Hồ Cương Quyết - Vài lời cảm nhận riêng về 40 năm kỷ niệm ký kết Hiệp Định Paris (27/1/1973 - 27/1/2013)

  • Bởi Admin
    1.710 lượt đọc
    12/01/2013
    0 phản hồi

    André Menras Hồ Cương Quyết

    Hiệp định Paris: trước tiên là một thắng lợi to lớn trong cuộc tranh đấu trường kỳ vì độc lập và tự do

    Quãng đời vô tư vô lự của tôi đã chấm dứt ở Việt Nam khi tiếp xúc với những cảnh tượng gớm ghiếc của cuộc chiến tranh xâm lược Mỹ. Bắt đầu một cuộc đời mới, ở rất xa quê hương, của một người ý thức được trách nhiệm của mình. Vì tôi đã chọn hòa bình, công lý và nhân phẩm. Sự lựa chọn của tôi xa lạ với mọi hệ tư tưởng, phe phái chính trị hay tôn giáo nào. Chiến tranh và nhà tù đã giác ngộ tôi, làm cho tôi nhận thức về chính trị, thứ chính trị chân chính, làm thay đổi cuộc đời bằng hành động, đứng về phía những người nghèo khổ, những người bị áp bức. Trong nhà giam tù nhân chính trị, tôi không phải nghe những diễn thuyết mà học được sự tất yếu của cuộc đấu tranh cho quyền sống tự do, quyền sống trong nhân phẩm, một cuộc đấu tranh vượt qua mọi biên giới. Đó là một trường học có một không hai để thực tập, hay học lại, tính nhân bản thực chất là thế nào. Tại đó, tôi đã đo được sức mạnh, ý nghĩa thực sự và cội nguồn sâu xa của cuộc đấu tranh vì độc lập, và nhất là vì dân chủ, bởi không có dân chủ thì độc lập không thể tồn tại và trường tồn. Tôi cũng hiểu cuộc đấu tranh chính đáng, sống còn ấy là cần thiết và đòi hỏi đoàn kết đến mức nào.

    Đối với tôi, Hiệp định Paris là thành quả của vô vàn những cuộc đấu tranh, hy sinh lừng danh hay vô danh, tập thể và cá nhân, mà nhân dân Việt Nam và bạn bè trên thế giới đã kiên trì suốt mấy chục năm. Đó là thắng lợi tuyệt vời chống lại sự dã man. Nhờ đó mà tôi đã thoát khỏi tù ngục, cũng như hàng trăm ngàn tù nhân chính trị và tù binh. Một cái mốc quan trọng và sáng đẹp trong cuộc đời khiêm cung của tôi bên cạnh nhân dân Việt Nam.

    Đó cũng là một bước trên con đường dài mà đất nước và dân tộc Việt Nam còn phải vượt qua. Trong những hoàn cảnh và dưới những hình thức còn khó khăn, phức tạp hơn nữa: bởi cuộc đấu tranh vì sự nghiệp độc lập thực sự của ngày hôm qua, ngày nay vẫn còn nóng hổi tính thời sự. Và đó cũng là sợi chỉ đỏ xuyên suốt cuộc đời công dân tự do của tôi. Bốn mươi năm sau ngày ký kết Hiệp định Paris, tôi đã trở thành một công dân Việt Nam. Xin đất nước đã nhận tôi làm nghĩa tử hãy tin rằng tôi sẽ tiếp tục không ngừng nghỉ cuộc đấu tranh công dân và ái quốc, như nhiệm vụ đặt ra cho mọi công dân. Hơn bao giờ hết, tôi sẽ sát cánh cùng những người bạn cũ vẫn còn giữ nguyên ngọn lửa của tuổi hai mươi, sát cánh với tuổi trẻ Việt Nam. Tuổi trẻ Việt Nam nhận thức, như chúng tôi ở tuổi hai mươi đã hiểu, rằng không có độc lập, thì không thể có dân chủ, hòa bình thực sự, không thể có tương lai. Cho bất cứ dân tộc nào, đất nước nào.

    André Menras Hồ Cương Quyết

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi