Huy Đức - Quyền Bính: 13-1-13

Huy Đức
Chia sẻ bài viết này

Tôi rời Campuchia trước khi Việt Nam rút hết “Quân tình nguyện”. Khi học ở trường chuyên gia quân sự 481, chúng tôi được chuẩn bị tư tưởng để “giúp bạn lâu dài”. Nhưng thay vì ở lại hàng thập niên, tôi chỉ phải ở lại Campuchia gần bốn năm. Tôi quyết định rời quân đội. Một cá nhân cũng như một quốc gia, súng ống chỉ nên được lựa chọn khi không còn con đường nào khác.

Cuối năm 1987, tôi bắt đầu làm việc ở Văn phòng huyện ủy Nhà Bè. Thời gian ấy, Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh đang viết “Những việc cần làm ngay”. Công việc ở Văn phòng huyện ủy thật an nhàn, tôi đã sử dụng phần lớn thời gian để viết văn và viết bài cho các báo. Sau khi đọc những bài báo ấy, Bí thư huyện ủy Trần Văn Đông giao cho tôi phụ trách biên tập tờ tin và đài truyền thanh huyện Nhà Bè. Chỉ mấy tháng sau, tôi được nhà văn Nguyễn Đông Thức đưa về Tuổi Trẻ.

Không chỉ có kho sách cực kỳ phong phú của thư viện Đắc Lộ mà tờ Tuổi Trẻ tiếp quản sau khi các giáo sỹ dòng Tên bị bắt năm 1979, đội ngũ Tuổi Trẻ thời “161 Lý Chính Thắng” cũng là một “kho tư liệu” vô giá. Không phải ai ở trong cái không khí “thanh niên sôi nổi” ấy cũng biết hết những trắc ẩn trong lòng các đồng nghiệp của mình.

Ở đây, tôi gặp những đồng nghiệp về sau trở thành nhân vật trong cuốn sách của mình. Ở đây, tôi gặp những con người lặng lẽ, tưởng quá khứ đã được chôn chặt, như: biên tập viên Lệ Xuân, con gái ông Nguyễn Thành Đệ, người sau khi đóng 200 lượng vàng để vượt biên theo Phương án II không thành bị lấy nốt căn nhà cuối cùng[1]; thư ký tòa soạn Võ Văn Điểm - chủ biên đầu tiên của tờ Tuổi Trẻ Chủ Nhật, Tuổi Trẻ Cười - người có vợ và hai con chết trên biển trong một chuyến vượt biên.

Thế hệ chúng tôi may mắn được làm báo sau “đổi mới”. Những người viết có trách nhiệm nhận thấy một cơ hội to lớn sau tuyên bố “cởi trói” của Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh để không còn tiếp tục sự nghiệp viết lách bằng thứ văn chương minh họa hay báo chí tô hồng. Đó là một thời đáng nhớ của văn nghệ và báo chí. Rất tiếc là chỉ hơn một năm sau khi Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh kêu gọi văn nghệ sỹ tự cứu mình, tự ông đã có nhiều thay đổi.

Ngay trong khuôn viên 161 Lý Chính Thắng, chúng tôi có thể cảm nhận sự căng thẳng. Có lúc một số phóng viên Tuổi Trẻ đã phải chuẩn bị cho khả năng bị khởi tố. Có những buổi chiều, nhất là sau khi Tổng biên tập Vũ Kim Hạnh đi gặp Phó bí thư Thành ủy Bảy Dự Nguyễn Võ Danh, đi gặp Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, đi gặp Bộ trưởng Bộ Nội vụ Mai Chí Thọ trở về…, chúng tôi nín thở chờ chị bàn bạc với anh Ba Lãng[2]. Những hôm gay cấn, hai người còn phải tham vấn Cựu Tổng biên tập Võ Như Lanh[3]. Cho đến trước khi ông Nguyễn Văn Linh hết nhiệm kỳ, những người tiên phong trong văn nghệ, báo chí đều phải ra đi gần hết.

Tuổi Trẻ còn tạo cơ hội cho tôi bước ra bên ngoài khuôn viên “161 Lý Chính Thắng”. Tôi may mắn được phân công viết đủ các loại đề tài, từ chính trị tới xã hội, từ kinh tế tới văn hóa, từ hoạt động của các cơ quan tố tụng đến các hoạt động của bộ máy Đảng, Nhà nước, từ trung ương tới địa phương. Từ năm 1989, tôi trực tiếp đưa tin hầu hết các vụ án lớn xảy ra trên cả nước, theo dõi từ giai đoạn khởi tố điều tra cho đến khi nội vụ được đưa tới tòa. Cũng từ năm 1989, tôi được giao viết về các kỳ họp Hội đồng nhân dân và sau đó có mặt ở Hội trường Ba Đình gần như mỗi kỳ Quốc hội họp.

Những năm đầu thập niên 1990, chúng tôi được bố trí ăn, ở với các đoàn đại biểu tại nhà khách số 8 Chu Văn An; được dự hầu hết các phiên thảo luận mà các đại biểu đang là ủy viên Trung ương, ủy viên Bộ chính trị. Chúng tôi cũng dễ dàng gặp gỡ, trò chuyện với Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, Tổng bí thư Đỗ Mười, Chủ tịch nước Lê Đức Anh, Thủ tướng Võ Văn Kiệt, Thủ tướng Phan Văn Khải, Chủ tịch Quốc hội Lê Quang Đạo và Tổng bí thư Nông Đức Mạnh… Cánh nhà báo chúng tôi[4] có nhiều cơ hội trao đổi, đủ loại thông tin, với các nhà lãnh đạo cả khi tác nghiệp, cả khi bên tách trà và không ít khi bên chén rượu.

Chính trường được phản ánh trong cuốn II bao gồm những gì mà tác giả có thể quan sát từ cự ly rất gần. Ở những thời điểm nóng bỏng nhất, tôi có thể vào tận phòng làm việc hỏi chuyện Thủ tướng Võ Văn Kiệt, Thủ tướng Phan Văn Khải; tôi cũng có không ít dịp đến nhà riêng, vào phòng làm việc của Tổng bí thư Đỗ Mười, Tổng bí thư Lê Khả Phiêu… phỏng vấn. Chúng tôi chứng kiến một cách trực tiếp các xung đột giữa những người chủ trương kinh tế thị trường với những người lo “chệch hướng”, những xung đột đã làm biến dạng khá nhiều chính sách.

Tất cả những tư liệu ấy đều được tôi lưu trữ. Nhưng không chỉ dừng lại ở những ghi chép của mình, từ năm 2003, khi bắt đầu tập trung phần lớn thời gian cho cuốn sách này, tôi ngồi điểm lại toàn bộ tư liệu mình đã thu thập được, đánh dấu các khoảng trống và bắt đầu tiến hành thêm hàng ngàn cuộc phỏng vấn. Với sự giúp đỡ của một nhóm sinh viên và một số nhà nghiên cứu trẻ, tôi bắt đầu đối chiếu lời kể của các nhân chứng với các ghi chép của chính họ, của tôi (với các sự kiện mà mình trực tiếp quan sát trong thời gian làm báo), đối chiếu với báo chí ở các thời điểm khác nhau, với lời kể giữa các nhân chứng và đặc biệt là đối chiếu với các tài liệu gốc, gồm thư từ, công văn, chỉ thị, nghị quyết và biên bản các cuộc họp.

Cuốn II bắt đầu từ thời điểm ông Nguyễn Văn Linh lên cầm quyền cho đến khi ba ông cố vấn đưa ông Lê Khả Phiêu ra khỏi chiếc ghế tổng bí thư. Tuy có những câu chuyện còn kéo dài đến sau Đại hội Đảng lần thứ XI (1-2011), nhưng hai chương cuối của cuốn II chủ yếu nói về “cái đuôi” chủ nghĩa xã hội và những hệ lụy mà xã hội Việt Nam đang gánh chịu.

Chương Tướng Giáp được đặt ở vị trí cuối phần “Dấu ấn Nguyễn Văn Linh”, bắt đầu bằng một nỗ lực nhằm hạ uy tín của “vị tướng Điện Biên” diễn ra cuối nhiệm kỳ của Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh nhưng chủ yếu nói về mối quan hệ giữa Lê Duẩn - Tướng Giáp - Lê Đức Thọ. Những xung đột quyền lực đã chi phối phần lớn các quyết định liên quan đến cuộc chiến diễn ra thời thập niên 1960, kéo dài tới giữa thập niên 1980, liên quan đến không ít máu xương và để lại khá nhiều di chứng. Phần còn lại của cuốn II chủ yếu viết về những gì diễn ra bên trong Ba Đình thời thập niên 1990. Thời mà ý thức hệ không chỉ tồn tại như một đức tin của những người cầm quyền mà còn trở thành những công cụ chính trị phục vụ cho quyền lực.

Tuy nhiên, Quyền Bính không phải là một cuốn sách nói chuyện “thâm cung bí sử” cho dù có nhiều câu chuyện, có nhiều nhân vật được đặc tả rất cận cảnh. Những câu chuyện được kể trong cuốn sách này là sự chia sẻ của rất nhiều người trong cuộc về một giai đoạn mà Việt Nam đã bỏ lỡ những cơ hội có thể đi tới mục tiêu “công bằng, dân chủ, văn minh” do chính đảng cầm quyền đề ra. Tuy kinh tế thị trường đã làm thay đổi bộ mặt quốc gia và đời sống nhân dân nhưng Việt Nam vẫn tụt hậu cho dù “nguy cơ” này đã được chỉ ra từ năm 1994.

Chính sách đất đai, thay vì lựa chọn những phương thức sở hữu giải phóng tối đa tiềm lực trong đất và trong dân lại cứ tự trói buộc vào sở hữu toàn dân, chỉ vì phương thức này được coi là đặc trưng của chủ nghĩa xã hội. Nền kinh tế thay vì chọn phương thức hiệu quả nhất đã phải để cho kinh tế nhà nước làm chủ đạo. Hệ thống chính trị thay vì lấy sự minh bạch, đảm bảo nguyên tắc kiểm soát quyền lực để có thể mang lại công lý và tránh tham nhũng, lạm quyền lại ưu tiên đảm bảo vị trí cầm quyền của Đảng.

Quyền Bính tiếp tục nói về những khúc quanh của Việt Nam. Nói về những thời điểm mà Đảng cầm quyền thay vì nắm bắt tư duy của thời đại và ý chí của nhân dân, chỉ có thể loay hoay trong một cái vòng tự vẽ. Hệ thống chính trị, trải qua nhiều thế hệ, càng về sau lại càng có ít khả năng khắc phục sai lầm.

Sài Gòn – Boston (2009-2012)

___________________

[1] Cho đến Năm 2005, ông Nguyễn Thành Đệ đã chết gục trên bàn tiếp dân của Sở Xây dựng, kết thúc bi kịch đòi lại căn nhà mà ông đã bị tịch thu năm 1979.

[2] Tên thường gọi của ông Trần Minh Đức, Phó tổng biên tập Tuổi Trẻ 1981-1997, người được coi là “bộ óc chiến lược” của báo.

[3] Tổng biên tập Tuổi Trẻ 1979-1983, Phó tổng biên tập báo Sài Gòn Giải Phóng 1983-1990 và sau đó là Tổng biên tập Thời báo Kinh tế Sài Gòn 1990-2006.

[4] Gồm Lê Thọ Bình, Tâm Chánh, Thanh Tâm, Phan Ngọc, Bùi Thanh, Kim Trung, Minh Đức, Minh Hà…

* * *

Bản dịch tiếng Anh của Dân Luận (cảm ơn bác TM1111):

Huy Duc - From the Side of the Winners: The Power

Jan 13, 2013

I left Cambodia before Vietnam withdrew all its “voluntary troops”. While at the Military Specialist’s Training Center #481, we had prepared for a “prolonged aid to our friends”. However, instead of being stationed in Cambodia for a decade or so, I was there for only about four years. I then decided to leave military service. To an individual, as well to a country, weapons should only be a last-resort choice, when no other choices are available.

At the end of 1987, I began to work at the Nha Be District’s party headquarter. That was the time when Party General Secretary Nguyen Van Linh was writing “Things That Need to Be Done Immediately”. The work at the district quarter was light and easy, so I spent most of my time writing articles for newspapers. After district party secretary Trần Văn Đông read my writings, he appointed me to be in charge of the news bulletin and the radio broadcast station for Nhà Bè District. A few months later, I was recommended by writer Nguyễn Đông Thức to be a staff writer for the Tuổi Trẻ Magazine.

It was not only the wealth of books from the Alexander de Rhodes Library that the Tuổi Trẻ took over after the Jesuit friars were arrested in 1979, but also the Tuổi Trẻ staff at the time we were at “161 Lý Chính Thắng Street” that served as invaluable resources for me. Not everyone among the “ebullient youths” that we were at that time knew all about deeply buried secrets from our colleagues that we worked with at the time.

It was there that I met colleagues that became future characters in my book. It was there that I met some quiet people, so quiet that one would think their past had been well buried, such as Lệ Xuân, daughter of Mr. Nguyễn Thành Đệ, who, after paying up 200 taels of gold for Plan II that failed, was also robbed of the last house he owned 1. Or the Tuổi Trẻ’s editorial secretary Võ Văn Điềm, the first editor of the Weekend Tuổi Trẻ and Tuổi Trẻ Humor, whose wife and two children lost their lives at sea during an attempt to escape.

People of my generation were fortunate to be journalists after the “Đổi Mới” Era had begun. Responsible journalists recognized a big window of opportunity from the declaration by Party General Secretary Nguyễn Văn Linh to “unshackle writers”, allowing them to rid of the kind of illustrative writing just to support propaganda or beautify the regime. That was a memorable time for arts, literature, and journalism. Unfortunately, slightly over a year after General Secretary Nguyễn Văn Linh gave word for writers and artists to go ahead and unshackle themselves, he himself went through quite a few changes.

Even within the compound at 161 Lý Chính Thắng, we felt the strain. There were times when some of the Tuổi Trẻ’s staff prepared themselves for the possibility of being trialed at court. There were afternoons, especially when General Editor Vũ Kim Hạnh returned from her meetings with the City’s Assistant Party Secretary Bảy Dự Nguyễn Võ Danh, or with General Secretary Nguyễn Văn Linh, or with Minister of Interior Mai Chí Thọ, that we held our breath, waiting for her to discuss matters with Ba Lãng2. On especially tough days, the two of them even had to consult with ex general editor Võ Như Lanh 3. Before Party General Secretary Nguyễn Văn Linh’s term expired, most of the vanguards in arts and journalism would have to depart.

The Tuổi Trẻ also gave me opportunities to go beyond the compound at “161 Lý Chính Thắng”. I was fortunate enough to be assigned to all sorts of subject matters, from political to social, economic, or cultural matters, from prosecution to party and government affairs, from central to local levels. From 1989 on, I directly followed most major court cases all over the country, from the beginning of prosecution until trial days. Also, from 1989 on, I was assigned to report on the People’s Committee meetings and then later on on congressional hearings at almost every session.
In the early years of the 1990’s, we were arranged to room and board at the same place as the congressmen, at the guest house at 8 Chu Văn An Street, Hà Nội. We were able to be present at almost all discussions by members of the Central Committee or the Politburo. We could easily meet and talk with Party General Secretary Nguyễn Văn Linh, Party General Secretary Đỗ Mười, President Lê Đức Anh, Prime Minister Võ Văn Kiệt, Prime Minister Phan VănKhải, Congress President Lê Quang Đạo, Party General Secretary Nông Đức Mạnh, etc. We journalists 4 had ample opportunities to access information from the leaders during work, at tea time, and quite a few times over a drink or two.

The political arena portrayed in Part II consisted of what I was able to observe up close. During critical moments, I could enter the office of Prime Minister Võ Văn Kiệt or Prime Minister Phan VănKhải. I was also able to visit Party General Secretary Đỗ Mười or Party General Secretary Lê Khả Phiêu in their offices or at their homes for interviews. We directly witnessed conflicts between those who supported a market economy and those who worried about “deviating from our direction”, conflicts which in the end changed the substance of many national policies.

I documented all those events. However, I did not just stop at my own notes. As of 2003, when I began to focus my time and efforts on this book, I reviewed my whole collection of notes; identified gaps where they existed, and conducted thousands of additional interviews. I had the assistance of a group of college students and young researchers. I corroborated what witnesses said with their own notes or mine (on events that I personally observed during my years as a journalist), and especially with source documents, which consisted of letters, official documents, instructions, decisions, and meeting minutes.

Part II covered the time Mr. Nguyễn Văn Linh came to power until the time when the three advisors removed Mr. Lê Khả Phiêu out of the Party General Secretary’s chair. Even though a few stories in the book lasted until after the Eleventh Party General Assembly (January 2011), the last two chapters of Part II focus on the “tail” of socialism and consequences that the Vietnamese people have had to endure.

The chapter on General Giáp is placed at the end of the “Nguyễn Văn Linh’s Impact” section, starting with efforts made to discredit the “Điện Biên General” at the end of Party General Secretary Nguyễn Văn Linh’s term, but focuses on the relationship among Lê Duẩn, General Giáp, and Lê Đức Thọ. Power conflicts directed most of the decisions made on the war during the 1960’s and lasted until the middle of the 1980’s, which not only resulted in countless lost lives but also left behind numerous consequences. The remainder of Part II primarily focuses on what went on inside Ba Đình during the 1990s, the years when ideology was not only the faith of those in power but also served as a political tool for them to hold on to power.

However, Power is not a book that “tells all” the dirty little secrets of those in high places, even though in some stories quite a few characters were depicted up close. The stories told in this book are those shared by many, during the years when Vietnam failed to catch many opportunities that could lead to “equality, democracy, civilization” declared by the governing party as its goals. Even though a market economy has greatly improved the face of the country and its people’s lives, Vietnam is still far behind other countries, despite the fact that the “danger” was detected as early as 1994.

On land policies, instead of selecting a mode of ownership that would unearth the most potential from both the land and the people, the government adhered to “ownership by all the people”, just because this mode was considered representative of socialism. On economic development, instead of selecting the most efficient models for the country, the government selected state economy to be the leading force. On political systems, instead of advocating transparency and ensuring check and balance of power to bring about justice for all and prevent corruption and abuse of power, the government set as assurance of Party Power as the highest priority.

Power discusses the many turns Vietnam has taken over the years. It discusses the times when the governing political party failed to grasp the world’s current thoughts and the will of its people, and only chased its own tail round and round in a self-drawn circle. The political system, over generations, has become less and less able to overcome its own mistakes.

Notes

1. In 2005, Mr. Nguyễn Thành Đệ fell dead at the reception desk of the Construction Office, thus putting an end to the pursuit for the return of his house confiscated by the government since 1979.

2. The name Mr. Trần Minh Đức usually went by. Mr. Đức was assistant general editor of the Tuổi Trẻ during 1983-1997, and considered to be the “strategic brain” of the magazine.

3. General editor of the Tuổi Trẻ , 1979-1983, assistant general editor of the Saigon Giải Phóng, 1983-1990, then general editor of the Saigon Economic News, 1990-2006.

4. Among them Lê Thọ Bình, Tâm Chánh, Phan Ngọc, Bùi Thanh, Kim Trung, Minh Đức, Minh Hà, etc.

Admin gửi hôm Thứ Sáu, 11/01/2013
Bạn đánh giá bài viết này thế nào?

Phạm Đình Trọng - Không còn Mùa Thu

Sáu phút khiến cả thế giới im lặng

Tranh Luận Về Thế Kỷ Thái Bình Dương

Giáp Văn Dương - Chuyện láng giềng: “Dạy ít – Học nhiều” và “Thực học – Thực nghiệp”

Luật sư Ngô Ngọc Trai bàn về sửa hiến pháp


Admin gửi lúc 14:47, 17/01/2013 - mã số 76869

Tôi xin thông báo là vừa mới bổ sung vào phía sau bài viết trên phần chuyển ngữ tiếng Anh do Nhóm dịch thuật của Dân Luận thực hiện. Xin cảm ơn bác TM1111 :D

DV Tran (khách viếng thăm) gửi lúc 23:55, 14/01/2013 - mã số 76688

Qua lời comm của bạn tôi đoán bạn là người của " Bên thua cuộc ".
Nếu bạn chán khi chỉ mới đọc đoạn đầu và không đọc tiếp nữa, như vậy hơi uổng. Tôi cũng vậy, khi đọc hết chương đầu " Ba mươi tháng tư " tôi cũng chán như bạn, tuy nhiên càng đọc những chương về sau thì suy nghĩ của tôi lại khác.
Càng đọc tôi càng thấy rõ hơn những tội ác, những sai lầm của bọn CS, những chuyện mà người ngoài, những phó thường dân hoặc ngay cả những đảng viên cs cấp nhỏ cũng không thể nào biết được.
Khuyên bạn nên ráng đọc hết quyển sách để thấy được tại sao Đất nước mình càng ngày càng tụt hậu so với Thế giới ngày nào cái gọi là đảng cs còn cai trị đất nước mình.
Vài lời cùng bạn.

KhachTM1111 (khách viếng thăm) gửi lúc 21:29, 13/01/2013 - mã số 76590
Khách Qua Đường viết:

Theo tôi, giá trị LỚN NHẤT (nếu có) của Tập 2, cuốn Bên Thắng Cuộc của Huy Đức, là những "tài liệu gốc, gồm thư từ, công văn, chỉ thị, nghị quyết và biên bản các cuộc họp" (sic) mà ông Huy Đức đã nói trên đây. Tôi rất mong đọc được NGUYÊN BẢN của các tài liệu GỐC nầy. Bởi vì, đây mới là những sử liệu TRUNG THỰC và có GIÁ TRỊ nhất để tìm hiểu lịch sử VN trong giai đoạn Nam Bắc phân tranh này. Nếu quả thực những tài liệu GỐC này có in kèm trong phần II, của cuốn Bên Thắng Cuộc, thì cá nhân tôi nhất định sẽ tìm MUA và ĐỌC phần II này.

Bạn sẽ không tìm được NGUYÊN BẢN các tài liệu GỐc trong sách, đó không phải là nhiệm vụ của sách, nhưng sẽ thấy dẫn nguồn những số nghị định và ngày ký, cơ quan ra nghị định, v.v. từ đó độc giả có thể đi truy tìm tài liệu gốc tại công khố, thư viện quốc gia, v.v. Nếu trang web của chính phủ VN là trang mở thì cũng có thể truy nguồn tài liệu gốc tại đó được.

Nguyễn Ngọc Già (khách viếng thăm) gửi lúc 18:52, 13/01/2013 - mã số 76575
Khách Qua Đường viết:
Huy Đức viết:

Tất cả những tư liệu ấy đều được tôi lưu trữ. Nhưng không chỉ dừng lại ở những ghi chép của mình, từ năm 2003, khi bắt đầu tập trung phần lớn thời gian cho cuốn sách này, tôi ngồi điểm lại toàn bộ tư liệu mình đã thu thập được, đánh dấu các khoảng trống và bắt đầu tiến hành thêm hàng ngàn cuộc phỏng vấn. Với sự giúp đỡ của một nhóm sinh viên và một số nhà nghiên cứu trẻ, tôi bắt đầu đối chiếu lời kể của các nhân chứng với các ghi chép của chính họ, của tôi (với các sự kiện mà mình trực tiếp quan sát trong thời gian làm báo), đối chiếu với báo chí ở các thời điểm khác nhau, với lời kể giữa các nhân chứng và đặc biệt là đối chiếu với các tài liệu gốc, gồm thư từ, công văn, chỉ thị, nghị quyết và biên bản các cuộc họp.

Theo tôi, giá trị LỚN NHẤT (nếu có) của Tập 2, cuốn Bên Thắng Cuộc của Huy Đức, là những "tài liệu gốc, gồm thư từ, công văn, chỉ thị, nghị quyết và biên bản các cuộc họp" (sic) mà ông Huy Đức đã nói trên đây. Tôi rất mong đọc được NGUYÊN BẢN của các tài liệu GỐC nầy. Bởi vì, đây mới là những sử liệu TRUNG THỰC và có GIÁ TRỊ nhất để tìm hiểu lịch sử VN trong giai đoạn Nam Bắc phân tranh này. Nếu quả thực những tài liệu GỐC này có in kèm trong phần II, của cuốn Bên Thắng Cuộc, thì cá nhân tôi nhất định sẽ tìm MUA và ĐỌC phần II này.

Bác lầm rồi!

Tôi đang đọc quyển II mà anh Huân vừa tặng. Vả lại, tôi có thể xác nhận: BÊN THẮNG CUỘC không phải là dạng sử ký! Bác KQĐ chưa đọc mà chỉ nhận định chủ quan kèm với thành kiến quá nặng.

Nói đúng hơn nó vừa là trường thiên phóng sự kết hợp với hồi ký và tùy bút đan xen nhau, với các nhân vật thật cùng những mốc thời gian, thời điểm cụ thể. Nó không khô và chỉ là số liệu lịch sử như bác KQĐ nghĩ đâu!

Nếu bác KQĐ cứ tự suy diễn BTC như là sử ký thì hoàn toàn thất vọng thôi!

Dù sao, tôi hy vọng bác đừng quá thành kiến và áp đặt suy nghĩ chủ quan vào BTC nữa!

Chúc bác năm mới có tâm trạng nhẹ nhàng hơn!

Admin gửi lúc 22:35, 12/01/2013 - mã số 76543

Sách đã ra lò, tôi đã mua mấy bản gửi cho bạn hữu, trong đó có bác Nguyễn Ngọc Già. Bác Nguyễn Ngọc Già nhờ kiểm tra email để nhận sách nhé :D

Đọc gì trong Bên Thắng Cuộc II: Quyền Bính?

PHẦN III: DẤU ẤN NGUYỄN VĂN LINH

Chương 12: Cởi trói
Thời kỳ “trăng mật” của TBT Nguyễn Văn Linh, vai trò của ông trong việc mở ra một không gian tự do hơn cho báo chí, văn nghệ và xét lại vụ Nhân văn Giai phẩm (Những Việc Cần Làm Ngay/ Xiềng xích “Nhân văn”/ Miền Nam “giải phóng”/ Cởi ra…)

Chương 13: Đa nguyên
Trong lòng xã hội Việt Nam bắt đầu xuất hiện nhu cầu cải cách chính trị, những sửa đổi chính sách trong giáo dục đại học đã tác động tích cực đến tư duy và hành động của đội ngũ giảng viên đặc biệt là sinh viên. Trước những diễn biến ở trong nước và Đông Âu, ông Nguyễn Văn Linh nhanh chóng siết lại báo chí, cách chức Trần Xuân Bách, bắt Dương Thu Hương và những người bất đồng chính kiến khác (Cải cách ở bậc đại học/ Sinh viên và các phong trào tự phát/ Đông Âu/ Cứu chủ nghĩa xã hội/ “Đa nguyên, đa đảng”/ Cách chức Trần Xuân Bách/ Kết thúc “trăng mật” với báo giới)

Chương 14: Khoảng cách Linh - Kiệt
Vì sao ông Linh đưa ông Đỗ Mười lên làm Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng năm 1988 thay vì ông Kiệt. Thực chất mối quan hệ của ông Nguyễn Văn Linh và Võ Văn Kiệt - sự khác nhau về mặt tính cách, quan niệm sống và gia đình (Tại sao Đỗ Mười/ Cimexcol hay “Vụ án Dương Văn Ba”/ Hai tính cách/ Hai cuộc hôn nhân/ Ở Việt Bắc/ Bà Trần Kim Anh/ Hai người con trai/ Đi bước nữa/ Vợ (bà Phan Lương Cầm) và bạn/ Cuộc sống và ý thức hệ)

Chương 15: Tướng Giáp
Mối quan hệ giữa Lê Duẩn cùng những người thân cận của ông với Tướng Giáp. Sự thật vụ án “Năm Châu - Sáu Sứ”; Vai trò thực sự của Võ Nguyên Giáp trong cuộc chiến tranh 1955-1975; Sự kiện Vịnh Bắc bộ và vụ án “chống đảng” năm 1967 (Vụ án “Năm Châu - Sáu Sứ”/ “Cách mạng miền Nam”/ Sự kiện Vịnh Bắc Bộ/ Mậu Thân và tham vọng của Lê Đức Thọ/ “Nghị quyết 21”/ Chiến dịch Hồ Chí Minh/ “Thống chế đi đặt vòng”)

PHẦN IV: TAM NHÂN

Chương 16: Thị trường
Đông Dương đã từ một chiến trường trở thành thị trường như thế nào. Những chuyển động bên trong xã hội sau khi chấp nhận kinh tế thị trường. Cách mà Chính phủ VN và người dân tiếp thu các kiến thức về kinh tế thị trường (Tái lập hòa bình/ Lạm phát & Nước hoa Thanh Hương/ Những bước đi đầu tiên/ Lược sử kinh tế tư nhân/ Học lại “kinh tế thị trường”)

Chương 17: Tam quyền không phân lập
Các thời kỳ xây dựng nhà nước chuyên chính vô sản. Thực chất của “tư tưởng pháp quyền Hồ Chí Minh”. Tranh cãi và tranh chấp chính trị trong quá trình hình thành Hiếp pháp 1992 và những thay đổi của hệ thống chính trị trong thập niên 1990 (Nửa thế kỷ, bốn hiến pháp/ Quốc hội có vai trò hơn/ Thủ tướng và “người đứng đầu”/ Chia tỉnh/ “Công nông hoá” tư pháp/ “Bỏ Điều 4 là tự sát”)

Chương 18: Tam nhân phân quyền
Cho dù không chấp nhận tam quyền phân lập nhưng quyền lực nhà nước trong thập niên 1990 cũng có “cân bằng và giám sát” bởi sự phân quyền của tam nhân: Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Võ Văn Kiệt (Bộ ba/ Gỡ cấm vận/ “Đa phương hóa”/ Tổng cục II/ Đất quân đội/ Hóa giá nhà/ Đường dây 500)

Chương 19: Đại hội VIII
Công cuộc chuyển giao thế hệ nửa cuối thập niên 1990 diễn ra đầy kịch tính do những vị lão thành chưa muốn rời chính trường. Lần đầu tiên chiếc áo khoác phục vụ tổ quốc phục vụ nhân dân tuột ra để lộ tham vọng quyền lực một cách mãnh liệt (Khúc dạo đầu/ "Thư gửi Bộ Chính trị”/ Vụ án Nguyễn Hà Phan/ Tam nhân tại vị/ Sức khỏe Trung ương)

Chương 20: Lê Khả Phiêu và ba ông cố vấn
Ông Lê Khả Phiêu là người thế nào. Ai đưa ông lên và vì sao ông bị hạ bệ năm 2001 (Kỷ nguyên Internet/ Luân chuyển cán bộ/ “16 chữ vàng”/ Hiệp định thương mại Việt-Mỹ/ Bill Clinton và Lê Khả Phiêu/ Đại hội IX)

Chương 21: Định hướng xã hội chủ nghĩa
Ý thức hệ được sử dụng như một quyền lực chính trị đã cản trở những cải cách kinh tế theo hướng kinh tế thị trường. Tiến trình tư nhân hóa khu vực kinh tế quốc doanh gặp khó khăn và định hướng xã hội chủ nghĩa tiếp tục ảnh hưởng đến tương lai dân tộc (Quốc doanh chủ đạo/ Thị trường và lập trường/ Phan Văn Khải/ “Sân chơi” không bình đẳng)

Chương 22: Thế hệ khác
Chân dung của những nhà lãnh đạo đương thời; những thay đổi về bản chất cầm quyền của Đảng cộng sản (Người kế nhiệm/ Kinh tế tập đoàn/ Nông Đức Mạnh/ “Phương án” Nguyễn Văn An/ Sở hữu toàn dân)

Nguồn: Blog Osin HuyDuc

Khách Qua Đường (khách viếng thăm) gửi lúc 11:02, 12/01/2013 - mã số 76518
Huy Đức viết:

Tất cả những tư liệu ấy đều được tôi lưu trữ. Nhưng không chỉ dừng lại ở những ghi chép của mình, từ năm 2003, khi bắt đầu tập trung phần lớn thời gian cho cuốn sách này, tôi ngồi điểm lại toàn bộ tư liệu mình đã thu thập được, đánh dấu các khoảng trống và bắt đầu tiến hành thêm hàng ngàn cuộc phỏng vấn. Với sự giúp đỡ của một nhóm sinh viên và một số nhà nghiên cứu trẻ, tôi bắt đầu đối chiếu lời kể của các nhân chứng với các ghi chép của chính họ, của tôi (với các sự kiện mà mình trực tiếp quan sát trong thời gian làm báo), đối chiếu với báo chí ở các thời điểm khác nhau, với lời kể giữa các nhân chứng và đặc biệt là đối chiếu với các tài liệu gốc, gồm thư từ, công văn, chỉ thị, nghị quyết và biên bản các cuộc họp.

Theo tôi, giá trị LỚN NHẤT (nếu có) của Tập 2, cuốn Bên Thắng Cuộc của Huy Đức, là những "tài liệu gốc, gồm thư từ, công văn, chỉ thị, nghị quyết và biên bản các cuộc họp" (sic) mà ông Huy Đức đã nói trên đây. Tôi rất mong đọc được NGUYÊN BẢN của các tài liệu GỐC nầy. Bởi vì, đây mới là những sử liệu TRUNG THỰC và có GIÁ TRỊ nhất để tìm hiểu lịch sử VN trong giai đoạn Nam Bắc phân tranh này. Nếu quả thực những tài liệu GỐC này có in kèm trong phần II, của cuốn Bên Thắng Cuộc, thì cá nhân tôi nhất định sẽ tìm MUA và ĐỌC phần II này.

Khách Qua Đường (khách viếng thăm) gửi lúc 10:07, 12/01/2013 - mã số 76515
Vi phạm bản quyền viết:
Tôi thấy có site đăng sách của nhiều tác giả, trong đó có của Osin Huy Đức. Đây là vi phạm bản quyền.

Tôi thấy trên Web Việt Nam Thư Quán có đăng toàn bộ tập 1, Giải Phóng, của cuốn Bên Thắng Cuộc của Huy Đức. Tôi đoán rằng có lẽ trang Web này hoặc đã được Huy Đức cho phép, hoặc đã trả tiền kiểu "trọn gói" để đăng lên trang VN Thư Quán tập 1 của bộ Bên Thắng Cuộc hầu giúp cho độc giả bốn phương tiện theo dõi và đọc sách này. Nếu không, thì đây quả thực là một sự vi phạm TRẦM TRỌNG bản quyền của cuốn BTC (đã được tác giả Huy Đức trịnh trọng công bố cùng lúc với việc cho xuất bản cuốn BTC trên ebook). Tôi thành thật không tin là Ban Biên Tập trang Web Việt Nam Thư Quán lại cẩu thả và sơ xuất đến thế nếu không có sự ĐỒNG Ý cho phép của Huy Đức. Vì nếu Huy Đức kiện trang Web này ra Tòa thì tổn thất gây ra cho VN Thư Quán sẽ rất lớn.

Tôi có thử kiên nhẫn đọc "chùa" trọn chương 1, nhưng thấy CHÁN QUÁ vì thông tin không có gì mới lạ cho lắm ngoài giọng văn mang tính tuyên truyền cho phe thắng cuộc. Nên tôi NGỪNG không đọc tiếp.

Vi phạm bản quyền (khách viếng thăm) gửi lúc 03:40, 12/01/2013 - mã số 76500

Tôi thấy có site đăng sách của nhiều tác giả, trong đó có của Osin Huy Đức. Đây là vi phạm bản quyền.

Đại Việt (khách viếng thăm) gửi lúc 03:22, 12/01/2013 - mã số 76497

Hi vọng Huy Đức sẽ đem lại nhiều thông tin thú vị cho bạn đọc.

HongLac (khách viếng thăm) gửi lúc 01:50, 12/01/2013 - mã số 76492

Qua phần giới thiêu về quyển II - Quyền Bính, trong tập sách "Bên Thắng Cuộc" của tác giả Osin Huy Đức, tôi nhận thấy đây (quyển II) mới là phần cần đọc. Chắc chắn là có nhiều sự kiện mà nhiều người chưa biết hoăc có biết nhưng cần đối chiếu để đi tìm sự thật có thể nhất. Lẽ dĩ nhiên những dữ kiện đó, dù muốn dù không, có thể không tránh khỏi được trình bày theo lăng kính của tác giả.

Hy vọng đây là một tài liệu để nhiều người muốn tìm hiểu thêm về một giai đoạn lịch sử của những người lãnh đạo bên thắng cuộc trong cuộc chiến cốt nhục tương tàn do ngoại bang dàn dựng, sử dụng xương máu của dân tộc ta cho quyền lợi của chúng. Cuối cùng, cho đến tận ngày nay, kẻ chiến bại, ‘bên thua cuộc’ là tộc Việt, con Hồng cháu Lạc!

Gửi phản hồi mới (xin gõ tiếng Việt có dấu và tuân thủ Nguyên tắc Dân Luận để được chấp nhận)

Bạn có thể bịa một địa chỉ email bất kỳ, ví dụ test@gmail.com. Thông tin này sẽ không xuất hiện công khai khi phản hồi được đăng.
  • Bạn có thể sử dụng các thẻ BBCode trong bài. Các địa chỉ URL sẽ được tự động chuyển thành liên kết.
  • Bạn có thể trích bài của người khác bằng thẻ [quote], ví dụ: [quote]Nội dung muốn trích dẫn[/quote]
  • Bạn có thể sử dụng những thẻ HTML sau: <a> <em> <strong> <ins> <b> <i> <u> <br> <cite> <code> <ul> <ol> <li> <dl> <dt> <dd> <h1> <h2> <h3> <h4> <h5> <table> <tbody> <td> <tr> <pre> <img> <div> <span> <object> <hr> <center> <font> <blockquote> <strike> <embed> <param> <del> <ins> <sub> <sup>
  • Bạn có thể chèn video vào bài viết bằng thẻ [video:địa_chỉ_url_của_video]
  • Cách dòng và cách đoạn sẽ được tự động chuyển thành xuống dòng.

Nhấn vào đây để biết thêm chi tiết về cách định dạng bài viết...

To prevent automated spam submissions leave this field empty.
CAPTCHA
Bạn bắt buộc phải trả lời câu hỏi kiểm tra dưới đây. Nó giúp chúng tôi nhằm lọc bỏ các nội dung spam do robot tự động thực hiện.
1 + 1 =
Giải bài toán đơn giản này và nhập kết quả vào ô phía trên. Ví dụ, nếu thấy 1+3, thì hãy nhập 4.

Suy ngẫm

Tham nhũng ở đâu khác thì có thể là lỗi (bug), chứ ở Việt Nam là một đặc điểm (feature). Tham nhũng là chức năng, là kết quả đương nhiên của cơ chế “Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, dân làm ... dân.”

— Vũ Quí Hạo Nhiên

Mới Mới Mới

Thống kê truy cập

Hiện có 3 thành viên603 khách truy cập.

Thành viên online

Thuốc Lá, Admin, Gió Mới

Kỷ lục: Có 4638 người ghé thăm vào 15-05-2014 lúc 09h47.

Độc giả Dân Luận từ đâu đến?

Locations of visitors to this page

Quỹ Dân Luận

ung-ho-dan-luan-3.png