy số lượng mà đo thì vứt mẹ cái bộ tổng tham mưu , vứt mẹ cái tư duy chiến thuật , chiến lược cho nó rảnh nợ , nhớ !!

Ngày xưa , tầm pháo 12ly 7 , 36 ly , 40 ly trang bị cho tàu chiến chủ yếu chỉ đánh cận chiến , có nghĩa là chú thấy anh thì chú đòm đòm , anh nhòm thấy chú thì anh bóp bóp!! Bi giờ hết rùi , anh nhòm thấy chú bằng ra da và anh làm thịt chú bằng tên lửa với khoảng cách 130-180-300 km , tùy tầm bắn từng loại .

Vậy , anh ýt nhưng không hề yếu thì anh chơi chú 1 trận được ko ??

Được quá chứ lị . Anh có hạm chở tên lửa tầm bắn 130-150kmm . Có tàu ngầm tàng hình chiến thuật phù hợp với vùng biển nông , có dàn phòng không bảo vệ với bán kính 300 kmm , có không quân chuyên diệt hạm !!

Anh ýt , chú nhiều , phỏng !! Nhưng chú có tập trung toàn lực lượng vào 1 trận ko ?? Anh thì có đấy . Lực lượng thì phân tán - khi oánh thì tập trung là như vậy. Nếu oánh , toàn bộ không quân anh cho tham chiến tất !! Chú nên nhớ ,chỉ trong vòng 15p , không quân của anh từ các sân bay dã chiến ở miền trung có thể khai hỏa tham chiến . Chú cứ nhẩm khoảng cách từ Đà Nẵng - Khánh Hòa ra tới Trường Sa là bao nhiêu thì biết thời gian anh có mặt tại trận địa liền !! Còn tàu sân bay của chú , chở được mấy chiếc !?

Này này , anh tiết lộ cho chú 6 biết 1 bí mật nhá , chớ có tiết lộ nhá !! 300 chiếc mic đời 21 , anh đã nhờ bọn Ấn Độ nâng cấp từ động cơ , vũ khí cho đến ăng ten , chiên thịt hạm ý . Mèo trắng hay mèo đen , miễn chơi được chiến hạm , chơi tuốt.

Ngon xông dzô .

Nghe chú nói anh đây té đái, à không, vẫn đứng đái :)

Trích dẫn:
Cứ lấy số lượng mà đo thì vứt mẹ cái bộ tổng tham mưu , vứt mẹ cái tư duy chiến thuật , chiến lược cho nó rảnh nợ

Anh nhớ là có cái bộ tổng tham mưu của quân gì đó chuyên trị vận dụng cái 'tư duy chiến thuật, chiến lược' gọi là biển (thịt) người, ta hy sinh 10 địch bị tiêu diệt 1, có còn đấy không nhỉ ? bị vứt mẹ đi chưa ?

Kể ra thì chú hát về súng, đạn, máy bay, tàu ngầm nghe cũng nổi hứng thật, dưng mà anh giả dụ có 'kẻ lạ' nó không đem tàu thuyền bơi khơi khơi ra chiếm đảo, mà cứ cho HKMH, tàu ngầm áp sát, lởn vỡn, rồi đêm hôm dùng hải pháo, phi pháo dập tơi tả, đổ bộ lính với quân số áp đảo lên đánh chiếm đảo, thì các chú tính nàm thao.

Ừ thì cho là các chú bắn lại, diệt được hạm, hạ máy bay, dưng mà khi đó thì cũng mất mịe nó đảo rồi. Các chú muốn chiếm lại thì phải đưa lực lượng tấn công từ bờ ra, mà lực lượng các chú hiện được trang bị chủ yếu để phòng thủ, cự ly tác chiến thì các chú có thể gần hơn, nhưng chúng thì có hạm đội đông như quân Nguyên, nếu các chú có đồ chơi khủng, hải lục không quân, thì chúng có thứ còn khủng hơn, do nhiều tiền hơn. Ờ mà các ổ Bastion, Yakhont, các sân bay, các dàn radar, các ụ pháo của các chú chắc được đào sâu vài trăm mét dưới đất nên cứ yên chí tha hồ bắn nhỉ ?

Các chú lo trang bị súng ống, tàu thuyền, để chống tiếp cận bờ biển hình chữ S thì OK. Dưng để giữ các nhúm hải đảo xa xôi, mù tít ngoài khơi mà các chú bảo cứ nằm ở trong bờ để bắn ra thì anh đây phải nghi ngờ cái 'tư duy' của cái bộ 'tổng tham mưu' các chú quá.

Khoảng cách 300-400 km trên biển mà các chú phải bơi thuyền ra để lội lên được các đảo ngoài biển Đông là điều các chú phải si nghĩ cho kỹ một khi có súng nổ ngoài kia nhá.

Còn một chuyện to đáng lo mà có lẽ do hứng quá nên chú quên mịa nó mất, nói bạo miệng rằng thì là, sẽ tập trung hết máy bay, hỏa lực vào trận chiến trên biển. Như thế thì còn cái củ cải gì để nghinh đón vài chục sư đoàn lục quân 'lạ', sẵn sàng tràn ngập lãnh thổ trên diện rộng.

Chú đừng có bẩu rằng thì là 'anh em' mình chỉ theo 'luật chơi' là chỉ so tài cao thấp với nhau vài hiệp trên biển thôi nhé.

Trước mắt chú cứ nhìn cho kỹ vào cái bản đồ 9 khúc, và hình ảnh các tàu 'lạ' di chuyển tự do, thả mái trong vùng 'đặc quyền kinh thế' của các chú, rồi cứ tưởng tượng, với số súng đạn, hỏa lực, tàu chìm,tàu nổi mà các chú đã có, sắp có, sẽ có, các chú sẽ chịu chơi khởi trận, 'đánh' thế đíu nào để đuổi được cái bọn khốn nạn, ngạo mạn 'lạ hoắc' kia lên bờ trở lại nhé.

Anh phục lăn cái tinh thần phấn khởi của chú :)

Ng. Việt (khách viếng thăm) gửi lúc 17:02, 20/01/2013 - mã số 77135

Bỏ qua yếu tố ý thức hệ và lòng yêu nước củan người lính Việt, nếu các dữ kiện của bài này đúng thì chúng ta phải rút ra được một bài học cay đắng:

- Việt Nam mất Hoàng Sa năm 1974 và một phần Trường Sa 1988 vì các nhà lãnh đạo đều tập trung vào kẻ thù trong nước, xem nhẹ kẻ thù chính là TQ. Bài viết này đã cho thấy, tuy chính quyền VNCH chủ trương chiến đấu bảo vệ HS, nhưng lại rất thụ động, không có chiến thuật phù hợp với tình thế và ddawcj bieetj laf sau khi bị thua vì các sai lầm đó, không có ý đồ phản công lấy lại các đảo đám mất. Vào năm 1974 Quân giải phóng nhân dân TQ còn rất lạc hậu. Cho đến tận năm 1979, khi họ mở chiến tranh biên giới ở miền Bắc, vẫn còn lạc hậu như hồi chiến tranh Triều Tiên (1950-1953), chủ yếu dùng "chiến thuật biển người". Hơn nữa tất cả các binh chủng của họ đều là lính thời bình, không biết đánh nhau.

- Trong khi đó Quân lực VNCH, tuy đã mất sự yểm trợ của Mỹ, vẫn là quân đội mạnh nhất trong khu vực, với hơn 1 triệu quân, gần 2000 máy bay (tương đối hiện đại), khoảng 1100 tàu chiến các loại. Lực lượng sỹ quan và chuyên viên kỹ thuật được đào tạo có bài bản. (bài viết cũng nói lên ưu thế hỏa lực của 4 chiến hạm ta) Sau ngày 30.4.75, miền Bắc tiếp quản số lượng binh khí khổng lồ này đã tưởng bở là mình trở thành quân đội mạnh nhất châu Á, nhưng chính vì không có lực lượng sỹ quan và chuyên viên kỹ thuật của miền Nam nên quản lý đống sắt vụn đó cũng không nổi.

- Điều đặc là binh sỹ VNCH rất thiện chiến vì đã chiến đấu với miền Bắc và "Việt Cộng" suốt 15 năm liền. Hải quân VNCH luôn tác chiến chống lại các đoàn tầu vận tải "Đường Trường Sơn trên biển" của miền Bắc. Không lực VNCH có cả chục sân bay dọc bờ biển từ Huế, Đà Nẵng, Chu Lai, Phù Cát.... cách HS từ 250-350Km, hoàn toàn có thể kiểm soát được không phận HS (vì TQ ở xa hơn, máy bay MIG 17,19 kém hơn, phi công ít kinh nghiệm chiến đấu hơn). Do đó tôi không thể hiểu nổi tại sao VNCH chỉ điều động 4 tầu ra HS, khi có trong tay hơn 1000 tầu chiến. Không quân có F4, F105, A37 sao lại bất động ?

- Nếu lãnh đạo cấp cao VNCH có quyết tâm đánh Tầu cộng cao hơn là phòng thủ chống Bắc Việt thì rõ là đã không để mất Hoàng Sa và máu của các tử sỹ đã không bị đổ một cách vô ích.

Điều cần nói thêm là lãnh đạo miền Bắc được thông báo về vụ HS 1974 này, nhưng họ không có các phản ứng tích thích đáng về việc này, vì họ đã há miệng mắc quai TQ.

Riêng về vụ Gạc Ma 1988 thì trách nhiệm rõ ràng thuộc về đảng CSVN. Nếu từ 1975, các căn cứ trên các quần đào Trường Sa được xây dựng, củng cố. Nếu đất nước không bị kiệt quệ về nhân tài, vật chất (như Bên Thắng Cuộc đã nêu)thì quân đội VN vẫn là một quân đội mạnh trong khu vực, với các đô đốc CS và không CS, vẫn có hàng ngàn phi công thiện chiến đào tạo ở cả Liên Xô và Mỹ, vẫn mua được phụ tùng của Mỹ thì kẻ thù giả sử có mạnh hơn cũng khó công phá được các pháo đài đó.

Nhưng... nói ra chỉ để tiếc và...có thể bị ném đá.

Nguyễn Việt

Khách Diệu Anh (khách viếng thăm) gửi lúc 16:52, 20/01/2013 - mã số 77134

Bàn cái đã qua thì phí sức, bàn cái chưa đến thì chưa đủ tầm. Hãy bàn cái thiết thực trước mắt để có lợi cho ngư dân và giúp đỡ những gia đình có người ngã xuống trong trận Hoàng Sa 1974 thì có ích hơn. Chẳng biết tết này những gia đình có người như thế ăn tết sao đây? Liệu "Để Đảng và nhà nước lo" thì người dân có bớt lo và buồn không?

Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) (khách viếng thăm) gửi lúc 16:39, 20/01/2013 - mã số 77131
VN2006A viết:
VN thua TQ 2 lần: 1974 và 1988!!!

Có lẽ nhược điểm của VN anh hùng là khi phải giao chiến ở những nơi "không nơi ẩn nấp". Nếu có lau sậy um tùm như sông Bạch đằng thì có lẽ tình hình sẽ khác!??

Các chuyên gia thử cho ý kiến xem liệu lần thứ 3 sẽ như thế nào???

Đừng quá đề cao yếu tố tinh thần và lòng yêu nước!?

Hải quân Iran có thánh Allah phù trợ, được các Mullahs (1 loại chính ủy tôn giáo) chỉ huy và thúc mông. Mặc dù vậy, chỉ trong vòng nửa ngày bị US Navy bắn chìm 6 tầu, phải cúp đuôi bơi vào bờ!!!

Hố hố , chú 6 rất có tinh thần học hỏi , anh khen !!

74 với 88 choảng nhau bằng hải quân thì Lừa thua là tất yếu . Thua vì yếu , ýt . Nhớ rõ , yếu , ýt !!

Bây giờ thì sao !? Cũng ýt , nhưng yếu thì chưa chắc . Chứ còn mẹ giề nữa ?

Ti nhiên , nếu so sánh bằng số học đơn thuần kểu như lính anh đông hơn lính chú , tàu anh nhiều hơn tàu chú thì anh chắc thắng là dốt . Cứ lấy số lượng mà đo thì vứt mẹ cái bộ tổng tham mưu , vứt mẹ cái tư duy chiến thuật , chiến lược cho nó rảnh nợ , nhớ !!

Ngày xưa , tầm pháo 12ly 7 , 36 ly , 40 ly trang bị cho tàu chiến chủ yếu chỉ đánh cận chiến , có nghĩa là chú thấy anh thì chú đòm đòm , anh nhòm thấy chú thì anh bóp bóp!! Bi giờ hết rùi , anh nhòm thấy chú bằng ra da và anh làm thịt chú bằng tên lửa với khoảng cách 130-180-300 km , tùy tầm bắn từng loại .

Vậy , anh ýt nhưng không hề yếu thì anh chơi chú 1 trận được ko ??

Được quá chứ lị . Anh có hạm chở tên lửa tầm bắn 130-150kmm . Có tàu ngầm tàng hình chiến thuật phù hợp với vùng biển nông , có dàn phòng không bảo vệ với bán kính 300 kmm , có không quân chuyên diệt hạm !!

Anh ýt , chú nhiều , phỏng !! Nhưng chú có tập trung toàn lực lượng vào 1 trận ko ?? Anh thì có đấy . Lực lượng thì phân tán - khi oánh thì tập trung là như vậy. Nếu oánh , toàn bộ không quân anh cho tham chiến tất !! Chú nên nhớ ,chỉ trong vòng 15p , không quân của anh từ các sân bay dã chiến ở miền trung có thể khai hỏa tham chiến . Chú cứ nhẩm khoảng cách từ Đà Nẵng - Khánh Hòa ra tới Trường Sa là bao nhiêu thì biết thời gian anh có mặt tại trận địa liền !! Còn tàu sân bay của chú , chở được mấy chiếc !?

Này này , anh tiết lộ cho chú 6 biết 1 bí mật nhá , chớ có tiết lộ nhá !! 300 chiếc mic đời 21 , anh đã nhờ bọn Ấn Độ nâng cấp từ động cơ , vũ khí cho đến ăng ten , chiên thịt hạm ý . Mèo trắng hay mèo đen , miễn chơi được chiến hạm , chơi tuốt.

Ngon xông dzô .

Cuke (khách viếng thăm) gửi lúc 15:36, 20/01/2013 - mã số 77127
VN2006A viết:
VN thua TQ 2 lần: 1974 và 1988!!!

Có lẽ nhược điểm của VN anh hùng là khi phải giao chiến ở những nơi "không nơi ẩn nấp". Nếu có lau sậy um tùm như sông Bạch đằng thì có lẽ tình hình sẽ khác!??

Các chuyên gia thử cho ý kiến xem liệu lần thứ 3 sẽ như thế nào???

Đừng quá đề cao yếu tố tinh thần và lòng yêu nước!?

Hải quân Iran có thánh Allah phù trợ, được các Mullahs (1 loại chính ủy tôn giáo) chỉ huy và thúc mông. Mặc dù vậy, chỉ trong vòng nửa ngày bị US Navy bắn chìm 6 tầu, phải cúp đuôi bơi vào bờ!!!

Bạn nói đúng đấy.

Phần lớn nhờ biển không có 'lau sậy um tùm' mà Hàn Quốc mới yên ổn được như ngày hôm nay.

Cũng do trên mặt biền thì 'không nơi ẩn nấp' nên VN mới đang phải 'quyết giữ vững hòa bình' cho dù 'kẻ lạ' đang ráo riết chuẩn bị chiến tranh xâm chiếm biền đảo.

Có lẽ sắp đến toàn đảng, toàn quân ta phải ra công nghiên cứu để 'vận dụng sáng tạo' hình thái chiến tranh nhân dân trong thời kỳ đánh nhau trên mặt biển ... vì có tiền đâu mà mua cho đủ Yakhont, Harpoon, Exocet, Sea Sparrow, ... :)

Khách Diệu Anh (khách viếng thăm) gửi lúc 00:03, 20/01/2013 - mã số 77080

Mấy năm gần đây tôi mới được biết về trận chiến ở Hoàng Sa 1974 qua báo chí cả hai lề. Mỗi bài, mỗi tác giả nói (viết) một khác. "Trăm nghe không bằng một thấy", tôi đã "thấy" nhưng khó tin vì chỉ "thấy" chữ. Chỉ có một điều các báo nói giống nhau, đó là ta đã thua, ta đã mất Hoàng Sa.

Đọc bài này, tôi không hiểu tại sao sự hợp đồng tác chiến của hải quan miền Nam lại sơ suất thế, để tàu ta bắn tàu mình.

Có bài báo (lề phải) lại nói có một đơn vị quân đội CHVN đồn trú trên đảo, khi quân Trung cộng đổ bộ lên đảo thì quân đội công hào thừa đạn bắn trả và đang ở thế thắng thì có điện từ đất liền ra lệnh đầu hàng(!??) Thôi thì chuyện quá khứ, khó xác minh, tôi chỉ nghĩa rằng tát cả nhan dân Việt Nam dù Bắc hay dù Nam cũng đều coi nhưng người lính chiến đáu giữ đảo của Tổ quốc đều là những anh hùng, đáng được tôn vinh, và làm gương cho các chiến sĩ hải quân hiện nay cũng như cho cả quân đội hiện nay. Người lính hy sinh ở Hoàng Sa cũng giống như người lính hy sinh ở Trường Sa năm 1988 và 1992.

Đối với những người đã khuất như vậy thì nhà nước nên lập đài tưởng niệm như đài tưởng niệm 10 cô gái thanh niên xung phong ở Đồng Lộc.
Còn đối với thân nhân những người đã khuất thì coi họ là thân nhân liệt sĩ, bà mẹ hay vợ của họ cũng được coi như bà mẹ Việt Nam anh hùng và vợ liệt sĩ, cần có chế độ giúp đỡ khi họ gặp khó khăn. Nếu nhà nước không làm thì nhân dân đóng góp tự nguyện giúp đỡ họ. Nên thông báo địa chỉ những người này trên các đài báo để đồng bào trong nước hay Việt kiều dễ dàng trực tiếp giúp đỡ họ. Họ là thân nhân của những người đã ngã xuống để bảo vệ đảo của Tổ quốc thì họ cần được đối xử như người có công với nước với dân. Nhân dân không quên công lao của những người đã ngã xuống để giữ đảo tiền tiêu của Tổ quốc.

Hải quân (khách viếng thăm) gửi lúc 20:17, 19/01/2013 - mã số 77060

Chiến tranh trên biển và trên không hoàn toàn khác chiến tranh du kích trên bộ, các vùng rừng núi và trong thành thị.

Ông anh rể họ của tôi lúc đó là thiếu úy hải quân VNCH, sau này có kể sơ việc tham gia hỗ trợ trận đánh hải quân Hoàng Sa. Tàu của ổng (không nhớ là loại gì) đang trên đường từ Nha Trang quay về hải quân công xưởng ở Sàigon để tu sửa thì được tin TQ đánh phá Hoàng Sa của VN. Tàu của ổng được lệnh quay trở lại, ra Hoàng Sa để hỗ trợ các tàu chiến khác, đánh trả TQ. Khi đến gần HS, được tin một tàu VN bị đánh đắm và tàu TQ tấn công trực diện. Tàu của ông khai pháo đánh trả. Nghe ổng kể bắn được 4-5 phát đại pháo thì bị kẹt đạn, không bắn được nữa và tàu của ổng quay đầu bỏ chạy !!!

Sau khi quay về hải quân công xưởng ở Sàigon để tu sửa, tàu của ổng ra Trường Sa canh chừng, đề phòng TQ xâm lược

VN2006A gửi lúc 20:02, 19/01/2013 - mã số 77059

VN thua TQ 2 lần: 1974 và 1988!!!

Có lẽ nhược điểm của VN anh hùng là khi phải giao chiến ở những nơi "không nơi ẩn nấp". Nếu có lau sậy um tùm như sông Bạch đằng thì có lẽ tình hình sẽ khác!??

Các chuyên gia thử cho ý kiến xem liệu lần thứ 3 sẽ như thế nào???

Đừng quá đề cao yếu tố tinh thần và lòng yêu nước!?

Hải quân Iran có thánh Allah phù trợ, được các Mullahs (1 loại chính ủy tôn giáo) chỉ huy và thúc mông. Mặc dù vậy, chỉ trong vòng nửa ngày bị US Navy bắn chìm 6 tầu, phải cúp đuôi bơi vào bờ!!!

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
6 + 1 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Hãy cảnh giác trước thủ lĩnh đánh trống trận thúc giục nhân dân lao vào một cơn sốt yêu nước, bởi chủ nghĩa yêu nước thực sự là một thanh kiếm hai lưỡi. Nó [chủ nghĩa yêu nước] khiến máu chúng ta sôi lên, nhưng cũng đồng thời khiến tầm nhìn chúng ta thu hẹp lại... Và khi tiếng trống trận kia đạt đến đỉnh cao, khi mà máu đã sôi với thù hận, còn tâm trí đóng lại, thì vị thủ lĩnh sẽ chẳng cần tước đoạt quyền công dân nữa.

— William Shakespeare

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 1 thành viên335 khách truy cập.

Thành viên online

Admin

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png